Xu Hướng 12/2022 # Những Bài Thơ Viết Vội Từ Hai Cuộc Biểu Tình Chống Trung Quốc / 2023 # Top 13 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Những Bài Thơ Viết Vội Từ Hai Cuộc Biểu Tình Chống Trung Quốc / 2023 # Top 13 View

Bạn đang xem bài viết Những Bài Thơ Viết Vội Từ Hai Cuộc Biểu Tình Chống Trung Quốc / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Nếu nói một cách chính xác thì hai cuộc biểu tình vừa qua là một việc hoàn toàn bất ngờ đối với nhiều người. Nó đến quá nhanh và đẩy cảm xúc ra khỏi ý nghĩ của những người trực tiếp tham dự. Họ chỉ có thể nhớ lại khi đã về đến nhà và dàn trải kinh nghiệm của mình trên giấy trắng. Những bài thơ viết vội, không trau chuốt như thường lệ, cứ thế tung lên mạng, bỏ vào trang blog hay gửi tới những website quen thuộc. Và thế là chúng ta có những bài thơ, thô nhám, gân guốc nhưng tràn đầy và hôi hổi sức sống.

Có những tác giả rất quen, rất nổi tiếng như Đỗ Trung Quân, Trần Tiến Dũng, Chiêu Anh Nguyễn, Bùi Khương Hà, N Nguong, Mẹ Nấm thì cũng có những tài năng khá mới như Mr. Do…mỗi người một nhát dao, cắt từng lát một phơi ra các góc cạnh của buổi sáng đầy cảm xúc ấy. Chúng ta sẽ bắt gặp những câu hỏi khó thể trả lời. Những hình ảnh trôi nhanh nhưng khắc rất sâu vào trí nhớ.

Uống, cho cạn rượu uất nghẹn đựng trong những cái lọ mực cổ hủ

Bắt đầu với tác giả N Nguong qua bài thơ có cái tựa rất hình ảnh: “uống, cho cạn rượu uất nghẹn đựng trong những cái lọ mực cổ hủ”, người đọc được mời vào buổi sớm mai của ngày 5 tháng 6. Cái sớm mai ấy không phải là bắt đầu mà là một kết thúc. N Nguong bày lọ mực của tư duy trên bàn và chỉ ra rằng ý nghĩa của mực là viết lên giấy những tri thức, văn minh nhân loại nhưng mực đã được các chú các bác sử dụng vào việc khác: bôi đen ý chí và tâm nguyện của người trẻ hôm nay.

Người dân biểu tình phản đối Trung Quốc hôm 05/06/2011 tại Hà Nội. AFP PHOTO.

tôi uống hếtchiều chủ nhật 5/6uống mừng cái tiết tháo của tuổi trẻ Việt Namdẫu rằng cái tiết tháo tan hàng sau vài tiếng bất khuấtdẫu rằng cái tiết tháo sần sượng sau vài tiếng chủ nhậtuống, cho cạn cùng nỗi uất nghẹn trong chaicho cạn cùng cái bạc nhược, đớn hèncủa tuổi già an phậncái thế của con rùa rút cổ(cụ rùa hồ Gươm cũng không bạc nhược như thế!) một lần nữachúng tôi muốn lập lại:“chúng tôi không còn tin tưởng nơi các ông nữa!” điều mà trước đó – ngày xưa – các ông đã mở miệng, vàđã dạy bảo chúng tôi cái ý nghĩa, của mựclúc bấy giờ chúng tôi dùng mực để viết lên lời phản kháng bất khuất, thì ngược lạicác ông đổ nguyên lọ mực-tham-lam-an-phận-bạc-nhược lên chính chân dung mìnhbằng một thông-báo-thoái-thác-trách-nhiệm-sĩ-phuchắc chắncác ông biết phải làm gì, khi một lần nữa, hôm nay 9/6sợi dây cáp khác bị cắt, đểsiết cổ các ông!

Đừng hỏi tôi thế nào là lòng yêu nước

Không cuồng nộ như Nguong, Chiêu Anh Nguyễn ngậm ngùi kể lại hành trình thể hiện lòng yêu nước của mình với khá nhiều dấu hỏi về sức sống của dân tộc này. Khối u trong lòng so với tiếng gầm rú bên ngoài biển Đông thật đáng sợ biết nhường nào.

Chiêu Anh Nguyễn vừa biểu tình vừa tự hỏi. Những tự hỏi của Nguyễn nhiều lúc đau đớn đến ngất buốt.

Thanh niên sinh viên Việt Nam thể hiện quyết tâm bảo vệ tổ quốc. Kami’s blog.

“Tôi đang thể hiện lòng yêu nước Trên lãnh thổ mìnhHay tôi là kẻ di dân Nhận lấy phần của quê hương kẻ khác Bây giờXin đừng hỏi tôi thế nào là lòng yêu nướcCó lẽ Tôi sẽ phải cúi đầu bật khóc” “…những dấu chân Giao Chỉ đã vẽ nên biên cương lãnh thổqua vài ngàn năm bỗng dưng mất tíchbốc hơi như một cơn thở hắt của mùa hèhay có lẽ chỉ như một tiếng cười ruồi của thời cuộc” “Chúng ta – bóng ma của những tấm lòng yêu nướcchưa từng run sợ trước mọi nguy cơ xâm lượcchúng ta chỉ khóc cho những khối u đang lớn dần trong cơ thểtrận ung nhọt trong giai đoạn cuốichực vỡ ra như một đàn ong bắp càyvới sức tàn phá xuyên lịch sử”

Những bóng ma

Cũng như Chiêu Anh Nguyễn, hình tượng các ngón chân Giao Chỉ được Bùi Khương Hà hoán đổi thành những mũi kim khâu. Khâu lịch sử lẫn con người vào đất. Giao Chỉ hay bóng ma trôi dật dờ từ bài học máu xương đã khiến người trẻ ngày nay tan biến, hòa nhập cùng với ám ảnh từ thời giữ nước. Trong bài “Những bóng ma” Bùi Khương Hà viết:

