Xu Hướng 2/2024 # Những Bài Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật Hay Nhất # Top 2 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Những Bài Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật Hay Nhất được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Có những bài thơ thất ngôn bát cú đường luật nào hay nhỉ?

Những bài thơ thất ngôn bát cú đường luật hay nhất về tình yêu, tình bạn, thầy cô…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 1: Hoài Niệm

Nước mát trong veo dợn bóng hình Tìm đâu một thuở dáng em xinh Bên nhau thệ ước tròn đôi lứa Cách trở yêu thương vẹn chút tình Những lúc âu sầu lòng phấn chấn Nhiều khi vội vã dạ khang ninh Lời trao nhạt nhẽo hoài mơ vọng Kỷ niệm giăng đầy vẫn lặng thinh

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về hoàng hôn 2: Chiều Mơ

Hoàng hôn tắt nắng phủ sương mờ Dõi mắt trông về dạ ngẩn ngơ Rặng liễu bên hồ đang ủ rũ Lục bình dưới nước bỗng chơ vơ Muôn điều hạnh ngộ như dòng chảy Một khúc rời xa tận bến bờ Chữ mộng chung vai sầu quạnh quẽ Hương lòng vẫn đọng tại chiều mơ.

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mưa 3: Mưa Chiều Kỷ Niệm

Thương người giã biệt một chiều mưa Lệ đẫm khăn thêu lúc cuối mùa Kỷ niệm mong hoài còn thổn thức Duyên tình nhớ mãi vẫn đong đưa Sương mờ lạnh lẽo chờ mây gọi Khói nhạt hanh hao đợi gió lùa Nỗi cảmcô đơnbuồn lặng lẽ Mơ hồ tưởng lại chuyện ngày xưa…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về hoa 4: Hoa Mắc Cỡ

Hoa nở bên lề hứng giọt sương Tên em Mắc Cỡmọc trên đường Nhẹ nhàng cánh mỏng ong không thích Dịu ngọt đài mềm bướm chẳng thương Tháng lạnh mưa rơi lòng trộm nhớ Đêm dài gió thổi dạ hoài vương Đem thân hiến trọn cho đời sống Chữa bệnh yên lành khắp mọi phương…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa thu 5: Thu Xưa

Lá úa trên cây nhuộm sắc mầu Đôi ta rẽ hướng biết tìm đâu Đìu hiu lối cũ câu duyên nợ Khắc khoải đường xưa chữ mộng sầu Tiếng hẹn ghi lòng saovẫn tủi Lời yêu tạc dạmãi còn đau Gom từng kỷ niệm vào hư ảo Lặng ngắm thu về giọt lệ ngâu…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về hoa 6: Lục Bình Trôi

Thân em tắm gội giữa dòng sông Một thuở lênh đênh đượm ngát nồng Hoa tím bồng bềnh mùa nước nổi Bèo xanh nghiêng ngã dưới cơn giông Nghĩ thương buổi sớm còn chờ đón Tủi kiếp ban chiều hết ngóng trông Nắng táp mưa sa đời phận bạc Lục Bình trôi mãi vẫn long đong

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 7: Bến Mơ

Đi vào cõi mộng giữa vầng không Cuộc sống bên ta thuở mặn nồng Lối cũ thương hoài sầu quyến luyến Đường xưa nhớ mãi tủi chờ mong Đôi vần trổi dạ tình chưathấu Nét bút ngân hồn ái chẳng thông Tóc bạc dần phai mờ bụi phủ Sao đành bội bạc buổi tàn đông

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 8: Trăng Buồn

Ngắm ánh trăng trôi dạ rối bời Vi vu gió thổi giữa lưng trời Nâng ly rượu đắng tình ta cạn Cụng chén men cay mộng rã rời Sóng nước mong chờ còn nhat nhẽo Mây trời ngóng đợi lại sầu lơi Thuyền xa vạn nẻo tình ly biệt Lối cũ đâu rồi lệ chẳng vơi

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về cha mẹ 9: Nhớ Mẹ

Tìm dáng năm xưa bóng mẹ hiền Vòng tay êm ái buổ itruân chuyên Âm thầm gạt lệ buồn muôn thuở Khắc khoải dòng châu khóc vạn niên Lặng lẽ gần con trong giấc điệp Bồi hồi cạnh trẻ giữa cung tiên Trần gian con chẳng tìm đâu thấy Thương nhớ bên mồ mẹ ngủ yên

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 10: Duyên Phận

Một nét đoan trang phận má hồng Thuyền quyên lặng lẽ chốn cô phòng Đìu hiu dạ đắm buồn trào sóng Quạnh quẽ lòng vương tủi ngập lòng Thuở ấy bên nhau ngàn ước vọng Mùa đây cách biệt vạn niềm mong Mơ màng tỉnh giấc hồn lay động Số mệnh an bài kiếp đục trong

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 11: Mưa Và Nỗi Nhớ

Ngồi ôn kỷ niệm một chiều mưa Thấm thoát trôi qua đã mấy mùa Vụn vỡ ân tình còn lạc mất Đành cam chỉ thắm lại xa đưa Cầu mong kẻ đợi tìm thuyền mộng Nguyện ước người trông thấy bến xưa Quạnh quẽ cô phòng buồn lặng lẽ Bên song ngồi ngắm ánh trăng thưa…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 12: Phôi Phai

Về thăm chốn cũ đã xa vời Mộng ước duyên xưa cách rã rời Nhỏ giọt châu rơi buồn nhợt nhạt Sa dòng lệ đổ tủi đôi nơi Ân tình tỏ dạ còn không gặp Níu giữ thay lời lại vọng khơi Khẽ nhặt tàn phai tìm lối rẽ Trong lòng nức nở chẳng nào ngơi…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 13: Khúc Sầu

Bỏ lỡ tình xa nặng gánh nhiều Ân dày nghĩa cả vẹn lời yêu Ngày xưa khỏa bút thương dòng mực Chốn cũ tràn nghiên nợ cảnh chiều Gửi lại trên đồi mây sẵn kết Trao về giữa ngõ nắng như thiêu Cung sầu khúc chạnh buồn dang dở Bỏ lỡ tình xa nặng gánh nhiều

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về nỗi nhớ 14: Nỗi Nhớ

Tuôn trào nỗi nhớ muộn hằng đêm Lặng lẽ tàn thu giấc ngủ mềm Nẻo cũ rời xa sầu nặng úa Ân tình đã mất chạnh buồn thêm Trăng mờ thuở ấy chờ trên ngõ Nguyệt tỏ mùa đây tiễn trước thềm Lệ thắm tơ lòng vương trải mãi Cho đàn gửi khúc điệu hoài êm..

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 15: Mãi Thương

Em thầm dõi bóng đợi từng đêm Đặt khẽ bàn tay vuốt cỏ mềm Những tưởng tình xa dần nhạt hết Đâu ngờ nỗi nhớ lại nồng thêm Trăng gầy chiếu lọt vào ô cửa Gió lạnh ùa qua phủ ngõ thềm Bởi lẽ yêu người trao số phận Cung đàn hạnh phúc thả lời êm

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 16: Chuyến Đò Lỡ

Chân tình nghĩa nặng mộng tào khang Nỡ để duyên xưa lắm phũ phàng Nén giọt thương tràn sầu bến ngã Đan niềm ước vọng ngóng đò ngang Gom từng hạnh phúc còn dang dở Nhặt những chua cay đã muộn màng Tháng lại ngày qua như gió thoảng Bao năm chịu lỡ chuyến trăng vàng..

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về hoa 17: Hoa Tím Lục Bình

Tím tím hoa trôi gọi Lục Bình Theo dòng nước chảy dáng em xinh Bao lần dịu ngọt làn hương phấn Mấy thuở nồng thơm giấc mộng tình Nguyệt tỏ đơn phòng thương một bóng Đêm thâu lẻ bạn khóc riêng mình Âm thầm đổ lệ duyên hờ hững Nhụy rữa phai tàn bị nhạt khinh

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về nỗi nhớ 18: Nỗi Nhớ Dịu êm

Lòng buồn khắc khoải giữa màn đêm Bỗng nhớ ngày xưa thuở ngọt mềm Ngấn lệ còn vương trên khóe mắt Cơn mưa rớt đọng lại bên thềm Lời thương giữ trọn tình nồng ấm Nghĩa mộng vun đầy tiếng dịu êm Nguyệt vỡ trăng trôi người chẳng thấy Cô phòng trống vắng nỗi sầu thêm..

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về nỗi buồn 19: Vắng Lặng

Lối vắng canh tàn đã lạnh tanh Bao năm thoảng gió cuốn qua mành Vườn xưa nguyện ước dù không vẹn Nẻo cũ chờ mong dẫu chẳng thành Trách cứ người đi hao tuổi trẻ Phiền hà kẻ đợi phí xuân xanh Thời gian bỏ mặc tình hờ hững Hạnh phúc đâu còn dưới mái tranh

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về duyên nợ 20: Nợ Duyên

Thấp thoáng mờ sương gió lạnh lùa Thuyền về lướt sóng vọng chèo khua Bờ thương khắc khoải trao đôi bóng Bến đợi trầm tư ngẫm mấy mùa Ước mộng xa rồi đời ngỡ tiếc Tình duyên gặp gỡ nợ thành đùa Ân thề nỗi nhớ sầu đơn lẻ Vướng mãi quên mình lỡ thiệt thua

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 21: Tình Sầu

Thuở ấy đôi ta cách biệt nhau Đường mơ khắc khoải mối duyên đầu Người chờ lạc lõng tình chưa thấu Kẻ đợi bơ vơ ái đã nhàu Gợi nhớ vòng tay muôn tiếng ước Không quên kỷ niệm một lời cầu Hương nồng nghĩa đượm giờ phai nhạt Tựa cửa bên song lệ thắm sầu

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 22:

Chúm chím môi xinh khẽ khẽ cười Hồn ai chất ngất thật mê tơi Bâng khuâng mộng mị sao không dứt Đắm đuối đê mê mãi chẳng rời Dạ khắc in sâu hình dáng ngọc Lòng hoài tưởng nhớ mắt nhung ngời Ngày mong tháng nhớ người nào biết Giữ kín tâm sâu suốt cuộc đời

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về nỗi buồn 23:

Đường đời cát bụi phải can qua Biết đến khi nao cõi thái hòa Lừa lọc nơi nơi toàn đấu đá Tranh giành chốn chốn lắm điêu ngoa Trần gian loạn lạc ê chề liễu Tứ hải lao xao ủ rủ hoa Thoát khỏi hư danh nào phải dễ Thanh cao chữ ấy quá xa hoa

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 24: Cảm Tạ

Những lời thân ái tự bờ môi Đã gọi tim ai nở nụ cười Ví chẳng nao lòng vì tiếng ngọc Cũng là mát dạ nghĩa anh tôi Mừng Xuân mừng Bác tươi thêm tuổi Chúc Tết chúc Anh trẻ mãi đời Khai bút thơ đề câu cảm tạ Người sang nâng chén thoả ngày vui!

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 25: Chúc Xuân

CHÚC mọi người vui hưởng phước lành MỪNG xuânhạnh phúcvới trời xanh NĂM đi lặng lẽ cùng ngày tháng DẬU đến hân hoan với lá cành PHƯỚC đức tràn đầy còn toại nguyện LỘC tài sung túc sẽ công thành THỌ trì tu tập lòng yên ổn KHƯƠNG, thái, NINH, hoà tựa bức tranh

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 26: Chim Hót Mừng Xuân

Xuân về ÉN lượn ngắm hoa tươi NHẠN liệng tầng không quyện đất trời SÁO hót ngân nga trao nghĩa bạn KHƯỚU kêu ríu rít chúc tình người Ra CÔNG ý tứ mời em dạo San SẺ thơ văn đón khách chơi HẠC tất dâng lên mừng đất nước HOẠ MI chúc tết khắp muôn nơi…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 27: Chim Hót Mừng Xuân 2

Cánh Én chào xuân sắc thắm tươi. HỌA MI múa hót tiếng vang trời. KHỨU đang vổ cánh vui bè bạn. SÁO lại vờn bay giỡn với người. Chú HẠC rỉa lông nhìn khách dạo. Cô CÔNG đưa mắt ngắm em chơi. CHÍCH CHÒE chao luyện tìm phương hướng. Chim NHẠN lạc bầy kiếm khắp nơi.

