Xu Hướng 2/2024 # Thần Chết Cũng Bó Tay Với Tuyệt Chiêu Của Việt Nam # Top 5 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Thần Chết Cũng Bó Tay Với Tuyệt Chiêu Của Việt Nam được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Ba anh Mỹ, Trung Quốc và Việt Nam đang đi trên biển thì Thần chết tay cầm lưỡi hái hiện lên. Thần chết lạnh lùng bảo:

“Nếu các ngươi muốn sống, hãy vứt một thứ xuống biển. Trong vòng 1 phút nếu ta mà không tìm thấy thì các ngươi được sống. Còn ngược lại nếu ta tìm thấy của ai thì người đó phải chết.”

👉Gã người Mỹ tinh khôn vứt 1 cây kim xuống biển. Thần chết lặn xuống 15 giây sau thì lên và gã Mỹ qua đời.

👉Gã người Trung Quốc sợ quá, bứt 1 sợi tóc ném xuống biển. Thần chết lặn xuống và 20 giây sau thì cầm sợi tóc lên và gã Trung quốc “ra đi”.

👉Còn lại anh Việt Nam, nhếch mép cười, móc túi lấy ra một vật ném xuống biển. Thần chết lặn xuống một lúc lâu mới ngoi lên và thở hổn hển hỏi: “Này cái thằng ôn kia! Mày vứt cái méo gì xuống biển thế hả?”

Anh Việt Nam cười tinh quái: “Tao vứt viên C sủi.”

Thần chết: “Tao lậy mày!!”

4.4

/

5

(

38

bình chọn

)

Tuyệt Chiêu Để Có Cách Học Thuộc Thơ Nhanh Nhất

Học thuộc là vấn đề chúng ta thường xuyên gặp phải. Và học thuộc thơ cũng khá là nan giải bởi có những bài thơ dài và khó. Nhưng giờ đây với những tuyệt chiêu để có cách học thuộc thơ nhanh nhất này sẽ giúp bạn không còn băn khoăn nữa.

Tuyệt chiêu để có cách học thuộc thơ nhanh nhất

Không gian là yếu tố sống còn cho việc học thuộc. Học thuộc đoạn/ bài có chút khô khan thì với thơ bạn lại càng cần cho mình một không gian lý tưởng. Thơ thuộc về cảm xúc và không gian sẽ tạo cảm xúc cho chính bạn.

Cách học thuộc bài thơ nhanh nhất đầu tiên là bạn hãy sử dụng sơ đồ tư duy. Trước nhất, bạn cần hiểu được nội dung của bài thơ đó là gì? Vấn đề chính mà tác giả muốn nói? Trong một bài thơ sẽ có nhiều đoạn thơ khác nhau. Mỗi đoạn thơ sẽ có một nội dung mà tác giả muốn hướng đến.

Tận dụng những bài thơ được phổ nhạc thành bài hát

Thay vì chúng ta liên tiếp ngồi học thuộc nội dung bài thơ đó thì cách học thuộc thơ nhanh và nhớ lâu nữa là chúng ta có thể áp dụng những bài thơ được phổ nhạc. Bình thường những bài hát sẽ giúp chúng ta dễ nhớ hơn.

Khi chúng ta hát, bài hát có giai điệu, nghe liên tiếp bài hát, nhẩm theo bài hát là ta sẽ thuộc thơ. Những giai điệu vui tươi của bài hát sẽ tạo cảm giác thoải mái, dễ đi vào lòng người. Phổ biến nhất như bài hát Đồng Chí của Chính Hữu hay Mùa Xuân Nho Nhỏ của Thanh Hải…

Dán bài thơ tại những điểm dễ nhìn thấy nhất trong nhà.

Cách học thuộc thơ nhanh nữa mà chúng ta cần áp dụng đó là dán thơ lên chỗ nhìn thấy quanh nhà. Cách làm này khá truyền thống nhưng mang lại hiệu quả không ngờ. Những chỗ nhìn thấy đó sẽ đưa vào mắt bạn thường xuyên hơn. Đi qua đi lại bạn lại ngó vào đó.

