Xu Hướng 2/2023 # Sự Tích Quả Dưa Hấu # Top 10 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Sự Tích Quả Dưa Hấu # Top 10 View

Bạn đang xem bài viết Sự Tích Quả Dưa Hấu được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Sự tích quả Dưa Hấu [Sự tích Mai An Tiêm]

Sự tích quả Dưa Hấu mà nhiều người vẫn gọi là sự tích Mai An Tiêm kể về nguồn gốc quả Dưa Hấu và ca ngợi lòng ngay thẳng, tinh thần lao động chân chính.

Có lời truyền từ đời này qua đời khác rằng, ở nước ta người trồng quả dưa hấu đầu tiên là Mai An Tiêm.

An Tiêm sống vào đời vua Hùng thứ mười tám. Ông vốn là người ở một vùng biển xa xôi phương Nam, bị bọn thuyền buôn bắt làm nô lệ rồi đem dâng vua từ hồi nhỏ. Lớn lên An Tiêm tỏ ra thông minh, tháo vát và có tính kiên nhẫn lạ thường, được giao việc gì đều làm kỳ được mới yên lòng.

Nhà vua rất tin dùng: tên Mai An Tiêm chính là do vua ban cho. Nhà vua còn cho Mai An Tiêm một người thiếp và nhiều bổng lộc khác. Vợ chồng An Tiêm ăn ở với nhau hòa thuận sinh được một trai, một gái.

Ông thường nói: “Mọi thứ của cải trên đời đều do sức mình làm ra cả”. Có kẻ bảo ông: “Làm bề tôi, cơm áo vua ban cho, bổng lộc vua ban cho, nói như vậy là vong ân bội nghĩa”. Mai An Tiêm nghe vậy chỉ cười, không trả lời. Bọn nịnh thần liền tâu những chuyện như thế lên vua Hùng. Bọn chúng nói:

– Nay ông dám thổ lộ những lời bất bình như thế, mai kia chưa biết chừng đem làm phản trắc. Xin cho đầy ra một đảo ở ngoài biển khơi, thử xem ông ta có làm ra cái mà ăn không?

Nhà vua tuy mến An Tiêm, nhưng lo mất ngôi báu, nên nghe lời, đầy An Tiêm ra một hòn đảo ngoài cửa biển Nga Sơn thuộc tỉnh Thanh Hóa bây giờ. Vợ con An Tiêm cũng theo ra đảo. Thấy quang cảnh hoang vắng, bốn về sóng cỗ, người vợ ôm con mà khóc, An Tiêm lựa lời khuyên nhủ rồi vào rừng săn thú, hái quả, đem về nuôi vợ, con.

Một hôm, thấy trên tảng đá có ít phân chim, trong phân có những hạt đen nhánh, ông nhặt lên, lật đi, lật lại trong lòng bàn tay, mừng thầm. Ông nghĩ: “Đã là hạt, đem gieo chắc phải nảy mầm. Đã là quả chim ăn được, chắc người cũng phải ăn được”.

Hai vợ chồng bèn làm đất gieo hạt, chăm sóc. Cây mọc rồi lan ra khắp bãi. Rồi cây đơm hoa, kết quả, quả nào quả nấy lớn, to bằng đầu người, vỏ xanh mượt. An Tiêm lấy một quả bổ đôi ra thấy bên trong màu đỏ hồng, hạt đẹp, đen nhánh, ăn vào miệng vừa ngọt vừa thơm mát.

Hai vợ chồng vô cùng mừng rỡ, hái quả cất vào hang, tính chuyện ăn dần.

An Tiêm và vợ lại vỡ thêm đất, gieo hạt. Năm này qua năm khác, dưa mọc xanh um khắp đảo, kín đảo. Thuyền buôn qua lại ghé vào đảo, đổi các thứ lấy những trái dưa đó. Đời sống của vợ chồng con cái An Tiêm ngày càng sung túc.

Nhớ đất liền, An Tiêm lấy hàng trăm quả, khắc chữ, ký tên vào vỏ rồi thả xuống bể, hy vọng những ngon lành này sẽ trôi dạt tới quê hương.

Có một lần, quân lính đi tuần trên bờ biển nhặt được, thấy chữ Mai An Tiêm đêm trình lên nhà vua. Vua cho sứ giả ra đảo tìm. Sứ giả về, đem chuyện ngoài đảo thuật lại và dâng vua một thuyền đầy những quả dưa lạ.

