Xu Hướng 2/2023 # Phân Tích Bài Thơ Cảnh Khuya Của Tác Giả Hồ Chí Minh # Top 4 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Phân Tích Bài Thơ Cảnh Khuya Của Tác Giả Hồ Chí Minh # Top 4 View

Bạn đang xem bài viết Phân Tích Bài Thơ Cảnh Khuya Của Tác Giả Hồ Chí Minh được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Bài làm

Năm 1947, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của chúng ta đang diễn ra đầy thử thách và bi thương, vị cha già của dân tộc Việt Nam tại chiến khu Việt Bắc vẫn gửi gắm tình yêu với dân tộc và sự lạc quan của mình vào những lời thơ. Một sáng tác vào thời điểm trên thể hiện những suy tư của Bác cùng tình yêu với thiên nhiên chính là tác phẩm Cảnh khuya.

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”.

Trong bối cảnh cuộc chiến đầy khổ đau và thiếu thốn, tâm hồn của người thi sỹ vẫn không vì vậy mà cằn cỗi đau thương, thay vào đó tác giả vẫn thể hiện cái nhìn đầy tình cảm và một niềm lạc quan vào câu thơ “Tiếng suối trong như tiếng hát xa”. Một phép so sánh sự vật và con người rõ ràng ai cũng có thể cảm nhận được. Tuy vậy điều đặc biệt ở đây là tác giả đã so sánh tiếng chảy của dòng suối với tiếng hát của con người vọng lại.

Thông thường tiếng suối được miêu tả bằng những từ láy “róc rách”, “rì rào”, “êm ái”,… chỉ có thi nhân Nguyễn Trãi mới từng lạ hóa tiếng suối với câu thơ “Côn Sơn suối chảy rì rầm. Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai” với việc ví von tiếng suối ngân vang như tiếng đàn. Ở đây, cũng kỳ lạ không kém, lần đầu tiên trong thơ ca Việt Nam, tiếng suối lại được cảm nhận bằng tính từ “trong”. Đó phải chăng là tiếng suối chảy hay là hình ảnh dòng nước mát của con suối này? Tiếng suối ở đây không trong vắt, trong xanh mà đặc biệt hơn nữa nó lại trong như “tiếng hát xa”. Đặt trong bối cảnh cần lao giữa núi rừng heo hút, tiếng hát xa của một chàng tiều phu, của cô thôn nữ nào đó như càng trở nên trong trẻo vang vọng hơn bao giờ hết.

Sau khi để người đọc tĩnh lặng cảm nhận những dòng chảy thanh thuần của con suối, tác giả quay trở lên với cảnh vật bên trên “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”. Đến đây thì người đọc có thể tưởng tượng về một bức tranh sơn mặc phong thủy hữu tình, dưới chân là con suối trong vắt êm đềm và bên đôi bờ là cây cỏ được soi rọi bởi ánh trăng sáng. Điệp từ “lồng” được đặt trong một câu thơ thất ngôn vừa khiến cho câu thơ đọc lên đầy thi vị, đầy âm hưởng lại khiến cho cảnh vật như trở lên bập bùng, kỳ ảo khi trăng thì xen vào tán lá còn bóng thì chập chùng giữa những bông hoa.

Ánh trăng hẳn phải sáng lắm, tròn lắm thì rọi vào cảnh vật mới trở nên sống động như vậy, khiến người đọc cảm tưởng như có những chiếc lá cây nhẹ rung, những bông hoa như được thắp sáng. Thi nhân Lý Bạch của Trung Quốc cũng từng viết “Sàng tiền minh nguyệt quang. Nghi thị địa thượng sương” (Tĩnh dạ tư) ý muốn nói ánh trăng chiếu rọi vào đầu giường khiến cho mặt đất như phủ một lớp sương mỏng. Quả thật, ánh trăng luôn là nguồn cảm hứng gợi lên bao nỗi niềm, làm tô điểm cho cảnh vật thêm phần muôn hình vạn trạng.