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 28: Chúc Người Chúc Tết

Lẳng lặng mà nghe tôi chúc ông Từ ngày ông chán cảnh người đông Ung dung thượng giới trời mây dạo Lều chõng long đong hết bận lòng. Tôi lại mừng ông được tiếng sang Văn chương có giá chốn cung Hằng Vừa bán, vừa cho vẫn ế hàng.

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 29: Chúc Tết

CHÚC tết xuân nay khắp mọi nhà MỪNG thọ ông bà với mẹ cha NĂM cũ vừa qua xin cầu chúc MỚI trọn tình xuân đẹp mặn mà VẠN phúc lành thay duyên vừa đủ SỰ nghiệp danh đề mãi thiên thu NHƯ trên gia hộ cho con cháu Ý nguyện trời ban đến tuổi già !

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 30: Chúc Tết Vui

Nơi quê em ở chắc giờ vui Viết mấy dòng thương gởi đến người Chúc Xuân tươi thắm nồng chăn gối Mừng Tết yên lành thuận lứa đôi Nắm tay đi giữa thương yêu lối Chung sức vượt qua trở ngại đời Người người hớn hở ba ngày hội Đón cảnh đoàn viên rộn tiếng cười!

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa xuân 31: Chờ Xuân

Xuân về gửi gắm chút duyên tơ Tiếp nối đường thi họa phút chờ Nghĩa thắm soi niềm cùng nét chữ Tâm thành gợi ý với câu thơ Lòng say cõi tục bao yên ả Dạ ngã trần gian mấy hững hờ Hé nụ mai vàng đang tỏa ngát Hương tràn phảng phất ngỡ như mơ

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa xuân 32: Chào Xuân

Xuân về chúc tụng khắp gần xa Phước lộc An khang đến mọi nhà Để bạn tưng bừng cao giọng hát Cho mình rạng rỡ thắm lời ca Cầu mong trí tuệ mừng con trẻ Ước nguyệnbình yênkính mẹ già Hạnh phúc muôn đời ta giữ trọn Cùng nâng chén rượu nhấp môi… khà!

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 33: Chúc Tết

Năm mới sang, có đôi lời kính chúc Chúc mọi người sức khỏe thật dồi dào Chúc nhà ta vạn sự thỏa ước ao Chúc đôi bạn hạnh phúc chào năm mới Chúc những ai tuổi xuân đang phơi phới Hãy vững tin và hướng tới tương lai Đường tuy xa vàcuộc sống còn dài Nếu vấp ngã đứng ngay lên bước tiếp Chúc chúng ta công thành trong sự nghiệp Chúc từng người làm tốt việc bản thân Chúc gia đình đoàn tụ khắp xa gần Chúc tất cả đón xuân trong hạnh phúc.

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 34: Xa Nhau 1

Đêm này anh có nhớ em không Có nhớ có thương ngập cõi lò̀ng Có tiếc duyên tình ta chẳng trọn Có buồn đôi lứa lẻ chăn bông Thâu canh trằn trọc không an giấc Tâm trí cuồng quay tợ kẻ ngông Tơ tình ai dệt nữa mà mong

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 35: Xa Nhau2

Dẫu biết tình anh đã nhạt nhòa Buồn vương cũng chỉ khổ mình ta Mà sao trong dạ hoài nhung nhớ Ánh mắt nụ cười ai vẳng xa Em vẫn còn thương về kỷ niệm Hôm nào pháo cưới ngập đường hoa Thệ nguyền anh nỡ nào bôi xóa Để lại nơi này bao xót xa

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 36: Xa Nhau 3

Đêm nay ta muốn uống cho say Để được chìm trong giấc ngủ dài Hình ảnh người xưa luôn ẩn hiện Nụ cười câu nói vẳng bên tai Rót đầy ly nữa, rồi ly nữa Uống cạn mà sao củng chẳng say Chỉ thấy nỗi sầu đang trĩu nặng Bật thành tiếng khóc mối tình phai

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 37: Xa Nhau 4

Em ở nơi này vẫn nhớ anh Mặt mày ủ rủ nét xuân xanh Nhớ khi gần gũi cùng mơ mộng Nhớ lúc hẹn hò dạo phố quanh Nguyện ước một đời cùng sánh bước Như chim liền cánh cây liền cành Ddường đời dù có nhiều giông bão Mãi giữ cho nhau giấc mộng lành

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 38: Xa Nhau 5

Xa nhau em lại thích làm thơ Câu nhớ câu thương lẫn đợi chờ Vần trắc vần bằng hòa nhịp điệu Thanh huyền thanh sắc tựa hồ mơ Trầm trầm bỗng bỗng theo trình tự Xuống xuống lên lên đúng luật thơ Vận đối hai câu đều có đủ Mà tình thì vẫn lẻ đường tơ

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 39: Xa Nhau 6

Ra phố chiều nay chợt thấy buồn Vẫn con đường cũ vẫn hàng dương Khi xưa đôi bóng mình chung bước Nay chỉ mình ta dạo phố phường Nhớ quá vòng tay người ấp ủ Ghi sâu ánh mắt đậm tình thương Ước gì quay ngược vòng luân chuyển Để mối tình này chẳng lụy vương

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 40: Xa Nhau 7

Ai hứa yêu em trọn kiếp này Dù đời có lắm nỗi chông gai Tình anh son sắt gìn nguyên vẹn Thể xác tâm hồn chẳng đổi thay Lời nói âm vang còn phảng phất Nụ hôn nồng thắm hãy còn đây Bao ngày êm ấm giờ tan biến Ddau xót thôi đành ngậm đắng cay

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 41: Xa Nhau 8

Nhớ anh nhớ quá buổi chiều nay Thầm gọi tên anh khẻ thở dài Chả lẻ tình mình không lối thoát Hay là duyên nợ đã chia hai Gặp nhau chi để rồi vương vấn Hứa hẹn củng đành thôi bó tay Định mệnh sắp bày chi cảnh ngộ Tơ hồng chưa thắm đã tàn phai

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 42: Xa Nhau 9

Một ngày rồi lại một ngày qua Ôm ấp làm chi kỷ niệm già Nhắm mắt buông xuôi mặc tất cả Chẳng cần nghĩ ngợi chẳng phiền hà Cuộc đời có được bao năm tháng Chết xuống âm tỳ củng hóa ma Khốn nỗi tình đời luôn bạc bẻo Giữ gìn chi nữa mối tình xa

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 43: Xa Nhau 10

Ví bởi cuộc đời lắm đổi thay Men tình ai chuốc vị nồng say Một ly vừa uống hương ngào ngạt Hai chén cạn xong bỗng mệt nhoài Bình tĩnh uống thêm vài chén nữa Bạo gan nốc cạn mấy ly đầy Ddến khi rượu cạn người xa khuất Mới biết men tình quả đắng cay

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 44: Xa Nhau 11

Một mình du ngoạn chốn sơn khê Quang đãng trời mây khắp mọi bề Tứ phía chim ca hòa nhạc khúc Muôn phương hoa lá trổ sum xuê Thiên nhiên cảnh vật là vô giá Nhân thế tình người vẫn mãi mê Chí hướng mỗi người trao mỗi ngã Củng đành tâm phụ nghĩa phu thê (!)

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 45: Xa Nhau 12

Nắng chiều đã tắt tự lâu rồi Còn lại nơi này chỉ mình tôi Từng đôi trai gái dìu nhau bước Từng đợt sóng đùa củng có đôi Ném viên sỏi nhỏ vào sóng nước Thả trôi tâm sự chốn biển khơi Trời chiều đã ngã màu u tối Hay lòng u tịch nỗi đơn côi

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 46: Xa Nhau 13

Chẳng hiểu vì sao tôi lại buồn Bao ngày ôm ấp một tình thương Cố xua cố tránh mà không thoát Gắng gượng gắng cười vẫn cứ vương Có phải yêu là mang khổ lụy Là sầu là nhớ vạnđêmtrường Như hoa chớm nở màu tươi thắm Rồi củng lụn tàn phai sắc hương

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 47: Xa Nhau 14

Giọt lệ này khóc nhớ thương anh Buồn như cơn gió lướt qua mành Mây ơi có hiểu xin bay tới Trăng hỡi có hay đến thật nhanh Nhắn cùng mây núi lời hẹn ước Gửi đến nguyệt nương giấc mộng lành Mây gió đêm nay cùng bầu bạn Tình nhân người hỡi phụ sao đành (?)

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 48: Xa Nhau 15

Nụ hôn nào đọng ở bờ môi Người đã quên ta quên thật rồi Cất bước ra đi không giã biệt Thuyền xa bến cũ vượt trùng khơi Áí ân còn vị nồng chăn gối Lời nói còn vương đã đổi dời Chẳng luyến chẳng lưu người ở lại Aí tình đâu phải một trò chơi

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 49: Xa Nhau 16

Lệ này tuôn chảy bởi vì đâu Nhớ nhớ thương thương giấc mộng đầu Luyến luyến lưu lưu từng kỷ niệm Lệ buồn lệ mãi cứ tuôn mau Xót xa cho kiếp đời ngang trái Ddịnh mệnh an bày gieo khổ đau Một tiếng yêu đương đà trót gửi Trọn đời ôm giử mối tình sâu

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 50: Xa Nhau 17

Một tiếng ân tình ai đã trao Một lần lau mắt lệ hoen màu Một đêm ân aí dù không trọn Là cả một đời thương nhớ nhau Lời hứa anh trao là muôn kiếp Tình này em giữ đến ngàn sau Có trăng có gió làm nhân chứng Và cả trùng dương sóng dạt dào

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 51: Xa Nhau 18

Xót thương cái cảnh vợ xa chồng Lặng lẽ ra vào ngập nhớ mong Chăn gối lạnh căm mùa gió bấc Cỏi lòng đơn độc những đêm đông Âu sầu tủi kiếp đời ngang trái Ddau khổ khóc cho phận má hồng Ân nghĩa tào khang dù đã nhạt Một đời nguyện khép chặt khuê phòng

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 52: Xa Nhau 19

Lá rụng ngoài sân lá rụng đầy Ước gì ta được tay trong tay Như xuân tươi thắm đầy hoa nở Như hạ ấm nồng hương ngất ngây Thánh thót chim ca về rộn rịp Nhịp nhàng điệu nhạc gió đưa mây Ddêm nay củng vẫn là đêm nhớ Cách biệt nhưng tình luôn đắm say

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 53: Xa Nhau 20

Xuân đã về rồi anh có hay Chim muông rộn rã khúc sum vầy Nhưng sao ta vẫn hoài ngăn cách Có phải lòng anh đã đổi thay Nhặt cánh hoa rơi mà nuối tiếc Mối tình đang thắm vội tàn phai Biết yêu là hiểu niềm chờ đợi Là cả trời thương nhớ bủa vây

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 54: Xa Nhau 21

Một ngày không gặp quặn lòng đau Ai biết ai nghe tiếng khóc gào Tận đáy tâm hồn đang tưởng nhớ Cạn cùng tri thức vẫn chờ nhau Tương phùng sẽ có khi cách biệt Hạnh phúc rồi đây củng khổ sầu Quá khứ thì không là hiện thực Tương lai họa phước biết đâu rào

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 55: Xa Nhau 22

Trăm năm củng một kiếp con người Gian khổ nhọc nhằn chẳng nghỉ ngơi Tay trắng bao năm hoàn tay trắng Số nghèo một thuở vẫn nghèo thôi Nhìn quanh bè bạn đều hồ hởi Ngó lại thân mình thiệt dở hơi Kiếp trước chắc gây nhiều nghiệp chướng Nhản tiền quả báo kiếp luân hồi

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 56: Xa Nhau 23

Ngước mặt mà than trách với trời Bày chi cảnh ngộ khổ thân tôi Công danh tài lộc nhiều trôi nổi Duyên nợ ba sinh lắm đổi dời Muốn khóc cho khô dòng lệ cạn Muốn cười cho vỡ cả tăm hơi Tình đời sao quá nhiều chua chát Ddày đọa mà chi một kiếp người

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 57: Xa Nhau 24

Em nguyện yêu anh cả một đời Dù tình xa tít cỏi mù khơi Vẫn mong vẫn đợi ngày tương hội Mãi nhớ mãi thương chỉ một người Cho dẫu trái ngang tình rẻ lối Hay là dang dở mộng chung đôi Núi mòn biển cạn lòng không đổi Bão tố cuồng phong dạ chẳng dời

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 58: Xa Nhau 25

Em đã chờ anh suốt buổi chiều Thẩn thờ trông ngóng một lời yêu Mà anh biền biệt anh không tới Biển vắng tình ta quá hẩm hiu Con sóng vỗ về như tiếng nhạc Ru em vào mộng mị cô liêu Chờ anh em nguyện chờ anh mãi Dẫu biết lòng đau khổ thật nhiều

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 59: Xa Nhau 26

Lòng muốn quên sao nhớ thật nhiều Nhớ từng ánh mắt nụ cười yêu Lời ngon tiếng ngọt nhưng gian dối Trót lưỡi đầu môi hứa đủ điều Than khóc mà chi thêm khổ lụy Âu sầu chi nữa chỉ tiêu điều Cố quên là khiến lòng thêm nhớ Oán hận là yêu đã quá nhiều

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 60: Xa Nhau 27

Chẳng biết nơi nào anh có hay Lệ em tuôn chảy cả đêm dài Giọt lăn trên má làm hoen uá Giọt đọng trên môi vị mặn cay Buồn đã dâng đầy nơi ánh mắt Sầu đang trãi khắp một trời mây Nhớ nhung củng chỉ là vô nghĩa Anh ở nơi nào anh có hay ?