Nhà vua có ý hối hận đã buộc tội An Tiêm chỉ vì An Tiêm nói lời phải. Vua xuống chiếu cho An Tiêm về đất liền và nhận lại chức vụ cũ, trọng dụng như trước.

Sự tích quả Dưa Hấu [hay sự tích Mai An Tiêm] – chúng tôi –

Bài Thơ:” Sự Tích Quả Dưa Hấu”

Ngày xưa, đất nước ta có núi cao, sông dài, biển rộng, trời đẹp nắng vàng, nhưng đồng ruộng thưa thớt, hoa quả chưa có nhiều thứ thơm ngọt như bây giờ. Thời đó, có một người tên là Mai An Tiêm vốn làm ăn chăm chỉ, lại khéo tay, tháo vát nên được nhà vua yêu mến và nhận làm con nuôi.

Một hôm, trong bữa tiệc thết khách, Mai An Tiêm vui vẻ nói:

-    Nem công chả phượng của rừng của biển đều nhờ có tay người cầm cái nỏ, quăng cái lưới, đến cả hạt gạo ủ ra chén rượu này cũng do bàn tay con người làm nên cả.

-    Đã thế, ta cho nó cứ thử trông cậy vào hai bàn tay xem có sống nổi không?

Thế là một buổi sớm, vua ra lệnh đày cả nhà An Tiêm ra một hòn đảo hoang vu, không một bóng người. An Tiêm phải tìm một hốc đá để ở tạm.

Từ đấy, hàng ngày, An Tiêm đi bắn chim, còn nàng Ba, vợ an Tiêm thì ra bờ biển mò ngao, bắt cá làm thức ăn.

Bỗng một hôm, An Tiêm thấy một con chim xuất hiện trên hoang đảo. Con chim ăn một miếng quả lạ và nhả xuống những hạt nho nhỏ màu đen nhánh. An Tiêm nghĩ thầm: “ Quả mà chim ăn được thì chắc hẳn người cũng ăn được”. Chàng bèn nhặt những hạt đó và đem ươm vào một hốc đá rêu ẩm.

Ít ngày sau, hạt đã nảy mầm đâm lá, bò tỏa ra khắp khoảnh đất. Hai vợ chồng An Tiêm sớm chiều chăm bón những cây lạ đó. Chẳng bao lâu, cây nở hoa, hoa kết thành quả.

Đến lúc quả đã to, vỏ có màu xanh thẫm, An Tiêm cắt về rồi bổ ra thì thấy ruột quả màu đỏ tươi, cùi màu trắng và nhiều hạt màu đen nhánh. Cả nhà ăn đều thích vì quả có vị ngọt và thơm mát. An Tiêm gọi đó là quả dưa đỏ.

Từ đấy, An Tiêm tiếp tục trồng thêm dưa. Giống dưa ngày càng sai, quả càng to, vị càng thơm ngọt.

Cứ mỗi mùa hái quả, An Tiêm lại khắc tên mình vào mấy quả dưa rồi thả xuống biển, nhờ song biển đưa vào đất liền.

Một hôm, có một chiếc thuyền ghé đến muốn đổi giống dưa quý để đem về bán trên đất liền. Từ đó, An Tiêm đổi được các thức ăn, đồ dung thường ngày và còn làm được một cái nhà lá xinh xinh.

Một ngày kia, có người dâng vua quả dưa lạ, vua ăn ngon miệng bèn hỏi thăm tung tích mới biết là do An Tiêm trồng ngòai hoang đảo. Vua ngẫm nghĩ thấy mình đã sai, liền cho thuyền ra đón gia đình An Tiêm. Hai vợ chồng An Tiêm mừng rỡ thu lượm hết những quả dưa chín và hạt giống đem về phân phát cho bà con hàng xóm và truyền dạy cách gieo trồng, chăm bón. Đó là nguồn gốc giống dưa hấu mà chúng ta ăn ngày nay.

Tác giả: Sưu tầm

Sự Tích Dưa Hấu Mai An Tiêm

Vua Hùng hết mực yêu quý Mai An Tiêm

Nhiều năm về trước, vào thời Hùng Vương, đất nước ta rất trù phú và rộng lớn với những ngọn núi cao tới 9 tầng mây, những con sông rộng mênh mông và những khu rừng bạt ngàn với rất nhiều các loài cây và muông thú.