Chỉ bằng hai câu thơ ngắn ngủi nhưng lại như họa ra một bức tranh phong cảnh thanh bình có ánh sáng, có âm nhạc, có cả lời ca và điệu nhảy múa của những chiếc bóng lồng vào hoa. Người đọc nhìn vào hai câu thơ này chỉ thấy những tình cảm cùng sự tĩnh lặng của một thi nhân như đang hòa mình vào thiên nhiên, đang say đắm với những vần thơ, đang mê mải trong tác phẩm của mình. Thế nhưng ở câu thơ sau Người viết “Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ” vẫn là cảnh nhưng cảnh ở đây giống như một góc quay chậm đang từ từ chuyển hướng sang người chiến sỹ ngồi đó. Con người ngồi thầm lặng trong cảnh khuya như vậy hẳn đang ưu tư, suy nghĩ chuyện gì?

Bút pháp cảnh họa nên người làm cho con người ở trong đêm khuya thanh vắng càng trở nên cô độc, trăn trở hơn. Ấy là bởi vì “Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”. Đến lúc này những tâm tư tình cảm của nhà thơ đã được bộc lộ. Nỗi lo lắng về cuộc chiến của quân và dân ta, về nền độc lập tự do của dân tộc. Nỗi lo lắng của một vị cha già đau cho nỗi đau của dân tộc. Nỗi lo lắng của người cách mạng đã đau đáu đến nỗi nó bùng phát vào trong thơ. Bởi vì lo mà không ngủ được, bởi vì suy nghĩ mà không ngủ được. Bài thơ để họa cảnh hay để nhà thơ gửi gắm nỗi niềm, để tâm tư gửi vào trong đó đây?

Chỉ với 4 câu thơ, một bức tranh cảnh rừng Việt Bắc buổi đêm và tâm tình của người chiến sỹ đã phần nào được gợi mở. Đọc thơ, người đọc như cảm thấy được đến gần với tâm tình của Bác hơn, cũng hiểu hơn phần nào về những đêm rừng trong chiến khu Việt Bắc năm ấy. Nếu chỉ nhìn qua, người đọc sẽ nhận thấy 2 câu thơ đầu dùng để tả cảnh, 2 câu thơ sau lại đặc tả người. Ấy thế nhưng cả cảnh cả người thật ra lại đều thấp thoáng trong mỗi hình ảnh. Cảnh vật và con người như đan xen vào nhau, cảnh làm nổi bật nên những ưu phiền, tĩnh lặng của người ngồi đó và người như làm cho cảnh khuya sống động đầy cảm xúc hơn.

Bài thơ sử dụng bút pháp so sánh người – cảnh, cảnh – cảnh khiến cho cảnh vật và thiên nhiên như giao hòa, hòa hợp lại làm một. Có vẻ như trong đêm khuya thanh vắng ấy, con người và cảnh vật bỗng chốc trở thành những người bạn tâm giao nơi trao gửi cả nỗi lòng. Thêm vào đó thủ pháp ẩn dụ, tả cảnh ngụ tình vừa làm cho lời thơ thêm chất chứa, sâu lắng, vừa như giãy bày được nỗi niềm của một con người hết lòng vì nước vì dân, một người cha già dấy yêu của dân tộc.

Thơ của Bác lúc nào cũng vậy, có lúc chỉ là những lời thơ “Ngày dài ngâm ngợi cho khuây” thế nhưng từng câu từng chữ như cả một sóng lòng của người cách mạng gửi vào. Những tác phẩm ấy đối với kho tàng thơ Việt Nam, thật đáng quý và trân trọng biết bao.