Thay vì học thuộc, ngồi lẩm bẩm thì hãy làm một cách nữa đó chính là viết ra giấy. Theo nhiều chuyên gia cho riêng việc viết ra giấy giúp chúng ta nhớ lâu và nhanh hơn rất nhiều. Thao tác bạn viết làm cho chúng ta phải nghĩ. Việc làm này ăn sâu vào tiềm thức một cách chậm rãi và hiệu quả cao.

Hãy chia nhỏ từng đoạn để học thuộc. Bạn có thể đọc to, đọc thì thầm tùy thuộc vào không gian. Thêm chút thú vị là hãy đọc nhấn nhá cho từng đoạn thơ để bạn tự cảm thấy hứng thú hơn với mỗi bài thơ đó.

Truyện Cổ Tích Việt Nam Cây Bút Thần

Ngày xửa ngày xưa ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé rất thông minh tên là Mã Lương. Cha mẹ Mã Lương mất sớm, cậu phải sống cuộc sống côi cút một mình, hàng ngày vào rừng kiếm củi sống qua ngày. Mã Lương rất thích vẽ nhưng vì nhà cậu nghèo quá nên một cây bút vẽ cũng không mua nổi.

Một ngày khi đang trên đường gánh củi đi bán, tình cờ cậu đi ngang qua cửa của một nhà quan lớn trong làng. Cậu quan sát thấy một họa sĩ đang vẽ tranh cho quan xem. Thích quá, cậu cố gắng tiến sát lại cửa sổ để nhìn cho thật kỹ. Cậu mạnh dạn hỏi người họa sĩ:

– Đã nghèo lại còn đua đòi vẽ vời, thôi mày cứ an phận với nghề bán củi của mày, cút đi cho tao vẽ nốt!

Mã Lương nghe vậy không những không xấu hổ mà còn tức tối đáp lại:

– Việc học thì làm gì phải phân biệt giàu nghèo, chả nhẽ nghèo thì không được học vẽ sao?

Nói xong rồi cậu bỏ đi. Mặc dù bị chế nhạo thẳng thừng như vậy nhưng Mã Lương vẫn không hề bỏ cuộc, cậu quyết tâm theo đuổi niềm đam mê của chính mình. Tranh thủ mỗi lần lên núi để kiếm củi, cậu nhặt những cành cây rơi dưới đất để vẽ phong cảnh, chim chóc ngay trên nền đất. Khi cắt cỏ gần bờ sông, cậu lại túm những ngọn cỏ lại làm thành bút, chấm xuống nước và vẽ khung cảnh thiên nhiên xung quanh lên tảng đá. Tối về được nghỉ ngơi, cậu lại dùng những hòn than trong bếp củi vẽ lên khắp vách tường trong nhà.

Với lòng đam mê nhiệt huyết dành cho hội họa, cộng với tài quan sát rất tinh tế và tài năng thiên phú, những con chim mà cậu vẽ nên dường như biết hót, những chú cá giống như đang bơi lội tung tăng dưới làn nước trong xanh. Có lần Mã Lương vẽ một con chó sói lên vách núi, vì giống thật quá mà dê, bò… tưởng rằng có sói thật mà sợ hãi không dám lên núi gặm cỏ. Người trong làng thấy Mã Lương chăm chỉ học vẽ bèn hỏi:

– Mã Lương ơi, cháu chăm chỉ học vẽ thế để mai sau đi vẽ cho nhà quan lấy tiền phải không?

Mã Lương lắc đầu đáp rằng:

– Không đâu bác ơi, cháu sẽ không bao giờ dùng tài năng vẽ của mình để phục vụ cho nhà quan. Cháu chỉ vẽ cho người dân nghèo mà thôi!

Với sự siêng năng của mình và tài năng bẩm sinh mà ông trời ban tặng, Mã Lương ngày một tiến bộ. Tuy vậy ước ao của cậu là có được một cây bút vẽ thật sự để vẽ những bức tranh bằng mực thật đẹp thì chưa thế thành hiện thực, cậu vẫn phải vẽ những bức tranh bằng nước hay trên vách đá.

