Xu Hướng 9/2022 ❤️ Những Vần Thơ Cho Ngày Hội Ngộ I ❣️ Top View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 9/2022 ❤️ Những Vần Thơ Cho Ngày Hội Ngộ I ❣️ Top View

Xem 4,752

Bạn đang xem bài viết Những Vần Thơ Cho Ngày Hội Ngộ I được cập nhật mới nhất ngày 28/09/2022 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 4,752 lượt xem.

Những Bài Thơ Thiền Hay, Thẫm Đẫm Cảm Ngộ Kiếp Nhân Sinh

Bùi Giáng, Một Bài Thơ Lạc Vận

Thích Phước An: Những Ngày Sống Bên Cạnh Thi Hào Bùi Giáng.

Chùm Thơ Ngắn Viết Về Biển Hay, Thơ Biển Buồn Với Hoài Niệm Cũ

Sưu Tầm Các Bài Thơ Về Tình Bạn Buồn Hay Và Ý Nghĩa Nhất

(Mượn cách viết của Trần Dần để nói về bạn.)

Ta “không đi” giửa phố giửa phường.

Ta “không đi” dầu chiều nghiêng nắng tắt.

Sao mắt ta ướt…

Khi nghe tiếng thét gọi đàn.

Vang rền trong ký ức.

Ta về cúi mặt “chân không”

Phù du phía trước, rượu nồng trao tay.

Ơi An Lộc có một ngày.

Xua tan huyễn mộng, uống say chữ tình.

Em,

Anh rã rời thân xác.

Vì thức trắng ba đêm.

Trong màu hồng của rượu.

Cùng tiếng thét êm đềm.

Nhưng vở tung ký ức.

Em biết không,

Anh đã viết hoa chữ BẠN trong trong trái tim mình.

Là dấu ấn sau cùng trong cuộc sống.

Thằng cụt chân, thằng một mắt, thằng râu dài,

Thằng tóc trắng như mây, thằng tránh bụi trần trong cửa Phật…

Ngoài sáu mươi mà mầy tao tá lả.

BẠN anh đó vẫn sừng sững hiên ngang như núi.

Anh muốn là cây cỏ để cho dáng núi có hương thơm.

Người ta nhớ núi và yêu hoa bên núi.

Hoa có tàn nhưng núi vẩn hiên ngang.

Em trách anh, em gọi phone hoài sao không thấy bắt.

Em text message,” Gặp BẠN bè rồi quên cả vợ con”.

Thôi mà em, mình bên nhau đi suốt cả cuộc đường.

Mà tụi nó, trời ơi, BẠN anh,

365 ngày mới có được một, nha em.

Anh viết bài thơ này như là một nụ hôn tạ lỗi.

Để nghe em: “Gớm! Chỉ biết BẠN mà thôi.”

Trần Trung Ngôn 344

Bỗng Nhiên Nhớ Em

Sáu mươi nhìn anh vẫn còn trẻ

Miệng anh cười vẫn như ngày xưa

Tóc anh đen, nhìn hình em không nghĩ

Anh đã già đừng nghĩ thế anh ơi.

Tình yêu dành cho anh vẫn tuyệt vời

Nước trên nguồn xuôi về biển rộng

Khác gì nhau đầu nguồn cuối sông

Cảm ơn anh người bạn sáu mươi.

Ta gặp nhau đất trời mở rộng

Con tim còn rực lửa yêu đương

Ta yêu nhau cùng đi hết đoạn đường

Dẫu khó tình yêu là động lực.

Nắm tay em nhìn sâu vào mắt

Chướng ngại nào ngăn bước chân ta

Anh vẫn kể mỗi khi mình hò hẹn

Trao cho nhau một nửa đời sau.

Có câu thơ anh viết không thành

Suốt ngày giam trong phòng đầy tranh

Tranh quê hương, và tranh cuộc chiến

Bao nhiêu năm trên quê hương mình.

Anh yêu em, tên em là hoa

Một loài hoa đặt tên Vỹ Dạ

Đất quê hương có em sanh ra

Bên dòng sông rất thật hiền hòa

Anh mơ thấy em Vỹ Dạ

Bángiùi

Cảm ơn Em Người Bạn Đời Tôi

Anh,

Thấy mặt anh hốc hác.

