Xu Hướng 2/2024 # Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Huế Lãng Mạn Và Mộng Mơ # Top 2 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Huế Lãng Mạn Và Mộng Mơ được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Những bài thơ ngắn hay về Huế lãng mạn và mộng mơ

Share

Facebook

Twitter

Pinterest

Bài thơ ngắn hay về Huế: Thơ về xứ Huế mộng mơ

Ai cũng bảo Huế mộng mơ

Cũng khen Huế đẹp Huế thơ Huế tình

Thuyền con sóng nước dập dình

Rời xa Bến Ngự cho mình nhớ ta

Bài thơ thể hiện sự tự hào của một người con xứ Huế. Huế không chỉ mộng mơ mà Huế còn rất tình nữa. Chỉ cần ai đặt chân đến Huế 1 lần, khi xa rồi lòng sẽ nhớ khôn nguôi.

Có một Huế mộng mơ trong trái tim của mọi người

Bài thơ ngắn hay về Huế: Tình em xứ Huế

Em đứng đây đợi anh đến trao lời

Không xuống thuyền để rời sang bến khác

Chỉ sợ rằng giữa dòng đời đen bạc

Hai đứa mình sẽ bị lạc mất nhau

Em vẫn buồn như mưa chốn Vân Lâu

Như điệu hò u sầu Hương Giang gọi

Anh mãi xa để cõi lòng đau nhói

Trái tim em nói yêu đến tận cùng

Biết bao giờ mới nối được tình chung

Để hai ta không mông lung bến đợi

Cho yêu thương chẳng còn xa vời vợi

Huế hết buồn khi mưa tưới ngập đường

Người xưa ơi!! Giờ có còn vấn vương

Một người em đứng lặng trong sương sớm

Hình bóng khắc của tình đầu mới chớm

Giữ nơi tim giờ rớm máu đau mình

Bài thơ thể hiện sự thủy chung của người con gái xứ Huế. Vì đã hẹn ước nên nhất định không xuống thuyền để rời sang bến khác dù chẳng biết bao giờ mối tình ấy mới được nối lại như xưa.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Huế nhớ

Huế nhớ ai, mà huế buồn huế khóc.

Em nhớ ai, răng ra ngẩn vào ngơ.

Chạnh lòng ôm mối tình thơ.

Huế ơi, răng rứa,để em u hoài.

Trăng Vĩ Dạ,đêm ni sáng lắm.

Cầu Tràng Tiền, mấy độ bên nhau.

Bây chừ chỉ một mình em.

Huế ơi có biết là em rất buồn.

Người con gái Huế ôm một mối tình thơ để rồi buồn rồi khóc. Mới hôm nào còn bên nhau ngắm cầu Tràng Tiền, ngắm trăng Vĩ Dạ mà giờ chỉ còn có một mình người con gái. Tác giả hỏi Huế nhưng là để hỏi chàng trai liệu rằng có biết em buồn hay không?

Bài thơ ngắn hay về Huế: Vẫn còn nhớ Huế

Thuyền trông bến nước sóng xô bờ

Thả nhẹ chèo đưa gió thẩn thơ

Nghiêng khẽ mắt say hồn ảo mộng

Ngại ngần trăng dại phút hoài mơ

Đêm về cảnh Huế đường mê mải

Phố muộn ngày thu liễu vẩn vơ

Mềm rượu giọt buồn vui níu lại

Em cùng gửi nhớ nỗi mong chờ

Nếu ai đã được ngồi thuyền trên sông Hương chắc chắn sẽ cảm nhận được cái thơ mộng của Huế. Trăng như mơ màng, cành liễu rủ vẩn vơ, mềm mại. Nó khiến người đi xa phải nhớ về.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Lầu khuya vọng Huế

Lầu trước dõi về ngõ Huế thương

Bước chân đưa lại ngóng quanh đường

Đâu nơi gặp trước khi quen biết

Ứa lệ nên sầu nặng nhớ mong

Cầu dưới nhịp xa trông phố chợ

Bến sau trăng khuyết ẩn sương hồng

Thâu đêm thức vọng buồn soi mắt

Đầu ngã gối bên níu cảnh không

Tác giả ngồi trên lầu cao ngắm nhìn khung cảnh của Huế. Đưa ánh mắt qua từng con phố nhưng không thể nào gặp lại người quen cũ. Điều đó làm tác giả thêm buồn. Cùng với ánh trăng tác giả thức suốt đêm như muốn níu kéo một điều gì đó.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Mời bạn đến Huế quê tôi

Mời bạn đến Huế quê tôi

Ghé thăm lăng tẩm đền đài uy nghi

Thuyền Rồng Mời bạn cùng đi

Du sông ngắm cảnh mấy khi trong đời

Chiều vàng nhạt nắng rong chơi

Viếng chùa Thiên Mụ đến nơi điện đài

Ngự Bình có một không hai

Dòng Hương soi bóng đề tài thơ ca

Giọng hò trầm bỗng vang xa

Càng thêm yêu Huế thiết tha mặn mà

Thủy chung mến khách gần xa

Nét riêng rất Huế tinh hoa đất trời

Cố đô danh thắng tuyệt vời

Phú Xuân Thuận Hoá một thời vàng son

Bài thơ là lời mời gọi của người con xứ Huế dành cho những người bạn của mình. Đến Huế bạn sẽ được du sông trên thuyền rồng, được viếng chùa Thiên Mụ, ngắm núi Ngự Bình hay soi bóng bên dòng sông Hương thơ mộng.