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 61: Xa Nhau 28

Lá vàng lá rụng dưới tàng cây Thu đến thu đi những tháng ngày Sóng vỗ từng cơn tung trắng xóa Gió đùa từng đợt lạnh lòng ai Mộng lòng ai thả xuôi dòng nước Hạnh phúc nào đâu chợt vụt bay Bao phủ quanh ta là nắng ấm Mà nghe buốt giá tựa tuyền đài

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 62: Xa Nhau 29

Ân tình xin gửi đến ngàn sau Nối tiếp tình xanh thắm một màu Chẳng được cùng chung vai sánh bước Thôi đành nuốt lệ cố quên nhau Yêu đương xin trả cùng trăng nước Mong nhớ thôi đành hẹn kiếp sau Cuối mặt cố che dòng lệ ứa Thời gian sẽ xóa mối tình đau

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 63: Xa Nhau 30

Chúng mình hai đứa ở hai phương Tạo hóa bày chi cảnh đoạn trường Nam bắc hai nơi không cùng hướng Đông tây hai phía chẳng chung đường Từng chiều ra ngắm hoàng hôn xuống Mỗi tối đưa hồn vọng cố hương Ôm ấp hình hài trong mộng tưởng Bao giờ sum họp hết sầu thương

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 64: Xa Nhau 31

Ta về ôn lại giấc mơ hoa Ôm ấp tình yêu tuổi ngọc ngà Hoài niệm ái ân ngày tháng cũ Hằng mong thương nhớ mãi không già Hai phương cách biệt tình nguyên vẹn Đôi ngã chia xa vẫn mặn mà Như thể gió mây luôn quấn quít Cho dù mưa nắng mãi không xa

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa thu 65: MẤY ĐỘ THU RỒI

Lá đổ bao mùa mấy độ Thu Quê hương trùm phủ áng mây mù Còn đâu tình tự lời ai hát Đã hết dịu dàng tiếng mẹ ru Nhớ chú giam thân trong ngục thất Thương cha gục xác chốn lao tù Mây đen phủ khắp trời sông núi Đất khách ngậm sầu kiếp viễn du

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa thu 66:

Gió thoảng lạnh lùng giữa nắng Thu Xa xa đồi núi phủ sương mù Mây đùn lớp lớp như thành dựng Nước vỗ đều đều tựa sóng ru Tiếc thuở dọc ngang vùng biển rộng Chán đời quanh quẩn chốn ao tù Trăm năm cuộc thế đâu là mấy Lèo lái chưa tròn bước lãng du

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 67: Tương Tư !

Nhật ký hôm nào lại giở ra Bao nhiêu chuyện cũ vướng tay ngà Thương tình suối lệ chan sầu tóc Nhớ ái dòng châu thấm lạnh da Một cánh hoa tàn không để lẫn Vài thân lá nát chẳng buồn xa Dư âm khép lại hồn thao thức Nhứt nhối con tim dẫu chỉ là…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 68: Tương Tư !

Người ơi kỷ niệm kiếm đâu ra Thổn thức bờ mi đẫm lệ ngà Tối ngắm mưa phùn tê tái dạ Đêm nằm gió bấc sắt se da Nhìn dòng nhật ký anh vừa vắng Đọc lá thư tình mộng đã xa Nửa giấc tương tư hồn khắc khoải Lòng ai chẳng biết thấu chăng là…

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về trăng 69: MỘT NỬA VẦNG TRĂNG

Từng đêm tiếng nấc vọng cung Hằng Đã vỡ tan rồi một mảnh trăng Cúc rũ lan tàn thương gác Thúy Bình rơi phím gãy nhớ lầu Đằng Rêu phong lối cũ trời mây phủ Cỏ ngập thềm xưa dấu nhện giăng Bản nhạc lòng nay đà lỗi nhịp Từng đêm tiếng nấc vọng cung Hằng

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về trăng 70: Đêm Với Trăng

Lơ lửng bên song dáng nguyệt hằng Bâng khuâng hồn gởi tận cung trăng Tâm, lan tan tác bên lầu Thúy Dạ, cúc úa tàn chốn gác Đăng Nhớ sáng ven sông vương khói phủ Thương chiều đỉnh núi toả mây giăng Xa rồi năm tháng dầy thương nhớ Bầu bạn canh khuya chỉ bóng Hằng

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tết 71: TẾT BUỒN

Non nước xa rồi đã quá xa Người đi vẫn nhớ mắm dưa cà Bồi hồi lẻ bóng khi Xuân đến Xao xuyến cô đơn lúc Tết qua Nhớ quá hàng cau vườn đã lão Thương hoài thửa ruộng lúa chưa già Con đò sông vắng xưa đâu tá ? Chỉ thấy Đông buồn tuyết trắng pha

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về biển 72: Trên bãi biển

Biển chiều mắt vọng cuối trời xa Một cánh hải âu giữa ráng pha Gió thoảng ngạt ngào hương thịt nướng Lòng mơ thanh cảnh vị dưa cà Xa rời đất mẹ từ son trẻ Lưu lại xứ người đến yếu già Đằng đẵng chuỗi ngày nơi đất khách Đoạn trường suốt mấy chục năm qua

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về buổi chiều 73: Chiều Về !!!

Sương chiều một mảng trắng như vôi Phủ khắp dòng sông quánh lại rồi Rẽ bến thuyền đi hờ hững lướt Qua cầu nước chảy sẽ sàng trôi Đàn chim dáo dác bay về tổ Lũ cá loay hoay định hớp mồi Tiếng ếch đều đều vang ngóc ngách Chuồn chuồn đến ngụ cánh làm nôi

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về buổi chiều 74: Chiều Về !!!

Một mảng sương chiều trắng tợ vôi Trùm lên đặc quánh khúc sông rồi Con thuyền ngược gió buồm căng lướt Chiếc lá xuôi dòng nước cuốn trôi Cá chép tung tăng tìm đớp bóng Chim sâu hối hả kiếm săn mồi Ngày tàn tiếng ếch vang đồng vắng Trước ngõ chuồn chuồn ủ cánh nôi

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 75: Tình đời

Tình đời vẫn biết trắng như vôi Vừa mới sinh ra đã khóc rồi Ao cạn nước tù con cá quẫy Sông sâu dòng cuốn lục bình trôi Đầy hầu vênh váo câu thương nước Cành bụng rêu rao chả thiết mồi Khí thế Tần vương trùm khắp cõi Nào đâu đứng vững được bao đời

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về Huế 76: NHỚ HUẾ

Cách biệt ngàn trùng nhớ Huế xưa Chiều tà bóng ngã nắng đong đưa Mơn man ngọn liễu làn sương phủ Ấp ủ cành thông tiếng gió lùa Điệu hát Nam Bình còn nhớ mãi Câu hò Mái Đẩy đã quên chưa Hương Giang Núi Ngự ngàn lưu luyến Một thoáng bùi ngùi quyện nắng trua

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về quê hương 77: NHỚ QUÊ

Lâu quá không về lại chốn xưa Nhớ hoài bến nước chuyến đò đưa Sông dài sáng Hạ trời mây phủ Xóm vắng chiều Thu ngọn gió lùa Điệu lý du dương chừng đã mất ? Lời ru ngọt lịm chắc còn chưa ! Thương về mảnh đất quê hương đó Cha mẹ dãi dầu dưới nắng trưa

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về cây me 78: Cây Me Xóm Cũ

Thả bước đường chiều nhớ lối xưa Cây me lá nhỏ gió êm đưa Tàn to ngày Hạ che mưa tạt Gốc lớn đêm Thu cản lốc lùa Đánh đáo, nhẩy dây quên được chắc Bắn bi, cút bắt nhớ hay chưa Biết bao kỷ niệm chân trời cũ Ngày mộng qua rồi…giấc ngủ trưa

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về bạn bè 79: Thu Về Nhớ Bạn

Này Bác Uyên Giang, bác Tản ơi Thu về thêm khắc khoải bồi hồi Bạn xưa vắng bóng, lòng vương tủi Quán cũ đợi người , quán tả tơi Tiễn Hạ ra đi, tim trĩu nặng Đón Thu vừa tới, dạ tơi bời Ngẩn ngơ hỏi bạn chừ đâu nhỉ Cô lẻ trên đường chỉ một tôi

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về dừa 80: Uống Nước Dừa Tươi

Lúc khát được “nàng” sướng quá vua Như khi nắng cực gặp cơn mưa Nhấp môi mớm thử hồn ngây ngất Thè lưỡi rà qua dạ quá ưa Chân rạng, gối quì rờ khoái tỉ Ưỡn lưng. rướn cổ nuốt say sưa Chao ôi lúc khát tu càng đã Đệ nhất trần ai mút nước dừa

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về xăng dầu 81: Giá Xăng

Điên đảo thời nay nhớt với dầu Sống ngày càng khó, nghĩ càng đau Giờ may có đủ nên mua được Mai rủi hiếm khan phải đứng chầu Cứ ngỡ nhẩn nha tăng chầm chậm Nào ngờ ào ạt vọt vù mau Không xăng khổ lắm như què cụt Xứ lớn, xài to nhức cả đầu

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mưa 82: Sau Mưa

U ám trời chiều sau gió mưa Cảnh nơi rừng núi quá hoang sơ Gốc già cây lớn dương khoe tán Gió vắng hồ hoang lịm phẳng tờ Tráng sĩ đường cùng, buồn gác kiếm Thi nhân nẻo vắng, níu tìm thơ Tang bồng hồ thỉ …, hừ…tan hết Nửa kiếp lưu đầy …mắt ngáo ngơ

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa thu 83: Chiều Thu Biên ải

Trời Thu bàng bạc cảnh chiều hôm Ẩn hiện xa xa một ải đồn Mây thấp lững lờ ôm đỉnh núi Sương mờ giăng mắc phủ quanh thôn Âm u vọng lại âm chim rúc Văng vẳng xa đưa tiếng trống dồn Giữa buổi ngày tàn biên ải vắng Lòng nghe rờn rợn đám quan ôn

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tết 84: Chúc

Xuân về rực rỡ với muôn hoa Tết, chúc ấm no đến mọi nhà Chúc khắp thế gian an lạc khúc Chúc riêng nước Việt khải hoàn ca Chúc nơi thờ phượng vang kinh kệ Chúc chốn nhân sinh ngập bánh trà Chúc cảnh thanh bình vui bất tận Muôn loài yên hưởng tháng ngày qua

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình bạn 85: Tặng bạn hưu

Về hưu là cũng khắp vòm trời Sướng khổ, buồn vui với vạn người Hí hố bao thời, hừ – thả quách Lăn tăn muôn thuở, hả – buông thôi Chân trời lịm nắng, đêm vừa đến Đỉnh núi lóe trăng, sáng tới nơi Quá khứ dù chi thì đã chết Tương lai chưa hỏi, cứ vui đời

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình bạn 86: Tặng bạn hưu 2

Về hưu chấm hết một vòng đời Chỉ mất quyền chơi tất mọi nơi Mấy đứa chung tình đâu trốn tránh Bao tên “đồng chí” mới quay lơi Nhân tình lờ tịt đừng điên tiết Thế thái láo liên cứ thảnh thơi Trời định rứa rồi buồn cóc được An nhiên tự tại lại vui cười

Bài Thơ 7 Chữ (Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật) Hay Nhất

Bài thơ 7 chữ (thất ngôn bát cú đường luật) hay nhất

1. Qua đèo ngang (Bà Huyện Thanh Quan)

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà Cỏ cây chen lá, đá chen hoa Lom khom dưới núi, tiều vài chú Lác đác bên sông, chợ mấy nhà Nhớ nước đau lòng con quốc quốc Thương nhà mỏi miệng cái gia gia Dừng chân đứng lại, trời non nước Một mảnh tình riêng, ta với ta.