Phân Tích Bài Thơ Tức Cảnh Pác Bó Của Tác Giả Hồ Chí Minh

Đề bài: Phân tích bài thơ Tức cảnh Pác Bó của tác giả Hồ Chí Minh

Bài làm

Bài thơ “Tức cảnh Pác Bó” được đánh giá chính là một trong những tác phẩm thơ được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt vô cùng đặc sắc. Thông qua bài thơ này người đọc cũng cảm nhận thấy được niềm vui của Người, đồng thời thể hiện được niềm tin mãnh liệt vào Cách mạng cho dù có khó khăn như thế nào đi chăng nữa.

Sáng ra bờ suối, tối vào hang

Cháo bẹ, rau măng vẫn sẵn sàng.

Bàn đá chông chênh, dịch sử Đảng,

Cuộc đời cách mạng thật là sang!

Bài thơ được sáng tác chính trong tình hình thế giới có nhiều biến động lớn. Lúc bấy giờ thì thực dân Pháp đầu hàng phát xít Đức. Chính lúc này đây thì Bác đang hoạt động bí mật ở Côn Minh (Vân Nam, Trung Quốc). Trong khoảng tháng 2 năm 1941, Bác Hồ cũng đã về nước và chọn Pác Bó làm căn cứ để từ đây trực tiếp lãnh đạo được phong trào cách mạng giải phóng dân tộc. Có thể nói được rằng cũng chính trong hoàn cảnh sống của Bác lúc này vô cùng khó khăn và cũng lại vô cùng thiếu thốn. Thế nhưng đáng nói ở đây cho dù có thiếu thốn, gian khổ không làm Bác bận lòng một chút nào. Mà ở đây Bác cũng đã dành trọn tâm huyết để lãnh đạo chính phong trào cách mạng cho nên Người cũng quên hết mọi gian nan; một mực phấn chấn và đặc biệt người cũng lại rất tin tưởng vào tương lai tươi sáng của đất nước.

Người đọc cũng dễ nhận thấy được ngay ở ba câu đầu của bài thơ tả cảnh sống và làm việc của Bác. Câu đầu tiên như miêu tả và như cũng đã nói về nơi ở, câu thứ hai nói về cái ăn tiếp đến câu thứ ba nói về phương tiện làm việc của Bác. Cuois cùng thì ở câu thứ tư đậm chất trữ tình, và ở câu thơ này dường như cũng đã lại nêu cảm tưởng của Bác về cuộc sống của mình lúc bấy giờ. Thực tế có thể nhận thấy được chính trong hiện thực gian khổ, khó khăn biết bao nhiêu thì chính tâm hồn Bác vẫn ngời sáng một tinh thần cách mạng lớn bấy nhiêu.

Sáng ra bờ suối, tối vào hang

Câu thơ như miêu tả được không gian sinh hoạt của Bác ở hang Cốc Bó. Không gian này được chia ra một là hang, hai là suối. Và ngay cả hành động cũng chia hai đó là ra suối, vào hang. Thông qua câu thơ này người đọc dường như biết được chính thời gian biểu hằng ngày đều đặn của Bác. Có lẽ rằng chính cái gian khổ của hoàn cảnh sống của Bác và cũng chính sự hiểm nguy do kẻ thù luôn rình rập… tất cả dường như cũng đã lại đều như lặn chìm, tan biến trước phong thái an nhiên, tự tại của Bác Hồ đó là:

Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng.

Câu thơ như tái hiện, miêu tả được bữa cơm đơn sơ, đạm bạc của Bác. Bữ cơm của Bác lúc này đây dường như cũng chỉ quanh quẩn chỉ có cháo ngô và măng đắng, măng nứa, rau rừng sẵn có và ăn cứ hết ngày này sang ngày khác. Từ “vẫn sẵn sàng” đồng nghĩa với việc tất cả các thứ đó luôn luôn có sẵn xung quanh. Hình ảnh thơ cũng thật đồng điệu và tương ứng với nhau đó là hình ảnh cháo bẹ, rau măng được đối với Sáng ra, tối vào thật giống như chính nhịp điệu an nhiên, khoan hòa bên trong. Thực sự cũng chính chữ vẫn sẵn sàng mà Bác dùng như cũng đã nâng câu thơ lên thành một lời bình phẩm thật hay và cũng chính với giọng điệu lạc quan, gần như tự hào và an nhiên nhưng với mức độ cao hơn rất nhiều lần.

Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng,

Từ “Chông chênh” thì từ lấy chính vốn nghĩa là không vững, không có chỗ dựa chắc chắn nào cả. Chiếc bàn làm việc mà chông chưa hẳn là câu thơ hoàn toàn tả thực mà nó còn ngụ ý và nhằm chỉ tới đặc điểm của cái bàn đá cụ thể mà là ẩn dụ về chính cái tình thế muôn vàn khó khăn của cách mạng nước ta cũng như cách mạng thế giới lúc bấy giờ. Bàn đá chông chênh là như thế, tuy nhiên thì câu thơ toát lên một tư thế chủ động, đồng thời cũng thật vững vàng trước mọi nguy nan của Bác Hồ.

Người đọc nhận thấy được nếu ở ba câu thơ đầu thì cũng chính niềm vui, niềm tự hào lúc này đây dường như cũng lại còn ẩn chứa bên trong thì đến câu thơ kết, niềm vui ấy thực sự đã bộc lộ rõ ràng qua từ ngữ cũng như các tiết tấu và âm hưởng. Tất cả những cái nghèo nàn, thiếu thốn vật chất kia dường như nó cũng đã được chuyển hóa thành cái giàu sang tinh thần rồi. Bác Hồ lúc này đây cũng đánh giá hiện thực ấy với nụ cười hóm hỉnh, thâm thúy của một triết nhân:

Cuộc đời cách mạng thật là sang!

Tất cả những gian nan, vất vả cũng như tan biến vào cái nhịp tuần hoàn, thư thái ấy. Khó khăn vất vả là thế nhưng với Bác cảm nhận được cuộc đời cách mạng là sang. Không sai chút nào khi nói tinh thần của bài thơ tụ lại cả ở từ “sang” độc đáo này. Chính niềm tin, niềm tự hào của Bác tỏa sáng cả bài thơ khiến cho độc giả như thêm yêu thêm kính trọng Bác hơn

Bài thơ tứ tuyệt “Tức cảnh Pác Pó” cũng thật ngắn gọn nhưng đã giúp chúng ta hiểu thêm về một quãng đời hoạt động của Bác Hồ. Bác cũng đã biết vượt lên mọi khó khăn, gian khổ thì Bác vẫn sống ung dung và thanh thản luôn lo cho dân cho nước.

Minh Tân

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Thơ Cảnh Khuya Của Tác Giả Hồ Chí Minh

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảnh Khuya của tác giả Hồ Chí Minh

Tác giả Hồ Chí Minh là một nhà thơ, nhà văn, nhà chính trị lỗi lạc của dân tộc Việt Nam. Người sáng tác rất nhiều bài thơ, bài văn hay cho nền văn học Việt Nam. Bài thơ “Cảnh Khuya” được tác giả sáng tác vào những năm 1947 khi mà dân tộc ta vừa giành thắng lợi trong chiến dịch Việt Bắc ghi vào lịch sử dân tộc những chiến thắng lịch sử vẻ vang đầu tiên. Bài thơ “Cảnh Khuya” chính là cảm hứng về vẻ đẹp của thiên nhiên dân tộc Việt Nam và cũng thể hiện tình cảm yêu nước thương dân sâu sắc của tác giả Hồ Chí Minh.

Tiếng suối trong như tiếng hát xa Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Trong câu thơ đầu tiên tác giả Hồ Chí Minh đã vẽ lên một khung cảnh thiên nhiên ở nơi núi rừng, hoang sơ, nơi rừng thiêng nước độc với nhiều hiểm trở, địa hình phức tạp khiến cho kẻ thù khó lòng tìm ra tung tích của quân ta. Một nơi như vậy nhưng lại có những cảnh đẹp vô cùng tuyệt vời như chốn thần tiên. Tiếng suối chảy trong đêm khuya hoang vắng nghe thật tha thiết, róc rách như tiếng hát của ai đó giữa đêm vắng, làm cho tác giả Hồ Chí Minh cảm thấy xao xuyến lâng lâng một cảm xúc xốn xang vô cùng khó tả.

