Xu Hướng 2/2024 # Những Bài Thơ Về Mưa Hay Nhất: Mưa Buồn, Mưa Đêm, Mưa Mùa Thu, Mưa Ngâu # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Những Bài Thơ Về Mưa Hay Nhất: Mưa Buồn, Mưa Đêm, Mưa Mùa Thu, Mưa Ngâu được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Những bài thơ về mưa hay nhất: mưa buồn, mưa đêm, mưa mùa thu, mưa ngâu? Thơ về mưa hay nhất? Thơ mưa đêm? Thơ mưa rơi? Thơ mưa buồn? Thơ mưa vui? Thơ mưa xuân? Thơ mưa Huế?

Có những bài thơ nào hay về mưa nhỉ? ​

Những bài thơ về mưa hay nhất: mưa buồn, mưa đêm, mưa mùa thu, mưa ngâu 1. Đêm Mưa

Mưa về luôn thổi vào tâm thức của mỗi người một niềm rạo rực khó tả, một nỗi xốn xang không tên hay chỉ đơn giản là bâng khuâng nhớ. Và tác giả đang nhớ người yêu vào “Đêm mưa”, 2 người giờ đã hết duyên nợ do vậy mà hãy giữ cho nhau những khoảnh khắc đẹp nhất.

2. Chiều Mưa

3. Tôi Ghét Trời Mưa

Mưa khiến vạn vật ướt nhèm, mưa rơi vào mặt đau rát, để ta cảm nhận thật nhất về mưa! Để lòng chởt thấy nhớ thương một người, nhưng cũng thấy đau nhói trong lòng. “Tôi ghét trời mưa” với tựa đề như vậy thì ngụ ý của tác giả chắc rằng cũng đã rất dễ hiểu, quanh đi quẩn lại thì tác giả chốt câu cuối “để em về không ướt đẫm cơn mưa”. Chỉ là sợ người yêu mình bị ướt mà thôi.

Cơn mưa chiều vội vã qua Cỏ cây đứng lặng hiên nhà im thinh Móng tay cong cớn cựa mình Thủy tiên thẽ thọt lời tình thoảng ru Êm êm tiếng gọi mùa thu Trăng non liềm khuyết đồng xu em cười…​

Mưa không có gì để ai thích nó, cũng không có lỗi gì để ai ghét nó. Đơn giản vì mưa là mưa và con gái sinh ra là để yêu mưa. Tác giả miêu tả một cơn mưa nhiều qua những câu thơ, ở đây cho thấy được cơn mưa chiều đi qua một cách rất nhanh chóng và báo hiệu “gọi mùa thu” tới.

5. Tản Mạn Buổi Sáng… Trời Mưa..

Mưa cái không khí xung quanh ướt nhẹp. Mọi thứ dường như chững lại. Mọi thứ vội vã với muôn vài những khuôn mặt khác nhau. Người lo lắng, bực bội, kẻ chán chường, buông xuôi hay thích thú. Với 3 khổ thơ trên, tác giả đang miêu tả về trời mưa vào buổi sáng để lại cảm xúc buồn cho tác giả và qua đó đã sáng tác ra một bài thơ hay.

6. Nghe Mưa Sài Gòn

Bài thơ nói về Sài Gòn với những cơn mưa chớm hạ, đến rất nhanh và đi cũng vội vàng, hệt như những giấc mơ thoáng qua, không đầu không cuối. Hụt hẫng lắm! Tiếng mưa rì rào, xen qua từng kẽ lá, từng ngóc ngách của cái thành phố bình thường đã quá nhộn nhịp và sôi động này. Duy chỉ có mưa Sài Gòn cứ như nấp mình trong chăn, tuyệt nhiên ngoan như một chú miu đang nằm lim dim đôi mắt. Con người ta cũng có dịp trải lòng, tìm về những miền kí ức xa xôi…

7. Mưa Lòng

Mưa đến rồi đi nhanh chóng, mưa cũng gợi lại những cảm xúc không thể gọi tên…Là những lần nghe nhạc và đứng dựa vào cửa sổ nhìn mưa rơi và mỉm cười, là những lần hứng những hạt mưa và nghĩ về những kỷ niệm xa xăm, là những lần dầm mưa mà chẳng sợ bị ốm, là những khi ngột ngạt và chỉ mong một tiếng mưa rơi.

Nữa đêm chợt thức giấc nồng Cơn mưa rào rạt động lòng xôn xao Ngước lên tìm mấy vì sao Sao ơi sao lặn nơi nào xa xăm Gió lồng gió rét căm căm Vòm trời mộng tưởng đằm đằm nhớ thương Thôi thì thương để mà thương Chim bay thẳng tắp không đường nói năn Co ro trong mỏng lần chăn Nụ cười thoang thoảng in hằn tâm tư Hay là ghi mấy trang thư Mưa chi mưa mãi buồn nư tháng ngày Mưa chi mưa mãi thương hoài ngàn năm!​

Mưa đôi khi giúp tâm hồn tôi trở nên dễ chịu, nhẹ nhàng hơn, bởi những nỗi đau, nhớ nhung, giận hờn như được mưa cuốn trôi đi hết. Bởi vì “sau cơn mưa trời lại tạnh” nỗi đau rồi sẽ qua đi, lỗi lầm rồi sẽ được thứ tha. Cuộc sống này vẫn còn tươi đẹp lắm. Là bởi vì sau mưa trời sẽ trong hơn, sẽ mát hơn nên tác giả muốn khuyên chúng ta hãy trân trọng những giây phút ở hiện tại hơn.

9. Chẳng Phai Nhòa

Cơn mưa đến kéo theo nỗi nhớ về những cái gì đó từng quen thuộc, cảm giác nhớ nhung về thứ gọi là kí ức để rồi bất chợt nhận ra tất cả đã xa rồi, chỉ còn ta với mưa. Mưa đã giúp tác giả “nhớ người xa”, nhớ lại những kỷ niệm mà giờ chỉ còn là dĩ vãng.

10. Ngắm Mưa Rơi

Ngồi buồn tôi ngắm trời mưa Mà sao thấy dáng người xưa dạt dào Bây giờ..người ấy..ra sao Có còn nhớ đến hôm nào..ngày xưa.. Cái thời..đi đón..về đưa Nắm tay đi dưới trời mưa cùng cười Bên nhau đôi mắt rạng ngời Nắm tay thề thốt..trọn đời bên nhau Bây giờ..người ở nơi đâu Tôi..đơn côi..ngắm thật lâu..mưa buồn…​

Mưa giúp tác giả gợi lại những ký ức của mối tình đầu, về những ngày mưa luôn có một cánh tay che ô để tránh cho tôi bị ướt, về những lần cả hai cùng đứng trú mưa nhìn những hạt mưa rơi và cả những lần cả hai nắm tay nhau chạy dưới mưa rồi nhìn nhau mỉm cười.