2. Thương vợ (Trần Tế Xương)

Quanh năm buôn bán ở mom sông, Nuôi đủ năm con với một chồng. Lặn lội thân cò khi quãng vắng, Eo sèo mặt nước buổi đò đông. Một duyên, hai nợ, âu đành phận, Năm nắng, mười mưa, dám quản công. Cha mẹ thói đời ăn ở bạc: Có chồng hờ hững cũng như không!

3. Nhớ bạn phương trời (Trần Tế Xương)

Ta nhớ người xa cách núi sông Người xa, xa lắm, nhớ ta không? Sao đang vui vẻ ra buồn bã! Vừa mới quen nhau đã lạ lùng! Lúc nhớ nhớ cùng trong mộng tưởng Khi riêng riêng cả đến tình chung Tương tư lọ phải là mưa gió Một ngọn đèn xanh trống điểm thùng.

4. Bạn đến chơi nhà (Nguyễn Khuyến)

Đã bấy lâu nay bác tới nhà, Trẻ thì đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá; Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà. Cải chửa ra cây, cà mới nụ; Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây, ta với ta.

5. Thú điền viên (Nguyễn Công Trứ)

Mãi thế rồi ta sẽ tính đây Ðiền viên thú nọ vẫn xưa nay Giang hồ bạn lứa câu tan hợp Tùng cúc anh em cuộc tỉnh say Tòa đá Khương công* đôi khóm trúc Áo xuân Nghiêm tử ** một vai cầy Thái bình vũ trụ càng thong thả Chẳng lợi danh chi lại hóa hay.

6. Cảm xuân (Tản Đà)

Pháo đốt vui xuân rộn phố phường Xuân về riêng cảm khách văn chương Hồng phơi loá mắt chùm hoa giấy Trắng nhuộm phơ đầu mái tóc sương Cành liễu đông tây cơn gió thổi Con tằm sống thác sợi tơ vương Xuân này biết có hơn xuân trước Hay nữa xuân tàn hạ lại sang?

7. Thu điếu (Nguyễn Khuyến)

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo, Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo. Sóng biếc theo làn hơi gợn tí, Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo. Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt, Ngõ trúc quanh co khách vắng teo. Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được, Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

8. Cảm xuân (Tản Đà)

Pháo đốt vui xuân rộn phố phường Xuân về riêng cảm khách văn chương Hồng phơi loá mắt chùm hoa giấy Trắng nhuộm phơ đầu mái tóc sương Cành liễu đông tây cơn gió thổi Con tằm sống thác sợi tơ vương Xuân này biết có hơn xuân trước Hay nữa xuân tàn hạ lại sang?

9. Thu ẩm (Nguyễn Khuyến)

Năm gian nhà cỏ thấp le te Ngõ tối đêm sâu đóm lập lòe Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt Làn ao lóng lánh bóng trăng loe Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt ? Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy Độ năm ba chén đã say nhè.

10. Thu vịnh (Nguyễn Khuyến)

Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao, Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu. Nước biếc trông như tầng khói phủ Song thưa để mặc ánh trăng vào. Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái, Một tiếng trên không ngỗng nước nào ? Nhân hứng cũng vừa toan cất bút, Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.

1. Chiều vắng

Thơ: Ngọc Liên

Ngọn gió heo may thoảng giữa đời Cho niềm tiếc nhớ mãi không vơi Tình em gửi trọn về phương ấy Nguyện ước hôm nao quyết chằng dời.

Cùng đắp xây nha giấc mộng tình Mơ vần hạnh phúc chẳng điêu linh Niềm yêu một thuở nào phai úa Chốn cũ còn đây chuyện chúng mình.

Tình ơi hãy rót mãi cho đầy Vần thơ em dệt chiều hôm ấy Có cả hương hoa sợi nhớ gầy.

Tình đó trong em vẫn ngập đầy Bao mùa kỷ niệm cứ hoài say Chiều nay lối cũ sầu hiu hắt Bởi vắng anh rồi gió lắt lay!

2. Mãi yêu thương

Thơ: My Chau Nguyen

Đã nguyện bên em đến cuối đời Cho dù thế sự có đầy vơi Bao người ban tặng lời chúc phúc Dẫu khó mai sau chẳng thể dời

Cho dù kiếp sống có điêu linh Sắc cầm đôi lứa tròn duyên ước Ta sẽ về nơi chốn thanh bình

Mặc cho mưa gió lạnh lùng bay Yêu thương hai đứa vẫn đong đầy Mong lần ước hẹn là sau cuối Ân ái bên nhau suốt đêm ngày

Thương mến trao nhau mãi cứ đầy Như rượu uống dần men rượu say Mãi mãi yêu thương trọn kiếp này.

3. Ký ức yêu thương

Thơ: Lê Đình Vân

Thoảng nghe ký ức gọi trong đêm Yêu thương theo gió hát bên thềm Ngân vang mãi khúc tình ca ấy Ta đã bên nhau ấm môi mềm.

Hỡi người yêu dấu của ta ơi Dệt chi mộng thắm quá xa vời. Riêng ta đêm đen sầu quạnh quẽ In dấu trong tim một bóng người.

Giấc mơ hôm nào vẫn quanh đây Tình mau phai nhạt nét môi nầy Kỷ niệm hôm nào trôi xa ngái Thu buồn nghiêng bóng dệt vầng mây

Tình ái hôm nào vẫn trong tôi Câu hát yêu thương vẫn gọi mời Sao em đành lòng trong lặng lẽ Cất bước theo chồng…để sầu khơi??

4. Có những ngày không nhau

Ngày không nhau đêm đầy nỗi nhớ Giọt sương khuya lạnh buốt vai gầy Ngày không nhau gió về trăn trở Nghe cõi lòng vương áng mây bay

Ngày không nhau sầu dâng lên mắt Nét mi ngoan đẫm lệ ưu phiền Ngày không nhau con tim thầm nhắc Nụ hôn nồng một thuở thần tiên

Ngày không nhau tình xa diệu vợi Bước em đi khúc khuỷu, gập ghềnh Ngày không nhau còn ai chờ đợi Bản nhạc ngày xưa bỗng buồn tênh

Giấc mơ yêu mãi mãi lụi tàn Ngày không nhau nẻo về lặng lẽ Vẫy tay chào mộng ảo trần gian..!

5. Tình yêu và nỗi nhớ

Em chẳng bao giờ quên anh đâu Bao đêm không ngủ mắt rưng sầu Cứ tưởng rằng anh không trở lại Thơ em viết mãi chẳng thành câu

Em biết anh chẵng bỏ em đâu Thư anh đã nói rỏ đuôi đầu Nên em vẫn đợi và vẫn đợi Vì biết “người ta” chẳng quên đâu

Em biết trầu xanh thương mến cau Mong vôi về để đậm thêm màu Thơ em sẽ không sầu đơn chiếc Có anh về tiếp để thành câu

Em chẳng bao giờ xa anh đâu Hôm nay và mãi mãi về sau Dẫu thơ là ảo nhưng tình thật Em chẳng bao giờ hết yêu đâu

Em biết trong ta còn có nhau Dẫu người cuối bễ kẻ giang đầu Dăm câu thơ nhớ làm thêm nhớ Chắc chẳng bao giờ quên được đâu

Ta chẳng bao giờ xa nhau lâu Chỉ mới vài giây đã nghe sầu Một ngày không gặp là nghe nhớ Trầu sẽ héo vì thương nhớ cau.

1. Năm tháng bạn bè

Ta có trong năm tháng bạn bè Trong lối mòn xưa cỏ rêu che Nửa đời chìm nổi về bên bạn Lại vui như chẳng nắng sương gì

Ta có trong năm tháng bạn bè Mạ trong ngọn gió lạnh lùng khuya Cha trong hạt cát đêm sao hiện Và em trong đèo núi cách chia

Ta có trong năm tháng bạn bè Niềm thương nổi nhớ với say mê Câu thơ thức đến canh gà muộn Tóc bạc bên đèn đọc nhau nghe

Ta như sóng ấy dễ tan đi Bạn là ghềnh đá dấu ta ghi Những gì sâu thẳm ngoài vô tận Đều có cho ta giữa bạn bè

Rét quá nên thơ không thể ngủ Đốt lên ngọn lửa ấm lòng nhau Ngoài kia sông nép vào bóng cỏ Đêm lạnh vắt ngang tiếng còi tàu

2. Bạn bè ta giờ còn mấy đứa?

Cả đời không gặp tụi bây nữa Nhớ lắm, nhưng ta ghét bọn mày Đứa bỏ nhau đi về địa ngục Đứa còn ở lại với thiên tai.

Đã hết thời ngông nghênh ngang ngược Chọc trời, khuấy nước chẳng màn chi Quậy phá mềm môi vài ba xị Say rồi ta thả cửa đập ly.

Một cõi buồn hiu ngang xứ lạ Tìm đâu ra cô chủ quán xưa La làng một tiếng cho đã khát Rượu ngon đâu có bạn mà chừa!

Dẫu trách phiền nhau thì cũng mặc Ta ngồi ta uống mình ta phê Rót tràn ly, xị cay xị ngọt Nhớ bạn bè quen tiếng chửi thề.

Nhũng chuyện qua rồi không muốn kể Nghèo chi mà rớt cả mồng tơi Năm bảy thằng chuyền nhau điếu thuốc Rít chung để thấm thía cuộc đời.

Đứa hỏng tú tài đi quân dịch Đưa vào đại học, học chiến tranh Còn mấy ngoe cứ lia chia rụng Mả mồ cỏ mọc đã rêu xanh!

Bạn bè ta giờ còn mấy đứa? Biệt tăm từ một bữa tan hàng Cuộc đổi đời cũng chưa dài lắm Vậy mà như đã lạnh khói nhang…

3. Bạn đến chơi nhà

Đã bấy lâu nay bác tới nhà. Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu nước cả, khôn chài cá, Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.

Cải chửa ra cây, cà mới nụ, Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây ta với ta.

4. Mùa chia tay

Mơ gì em một thời đã qua Một thời ước mơ thành cổ tích Một thời điểm năm là nước mắt Giọt tím buồn rơi trên cánh hoa xinh

Em ngồi đây, nghĩ về bạn, về mình Cửa sổ mở tung, phượng xoè năm cánh đỏ Mực nhoè bẩn lần cuối cùng trên vở Giữa sân trường một tiếng trống vương rơi

Biết bao giờ em trở lại, thầy ơi Ai sẽ thay em trên ghế vẫn ngồi Ai sẽ ngắt trộm hoa trong vườn thắm Gai hồng tươi, tay ngượng giấu sau lưng?

Ai sẽ bước vui trong nắng tưng bừng Vừa hết tiết đã vội quên lời thày mắng? Và ai sẽ khóc đắng cay… Hành lang vắng Gió xôn xao, lời an ủi ngọt

5. Tình bạn học

Tác giả: Nguyễn Thị Liên

Anh có nhớ thuở còn đi học Hai đứa mình,…bạn chọc ghép đôi. Chiều chiều tan lớp, lên đồi Hái từng trái chín, đưa môi nhem thèm.

Ghét anh quá ! Làm em phải tức ! Trái đang ăn cũng giựt cho đành.. Đường đồi đá sỏi loanh quanh Đuổi nhau mà chạy,..tranh giành trái ngon.

Kỷ niệm ấy vẫn còn trong trí Lớn lên rồi để ý anh thương ! Sao còn ngại lối, e đường Bây giờ mang nỗi vấn vương trong lòng.

Khi xa cách thầm mong tương hội Gặp lại rồi…bối rối như xưa Lòng anh biết nói sao vừa Yêu em nhiều lắm mà chưa tỏ tình…!!!

Thôi ! Thì cứ lặng thinh như vậy ! Để cho ta không thấy ngượng ngùng Giữ hoài một chút nhớ nhung Chẳng ai hay biết,..Bạn cùng học thôi.

Những mơ ước, của hồi thơ dại Mãi không quên hương trái đầu mùa Vị đời ngọt ngọt, chua chua… Như bao câu nói..thật, đùa khó quên….!

1. Một Chút Mùa Xuân

Một chút mùa xuân ngời trong nắng Hẹn gót chân em ở cuối đường Em có nghiêng nghiêng bờ vai xuống Để thấy mùa xuân như tóc vương.