Ở thời đó ruộng đồng vẫn còn rất thưa thớt và các loại cây cho trái ngon, quả ngọt chưa được phong phú như thời bây giờ vì mọi người vẫn chưa khám phá ra hết để mang về trồng.

Vua Hùng Vương thứ 17 có nuôi một người con nuôi tên là Mai An Tiêm. An Tiêm rất tháo vát và đặc biệt là có trí thông minh hơn người. Vua Hùng rất yêu quý An Tiêm nên khi có của ngon vật quý là vua hay ban cho An Tiêm.

Gia đình Mai An Tiêm bị Vua Hùng đầy ra dảo hoang

An Tiêm rất thẳng tính, và chính sự thẳng tính đó đã gây nguy hại tới chàng. Theo thói đời thì vua thường rất thích nịnh, khi các quan trong triều được nhà vua ban thưởng cho một chút bổng lộc nào đó thì tấm tắc khen vua hết lời này đến lời khác. Nhưng An Tiêm lại khác, nhận được bổng lộc vua ban thì An Tiêm thường bảo: “Của được biếu là của phải lo, của được cho là của phải nợ” và xem thường những thứ đó. Không ngờ câu nói đó của An Tiêm lọt đến tai Vua.

Vua khi biết đã nổi giận lôi đình và ra lệnh cho quân lính đầy cả gia đình Mai An Tiêm ra đảo hoang ở ngoài biển khơi. An Tiêm và vợ con của chàng được áp tải xuống một chiếc thuyền buồm và bị đầy ra ngoài biển khơi trong khi không có một chút hành lí mà chỉ được mang theo một chiếc gươm nhỏ để phòng thân. Con thuyền xa dần xa dần bờ và chồng chềnh giữa biển khơi mênh mông.

Đến ngày hôm sau, con thuyền cập bến vào một hòn đảo hoang không một bóng người. Quân lính đưa cho gia đình An Tiêm số lương thực chỉ đủ dùng cho 5 ngày, và một chiếc nồi nhỏ để nấu cơm. Sau đó quân lính quay thuyền trở về bờ và bỏ lại gia đình của An Tiêm trên hòn đảo hoang. Nàng Ba, người vợ của An Tiêm bế đứa con nhỏ trên tay, mắt hướng theo chiếc thuyền càng ngày càng khuất dần và mất hẳn. Nàng khóc và sợ, sợ rằng sẽ sống ra sao trên hòn đảo hoang này khi 5 ngày nữa là lượng lương thực sẽ hết và khi đó sẽ không còn gì để ăn, không còn gì để uống.

Cuộc sống khó khăn của gia đình An Tiêm những ngày trên đảo

An Tiêm an ủi vợ và dắt vợ con tìm một hốc đá để ở tạm. Sau đó chàng lên đường với chiếc gươm nhỏ đi xung quanh hòn đảo hoang để thăm dò.

Quả thật hòn đảo này rất hoang vu và không có một bóng người, chắc chưa từng có người nào đặt chân lên hòn đảo. Trên đảo chỉ có chút cây cỏ mọc lơ thơ và vài loài chim biển sinh sống. Chàng tìm kiếm mãi mới tìm được chút quả dại chua chát và chút rau dại để ăn tạm qua ngày.

Kể từ khi đó, hàng ngày An Tiêm đi khắp con đảo tìm những loại rau rừng để trồng, kiếm quả rừng để ăn. Nàng Ba, vợ An Tiêm thì ra biển kiếm ngao kiếm ốc. Đứa con lớn được chàng dạy cho cách làm bẫy bắt chim, nhưng rồi dần dần lũ chim cũng đề phòng nên có những ngày thằng bé không bẫy được con chim nào.

Mặc dù cá rất nhiều nhưng An Tiêm không có lưới để bắt, quả thì cũng có mùa. Chính vì vậy cả gia đình An Tiêm vẫn chủ yếu sống qua ngày đoạn tháng bằng những thứ rau dại mang về trồng trong vườn. Cuộc đời của cả 4 người rất khốn khó và lao đao. Tuy muôn vàn khó nhọc nhưng An Tiêm vẫn nuôi trong mình một hy vọng rồi sẽ có ngày cuộc sống sẽ khấm khá lên.