11. Chiều Mưa Buồn

Mưa rơi buồn như lòng tôi tê cóng Mưa lóng ngóng như tôi trước cuộc đời Mưa nhút nhát như tôi thủa xưa ấy Mãi âm thầm lặng lẽ chẳng một lời Ơi cuộc đời có bao giờ khác được Cơn mưa buồn mãi mãi chẳng ngừng rơi… Chiều mưa buồn!!!​

12. Mưa Ơi! Mưa Lại Rơi Rồi

13. Mưa Ngâu Rả Rích 14. Mưa!!!

Và sau những cơn mưa thì trời lại sáng, cây cối xanh tươi hơn, mọi thứ trên phố đông cũng tấp nập hơn, chim hót vang hơn, và nỗi buồn cũng dịu đi… có lẽ cần trải qua những nổi buồn, sự cô đơn, thì mới có những ngày nắng ấm, những ngày đẹp sau cơn mưa..

15. Lời Tự Tình Trong Mưa

Em vương chi sắc màu nhớ ấy Để bây giờ cứ mãi đa mang Em thương chi một con người ấy Đến bây giờ lệ chảy quanh năm? Cuộc đời trôi như bánh xe lăn Lăn, lăn mãi tiến về phía trước Có đôi khi bánh xe quay ngược Phút chốc thôi tiếp tục xuôi vòng Đời như thế cớ chi vương lụy Vui đi em vứt bỏ muộn phiền Hờn trách chi lệ tràn ngấu nghiến Chuốc nỗi sầu tan nát tim khô​

16. Tâm Sự Giọt Mưa

17. Mưa nhớ anh?

Tiếng mưa rơi hôm nay sao buồn quá Như trách hờn tình đã vắng bao hôm Có nhớ nhung,có nghe tiếng dỗi hờn Hay che đậy nỗi buồn bao ngày tháng.. Em khát anh, như mùa đông khát nắng Rất dịu dàng, sâu lắng và thiết tha Nhìn mưa rơi mà mắt ướt lệ nhòa Anh có hiểu ? nỗi lòng em không nhỉ ?​

18. Mưa Bong Bóng Ngày Xưa

20. Mưa đầu mùa

21. Anh chỉ sợ chập choạng trời sẽ mưa

22. Mưa Chiều Gợi Nhớ

23. Không Em Mưa Chẳng Về Nguồn

Không còn em để …mưa rơi Không còn em để hong phơi nỗi buồn Không em mưa chẳng về nguồn Trần gian giữ lại … đêm buồn thiết tha Không em mặc tháng ngày qua Hạ tàn thu gọi mùa xa cuối trời Không em mặc gió kêu vời Lời thương lời nhớ bên đời phong sương…. Mãi tìm nhau chút vấn vương Không em còn nửa chiều nương lá sầu Nắng mưa chừng đã phai màu Lần tay góp lại ban đầu thế nhân Chút đông xa muốn về trần Thôi thì ta vẽ một lần bước ngoan​

24. LỖI HẸN CHIỀU MƯA

25. MƯA VỀ PHỐ CŨ

27. ĐÊM MƯA DĨ VÃNG

30. MƯA MIỀN KÝ ỨC

31. MƯA THU BUỔI SÁNG

32. THƠ TÌNH MƯA MÙA THU HAY

33. MƯA MÙA THU

34. GIỌT MƯA THU

37. MƯA CUỐI THU

Đưa tay em hứng giọt mưa Hứng bao nhiêu giọt vẫn chưa thấy đầy Bao nhiêu mưa nắng dạng dày Cuối thu mưa đổ tràn đầy ý thơ!

Cuộc đời là thực hay mơ Người thương kẻ nhớ ai chờ đợi ai Đêm nay mưa đổ thật dài Hứng bao nhiêu giọt tê tay tím lòng.

Thân bèo nên mãi long đong Nắng mưa vạn nẽo ruổi rong tháng ngày Cuộc đời thường có rủi may Còn đôi tay đó .. thẳng ngay tấm lòng !​

38. GIỌT MƯA THU

39. MƯA MÙA THU XƯA

40. MƯA CHIỀU

Thơ Mưa Đêm Cô Đơn, Thơ Buồn Lẻ Loi Trong Đêm Mưa Lạnh Giá

Những bài thơ tình buồn thật tâm trạng trong đêm mưa lạnh giá. Cảm giác cô đơn và nỗi nhớ người yêu lại về..

THƠ TÌNH BUỒN: ĐÊM BUỒN

Tác giả: Nguyễn Nguyễn Thể thơ: Bát ngôn

Đêm đã buồn…mưa còn rơi nặng hạt

Tôi một mình…căn gác trọ vắng tanh

Gió lao xao…thổi lạnh cả khung trời

Muốn vỗ giấc…mà sao ko ngủ được?

Cuộc đời ơi ! Sao mà nhiều ngang trái?

Yêu thật lòng…mà sao phải bơ vơ?

Đến với nhau…phải chăng là lầm lỡ?

Để bây giờ…hai đứa cách hai nơi

Tôi đơn lẻ…trên đường đời xuôi ngược

Anh bây giờ…thì đã được ấm êm

Đêm nay đây…giấc ngủ anh êm đềm

Chỉ riêng tôi…ôm niềm thương nỗi nhớ

Bước vào yêu…đã mang nhiều trắc trở

Suốt cuộc đời…tôi hết dám mộng mơ

Sẽ yêu ai? Ai sẽ đợi sẽ chờ?

Đêm dần trôi…tôi khóc tình dang dở.

MƯA ĐÊM ! Tác giả: Phạm Thành Thể thơ: Lục bát

Trời mưa sầm sập suốt đêm

Con người cảm thấy như mềm lòng hơn

Thôi thì phó mặc những cơn mưa rừng .

Nguồn thơ đang chảy bỗng ngưng

Ngôn từ câu chữ tưng bừng nơi đâu

Trải lòng ra viết vài câu đỡ buồn !

Lặng nhìn từng giọt mưa tuôn

Ngoài kia gió núi mây luồn thinh không

Vì đâu duyên nợ tang bồng ?

Hỏi người nơi ấy còn trông tháng ngày !

Bao nhiêu thương nhớ đắm say

Xa nhau là hết thế này thôi sao ?

Bỗng dưng trời đổ mưa rào

Làm cho ta thấy nôn nao cõi lòng !

Còn đâu duyên phận đèo bòng làm chi !?