Một chút mùa xuân còn đứng đợi Em có kịp về giữa phố xa Ngàn năm em vẫn cứ như là…

Em đến gọi hương nồng trong gió Một chút mùa xuân rất tinh khôi Nắng đến bên em rồi ở trọ Mùa xuân hò hẹn giữa tim người.

2. Thơ Tình Mùa Xuân

Ong bướm dập dìu trẩy hội xuân Trời xanh khoe áo mới trong ngần Cánh chuồn cõng nắng lang thang dạo Hoa lá reo cười theo gió ngân.

Long lanh châu ngọc đậu trên cành Mơn mởn mai đào nhú nụ xanh Én liệng trời cao vui nắng mới Xuân về rộn rã biết không anh.

Cau trắng trầu xanh vẹn ái ân Tình chân son sắt mãi thơm nồng Lòng em ngan ngát hương xuân ấy Trao hết cho anh chẳng ngại ngần.

Anh thấy không anh nắng rất hồng Nồng nàn như thuở ấy tân hôn Nhìn em bỡ ngỡ anh âu yếm: Yêu quá em tôi vợ của chồng!

Xuân này và cả những xuân sau Mình vẫn bên nhau đến bạc đầu Viên mãn ấm nồng vui hạnh phúc Nghìn năm muôn kiếp mãi yêu nhau.

Trung tâm gia sư Đà Nẵng uy tín

3. Mùa Xuân Gợi Nhớ

Đây cánh hoa mai rụng trước nhà Đâu rồi xác pháo những năm qua? Đâu câu đối đỏ thơm mùi mực? Đâu dĩa bánh chưng cúng ông bà?

Tất cả giờ đây phai nhạt rồi Chỉ còn trong tôi ký ức thôi Một thuở xuân về bên bếp lửa Nấu bánh thâu đêm… rộn tiếng cười

Dẫu biết xuân về xuân lại đi Phượng đỏ hạ sang có lạ gì Lũ ve rên rỉ sầu ly biệt Người hỡi! Buồn không cảnh chia ly?

Đất trời luân chuyển hợp rồi tan Xuân đến muôn hoa nở để tàn Xuân đi trong lòng bao nuối tiếc Gợi nhớ tình buồn đã vỡ tan!

4. Đây Mùa Xuân Tới

Đã hết ngày đông, nắng đẹp trời Trong vườn bướm lượn với hoa tươi Trên giàn thiên lý oanh đùa cợt Dưới gốc mai già sáo ỷ ơi !

Thánh thiện đàn ngâm hòa điệu hát Hồn nhiên gió thổi vọng môi cười Tình xuân ấm áp như hơi thở Nếu phải xa lòng nhớ chẳng vơi !

5. Em Chợt Gọi Mùa Xuân

Đông còn nằm vạ sau cuống lá Đong đưa lạnh lẽo khẵng khiu cành Mùa xuân len lén về ngang phố Mây xám tương tư chút nắng hanh

Bỗng dưng chợt thấy môi em ngọt Hồn ngất ngây theo gió đông tàn Mưa Xuân tựa tấm màn sương mõng Buông kín khuê phòng em điểm trang

Thẹn thùng mộng ước em che dấu Mùa xuân rộn rã ở trong lòng Xuân này chàng đến trao quà cưới Bẽn lẽn em chờ tự cuối đông

Em mặc chi áo dài màu đỏ Làm tủi lòng đau chiếc lá khô Vẫn ước mong mùa Xuân còn mãi Để đời đời ta mãi yêu nhau

Ước gì đến được tinh cầu mới Loài người chỉ có tuổi hai mươi Tình yêu tha thiết từ nguyên thuỷ Nhớ anh nhiều em chợt gọi Mùa Xuân

1. Mưa Lòng

Những khúc nhạc mưa cứ rã rời Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi Mưa lòng ngập lối bên song trước Càng lắc càng đong chợt tím rơi

Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai

2. Chẳng Phai Nhòa

Mưa rơi lất phất nhớ người xa Bỏ phố để quên lối đến nhà . Sao sáng hôm nay như vội vã Bên khung bóng tối ở cùng ta.

Ngày xưa kỷ niệm giờ xa quá Ai đó hợt hời chuyện đã qua. Góc phố mưa nào giờ bỗng lạ Chổ ngồi còn đó chẳng phai nhoà

3. Mưa Đêm 

Mưa đêm buồn lắm cố nhân ơi Thức uống trà khuya chỉ có tôi Với tiếng mưa rơi trên gác vắng Nghe buồn gặm nhấm trái tim côi

Mưa theo gió hắt qua song cửa Khơi gợi trong ta nỗi nhớ người Từng giọt mưa rơi từng giọt nhớ Nỗi buồn cứ thế hỏi sao nguôi

Nỗi buồn cứ thế hỏi sao nguôi Tri kỉ giờ xa tận cuối trời Nhớ….muốn sang thăm nhưng chẳng được Chỉ vì đã cách trở đôi nơi

Trà khuya uống cạn mà nghe đắng Đắng vị trà hay bởi đắng môi Gió búôt mưa đêm buồn ảo não Chạnh lòng gọi khẽ cố nhân ơi….

4. Mưa Buồn Chiều Nay 

Mưa đầu mùa chiều nay tầm tã Khơi nỗi buồn thức dậy trong tôi Đã qua rồi sao còn trở lại Vẫn cợt đùa nỗi niềm nhớ thương .

Mưa chiều nay hình như rất lạ Mắt cay cay, tim lại thổn thức. Nhớ về người và mưa năm ấy Ký ức xưa không ngủ hay sao.

Lại ùa về theo cơn mưa chiều Đôi mắt biếc lạnh lòng mưa rớt Tôi bàng hoàng ngồi ngắm những hạt mưa !!!!!

5. Đêm Mưa Buồn

Đêm buồn lặng lẽ…một mình tôi Nhìn mưa rơi…chợt thấy bồi hồi Thao thức chờ đợi…người xưa đến Có lẽ người ta…chẳng đến rồi

Ngậm ngùi nhìn cánh…phượng vĩ rơi Ve ngân dạ khúc…thật bùi ngùi Hạ chưa kịp đi… thu vội tới Từ nay ta đã…mất nhau rồi

Duyên nợ hai ta…đã hết rồi Bận lòng vương vấn….chi người ơi ! Tâm tư khắc khoải…mang sầu nhớ Một mình trăn trở…giữa đêm mưa

shop hoa tươi

điên hoa 24gio  , hoa tươi đẹp không tưởng, hoa tươi

những câu nói hay

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật Hay Nhất Mới Nhất

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 1: Hoài Niệm

Nước mát trong veo dợn bóng hình Tìm đâu một thuở dáng em xinh Bên nhau thệ ước tròn đôi lứa Cách trở yêu thương vẹn chút tình Những lúc âu sầu lòng phấn chấn Nhiều khi vội vã dạ khang ninh Lời trao nhạt nhẽo hoài mơ vọngKỷ niệm giăng đầy vẫn lặng thinh

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về hoàng hôn 2: Chiều Mơ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mưa 3: Mưa Chiều Kỷ Niệm Thơ thất ngôn bát cú đường luật về hoa 4: Hoa Mắc Cỡ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa thu 5: Thu Xưa Thơ thất ngôn bát cú đường luật về hoa 6: Lục Bình Trôi Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 7: Bến Mơ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 8: Trăng Buồn Thơ thất ngôn bát cú đường luật về cha mẹ 9: Nhớ Mẹ

Tìm dáng năm xưa bóng mẹ hiềnVòng tay êm ái buổ itruân chuyên Âm thầm gạt lệ buồn muôn thuở Khắc khoải dòng châu khóc vạn niên Lặng lẽ gần con trong giấc điệp Bồi hồi cạnh trẻ giữa cung tiên Trần gian con chẳng tìm đâu thấy Thương nhớ bên mồ mẹ ngủ yên

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 10: Duyên Phận Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 11: Mưa Và Nỗi Nhớ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 12: Phôi Phai Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 13: Khúc Sầu Thơ thất ngôn bát cú đường luật về nỗi nhớ 14: Nỗi Nhớ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 15: Mãi Thương

Em thầm dõi bóng đợi từng đêm Đặt khẽ bàn tay vuốt cỏ mềm Những tưởng tình xa dần nhạt hết Đâu ngờ nỗi nhớ lại nồng thêm Trăng gầy chiếu lọt vào ô cửa Gió lạnh ùa qua phủ ngõ thềm Bởi lẽ yêu người trao số phận Cung đàn hạnh phúc thả lời êm

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 16: Chuyến Đò Lỡ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về hoa 17: Hoa Tím Lục Bình Thơ thất ngôn bát cú đường luật về nỗi nhớ 18: Nỗi Nhớ Dịu êm Thơ thất ngôn bát cú đường luật về nỗi buồn 19: Vắng Lặng Thơ thất ngôn bát cú đường luật về duyên nợ 20: Nợ Duyên Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 21: Tình Sầu Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 22: Thơ thất ngôn bát cú đường luật về nỗi buồn 23: Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 24: Cảm Tạ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 25: Chúc Xuân

CHÚC mọi người vui hưởng phước lành MỪNG xuânhạnh phúcvới trời xanh NĂM đi lặng lẽ cùng ngày tháng DẬU đến hân hoan với lá cành PHƯỚC đức tràn đầy còn toại nguyện LỘC tài sung túc sẽ công thành THỌ trì tu tập lòng yên ổn KHƯƠNG, thái, NINH, hoà tựa bức tranh

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 26: Chim Hót Mừng Xuân Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 27: Chim Hót Mừng Xuân 2 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 28: Chúc Người Chúc Tết Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 29: Chúc Tết Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 30: Chúc Tết Vui Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa xuân 31: Chờ Xuân Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa xuân 32: Chào Xuân Thơ thất ngôn bát cú đường luật về chúc tết 33: Chúc Tết

Năm mới sang, có đôi lời kính chúc Chúc mọi người sức khỏe thật dồi dào Chúc nhà ta vạn sự thỏa ước ao Chúc đôi bạn hạnh phúc chào năm mới Chúc những ai tuổi xuân đang phơi phới Hãy vững tin và hướng tới tương lai Đường tuy xa vàcuộc sống còn dài Nếu vấp ngã đứng ngay lên bước tiếp Chúc chúng ta công thành trong sự nghiệp Chúc từng người làm tốt việc bản thân Chúc gia đình đoàn tụ khắp xa gần Chúc tất cả đón xuân trong hạnh phúc.

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 34: Xa Nhau 1 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 35: Xa Nhau2 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 36: Xa Nhau 3 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 37: Xa Nhau 4 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 38: Xa Nhau 5 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 39: Xa Nhau 6 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 40: Xa Nhau 7 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 41: Xa Nhau 8 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 42: Xa Nhau 9 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 43: Xa Nhau 10 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 44: Xa Nhau 11 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 45: Xa Nhau 12

Nắng chiều đã tắt tự lâu rồi Còn lại nơi này chỉ mình tôi Từng đôi trai gái dìu nhau bước Từng đợt sóng đùa củng có đôi Ném viên sỏi nhỏ vào sóng nước Thả trôi tâm sự chốn biển khơi Trời chiều đã ngã màu u tối Hay lòng u tịch nỗi đơn côi

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 46: Xa Nhau 13 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 47: Xa Nhau 14 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 48: Xa Nhau 15 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 49: Xa Nhau 16 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 50: Xa Nhau 17 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 51: Xa Nhau 18 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 52: Xa Nhau 19 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 53: Xa Nhau 20 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 54: Xa Nhau 21 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 55: Xa Nhau 22 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 56: Xa Nhau 23 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 57: Xa Nhau 24

Em nguyện yêu anh cả một đời Dù tình xa tít cỏi mù khơi Vẫn mong vẫn đợi ngày tương hội Mãi nhớ mãi thương chỉ một người Cho dẫu trái ngang tình rẻ lối Hay là dang dở mộng chung đôi Núi mòn biển cạn lòng không đổiBão tố cuồng phong dạ chẳng dời

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 58: Xa Nhau 25 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 59: Xa Nhau 26 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 60: Xa Nhau 27 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 61: Xa Nhau 28 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 62: Xa Nhau 29 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 63: Xa Nhau 30 Thơ thất ngôn bát cú đường luật về yêu xa 64: Xa Nhau 31

Ta về ôn lại giấc mơ hoa Ôm ấp tình yêu tuổi ngọc ngà Hoài niệm ái ân ngày tháng cũ Hằng mong thương nhớ mãi không già Hai phương cách biệt tình nguyên vẹn Đôi ngã chia xa vẫn mặn mà Như thể gió mây luôn quấn quít Cho dù mưa nắng mãi không xa

