Xu Hướng 3/2023 # Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì # Top 7 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 3/2023 # Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì # Top 7 View

Bạn đang xem bài viết Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Đề bài: “Ở hiền nhất định sẽ gặp lành” là triết lí của truyện cổ tích thần kì. Em nghĩ gì về cách kết thúc có hậu đó.

Trong mỗi chúng ta, ai lại không một lần được lắng nghe bà kể chuyện, những câu chuyện luôn luôn được mở đầu hết sức nhẹ nhàng và lắng sâu ngày xửa, ngày xưa… để từ ấy, biết bao điều kì ảo, thơ mộng dần dần như thể hiện trước mắt ta. Chúng ta đã tìm thấy trong lời kể của bà, những cô Tấm, những anh Khoai hiền lánh chất phác nhưng gặp nhiều bất hạnh. Tuy nhiên, các câu chuyện cổ ấy luôn thể hiện sự công bình. Vâng, đúng thế: Truyện cổ tích thần kì thể hiện người ờ hiện nhất định sẽ gặp lành.

Ở hiền nhất định sẽ gặp lành” là triết lí của truyện cổ tích thần kì

Cùng đi sâu để làm sáng tỏ nhận định ấy, chúng ta lại sẽ hiểu thêm về cách kết thúc có hậu của các truyện cổ tích.

Vậy ở hiền là gì? Có phải đó là nói về những người lao động hiền lành tốt bụng và chăm chỉ, không hề nghĩ tới việc hại người. Thế còn gặp lành đó là gặp những điều may, điều phúc, mà nhiều điều tốt đẹp ấy nhất định sẽ đến với người ở hiền. Chắc hẳn, chúng ta không quên được một cô Tấm siêng năng, chịu khó bên người người dì ghẻ cay nghiệt. Như thế, Tấm là người ở hiền, thế sao Tấm lại gặp nhiều đau khổ? Một điều tất yếu của xã hội: người ác thì lúc nào cũng ghét những người hiền. Và ở đây Tấm bị dì hành hạ hết sức tàn nhẫn, qua biết bao gian lao. Nhưng rồi cuối cùng, Tấm bị dì hành hạ hết sức tàn nhẫn, qua biết bao gian lao. Nhưng rồi cuối cùng, Tấm lại sống trong hạnh phúc, sung sướng. Đấy là một chân lí của người xưa, nó thể hiện ý thức của con người thời trước. Những người thật thà như Tấm dù qua nhiều khó khăn nhưng rồi họ sẽ gặp lành, sẽ gặp phúc lớn. Đó chính là phần thưởng mà truyện cổ tích đã tặng cho họ một cách xứng đáng!

Cũng như Tấm, anh Khoa một anh nông dân đi ở rể cho nhà giàu – người hiền lành là thế, vậy mà, anh cũng bị bất công đè nén. Nhưng rồi, chân lí vẫn là chân lí. Anh được sống trong vui sướng, hạnh phúc bên cô út – dù anh đã phải tìm kiếm qua bao khó khăn để có cây tre trăm đốt.

Có những kẻ ác? Dĩ nhiên, học cũng được thưởng đấy. Nhưng là phần thưởng trái với người ở hiền. Thật thế, trong trí tưởng tượng của người xưa, mọi hành động, suy nghĩ, việc làm đều có giá của nó, cái hâu sau cùng ấy tốt hay xấu tuỳ thuộc vào ý nghĩa, hành động của chính họ.

Và chính chúng ta đã thấy, có mặt qua hai truyện tiêu biểu trên, là hình ảnh ông Bụt chuyên làm các việc phúc lành. Ồng mang đến cho những người đau khổ niềm vui sướng, ông như cơn mưa mát lành rào rào đổ xuống trên cây xanh. Thực vậy, hình ảnh Bụt chính là hình ảnh của người cầm cán cân công lí, ông hiện lên trong lúc bị áp bức, lừa gạt như đang mất hạnh phúc và niềm tin vào cuộc đời. Ông hiện đến như khẳng định thêm lí tưởng trong niềm tin của nhân dân ở hiền thì nhất định sẽ gặp lành.