MƯA ĐÊM TỈNH LẺ

Tác giả: Nguyên Hàn Thể thơ: Thất ngôn

Mưa lại về thăm ta đêm nay

Mưa tuôn lạnh buốt ướt vai gầy

Mưa đêm khác khoải ta hoài nhớ

Mưa mãi mưa hoài mưa gió lay

Mưa mãi vần thơ ướt mất rồi

Mưa loang trên vết dấu tình sầu

Mưa qua tỉnh lẻ buồn day dứt

Mưa mãi mưa hoài mưa không thôi

Thao thức trong đêm nghe tiếng mưa

Trăn trở thâu đêm có ai vừa

Gõ cửa đêm thâu ngoài mưa gió

Giật mình hiu hắt bên song thưa

Nữa đêm nghe tiếng mưa rơi

Nghiêng bóng tường loan dạ bồi hồi

Đêm lạnh trắng đêm luôn hoài niệm

Ngoại ô đêm lạnh gió mưa ơi.

MƯA KHUYA

Tác giả: Nguyễn Nhân Thể thơ: Bát ngôn

Hiên vắng lặng…mưa vẫn hoài tí tách

Niềm ưu tư …chất gạch nặng tâm hồn

Một mối tình…năm tháng sợ vùi chôn

Lòng dậy sóng …dập dồn đang cuốn cuộn

Đôi lần nghĩ…gợi nhiều bao ước muốn

Cùng bên em …dù chớm muộn bẽ bàng

Chấp nhận rồi..tình lắm nỗi trái ngang

Vẫn mong mỏi…xây mộng vàng rất thực

Con tim mãi …từng đêm dài đau nhức

Có thể nào …cố vượt bức tường rêu

Thổn thức đang …rạo rực cứ rung đều

Lời thảng thốt…tiếng yêu chừ nấc nghẽn

Trăng ai nỡ …bẻ cong vành mài bén

Đọ canh thâu…ta mượn chén tiêu sầu

Nẻo đường trần …chẳng biết phải về đâu

Ngoài trời vẫn ….chìm sâu màu đen tối

Yêu đâu phải…ta mang vào cái tội

Yêu chăng là…dù đánh đổi tương lai

Nếu phải như …số phận chẳng sắp bày

Duyên chẳng nợ …biết ai người đau khổ

Thời gian hỡi …phải chăng đang thách đố

Thế gian kia …có chỗ chứa đôi mình

Thả cuộc đời …nơi giấc mộng phiêu linh

Giấc chưa trọn …bình mình chừ lấp ló.

MƯA NỬA ĐÊM Tác giả: Bằng Lăng Tím Thể thơ: Bát ngôn

Chợt tỉnh giấc ngoài hiên mưa lành lạnh

Hạt lăn tròn lấp lánh đọng trên cây

Dế vuốt râu nép sau đám cỏ gầy

Trời đen đặc vầng mây buồn u ám

Bao nỗi nhớ chất chồng trong tâm khảm

Cố níu mùa tay chạm ký ức xưa

Bức tình thư anh tặng đã bao mùa

Màu mực tím như chưa hề phai nhạt

Trong gió thoảng mùi hương quỳnh thơm ngát

Tại trời mưa khóe mắt bỗng cay nồng

Nửa đêm rồi bên ô cửa ngóng trông

Nghe tí tách mà lòng xao xuyến lạ

Yêu dấu hỡi màu đỏ hoa chen lá

Thêm một mùa đón Hạ chẳng bên anh

Mấy chàng ve hòa tấu nhạc trên cành

Lòng thầm ước tình xanh mầm hạnh phúc.

(đang cập nhật..)

Những Bài Thơ Về Những Cơn Mưa Mùa Thu

Tuyển chọn những bài thơ tình hay về những cơn mưa mùa Thu thật đẹp, lãng mạn, nhưng đôi lúc cũng khiến người ta đang buồn lại càng buồn, cô đơn hơn.

BÀI THƠ: MƯA THU BUỔI SÁNG

Tác giả: Nhung Nguyen

Bỗng dưng trời đổ cơn mưa

Tâm tư lắng đọng nhớ mùa mưa xưa

Ngoài trời mây xám song thưa gió lùa

Hắt hiu mấy giọt mưa thưa

Cũng làm rét mướt cũng vừa tái tê

Như bao nhiêu sợi lê thê ngập tràn

Lòng như chùng xuống vô vàn mối tơ

Qua rồi kỷ niệm ngây thơ thuở nào

Bỗng dưng trời đổ mưa rào

Cho bao kỷ niệm dâng trào trong tim.

THƠ TÌNH MƯA MÙA THU HAY

Tác giả: Ngọc Chi

Trời cuối hạ mây buồn xa tít

Bước vào thu em thích nhìn mưa

Lòng nghe xao xuyến như vừa hôm qua

Đời cứ ngỡ như là giấc mộng

Tình của mình cũng giống chiêm bao

Tình yêu sao quá ngọt ngào

Bao năm vẫn nhớ lời trao hôm nào

Giờ nhớ lại ngày nao gặp gỡ

Dưới cơn mưa bỡ ngỡ thẹn thùng

Phút đầu tiên thật ngượng ngùng

Tình trông như đã ngàn trùng cách xa

Mưa thu đến chiều tà như trút

Nhớ thu xưa không lúc nào quên

Tình vừa chợt đến bên thềm ngày mưa.

BÀI THƠ: MƯA MÙA THU

Tác giả: Ho Nhu

Vừa trở giấc nghe tiếng mưa xối xả

Sấm vọng rền xé toác cả không trung

Tiếng nước reo nghe rõ thật não nùng

Mưa thu đấy sao chẳng rơi thánh thót

Cho thu về tình người thêm bùi ngọt

Giống thu xưa nắng ấm rộn chim ca

Cho cúc vàng thơm ngát sắc hương hoa

Giúp lứa đôi được mặn mà thương nhớ

Mưa mùa thu nhẹ bay như hoa nở

Cho tình nồng được cởi mở yêu thương

Ngắm phố xá nước ngập trắng hết đường

Thấy chạnh lòng người đón đưa con trẻ

Mùa thu ơi, sao mỗi năm một vẻ

Để lòng người cứ dằng xé đan xen

Mong ông trời cho mưa tạnh nắng lên

Để mùa thu rực thêm màu hoa sữa.

BÀI THƠ: GIỌT MƯA THU

Tác giả: Lư Hoa

Mưa thu lạnh cả khung trời

Đường xưa đếm bước mình tôi nặng sầu

Tiếc thời giang vội qua mau

Cho mùa thu chết lá sầu rụng rơi

Dưới mưa lặng ngắm xa vời

Thương về kỷ niệm một thời có nhau

Giọt buồn lặng lẽ tuôn trào

Như ngày đưa tiễn chiều nào thu mưa

Ghép dòng tâm sự lòng tôi trao người.