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa thu 65: MẤY ĐỘ THU RỒI Thơ thất ngôn bát cú đường luật về mùa thu 66: Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 67: Tương Tư! Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 68: Tương Tư! Thơ thất ngôn bát cú đường luật về trăng 69: MỘT NỬA VẦNG TRĂNG Thơ thất ngôn bát cú đường luật về trăng 70: Đêm Với Trăng Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tết 71: TẾT BUỒN

Non nước xa rồi đã quá xa Người đi vẫn nhớ mắm dưa cà Bồi hồi lẻ bóng khi Xuân đến Xao xuyến cô đơn lúc Tết qua Nhớ quá hàng cau vườn đã lão Thương hoài thửa ruộng lúa chưa giàCon đò sông vắng xưa đâu tá? Chỉ thấy Đông buồn tuyết trắng pha

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về biển 72: Trên bãi biển Thơ thất ngôn bát cú đường luật về buổi chiều 73: Chiều Về!!! Thơ thất ngôn bát cú đường luật về buổi chiều 74: Chiều Về!!! Thơ thất ngôn bát cú đường luật về tình yêu 75: Tình đời Thơ thất ngôn bát cú đường luật về Huế 76: NHỚ HUẾ

Cách biệt ngàn trùng nhớ Huế xưa Chiều tà bóng ngã nắng đong đưa Mơn man ngọn liễu làn sương phủ Ấp ủ cành thông tiếng gió lùa Điệu hát Nam Bình còn nhớ mãi Câu hò Mái Đẩy đã quên chưa Hương Giang Núi Ngự ngàn lưu luyến Một thoáng bùi ngùi quyện nắng trua

Thơ thất ngôn bát cú đường luật về quê hương 77: NHỚ QUÊ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về cây me 78: Cây Me Xóm Cũ Thơ thất ngôn bát cú đường luật về bạn bè 79: Thu Về Nhớ Bạn Thơ thất ngôn bát cú đường luật về dừa 80: Uống Nước Dừa Tươi Thơ thất ngôn bát cú đường luật về xăng dầu 81: Giá Xăng

Điên đảo thời nay nhớt với dầu Sống ngày càng khó, nghĩ càng đau Giờ may có đủ nên mua được Mai rủi hiếm khan phải đứng chầu Cứ ngỡ nhẩn nha tăng chầm chậm Nào ngờ ào ạt vọt vù mau Không xăng khổ lắm như què cụt Xứ lớn, xài to nhức cả đầu

Tuyển Tập Những Bài Thơ Thất Ngôn Bát Cú Hay Nhất Trong Kho Tàng Thơ Ca

Nội Dung

Thể thơ thất ngôn bát cú đường luật có cấu trúc 8 câu mỗi câu 7 chữ. Đó là quy tắc chung của thể thơ này. Bên cạnh đó với thể thơ đường luật còn cần phải tuân thủ niêm luật chặt chẽ. Trước đây, thể thơ này được sử dụng trong việc tuyển chọn nhân tài và nó phổ biến ở nước ta ngay từ thời Bắc thuộc và khi ấy chủ yếu chỉ các cây bút quý tộc sử dụng. Đến đời đường thế kỷ VII các nhà thơ mới đặt ra quy luật chặt chẽ. Vì vậy thể thơ này có tên gọi đầy đủ là thất ngôn bát cú đường luật.

Thể thơ này cần phải tuân thủ quy luật nghiêm ngặt. Thông thường có hai dạng đó là Thất ngôn bát cú đường luật với sự nghiêm khắc về luật, niêm, vần và bố cục rõ ràng. Bên cạnh đó còn có một thể khác là Cổ phong không theo quy luật rõ ràng. Và có thể dùng độc vận hoặc liên vận, tuy nhiên cần phải tuân thủ quy luật âm thanh và nhịp bằng trắc xen nhau cho dễ đọc.

Còn một cách khác chính là theo Hàn luật. Nói một cách dễ hiểu hơn các bài thơ thất ngôn bát cú chữ Nôm gọi là thơ Hàn luật. Bài thơ tiêu biểu nhất cho thể này chính là Qua đèo ngang của Bà huyện Thanh quan.

Luật bằng trắc là một trong những nội dung quan trọng trong thể thơ thất ngôn bát cú. Tức là mỗi bài thơ sẽ có 8 câu, mỗi câu có 7 chữ. Khi đó tiếng thứ hai của câu 1 là vần bằng thì gọi là thể bằng, ngược lại nếu đó là vần trắc thì gọi là thể trắc. Với thể thơ thất ngôn bát cú quy định rất chặt chẽ về luật bằng trắc. Điều này đã tạo nên âm điều cho bài thơ và chuyển ý của tác giả.

Để bàn về luật bằng trắc, người xưa quy định: các tiếng nhất – tam – ngũ bất luận còn các tiếng: nhị – tứ – lục phân minh.

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà Cỏ cây chen lá, đá chen hoa Lom khom dưới núi, tiều vài chú Lác đác bên sông, chợ mấy nhà Nhớ nước đau lòng con quốc quốc Thương nhà mỏi miệng cái gia gia Dừng chân đứng lại, trời non nước Một mảnh tình riêng, ta với ta.

Quanh năm buôn bán ở mom sông, Nuôi đủ năm con với một chồng. Lặn lội thân cò khi quãng vắng, Eo sèo mặt nước buổi đò đông. Một duyên, hai nợ, âu đành phận, Năm nắng, mười mưa, dám quản công. Cha mẹ thói đời ăn ở bạc: Có chồng hờ hững cũng như không!

Ta nhớ người xa cách núi sông Người xa, xa lắm, nhớ ta không? Sao đang vui vẻ ra buồn bã! Vừa mới quen nhau đã lạ lùng! Lúc nhớ nhớ cùng trong mộng tưởng Khi riêng riêng cả đến tình chung Tương tư lọ phải là mưa gió Một ngọn đèn xanh trống điểm thùng.

Đã bấy lâu nay bác tới nhà, Trẻ thì đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá; Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà. Cải chửa ra cây, cà mới nụ; Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây, ta với ta.

Mãi thế rồi ta sẽ tính đây Ðiền viên thú nọ vẫn xưa nay Giang hồ bạn lứa câu tan hợp Tùng cúc anh em cuộc tỉnh say Tòa đá Khương công đôi khóm trúc Áo xuân Nghiêm tử một vai cầy Thái bình vũ trụ càng thong thả Chẳng lợi danh chi lại hóa hay.

Pháo đốt vui xuân rộn phố phường Xuân về riêng cảm khách văn chương Hồng phơi loá mắt chùm hoa giấy Trắng nhuộm phơ đầu mái tóc sương Cành liễu đông tây cơn gió thổi Con tằm sống thác sợi tơ vương Xuân này biết có hơn xuân trước Hay nữa xuân tàn hạ lại sang?

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo, Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo. Sóng biếc theo làn hơi gợn tí, Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo. Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt, Ngõ trúc quanh co khách vắng teo. Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được, Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

Năm gian nhà cỏ thấp le te Ngõ tối đêm sâu đóm lập lòe Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt Làn ao lóng lánh bóng trăng loe Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt ? Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy Độ năm ba chén đã say nhè.

Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao, Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu. Nước biếc trông như tầng khói phủ Song thưa để mặc ánh trăng vào. Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái, Một tiếng trên không ngỗng nước nào ? Nhân hứng cũng vừa toan cất bút, Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.

Cung đàn lỗi nhịp xót thuyền quyên Khổ kiếp hồng nhan bạc bẽo truyền Thấy chuỗi sen vàng tâm tự chuyển Trông dòng liễu rậm mắt vờ chuyên Người mơ gót ngọc buông hờ hững Kẻ khấn lòng trinh mộng hão huyền Phải giữ trong đầu bao ước nguyện Nên đành nhạt nhẽo mối tình duyên.

Hoa nở bên lề hứng giọt sương Tên em Mắc Cỡmọc trên đường Nhẹ nhàng cánh mỏng ong không thích Dịu ngọt đài mềm bướm chẳng thương Tháng lạnh mưa rơi lòng trộm nhớ Đêm dài gió thổi dạ hoài vương Đem thân hiến trọn cho đời sống Chữa bệnh yên lành khắp mọi phương.

Lá úa trên cây nhuộm sắc mầu Đôi ta rẽ hướng biết tìm đâu Đìu hiu lối cũ câu duyên nợ Khắc khoải đường xưa chữ mộng sầu Tiếng hẹn ghi lòng saovẫn tủi Lời yêu tạc dạmãi còn đau Gom từng kỷ niệm vào hư ảo Lặng ngắm thu về giọt lệ ngâu.

Tìm dáng năm xưa bóng mẹ hiền Vòng tay êm ái buổi truân chuyên Âm thầm gạt lệ buồn muôn thuở Khắc khoải dòng châu khóc vạn niên Lặng lẽ gần con trong giấc điệp Bồi hồi cạnh trẻ giữa cung tiên Trần gian con chẳng tìm đâu thấy Thương nhớ bên mồ mẹ ngủ yên.

Thân em tắm gội giữa dòng sông Một thuở lênh đênh đượm ngát nồng Hoa tím bồng bềnh mùa nước nổi Bèo xanh nghiêng ngã dưới cơn giông Nghĩ thương buổi sớm còn chờ đón Tủi kiếp ban chiều hết ngóng trông Nắng táp mưa sa đời phận bạc Lục Bình trôi mãi vẫn long đong.

Đi vào cõi mộng giữa vầng không Cuộc sống bên ta thuở mặn nồng Lối cũ thương hoài sầu quyến luyến Đường xưa nhớ mãi tủi chờ mong Đôi vần trổi dạ tình chưathấu Nét bút ngân hồn ái chẳng thông Tóc bạc dần phai mờ bụi phủ Sao đành bội bạc buổi tàn đông.

Ngắm ánh trăng trôi dạ rối bời Vi vu gió thổi giữa lưng trời Nâng ly rượu đắng tình ta cạn Cụng chén men cay mộng rã rời Sóng nước mong chờ còn nhat nhẽo Mây trời ngóng đợi lại sầu lơi Thuyền xa vạn nẻo tình ly biệt Lối cũ đâu rồi lệ chẳng vơi

Tổng Quan Về Thơ Đường Luật

I. Tổng quát (Trích từ quyển Văn học Việt Nam của GS Dương Quảng Hàm, viết tại Hà Nội tháng 6 năm 1939)

Thơ Đường luật hay thơ cận thể là thể thơ đặt ra từ đời nhà Đường (618-907) bên Trung Hoa, phải tuân theo luật lệ nhất định. Thơ Đường luật và thơ Đường là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau:

– Thơ Đường luật: là thơ làm theo Thi luật đặt ra từ đời nhà Đường bên Trung Hoa. Sang Việt Nam, Thi luật được gọi là thể thơ Đường luật;

– Thơ Đường hay Đường thi: là những bài thơ của các thi sĩ Trung Hoa làm dưới thời nhà Đường, nổi tiếng nhất là 300 bài được gọi là Đường thi tam bách thủ. Trong số đó có một số được làm theo thể thơ Đường luật, số còn lại làm theo các thể thơ khác, phần lớn là thơ cổ phong.

Theo số câu trong bài, thơ Đường luật chia ra làm hai lối: Tứ tuyệt và Bát cú

Trong hai lối ấy, lối bát cú là lối chính, mà bát cú vần bằng là phổ biến hơn cả.

Có 5 vần gieo ở cuối câu đầu và các câu chẵn, nghĩa là cuối các câu 1, 2, 4, 6, 8. Suốt bài thơ chỉ gieo một vần (một từ) gọi là độc vận.

Lạc vận và cưỡng áp: Làm thơ phải hiệp vận cho đúng. Nếu gieo sai như CÂY đi với HOA là lạc vận (lạc: rụng). Nếu vần gieo gượng thì gọi là cưỡng áp. Hai cách này đều không được cả.

Những câu phải đối trong một bài thơ bát cú, trừ hai câu đầu, hai câu cuối, còn bốn câu giữa cứ hai câu đối nhau: 3 với 4; 5 với 6 (sẽ đề cập chi tiết hơn ở phần sau).

Luật bằng: Câu đầu tiên của bài thơ bắt đầu bằng hai tiếng bằng

Luật trắc: Câu đầu tiên của bài thơ bắt đầu bằng hai tiếng hai tiếng trắc

Ngoài việc tuân theo luật bằng – trắc, còn phải tuân theo vần (sẽ đề cập chi tiết trong một mục khác).