Cái kết thúc có hậu này như một dòng suối đối với người đang đi trên sa mạc. Họ, những người bất hạnh – luôn có một sự tin tưởng vững chắc vào tương lai, vào công bằng. Tuy rằng cũng có lúc họ khóc lóc một cách tuyệt vọng, nhưng những lúc ấy, nhân dân – hiện đến giải thoát họ khỏi hoạn nạn khổ sở. Điều này chính là một niềm khát khao của người xưa, họ mơ ước trong cuộc sống sẽ không có bất công, con người sẽ luôn được sống xứng đáng với những gì mà họ mang đến cho xã hội, cho mọi người. Đúng như thế, cô Tấm có bao giờ muốn làm điều gì xấu cho ai, ngay cả đứa em xấu bụng, anh Khoai sống trong lao động cực nhọc có bao giờ kêu ca phàn nàn, người em trong truyện Cây khế thật chăm chỉ, hiền lành, tốt tính. Vì họ biết việc họ làm, cố làm để mang đến cho mình sự yên lành, hạnh phúc. Niềm khao khát của người xưa cũng là sự ước mong của chúng ta ngày nay. Mong sao không có ngưởi quá khổ trong xã hội, mong sao những kẻ ác sẽ không có đất để phát huy bản tính của họ và mong sao mọi người làm việc và sống bằng chính công sức của mình. Cũng như ngôi vị hoàng hậu của Tấm, ngôi vua của Thạch Sanh, hoặc việc lấy được vợ của anh Khoai là chính công sức, phẩm chất, trí tuệ của họ. Ngày nay, nghe lại các câu chuyện ấy, chúng ta còn thương cảm sâu sắc với những nhọc nhằn mà người ở hiền đã phải gánh chịu, thì ngày xưa ông cha ta đã có một niềm thương xót mà đòi hỏi sự bình đẳng trong xã hội đến đâu? …

Chúng ta ngày nay, được lớn lên, phát triển từ niềm tin ngây thơ lành mạnh, tươi đẹp của ông cha ta từ xưa. Lẽ tất nhiên, chúng ta phải biết trân trọng những suy nghĩ không hề vụ lợi của thuở ấu thơ nhân loại và phải biết thực hiện những ước mơ ấy của người xưa, phải làm sao trên đời không còn những cô Tấm với nét đẹp của tính tình, mà phải gánh chịu đau khổ, bất công của xã hội. Làm sao chúng ta có thể chịu được một ông phú hộ giàu có sống trên sự lao động nhọc nhằn sớm tối của anh Khoai? Cho nên, đúng là truyện cổ tích thần kì thể hiện người ở hiền nhất định sẽ gặp lành và không chỉ ở người xưa mà chúng ta ngày nay cũng mong muốn và phấn đấu để có được chân lí ấy! …

Từ khóa tìm kiếm

Nghị Luận “Ra Đi Vừa Gặp Bạn Hiền Cũng Bằng Ăn Quả Đào Tiên Trên Trời”

Nghị luận “Ra đi vừa gặp bạn hiền Cũng bằng ăn quả đào tiên trên trời”

“Bạn là của cải chứ không phải của cải là bạn”. Câu danh ngôn đó đã dành tất cả sự trân trọng, ưu ái cho tình bạn. Thế gian sẽ đơn điệu biết mấy, con người sẽ nghèo nàn, nhạt nhẽo nếu tình bạn không tồn tại. Tình bạn, ấy hai tiếng thiêng liêng, cao đẹp. Ca da từng đề cao tình cảm bạn bè:

Ra đi vừa gặp bạn hiền Cũng bằng ăn quả đào tiên trên trời

Bao nhà thơ, nhà văn cũng ca ngợi tình bạn. Nhà thơ Trần Lê Văn viết:

Mỗi con người thêm nhiều con mắt Mỗi con người thêm nhiều cảm rung Trời cũng thêm nhiều màu sắc Đất cũng thêm chiều mênh mông

Bốn câu thơ bao hàm một quan niệm, một cách nhìn nhận sâu sắc và đầy đủ về tình bạn của Trần Lê Văn.

Qua bao tháng trầm biến động của cuộc đời, tình bạn vẫn tồn tại bền bỉ trong tâm hồn mỗi con người, vẫn là ngọn lửa nồng ấm nhen lên giúp chúng ta gắn bó, đoàn kết, yêu thương nhau hơn.