Một đêm nọ, khi Mã Lương đang mơ màng đi vào giấc ngủ thì bỗng trong nhà rực lên một ánh hào quang sáng chói. Bước ra từ luồng sáng đó là một ông cụ râu tóc bạc phơ với đôi mắt hiền từ. Cụ tặng cho Mã Lương một cây bút vẽ và dặn dò rằng:

– Mã Lương, ta tặng cháu cây bút thần này, sở hữu nó cháu sẽ có trong tay rất nhiều phép màu và quyền năng thần kỳ. Nhưng cháu phải ghi nhớ lời cháu đã nói: “Chỉ vẽ để giúp đỡ người nghèo khó, và vì người dân nghèo mà cầm bút vẽ”.

Dặn dò xong xuôi, ông cụ vụt biến mất cùng vầng hào quang khiến cho Mã Lương còn chưa kịp nói lời cảm ơn. Tỉnh dậy, Mã Lương ngỡ đây chỉ là một giấc mộng, nhưng lạ thay khi nhìn xuống thì cây bút vẽ đang nằm trong tay mình. Cậu sung sướng reo lên:

– Tuyệt vời quá! Ta đã có bút để tha hồ vẽ rồi!

Mã Lương hào hứng ngay lập tức trổ tài hội họa của mình. Cậu đưa tay vẽ một chú chim, bỗng nhiên từ trong tranh chú chim bay ra và cất tiếng hót lanh lảnh. Cậu vẽ thêm một con cá thì con cá trong tranh biến thành cá thật và quẫy đuôi bơi tung tăng.

– Quả đúng đây là cây bút thần rồi!- Mã Lương vui sướng reo lên.

Ghi nhớ lời hứa với ông tiên trong giấc mơ, hàng ngày Mã Lương vẽ không biết mệt mỏi để giúp đỡ người dân nghèo trong làng. Nhà nào thiếu cày em vẽ cày, thiếu trâu em vẽ trâu, thiếu ruộng em vẽ ruộng…

Một hôm khi đi ngang qua một mảnh ruộng, thấy bác nông dân gầy gò đang gò lưng kéo cày, đất ruộng rắn khiến cho bác nông dân mồ hôi ướt đẫm mà vẫn không cày nổi. Thương bác vất vả, Mã Lương lấy bút ra vẽ một con trâu to khỏe tặng cho bác.

Một tên quan huyện bản tính tham lam nghe ngóng được rằng Mã Lương có trong tay cây bút thần, muốn vẽ gì cũng được, hắn bèn lệnh cho quân lính tới gô bắt Mã Lương giải về. Sau đó hắn ngang nhiên sai bảo cậu vẽ cho hắn thật nhiều vàng bạc châu báu. Nhưng Mã Lương trẻ tuổi kiên quyết đáp lời:

– Ông có giết tôi thì tôi cũng không vẽ!

Tức giận trước sự cứng đầu của Mã Lương, hắn cho quân giam cậu vào ngục tối bỏ mặc cho cậu chịu đói khát, không cho thức ăn nước uống. Đêm hôm đó tuyết rơi dày, trời lạnh cắt da cắt thịt. Tên quan vui mừng nghĩ thầm trong bụng “Chắc chắn thằng ranh Mã Lương đã chết đói chết rét trong đó rồi, cho đáng đời cái tội cãi lời ta”. Đoạn hắn hí hửng khoác áo ấm mò vào ngục xem cậu giờ ra sao. Không thể tin vào mắt mình, vào đến ngục hắn chứng kiến Mã Lương vẫn đang hoàn toàn khỏe mạnh, cậu đang ngồi sưởi bên đống lửa ấm và ăn những chiếc bánh nướng thơm phức.

Tên quan tức giận sai quân lính chạy vào cướp lấy chiếc bút thần của Mã Lương, nhưng khi vừa tới cửa phòng giam thì đã không thấy Mã Lương đâu nữa, còn lại trong phòng là chiếc thang mà cậu vẽ vẫn còn dựa ở đó. Quan đùng đùng nổi giận hò hét quân lính tức tốc đuổi theo nhưng không sao đuổi kịp vì Mã Lương đã nhanh tay vẽ cho mình một con tuấn mã phóng nước đại cao chạy xa bay khỏi làng.