Bé gái trong hình luôn dẫn đầu đoàn biểu tình. Bạn đọc cho biết, vì bà nội bé không đi được, nên đã gửi người hàng xóm đưa bé đi biểu tình chung. Source Citizen photos Source Citizen photos

Chúng ta – những bóng matừ thuở mang gươm đi mở cõingón chân Giao Chỉ đã cày sâunhư những mũi kim khâu chặt người vào đất Chúng ta – những bóng ma đi giữa phố hôm nay với tình yêu ngây ngấtmồ hôi quyện vào xương máu cha ôngmặn hơn bất kỳ thứ nước mắt cá sấu nàođã từng than hờ trước vong hồn dân tộcthứ nước mắt nuốt sống niềm tinthứ nước mắt ăn mòn sự thật Chúng ta – bóng ma của những cuộc tuần hành giữa trưaai thấy không dám tin, ai tin không dám nóiai nói không dám nhận, ai hận không dám kêunhững dấu chân Giao Chỉ đã vẽ nên biên cương lãnh thổqua vài ngàn năm bỗng dưng mất tíchbốc hơi như một cơn thở hắt của mùa hèhay có lẽ chỉ như một tiếng cười ruồi của thời cuộc Chúng ta – bóng ma của những tấm lòng yêu nướcchưa từng run sợ trước mọi nguy cơ xâm lượcchúng ta chỉ khóc cho những khối u đang lớn dần trong cơ thểtrận ung nhọt trong giai đoạn cuốichực vỡ ra như một đàn ong bắp càyvới sức tàn phá xuyên lịch sử Chúng ta – bóng ma của oán khí nhiều nghìn năm tích trữchúng ta mang trong mình những lời nguyền rủamỗi bước chân của ngươi đặt lên đất nàysẽ phải trả bằng tật ách và tai ươngtừ bây giờ tới đời đời kiếp kiếp Chúng ta – bóng ma của những chiến binh không bao giờ chếtnhựa sống mới chảy trong từng huyết quảnnhưng nỗi căm hờn dường như không còn mớinỗi căm hờn truyền đời không có tuổi Chúng ta – bóng ma của những khung xương sinh ra không phải để luồn cúidưới trời này trên đất nàybằng tình yêu và tuổi trẻchúng ta dựng nên những thành trì những – thành – trì – vĩnh – viễn – không – sụp – đổ.

Về một chính quyền thiếu tự tin

Khác với Bùi Khương Hà với những câu hỏi đầy ắp thi ca, Mr. Do nạt nộ cuộc tình bất cân xứng giữa nhà nước và nhân dân giống như gã trai lơ chỉ muốn trấn lột tình cảm của cô gái mà không dám bước qua lằn ranh của hèn nhát và quá nhiều tham lam. Từ đó niềm tin của cô-gái-nhân-dân trở nên ê chề thảm hại. Bài thơ mang tên: “Về một chính quyền thiếu tự tin”.

Gã không bao giờ dám tin vào người yêu của mình.Gã luôn nghi ngờ cô, dù cô luôn hết mình với gã.Lòng gã cứ nơm nớp lo sợ rằng rồi một lúc nào đấy, cô sẽ thay lòng đổi dạ.Khi cô nói yêu gã, gã cảnh giác. Khi cô trách cứ gã, gã sa sầm mặt mày.Trong cơn hoang mang, gã đã xúc phạm cô ghê gớm. Gã tát vào mặt cô, khi cô đang cố lên tiếng bảo vệ gã trước sự xấc láo của thằng sếp bụng bự. Cô đau ngất, nhưng vẫn chịu đựng, tự nhủ rằng gã đánh cô cũng chỉ vì đại cuộc – giữ cho gia đình yên ấmCô đã chịu đựng, đã tha thứ cho gã không biết bao nhiêu lần mà kể. Nhưng cô càng tha thứ, gã càng trì trệ.Cho đến một ngày, cô đâm căm thù gã.Đánh mất lòng tin vào con người chính là biểu hiện của niềm tin vào chính mình sụp đổ – hay là không có sự tự tin.Và khi mà bạn không còn niềm tin vào người khác, thì mong gì sẽ nhận được điều đó từ phía họ

Vết cắt

Với Trần Tiến Dũng thì vết cắt bén ngót chia đôi sự bội phản và niềm tin của thiên thần mang tên tuổi trẻ đã xuất hiện vào buổi sáng Chúa Nhật hôm ấy tại Sài Gòn. Trần Tiến Dũng thầm thì với chính mình như sợ niềm hy vọng vụt bay như con chim bồ cầu cứu rỗi mà anh nhìn thấy.

Thanh niên sinh viên Việt Nam thể hiện quyết tâm bảo vệ tổ quốc.

Tôi thấy em tại góc đường Alexandre de Rhodes.Em lấp đầy ngày chủ nhật trống rỗng.Đôi mắt của một con chim bồ câu, cặp kiếng cận mở cái nhìn trong suốt.Em đi biểu tình, đi vào một mối tình.Và ánh sáng ngày chủ nhật bắn lên như vòi phuntrên một đất nước không có Thượng Đế.Em là gương mặt thiên thần phát sáng,thiên thần chỉ là một cô bé ngồi muốn khóc trước sự phản bội.Những người cầm vận mệnh quốc gia này phản bội em.Không ai giúp em được gì!Ánh sáng ngày chủ nhật chảy như một dòng sông qua những khoảnh khắc buồn. của trái tim yêu nước. Em sẽ lại bị phản bội,đó là điều bây giờ em biết chắc.Em không chọn để cho đôi mắt phản bội ấy nhìn thấy, không chọn hát bài quốc ca cho họ nghe, không chọn đòi trả lại Hoàng Sa – Trường Sa cho cái nhìn nô lệ. “Hô khẩu hiệu đi chị ơi!”Và cây cối khoẻ mạnhvà những mô đất trồi lên,ngày chủ nhật đường phố Hà Nội – Sài Gòn tuôn mưa ánh sángvà bàn tay nâng gọng kiếng lên, ngón tay em quẹt nhẹ dòng mồ hôi nhoè nước mắt. Em dịu dàng nâng gọng kiếng lên,đi ngang mặt sự dối trá và phản bội như một vết cắt.