Có lẽ phải từng trải, sống chan hòa với bạn bè, nhà thơ mới cảm nhận được một cách chính xác:

Mỗi người thêm nhiều con mắt Mỗi người thêm nhiều cảm rung

Vạn vật đều không thể hoàn thiện, cũng như mỗi con người không thể biết hết thế gian. Nhưng con người được tạo hóa ban cho đôi mắt để thấu hiểu cuộc đời, để cảm nhận thế giới xung quanh. Tục ngữ nói “giàu hai con mắt”, lại nói “giàu vì bạn, sang vì vợ”. Phải chăng thêm bạn thêm giàu, thêm những đôi mắt, thêm những góc nhìn để tránh phiến diện hoặc sai lầm. “Học thầy không tàu học bạn”. Người xưa nhắn con người phải biết mở rộng tầm nhìn và sự hiểu biết bằng cách học hỏi bạn bè.

Nếu có nhiều bạn thì sẽ có bao nhiêu cơ hội để học hỏi, để mở rộng tầm nhìn, trí tuệ. Mỗi người bạn làm nên một thế giới trong ta, giúp ta hiểu thêm một cuộc sống mới. Tình bạn nảy nở sẽ là phương thuốc quý báu chống lại phong ba bão táp, giúp ta nhận rõ đúng sai, phải trái trong ứng xử, nuôi dưỡng và làm mát dịu tâm hồn ta. Khi chúng ta có những tình bạn đẹp, tâm hồn không chỉ phong phú mà còn sâu sắc hơn. Có thể trước đây ta vô tình hoặc ít tình cảm, chỉ biết sống cho mình với những “giấc mơ con” đủ cho một “cuộc đời con”. Khi có bạn cuộc sống của ta sẽ khác, ” cảm rung” của ta cũng sẽ khác: sẽ nhiều lên, sẽ tinh tế hơn, chân thành hơn. “Người ta là hoa của đất”. hoa đã phong phú, làm sắc màu thì cuộc sống cũng sẽ đậm đà biết mấy:

Trời cũng thêm nhiều màu sắc Đất cũng thêm chiều mênh mông

Có thêm những người bạn tốt, cuộc sống trở nên tươi thắm hơn. Trời thêm nhiều màu sắc, không chỉ nguyên một vẻ xanh mà lung linh bảy sắc cầu vồng. Đất như cũng mênh mông hơn, mở ra cho chúng ta thêm nhiều hiểu biết, hi vọng, nhiều ước mơ và hoài bão.

Từ xưa đến nay, người ta đã có bao nhiêu tình bạn cao đẹp, thiêng liêng, biểu hiện sâu sắc của tình bạn là tấm lòng tri âm, tri kỉ. Tiếng đàn của Bà Nha chỉ mình Chung Tử Kì nghe và hiểu được. Đến khi Từ Kì chết Bá Nha treo đàn không đánh vì không còn một Tử Kì thứ hai nữa.

Song bạn bè, hiểu nhau chưa đủ mà còn phải biết quan tâm chăm sóc lẫn nhau. Tình bạn giữa Nguyễn Trãi và Nguyễn Mộng Tuân cũng rất đẹp. Nguyễn Trãi nói về bạn và mình:

Nghèo ốm ta thương bạn Ngông cuồng bạn giống ta

Nguyễn Mộng Tuấn mừng nhà mới của bạn đã tạ lại tấm lòng của bạn mình. Mang rượu đến cùng ông thưởng thức. Say theo người, chớ tỉnh mình ta. Quả thật đó là những tấm lòng tri kỉ, tri âm.