Những con người xứ Huế vốn nổi tiếng mến khách

Bài thơ ngắn hay về Huế: Lạc Huế

Lòng vẫn tiếc xưa cảnh nhớ mong

Ngắm tìm hôm đến chợ hoa hồng

Rong chân bước mỏi chiều thêm mệt

Lạ ngõ đường quanh phố lại đông

Còn thấy bến qua thuyền rước khách

Tới theo đò ngược nước trôi dòng

Non ngàn Huế muộn trông người đón

Bồng trắng giấc mơ lạc cảnh không

Những con phố từa tựa như nhau ở Huế khiến du khách phương xa đi lạc. Những bước chân tìm đến chợ hoa hồng mệt mỏi hơn vì lạ ngõ, phố đông. Trên bến, đò ngược xuôi rước khách. Huế bây giờ đã nhộn nhịp hơn xưa rất nhiều.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Màu tím Huế

Sắc mầu tím Huế tôi yêu

Để tôi gặp lại những chiều Huế thương

Hai bên bờ sóng sông Hương

Trường tiền nối nhịp vấn vương tơ lòng

Trên cầu em đợi ai mong

Để tôi hỏi nhỏ trong lòng nhớ ai

Áo dài tím Huế mảnh mai

Tay em cầm chiếc nón bài thơ nay

Môi hồng tươi thắm men say

Làn da trắng đẹp như mây trên trời

Mắt huyền làm trái tim rơi

Nụ cười em thật tuyệt vời đấy em

Ôi mầu tím Huế thân quen

Trong mầu tím ấy ánh lên tình nồng

Nắng soi nhuộm má em hồng

Dịu dàng sắc Huế anh không thể rời

Màu tím là màu sắc chủ đạo của Huế. Những người con gái Huế trong tà áo dài tím thướt tha dễ khiến lòng người say đắm. Tác giả cũng đã đem lòng yêu màu tím, đem lòng yêu người con gái Huế dịu dàng.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Huế mơ

Tha thiết sông Hương, O đợi chờ

Xứ ni Eng da diết vần thơ

Chiều lên Vĩ Dạ, lòng nhung nhớ

Vân Lâu bến đợi trăng xa mờ

Tràng Tiền mấy nhịp giăng tơ nhợ

Thiên Mụ,khói bay tim si khờ

Nam Giao dốc đứng O còn nhớ

Cõng hoài đêm mộng lạc hồn mơ

Thấp thoáng bến Ngự O lặng chờ

Áo tím O bay trước nhà thờ

Tiếng chuông cuối cùng o mắc cở

Phú Cam dáng chạy Eng ngẩn ngơ

Nón lá nghiêng che Eng nín thở

Không biết mình yêu tự bao giờ

Chúa ơi xin cho tròn duyên nợ

Thì thầm Mái Đẩy dệt đường tơ.

Bài thơ sử dụng khá nhiều từ địa phương và cũng nhắc đến nhiều địa danh nổi tiếng của Huế. Đặc biệt cách gieo vần ơ ở cuối mỗi câu thơ khiến người đọc liên tưởng đến sự mong chờ, sự nhung nhớ của một chuyện tình.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Huế thương

Chuông chùa Thiên Mụ

Khoả sóng Hương Giang

Thương thuyền độc mộc

Mây trắng dải tang

Sáo đã sang sông

Chòng chành đơn độc

Lẩm nhẩm thầm đọc

“Mô, tê, răng, rứa”. Thương!

Bài thơ thể hiện nỗi buồn thương chẳng rõ của chàng trai dành cho cô gái hay của cô gái cho chính mình khi phải lên thuyền sang sông. Hình ảnh sáo sang sông gợi liên tưởng người con gái theo chồng. Lẽ ra đó phải là ngày vui nhưng qua cách viết của tác giả ta lại thấy thật thương.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Thơ về phố Huế thiếu em

Đi trên Phố Huế thiếu em

Để cô gái Huế cứ nghiêng nón nhìn

Đành lòng anh phải lặng thinh

Nếu anh lên tiếng họ rinh mất liền

Em gái nơi xa xứ Huế ơi

Nhớ giữ cho Anh chút Huế xưa

Bao giờ có dịp Anh ghé lại

Cho Anh xin lại vẻ Huế nay

Chàng trai đi trên phố Huế một mình khiến cho bao cô gái để ý. Thế nhưng chàng đã đem lòng yêu một người con gái Huế khác, chỉ có điều giờ nàng không ở đây nữa. Chàng trai mong dù cô gái có đi đâu cũng vẫn giữ trong mình những nét Huế xưa.

Con người xứ Huế nổi tiếng thủy chung

Bài thơ ngắn hay về Huế: Trời Huế nơi ấy có em

Một trời xứ Huế mộng mơ.

Trời xanh cao thẳm nắng thơ hương tình.

Ngàn năm nắng ấm bình minh.

Nơi xa xứ Huế bến tình tim anh.

Hương hoa cỏ lá cây cành.

Rì rào tiếng hát mây xanh cao vời.

Chim ca hát múa chơi vơi.

Líu lo líu lót bên trời yêu thương.

Âm vang tiếng suối nghê thường.

Đàn ca múa hát âm hường cá bơi.

Tình yêu nhân thế cao vời.

Phương xa xứ Huế bên trời có em.

Có một xứ Huế mộng mơ với nắng thơ hương tình. Chàng trai dù đi xa vẫn nhớ như in bầu trời xứ Huế, nhớ tiếng chim líu lo, nhớ tiếng suối với những đàn cá bơi. Chỉ cần nhìn lên bầu trời là sẽ thấy hình bóng người con gái mình thương.

Thu Thủy

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Huế Lãng Mạn Và Mộng Mơ Mới Nhất

Ai cũng bảo Huế mộng mơ

Cũng khen Huế đẹp Huế thơ Huế tình

Thuyền con sóng nước dập dình

Rời xa Bến Ngự cho mình nhớ ta

Bài thơ thể hiện sự tự hào của một người con xứ Huế. Huế không chỉ mộng mơ mà Huế còn rất tình nữa. Chỉ cần ai đặt chân đến Huế 1 lần, khi xa rồi lòng sẽ nhớ khôn nguôi.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Tình em xứ Huế

Em đứng đây đợi anh đến trao lời

Không xuống thuyền để rời sang bến khác

Chỉ sợ rằng giữa dòng đời đen bạc

Hai đứa mình sẽ bị lạc mất nhau

Em vẫn buồn như mưa chốn Vân Lâu

Như điệu hò u sầu Hương Giang gọi

Anh mãi xa để cõi lòng đau nhói

Trái tim em nói yêu đến tận cùng

Biết bao giờ mới nối được tình chung

Để hai ta không mông lung bến đợi

Cho yêu thương chẳng còn xa vời vợi

Huế hết buồn khi mưa tưới ngập đường

Người xưa ơi!! Giờ có còn vấn vương

Một người em đứng lặng trong sương sớm

Hình bóng khắc của tình đầu mới chớm

Giữ nơi tim giờ rớm máu đau mình

Bài thơ thể hiện sự thủy chung của người con gái xứ Huế. Vì đã hẹn ước nên nhất định không xuống thuyền để rời sang bến khác dù chẳng biết bao giờ mối tình ấy mới được nối lại như xưa.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Huế nhớ

Huế nhớ ai, mà huế buồn huế khóc.