Đã ba ngày thức trắng.

Bia với rượu cùng bạn bè tri kỷ.

Ba hôm rồi các anh hét ngày đêm.

Thấy anh vui cứ mỗi lần gặp bạn.

40 năm rồi không bỏ chử ” Mày, Tao”.

Bạn anh đó, thằng này nằm bên cạnh.

Còn thằng kia lại đối diện giường anh.

Rồi thăm hỏi coi thằng nào còn sống.

Kể nhau nghe sau trận chiến kinh hoàng.

Em không trách khi anh là lính trận

Đã quá nhiều nổi khổ.

Đã bao năm tù tội.

Đọc mail bạn anh em thấy lòng ái náy.

Cho đi rồi sau lại text lại phone.

Em,

Cám ơn em với những lời chia sẻ.

Cám ơn em cho anh trọn vẹn 3 ngày.

Không gọi phone cũng chẳng Text chử nào.

Vì em biết tình bạn anh không bao lâu nửa…

Cám ơn em, anh lập lại cám ơn.

Cho anh gởi những nụ hôn đầy trên trán.

Và đính kèm thêm hai chữ ” THANK YOU”

Cho Người bạn đời tôi

Khoe352

Phu Nhân & Giai Nhân

Ta đếm đủ…dường như 24!!

Còn thiếu những ai?

Hai Mươi Bốn nhắc nhở ngày xưa

“4 giờ đi cộng thêm 4 giờ về

Thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi…”

Hai Mươi Bốn giờ bỏ trời đất bơ vơ..

Khi người lính trở về từ chiến địa

Hai mươi bốn giờ có nghĩa

Những giờ phút của yêu thương

Bạn có nhớ những ngày xa xưa đó

Khi trở về cùng An Lộc hôm nay?

Tai Sao! Tại Sao! ở nơi nầy

Chỉ vỏn vẹn có 24 người vợ?

Những ngýời vợ lính hôm kia!

Những con ngýời héo hắt ðợi chồng dzìa

Những ngày vui chưa thỏa

Những ngày thấp thỏm nghe tiếng đạn bay!

Chị có tiếc nuối làm một người vợ lính?

Chị ước mơ gì khi gửi phận cho anh?

Ngừời xưa nói:

“Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu,

Xuân nhật ngưng trang thượng thúy lâu.

Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc,

Hối giao phu tế mịch phong hầu.” ( Vương Xương Linh)

Chị có tiếc, có sầu như thiếu phụ

Khi ngâm câu “Chinh chiến kỷ nhân hồi”?

Bây giờ,

Còn lại những ai? Những ai thiếu vắng?

Chưa hưởng mái ấm gia đình đã vội chia lìa?

Nhìn dáng chị, những Giai Nhân “471”

Trở về đây gặp lại ngày xưa?

Tôi không biết…thời hoa mộng đó

Có anh nào tặng chị đóa hoa tường vi?

Có anh nào đưa đón chị mỗi khi

…chị vừa tan lớp học?

Ðường Sài Gòn…đường ruộng, đường quê

Anh có đưa chị đón hoàng hôn tình tứ?

Hay anh bỏ chị đi mịt mùng tứ xứ

Dấu chân anh đặt khắp 4 vùng?

Tôi không biết. Thực tâm tôi không hề biết.

Nhưng hôm nay các chị đã về đây…24

Hai Mươi Bốn này của Một Ngàn Năm Trăm Lẻ

Của Bốn Mươi năm đợi chờ.

Tôi thương bạn tôi, tôi thương chị

Quí mến tình đồng môn và nghĩa phu thê

“Khứ niên kim nhật thử môn trung

Nhân diện đào hoa týõng ánh hồng

Nhân diện bất tri hà xứ khứ

Ðào hoa y cựu tiếu đông phong” (Thôi Hộ)

Có bao nhiêu bạn đã bỏ chị ra đi?

Có bao nhiêu phu nhân phòng không lẻ bóng?

Có bao nhiêu thế hệ trẻ mất cha?

Bao nhiêu măng mọc thiếu bóng tre già?