Mẹ Nấm

Những cuộc biểu tình gào thét cho chủ quyền quốc gia  vẫn bị các hình ảnh làm cho nhem nhuốc. Bởi khuyển ưng, bởi nô bộc và bởi những u mê của một bộ phận rất lớn đang ăn mòn dân tộc. Mẹ Nấm ghi lại những điều chị thấy, như chúng ta thấy nhưng cách thấy mỗi người qua một góc kính khác, ánh sáng khác và phản ứng khác.

Công an chìm bắt anh Phan Nguyên trong lúc đang biểu tình tại Sài Gòn ngày 12/06/2011. Source Nguyễn Bá Chổi (danlambaovn).

Tôi đã thấy. Người yêu nước bị nhấc bổng, bẻ quặt tay.Bởi không theo “định hướng.”Tôi chứng kiến.Tôi và bạn bè bị bắt giữ..Vì dám mặc áo in dòng chữ hoặc hô vang“Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”.Và không dưới chục lần.Tôi đã thấyNgồi với nhau.Là đồng bào chứ có phải kẻ thù đâu?Mà phải hỏi:”Yêu nước thế nào cho phải phép?”Tôi đã thấy và tôi đã tin.Tôi và các bạn tôi ơi, tuổi đời còn rất trẻ.Không bao giờ chúng ta lạc lõng.Vì tình yêu.Đã dám dành cho quê hương đất nước.Vì chỗ chôn nhau.(rau)Vì nơi cắt rốn.Còn những ai không hiểu?Có khối kẻ giả vờ.(Không ngây thơ!)Cỡ vài chục, vài trăm hay vài ngàn có thể.….“Yêu chân thành thì có tội gì đâu?”Nếu không nói, đó là phép nhiệm màu.Gánh đất nước giang sơn trên hai vai YÊU NƯỚC.(Hỡi mấy người kia, chục, trăm hay ngàn có hiểu được)Lũ chúng tôi yêu nước có sai không?Ngày hôm qua.Nước mắt chảy dài mặn lăn trên đất Mẹ.Mặn như dòng biển nóng mấy lâu nay.Mũi cay.Mắt nóng.Biển nổi sóng.Lòng cuộn dâng.Lẽ ra ông thì phải gọi là thằng.Đi trấn áp những người yêu nước trẻ.Như thể.Với quân thù.Lòng đất Mẹ bao nhiêu bom còn sót lại?Rồi có ngày, sẽ hết sạch tinh khôi.Hỡi ôi!Đau lắm đất Mẹ ơi!Nhục lắm Tổ quốc ơi!Khi phải thấy những điều…tôi đã thấy.

Tôi đã thấy, và nhiều người cũng thấyNhững điều cứ lặp đi, rồi lặp lại.Thành dòng chảy.Bởi những người muốn lịch sử dừng chân…

Trò chuyện với người (hoặc là) anh em hoặc (không)

Bài thơ cuối cùng chúng tôi xin dành cho Đỗ Trung Quân, người viết thơ tình làm cho hàng triệu con tim thổn thức. Hôm nay anh không viết thư tình vì anh bận đi biểu tình. Anh hụt hơi và thú nhận theo đoàn biểu tình như mang một gánh nặng. Gánh nặng thời gian cộng với gánh nặng dằn mặt, đàn áp những thanh niên như anh một thời. Đỗ Trung Quân bỏ hẳn cái chất bâng khuâng tơ trời với những câu chữ trau chuốt. Anh lấy ngôn ngữ kẻ chợ trong túi áo ra và ngồi xuống bày hàng cho khách bộ hành nhìn ngắm qua bài thơ “Trò chuyện với người (hoặc là) anh em hoặc (không)”

Một người đàn ông bị công an mặc thường phục bắt trong lúc đang tuần hành phản đối Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam. Photo by Quang Dư Photo by Quang Dư

TôiGã đàn ông gần sáu mươi tuổi.Đi qua cuộc chiến tranh dài nhất trong lịch sử đất nước.Tưởng mình thoát được chiến tranhVẫn phải đập nhau một trận ra trò với thằng diệt chủng.Chuyện cũ rồiKhông chết thì vềVề thì làm thơ trời – trăng – mây – gió…Thơ trẻ con – thơ tình – thơ ấm ớ.Như mọi nhà thơ mây gió của xứ sở này,Hôm nayTôi tọt xuống đường biểu tình , tuần hành ở tuổi vị thành…mâyĐi cùng thanh niên mà thấy mình phát chán.Hét thì hết hơiĐi tuần hành thì nhức đầu gối.Thôi thì Ai có sức dùng sứcAi có hơi dùng hơiHết hơi hết sức thì lết đi trong im lặng.Tại sao tôi đi ?Đơn giản rằng phụ nữ còn điBà bán cá còn điAnh sinh viên còn điCô thiếu nữ còn điĐể Thị uyVới bọn cướp nướcBọn ngoại xâmBọn giả nhânVà cả với đứa nào rắp ranh bán nước.Các anh an ninh nàyTa biết thừa chuyện ai nấy làm.Nhưng gì thì gì đừng đánh đồng bào mìnhĐừng bẻ tay, vặn cổ đồng bào mìnhHãy vặn cổ bẻ tay bọn xâm lược.Thuế đồng bào nuôi các anh bấy nayLàm thế coi không được.Nay mai kẻ cướp vào tận nhà.Nó trói cổ cả anh lẫn tôiTù nhân một giuộcNói thế thôi chứ dân mình yêu nước.Phụ nữ đánh tới cái lai quầnNói chi dânCởi truồng cũng giữ nước.Tôi thấy anh trấn áp dân mìnhCoi không được.

Kẻ làm thơ sáu mươi tuổi Đỗ Trung Quân tuy nói là tàn hơi nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để cho người trẻ thấy rằng tinh thần tiếp nối truyền thống chống ngoại xâm chưa bao giờ ngưng nghỉ trên vùng đất bất khuất này. Tiếc thay, ngoại xâm dễ thấy nội thù khó truy, đó chính là cốt lõi của những dằn vặt, bâng khuâng đôi lúc lên tới căm giận của những bài thơ yêu nước này.