Khác với Nguyễn Trãi và Nguyễn Mộng Tuân, Nguyễn Khuyến và Dương Khuê không cùng một tư duy chính trị. Song không vì thế mà họ không trở thành bạn bẹ. Dương Khuê mất, Nguyễn Khuyến đã khóc bạn bằng những vần thơ đầy xúc động, chân thành:

Rượu ngon không có bạn hiền Không mua không phải không tiền không mua

Câu thơ nghỉ đắn đo không viết

Viết đưa ai, ai biết mà đưa Giường kia treo những hững hờ Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn

Viết tiếp những trang ngợi ca tình bạn, Thạch Lam đã đem đến một câu chuyện nhẹ nhàng, trong sáng: Gió lạnh đầu mùa. Trong gió lạnh rét mướt, tình bạn ngây thơ, hồn nhiên trong sáng làm ấm áp lòng người. Chị em Sơn quyết định thật nhanh chóng. Khi đợi chờ, Sơn thấy “lòng ấm áp vui vui”. Niềm vui ấy có lẽ chỉ có thể có ở những con người biết cảm thông và chia sẻ với bạn bè.

Tình bạn cao cả và thiêng liêng chúng ta có thể tìm thấy trong tình cảm của những anh bộ đội, những “đôi tri kỉ” trở thành đồng chí sát cánh kề vai “súng bên súng đầu sát bên đầu” (Chính Hữu – Đồng chí) chiến đấu vì độc lập, tự do.

“Sống không có bạn là chết cô đơn” (Giooc – giơ Hê – be). Ai cũng muốn có những người bạn rất tốt của mình. Nhưng kết bạn vốn đã khó, mà giữ gìn tình bạn gắn bó thủy chung còn khó hơn nhiều. Lí Thông từng kết nghĩa với Thạch Sanh nhưng sau lại lừa chàng đi vào chỗ chết và cướp công của chàng.

Trịnh Hâm âm mưu hãm hại Văn Tiên chỉ vì sự ghen ghét nhỏ mọn, tầm thường. Những tấm gương phản bạn đso cho thấy nếu hẹp hòi, nếu chỉ ích kỉ thì sẽ mù quáng, sẽ mất bạn bè và trở thành kẻ ác.

Sẽ ra sao khi ta phát hiện ra một trong những người bạn của ta mắc khuyết điểm trầm trọng? Xa lánh ư? Cắt đứt giao thiệp ư? Hoặc không có ý kiến gì, vẫn quan hệ bình thường như cũ? Đây là một chuyện rất khó. Nhưng em cho rằng trước hết phải gần gũi và không bỏ rơi, không xa lánh bạn. Ai chả có thể mắc khuyết điểm. Nếu ta chỉ chọn những người hoàn hảo để kết bạn thì biết đâu đến lúc nào đó, bạn phát hiện ra nhược điểm của người ta cũng sẽ bỏ rơi ta? Nhưng là một người bạn chân thành cũng không có nghĩa là im lặng, không dám can ngăn, không dám phê bình, thậm chí đấu tranh với sai lầm khuyết điểm của bạn mình. Thái độ tốt nhất trong quan hệ bạn bè là nghiêm khắc với mình và độ lượng bao dung với bạn. chỉ có như thế ta mới là một người được bạn bè tin cậy, ta mới có nhiều bạn và sẽ trở nên người giàu có.

“Giàu bạn bè là không nghèo về mặt nào cả”. Cuộc sống thật bao la, rực rỡ sắc màu: Mỗi người nếu biết độ lượng, sống cởi mở, khoan dung hơn thì tình bạn sẽ đơm hoa kết trái, sẽ chẳng bao giờ lụi tàn. Lúc ấy con người sẽ sống nhân ái, trong sáng và đẹp hơn nhiều. Đúng như nhà thơ Tố Hữu ngợi ca:

Có gì đẹp trên đời hơn thế Người yêu người sống để yêu nhau. Theo chúng tôi

Bài Văn Mẫu Lớp 7: Kể Cho Bố Mẹ Nghe Câu Chuyện Buồn Cười Em Gặp Ở Trường

Tôi cũng gật gù đồng ý. Quả thật, vai diễn đó của Nam không phải hoàn hảo nhất nhưng cậu ấy không những dũng cảm, có trách nhiệm mà cũng rất sáng tạo. Tôi thầm nhủ nếu vở kịch được diễn như lời cô giáo dạy văn nói, nhất định tôi sẽ đến cổ vũ cho bạn nam vô cùng đáng yêu của lớp mình

Bài mẫu tham khảo

Trong gia đình, có lẽ mẹ là người tôi gần gũi và thân thiết hơn cả cũng bởi vì mỗi ngày, sau giờ cơm tối tôi thường tíu tít kể cho mẹ tôi nghe những gì thú vị xảy ra trong trường.Hôm nay cũng vậy, miệng tôi liến thoắng thuật lại cả câu chuyện trong giờ học hôm nay.