Em nhớ ai, răng ra ngẩn vào ngơ.

Chạnh lòng ôm mối tình thơ.

Huế ơi, răng rứa,để em u hoài.

Trăng Vĩ Dạ,đêm ni sáng lắm.

Cầu Tràng Tiền, mấy độ bên nhau.

Bây chừ chỉ một mình em.

Huế ơi có biết là em rất buồn.

Người con gái Huế ôm một mối tình thơ để rồi buồn rồi khóc. Mới hôm nào còn bên nhau ngắm cầu Tràng Tiền, ngắm trăng Vĩ Dạ mà giờ chỉ còn có một mình người con gái. Tác giả hỏi Huế nhưng là để hỏi chàng trai liệu rằng có biết em buồn hay không?

Bài thơ ngắn hay về Huế: Vẫn còn nhớ Huế

Thuyền trông bến nước sóng xô bờ

Thả nhẹ chèo đưa gió thẩn thơ

Nghiêng khẽ mắt say hồn ảo mộng

Ngại ngần trăng dại phút hoài mơ

Đêm về cảnh Huế đường mê mải

Phố muộn ngày thu liễu vẩn vơ

Mềm rượu giọt buồn vui níu lại

Em cùng gửi nhớ nỗi mong chờ

Nếu ai đã được ngồi thuyền trên sông Hương chắc chắn sẽ cảm nhận được cái thơ mộng của Huế. Trăng như mơ màng, cành liễu rủ vẩn vơ, mềm mại. Nó khiến người đi xa phải nhớ về.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Lầu khuya vọng Huế

Lầu trước dõi về ngõ Huế thương

Bước chân đưa lại ngóng quanh đường

Đâu nơi gặp trước khi quen biết

Ứa lệ nên sầu nặng nhớ mong

Cầu dưới nhịp xa trông phố chợ

Bến sau trăng khuyết ẩn sương hồng

Thâu đêm thức vọng buồn soi mắt

Đầu ngã gối bên níu cảnh không

Tác giả ngồi trên lầu cao ngắm nhìn khung cảnh của Huế. Đưa ánh mắt qua từng con phố nhưng không thể nào gặp lại người quen cũ. Điều đó làm tác giả thêm buồn. Cùng với ánh trăng tác giả thức suốt đêm như muốn níu kéo một điều gì đó.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Mời bạn đến Huế quê tôi

Mời bạn đến Huế quê tôi

Ghé thăm lăng tẩm đền đài uy nghi

Thuyền Rồng Mời bạn cùng đi

Du sông ngắm cảnh mấy khi trong đời

Chiều vàng nhạt nắng rong chơi

Viếng chùa Thiên Mụ đến nơi điện đài

Ngự Bình có một không hai

Dòng Hương soi bóng đề tài thơ ca

Giọng hò trầm bỗng vang xa

Càng thêm yêu Huế thiết tha mặn mà

Thủy chung mến khách gần xa

Nét riêng rất Huế tinh hoa đất trời

Cố đô danh thắng tuyệt vời

Phú Xuân Thuận Hoá một thời vàng son

Bài thơ là lời mời gọi của người con xứ Huế dành cho những người bạn của mình. Đến Huế bạn sẽ được du sông trên thuyền rồng, được viếng chùa Thiên Mụ, ngắm núi Ngự Bình hay soi bóng bên dòng sông Hương thơ mộng.

Lòng vẫn tiếc xưa cảnh nhớ mong

Ngắm tìm hôm đến chợ hoa hồng

Rong chân bước mỏi chiều thêm mệt

Lạ ngõ đường quanh phố lại đông

Còn thấy bến qua thuyền rước khách

Tới theo đò ngược nước trôi dòng

Non ngàn Huế muộn trông người đón

Bồng trắng giấc mơ lạc cảnh không

Những con phố từa tựa như nhau ở Huế khiến du khách phương xa đi lạc. Những bước chân tìm đến chợ hoa hồng mệt mỏi hơn vì lạ ngõ, phố đông. Trên bến, đò ngược xuôi rước khách. Huế bây giờ đã nhộn nhịp hơn xưa rất nhiều.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Màu tím Huế

Sắc mầu tím Huế tôi yêu

Để tôi gặp lại những chiều Huế thương

Hai bên bờ sóng sông Hương

Trường tiền nối nhịp vấn vương tơ lòng

Trên cầu em đợi ai mong

Để tôi hỏi nhỏ trong lòng nhớ ai

Áo dài tím Huế mảnh mai

Tay em cầm chiếc nón bài thơ nay

Môi hồng tươi thắm men say

Làn da trắng đẹp như mây trên trời

Mắt huyền làm trái tim rơi

Nụ cười em thật tuyệt vời đấy em

Ôi mầu tím Huế thân quen

Trong mầu tím ấy ánh lên tình nồng

Nắng soi nhuộm má em hồng

Dịu dàng sắc Huế anh không thể rời

Màu tím là màu sắc chủ đạo của Huế. Những người con gái Huế trong tà áo dài tím thướt tha dễ khiến lòng người say đắm. Tác giả cũng đã đem lòng yêu màu tím, đem lòng yêu người con gái Huế dịu dàng.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Huế mơ

Tha thiết sông Hương, O đợi chờ

Xứ ni Eng da diết vần thơ

Chiều lên Vĩ Dạ, lòng nhung nhớ

Vân Lâu bến đợi trăng xa mờ

Tràng Tiền mấy nhịp giăng tơ nhợ

Thiên Mụ,khói bay tim si khờ

Nam Giao dốc đứng O còn nhớ

Cõng hoài đêm mộng lạc hồn mơ

Thấp thoáng bến Ngự O lặng chờ

Áo tím O bay trước nhà thờ

Tiếng chuông cuối cùng o mắc cở

Phú Cam dáng chạy Eng ngẩn ngơ

Nón lá nghiêng che Eng nín thở

Không biết mình yêu tự bao giờ

Chúa ơi xin cho tròn duyên nợ

Thì thầm Mái Đẩy dệt đường tơ.