Trong câu thơ thứ hai của bài thơ “Cảnh Khuya” thể hiện một bức tranh vô cùng giao hòa, tương đồng thể hiện sự kết hợp tinh tế. Điệp từ “lồng” thể hiện sự kết hợp hài hòa tinh tế giữa những bóng cây to lồng vào những bóng cây nhỏ tạo sự nương tựa đoàn kết trong bức tranh thiên nhiên vô cùng tươi đẹp. Tác giả Hồ Chí Minh đã sử dụng nghệ thuật lấy động tả tình từ xa tới gần tạo nê một bức tranh tươi đẹp. Hình ảnh ánh trăng là hình ảnh vô cùng quen thuộc trong thơ của tác giả Hồ Chí Minh.

Ánh trăng đã xuất hiện trong nhiều bài thơ của tác giả Hồ Chí Minh, là người bạn tri kỷ thân thiết chia sẻ nhiều tâm trạng của tác giả. Trong tập thơ Nhật Ký trong tù nhiều lần tác giả Hồ Chí Minh đã mượn ánh trăng để nói lên nỗi niềm tâm sự của mình. Trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp tác giả cũng thường xuyên nhắc tới ánh trăng trong mỗi bài thơ của mình như để bày tỏ những tâm sự thầm kín riêng tư của mình trước cảnh đẹp của thiên nhiên Việt Bắc. Đồng thời nói lên tình cảm yêu quê hương đất nước của tác giả.

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Trong tâm trạng của tác giả Hồ Chí Minh chưa từng sống một giây một phút nào cho riêng mình. Trong đêm nay cũng vậy khi cảnh đẹp thiên nhiên càng thanh tĩnh, hoang vắng càng gợi lên trong lòng tác giả những điều phiền muộn bởi tác giả cảm thấy lo lắng cho những người dân lao động Việt Nam cho vận mệnh của quê hương đất nước, nên người luôn cảm thấy lo lắng bởi trước mắt của chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn còn rất nhiều những việc cần phải làm để đưa nước nhà thoát khỏi cảnh lầm than nô lệ. Dân tộc của chúng ta đang bị giặc ngoại xâm từ nơi xa xôi kéo đến xma chiếm, biết bao nhiêu người anh hùng yêu nước đã đứng lên để đòi quyền sống cho quê hương mình nhưng họ đều bị bắt, bị xử tử hình rồi tù đày xiềng xích cuộc sống của những người dân chúng ta sẽ đi về đâu? Những tâm trạng đó làm cho tác giả Hồ Chí Minh không thể nào ngủ được.

Tình yêu quê hương, lo lắng cho vận mệnh của dân tộc khiến cho tác giả Hồ Chí Minh không thể nào chợp mắt được lúc nào trong trái tim và suy nghĩ của người cũng đều lo lắng cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Một chặng đường đi gian nan nguy hiểm nhiều khó khăn thử thách nhưng người luôn kiên trì cho tới cùng.

Hướng Dương

Phân Tích Bài Thơ Ngắm Trăng Của Tác Giả Hồ Chí Minh

Đề bài: Phân tích bài thơ Ngắm Trăng của tác giả Hồ Chí Minh

Bài làm

Được đánh giá chính là một trong những tác giả viết nhiều về trăng là Hồ Chí Minh. Có thể thấy được rằng trong chính cuộc đời cách mạng như cũng thật đầy gian truân nữa thì trăng với Bác như một người bạn tri kỷ, tri âm. Bài thơ “Ngắm trăng” cũng chính là một trong những bài thơ hay khi Bác cũng thể hiện được những tâm tư tình cảm của Bác.