Giờ văn hôm nay là tiết lớp chúng tôi thực hành. Cô giáo đã dặn từ tuần trước là mỗi nhóm sẽ chuẩn bị một tiết mục kịch để biểu diễn trước lớp. Tất cả các nhóm đều chăm chút kĩ càng, diễn xuất tuy không được chuyên nghiệp nhưng đều đạt yêu cầu. Đến nhóm thứ 3, các bạn ấy diễn vở: “Romeo và Juliet”. Chúng tôi đứa nào đứa ấy cũng mong chờ. Vậy mà khi tấm màn được vén lên, cả lũ đồng loạt ngã ngửa khi nàng tiểu thư Juliet xinh đẹp, dịu dàng lại là một chàng trai do Nam -cậu bạn nghịch ngợm nhất lớp diễn.

Romeo và Juliet sóng vai nhau, chúng tôi ở dưới cười nghiêng ngả. Nhìn Juliet e thẹn sau bộ váy công chúa dài đến đầu gối, lộ đôi chân quen đá bóng của Nam, mái tóc vàng rực và khuôn mặt trang điểm vội vã, cô giáo cũng bật cười. Không những thế, Juliet thậm chí còn cao hơn Romeo hẳn một cái đầu, da cũng ngăm hơn. Lời thoại đọc lên lại sai linh tinh, cậu ban cứ nói câu nào là cả lớp lại được một tràng cười.

Vở kịch vất vả mãi cũng kết thúc, khi cả dàn diễn viên cúi chào khán giả, Romeo bất cẩn thế nào mà vấp phải dải dây trang trí. Ngay khi chúng tôi nghĩ rằng cậu ấy sẽ ngã sấp xuống thì Juliet lúc này đã bỏ đi mái tóc giả nhanh tay đỡ được. Cảnh tượng đặc sắc này lại khiến tiếng cười rào rào vang lên. Một số học sinh đi qua phòng học lớp tôi trông thấy cũng đứng lại, cười. Romeo và Juliet lại được một phen ngượng chín mặt.

Sau đó, cô giáo ổn định trật tự, hỏi han sao nhóm lại chọn Juliet là con trai. Nam thay ra bộ váy công chúa, vẫn cái điệu nghịch ngợm thường ngày, cậu ta nói:

– Em chỉ đảm nhận vai trò đạo diễn với cái cây thôi. Thế mà sáng nay, ngay sát giờ diễn, Juliet là bạn Chi lại nghỉ học. Em bất đắc dĩ phải nhận vai diễn này.

Lúc này chúng tôi mới vỡ lẽ, thảo nào Nam lại lúng túng như vậy, lời thoại cơ bản nhất cũng không thuộc. Ngược lại mang đến cho cả lớp tiếng cười thoải mái suốt hai tiết văn dài. Bất ngờ là cô lại cho điểm nhóm Nam cao nhất, cô còn căn dặn sẽ cân nhắc cho tiết mục này vào buổi giao lưu Câu lạc bộ Văn học cuối tuần. Vậy là lũ con gái trong lớp lại được dịp trêu chọc mãi. Cô bạn lớp trưởng còn vạch ra cả kế hoạch để cải thiện tạo hình, dáng điệu, cử chỉ cho Nam sao cho giống với Juliet nhất. Cả buổi học hôm ấy, lớp chúng tôi cứ xôn xao tán gẫu về câu chuyện thú vị, buồn cười. Nhân vật trung tâm là vai diễn bất đắc dĩ của Nam lại chạy vòng vòng để tránh khỏi vòng vây của lũ con trai lẫn con gái. Đến khi đã tan học rồi, một số bạn học lớp khác, các em lớp dưới nhìn thấy Nam còn chào hỏi thân thiện, khen Nam đóng Juliet dễ thương khiến cậu bạn nghịch ngợm đỏ bừng cả mặt.