Vì không muốn để lộ khả năng của mình, Mã Lương đã chạy tới một ngôi làng xa rất xa. Cậu ở lại thị trấn đó và làm nghề vẽ tranh để kiếm sống. Vì không muốn những gì mình vẽ ra lại biến thành thật, nên các bức hoạ vẽ ra đều cố tình khuyết đi một thứ gì đó. Con thì thiếu mắt, con thì thiếu chân…

Hoàng đế bắt được Mã Lương thì ra lệnh cho cậu vẽ cho hắn những gì hắn muốn. Biết tên hoàng đế này là một kẻ tàn ác chuyên ức hiếp dân lành nên khi hắn bảo vẽ Rồng thì cậu vẽ cho hắn một con tắc kè, hắn sai vẽ chim phượng hoàng thì cậu tặng cho hắn một con quạ đen xấu xí. Hai con tắc kè và quạ hóa thật chui khỏi tranh cắn nhau chí tróe làm hoàng đế tức điên. Hắn cướp cây bút thần và giam Mã Lương vào ngục.

Tên hoàng đế cướp được cây bút thần thì loay hoay vẽ một núi vàng, không ngờ lại thành ra một đống đá, đá từ trên cao rầm rầm rơi xuống làm hắn suýt nữa thì toi mạng.

Biết rằng chỉ có duy nhất Mã Lương mới có thể làm ra được phép màu từ cây bút này, hoàng đế thả Mã Lương ra, ngọt nhạt dùng những lời nịnh nọt hòng dụ dỗ cậu vẽ theo ý hắn. Vì muốn lấy lại cây bút, Mã Lương đã giả vờ đồng ý. Hoàng đế bảo cậu vẽ ra một cây có thể hái ra tiền vàng. Mã Lương múa bút vẽ ra biển cả, sau đó em mới vẽ ra một hòn đảo nhỏ trên đó có cây hái ra tiền vàng.

Hoàng đế lại nhẫn nhịn dụ cậu vẽ cho hắn một con thuyền lớn để lái ra đảo hái vàng trên cây. Mã Lương lại vẽ thuyền đúng như ý hắn. Ngay tắp lự hoàng đế và những tên tham quan vội vàng trèo ngay lên thuyền để ra dảo hái vàng. Mã Lương tiếp tục vẽ ra một cơn gió để đẩy thuyền ra khơi nhanh hơn. Đợi cho thuyền ra xa thật xa bờ, Mã Lương huơ bút vẽ gió nổi rất to, sóng biển cuộn trào dữ dội. Con thuyền chao đảo không thể cự nổi gió to sóng lớn nên đã lật nhào, nhấn chìm cả lũ tham quan và tên hoàng đế tham ác xuống đáy biển sâu.

Sau khi dùng tài năng và trí khôn của mình trừng trị được bè lũ gian ác, Mã Lương lại quay trở về dùng cây bút thần vẽ giúp đỡ dân nghèo.

Đọc Truyện Cổ Tích Việt Nam Cây Bút Thần

CÂY BÚT THẦN

Ngày xửa ngày xưa ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé rất thông minh tên là Mã Lương. Cha mẹ Mã Lương mất sớm, cậu phải sống cuộc sống côi cút một mình, hàng ngày vào rừng kiếm củi sống qua ngày. Mã Lương rất thích vẽ nhưng vì nhà cậu nghèo quá nên một cây bút vẽ cũng không mua nổi.

Một ngày khi đang trên đường gánh củi đi bán, tình cờ cậu đi ngang qua cửa của một nhà quan lớn trong làng. Cậu quan sát thấy một họa sĩ đang vẽ tranh cho quan xem. Thích quá, cậu cố gắng tiến sát lại cửa sổ để nhìn cho thật kỹ. Cậu mạnh dạn hỏi người họa sĩ:

– Đã nghèo lại còn đua đòi vẽ vời, thôi mày cứ an phận với nghề bán củi của mày, cút đi cho tao vẽ nốt!

Mã Lương nghe vậy không những không xấu hổ mà còn tức tối đáp lại:

– Việc học thì làm gì phải phân biệt giàu nghèo, chả nhẽ nghèo thì không được học vẽ sao?