Bài thơ sử dụng khá nhiều từ địa phương và cũng nhắc đến nhiều địa danh nổi tiếng của Huế. Đặc biệt cách gieo vần ơ ở cuối mỗi câu thơ khiến người đọc liên tưởng đến sự mong chờ, sự nhung nhớ của một chuyện tình.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Huế thương

Chuông chùa Thiên Mụ

Khoả sóng Hương Giang

Thương thuyền độc mộc

Mây trắng dải tang

Sáo đã sang sông

Chòng chành đơn độc

Lẩm nhẩm thầm đọc

“Mô, tê, răng, rứa”. Thương!

Bài thơ thể hiện nỗi buồn thương chẳng rõ của chàng trai dành cho cô gái hay của cô gái cho chính mình khi phải lên thuyền sang sông. Hình ảnh sáo sang sông gợi liên tưởng người con gái theo chồng. Lẽ ra đó phải là ngày vui nhưng qua cách viết của tác giả ta lại thấy thật thương.

Bài thơ ngắn hay về Huế: Thơ về phố Huế thiếu em

Đi trên Phố Huế thiếu em

Để cô gái Huế cứ nghiêng nón nhìn

Đành lòng anh phải lặng thinh

Nếu anh lên tiếng họ rinh mất liền

Em gái nơi xa xứ Huế ơi

Nhớ giữ cho Anh chút Huế xưa

Bao giờ có dịp Anh ghé lại

Cho Anh xin lại vẻ Huế nay

Chàng trai đi trên phố Huế một mình khiến cho bao cô gái để ý. Thế nhưng chàng đã đem lòng yêu một người con gái Huế khác, chỉ có điều giờ nàng không ở đây nữa. Chàng trai mong dù cô gái có đi đâu cũng vẫn giữ trong mình những nét Huế xưa.

Một trời xứ Huế mộng mơ.

Trời xanh cao thẳm nắng thơ hương tình.

Ngàn năm nắng ấm bình minh.

Nơi xa xứ Huế bến tình tim anh.

Hương hoa cỏ lá cây cành.

Rì rào tiếng hát mây xanh cao vời.

Chim ca hát múa chơi vơi.

Líu lo líu lót bên trời yêu thương.

Âm vang tiếng suối nghê thường.

Đàn ca múa hát âm hường cá bơi.

Tình yêu nhân thế cao vời.

Phương xa xứ Huế bên trời có em.

Có một xứ Huế mộng mơ với nắng thơ hương tình. Chàng trai dù đi xa vẫn nhớ như in bầu trời xứ Huế, nhớ tiếng chim líu lo, nhớ tiếng suối với những đàn cá bơi. Chỉ cần nhìn lên bầu trời là sẽ thấy hình bóng người con gái mình thương.

Thu Thủy

Đọc Truyện Cười Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Đà Lạt Lãng Mạn Và Mộng Mơ

Trăng ảo ảnh lập lờ trong sương trắng

ngọn gió nhà ai thấp thoáng ở bên đồi

tiếng móng ngựa gõ ròn trên dốc vắng

nghe mơ hồ một chiếc lá thông rơi

Em nhóm bếp bằng củi ngo chẻ nhỏ

ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người

tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng

siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi

Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả

hòn than kia đang đỏ đến hết lòng

mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói

mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng…

Đêm Đà Lạt, không gian trở nên mờ ảo nhưng cũng đầy lãng mạn. Ánh trăng soi khiến cảnh vật trở nên mơ hồ. Bên bếp than hồn, hình ảnh người con gái hiện lên mờ ảo khiến tác giả siêu lòng.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Đà Lạt mùa không em

Hoàng hôn vắng lạnh phía chân mây

Cánh nhạn sa đàn chốn nào đây?

Đông đến bơ vơ miền giá lạnh

Tìm nhau mấy thuở được xum vầy!

Anh thích lang thang những nẻo đường

Chiều buồn lặng lẽ ánh tà dương

Khói thuốc bâng khuâng rơi nhung nhớ

Khẽ hát vu vơ nơi phố sương

Đà Lạt mùa này vẫn mưa bay

Đỏ tía hồng phai hương hoa say

Vẫn những đêm trăng nghe mưa đổ

Nhưng chẳng còn em vãng chốn này

Đà Lạt mùa này nhớ dáng em

Nhớ bờ tóc rối ngát hương đềm

Vai gầy, ánh mắt, bàn tay nhỏ

Hồn em có phải quyện vào đêm?

Thôi rồi Đà Lạt đẫm hồn thơ

Ánh đèn phố thị át trăng mơ

Ngàn hoa sao vẫn còn lạt lẽo

Để phố bơ vơ, phố thẫn thờ!