Tôi vừa kể lại câu chuyện vừa nghĩ tới dáng vẻ khi diễn của Nam, cười sằng sặc. Mẹ mỉm cười nói:

– Cậu ấy đáng yêu đấy chứ. Con trai mà chịu nhận vai diễn nữ là đáng khen lắm!

Tôi cũng gật gù đồng ý. Quả thật, vai diễn đó của Nam không phải hoàn hảo nhất nhưng cậu ấy không những dũng cảm, có trách nhiệm mà cũng rất sáng tạo. Tôi thầm nhủ nếu vở kịch được diễn như lời cô giáo dạy văn nói, nhất định tôi sẽ đến cổ vũ cho bạn nam vô cùng đáng yêu của lớp mình

Bài mẫu tham khảo

Mỗi ngày đến trường với em là một ngày vui vì mỗi ngày ở trường, em sẽ gặp được những câu chuyện khác nhau. Có những câu chuyện lí thú, có những câu chuyện cảm động, và cả những câu chuyện buồn. Hôm nay, ở trường em cũng gặp được một câu chuyện mới, một câu chuyện buồn cười.

Em tung tăng đạp xe về nhà, háo hức muốn đem chuyện kể cho bố mẹ nghe nữa. Khi bữa cơm chiều nhanh chóng qua đi, cả nhà em cùng quây quần trong phòng khách nhỏ, vừa xem truyền hình vừa ăn hoa quả, trò chuyện với nhau. Bé Bảo Anh mới đi nhà trẻ cũng rất phấn khích, bô bô kể chuyện ở lớp của mình. Em nhớ ra câu chuyện của mình cũng nói:

– Hôm nay ở trường con cũng gặp một chuyện buồn cười lắm ạ.

Lớp 9C diễn vở kịch nội dung là một gia đình có hai vợ chồng và con nhỏ đi xe máy trên đường, người chồng vượt đèn dỏ dẫn đến tai nạn giao thông. Nhưng buồn cười là trên sân khấu dàn dựng, diễn viên đóng vai cây xanh ven đường cứ nhún nhảy, đi tới đi lui. Khi hai vợ chồng đang đi trên đường thì nó đi sang bên trái sân khấu, đứng nhún một lát lại đi sang bên phải. Lúc người chồng vượt đèn đỏ thì cái cây tỏ vẻ không bằng lòng, đứng bên cạnh người đóng vai đèn giao thông đẩy đẩy cái đèn.

Khi tai nạn xảy ra, cái cây lại ở đâu lù lù xuất hiện, khuôn mặt tô màu xanh của diễn viên lúp sau tấm bìa mô hình cây xanh liếc liếc gia đình bị ngã bên đường, lượn qua lượn lại xem xét chiếc xe máy bằng mô hình. Chúng em ai cũng buồn cười nhìn cây xanh lùn lùn đi đi lại lại tỏ rõ đủ loại biểu cảm phong phú. Các thầy cô trong ban giám khảo không nhịn được cũng bật cười.

Ban đầu ai cũng nghĩ là do kịch bản nhưng không phải. Các anh chị lớp 9C đứng ở bên cánh gà cứ liên tục gọi cây xanh trên sân khấu, ý bảo nó diễn đúng kịch bản. Nhưng mà cây xanh ngó lơ, tiếp tục lượn lờ. Mãi cho đến khi gần kết thúc vở kịch, vợ chồng vi phạm luật giao thông kia đã nhận ra lỗi thì cây xanh đột nhiên kêu lên:

– Em có thể xin phép đi vệ sinh rồi quay lại diễn không ạ? Em không thể chịu được nữa rồi.

Nói xong, chỉ chờ thầy cô ngơ ngác gật đầu, cây xanh kia chạy đi như bay hướng về nhà vệ sinh. Lúc này, mọi người mới vỡ lẽ hóa ra là vậy nên cây xanh mới vi phạm kịch bản, không chịu đứng yên một chỗ. Cả trường cười ầm, ngay cả diễn viên trên sân khấu cũng không nén được tiếng cười.