An Tiêm tìm thấy giống dưa lạ đem hạt về gieo trồng

Một hôm đang trong lúc đi kiếm rau rừng thì An Tiêm thấy một con chim đang ăn một quả gì đó, thấy An Tiêm nó sợ nên đã vội vã bay đi, để lại một miếng mồi đo đỏ. An Tiêm cầm lên xem thì đó là một quả dưa rất lạ chưa từng thấy bao giờ, nó to bằng hai ngón tay người. Chàng nghĩ thầm trong bụng: “Chim ăn được thì chắc người cũng sẽ ăn được”. Chàng nếm thử một chút thì thấy có vị ngọt ngọt rất dịu. Chàng ăn hết miếng dưa cho đỡ khát rồi gom toàn bộ số hạt lại để mang về gieo trồng.

Ít ngày sau, hạt dưa đã trồi mầm đâm lá, thân dây dưa tỏa ra bò khắp một khoảnh vườn. Nàng Ba vợ An Tiêm cũng phụ giúp chồng ngày ngày chăm sóc giống dưa lạ. Vợ chồng An Tiêm hồi hộp trông thấy vài bông hoa đầu hé nở, một thời gian sau hoa kết trái. Lúc đầu quả chỉ bằng ngón tay út nhưng mấy ngày hôm sau nó đã to như con chuột, một thời gian ngắn sau nó đã vổng như con lợn con. Thấy nó cứ lớn cứ lớn nên An Tiêm cũng không rõ khi nào có thể hái quả vì đây là giống dưa lạ chàng chưa thấy bao giờ.

An tiêm thu hoạch dưa

Một sớm tinh mơ, khi đang trong giấc ngủ thì nàng Ba nghe thấy tiếng quạ kêu ngoài vườn. Nàng thấy sự lạ nên đã gọi chồng dậy và bảo:

– Ở đây là nơi hoang vắng, sao lũ quạ lại tụ họp ở đây nhỉ, chắc có chuyện gì ngoài kia, anh ra xem sự thể có chuyện gì!

An Tiêm ra đến vườn thì đàn quạ bay đi, chúng bỏ lại một quả dưa mà chúng đang ăn dở bị mổ thủng lỗ trỗ. An Tiêm thấy vậy bèn lấy dao cắt dưa mang về. Khi bổ dưa ra, cả nhà ngạc nhiên vì màu đỏ tươi của ruột dưa, lẫn trong đó là những hạt đen nhánh như hạt huyền. Bọc ngoài là một lớp vỏ trắng viền xanh. Để cẩn thận vì là giống dưa lạ, An Tiêm cắt thử cho mỗi người một mảnh nhỏ để ăn thử, lũ trẻ ăn xong khen ngợi quả rất ngọt, vị ngọt thanh mát, mùi thơm rất dịu của quả lạ, ăn vào thấy đỡ khát và còn khỏe hẳn ra. Thấy quả ăn được, An Tiêm mạnh dạn bổ nốt số dưa còn lại cho cả nhà ngồi ăn.

Cũng nhờ lũ quạ mà An Tiêm mới biết đến khi nào thì có thể thu hoạch quả, cả nhà mừng rỡ rồng rắn nhau ra vường để hái dưa đem về. Còn lại những qua chưa chín thì cả nhà thay phiên nhau canh quả, tránh cho lũ quạ lại tới ăn.

An Tiêm thả trôi những quả dưa có khắc tên mình ra biển

Với tài năng chăm bón của mình, vườn dưa nhà An Tiêm càng ngày càng sai trái, thịt quả càng thêm dày, vỏ mỏng dần đi, vị ngọt càng thanh và dịu hơn. Cứ mỗi lần hái trái, An Tiêm lại khắc đánh dấu lên quả rồi thả ra biển mong chờ có một ngày có một chiếc thuyền buôn gặp được dưa trôi thì An Tiêm sẽ dùng dưa để đổi lấy thức ăn và lúa gạo.

Quả nhiên, một hôm có một chiếc thuyền buôn đi ngang qua, thấy giống dưa lạ ăn rất ngon. Chủ thuyền ngỏ ý muốn mua dưa đem bán trên đất liền. Kể từ đó, gia đình nhà An Tiêm đã có thêm thức ăn lương thực, cuộc sống cũng đã khấm khá hơn trước kia.