Theo dòng thời sự:

Cá Chết Ở Miền Trung &Amp; Thơ Từ Những Cây Viết Không Chuyên / 2023

Your browser does not support the audio element.

Chỉ trong vòng một tuần lễ sau vụ cá chết trắng ở 4 tỉnh miền Trung, trên hệ thống mạng xã hội xuất hiện hàng chục bài thơ của những cây bút không chuyên viết những dòng tự sự về tình trạng hoi hóp này và liên tưởng đến những cái chết trắng khác đang dần dần trở thành hiện thực.

“Đất nước mình ngộ quá phải không anh?”

Từ Hà Tĩnh, nơi có Vũng Áng và Formosa khi mọi con mắt đổ dồn vào nó với những bức xúc không cần che dấu đã xuất hiện bài thơ của một cô giáo trường chuyên. Bài thơ ngay lập tức được tải rộng khắp trên mạng xã hội, bài thơ được share hàng ngàn lần và người chơi Facebook gần như đi đâu cũng gặp bài thơ này.

Bài thơ hay mặc dù nó rất bình thường, nó nói ra những điều mà mọi người đều thấy. Nó nhắc tới nỗi ngây thơ đến dại dột của người dân khi bị chèn ép, ngược đãi thậm chí lừa dối nhưng vẫn bình chân như vại và cảm thấy đấy không phải là việc của mình. Sự ngây thơ ấy được tác giả bài thơ là cô giáo Trần Thị Lam nén lại trong hình ảnh của một em bé bốn ngàn tuổi rồi mà vẫn thích bú mớm không chịu đứng dậy trên đôi chân của mình.

Em bé Việt Nam khập khểnh và bệnh tật trên khắp cơ thể. Hình ảnh cá chết đầy mặt biển là một tiếng chuông gọi hồn cuối cùng cho những chiếc thuyền nhớ biển khơi và người ngư dân nhớ sóng. Cô giáo Lam không khóc mà nước mắt lưng tròng. Cô viết những dòng chữ mang nỗi ngậm ngùi cay đắng của tất cả chúng ta, những người nói tiếng Việt trên khắp thế giới.

Người trong nước bất lực, người bên ngoài lại càng bất lực hơn. Bài thơ của cô diễn tả sự bất lực ấy bằng một câu cũng bất lực không kém: “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?”

Đất nước mình ngộ quá phải không anh Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ Những dự án và tượng đài nghìn tỉ Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc Rừng đã hết và biển thì đang chết Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh Anh không biết em làm sao biết được Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

Câu hỏi “Đất nước mình rồi sẽ về đâu” được một cây bút nghiệp dư từ Oregon trả lời vài giờ sau khi bài thơ được cô giáo Lam post trên Facebook của mình. Bài thơ mang tên: “Anh trả lời liền…”

Anh trả lời liền. . .

Anh trả lời liền đất nước sẽ về sau

Khi thế giới đã về từ lâu lắm

Bởi cả nước được đảng bồng, đảng ẳm

Nên nhân dân hạnh phúc quá còn gì?

Đất nước mình vì thế chẳng chịu đi

Bởi đôi chân đã trở thành đất sét

Tiến sĩ giấy ngồi nhìn nhau lấm lét

Sợ đảng không tin nên phải viết điều thừa

Đất nước mình biển vẫn bạc như xưa

Chỉ có điều là bạc mầu cá chết

Rừng còn đó không bao giờ cháy hết

Dù đảng ta vẫn nhiệt liệt phá rừng

Em đừng hỏi chiếc bánh chưng to thế

Để làm gì khi dân chúng đói meo

Nhưng em ơi đấy chỉ là bánh vẽ

Thì dẫu to hay bé có hết nghèo?

Em đừng buồn khi dân không chịu lớn

Bởi lớn lên dân sẽ bị đảng “đì”

Dân khôn lắm họ núp sau bóng đảng

Giả ngu si cho đảng khỏi tự ti

Đảng yêu dân nên làm điều sai quấy

Cũng chẳng qua sợ dân chọn sai đường

Dân cõng nợ là yêu thương cõng đảng

Xét cho cùng thì cũng chỉ trơ xương

Đất nước mình tuy có ngộ đấy em

Nhưng nghĩ lại không có gì khó hiểu

Dân vẫn thấy nồi cơm to hơn văn miếu

Thì em ơi mấy ngàn năm nữa vẫn bị đảng lừa…

Bài thơ chấm dứt bằng câu khẳng định: sự lừa dối của đảng vẫn thế nếu dân mình cứ xem nồi cơm hơn mọi thứ khác, trong đó có văn hóa, lịch sử, chính trị cũng như ý niệm về tự do dân chủ. Ý nghĩa của bài thơ lồng chéo đan nhau làm thành chiếc võng chắc chắn cho người đọc nó nằm lên tha hồ suy gẫm.

Cũng viết về đảng khi trả lời cho cô giáo Lam, một tác giả không nêu tên khẳng định đảng là ánh sáng soi đường, soi cả đường đi lối về của dân chúng. Soi như con cò cần mẫn soi mồi cho đàn cò con đang lóp ngóp chờ cò mẹ ở nhà. Có điều là giống với nhiều tác giả khác, bài thơ kết lại với sự hối hận âm ỉ và tiếng than cháy bỏng của người viết về những câu hỏi đáng ra mọi người đều phải trằn trọc với những cách trả lời khác nhau.

Bài thơ mà cô giáo Lam đưa ra, lại nhận được từ những tác giả khác với những câu trả lời mà chính cô cũng không ngờ tới.

Đảng ta ánh sáng soi đường.