Bài thơ “Ngắm trăng” được Bác Hồ viết trong một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt, đó chính là giữa chốn lao tù, dưới chế độ Tưởng Giới Thạch, thì Bác đã thanh thản và viết lên những hồn thơ thật đẹp biết bao nhiêu:

Ngục trung vô tửu diệc vô hoa

Đối thử lương tiêu nại nhược hà?

(Trong tù không rượu cũng không hoa)

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ).

Ngay ở câu thơ mở đầu trong bài thơ thì Hồ Chính Minh cũng lại tả thực cảnh lao tù khắc nghiệt và thiếu thốn trăm bề “Trong tù không ruợu cũng không hoa”. Bác không tả những bức tường giam thật lạnh lẽo và những bộ mặt của cai ngục, thế nhưng mà hai chữ “ngục trung” mà Bác sử dụng nghe mới chua xót làm sao!. Đã ở trong tù thì làm gì có rượu và hoa cơ chứ. Nhắc đến rượu và hoa là người ta như cũng luôn là những thứ vốn để tạo thi hứng cho tâm hồn thi sĩ. Và hình ảnh hoa rượu như đã gắn liền với người thi sĩ ngày xưa đó là việc uống rượu và thưởng trăng. Hiện thực hiện ra vô cùng khắc nghiệt và thiếu thốn nơi ngục tù cũng không ngăn nổi trong trái tim yêu đời bao la của Người cảm hứng vẫn dạt dào, và như nồng đượm khiến Người phải thốt lên rằng:

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ

Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt

Nguyệt tòng song khích khán thi gia.

Trong cảnh ngục tù đó thì người chiến sĩ và nói chính xác chính là người thi nhân đã quên đi hiện thực để có thể ngắm trăng. Trong tâm trí của người thi nhân này đây tay, chân đeo gong và xiềng xích nhưng vẫn cứ hướng qua song sắt của nhà tù để hỏi thăm người bạn tri kỷ – ánh trăng sáng. Thế rồi ánh trăng cũng không quên như cũng đã nhòm lại khe cửa kia để có thể ngắm nhà thơ.

Khi đứng trước sự hiện diện của trăng đẹp của cái đẹp đến thanh cao và vô ngần như cũng đã soi chiếu chính cái hiện thực tối tăm u ám của nhà tù dường như bị xóa nhòa hết. Tất cả dường như cũng đã lại nhường chỗ cho mối giao hòa thiêng liêng giữa nhà thơ tự do và khung cảnh thiên nhiên đẹp đến vĩnh cửu. Bác Hồ cũng đã lại hướng cái nhìn vào ánh trăng sáng trong đêm lao ngục kia như biết bao nhiêu lần khác đó chính là một hoàn cảnh sống cực kỳ gian khổ. Đau khổ là vậy thế cho nên Người luôn luôn biết hướng đến những cái cao cả, những cái đẹp đẽ nhất trong cuộc đơig. Độc giả như cũng nhận thấy được trong suốt bài thơ không hề có một âm thanh hay một tiếng động nhỏ nào như đã làm tôn lên được cái sâu thẳm vẻ đẹp trong tâm hồn của nhà thơ.

Qủa thật bài thơ “Ngắm trăng” của Hồ Chí Minh mang vẻ đẹp giản dị mà khác lạ. Bài thơ như đã tôn lên một tâm hồn, một nghị lực hàm chứa tuyệt vời sâu sắc và đạo đức và hơn hết chính là nét đẹp trong tâm hồn của người chiến sĩ. Dù trong đau khổ, khó khăn Bác vẫn luôn luôn tin tưởng vào tương lai, luôn hướng đến ánh sáng đẹp đẽ, ánh sáng của tự do.

Minh Tân

Cập nhật thông tin chi tiết về Phân Tích Bài Thơ Cảnh Khuya Của Tác Giả Hồ Chí Minh trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!