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Giọt sa xuống đất giọt nơi lá vàng

Lá vàng cũng lại rụng rơi

Theo từng giọt nước buồn ơi là buồn

Mưa chiều từng giọt mãi tuôn

Cơn gió thu lạnh lòng buồn nhớ ai

Thu nay xác lá vàng phai cuộc tình

Nhớ sao nhớ mãi bóng hình

Thẹn thùng e ấp khi mình gặp mưa

Lá vàng theo gió khẽ đùa tóc em

Anh cười gió muốn làm quen

Gửi tặng chiếc lá ý em thế nào

Em cười chẳng nói làm sao

Em sang sông cuối thu nao lá vàng

Để cho anh phải ngỡ ngàng

Trách thu rụng lá chiều sang thu vàng

Chiều thu mưa xuống lá vàng bay bay.

BÀI THƠ: NGÀY THU MƯA

Tác giả: Sa Sa

Heo may se lạnh mắt sầu ngóng ai

Xuân thì mau lắm tàn phai

Người đi xa vắng có hoài chốn xưa

Giọt dài giọt ngắn giọt vừa vừa tuôn

Trên đường một bóng cô đơn

Bước đi chầm chậm đường trơn một mình

Thu mà nắng chẳng lung linh

Bầu trời xám xịt, bình minh nhạt nhòa

Ngày thu vàng nắng người xa lại về.

BÀI THƠ: MƯA THU

Tác giả: Hạnh Trần

Nghe trong tim nhói đơn côi đường về

Người đi có nhớ trăng thề hôm nao?!

Mưa thu gợi những xôn xao cuộc tình

Lối xưa lòng những đinh ninh

Gởi về phương ấy men tình nồng say!

Thu qua đông tới những ngày

Cô đơn em vẫn thân gầy nhớ thương

Tình xưa ngàn nỗi vấn vương

Người xưa ngàn nỗi yêu thương tim hồng!

Gió man mác cho lòng nhung nhớ,

Giọt mưa thu trăn trở đoạn trường.

Lá vàng từng chiếc vấn vương,

Nhẹ nhàng rơi xuống bên đường quạnh hiu.

Trời lành lạnh mang nhiều hoài niệm ,

Bóng chiều xưa tim tím nhạt nhòa.

Hoàng hôn phủ xuống ngàn hoa.

Bên nhau ấm áp chan hòa yêu thương!

Người có nhớ khu vườn nho nhỏ,

Tấm chân tình tỏ rõ lòng son.

Nghìn thu tình hỡi núi non chẳng dời.

Bao thu vắng lệ rơi gối chiếc,

Mảnh chân tình tha thiết khó phai.

Mây trôi biền biệt tháng ngày,

Trải qua giông bão nắng mai thắm nồng !

MƯA MÙA THU XƯA

Tác giả: Nguyễn Hưng

Đâu giọt mưa của một mùa thu trước ?

Đã từng rơi thấm ướt một cuộc tình

Còn đâu nữa chúm chím nụ môi xinh ?

Khi giờ đây thinh không đầy xác lá.

Cũng mùa thu sao khung trời xa lạ ?

Vẫn mưa rơi nhưng lã chã nghẹn ngào

Và cơn gió cứ lặng lẽ chênh chao

Thoảng vào hồn bao cồn cào da diết.

Nhớ thu xưa tình mình còn tha thiết

Bao kỷ niệm anh viết trọn vào thơ

Mình dìu nhau trên lối vắng sương mờ

Ngỡ trong đời giấc mơ là có thật.

Chiều hôm nay giọt mưa lại lất phất

Tuôn nỗi sầu chồng chất lối anh đi

Níu bàn chân kỷ niệm mãi ôm ghì

Mưa hay lệ mà mi trào ướt đẫm ?

Thu không em dường như còn lạ lẫm

Màu nắng hồng chẳng ấm áp như xưa

Đường chung đôi chỉ có một bóng thừa

Và lá đổ… như chưa từng hơn thế.

Tác giả: Ho Nhu

Trời như thấp xuống nặng thêm giọt sầu

Phải chăng nối tiếp mưa Ngâu

Để cho phố xá ngập sâu thành dòng

Cho cây thay lá cho lòng xốn xang

Đường thu xào xạc lá vàng

Đường tơ man mác mênh mang mây trời

Làm vơi nhạt cả tình đời mộng mơ

Ướt luôn câu nhớ, câu chờ, câu thương

Hết mưa hong nắng dặm trường

Cho em má thắm, môi hường, mắt xinh

Cho thu là của chúng mình

Muôn hoa khoe nụ lung linh sắc màu.

BÀI THƠ: MƯA CUỐI THU

Tác giả: Thanh Tỉnh

Hứng bao nhiêu giọt vẫn chưa thấy đầy

Bao nhiêu mưa nắng dạng dày

Cuối thu mưa đổ tràn đầy ý thơ!

Người thương kẻ nhớ ai chờ đợi ai

Hứng bao nhiêu giọt tê tay tím lòng.

Thân bèo nên mãi long đong

Nắng mưa vạn nẽo ruổi rong tháng ngày

Cuộc đời thường có rủi may

Còn đôi tay đó .. thẳng ngay tấm lòng !

Bình Bài Thơ : Đêm Mưa

Bình bài thơ : Đêm Mưa

Tác giả TS.Phạm Đức Quang bút danh Sơn Đông

Mới hay nhà dột gió lùa bốn bên

Bao nhiêu hạt thẳng hạt xiên

Con đi đánh giặc suốt đời

Mà không che nổi một nơi mẹ nằm!

( Bài thơ này lấy từ tập thơ : 100 bài thơ hay thế kỷ XX ,Nhà xuất bản giáo dục, Hà Nội 2007 )

Tô Hoàn quê ở Bắc Giang. Hiện sống và viết tại Bắc Giang. Tác phẩm thơ đã in : Có một lời ru . Bài thơ :”Đêm mưa “của Tô Hoàn được vinh danh là một trong 100 bài thơ hay thế kỷ 20 ở Việt Nam do Nhà Xuất bản Giáo dục kết hợp với Trung Tâm Văn hóa Doanh nhân Việt Nam tổ chức trưng cầu ý kiến.