Đất nước mình chẳng có ngộ đâu em

Năm ngàn năm dân cũng không cần lớn

Bởi ngày ngày đảng chăm lo bú mớm

Dân đói dài, đảng nhà nước phải “no”

Đất nước mình chẳng có lạ đâu em

Nồi lẩu, bánh chưng…hay tượng đài nghìn tỷ

Từ biển rộng, sông dài và non sông hùng vĩ

Cả 90 triệu con người là của “đảng” mà em

Đất nước mình vui quá chứ em

Biển giao “bạn vàng”, rừng cho Tàu thuê nốt

Rừng chẳng cần, biển chết thì cứ chết

Khẩu hiệu bây giờ là “còn đảng, còn ta”

Đất nước mình sao em lại phải thương

Lũ trẻ kia làm mầm non của đảng

Một số đứa sẽ được sang tư bản

Cứ cúi đầu. . . tiếp bước đảng quang vinh

Đừng hỏi anh, đất nước sẽ về đâu?

Mỗi lời em, như một đường dao cắt

Lưỡi dao ấy không bằng đồng, sắt

Mà thấu tận tim mình. . .

Hãy hỏi “đảng”

. . . Nghe em

“Đất nước mình không ngộ quá đâu em”

Và rồi một bài thơ khác lại xuất hiện, trả lời cho cô giáo Lam với cái tựa khá hấp dẫn: “Đất nước mình không ngộ quá đâu em”.

Cá chết ở bờ biển huyện Quảng Trạch, Quảng Bình hôm 20/4/2016. AFP

Tác giả Baron Trịnh tỏ ra nghiêm túc khi dùng những điển tích được lịch sử hóa thành rồng thành tiên trong suốt một chặng dài của lịch sử dân tộc. Bài thơ họa lại ý chính của cô giáo Lam ở từ “ngộ”. Ngộ có thể được xem là ngộ nghĩnh hay một trạng từ chỉ sự ngạc nhiên. Không ngạc nhiên sao được khi chúng ta cùng ngồi chung con thuyền của thế kỷ 21 nhưng tâm thế thì cứ như người của thế kỷ thứ nhất khi mà con người còn tiếp cận với nhau như các siêu nhân để từ đó mọi biến động nhân quần đều đổ vấy cho lịch sử. Đất nước mình cũng thế, từ thời chúng ta còn là những chiếc trứng đã nảy sinh chuyện chia đôi cũng như huyền thoại thánh Gióng chưa bao giờ được chúng ta xem là tâm lý AQ đầy trắc ẩn.

Một đất nước quá nhiều huyền thoại thì sản sinh ra những kẻ hoạt đầu là điều không nên hối tiếc than van. Baron Trịnh thẳng thắn trả lời cái mấu chốt ấy cho cô giáo Lam bằng 4 câu kết đầy sức hút: Em hỏi đất nước mình rồi sẽ về đâu? / Anh chưa biết nhưng có một điều rất tuyệt / Chưa biết về đâu nhưng cứ đi tắt đón đầu là duyệt  / Chưa biết về đâu nhưng cứ phải tiến lên đầu!

Đất nước mình không ngộ quá đâu em Dù bốn nghìn năm dân vẫn không chịu lớn Bởi tổ tiên ta sinh ra không là con mà là trứng Khi cha mẹ ly hôn nào có dám kêu đòi

Đất nước mình không lạ quá đâu em Thánh Gióng lên ba đã ăn cơm nong cà thúng Chử Đồng Tử úp nón thành cung điện nguy nga sừng sững Cùng một cha, Tấm làm mắm Cám rất bình thường

Đất nước mình không buồn quá đâu em Dù biển bạc rừng vàng giờ đây đang cạn kiệt Nhưng có nồi cơm Thạch Sanh ăn mãi không bao giờ hết Nàng Tô Thị chờ chồng nghìn năm lẻ có gì đâu

Đất nước mình có gì mà phải thương đau Vì đến tiều phu cũng mơ làm hoàng đế Nên chút nợ nần là chuyện nhỏ như con dế Đánh thắng ba siêu cường sợ gì đám năm châu

Em hỏi đất nước mình rồi sẽ về đâu? Anh chưa biết nhưng có một điều rất tuyệt Chưa biết về đâu nhưng cứ đi tắt đón đầu là duyệt Chưa biết về đâu nhưng cứ phải tiến lên đầu!

Một tác giả khác, Cương Biên, viết những dòng thơ nhẹ nhàng hơn gửi cho cô gáo Lam, và tác giả biết rằng cô giáo ấy hôm nay không thể ngủ.

Với tựa bài thơ: “Uất hận quá rồi nước mắt chảy vào tim” Cương Biên thay cô giáo Lam viết tiếp những trăn trở quanh mình. Những hình ảnh tan nát của quê hương chập chờn trong giấc ngủ của cô cũng như nỗi ám ảnh của hàng loạt cá tôm chết trắng bờ biển đã làm tác giả phải thảng thốt:

Cô không thể soạn tiếp bài Bởi hồn lạc về Hà Tĩnh Nơi nước mắt nhân dân đang chảy dài về phía biển Và biển chiều ứa máu oan khiên

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm Chập chờn bãi bờ phủ đầy tôm cá chết Chập chờn tiếng thở dài thấu đêm đen những con thuyền cắm sào trên bến Chẳng dám ra khơi ngay giữa biển quê mình

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm Chập chờn lúa chết khô giữa thì con gái Chập chờn ruộng đồng nứt nẻ hoang bờ bãi Những đàn bò ăn cả bao nilon

Có lẽ đên nay cô lại trắng đêm Bởi giật mình Đền Hùng thất thủ Bao nhiêu tượng đài ngổn ngang đổ vỡ Xoang xoảng nứt niềm tin

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm Bởi bóng ma những chợ trời hóa chất Cứ lượn dọc lượn ngang giữa những đàn gia súc Toác miệng cười trên những cánh đồng xanh

Có lẽ đêm nay cô lại trắng đêm Mơ thấy con cháu mình biến đổi gen mang hình thù kỳ quái Thấy dải đất chữ S co rúm lại Rồi bay ra khỏi bản đồ…

Đêm đã khuya rồi căm phẫn chẳng thành thơ Chắc nhiều người cũng như cô thêm một đêm khó ngủ Học trò ơi đất nước này là của ai hãy nhìn cho tỏ Uất hận quá rồi, nước mắt ngược vào tim…

Chỉ một bài thơ ngắn lại có sức mạnh lay động hàng triệu con tim trên mạng xã hội cho chúng ta thấy được nhiều điều, đó là niềm tuyệt vọng nào cũng có giới hạn của nó. Chảy tới đâu thì nước cũng vẫn là nước, chỉ có con người là tồn tại và ngay cả tồn tại trong nỗi đau đớn bất lực nhất mà thượng đế đã ban cho.