Bao nhiêu gia đình mất một nửa phần hạnh phúc?!

Bángiùi 331

(Thân ái tặng quý Giai Nhân An Lộc 471)

Dư Âm

Người ta định nghĩa: Dư Âm là tiếng vọng

Những âm ba còn chấn động dài lâu

Những âm ba vang vọng cả núi đồi

Chấn động khắp sơn hà đại địa.

Cũng do người ta nói: âm ba có nhiều loại

Có âm ba lùng bùng màn nhỉ

Có loại âm ba chưa nghe đã muốn bịt tai

Có những âm vang ta muốn kéo dài

Là những tiếng hát, tiếng la, tiếng cười. Hội Ngộ!

Cũng giống như mọi chuyện trên đời

Vậy sao buổi hội ngộ lại mang nhiều hình ảnh

Vì đó là âm ba nên vóc nên hình,

Âm ba cận cảnh,

Âm ba của nghĩa, của tình

Được xây trên những trái tim rộng mở

Của máu, thịt, da, xương… đồng đội

Của những giờ đối diện tử thần

Là bất lực nhìn bạn chết trên tay… bâng khuâng!

Là lúc bạn lên chiếm mục tiêu

trong lửa đạn, giữa tiếng gầm của phóng pháo cơ

Của đầu đạn 175 chạm nổ

Tiếng rít của M 72

Khi dẫn quân lội sình

Biết chắc có bạn đang yểm trợ.

Người ta có thể hỏi: Sao lạ!

Ừ thật lạ,

Cũng áo quần quân phục như người ta,

Cũng chỉ là cuộc họp mặt qua loa,

Có chi lạ?

Lạ: Người thương binh có bạn đẩy xe lăn

Phục dịch như người thân thiết

Lạ: Chữi thề nhưng anh em thương mến không rời

Lạ: It nói chỉ cười anh em gần gủi

Lạ: Bảy đại đội hơn một ngàn năm trăm

Khi ra chiến trường sự chết đến thật nhanh

Chết khi chưa mặc chiến y

Chết khi vừa về đơn vị

Sự chết đến bất ngờ như kẻ trộm

vẫn xông lên vì bạn đang ở đó.

Lạ: Sau bốn mươi năm họ vẫn tìm nhau

Dù trước, hay sau, cũ hay mới

vẫn thương yêu không rời.

Dù khó khăn, dù ở muôn nơi

vẫn tìm về khi nghe tiếng gọi.

Đời sống ta có nhiều ngăn

Chiếc tủ đời ta chứa hết chăng?

Có gạn lọc để giữ những gì đáng nhớ.

Nhớ khi ở quân trường

Nhớ bốn ba C, hay bốn lăm D

Nhớ cô bán xương xâm

Nhớ Khu Sinh Hoạt

Nhớ căn phòng Ba Lẻ Một

Nhớ cầu tên Bến Nọc

Nhớ những ngày còn học

Nhớ gát tuyến D

Nhớ nhảy xổm, nhớ đột kích

Nhớ KBC bốn người một mâm

Nhớ trước khi vào lính, ta là bạch diện thư sinh

Nhớ nhiều thứ linh tinh

Chẳng đáng nhớ, nhưng ta cứ nhớ.

Bao nhiêu tuổi đời? Có giới hạn của thời gian,

Mỗi ngày thêm cỗi.

Vẫn vui khi gặp nhau.

Cao thấp mập ốm, vẫn mày tao;

Thương nhau thật.

Bạn ngồi xe lăn nói với bạn đẩy xe

Tao với mày nằm gần nhau.

Tao Nhảy Dù mày ra Bộ Binh.

Thằng chữi thề gặp thằng hiền như thư sinh

Một đứa nói và một đứa cười

Thằng đi bộ, thằng ngồi trong xe bọc sắt

Thằng bắn súng nòng dài ở phía sau,

thằng ôm tiểu liên xông lên phía trước.

Hai thằng ở hai nơi cùng yểm trợ cho nhau.

Thằng là lính Biệt Động Quân đi tăng phái,

thằng Địa Phương Quân ôm súng gát cầu.

Nhiều chuyện kể cho nhau nghe

Nước mắt rơi, miệng cười,

Bốn mươi năm gặp lại.