Nói xong rồi cậu bỏ đi. Mặc dù bị chế nhạo thẳng thừng như vậy nhưng Mã Lương vẫn không hề bỏ cuộc, cậu quyết tâm theo đuổi niềm đam mê của chính mình. Tranh thủ mỗi lần lên núi để kiếm củi, cậu nhặt những cành cây rơi dưới đất để vẽ phong cảnh, chim chóc ngay trên nền đất. Khi cắt cỏ gần bờ sông, cậu lại túm những ngọn cỏ lại làm thành bút, chấm xuống nước và vẽ khung cảnh thiên nhiên xung quanh lên tảng đá. Tối về được nghỉ ngơi, cậu lại dùng những hòn than trong bếp củi vẽ lên khắp vách tường trong nhà.

Với lòng đam mê nhiệt huyết dành cho hội họa, cộng với tài quan sát rất tinh tế và tài năng thiên phú, những con chim mà cậu vẽ nên dường như biết hót, những chú cá giống như đang bơi lội tung tăng dưới làn nước trong xanh. Có lần Mã Lương vẽ một con chó sói lên vách núi, vì giống thật quá mà dê, bò… tưởng rằng có sói thật mà sợ hãi không dám lên núi gặm cỏ. Người trong làng thấy Mã Lương chăm chỉ học vẽ bèn hỏi:

– Mã Lương ơi, cháu chăm chỉ học vẽ thế để mai sau đi vẽ cho nhà quan lấy tiền phải không?

Mã Lương lắc đầu đáp rằng:

– Không đâu bác ơi, cháu sẽ không bao giờ dùng tài năng vẽ của mình để phục vụ cho nhà quan. Cháu chỉ vẽ cho người dân nghèo mà thôi!

Với sự siêng năng của mình và tài năng bẩm sinh mà ông trời ban tặng, Mã Lương ngày một tiến bộ. Tuy vậy ước ao của cậu là có được một cây bút vẽ thật sự để vẽ những bức tranh bằng mực thật đẹp thì chưa thế thành hiện thực, cậu vẫn phải vẽ những bức tranh bằng nước hay trên vách đá.

Một đêm nọ, khi Mã Lương đang mơ màng đi vào giấc ngủ thì bỗng trong nhà rực lên một ánh hào quang sáng chói. Bước ra từ luồng sáng đó là một ông cụ râu tóc bạc phơ với đôi mắt hiền từ. Cụ tặng cho Mã Lương một cây bút vẽ và dặn dò rằng:

– Mã Lương, ta tặng cháu cây bút thần này, sở hữu nó cháu sẽ có trong tay rất nhiều phép màu và quyền năng thần kỳ. Nhưng cháu phải ghi nhớ lời cháu đã nói: “Chỉ vẽ để giúp đỡ người nghèo khó, và vì người dân nghèo mà cầm bút vẽ”.

Dặn dò xong xuôi, ông cụ vụt biến mất cùng vầng hào quang khiến cho Mã Lương còn chưa kịp nói lời cảm ơn. Tỉnh dậy, Mã Lương ngỡ đây chỉ là một giấc mộng, nhưng lạ thay khi nhìn xuống thì cây bút vẽ đang nằm trong tay mình. Cậu sung sướng reo lên:

– Tuyệt vời quá! Ta đã có bút để tha hồ vẽ rồi!

Mã Lương hào hứng ngay lập tức trổ tài hội họa của mình. Cậu đưa tay vẽ một chú chim, bỗng nhiên từ trong tranh chú chim bay ra và cất tiếng hót lanh lảnh. Cậu vẽ thêm một con cá thì con cá trong tranh biến thành cá thật và quẫy đuôi bơi tung tăng.

– Quả đúng đây là cây bút thần rồi!- Mã Lương vui sướng reo lên.