Người lính về thăm mẹ một đêm mưa.Anh xót xa khi thấy nhà dột,những hạt mưa rơi vào người mẹ,những hạt thẳng ,những hạt xiên,mưa rơi suốt đêm, nhiều đêm và những cơn gió lùa tứ phía làm người mẹ thức trắng đêm không ngủ được:

Từ “mới hay ” tác giả dùng khéo quá mới hay là mới biết được mẹ mình phải chịu đựng cảnh nhà dột. Giá mà biết trước thì cũng xin về phép lợp cho mẹ mái nhà.Tác giả trăn trở tự hỏi : Chắc là những hạt thẳng ,hạt xiên,gió lùa bốn bên trong những đêm mưa trắng trời đã rơi vào mẹ nhiều lắm? Những hình dung từ này như những nét vẽ sắc xảo tạo nên một bức tranh đêm mưa nhà dột, nói lên được nỗi cực khổ,chịu đựng của người mẹ.Nhìn cảnh trời mưa nhà dột đó tác giả xót xa :

Từ một hiện tượng thực tế tác giả đã khái qúat lên ý nghĩa sâu sắc về sự hy sinh to lớn của người lính,những người vì nước quên thân , sự hy sinh cùa những người mẹ,những người ” ba lần tiễn con đi hai lần khóc thầm lặng lẽ”,về tình cảm, sự day dứt của người con khi chưa giúp được gì cho mẹ

Sáu câu thơ một bức tranh đẹp mà buồn,những nỗi khổ và những tấm lòng đan xen khiến người đọc ngậm ngùi.

1001 Bài Thơ Mưa Buồn, Tâm Trạng Buồn, Cô Đơn Trong Mưa

THƠ MƯA BUỒN: CHỈ RIÊNG MÌNH EM Thơ: Thúy Hải Nguyễn Thể thơ: Lục bát

Mưa rơi rả rích canh thâu

Riêng mình em…với nỗi sầu mênh mang

Con tim đau nhói như ngàn kim châm

Mắt buồn trông những xa xăm

Người vui phương ấy…bao năm không về

Đã từng hẹn ước lời thề trăm năm

Riêng mình em…vẫn âm thầm

Ngày mong đêm nhớ bao năm mỏi mòn

Cùng người san sẻ vui buồn sớm hôm

Anh về pháo đỏ, rượu nồng

Cùng ai kết mối tơ hồng giàu sang

Lời thề theo gió mây ngàn bay xa

Hai hàng lệ ướt nhạt nhòa

Chúc người hạnh phúc, gấm hoa muôn đời

Riêng mình em…chỉ em thôi

Ôm niềm đau những khóc cười thế nhân…

Bởi mưa chiều lỗi hẹn phải không anh

Trách làm chi chẳng lành con tim vỡ

Cơn gió thoảng cũng đượm buồn than thở

Nhuốm ưu tư nên mây cũng giăng mờ

Có thương tình nơi quán nhỏ đợi chờ

Mưa ơi hãy thôi rơi từng giọt nhớ

Nơi xa ấy có người đang bước vội

Ướt lệ lòng lạnh lẽo giữa dòng trôi

Hãy chạnh lòng thương cho mảnh tình rơi

Còn hiu hắt giữa màn đêm mờ tối

Mưa có qua xin hãy đừng buồn thổi

Những nổi niềm ẩn khuất lối mưa sa

Người có buồn lỗi hẹn với người xa

Đừng trách mưa bởi đó là duyên phận

Mưa cũng thương cho cuộc đời lận đận

Mưa cũng buồn bâng khuâng mãi người ơi.

MƯA VỀ PHỐ CŨ

Thơ: Tùng Trần Thể thơ: Bát ngôn

Mưa lại về trên phố cũ ngày xưa

Nỗi nhớ em nói sao vừa đây nhỉ

Vẫn còn đó lời hẹn thề chung thủy

Nhưng bây giờ sao chỉ mỗi mình anh

Em đi rồi con phố cũ buồn tanh

Biết tìm đâu bóng hình ngày xưa đó

Đã bao mùa mưa về nơi phố nhỏ

Anh chạnh lòng mà mắt đỏ môi cay

Chắc bây giờ em hạnh phúc bên ai

Nên đâu còn nhớ những ngày mưa đổ

Mộng chung đôi giờ thay bằng đau khổ

Trái tim buồn cũng loan lỗ tái tê

Con phố này anh vẫn bước lê thê

Nhưng vắng em lối đi về lạnh giá

Vì giọt mưa não nề rơi vội vã

Hay lệ trào mà ướt lã bờ vai.

BÀI THƠ: MƯA

Thơ: Lena Lê Thể thơ: Song thất lục bát

Mưa tí tách mưa rơi tầm tã

Phải chăng Trời cũng nhả tơ vương

Khóc tình ta lắm đoạn trường

Yêu…sao chịu cảnh đau thương đôi đường

Mưa ơi hỡi má hồng đẫm lệ

Giọt đầy vơi như thể châu sa

Lối xưa giờ trãi nhiều hoa

Nhưng người nay đã đi xa thật rồi

Mưa hờ hững gợi khơi nỗi nhớ

Con đường đê bên lỡ bên bồi

Mênh mông một cõi mênh mông

Vẩn vơ…khắc khoải nặng lòng đa mang !

Mưa lạnh lẽo…mưa chan nước mắt

Mặn đôi môi… khao khát bờ vai

Men nồng ta mượn…tìm say

Ngẩn ngơ nếm phải men cay…tình sầu!

THƠ MƯA BUỒN: ĐÊM MƯA DĨ VÃNG

Thơ: Sầu Lẻ Bóng Thể thơ: Bát ngôn

Đêm không ngủ, trở mình như thêu gối

Nhớ về ai, lòng thổn thức bồi hồi ?

Giọt mưa sầu, tí tách vẫn tuôn rơi

Gợi ta nhớ, ngày mưa trên phố vắng

kỷ niệm ấy, vấn vương niềm sầu lắng

Của đêm nào, trao mật đắng tình yêu

Đêm mưa xuân, trên gác vắng quạnh hiu

Hai con tim, trao yêu đương vụng dại

Mưa vẫn rơi, đếm giọt sầu hoang hoải

Xót đắng lòng, ôn lại chuyện năm xưa

Gác đơn côi, cuộc tình nồng hương lửa

Nào có ngờ, là vết cứa trong tim

Để đêm nay, trên phố vắng êm đềm

Hồi tưởng lại, một đêm mưa dĩ vãng

Của một thuở, trao men tình lãng mạng

Gác vắng này, uống mật ngọt yêu đương

Giờ còn đâu, khi tình rẽ đôi đường

Phương xa ấy, có nhớ về kỷ niệm ?

Thuở vào yêu, hương lửa tình ngọt lịm

Hay quên rồi…dìm chết đêm ái ân ?