Bài thơ là những cảm xúc buồn thương của tác giả. Ở giữa chốn Đà Lạt mộng mơ nhưng lại thiếu vắng hình bóng một người khiến cảnh chiều trở nên buồn hơn. Nhung nhớ khiến tác giả thấy mình bơ vơ.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Từ những bờ hoa gió thổi về

Tôi bỗng gặp tuổi thơ tôi ở đây

Với bờ hoa quỳ vàng nắng

Con đường âm vang sỏi trắng

Phố trập trùng sau những đồi thông

Nghe xôn xao gió dậy trong lòng

Sương quấn quýt ta về trên phố cũ

Thông đang độ vào mùa đậu quả

Nghe mơ hồ tiếng lá xao

Như trò chơi đuổi bắt ngày nào

Vừa gặp đấy rồi lạ lùng biến mất

Căn gác nhỏ, một lời hẹn trước

Bậc thềm ẩm ướt hoa rơi

Đồi thông cao lững thững mây trôi

Thành phố hiện sau vòm trời ảo ảnh

Dãy Langbian như một vòng tay lớn

Hương ở đâu theo gió thổi về

Con đường quanh co nở rộ tường vi

Sương mỏng mảnh bay qua chiều Đà Lạt

Hoa “đừng quên tôi” tím lối vườn tha thiết

Tùng biếc xanh đứng hát với mây trời

Và nắng chiều, vàng rực, nắng chiều ơi

Cứ tuôn mãi thác vàng trên mái phố

Cứ lấp lánh một câu chuyện cổ

Đã đọc đâu rồi suốt tuổi thơ

Tôi đến đây, giao ước với người xưa

Để được sống trong chiều vàng Đà Lạt

Tóc ai bay ngang trời như tiếng hát

Từ những bờ hoa gió thổi về

Bên những bông hoa dã quỳ màu vàng nắng, tác giả như gặp lại tuổi thơ của chính mình. Những hình ảnh tác giả nhìn thấy cũng như mơ hồ, vừa quen vừa lạ. Nhờ những hẹn ước năm xưa mà giờ đây tác giả được sống trong chiều vàng Đà Lạt.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Đà Lạt buồn

Đường quanh co đến bờ hồ than thở

Bỡ ngỡ lần đầu đến thành phố ngàn hoa

Hoa đó hoa đây, đẹp quá vỡ òa

Ôi Đà Lạt, phố sương mù mơ mộng

Trên sườn đồi cao vút những ngọn thông

Phía bên kia đỏ thắm quả dâu hồng

Ở sau lưng hoa thắm tràn nhựa sống

Trước mắt buồn, hồ Hương mênh mông

Nhưng hỡi ơi!

Lòng rượi buồn cảnh đẹp cũng như không

Sống phiêu du sao vướng nỗi tơ hồng

Người thì đông mà trong lòng trống rỗng

Giống khóc òa mà trong cơn mưa giông

Thôi thì…

Cứ lông bông cho hết ngày “than thở”

Rồi xa mờ những ký ức xa xôi

Mây buồn mây vẫn cứ trôi

Ta buồn ta cứ mình ta một mình

Lần đầu đặt chân đến thành phố ngàn hoa khiến tác giả ngỡ ngàng trước vẻ đẹp mơ mộng. Đi đến đâu cũng thấy sắc hoa tươi thắm. Thế nhưng trong lòng tác giả lại đang có một sự trống rỗng nên cảm thấy cô đơn một mình.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Thành phố sương mờ

Vãng thăm miền đất ngỡ thiên đường

Biệt thự huy hoàng phủ trắng sương

Đỉnh núi thông xanh lồng nắng sớm

Lòng thung điện sáng tỏa đêm trường

Cam ly ngọn thác hòa mây nước

Thiền viện mái chùa quện khói hương

Đà Lạt niềm mơ người viễn xứ

Cảnh quan thơ mộng ngỡ thiên đường

Chỉ là một chuyến vãng thăm thành phố Đà Lạt mà tác giả đã không thể nào quên. Từng câu thơ chứa đựng tình yêu mến của tác giả dành cho những địa danh nơi này. Quả thực với nhiều người Đà Lạt chính là thiên đường.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Thành phố sương mờ

Đà Lạt ngàn hoa nở rợp đường

Tinh mơ sáng sớm trắng mù sương

Bên hồ than thở Uyên Ương khóc

Thung lũng tình yêu lắm đoạn trường

Phố thị tưng bừng tràn ngập sắc

Vườn bông rực rỡ tỏa thơm hương

Ghé thăm một lần rồi nhớ mãi

Đà lạt ngàn hoa nở rợp đường

Đà Lạt vẫn được biết đến là thành phố ngàn hoa. Những bông hoa tràn ngập màu sắc mọc lên ở khắp nơi nơi. Thoảng trong không khí là hương thơm dịu dàng. Chỉ cần đến Đà Lạt một thần thôi là sẽ nhớ mãi khôn nguôi.

Đà Lạt ta về tìm trái thông

Tìm thông chợt thấy má em hồng!

Má em hồng quá thông không rụng

Rụng xuống hồn ta chút gió dông!

Đà Lạt ta về tìm trái mơ

Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!

Giận mình sao cứ lơ mơ mãi

Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!

Đà Lạt ta về tìm trái tim

Thuở xưa rơi rớt biết đâu tìm?

Em nhặt được không thì trao lại

Thương giùm gã ấy mắt lim dim!

Chàng trai trở về Đà Lạt tìm trái thông, tìm trái mơ nhưng đó chỉ là cái cớ. Cái chính khiến chàng trai trở về Đà Lạt là để tìm lại trái tim mình, tìm lại người con gái đã đánh cắp trái tim thuở nào.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Thiên đường Đà Lạt

Con nắng nhạt vàng ong trời Đà Lạt

Vần thơ ai bát ngát một cung tình

Hoàng hôn buông ánh điện sáng lung linh

Bao kể khát rùng mình tâm lơi lả

Đêm Đà Lạt tỏa hương thơm khôn tả

Anh tới đây uống cả giọt hồn em

Đắm say rồi! Ngắm mãi cánh hoa mềm

Tưởng chừng đã say thêm lời thơ vọng

Gió Đà Lạt nhẹ nhàng hương lay động

Dìu dịu ơi! như sống ở cung tiên

Mây bồng bềnh lượn khắp các lũng – triền

Hoa ngũ sắc cánh hiền dâng sương phủ

Lời thơ rót biết bao giờ cho đủ

Nét đậm đà buông rũ cả chân mây

Một lần thôi anh đã đến nơi đây

Tình em đó đong đầy hồn cát sỹ

Trời Đà Lạt của những ngày mộng mị

Gieo lòng người thi vị đậm thiết tha

Mưa bui giăng trên lối vắng mù xa

Thiên đường cõi bao la trời Đà Lạt!