Ghi nhớ lời hứa với ông tiên trong giấc mơ, hàng ngày Mã Lương vẽ không biết mệt mỏi để giúp đỡ người dân nghèo trong làng. Nhà nào thiếu cày em vẽ cày, thiếu trâu em vẽ trâu, thiếu ruộng em vẽ ruộng…

Một hôm khi đi ngang qua một mảnh ruộng, thấy bác nông dân gầy gò đang gò lưng kéo cày, đất ruộng rắn khiến cho bác nông dân mồ hôi ướt đẫm mà vẫn không cày nổi. Thương bác vất vả, Mã Lương lấy bút ra vẽ một con trâu to khỏe tặng cho bác

Ghen Cô Vi Và Vũ Điệu Rửa Tay Của Việt Nam Thành Trào Lưu Thế Giới

Bản hit Việt Nam Ghen do nhạc sĩ Khắc Hưng sáng tác và được hai ca sĩ Min và Erik có gần 116 triệu lượt xem trên YouTube. Nhưng hiện tại phiên bản Ghen Cô Vy (Washing Hands Song) cũng “hot” không kém, đặc biệt được vũ công Quang Đăng biên đạo Vũ điệu rửa tay trên nền nhạc Ghen Cô Vy.

Ghen Cô Vy là dự án hợp tác giữa Erik, Min, Khắc Hưng với Viện Sức khỏe nghề nghiệp và môi trường (Bộ Y tế). Phần hình ảnh thể hiện bởi Yang Animation Artist. Phiên bản được đặt lời mới phù hợp với tình hình dịch Covid-19 được trang Thông Tin Chính Phủ đăng trên Facebook ngày 23/02/2024.

Giai điệu bài hát rất trẻ và lời bài hát dễ thuộc, nhắc lại điểm xuất phát virus corona : “Dạo gần đây, có một virus rất hot. Tên của em ấy Corona. Em từ đâu ? Quê của em ở Vũ Hán. Đang bình yên bỗng chợt thoát ra”.

Tiếp theo là cách phòng ngừa, từ tăng cường sức đề kháng, vệ sinh nơi ở và đặc biệt là thường xuyên rửa tay : “Cùng rửa tay xoa xoa xoa đều. Đừng cho tay lên mắt, mũi, miệng. Và hạn chế đi ra nơi đông người. Đẩy lùi virus corona” …

Lên sóng quốc tế

Khi Quang Đăng biên đạo vũ điệu rửa tay trên nền nhạc Ghen Cô Vy, hiệu ứng vượt ra ngoài quy mô quốc gia.

Chương trình Last Week Tonight With John Oliver trên kênh HBO Mỹ ngày 02/03/2024 bàn về virus corona đã đề cập đến bài hát và vũ điệu rửa tay. MC nổi tiếng với 16 giải Emmys (của Television Academy) phấn khích với ca khúc rất dễ thương giữa mùa dịch : “Việt Nam, với bài hát này, đã khuyến khích mọi người rửa tay đúng cách để phòng tránh lây nhiễm Covid-19”.

John Oliver còn thuần thục bắt chước theo vũ điệu rửa tay (từ phút thứ 6’23).

Ghen Cô Vy cũng lên sóng truyền hình Pháp. Phòng thu chương trình thông tin sáng 04/03/2024 của đài BFM TV rộn ràng ca khúc Ghen Cô Vy. Julien Mielcarek, người giới thiệu mục La Pépite, cho biết sau khi nghe bài hát này, giai điệu sẽ nhảy nhót mãi trong đầu. Theo anh, Ghen Cô Vy có thể trở thành ca khúc của năm.

Lời thách trở thành trào lưu, từ cơ quan đoàn thể, bệnh viện đến cá nhân. Ghen Cô Vy và vũ điệu rửa tay được hưởng ứng mạnh mẽ trên thế giới, từ Hội Chữ Thập Đỏ đến Hội Trăng Lưỡi Liềm Đỏ… Quỹ Nhi Đồng Liên Hiệp Quốc UNICEF chia sẻ trên trang Facebook hôm 03/03 : “Chúng tôi thực sự rất là yêu vũ điệu rửa tay từ một vũ công người Việt Nam – Quang Đăng. Rửa tay sạch với nước và xà phòng là một trong những bước đầu tiên giúp bảo vệ bạn khỏi virus corona”.

Quang Đăng chỉ mất 15 phút để phối hợp những động tác đơn giản với mục đích chính là để nhiều người ý thức được tầm quan trọng của việc rửa tay. Theo nhà biên đạo Vũ Nông Dân (The Dancing Farmers, tham gia Asia’s Got Talent 2024), tốc độ kỉ lục này có được là nhờ tiết tấu của bản hit Ghen đã quá quen thuộc với giới trẻ Việt Nam.