Cô giáo Lam mới đây có tin bị công an mời làm việc để yêu cầu gỡ bỏ bài thơ khỏi trang Facebook của cô. Cộng đồng mạng lại một phen bàn ra tán vào trước cách hành xử kỳ lạ này, bởi, không một thế lực nào có thể làm thay đổi dòng chảy của thơ khi nó được viết với tâm thế của sự trăn trở chứ không phải theo đơn đặt hàng như các nhà thơ lớn nhỏ đang xếp hàng chờ để được ghi tên vào Hội nhà thơ các loại…

8 Bài Thơ Trung Quốc Về Tình Yêu Hay Nhất 2022 / 2023

Thơ Trung Quốc về tinh yêu hay và ý nghĩa

Các bài thơ Trung Quốc về tình yêu ý nghĩa

Bài thơ Trung Quốc về tình yêu 1

如果你是我眼里的;一滴泪

为了不失去你;我将永不哭泣

如果金色的阳光;停止了它耀眼的光芒

你的一个微笑;将照亮我的整个世界。

Rúguǒ nǐ shì wǒ yǎn lǐ de; yīdī lèi;

Wèi liǎo bù shīqù nǐ; wǒ jiāng yǒng bù kūqì

Rúguǒ jīnsè de yángguāng; tíngzhǐle tā yàoyǎn de guāngmáng

Nǐ de yīgè wéixiào; jiāng zhào liàng wǒ de zhěnggè shìjiè.

Dịch nghĩa

Nếu em là giọt nước mắt của anh

Để không mất đi em, anh sẽ không bao giờ rơi nước mắt

Nếu em là ánh nắng vàng rực rỡ, anh muốn dập tắt đi ánh sáng rực rỡ ấy

Mỗi nụ cười của em thắp sáng cả thế giới của anh

Bài thơ tình Trung Quốc thứ 2

原谅我生活中不能没有你

原谅我欣赏你躯体和心灵的美丽

原谅我希望永生永世和你在一起。

Yuánliàng wǒ shēnghuó zhōng bùnéng méiyǒu nǐ;

Yuánliàng wǒ xīnshǎng nǐ qūtǐ hé xīnlíng dì měilì;

Yuánliàng wǒ xīwàng yǒngshēngyǒngshì hé nǐ zài yīqǐ.

Dịch nghĩa

Thứ lỗi cho anh vì anh không thể sống thiếu em

Thứ lỗi cho anh vì mê đắm thân hình và vẻ đẹp tâm hồn em

Thứ lỗi cho anh vì anh muốn bên em trọn đời

Bài thơ tình thứ 3

请原谅我爱上你

原谅我用全部的身心爱你

原谅我永不愿与你分离。

Qǐng yuánliàng wǒ ài shàng nǐ

Yuánliàng wǒ yòng quánbù de shēnxīn ài nǐ

Yuánliàng wǒ yǒng bù yuàn yǔ nǐ fēnlí.

Dịch nghĩa

Thứ lỗi cho anh vì đã yêu em

Thứ lỗi cho anh vì dùng cả trái tim yêu em

Thứ lỗi cho anh vì không thể rời xa em

Bài thơ tình thứ 4

没有你? 我将是一个没有目的的灵魂;

没有你? 我的情感将没有了根基;我将是一张没有表情的脸;一颗停止跳动的心;

没有你在我身边;我只是一束没有热量的火焰。

Méiyǒu nǐ? Wǒ jiāng shì yīgè méiyǒu mùdì de línghún

Méiyǒu nǐ? Wǒ de qínggǎn jiāng méiyǒule gēnjī; wǒ jiāng shì yī zhāng méiyǒu biǎoqíng de liǎn; yī kē tíngzhǐ tiàodòng de xīn

Méiyǒu nǐ zài wǒ shēnbiān; wǒ zhǐshì yī shù méiyǒu rèliàng de huǒyàn.

Dịch nghĩa

Không có em, anh như linh hồn không biết đi đâu về đâu

Không có em, anh tựa như khuôn mặt không có biểu cảm, một trái tim bất động

Không có em bên cạnh, anh chỉ còn là ngọn lửa không có sự nhiệt huyết

Bài thơ tình tiếng Trung thứ 5

卜算子

我住长江头

君住长江尾。

日日思君不见君

共饮长江水。

此水几时休?

此恨何时已?

只愿君心似我心

定不负相思意。

(Bốc Toán Tử – Lê Chi Nghi)

Wǒ zhù chángjiāng tóu

jūn zhù chángjiāng wěi.

Rì rì sī jūn bùjiàn jūn

gòng yǐn chángjiāng shuǐ.

Cǐ shuǐ jǐshí xiū?

Cǐ hèn hé shí yǐ?

Zhǐ yuàn jūn xīn sì wǒ xīn

dìng bù fù xiāngsī yì.

Dịch nghĩa

Thiếp ở đầu Trường Giang

Chàng ở cuối Trường Giang.

Ngày ngày nhớ chàng chẳng thấy chàng

Cùng uống nước Trường Giang.

Dòng sông này bao giờ ngừng trôi?

Nỗi hận này bao giờ mới hết?

Chỉ mong lòng chàng như lòng thiếp,

Nhất định không phụ nỗi niềm nhớ nhau.

Bài thơ tình số 6

你站在桥上看风景

看风景人在楼上看你。

明月装饰了你的窗子

你装饰了别人的梦。

Nǐ zhàn zài qiáo shàng kàn fēngjǐng,

kàn fēngjǐng rén zài lóu shàng kàn nǐ.