Khung cảnh nên thơ của Đà Lạt đã khiến chàng trai say đắm nhưng say hơn là khi uống phải giọt hồn em. Giọng điệu bài thơ là giọng điệu của người đang yêu nên câu thơ nghe nhẹ nhàng và bay bổng. Đà Lạt đẹp như cõi thiên đường.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Người về Đà Lạt, tôi về Đà Lạt

Người về Đà Lạt tháng năm

Tôi về Đà Lạt hôm rằm tháng Giêng

Mỗi người đi một đường riêng

Bích Câu kỳ ngộ vô duyên, thôi đành!

Tháng Năm – nắng, núi rừng xanh

Người về chắc đứng lặng nhìn quê xưa?

Tháng Giêng – đêm có trời mưa

Tôi về nghe lạnh, không ngờ mưa Xuân!

Người về, lòng có bâng khuâng,

Có ai thầm hỏi chuyện gần, chuyện xa

Tôi về, cơn gió bay qua

Tháng Giêng Đà Lạt như là không quen!

Người về có tựa Lâm Viên,

Hay ngồi dưới thác Prenn ngậm ngùi?

Tôi thì nhìn Cam Ly trôi,

Bóng mây lãng đãng, bước người lang thang …

Tôi, người – ai nhỉ hoang mang,

Năm tàn cuộc chiến cũng tàn mộng mơ

Nếu còn đây những bài thơ

Là cơn nước mắt chỉ chờ chực tuôn!

Ôi Đà Lạt! Ôi Quê Hương

Về đây chi để thấy buồn rồi xa

Trạng nguyên đỏ những mái nhà

Máu hay lệ hỡi mưa Đà Lạt mưa?

Hai người cùng về Đà Lạt nhưng lại vào những thời điểm khác nhau nên không có duyên gặp gỡ. Mỗi người lựa chọn cho mình một điểm đến riêng. Mỗi khi về tác giả lại thấy buồn vì nghĩ đến ngày chia xa.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Đà Lạt mơ

Lắng nghe nhịp đập con tim

Lắng nghe từng bước đi tìm tình yêu

Đà lạt ngã bóng xế chiều

Dừng chân chỉ có sương mù đón đưa.

Đêm về đắm đuối trong mơ

Ngàn hoa phủ kín bao giờ từ xưa

Đồi thông ru gió trong mưa

Thác reo trắng xóa lưa thưa núi mờ…

Xuân Hương mặt nước đầy thơ

Tình yêu Than Thở ai ngờ biệt ly

Đồi cù nhớ những bước đi

Cỏ xanh man mác thầm thì miên man

Trăng đêm khi tỏ khi mờ

Tình yêu Đà lạt là tơ lụa đào

Đà lạt ta đến như thơ

Ra đi mãi nhớ khi về phải mơ.

Dừng chân bên Đà Lạt bạn sẽ được chào đón bằng những lớp sương mù. Không chỉ vậy, Đà Lạt còn được phủ kín bởi ngàn hoa. Bạn cũng sẽ không thể bỏ qua hồ Xuân Hương, hồ Than Thở. Cũng như tác giả trong bài thơ này, đến đây rồi nhớ mãi không quên.

Bài thơ ngắn hay về Đà Lạt: Đà Lạt mưa ngâu

Hình như ai khóc bên trời?

Ngưu Lang Chức Nữ một đời nhớ nhau

Ngồi nhìn từng giọt mưa sầu

Em ơi, Đà Lạt gởi đâu buồn này?

Tháng bảy xa quá tầm tay

Lệ em là giọt Ngâu đầy không gian?

Tận cùng nỗi nhớ mùa sang

Nghe trong sâu thẳm võ vàng hồn ta

Mưa thấm lạnh… mưa nhạt nhòa

Mưa qua góc phố, mưa òa trong tim

Gõ lên âm sắc không tên

Rung từng cung bậc thấm lên tâm bào

Mưa lắc thắc… mưa lao xao…

Mưa bay lấm tấm mưa vào vực tâm

Nghe tình cột buộc trăm năm

Mà sao lệ vẫn nhỏ thầm đợi nhau?

Thời gian như đã ngã màu

Tuổi trời chừng cũng qua mau một đời

Ngồi nhìn những hạt mưa rơi

Em ơi, Đà Lạt muôn đời mưa Ngâu?

Cơn mưa ngâu Đà Lạt khiến tác giả thêm buồn. Tác giả ngỡ như mình đã đi đến tận cùng của nỗi nhớ. Tác giả vẽ lên một khung cảnh mưa với nhiều sắc thái như vẽ lên tâm trạng con người với nhiều cung bậc khác nhau.

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,

Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,

Để nghe dưới đáy nước hồ reo.

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đã lặng chìm.

Hư thực làm sao phân biệt được?

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,

Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.

Không một tiếng gì nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

Đêm Đà Lạt tĩnh lặng, trăng sao như đắm đuối trong sương nhạt. Hình ảnh thơ của Hàn Mạc Tử khiến Đà Lạt trở nên vô cùng thơ mộng. Trên bầu trời nhuộm một màu trăng, bên dưới cảnh vật cũng im lặng để lắng nghe và để xem trời giải nghĩa yêu.