Bốn mươi năm xa nhau

Bạn về đâu? Tôi về đâu?

Vợ con thế nào? gia cảnh thế nào?

Dồn dập! Dồn dập! Những câu chào,

Những lời thăm hỏi.

Ồn ào, ai nói người đó nghe,

Hả! Hả! Cứ hỏi…Hả! Hả! Trong không gian ồn ào.

Người đứng bên ngoài thấy lạ.

Dư âm! Dư âm!

Đã chia tay nhau mà sao còn bịn rịn,

Miệng nói không cần, tim ẩn giấu một niềm đau.

Bángiùi ( post Mar.14-2012)

Tao nói cho tụi mày biết

Chẳng có thằng nào xỉn đêm nay

Thằng nào về cũng mang theo một vali thật đầy

Tình nghĩa bốn mươi năm hội ngộ.

Buổi sáng đi ăn phở uống café

Buổi chiều rượu thịt ê hề

Miệng thằng nào cũng không ăn được

Có thằng không ngăn được

dòng nước mắt Bốn mươi năm còn sống đề gặp nhau

Bốn mươi năm đâu đó chuyện bể dâu

Nhưng bốn bảy mốt trước sau như một.

Tiếng telephone reo từng phút một

Thằng này hỏi thằng kia đứa nào mất đứa nào còn

Thằng thì nhắc hồi tao vào non nước

Còn thuận an mày về đó khi nào

Thằng nhắc chuyện ừ tao vào thượng tứ

Thằng ở núi sam, thằng ở plây cu

Ôi chao ôi câu chuyện như sương mù

Thằng nào cũng ráng gào lên gặp mày vui quá

Nâng ly lên đêm nay mình uống đả

Ngày mai có ai biết ra sao

Ừ nhỉ….bốn mươi năm mà như mới hôm nào

Trung đội tao vào thế cho mày ra quốc lộ

Còn mấy bà ngồi nhìn chúng tôi dường như ngồ ngộ

Các ông chưa phải tuổi sáu mươi

Thương quá mấy anh chồng vui quá

Uống cho thật đả

Chai rượu này là tình là nghĩa anh em

Đêm nay rượu có say mềm

Không…tao say vì bạn

Sách xưa nói khi hoạn nạn

Mới nhìn ra đâu là nghĩa kim bằng

Ừa thật vậy.

Đêm nay đất trời vùng dậy

Mặt trăng khuya vừa ra khỏi hàng cây

Chúng ta đêm nay tụ hội nơi đây

Kỷ niệm bốn mươi năm thời chinh chiến.

Bángiùi

40 năm còn lại những gì gửi Bạn

Con số 4…

Ừa, chúng ta đang nhắc về con số Bốn

Bốn Mươi Năm, Bốn Bảy Một về đây

Bốn Mươi Năm hội ngộ lần nầy

Hội Ngộ 4-40 Năm Thời Chinh Chiến.

Bốn Mươi Năm xưa gặp cơn quốc biến

Bao nhiêu chàng trai từ giả bút nghiên

Bao nhiêu năm làm lính?

Bao nhiêu chàng trai không thể tính

Chắc một điều trong số đó

có hơn một ngàn năm trăm.

Bảy hai, bày ba, bảy tư, bảy lăm

Là bao nhiêu năm bạn nhỉ?

Có phải bốn năm lăn lóc gió sương

Bốn năm khắp bốn vùng chiến thuật, mọi chiến trường?

Rừng, Núi, Sình, Lầy…có đủ

Rồi, một sớm …

Chấm dứt không lời từ giả

Không có trống, không có kèn đưa tiển

Không khai quân hiệu, bế quân hiệu

Cuộc chia tay không nói được một lời

Chia tay nhau đi khắp mọi nơi

Vào tù, ra biển, lên rừng

Bốn mươi năm thay đổi chẳng ngừng

Ai biết được máy trời chuyển đổi.

Sống thác rõ phân

Mọi sự có phần

Nhứt ẩm nhất trác giai do thiên định?

Cứ vậy…và vậy

Bốn mươi năm.