Trong một câu thơ, theo “phân minh” chữ nào đáng là bằng mà đặt tiếng trắc, hoặc đáng trắc mà đặt tiếng bằng, thì gọi là thất luật (sai luật thơ), không được.

Niêm nghĩa đen là dính với nhau, là sự liên lạc âm luật của hai câu thơ trong một bài thơ Đường luật. Hai câu thơ niêm với nhau khi nào hai chữ đầu câu cùng theo một luật, hoặc cùng là bằng, hoặc cùng là trắc, thành ra bằng niêm với bằng, trắc niêm với trắc. Trong một bài thơ bát cú, những câu sau đây niêm với nhau:

Trong một bài thơ, nếu cả hai câu thơ đặt sai luật, như đang bắt đầu bằng bằng đặt làm trắc trắc hoặc trái lại thế, làm cho tất cả câu thơ trong bài không niêm với nhau thì gọi là thất niêm (mất sự dính liền), không được.

Để cho khỏi gò bó, dễ sử dụng từ ngữ, trong bài thơ, chữ thứ 1, 3, 5 không cần theo đúng luật bằng trắc: Nhất tam ngũ bất luận (tuy nhiên để bài thơ có âm điệu hay thì chữ thứ 5 không nên theo lệ bất luận). Những chữ thứ 2, 4, 6 buộc phải tuân theo đúng luật bằng trắc: Nhị tứ lục phân minh.

Nghĩa là khó đọc, đọc lên trúc trắc không được êm tai. Tuy theo lệ “bất luận” có thể thay đổi mấy chữ trong câu thơ, nhưng đáng trắc mà đổi ra bằng thì bao giờ cũng được, chứ đáng bằng mà đổi ra trắc thì trong vài trường hợp, sự thay đổi ấy làm cho bài thơ khổ độc.Những trường hợp ấy là: Chữ thứ 3 các câu chẵn và chữ thứ 5 các câu lẻ đáng là bằng mà đổi ra trắc là khổ độc.

9. Các bộ phận trong bài thơ

Một bài thơ bát cú giống như bức tranh. Trong cái khung nhất định 8 câu 56 chữ, làm sao vẽ thành một bức tranh hoàn toàn, hình dung được ngoại cảnh của tạo vật hay nội cảnh của tâm giới. Bởi vậy phải sắp đặt các bộ phận cho khéo. Có bốn phần là: Đề, Thực, Luận và Kết.

– Đề thì có Phá đề (câu 1) là câu mở bài, nó lung động cả ý nghĩa trong bài và Thừa đề (câu 2) là câu nối với câu phá đề mà nói đến đầu bài.

– Thực, hay Trạng (câu 3-4): là giải thích đầu bài cho rõ ràng. Nếu là thơ tả cảnh thì chọn các cảnh sắc xinh đẹp đặc biệt mà mô tả ra, nếu là thơ tả tình thì đem các tình tự giãi bày ra; nếu là thơ vịnh sử thì lấy công trạng của người mình muốn vịnh mà kể ra.

– Luận (câu 5-6): là bàn bạc. Nếu là thơ tả cảnh thì nói cảnh ấy xinh đẹp như thế nào; vịnh sử thì hoặc khen hoặc chê, hoặc so sánh người ấy, việc ấy với người khác, việc khác.

4- Kết (câu 7-8) là tóm ý nghĩa cả bài mà thắt lại cho mạnh mẽ rắn rỏi, trong đó câu số 7 là câu Chuyển và câu 8 là câu Hợp.

Câu đối là các câu văn đi song song với nhau từng cặp, ví dụ:

Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ

Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh

Trong bài thơ Đường luật thất ngôn bát cú, bắt buộc phải có đối với nhau giữa các câu 3 và 4, câu 5 và 6. Muốn câu đối chỉnh và cân, phép đối cần phải hội đủ 3 điều kiện: đối thanh, đối ý, đối từ loại.

– Bảng luật bằng:B B T T B B T – T T B B T T B

– Bảng luật trắc:T T B B B T T – B B T T T B B

Chí ít là các chữ 2, 4, 6, 7 phải theo đúng luật bằng trắc.

Ý câu trên và ý câu dưới hoặc chống nhau, hoặc bổ sung ý nghĩa cho nhau, ví dụ:

Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt

Ngõ trúc quanh co khách vắng teo

Danh từ riêng Danh từ riêng

Danh từ chung Danh từ chung

Tính từ lại có nhiều loại, nên:

Tượng thanh Tượng thanh

Phương hướng Phương hướng

Hai cặp đối là tinh hoa của bài thơ Đường luật . Nó là đặc điểm chính để nhận biết một bài thơ Đường luật. Hai cặp đối này còn giúp đo lường trình độ làm thơ Đường luật của tác giả. Một bài thơ thất ngôn bát cú mà không có 2 cặp đối ở Thực và Luận thì không phải là một bài thơ Đường luật.

III. Phép họa thơ Đường luật

1. Các thể thức họa thơ Đường luật

Có 2 thể thức họa thơ Đường luật là: Hoạ hạn vận và Hoạ phóng vận.

Họa hạn vận là phải theo sự hạn định trước. Người ta ra đề và cho vần nào thì mình phải dùng vần ấy. Thể Họa hạn vận này khác với thể Họa phóng Vận, vì họa hạn vận không có bài xướng để dựa theo mà họa, hơn thế nữa, ta phải:

– Diễn tả ý thơ theo đầu đề đã ra sẵn

– Dùng đúng 5 vần hạn định (trong 8 câu) và phải hạ vần đúng theo thứ tự đã hạn định

Ví dụ: Cuộc thi thơ do học giả Phan Kế Bính tổ chức như sau:

Trống treo ai dám đánh thùng

Bậu không ai dám dở mùng chun vô

5 vần hạn định theo thứ tự là: xô – cô – vô – ô – rô.

Bài thơ sát với đầu đề, hạ đúng 5 vần hạn định, được giải nhất, tác giả lại là một thiền sư. Bài thơ như sau:

Nào phải là ai dám giục xô

Thuận tình trước hết tự nơi cô

Có cho mới dám trao dùi đánh

Không hẹn nào ai đẩy cửa vô

Mảng sướng kể gì thân lễ nghĩa

Ham vui quên hết chuyện dâm ô

Thói hư thuần thước xưa còn lạc

Đừng học làm chi gióng nhảy rô

Ví dụ khác: Mùa Hè năm 1926, trong dịp thi sĩ Đào Sĩ Nhã đến thăm gia đình họ Phan ở Hưng Yên. Ông khách Đào Sĩ Nhã thách lão thi sĩ Phan Mạnh Danh làm một bài thơ Nôm Đường luật với các điều kiện sau:

– Hạn 5 vần: chờ – hờ – thưa – tơ – thơ.

– Phải dùng 19 chữ: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, trăm, ngàn, vạn, đôi, cặp, nửa, trượng, thước, tấc.

Một mong hai đợi bốn ba chờ

Mười hẹn đêm trăng tám hững hờ

Nửa gối năm canh gà gáy giục

Tấc mây sáu cánh nhạn tin thưa

Trăm lần cặp mắt đôi hàng lệ

Chín khúc bên lòng vạn mối tơ

Ngàn trượng thành sầu đo thước khó

Biếng đem bảy vẻ dệt nên thơ

Họa phóng vận là phỏng theo vần của bài xướng để họa lại mà các vần trong bài họa phải theo y như các vần trong bài xướng, còn ý nghĩa thì hoặc phụ theo cho rộng thêm, hoặc trái hẳn lại (phản đề).Họa phóng vận còn chia ra 4 hình thức là: Họa nguyên vận, Họa đảo vận, Họa hoán vận và Hoạ tá vận.

Là họa đúng 5 vần của bài xướng và hạ vần cũng đúng y theo thứ tự như cách hạ vần của bài xướng. Trong cách họa nguyên vận thường thì có bao hàm họa ý (hoặc đối ý) và đối luật với bài xướng. Nếu không đối luật được thì cũng có thể họa đồng luật.

Là họa ngược thứ tự của 5 vần từ dưới lên trên, thay vì họa nguyên vận là họa từ trên xuống còn họa đảo vận là họa từ dưới lên.

Là thay đổi thứ tự vị trí các vần của bài xướng tùy theo ý người họa, sắp xếp lại sao cho vần điệu nghe êm tai hơn cách sắp xếp của bài xướng.

Hoạ nguyên vận, hoán vận, đảo vận: dùng vần đồng âm đồng nghĩa (và cùng từ loại).

Hoạ tá vận: dùng vần đồng âm dị nghĩa (và không cùng từ loại).

2. Phần quan trọng trong họa thơ

Họa thơ theo thể thức phóng vận (gọi tắt là họa thơ) bao gồm 3 phần chính quan trọng sau đây:

Đã có một bài thơ sẵn trước gọi là Bài xướng. Bài xướng có thể chọn một bài đã có sẵn từ xưa, hoặc một bài do một người làm trước “thách đố” cho người khác đáp lại. Người đáp lại thì bài đó gọi là Bài họa. Bài họa phải có ít nhất 3 yếu tố quan trọng sau đây:

1. Họa vần: 5 vần tức là 5 chữ cuối của các câu 1, 2, 4, 6, 8 mà người xướng đã ra như thế nào thì người họa phải theo đúng y chang 5 vần đó, không được vì bí hay kẹt mà sửa đổi.

2. Bài xướng nói lên ý gì thì bài họa cũng phải nói lên ý đó hoặc tán rộng nghĩa ra thêm.

3. Bài xướng gieo luật gì thì bài họa phải đối lại luật đó (trong xướng họa có hàm nghĩa đối đáp). Ví dụ bài xướng luật trắc thì bài họa phải luật bằng và ngược lại. Ngoài ra bài họa có thể đối ý lại bài xướng, thí dụ bài xướng khen một vấn đề gì thì bài họa có thể chê vấn đề đó (gọi là phản đề, nhưng không bắt buộc).

Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng

Ngàn thu rạng tiết gái Giang Đông

Lìa Ngô bịn rịn chòm mây bạc

Về Hán trau tria mảnh má hồng

Son phấn thà cam dày gió bụi

Đá vàng chi để thẹn non sông

Ai về nhắn với Châu Công Cẩn

Thà mất lòng anh được bụng chồng

Cài trâm sửa áo vẹn câu tòng

Mặt ngả trời chiều biệt cõi Đông

Ngút tỏa trời Ngô ùn sắc trắng

Duyên về đất Thục đượm màu hồng

Hai vai tơ tóc bền trời đất

Một gánh cương thường nặng núi sông

Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết

Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng

Họa phóng vận là sáng tác một bài thơ gọi là Bài họa, dựa trên hệ thống vần của một bài thơ có trước gọi là Bài xướng. Sau khi có bài xướng, người làm thơ họa sáng tác một bài khác, dùng lại đúng 5 chữ vần của bài xướng. Bài họa phải diễn đạt lại nội dung của bài xướng, không được lạc đề. Thường là bài họa phải đối luật với bài xướng, nếu bài xướng luật bằng thì bài họa phải luật trắc và ngược lại. Kẹt lắm mới làm bài họa đồng luật với bài xướng.

Không được dùng lại chữ thứ 6 (chữ kế cuối) trong các câu có vận (câu 1, 2, 4, 6, 8) của bài xướng và tất cả những bài đã hoạ trước đó. Nếu dùng lại chữ kế cuối là phạm nguyên tắc “khắc lục”, là lỗi cấm kỵ trong họa vần thơ Đường luật.

Xướng hoạ thơ Đường luật là có hàm ý đối hoạ ở trong đó, người ta xướng ra mình phải đối đáp lại, vì vậy nếu chỉ một bài xướng và một bài hoạ thì bài hoạ bắt buộc phải đối luật với bài xướng, trường hợp bất khả kháng không thể đối luật được thì có thể châm chế hoạ đồng luật, nhưng bài hoạ đồng luật sẽ bị giảm giá trị vì không đáp ứng đúng thể thức xướng hoạ đúng cách. Bắt đầu những bài hoạ sau đó (nếu có) thì có thể dùng luật gì cũng được. Hoạ thơ là “vẽ lại” hình ảnh của bài xướng cho nên phải trung thực với bài xướng về ý cũng như vần. Hoạ sai ý bài xướng là không đạt. Hoạ sai bất cứ chữ vần nào của bài xướng gọi là xuất vận, không đạt. Xuất vận là đi ra khỏi sự hạn định về vần của bài xướng. Hoạ sai nghĩa bất cứ chữ vần nào của bài xướng gọi là xuất ý, không đạt. Xuất ý là đi ra khỏi ý nghĩa chữ vần của bài xướng. Hoạ thơ Đường luật đúng cách rất khó.