Thu Thủy

Thơ Tình Xứ Huế, Những Vần Thơ Huế Buồn Và Lãng Mạn Nhất

Tuyển chọn những bài thơ tình xứ Huế hay. Những vần thơ tình buồn viết về Huế với nỗi nhớ, cô đơn, chờ đợi,.. Bên cạnh đó là những bài thơ tình Huế thật lãng mạn viết cho tình yêu đôi lứa.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #01TỰ HÀO HUẾ ƠI Thơ: Lê Hoàng

Anh vẫn tự hào! Xứ Huế mộng mơ Mảnh đất Thần Kinh thương nhớ đợi chờ Có O áo tím! Chiều vươn gót nhẹ Cho hồn say lịm dệt những vần thơ

Anh vẫn tự hào! Xứ Huế thân yêu Vẻ đẹp sông Hương nắng hạ buông chiều Lão ngư chài lưới phiêu câu mái đẩy Một khúc tâm tình lòng bớt quạnh hiu

Anh vẫn tự hào! Xứ Huế nên thơ Thiên Mụ chuông ngân những sớm sương mờ Nam Giao Núi Ngự đang chờ ai tới Lữ khách nao lòng Huế thật mộng mơ

Anh vẫn tự hào, cổ kính cố Đô Thành nội rêu phong nghiêng bóng bên hồ Đậm nét cũ xưa cho ai lưu luyến Để mãi trong lòng một chút ngây ngô

Anh vẫn tự hào! Xứ sở thần tiên Mỗi lúc đi qua mấy nhịp Tràng Tiền Còn hoài thổn thức miền trung thương nhớ Đất Huế muôn đời mảnh đất hùng thiêng.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #02THƠ TÌNH HUẾ: ĐOẢN KHÚC MƯA Thơ: Quyên Ni

Ơi Huế ơi… chiều ni răng chi lạ Cứ mưa hoài mưa mãi rứa mần răng Để vòng xe quay quắt quá nhọc nhằn Mưa ướt áo giọt ngắn dài trên má

Thu đã qua đón đông về buốt giá Giọt mưa buồn cứ rỉ rả mê say Cho lòng ai nhung nhớ suốt đêm ngày Nơi phương nớ người có hay không nhỉ..?

Huế dầm mưa suốt mùa không ngưng nghỉ Dai dẳng hoài như thủ thỉ cùng ai Về nghe anh ôm Huế giấc mộng dài Cho đông ấm.. trọn bờ vai trinh nữ

Gửi chút gì vào mưa nơi viễn xứ Chút dỗi hờn chút nhớ chút chờ mong Huế vẫn yêu trông ngóng mãi một lòng Tình em đó.. như dòng Hương trĩu nặng..!!!

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #03BÀI THƠ: HUẾ THƯƠNG Thơ: Hà Thanh Hoa

Ta lại vào thăm Huế mến thương Đây là Đại nội, cửa Ngọ Môn Kia chùa Thiên Mụ nghe chuông vọng Khải Định lăng vua sử sách còn.

Sông Hương du thuyền nghe nhã nhạc Thả hồn thơ thẩn lạc trời mây Hoa đăng cầu phúc ta cùng thả Hạnh phúc bình an nước non này…

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #04BÀI THƠ: NÉT HUẾ Thơ: Kim Tuyến

Giọng nói quê mình thật dể thương Chào thưa dạ nhỏ quá khiêm nhường Trong ngần dịu nhẹ gieo tơ tưởng Thánh thót êm đềm để vấn vương Mấy tiếng “chưa tề…” nghe dẻo ngọt Vài câu”dị rứa…” thấy như đường Nghiêng vành nón lá nhìn mơ mộng Nét Huế người xinh đẹp lạ thường.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #05THƠ TÌNH: HUẾ NHỚ Thơ: Lê Hoàng

Trời xứ Huế ..mưa buồn như đổ lệ Hạt rơi dài lặng lẽ nỗi mong ai Con đường xưa lay lắt nhớ thương hoài Bóng dáng nhỏ đan tay mùa đông trước.

Mưa rả rích.. mưa hoài sao không ngớt Lòng não nề giọt nước chạm xốn xang Phố im lìm quán nhỏ chuyển mùa sang Đông lạnh lẽo ngỡ ngàng trong thương nhớ.

Em có thấy ..Huế buồn đang nức nở Nước sông Hương cũng đã bạc phai màu Thương giữa dòng chiếc đò lướt qua mau Cho bến vắng ủ sầu trong quạnh quẽ

Em có biết mưa rơi chiều xứ Huế Quặn thắt lòng vỗ nhẹ gửi vào mưa Phút giao mùa em có thấy hay chưa Mong em gửi duyên thừa về lối hẹn.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #06

THƠ TÌNH: HUẾ ĐỢI

Thơ: Mi Pha

Bến Vân Lâu còn ai chờ ai đợi Thuyền lững lờ dịu vợi mắt dõi xa Hoàng hôn buông bóng xế ánh dương tà Cung Đại Nội ngọc ngà em nâng bước

Gửi mơ mộng đến Tràng Tiền xuôi ngược Bóng em về tím mượt cả dòng sông Chiều ngẩn ngơ phố xá lạc giữa dòng Đò Vỹ Dạ long đong con nước rẽ

Nam ai lắng tiếng hò khoan thỏ thẻ Thiên Mụ sầu vắng vẻ cặp tình nhân Em hãy về qua Huế dẫu một lần Thuận An ngóng đôi chân trần bỏng rát

Anh sẽ đón sẽ đưa trao chất ngất Thật đậm đà ngọt mật ở Kim Long Sẽ trao em quả chín trái nhãn lòng Vườn bưởi đỏ trĩu cong toàn là trái

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #07BÀI THƠ: GỬI TÌNH HUẾ YÊU THƯƠNG Thơ: Phú Sĩ

Anh trở lại một chiều thăm xứ Huế Bản tình ca diễm lệ đất thần kinh Dòng Hương Giang ôi xao xuyến chân tình Giọng hò Huế vang đêm dài tĩnh mịch…

Núi Ngự Bình mơ màng trăng cổ tích Hiền hoà thay một vùng đất hữu tình Nón bài thơ áo tím dáng ai xinh Cho lữ khách tìm cung sầu bịn rịn

Cầu Trường Tiền ngỡ ngàng sông nối nhịp Chuyến đò chiều lưu luyến gió thôi bay Điệu nam buồn ru ướt nỗi lòng ai Người thương hỡi mong ngày ta chung lối

Đêm dần trôi gọi mời trăng đến muộn Hòa quyện theo với âm điệu trầm buồn Nghe nao lòng rung động nguyệt cầm buông Hồn Mặc Tử còn buồn nơi thôn Vỹ

Chiều bên Huế ai gieo niềm mộng mị Thuở tan trường Đồng Khánh khúc chia ly Còn đâu đây mùi hoa sứ xuân thì Đêm Gia Hội đắm chìm trong ước hẹn….