Ừ! Đã bốn mươi năm

Tháng Ba hai không mười hai

Thành phố nhỏ Sài Gòn

Hoa Kỳ, đất Trích

Ta về bắt tay họp mặt

Bảy đại đội, 15 tiểu bang

Xa và gần có Boston, Florida

Oklahoma, Houston, Tếch-Xịt

Atlanta-Georgia, Kansas, Missourri

Washington State, Oregon

Rồi Phila, Delaware, Ohio

Có Nam Bắc California, San Diego…Canada

Hội Ngộ, là thêm một lần hạnh ngộ

Tay bắt mặt mừng có người lần đầu gặp lại

Có người thiếu vắng hôm nay

Có người yếu đau

Có người ở xa

Chiều Tiền Hội Ngộ, họp mặt đếm đầu người

Dường như 50 hay bảy chục?!

Tổng kết bàn giao đến lần 5 Boston.

Nhìn hình đếm thử…

Thay mặt nhận lệnh anh em

Hứa Hiền Phong, Thuận Lê, Quách Đình Bình

Ben Nguyễn chạy vòng ngoài cùng Mai Thước,

Phan Văn Đuông, Nguyễn Văn Nên,

Ngân Nguyễn làm slide show

Ngô Văn Hiệp và Trần Thanh Hiệp quân trang quân dụng

Phạm Ngọc Lân dự phòng

Dù xa cũng có phần Võ Hữu Hòa ban nhạc.

Các phu nhân làm văn nghệ vui

Bài Xuất Quân và Bốn Bảy Mốt hành khúc

Văn nghệ, khiêu vũ…

Nhà hàng Emperal Bay ghế bọc khăn trắng muốt

Như cô gái mời về nhà chồng

Cổng chào, cờ quạt, âm thanh

Bảng tên trên túi áo

Lăng xăng làm việc

Cũng có anh ngồi hút thuốc

Có mấy chị tiếp tân

Có tặng sách, ly, hình, áo thun

Cũng có những giọt nước mắt

Các ông café, rượu mạnh

Hai buổi gặp nhau

Tiền Hội Ngộ chào sân

Chính thức chào cờ có ba vị Đại Đội Trưởng

Có đông bằng hữu anh em.

Tiếng hô hùng hồn…Vào hàng, Phắt!

Lịnh ban ra tập họp

Nhạc trổi khơi mào bản Xuất quân

Đủ màu áo trận,

Có đại lễ, tiểu lễ

Có màu áo hoa rừng, áo xanh sóng biển

Có anh SĐ 7, SĐ 5, SĐ 1

Truyền Tin, Biệt Động, Nhảy Dù

Súng nòng dài, Thiết Giáp

Có Địa Phương Quân,

Tiểu Khu, Biệt Khu

Máy ảnh nhấp nháy

Nói sao cho hết những cảm tình

Còn lại gì sau bốn mươi năm?

Nhìn lại những quân trang

Máy PRC 25, PRC 10

Trái 72, trái 26, dây ba-chạc

Nón sắt hai lớp, giày saut

Chiếc lưới ngụy trang…

Ôi bốn mươi năm Một Thời Chinh Chiến.

Ba ngày hai đêm tiếng cười sảng khoái

Café, thuốc lá, rựơu, bia

Thức đêm và từ giả chia tay

Hỏi thăm bạn từng ngày

Đếm lại những hành trang còn mất

Sáu mươi năm cuộc đời

Nhìn lại thưở đi qua

Và nhìn thấy tuổi thêm già, sống thêm sống thọ

Còn bao lần hội ngộ. Bao năm?

Còn lại bao nhiêu người?

Câu hỏi chưa có giải đáp.

Thôi thì cố gắng gặp nhau

Hỏi thăm lấy số điện thoại

Ba ngày cố nói cho thật nhiều

Cố ghi vào trí những đường nhăn

Những vết chân chim trên khóe mắt…

Khòc, Cười, và tay nắm cho thật chặt

Ghi vào tâm:

Là những giờ sống bên nhau

Là những tiếng chưỡi thề rất ngọt

Dường như không còn tuổi tác

Náo động cả mấy góc phố, con đường,

Quán café, tiệm ăn, sân khu nhà ở.