Míngyuè zhuāngshìle nǐ de chuāngzi,

nǐ zhuāngshìle biérén de mèng.

Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh

Người đứng trên lầu ngắm cảnh nhìn em

Trăng sáng soi vào cửa sổ phòng em

Em tô điểm giấc mộng người

Bài thơ tình số 7

我欲与君相知,

长命无绝衰。

山无陵,江水为竭

冬雷震震,夏雨雪

天地合,乃敢与君绝。

wǒ yù yǔ jūn xiāngzhī

cháng mìng wú jué shuāi.

Shān wú líng, jiāngshuǐ wèi jié

dōng léizhèn zhèn, xiàyǔxuě,

tiāndì hé, nǎi gǎn yǔ jūn jué.

Bài thơ ngắn Trung Quốc về tình yêu số 8

秋风词

秋风清,

秋月明。

落叶聚还散,

寒鸦栖复惊。

相思相见知何日,

此时此夜难为情

Qiūfēng cí

qiūfēng qīng,

qiūyuè míng.

Luòyè jù hái sàn,

hán yā qī fù jīng.

Xiāngsī xiāng jiàn zhī hé rì,

cǐ shí cǐ yè nánwéiqíng

Gió thu thanh

Trăng thu sáng.

Lá rụng lúc tụ lúc tán,

Quạ lạnh đang đậu bỗng rùng mình.

Nhớ nhau không biết ngày nào gặp?

Lúc ấy đêm ấy chan chứa tình.

Tuyển Tập Thơ Tình Trung Quốc Hiện Đại Hay Muôn Thuở / 2023

Share

Facebook

Twitter

Pinterest

Gửi tới bạn đọc yêu thơ, tuyển tập thơ tình Trung Quốc hiện đại hay nhất mọi thời đại. Những bài thơ tình Trung Hoa sống mãi với thời gian, càng đọc càng cảm thấy đó là những “tuyệt phẩm” thi ca. Những vần thơ ngôn tình Trung Quốc hay ngắn gọn, đó là những vần thơ ai oán của cuộc tình lầm lỡ, hay sự chia ly sầu biệt, sự thăng hoa hạnh phúc trong tình yêu… càng đọc càng cảm thấy yêu mến thể loại thơ này.

Ẩm tửu khán mẫu đơn

Kim nhật hoa tiền ẩm

Cam tâm túy sổ bôi

Đản sầu hoa hữu ngữ:

Bất vị lão nhân khai

Dịch Nghĩa:

Hôm nay uống rượu bên hoa

Vui lòng say sưa mấy chén

Chỉ e hoa sẽ nói:

Không phải nở cho người già

Dịch Thơ:

Uống rượu ngắm hoa mẫu đơn

Hôm nay uống rượu ngắm hoa

Cạn đôi ba chén gọi là mua vui

Chỉ e hoa nói lên lời:

Em không phải nở cho người già nua

Bản dịch của Tương Như

Hôm nay uống rượu trước hoa

Đành say mấy chén gọi là mà thôi

Buồn thay hoa biết nói cười:

Có đâu muốn nở vì ai ông già!

Bản dịch của Trần Trọng San

Nguyên tác: Lưu Vũ Tích

Bài Từ Theo Điệu

Bất thị ái phong trần,

Tự bị tiền duyên ngộ.

Hoa lạc hoa khai tự hữu thì,

Tổng lại đông quân chủ.

Khứ dã chung tu khứ,

Trú dã như hà trú?

Nhược đắc sơn hoa sáp mãn đầu,

Mạc vấn nô quy xứ!

Dịch Nghĩa:

Bài Từ Theo Điệu “Bốc Toán Tử” (1)

Chẳng phải thích cuộc sống phong trần, (2)

Tựa như bị lỗi lầm tiền kiếp.

Hoa rơi, hoa nở tự có thời,

Đều do chúa xuân làm chủ. (3)

Bỏ đi, đã đành là nên bỏ đi,

Ở lại, biết ở lại như thế nào?

Giá mà được hái hoa núi cài đầy đầu, (4)

(Thì) chẳng cần phải hỏi tôi về đâu!

Dịch Thơ: (THEO NGUYÊN ĐIỆU)

Chẳng phải muốn phong trần,

Tựa bị lầm tiền kiếp.

Hoa nở hoa rơi tự có thì,

Bởi chúa xuân sắp xếp.

Bỏ, đành là nên bỏ,

Ở, biết làm sao ở?

Giá được hái hoa dắt mái đầu,

Dẫu về đâu cũng bỏ!

Bản dịch của Nguyễn Thị Bích Hải

Dịch Thơ: (THEO THỂ LỤC BÁT)

Phải đâu thích kiếp phong trần,

Tựa hồ túc trái tiền oan lỡ lầm.

Hoa rơi hoa nở âm thầm,

Toàn do một vị chúa xuân xếp bày.

Nên đi cho khỏi chốn này

Ở thì biết ở sao đây, hỡi trời?

Ước bông hoa núi hái cài,

Cần chi phải hỏi thân này về đâu?

Bản dịch của Nguyễn Thị Bích Hải

Bá Hề

Bá hề khiết hề!

Bang chi kiệt hề!

Bá dĩ chấp thù,

Vị vương tiền khu.

Tự bá chi đông,

Thủ như phi bồng.

Khởi vô cao mộc,

Thùy chích vi dung.

Kỳ vũ, kỳ vũ,

Cảo cảo xuất nhật.

Nguyện ngôn tư bá,

Cam tâm thủ tật.

Yên đắc huyên thảo (1)

Ngôn thụ chi bội.

Nguyện ngôn tư bá,

Sử ngã tâm muội.

Dịch Nghĩa:

Chàng Ơi

Chàng ơi, chàng thật là tài giỏi,

Chàng là người tài năng nổi bật trong nước.

Chàng cầm cây côn,

Vì vua mà xung phong ở hàng đầu.

Từ khi chàng đi sang Đông,

Đầu tóc em rối như cỏ bồng.

Há vì em không có phấn sáp chải gội,

(Nhưng vắng chàng) em trang điểm cho ai?