Dĩ vãng xưa, từng là giấc mộng vàng

Còn đâu nữa, đã lỡ làng duyên phận

Để giờ đây, đành ôm sầu nuốt hận

Giấc mộng nào, thoáng đã vỡ tan nhanh

Mưa vẫn rơi, triền miên .. đêm giá lạnh

Giọt sầu buồn, cũng tan tạnh theo mưa.

Hạnh phúc kia, chỉ là giấc mộng thừa

Đêm mưa ấy…xin chôn vào dĩ vãng..

BÀI THƠ: MƯA BUỒN

Tác giả: Liên Phạm Thể thơ: Lục bát

Mưa như khúc nhạc êm đềm mê say

Mưa cho thắm mối duyên này

Mưa như vũ khúc ngất ngây lòng người

Mưa dâng ngập cả một trời ước mơ

Mưa đem nỗi nhớ đến bờ yêu thương

Mưa như khúc nhạc miên trường

Mưa cho trắng xoá con đường bên Anh

Mưa là một giấc mộng lành

Mưa là khúc hát em, anh hòa cùng.

BÀI THƠ: MƯA CHI

Tác giả: Vetra Thơ Thể thơ: Lục bát

Mênh mang từng phiến nước tuôn lá sầu

Chao nghiêng bóng nắng qua cầu

Tóc mai vướng sợi giọt châu cuốn chiều

Mưa chi cho mộng liêu xiêu

Mây bay về núi gió trêu lá ngàn

Con đường trơ xác lá vàng

Màu sông vẩn đục đò ngang khó về

Biển buồn tím sẫm tứ bề mây giăng

Rơi rơi giọt nước lăng tăng

Cây buồn lã ngọn vết hằn thêm đau

Lá rầu bóng ngã dàu dàu tóc mây

Tay quen ngờ nghệch vơi đầy nước non

Môi chưa tròn mộng héo hon nửa mùa

Chiều buồn bóng nắng già nua

Em buồn không nói sao rua cuối trời.

Mưa chiều gió nhẹ mưa bay

Thổi vào nỗi nhớ người nay phương nào

Mưa buồn rắc giọt lao xao

Giọt thương giọt nhớ ngọt ngào tình ai

Cho dòng lệ thắm tóc mai ướt mềm

Mưa rơi từng hạt bên thềm

Bâng khuâng trong gió bướm tìm nhụy hoa

Mong manh kỷ niệm người qua không về

Đếm từng giọt lặng lê thê

Mưa trôi bóng xế não nề ánh trăng

Cuội nay thương nhớ chị Hằng

Như ta thương nhớ tình trăng năm nào

Mưa đừng gieo nỗi xuyến xao

Chim trời lẽ bóng nhớ nhau thêm sầu

Mưa đừng gieo rắc hạt ngâu

Để ta tìm lại duyên đầu mưa ơi!

Bao năm rồi ta xa rời mộng ước

Chợt vô tình chân bước lối đi xưa

Khung trời buồn chiều bổng đổ cơn mưa

Khi gặp lại bóng người xưa trên phố

Hạt mưa rơi hay lệ lòng anh đổ

Buốt lạnh lùng nơi loan lỗ con tim

Cứ ngỡ đâu quá khứ đã nhấn chìm

Và ngủ yên êm đềm theo giấc mộng

Mưa chiều nay nghe cõi lòng xao động

Chẳng mong chờ trông ngóng lại gặp nhau

Chợt vô tình khơi lại những nỗi đau

Khi ngang qua không lời chào giả lả

Cơn mưa chiều vẫn cứ rơi tầm tã

Phố rộn ràng vẫn lạnh giá bờ vai

Hay bởi vì nghe bao nỗi đắng cay

Khi chiều mưa tình cờ ta gặp lại..

LỤC BÁT MƯA BUỒN

Thơ: Ha Thang Thể thơ: Lục bát

Mưa về ta thấy buồn thay

Bao nhiêu thương nhớ ngất ngây một thời

Hòa vào từng giọt mưa rơi

Đậm lên mi ấy giọt vơi giọt đầy

Yêu thương thân xác héo gầy

Thương gì để nhớ ngất ngây trong lòng

Người đi ngày tháng ta mong

Người đi vội vã chưa xong tỏ tình

Trách ai ai thấu hiểu mình

Người đi chốn ấy dáng hình không phai

Bây giờ tình đã chia hai

Ta ôm ký ức trĩu vai nặng lòng !

BÀI THƠ: MƯA LẠI RƠI EM LẠI NHỚ ANH NHIỀU Thơ: Mi Pha Thể thơ: Song thất lục bát

Mưa tí tách buông lơi giọt tủi

Phố không đèn run rủi mình em

Xòe tay hứng giọt mưa đêm

Rơi vào thầm kín ềm đềm ngày xưa

Ngày ai đón ai đưa qua ngõ

Bàn tay mềm ôm tỏ tình yêu

Lặng im trong gió bao điều

Chỉ nghe câu nói thật nhiều nhớ nhung

Đung đưa lá ngại ngùng trăng sáng

Ánh trăng cười mười tám ngây ngô

Ừ yêu biết rứa chỉ sờ bàn tay

Tự nhiên đỏ hây hây đôi má

Nắng có soi vồn vã em đâu

Lạy trời sao khéo mưa ngâu

Tự nhiên mình ướt thắm màu yêu thương

Qua mấy nẻo con đường vắng bóng

Anh bây chừ lắng đọng nơi mô

Về chung lối mộng se tơ kết mành.

Mưa rả rích trong chiều cô quạnh

Gió xạc xào thổi lạnh hồn vương

Ngắm nhìn lữ khách qua đường

Rưng rưng cảm xúc trào thương đáy lòng.

Bao khắc khoải trôi dòng ước nguyện

Nỗi suy tư hòa quyện sóng đời

Ngước lên đếm hạt mưa rơi

Nhặt gom ký ức một thời vẩn….trong.

Mưa vội vã cho lòng nức nở

Khúc nhạc sầu bỡ ngỡ ngân vang

Giọt thương rơi xuống ngỡ ngàng

Giọt buồn bay nhẹ thênh thang giữa trời.

Cây nghiêng ngả chơi vơi trong gió

Lệ nhạt nhòa mắt đỏ khóe mi

Buồn vương nỗi nhớ ôm ghì

Xin mưa hãy gột… sạch đi tủi hờn…!!!