Con chim se-sẽ mở tròn mắt nhìn ngơ ngác

Con Sóc dừng trên nhánh cây thông

Con mèo ở cuối dãy phòng

Và cả bầu trời màu xanh, mây trắng đứng lặng im

Tất cả chào mừng cuộc hạnh ngộ

Ta gặp lại nhau

Ta thấy được nhau

Cười cho thật nhiều

Biết đâu ta sẽ sống thêm nhiều năm…

Tâm ta thanh thản.

Nói không hết,

Nên ghi vội mấy hàng,

Trên đường về chiếc xe bềnh bồng như đi trên mây

Cảm ơn cuộc hạnh ngộ.

Bángiùi

Little Saigon, Nam CA 2012

Post Mar. 19-2012 Các anh hội ngộ đã về,

Nhìn trang ảnh mới chợt nao nao lòng

Oai nghi một thuở hôm nào

Giờ đang mở lại một thời chinh nhân

Gặp nhau sao kể niềm vui

Tao,mày còn có đứa nào nữa đây?

Cờ bay,quân nhạc trổi dài

Cất cao tiếng hát tưởng ngày xa xưa

Còn đây một phút gửi về

Linh hồn bạn hữu một thời liệt oanh

Chinh y, vũ khí trưng bày

Giữ gìn như giữ màu cờ không phai

Cờ bay trên ngọn cờ bay

Là hồn đất Việt không thay màu cờ

Các anh- chiến sĩ oai hùng

Hôm nay gặp lại tưng bừng niềm vui

Rượu vui,vui ngất hồn say

Cho nhau sống lại một ngày liệt oanh

Kể nhau nghe chuyện di hành

Đồn xa đánh giặc không nề hiểm nguy…

Đã xin sống lại một ngày

Tao, mày nâng cốc bỏ ngày xa nhau

Ngày mai,xin chậm thời gian

Cho nâng mãi cốc rượu đầy tình thân

Bốn mươi năm thấy thật gần,

Để cho tình bạn ân cần hôm nay

Chia tay xin nhớ ngày này

Anloc hội ngộ chúng mình gặp nhau…

T.H.

ANH ĐI HỘI NGỘ

( Post Mar. 19-2012)

Anh đi hội ngộ em cùng bước

Gặp lại người xưa thấy nghẹn lòng

Áo xanh nón lệch nghiêng vầng trán

Nhìn dáng phong trần sao quá yêu.

Tuổi trai mười tám ngày xưa ấy

Sao cứ như là mới hôm nay

Rượu nâng bước nhảy thêm lả lướt

Dạ vũ quay cuồng đêm cũng say

Anh đi tìm lại thời xưa cũ

Giầy bốt, áo xanh của núi rừng

Bạn anh còn đó bao người nhỉ

Kể chuyện thằng đi đã chẳng về.

Đêm say rượu uống mềm môi nhá

Để bỏ ngày qua vắng bạn bè

Vui đi -còn nhớ thời chinh chiến

Tròn bốn mươi năm của chúng mình.

Em gặp lại người trai Anloc

Đủ sắc màu quân chủng ngày xưa

Tóc chẳng xanh đượm tình chiến hữu

Ngồi quanh nhau nhắc chuyện quân trường.

Đêm sâu lắng phủ mờ khói thuốc

Thấy mắt cay mai đã xa rồi

Chim chắp cánh bay về muôn nẻo

Dặm đường xa-hẹn buổi tương phùng.

T.H.

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Sưu Tầm 101 Status Hay Về Sự Cô Đơn Dành Cho Hội Độc Thân Đang Gây Sốt

Thơ Về Hoa Hướng Dương _ Hoa Cho Niềm Tin Và Hi Vọng

Chùm Thơ Viết Về Nỗi Lòng Của Người Nông Dân

Thơ Viết Về Nghề Nông Hay, Chùm Thơ Ca Ngợi Người Nông Dân Cần Cù

Những Câu Stt Hay Ngắn Gọn Về Tình Yêu, Cuộc Sống Hot Nhất

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Vần Thơ Cho Ngày Hội Ngộ I trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

Yêu thích 2006 / Xu hướng 2096 / Tổng 2186 thumb
🌟 Home
🌟 Top