Cuộc hội ngộ của An Tiêm và Vua Hùng , An Tiêm mang giống dưa vào đất liền gây giống

Về phần Vua Hùng, từ ngày đầy cả gia đình An Tiêm ra đảo hoang, vua luôn nghĩ rằng An Tiêm đã chết rồi, đôi khi nghĩ tới vua cũng bùi ngùi thương xót. Cho đến một ngày, được thị thần dâng lên quả dưa lạ, vua ăn thấy rất ngon miệng bèn hỏi xem ai đã trồng ra giống dưa này. Biết được An Tiêm trồng, vua rất vui mừng cho quan lính đem thuyền ra đón cả gia đình An Tiêm trở về nhà. An Tiêm rất mừng rỡ, thu lượm hết những quả dưa chín đem về tặng cho bà con lối xóm. Còn một số quả An Tiêm giữ lại lấy hạt để gieo trồng. Đó chính là nguồn gốc giống dưa hấu mà chúng ta vẫn ăn ngày nay.

Về sau khắp nước ta đều có giống dưa hấu. Nhưng người ta nói chỉ có huyện Nga Sơn là trồng được những quả ngon hơn cả, vì nơi ấy xa là hòn đảo An Tiêm ở, trải qua mấy nghìn năm nước cạn, cát bồi nay đã liền vào với đất.

Truyện cổ tích Cậu bé thông minh

Tả Quả Dưa Hấu, Quả Mít Lớp 5 Ngắn Gọn Hay Nhất 3 Bài Văn Mẫu

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ QUẢ DƯA HẤU NGẮN GỌN HAY

Mùa hè đến với tiếng ve ngân râm ran qua tầng tầng tán lá, với chùm phượng vĩ đỏ chói sân trường, với bằng lăng tím đứng ngẩn ngơ bên đường làm xao xuyến lòng bao cô cậu học sinh. Mùa hè cũng mang đến bao loại quả ngon khiến chúng ta nghĩ đến nó như một đặc trưng dễ thương của mùa vậy. Nào mít thơm nức mũi, nào xoài chín đầy cây, nào mận chua chua,… trong số đó em thích nhất là những trái dưa hấu.

Vì cả nhà đều thích ăn dưa nên mẹ đã dày công trồng mấy luống dưa hấu. Đến đầu hè, cả nhà ai cũng hạnh phúc khi thấy trong vườn quả đã sai và chín. Dưa hấu hình bầu dục, khi còn non nó có màu xanh nhạt, dường như còn yếu ớt rụt rè lấp sau những kẽ lá. Dây dưa dài và ngoằn ngoèo. Quả dưa nằm trên đất, to lớn từng ngày và trở nên nổi vật hơn với màu xanh đậm và thân hình đáng yêu của mình. Trái dưa đã trưởng thành trông thật ra dáng thanh niên, không còn e sợ nép sau kẽ lá mà nằm chềnh ềnh như những chú lợn con dễ thương vậy. Khi dưa chín em và mẹ đem rổ đi thu hoạch về nhà. Một rổ nặng trĩu những trái dưa được rửa sạch đem đi thắp hương ông bà tổ tiên rồi bổ cho cả nhà ăn sau bữa cơm. Thích nhất là xem mẹ bổ dưa, khi dao vừa cứa đôi quả, ruột dưa đỏ mọng nước hiện ra rất bắt mắt. Vỏ dưa dày mà ruột bên trong cũng nhiều và đặc quánh điểm xuyến những hạt đen be bé. Mẹ cắt dưa thành những miếng nhỏ hình tam giác trông rất ngon miệng. Cắn một miếng, ruột dưa tan trong miệng cùng với vị thanh mát, ngọt đậm và nhiều nước khiến em cảm thấy thật khó quên. Dưa hấu là món tráng miệng quen thuộc của gia đình, mẹ bảo ăn xong ươm hạt sẽ lại có cây mới nên em tích cực gieo hạt xuống đất.

Những trái dưa hấu lúc nào cũng đáng yêu. Nhà em ai cũng thích ăn dưa.

Những ngày hè với cái nắng gay gắt rất cần những trái cây để con người có đủ dinh dưỡng và khỏe mạnh. Và mỗilần hè về, em lại được thưởng thức hương vị của những quả dưa hấu.

Loại quả này em đã được nghe nguồn gốc của nó từ câu chuyện chàng Mai An Tiêm. Nó không tròn như nhiều loại quả khác mà mang dáng hình bầu dục, lát cắt dọc là hình ê-lip. Cầm quả dưa hấu có cảm giác chắc nịch, cũng phải nặng đến hai cân. Làn da của nó nhẵn bóng, trơn tru và mát rượi. Để lựa những quả dưa ngon nhất, người tay hay vỗ nhẹ vào vỏ quả dươi. Lúc đó chúng sẽ tạo ra những tiếng động như tiếng trống.