CHIỀU MƯA KỈ NIỆM Thơ: Nguyễn Nhân Thể thơ: Bát ngôn

Nơi phố nhỏ mưa sầu hoài mãi miết

Một nỗi buồn da diết chẳng nào nguôi

Gió từng cơn xác lá rụng ngậm ngùi

Căn gác lạnh thân vùi làn khói thuốc

Đường chung bước bao lần như đã thuộc

Người xa rồi mình nhận chuốc niềm đau

Em ra đi về phía tận phương nào

Công viên lặng xạc xào nghe gió hú

Đêm mộng mị nỗi sầu luôn ấp ủ

Con nhạn chiều còn chỗ trú chờ đêm

Ta đợi ai mờ mỏi mắt dò tìm

Người xưa tựa cánh chim mờ xa mãi

Gom kỉ niệm một đời tình oan trái

Nụ hôn nào còn bỏng cháy bờ môi

Vầng trăng lên ló dạng phía sau đồi

Cơn mưa tạnh đêm ngồi chờ sao rớt

Sóng tình cuốn dâng trào lên từng đợt

Ngó hình hài vơi nhẹ bớt sầu tương

Ru hồn trong giấc điệp mộng nghê thường

Ôm hoài tưởng thiên đường trong hiện thực.

Mưa lại về em hỡi có biết không

Từng hạt rơi mang theo dòng ký ức

Tình yêu kia em là người duy nhất

Nên mưa về nghe đau nhứt trong tim

Giờ mất nhau anh biết nẽo đâu tìm

Những tháng năm êm đềm ta đã có

Em ra đi theo ai về phương đó

Để chốn này anh vò võ nhớ mong

Mưa ngày nào em cất bước sang sông

Lệ anh rơi bởi mộng lòng tan vỡ

Lời hẹn thề ai là người đã nợ

Đổi thay lòng dang dở một tình yêu

Mưa lại về nơi phố cũ đìu hiu

Chẳng hiểu sao anh nhớ em nhiều quá

Thiếu vắng em nên mưa về lạnh giá

Buốt tâm hồn lạnh cả trái tim côi.

Để nay ướt cả câu thề chung đôi

Để cho mây phủ kín trời âm u

Tiếng mưa rơi giữa mùa thu

Nghe như đang thấy lời ru tình nồng

Tiếng mưa hay tiếng trong lòng

Nhớ ai nức nở mãi không chịu dừng

Nhạt nhòa xơ xác núi rừng

Tả tơi hoa lá ngập lưng tơ lòng

Mưa nhiều nhạt sợi tơ hồng

Vần thơ ướt sũng ngóng trông nắng về

Mưa giăng mấy nẻo sơn khê

Để cho tim nhỏ dầm dề khát mong

Ngày mai trời chuyển nắng hồng

Thuyền tình rời bến sang sông với người

Hoa tình lại nở xinh tươi

Cho ai xinh đẹp rạng ngời như xưa

Mong ngày mai hết cơn mưa

Heo may về lại hong khô nụ tình !!!

THƠ LỤC BÁT MƯA BUỒN Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn Thể thơ: Lục bát

Ngửa tay hứng giọt mưa tuôn

Nhớ về kỷ niệm lòng buồn miên man

Của tình xưa đã sang ngang không về.

Cành khô rơi rụng tứ bề…mưa giăng

Người đi quên cả bóng Trăng một thời.

Nuốt vào từng hạt mưa rơi

Ngỡ như giọt đắng tình đời hẩm hiu

Ngẩn ngơ chết lặng bao chiều

Ôm sầu lẻ bóng cô liêu…tháng ngày.

Mùa Thu cuốn chiếc lá bay

Mà tình bên ấy tháng ngày còn không?

Để thơ trôi nổi bềnh bồng

Lời ru rớt giữa bão giông…ngậm ngùi.

THƠ TÌNH: MƯA BUỒN NHỚ AI Thơ: Chử Văn Hòa Thể thơ: Song thất lục bát

Nhìn giọt nuớc mưa rơi lặng lẽ

Câu thơ tình ai bẻ làm đôi

Nửa theo giọt nuớc kia rồi

Nửa còn ở lại trong tôi chút buồn

Có phải tại khởi nguồn là thế

Trời làm mưa ai dễ cầu xin

Mưa rơi che khuất tầm nhìn

Để giờ anh phải biết tìm em đâu

Vì khoảng cách hai đầu nỗi nhớ

Nghe trong lòng tiếng thở buồn sao

Bởi mưa ruột nóng cồn cào

Nhờ mây hỏi gió ra vào đón ai

Nghe thoáng vọng bên tai lời nói

Như người yêu đang gọi khẽ khàng

Phải chăng nhớ quá đa mang thêm nhiều

Mong cùng em mình ở một nhà

Mưa không buồn nữa em là niềm vui.

CHIỀU MƯA BUỒN…LẺ BÓNG !

Thơ: Ngọc Lê Thể thơ: Lục bát

Đường chiều lất phất mưa bay

Hồn hoang đơn lạnh tim này lẻ loi

Lang thang muôn nẻo đường đời

Bước chân vô định tìm nơi trú hồn

Lặng nghe tiếng hạt mưa tuôn

Ngỡ như khúc nhạc đêm buồn nhớ ai

Tâm tư vương vấn mãi hoài

Đêm đêm trằn trọc canh dài vì em

Tay trong tay bước bên em mỗi chiều

Mình anh lạc bước giữa chiều không em !

Từng giọt lệ từ trời cao lặng lẽ

Mưa thì thầm khe khẽ gọi tên ai

Tim đơn côi nghe làn gió thở dài

Lời thơ lạnh lạc loài vào đêm lạnh.

Mộng vẫn đây sao tình buồn hiu quạnh

Sầu tang thương định mệnh đã an bày

Trả một đời vì trót một lần vay

Nên hẹn ước xa bay cùng mây gió.

Người đã đi khi thu vừa chạm ngõ

Nắng chiều phai vàng võ cả khung trời

Xác lá buồn thầm lặng giữa đơn côi

Khi đêm xuống chơi vơi cùng chiếc bóng

Mưa thì thầm mà niềm riêng dậy sóng

Tìm không ra hình bóng của người thương

Mưa thì thầm sao sầu ngút ngàn phương

Cho lắng đọng đoạn trường tình oan trái.

Mưa thì thầm cho hồn thơ hoang dại

Cho đêm dài vời vợi một trời thương…

Thơ Vui Về Mưa – Chùm Thơ Hài Hước Về Trời Mưa

Những bài thơ về mưa vui hài hước nhất

Những bì thơ về mưa vui và hài hước là những bài thơ được nhiều tác giả “chế” vô cùng bá đạo. Những vần thơ về mưa chiều, mưa đêm vô cùng thú vị. Mời các bạn cùng cảm nhận.