Cây xanh nhanh chóng quay lại, làm như không có việc gì ngoan ngoãn đứng một bên, chúng em càng nhìn càng thấy buồn cười, cứ cười mãi không ngừng. Vở kịch của lớp 9C kết thúc, dù nội dung không mới lạ nhưng nhờ sự cố của diễn viên đóng vai cây xanh mà thú vị hẳn lên, gây được tiếng cười cho mọi người. Học sinh đều tích cực bầu chọn cho tiết mục ấy. Người đóng vai cây xanh còn vừa đi vừa cười toe toét, giơ tay chào kiểu hoa hậu làm cả trường lại cười ồ lên một lần nữa.

Buổi diễn kịch dường như tươi sáng hẳn lên, ai cũng khen diễn viên cây xanh thật hài hước và dễ thương. Sau buổi thi mà mọi người cứ nhắc mãi, vừa tranh nhau kể lại vở kịch vừa cười vang.

Khi em kể xong thì bố mẹ đều bật cười, bố bảo:

– Trẻ con bây giờ cũng nhiều trò vui thật. Ngày trước bố mẹ không hoạt bát hồn nhiên như thế đâu.

Còn Bảo Anh có vẻ không hiểu lắm, bé lại bò vào lòng mẹ ăn bánh ngọt của mình. Em nhìn hai má phúng phính của Bảo Anh lại nhớ đến cây xanh di động buồn cười kia. Câu chuyện buồn cười hôm nay có lẽ trong trường mọi người sẽ còn nhớ mãi.

Phân Tích Đoạn Thơ Kiều Gặp Từ Hải Hay Nhất

Kim Trọng, Thúc Sinh và Từ Hải là ba nhân vật đã gắn bó với số phận và đời sống tình cảm cùa Thúy Kiều. Mối tình Kim – Kiều là mối tình đầu tuyệt đẹp giữa ‘Người quốc sắc, kè thiên tài’, đã năng tình thể nguyễn ‘Trăm năm tạc một chữ đổng đến xương’. Mối tình giữa Thúc Sinh và Thúy Kiều là quan hệ ‘Trước còn 68

trăng gió sau ra đá vàng’.Từ Hải với Thúy Kiều đã gắn bó với nhau bằng mối tình tri kỷ giữa ‘ trai anh hùng, gái thuyên quyên’. Những nhân vật ấy đã được thi hào Nguyễn Du thể hiện một cách tuyệt đẹp, làm cho cảm hứng nhân văn lung linh tỏa sáng trên những trang thơ ‘Truyện Kiều’.

Đọc đoạn thơ ‘ Kiều gặp Từ Hải’ qua nghệ thuật tả người của một ngòi bút thiên tài, qua nhân vật Từ Hải ta cảm nhận được ước mơ về tự do và công lý trong xã hội phong kiến.

Lúc bấy giờ Kiều đang sống ở Châu Thai trong tay Bạc Bà, Bạc Hạnh:

‘Thoắt buôn về, thoắt bán đi,

Mây trôi bèo nổi thiếu gì là non!’

Trong cảnh ngộ ấy, ‘ khách biên đình’, nơi biên ải xa xôi đã đến với Kiều. Đó là một đêm mùa thu ‘ gió mát, trăng thanh’. Hai chữ ‘bỗng đâu’ nói lên sự bất ngờ, đột ngột:

‘Lần tháu gió mát, trăng thanh,

Bỗng đáu cố khách hiên đình sang chơi.’

Không phải là một văn nhân với tiếng ‘nhạc vàng’, với ‘cỏ pha màu áo nhuộm non da trời’. Cũng không phải là người ‘trăm nghìn đổ một trận cười như không’. Mà là ‘một đấng anh hùng’ có cốt cách phi thường:

Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao.’

Những ẩn dụ, những số đo ấy tuý mang tính chất ước lệ tượng trưng của thi pháp cổ, nhưng với cách ngắt nhịp 2/2/2 ở câu lục và 4/4 ở câu bát, giọng thơ trở nên mạnh mẽ đầy ấn tượng về một tướng mạo phi phàm, uy nghi. ‘Khách biên đình’ có võ nghệ cao cường vô địch, có trí dũng ‘ lược thao gồm tài’. Đó là một anh hùng xuất chúng:

‘Đường đường một đấng anh hào,

Côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài.’

Lai lịch bí mật cùa ‘khách’ được hé lộ dần về họ, tên, quê quán, về chí khí ‘giang hồ’ cùa một khách cung kiếm, sống một cuộc đời tự do:

Họ Từ, tên Hái vốn người Việt Đông.