Dưa hấu khoác một tấm áo choàng bên ngoài màu xanh lục nhưng không đơn điệu mà có rất nhiều cấp độ. Thỉnh thoảng em cũng bắt gặp một số quả đã ngả vàng một phần trên cơ thể. Trên bộ y phục ấy còn điểm xuyết những đường kẻ dọc màu xanh thẫm đậm làm cho tấm áo nổi bật và độc đáo hơn. Nhưng cũng vì màu sắc như vậy, chúng dễ bị hòa lẫn vào màu xanh của lá giữa mảnh ruộng dưa hấu và đôi khi bị che lấp với những chiếc lá. Chúng nằm đó tựa như một đứa trẻ say giấc nồng chờ người nông dân ra thu hoạch về.

Khi bổ ra, bộ váy lộng lẫy màu đỏ tươi rực rỡ dần hiện ra. Loại dưa hấu em thường ăn có cùi khá mỏng và phần ruột dày. Mẹ anh bổ thành từng miếng nhỏ bày ra đĩa trông rất đẹp mắt. Bộ váy ấy còn đính những hạt cườm đen, cườm trắng khiến quả dưa hấu càng bắt mắt hơn. Ruột của nó nhìn qua đã rất mọng nước. Khi ăn, vị ngọt tan ra ở đầu lưỡi, một dòng nước mát chảy, ngọt ngào vào trong thanh quản. Những ai vừa đi làm về mệt mỏi, chỉ cần được thưởng thức ngay miếng dưa hấu là sẽ cảm thấy dịu người và tỉnh táo hẳn lên. Lớp cùi trắng của nó cũng rất giòn và mát, nên em thường ăn hết luôn. Chưa hết, mẹ em còn hay làm sinh tố dưa hấu cho cả nhà nữa. Đó là một thức uống hoàn hảo, không những đẹp về hình thức với màu đỏ tươi và còn rất bổ dưỡng cho cơ thể.

Dưa hấu là một thức quả yêu thích của rất nhiều người. Em mong chúng sẽ lớn lên khỏe mạnh ở những cánh đồng để người trồng có vụ mùa bội thu.

Trong tất quả những thức quả- quà tặng mà thiên nhiên đã ban tặng cho chúng ta, mỗi một thức quả chứ một nét đẹp riêng, một hương vị riêng những có lẽ, quả mít chính là thức quả để lại trong lòng em nhiều ấn tượng sâu sắc và đặc biệt nhất.

Quả mịt có hình tròn, to và có màu vàng sậm, đặc biệt, xung quanh quả mít có rất nhiều gai nhọn, sắc và cứng, vì vậy khi hái mít cũng phải rất cận thận, tránh bị mít rụng chúng người để bị thương. Vỏ mít dày và chắc, bảo vệ phần ruột ngọt thơm bên trong. Bên trong quả mít được chia thành nhiều múi nhỏ màu vàng tươi rực rỡ như ánh nắng mặt trời. Những múi mít vàng bóng, thơm lừng, xếp sát nhau đều đều như những chú lính chì đang xếp hàng. Mùi hương của mít chính là một mùi hương khó quên trong lòng người, thú hương vị ngọt ngào, say mê, kéo dài đến tận mấy ngày liền. Mít rất ngọt, mỗi khi cắn một múi mít, ta có cảm giác đắm chìm trong cái thanh thanh, dịu ngọt, tinh khiết của cuộc sống, của thiên nhiên. Đặc biệt trong mỗi múi mít có phần hạt, tròn giống như hạt dẻ. Khi bóc lớp màng bên ngoài, rửa sạch và luộc lên, hạt mít ăn bùi bùi, thơm thơm không kém gì vị thơm ngon của hạt dẻ. Mít rất tốt cho sức khỏe, vừa giúp cân bằng hệ tiêu hóa, giúp bổ sung nhiều vitamin, giúp đẹp da và tăng cường sức đề kháng.

Em rất yêu mít, yêu thức quả giản dị mộc mạc của thiên nhiên này. Đừng bao giờ bỏ quên mít bởi không chỉ là một thức quả ngon và tốt cho sức khỏe, nó còn là thức quả dễ khiến người ta phải say mê nó mãi không thôi.

Cập nhật thông tin chi tiết về Sự Tích Quả Dưa Hấu trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!