LỄ CẦU MƯA NOEL

Thơ: Bùi Đức Thiện Boong….boong….-))) A…Di…Đà…Lạt

A lô các vị hiển linh A lô các vị thiên đình ở trên A lô thần gió thổi rền A lô luôn cả thần bên xứ tầu

Noel mà thật buồn rầu Cũng bởi nhiều chuyện đau đầu (kể sau) Hum nay lập lễ trầu cau Khẩn xin một trận mưa mau…cả ngày

Chả là cứ đến dịp này Nam thanh nữ tú rất hay xếp hình Rồi thì những đứa trẻ xinh Ra đời nhưng lại thiếu tình mẹ cha

Cái anh Dân Số nước nhà Suốt ngày ấy cứ bắc loa tuyên truyền Kế Hoạch Hóa cũng phát điên Mỗi năm lại có trăm miền nơi sinh

Rồi thì nhiều chiện ninh tinh Gây ra bao nỗi thất kinh khác thường Nào là cái cảnh tắc đường Đua xe, tụ tập…phố phường mệt thêm

Riêng con đơn lẻ hằng đêm Cho nên là vẫn bêm thềm F A Hôm nay lập lễ để mà Ông trời mau hãy…ấy nà mưa đi

Để nhân thế bớt lâm li Tránh được những chuyện vừa thì kể xong Trời mưa bong bóng phập phồng Để cho tất cả…nằm phòng ngủ thôi.

THƠ VUI CẦU MƯA ĐÊM NOEL

Thơ: Jim Chiến Thiên linh linh địa linh tinh Ta xin quỳ lạy thiên đình cõi tiền Bày mâm lạy suốt đêm liền Nô en bão tố sét truyền inh tai

Để cho bọn có gấu nai Ở nhà nằm khóc bái bai lễ này Nói thật thời buổi ngày nay Tuổi trẻ con nít lại hay xếp hình

Hô teo nhà nghỉ động kinh Rung giường rung chiếu dập dình mây mưa Xã hội đất thiếu người thừa Hài nhi bỏ mạng khi chưa chào đời

Khoa sản thị hốt món hời Phá thai nạo hút ông trời xót thương Bao năm lễ đã có gương Ti vi đài báo bao chương trình rồi

Nhiều kẻ hết lệ ỷ ôi Đánh mất tuổi trẻ lại ngồi khóc than Khách sạn thì mọc tràn lan Cũng để phục vụ muôn vàn trẻ trâu

Lễ gì chả thấy đi đâu Toàn vào khách sạn bóp đầu con chim Vừa vào thì đã nằm im Cả hai 69 rờ tìm nghịch nhau

Thật là cảm thấy đớn đau Trời ơi nhanh hãy mưa mau kéo về Để cho bọn nó ê chề Khắp nơi ngập úng giao thông tắc đường

Để không còn cảnh ẩm ương Xếp hình thì máu lên phường thì không Con gái hết thói chổng mông Không còn cái cảnh pháo lồng nô en

Tôi xin được phép xưng tên Mâm đèn nhang khói thắp lên nguyện cầu Nô en phố giống sông sâu F.A cũng bớt âu sầu ga tô! Ảnh chế ông già Noel trong đêm giáng sinh hài bá đạo.

THƠ VUI VÁI TRỜI MƯA LỚN ĐÊM NOEL

Thơ: Giọt Buồn Không Tên Vái trời cho tối nay mưa Mưa cho thiệt lớn đừng chừa nơi đâu Mưa cho đất thảm trời sầu Bởi tui không gấu nên cầu cho mưa

Mưa từ sáng cho đến trưa Từ trưa đến tối cứ mưa mưa hoài Mưa sao mưa suốt đêm nay Mưa cho thiệt lớn thiệt dai tui mừng

Mưa hoài đừng có chịu ngưng Giáng sinh thì giáng chớ đừng dứt mưa Ai buồn thì cứ đi thưa Nếu ai có hỏi đổ thừa tại tui

Đang buồn muốn chọc xã xui Ai có muốn ch-ửi thì tui xin mời.

THƠ HÀI HƯỚC CẦU MƯA

Thơ: Ngọc Jack Cầu trời khấn phật giúp cho Trời mưa tầm tã chẳng lo nghĩ gì Mưa cho hết mấy ngày đi Lớn rồi chả có gấu đi chơi cùng

Phong ba bão táp chập trùng Ba mươi tuổi vẫn chưa cùng ước mơ Để giờ anh vẫn mong chờ Cho nên ngày lễ bây giờ mong sao

Chúng nó có gấu ước ao Nó chờ nó đợi hôm nào noel Ở mình nên cũng hơi ghen Nhà cao cửa rộng có hèn chi đâu

Hết lòng một dạ trước sau Đi khắp bốn biển, năm trâu rồi mà Cầu trời mưa lớn phong ba Để cho chúng nó ở nhà hết đi.

Thơ chế về mưa

Trời đông mà đổ cơn mưa

Này thì cho chết bọn vừa mới yêu

Lạnh này teo d…ái, teo diều

Thế này nằm ngủ, yêu yêu cái :lol :

Mưa rơi buốt vãi linh hồn

Mưa đông càng rớt càng buồn thêm mưa

Cái này quyết chẳng thể thừa

Lol thì đang thiếu, rau dưa check nào

Trời đang đúng lúc say sưa

Thì ra đúng bữa ăn trưa cùng Hằng

Lạnh thì buốt hết cả răng

Cả bàn tay ổng đóng băng mẹ rồi

Sáng nay sơi có miếng dồi

Trưa thì thịt, rượu, bát xôi ấm lòng —– Trời nghe thấy thế giận cong

Này này thằng chó mày mong cái gì

Lạnh thì lạnh buốt cả by

Thế mày có cái trym chì hả con

Mưa thì lạnh vãi car lone

Mưa để nhà nghỉ lập dồn người ta

Cái này đéo duyệt đâu nha

Lol mẹ thằng chó đi ra đi mày

Và đây là bài thơ kết thúc cuộc nối thơ và đúng như ý muốn của chủ thớt

—– Hôm qua có gió lạnh về

Nay thì lại thấy lạnh tê cả b`

Trời còn lạnh mãi không nguôi

Lộn ra, lại lộn vào người cái khăn

Vãi ra mưa, giọt lăn tăn

Lành, an, em ngủ trong chăn tới chiều —– Mong sao mưa sẽ đổ nhiều

Mai mà không có người yêu… ở nhà

Gió đông thổi bụi bay qua

Bão bùng như thể dập hoa, vùi cành

Gom nên mưa lớn hoành hành

Thành từng đợt bão tan tành Trung Hoa

Cơn mưa vừa mới rút qua

Mưa này chưa hết, lại òa mưa sau

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Bài Thơ Về Mưa Hay Nhất: Mưa Buồn, Mưa Đêm, Mưa Mùa Thu, Mưa Ngâu trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!