Giang hồ quen thói vẫy vùng,

Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo.’

Nguyễn Du đã sử dụng một số từ Hán – Việt như: ‘đấng anh hào’,‘côn quyền’, ‘ lược thao’, ‘giang hồ’, ‘vây vùng’ để khắc họa tính cách anh hùng và khát vọng tự do cùa nhân vật Từ Hải. Các phụ âm ‘đ’ trong các từ ngữ như: ‘đường đường’, ‘đấng’, ‘đội trời, đạp đất’, ‘ở đài’,‘Việt Đông’, làm cho giọng thơ vang lên hùng hồn, mạnh mẽ. Sau này khi Từ công đã chết, Thúc Sinh còn nhắc lại đầy ngưỡng mộ:

Đánh quen trăm trận, sức dư muôn người.

Có thể nói, Nguyễn Du đã dùng những từ ngữ, hình ảnh tráng lệ nhất, giọng thơ hùng tráng nhất, để ca ngợi cốt cách phi thường, thói giang hồ tự do,chí khí anh hùng của Từ Hải.

Từ Hải còn là một anh hùng rất đa tình. Buổi gặp gỡ đầu tiên có thiếp danh trang trọng, nhiều tâm đắc tương tri: ‘cùng liếc… cùng tra’. Người đẹp đã làm cho đấng anh hào phải xiêu lòng. Cũng là khoảnh khắc ‘han đẩu lưu luyến’ của lứa đôi:

‘Thiếp danh dưa đến lầu hổng,

Hai hèn cùng liếc, hai lòng cùng tra.’

Cuộc đối thoại tại ‘ lẩu hồng’ giữa anh hùng và giai nhân đã làm nổi bật thêm những nét đẹp trong tầm hồn Từ Hải. Đến ‘ lầu hổng‘ gập Kiều, Từ Hải không phải vì tình ‘trăng gió’ mà là ‘tâm phúc tương cừ’, đi tìm ‘tri kỷ’. Vì vậy khi nghe người đẹp nói lên niềm hy vọng ‘Tấn Dương được thấy mây rồng có phen’, nghe Kiều gửi gắm sự trông cậy chở che: ‘ Rộng thương cỏ nội hoà hèn – Chút thân hèo bọt dám phiền mai sau’ thì Từ Hải ‘ gật dầu’ sung sướng:

Muôn chung nghìn tứ, cũng là có nhau.’

Đó là một lời hứa như dao chém đá của trang anh hùng nghĩa hiệp. Chẳng cần dùng mưu kế như Thúc Sinh ‘ rước về hãy tạm dấu nàng một nơi’, Từ Hải đã chuộc Kiều ra khỏi lầu xanh, thái độ xử lý rất đàng hoàng: ‘Tiền trăm lại cứ nguyên ngân phát hoàn’. Con người ‘giang hồ quen thói vẩy vùng’, từng ‘đánh quen trăm trận’ ấy lại có một tình yêu rất lãng mạn, Từ Hải là ân nhân của Kiều đã làm thay đổi sổ phận cùa một gái thanh lâu:

‘Trai anh hùng, gái thuyên quyên,

Phỉ nguvền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng.’

Qua đoạn thơ ‘ Kiều gập Từ Hài’, ta càng thấy rõ nghệ thuật tả người của Nguyễn Du rất đặc sắc, độc đáo. Thi hào đã dành những câu chữ hay nhất, trang trọng nhất để khắc họa tính cách anh hùng phi thường, khát vọng tự do và chất đa tình lãng mạn của nhân vật Từ Hài. Từ giọng điệu đến ngôn từ đều trang trọng, cổ kính: nhân vật lung linh màu sắc huyền thoại sử thi.

Nhân vật Từ Hải tựa như một ánh hào quang chiếu qua một quãng đời ngắn ngủi của Thúy Kiều, nhưng đã để lại trong lòng người bao ấn tượng tốt đẹp. Chân dung anh hùng Từ Hải là một phương diện tuyệt đẹp về cảm hứng nhân vân của ‘Truyện Kiều’.

Nguồn: chúng tôi

Cập nhật thông tin chi tiết về Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!