Mong mỏi trời mưa,

Mà mặt trời lộ ra sáng tỏ.

Em nguyện cứ tưởng nhớ đến chàng,

Mà cam lòng cho đầu đau nhức.

Làm sao có được cỏ quên sầu,

Trồng vào mái nhà phía Bắc.

Em nguyện cứ tưởng nhớ đến chàng,

Dù (nỗi nhớ) khiến tim em phải đau đớn.

Dịch Thơ:

Chàng người uy vũ anh hùng,

Tài năng trội nhất ở trong nước này.

Cây thù cầm chắc trong tay,

Tiên phong đột trận ra tài giúp vua.

Sang Đông từ độ chàng đi,

Đầu tóc thiếp rối khác chi cỏ bồng.

Phấn son nào phải thiếp không,

Vắng chàng điểm phấn trang hồng với ai?

Mỏi lòng trông giọt mưa sa,

Mặt trời đâu đã hiện ra rực hồng.

Lòng em chỉ nguyện nhớ chồng,

Đầu tuy có nhức nhưng lòng cũng cam.

Ước gì được cỏ quên lo,

Đem về chái bắc để cho em giồng.

Hãy xin để thiếp nhớ chồng,

Dẫu cho đau đớn trong lòng quản bao.

Bản dịch của Tạ Quang Phát – có thay đổi một số chữ

Bạt Bồ

Triêu phát Quế Lan chử

Trú túc tang du hạ

Dữ quân đồng bạt bồ

Cánh nhật bất thành bả

Dịch Nghĩa:

Nhổ Cỏ Bồ (1)

Sáng ra đi từ bến Quế Lan,

Ngày nghỉ dưới bóng cây dâu cây du.

Cùng chàng nhổ cỏ bồ,

Suốt ngày chẳng đầy nắm.

Dịch Thơ:

Sáng đi từ bến Quế Lan,

Ngày thì ngơi nghỉ dưới làn bóng du.

Đôi ta cùng nhổ cỏ bồ,

Suốt ngày một nắm cũng chưa chịu đầy.

Bốc Toán Tử

Ngã trú Trường Giang đầu,

Quân trú TRường Giang vĩ.

Nhật nhật tư quân bất kiến quân,

Cộng ẩm Trường Giang thủy.

Thử thủy kỷ thời hưu?

Thử hận hà thời dĩ?

Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm,

Định bất phụ tương tư ý.

Dịch Nghĩa:

Bài Từ Theo Điệu “Bốc Toán Tử”

Em ở đầu Trường Giang, (1)

Chàng ở cuối Trường Giang.

Ngày ngày nhớ chàng chẳng thấy chàng

Cùng uống nước Trường Giang.

Dòng sông này bao giờ ngừng trôi?

Nỗi hận này bao giờ mới hết?

Chỉ mong lòng chàng như lòng em,

Nhất định không phụ nỗi niềm nhớ nhau.

Dịch Thơ:

Em ở đầu Trường Giang,

Chàng ở cuối Trường Giang.

Ngày ngày nhớ chàng chẳng thấy chàng,

Cùng uống nước Trường Giang.

Sông bao giờ ngừng trôi?

Hận bao giờ mới nguôi?

Chỉ mong lòng chàng như lòng thiếp,

Nhớ nhau chung thủy trọn đời.

Cai Hạ Ca

Lực bạt sơn hề, khí cái thế,

Thời bất lợi hề, truy (1) bất thệ

Truy bất thệ hề khả nại hà,

Ngu (2) hề, Ngu hề nại nhược hà.

Dịch Nghĩa:

Cai Hạ Ca (3)

Sức nhổ núi hề, khí phách trùm đời,

Thời bất lợi hề, ngựa ô truy không chạy nữa.

Ngựa không chạy nữa hề, biết làm sao?

Ngu Cơ ơi, Ngu Cơ ơi, biết làm sao?

Dịch Thơ:

Sức nhổ núi, khí trùm đời,

Ngựa truy chùn lại bởi thời không may.

Ngựa chùn, biết tính sao đây?

Ngu Cơ ơi, tính sao đây hỡi nàng?

Cổ biệt ly

Dục biệt khiên lang y,

“Lang kim đáo hà xứ?

Bất hận quy lai trì,

Mạc hướng Lâm Cùng khứ!”

Dịch Nghĩa:

Cổ Biệt Ly

Sắp chia tay, níu áo chàng,

“Chàng giờ đến phương nào?

Không giận chàng về muộn,

Xin chàng chớ đến Lâm Cùng (1)!”

Dịch Thơ:

Sắp xa, em níu áo,

Hỏi: “Chàng đến nơi nao?

Chẳng giận chàng về muộn

Lâm Cùng xin chớ theo!”

Bản dịch của Nguyễn Thị Bích Hải

Cổ oán biệt

Sáp sáp thu phong sinh,

Sầu nhân oán ly biệt.

Hàm tình lưỡng tương hướng,

Dục ngữ khí tiên yết.

Bi lai khước nan thuyết.

Biệt hậu duy sở tư,

Thiên nhai cộng minh nguyệt.

Dịch Nghĩa:

Buồn Ly Biệt

Gió thu nổi gấp gấp

Người buồn oán hờn vì ly biệt.

Chan chứa tình khi đối diện nhau,

Muốn nói đã nghẹn lời.

Lòng cuộn ngàn muôn mối,

Buồn khổ mà khó nói thành lời.

Chia tay rồi chỉ còn nỗi nhớ,

Hai phương trời cùng chung một ánh trăng.

Dịch Thơ:

Gió thu nổi thê thiết,

Người buồn xót ly biệt.

Nhìn nhau tình chứa chan,

Muốn nói lời nghẹn nấc.

Lòng muôn mối tơ vò,

Làm sao nên lời được.

Xa nhau lòng nhớ nhung.

Chỉ chung vầng trăng khuyết.

Bản dịch của Nguyễn Thị Bích Hải

Theo Thuvientho.com

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Bài Thơ Viết Vội Từ Hai Cuộc Biểu Tình Chống Trung Quốc / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!