Khi bạn bè (thi hữu) chung vui xướng họa với nhau, có thể dùng thể thức Họa tá vận (tức là mượn vần) để hoạ những vần tử vận và tử ý. Cách này không đạt nhưng cốt là để cùng nhau vui vẻ mà thôi. Nhưng cũng không nên đi xa thi đề (nội dung của bài xướng). Lấy ví dụ tử vận xót xa không thể nào họa nguyên vận theo chính họa được. Chúng ta có thể họa tá vận (mượn vần) theo bàng họa là xa xa, từ xa, đàng xa v.v… chẳng hạn. Dĩ nhiên là sai nghĩa của chữ xót xa rồi (bởi vậy mới bị xuất ý: không đạt), nhưng cốt để cùng nhau vui vẻ mà thôi.Thông vận, bàng đối và bàng hoạ… không xuất sắc.Làm thơ, nếu dùng thông vận thì nên dùng cận vận mà không nên dùng viễn vận. Viễn vận và cưỡng vận không hay, hạn chế dùng.

Điệu thơ là cách xếp đặt các tiếng trong câu thơ sao cho êm tai, dễ đọc, để bài thơ có âm hưởng du dương trầm bổng như nhạc điệu. Điệu thơ gồm có 3 phần chính:

Thơ Đường luật nhịp chẵn, ngắt nhịp 2 hoặc 4 tiếng trọn nghĩa (2-2-3 hoặc 4-3), nhưng đôi khi cũng có thể làm nhịp 3-4 theo dụng ý tác giả.

Nên làm theo chính luật để bài thơ có âm điệu êm tai trầm bổng.

Nên gieo vần ở cuối các câu 1-2-4-6-8 xen kẽ tiếng không có dấu với tiếng có dấu huyền để bài thơ khi đọc lên nghe du dương trầm bổng như điệu nhạc.

Nguyễn Thị Thanh Thuỷ @ 16:05 01/06/2024 Số lượt xem: 764

Chùm Thơ Viết Về Mẹ Yêu Hay Nhất (Song Thất Lục Bát)

Tuyển chọn những bài thơ viết về người Mẹ kính yêu với thể thơ Song Thất Lục Bát hay nhất.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ viết về Cha yêu hay nhất (song thất lục bát) ♥ Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay

BÀI THƠ: THƯƠNG MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Nghĩ về mẹ lòng bao thương nhớ

Lệ hai hàng nức nở tim đau!

Sớm khuya bươn chải chẳng sầu trách than!

Dẫu sương gió gian nan vất vả

Rét cắt da mẹ đã lên đường

Đôi vai trĩu nặng tình thương

Buôn xuôi bán ngược kiếm đường mưu sinh!

Con khôn lớn gia đình đỡ thiếu

Mẹ lưng còng thân yếu hơn xưa

Tai ương tật bệnh nào chừa mẹ đâu?

Trời nghiêng ngả ứa sầu rơi lệ

Mẹ ra đi trần thế mẹ rời…!

Thương yêu gửi lại trên đời

Xuôi tay, nhắm mắt chẳng lời trối trăn!!!

Ở nơi đó chốn lành mẹ đến

Cõi thiên bồng nơi kết trần gian

Vãng sinh tịnh độ lời vàng con mong!

BÀI THƠ: CHIỀU RƠI BÓNG MẸ Tác giả: Phú Sĩ

Thương bóng mẹ ngày tàn năm tháng

Thân mỏi mòn mưa nắng vì con

Tình quê đất mẹ theo con đường đời

Hương dịu ngọt đôi dòng sữa mẹ

Dưỡng nuôi con khôn lớn một đời

Mẹ như sao sáng giữa trời

Soi con lối vắng sáng ngời đêm đen

Thương bao nỗi đắng cay còn nghẹn

Gió đông về rét mẹ ấm con

Nghĩa ân biết mấy cho tròn

Sắt son tình mẹ ngày con đáp đền

Ngược nẻo đời lênh đênh còn bước

Ngày trở về bến nước cuồn trôi

Chạnh lòng tiếc nuối qua rồi con đâu

Trăm năm ấy bể dâu mang nặng

Ngấn lệ sầu thầm lặng tiễn đưa

Tiếng ru ngọt dịu ngày xưa

Giờ trôi theo gió theo mưa nghẹo ngào

Mong chi mãi bay cao ngày ấy

Phút giây này xao lãng nỗi đau

Hương tàn trong khói bay cao

Còn đâu bóng mẹ ngọt ngào đời con…

BÀI THƠ: NHỚ MẸ

Tác giả: Thảo Kòi

Trong cuộc sống không gì quý cả

Ngoài tình thương vô giá mẹ hiền

Người như những vị phật tiên

Dang tay che chở chẳng phiền bận tâm

Nuôi con trẻ ươm mầm mơ ước

Mong một ngày con được lớn khôn

Lo cho sự nghiệp có còn nhớ ai

Thương dáng mẹ đêm dài chờ đợi

Mong thằng con mòn mỏi thân già

Cười vui mạnh khỏe hay là ốm đau

Còn thân mẹ xanh xao già yếu

Hỏi thằng con có hiểu được không

Quê nhà ai đón ai mong nó về

Nghĩ mà xót tái tê thân trẻ

Nhưng hỡi ơi không thể mẹ à

Con nào có trọng danh gia

Xô bồ cuộc sống ngẫm mà lệ rơi

Hai dòng đổ nghẹn lời cay đắng

Nhớ về người con lặng canh thâu

Cho tóc trên đầu bạc trắng mẹ ơi.

BÀI THƠ: MÃI GHI ƠN MẸ

Tác giả: Dương Chí

Trong lòng mẹ, con là tất cả

Vì nuôi con, vất vả xá gì

Bụng mang chín tháng thai kỳ

Ngày sinh mẹ chịu hiểm nguy thập phần.

Giữa hai lối, cán cân sinh tử

Thầm cầu mong, hai chữ vuông tròn

Hình hài như búp măng non

Hưởng no sữa mẹ ngọt ngon tuyệt vời.

Những câu hát, ru hời cánh võng

Lòng mẹ hiền, lồng lộng bao la

Đẹp ngời gấp vạn muôn hoa

Bình yên hơn khúc thánh ca dịu dàng.

Mỗi buổi sớm, vội vàng xuôi ngược

Nặng đôi vai, kiếm được đồng tiền

Dụm dành con được lớn lên

Tuổi xuân của mẹ ngày thêm héo mòn.

Con lầm lỗi mẹ buồn đau xót

Bởi vì con khúc ruột máu đào

Đòn roi không nỡ đánh vào

Nhẹ nhàng khuyên nhủ chuyện nào đúng sai

Mong con lớn, thành người lương thiện

Là niềm mơ, ước nguyện mỗi ngày

Tuổi già nhắm mắt xuôi tay

Những lời mẹ dặn đời này khắc ghi.

Ơn nghĩa mẹ, chẳng gì sánh nổi

Đem ví von, biển núi không bằng

Con ghi nhớ mãi trong lòng

Sống sao xứng với linh vong mẹ hiền.

BÀI THƠ: NHỚ MẸ YÊU Tác giả: Song Linh

Con nhớ Mẹ nên ngồi xem ảnh

Nghĩa thiêng liêng ai sánh được bằng

Cho con nguyện ước cung hằng đẹp xinh.

Ôi mảnh đất Thái Bình yêu dấu

Có Mẹ là bến đậu ngàn năm

Mẹ như trăng sáng đêm rằm

Soi con tránh khỏi tối tăm cuộc đời.

Con nhớ lắm… Mẹ ơi có biết

Vì nẻo đường cách biệt ngàn cây

Nên giờ con chỉ ngồi đây nguyện cầu.

Mong Cha Mẹ bền lâu sức trẻ

Sống an nhàn mạnh khỏe tấm thân

Gia trang tươi tốt muôn phần

Tâm thanh lòng nhẹ… tràn ân nghĩa tình..!!!

BÀI THƠ: MẸ TÔI

Tác giả: Nguyễn Đào

Nghĩ tới Mẹ lòng con thổn thức

Bởi Mẹ ơi Mẹ cực quá nhiều

Viết gì về Mẹ kính yêu?

Tim giờ nghẹn đắng mỗi chiều Mẹ ơi

Lệ nức nở cạn lời con viết

Nét bút nghiêng chữ viết không thành

Những gì có được ngày xanh

Là nhờ ơn Mẹ đã dành tặng con

Đời vất vả lưng còn ghánh nặng

Sáu mươi năm Mẹ chẳng yên lòng

Tưởng rằng con lớn là xong

Nào ngờ lận đận theo dòng ngược xuôi

Em vắn số tuổi đời quá nhỏ

Chỉ bàn tay Mẹ vào ra một mình

Cha trầm cảm lặng thinh không nói

Mất em rồi bệnh hỏi thăm ngay

Lại thêm Cha ốm chân tay rã rời

Những năm tháng lệ rơi trong dạ

Mẹ vững vàng hơn cả núi non

Đắng cay Mẹ dấu, lòng son ngậm ngùi

Sao sống mãi niềm vui chẳng vẹn

Những đêm dài Mẹ nén buồn đau

Tưởng đâu hạnh phúc tươi màu

Rồi Cha bỏ Mẹ hằn sâu nỗi lòng

Con vẫn muốn cầu mong Mẹ khỏe

Sống an nhàn mạnh mẽ mà thôi

Vậy nên chẳng muốn buông lời

Làm cho mắt Mẹ sầu rơi não nề.

BÀI THƠ: TÌNH MẸ

Tác giả: Bình Minh

Con xin viết bài thơ kể lại

Những vui buồn còn mãi mẹ ơi!

Ngày xưa với tiếng ru hời

Mẹ thường hay nhắc con đời phải ngoan

Bao vất vả lo toan mẹ gánh

Phận đời ngèo canh cánh mẹ lo

Mẹ đành thang thuốc để cho mau lành

Bao đêm trắng tàn canh mẹ muốn

Gia đình mình khỏi chốn Hàn vi

Lệ sầu mẹ đổ con thì xót xa

Đó là những ngày qua con nhớ

Kể chuyện đời một thuở xa xôi

Vu lan lại đến mẹ ơi!

Là ngày báo hiếu một đời khắc ghi..

BÀI THƠ: BÀN TAY MẸ Tác giả: Sen Nguyễn

Bàn tay mẹ ngày đêm vất vả

Gánh nhọc nhằng gánh cả tuổi xuân

Hy sinh cuộc sống nào ngừng

Miệt mài năm tháng chưa từng nghỉ ngơi

Bàn tay mẹ nào vơi sự sống

Lúc trở trời gió bổng mùa sang

Đêm về giấc ngủ tay đan vỗ về

Trời sang hạ tay vê cánh quạt

Mang gió lành làm mát lòng con

Cơm ngon canh ngọt lo tròn

Cho con no đủ héo hon tay gầy

Tuổi xuân trẻ đôi tay mẹ tuyệt

Da mượt mà ngòi viết búp măng

Hoa tay mười ngón thiên thần

Dệt thành cuộc sống như vầng mây xanh

Rồi năm tháng tay thành gân guốt

Chai sạm đi cả suốt cuộc đời

Vì đôi tay mẹ không rời gian lao.

BÀI THƠ: MẸ CỦA TÔI

Tác giả: Đặng Minh Mai

Nét phúc hậu hiện trên khuôn mặt

Nụ cười hiền đôi mắt dịu êm

Hoa tươi hương ngát bên thềm

Đâu bằng tình mẹ ấm êm tháng ngày

Đời cơ cực một bầy con nhỏ

Thuở cơ hàn gian khó nuôi con

Ngược xuôi trong dạ héo hon

Chạy được bữa tối đâu còn bữa mai!

Bao đêm trắng canh dài thao thức

Mẹ lặng ngồi ra sức lo toan

Cùng cha tính toán chu toàn

Lo sao có gạo con ngoan khỏi rầu

Nỗi lo đó con đâu thấu hiểu!

Bởi còn thơ trải chiếu con nằm

Nhìn con đôi mắt xa xăm…

Quặn lòng mẹ nhói suốt năm canh trời!

Mặc sớm tối một đời bươn chải

Vai gánh gồng bước sải chân chim

Miếng cơm manh áo tiếng tim thét gào!

Nuôi con lớn khó nào ngăn được

Con nên người dẫu trước gian nguy

Khó khăn mẹ chẳng nghĩ suy

Cho con tất cả quên đi thân mình!

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Bài Thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật Hay Nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!