Thần Chết Mỉm Cười: Bà Xã Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

“Lão đại, đã bắt được tên Địch rồi…”

Bốn bề không gian chìm trong bóng tối mờ ảo, một người đàn ông đứng nhìn ra cửa sổ chỉ chừa lại bóng lưng to lớn đầy bá đạo. Ánh trăng bao phủ lên cơ thể anh ta tạo thành một tầng ánh sáng kì bí không thuộc về người phàm. Tùy Phong cung kính đứng phía sau thầm nghĩ không biết có nên nói tiếp hay không, dù sao lão đại rất chán ghét người nhiều chuyện. Ngay khi anh ta vẫn còn đang bối rối thì một giọng nói trầm thấp lạnh lùng đột ngột vang lên:

Website này ăn trộm không ghi nguồn làm nhóm dịch chúng tôi không có kinh phí dịch tiếp. Cập nhật sớm nhất tại Chương 6: Trở Về.

“Còn gì nữa.”

Tùy Phong nghe vậy liền cả kinh, ngực bị đè ép đến không thở nổi bởi một khí thế cực kì mạnh mẽ. Lão đại luôn như vậy, chỉ cần một động tác, một lời nói đều toát ra khí chất vương giả, khiến đối phương không kiềm được mà cúi người kính sợ.

“Lão đại, lúc tôi đuổi đến nơi, cả bang Ravens đã bị diệt sạch. Thủ pháp giết người rất kì lạ, hơn nữa…đều do một người gây ra.”

Tùy Phong đặt lên bàn một sấp ảnh chụp sau đó lại lùi về chỗ cũ. Tên Địch vốn là thuộc hạ dưới trướng của anh ta, không ngờ một tháng trước lại phát ra hiện hắn đang lén lút buôn bán ma túy trong các khu giải trí thuộc Huyết Long bang. Lão đại đã có lệnh, nghiêm cấm tất cả thành viên động đến ma túy nếu không sẽ phải nhận trừng phạt vô cùng tàn khốc, thế mà tên Địch này lại to gan như vậy, còn dám chạy trốn. Tùy Phong phụ trách truy bắt tên Địch, vừa biết hắn chút giao tình với một thành viên nào đó của bang Ravens ở Luân Đôn nên đem người đến tìm thử, không ngờ lại chứng kiến một cảnh tượng khủng khiếp như vậy. Khắp nơi đều là xác chết bị cắt thành nhiều mảnh, máu chảy thành sông, không gian tràn ngập hương vị tanh tưởi chết chóc. Một bang phái hùng mạnh cứ thế mạc danh kì diệu bị xóa sổ, không một ai sống sót.

Người đàn ông lúc này mới xoay lưng lại, bàn tay thon dài lật từng bức ảnh quan sát. Đó là những bức ảnh Tùy Phong chụp lại hiện trường ngày ấy, quả nhiên là vô cùng kinh dị máu tanh, các bộ phận cơ thể người đều bị cắt làm rất nhiều mảnh, thậm chí bộ phận cứng rắn như phần đầu chứa hộp sọ cũng không ngoại lệ, bị cắt làm hai nửa, não văng tung tóe. Điều đặc biệt là những vết cắt đều rất mảnh và bằng phẳng, không giống như do dao gây ra, vừa nhìn thủ pháp là biết chỉ có một người. Một người? Một người mà tàn sát sạch sẽ ba ngàn thành viên của Ravens, hơn nữa còn là cuộc tàn sát một phía, nạn nhân không hề kịp chống trả. Hừ, thật thú vị.

“Đã tra ra ai làm chưa?”

Tùy Phong khẽ cúi đầu, đáp:

Ăn trộm từ chúng tôi vui lòng ghi nguồn

“Hình như là do sát thủ gây ra. Cụ thể là tổ chức nào thì chưa xác định được.”

Người đàn ông hơi thất vọng, đột nhiên nhớ đến điều gì đó, lại hỏi:

Cập nhật thông tin chi tiết về Thần Chết Cũng Bó Tay Với Tuyệt Chiêu Của Việt Nam trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!