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #08TẶNG EM HUẾ THƯƠNG Thơ: Song Trà

Huế ơi.. em thích tặng thơ bởi em là Huế mộng mơ đó mà còn anh thì ở nơi xa thuở nay chưa được ghé qua bao giờ

anh chưa được thấy đôi bờ tím chiều trên bến đò chờ sông Hương chưa nghe câu cảm, câu thương người đi mô đó vấn vương Ngự Bình

Nam Giao vọng mãi cung đình Văn Lâu ngóng đợi bóng hình cố nhân ước mơ được đến một lần ghé qua thăm chốn phong trần chàng thơ *

gánh về một ánh trăng mơ ghép vừa một mảnh tình thơ tặng người Huế ơi.. ngoài ấy bây chừ cô em Vĩ Dạ còn cười như xưa

có còn cành trúc lưa thưa che ngang khuôn mặt tuổi vừa tròn trăng còn vang khúc hát Nam Bằng cho ai say đắm lòng hằng vấn vương

Huế ơi.. cho gởi chút thương thả trên dòng nước sông Hương ân tình dù xa cách mấy vạn trình trong tim xin khắc bóng hình Cố Đô.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #09

NHỚ MỘT LẦN VỚI HUẾ CÙNG EM

Thơ: Triều Dâng

Đã một lần em về Huế cùng anh Rồi nhớ mãi về nhau thành kỷ niệm Em dịu dàng trong sắc tà áo tím Đêm hoàng thành bịn rịn nắm tay nhau

Bao ước mơ nay sông mới bắc cầu Tình đã nối giữa hai đầu thương đợi Anh và em giữa trùng xa vời vợi Tiếng thơ lòng thánh thót gọi mùa yêu

Với Huế cùng em say đắm hương chiều Tay rối rít ….với bao điều dự cảm Lần đầu tiên gặp em hoà sắc thắm Nét dịu dàng tươi tắn để lòng say

Chúng mình đi tay chẳng muốn rời tay Trường Tiền, Văn Lâu, Đông Ba, Đập Đá Cầm tay em mà sao không muốn thả.???? Lòng bồi hồi muốn ôm cả ngày xanh….

Biết răng chừ em trở lại cùng anh.? Với Huế trong nhau gợi thành kỷ niệm Để một lần tím lòng bao lưu luyến Tay trong tay giấu kín… Xốn xang đầu….

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #10MỜI ANH VỀ VỚI HUẾ Thơ: Violet Hoa

Mời anh về với Huế một lần thôi Ghé Vĩ Dạ ngắm nụ cười em gái Tà áo tím nón nghiêng che mềm mại Nét tươi duyên vẫn mãi mãi đợi chờ

Mong anh về cùng ươm trọn ước mơ Ta vun đắp mối tơ duyên nồng thắm Bao tháng năm cách xa nhau ngàn dặm Về nha anh! Đằm thắm mối tình nồng…

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #11

VỀ BÊN EM XỨ HUẾ MỘNG MƠ…

Thơ: Vũ Xuân Hòa

Anh sẽ về cùng với Huế mộng mơ Với áo dài nón bài thơ quen lạ Để được nghe ngọt ngào câu thưa dạ Ngắm môi cười qua mắt lá nghiêng che

Về Huế thương ngắm mưa đổ trưa hè Thăm cố đô với bộn bề cảm xúc Dòng hương xanh khiến lòng mơ rạo rực Núi Ngự Bình thổn thức gọi niềm yêu

Bước bên nhau hoàng hôn đổ lưng chiều Nghe thỏ thẻ lòng em điều thầm kín Hương tình say đủ đợi chờ quả chín Hôn ngọt ngào chết lịm nửa hồn xuân

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #12

HUẾ BUỒN CHIỀU THU

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Anh hứa với em sẽ về thăm Huế. Răng chưa về cho mắt lệ em tuôn. Thu cố đô vẫn man mác dòng Hương. Em cô đơn mang nỗi buồn Vĩ Dạ.

Anh còn nhớ khi mô bên Đập Đá. Ngồi bên nhau mình ngó lá vàng rơi. Bến Văn Lâu nhìn dòng nước nhẹ trôi. Anh nắm tay, em bồi hồi xao xuyến.

Nụ hôn ấm nồng bờ môi hoà quyện. Chừ một mình em nhớ chuyện ngày xưa. Nhớ về một thời ai đã đón đưa. Sánh vai nhau ta lên chùa Thiên Mụ.

Bao năm rồi răng không quên tình cũ. Nhìn bên tê trên núi Ngự mây bay. Anh đã cho em nương tựa vai gầy. Ta trao nhau tình ngất ngây say đắm.

Anh biết không Huế mùa này rợp nắng. Nhưng thiếu anh Huế buồn lắm không vui. Cầu Tràng Tiền nhìn dòng nước chảy xuôi. Có biết chăng một người đang thổn thức.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #13NHỚ HUẾ Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Ngày xưa anh dìu em vào thành nội Bước lòng vòng quên lối cũ quay ra Nón lá nghiêng gái Huế quá mặn mà Tà áo trắng…thướt tha bay trong gió.

Nhìn sông Hương con đò nằm yên đó Núi Ngự Bình vàng võ đứng chờ nhau Chợ Đông chúng tôi đỏ trắng đủ màu Luôn nhộn nhịp cùng nhau vay với nợ.

Đồng Khánh xưa từng giờ ôm nỗi nhớ Dưới mái trường mình nợ Huế lời yêu Bến Vân Lâu không thiếu lúc về chiều Chùa Thiên Mụ ôm bao nhiêu kỷ niệm.

Dòng đời trôi anh chìm theo phù phiếm Bỏ mặc em…ngồi điểm kỷ niệm buồn Tháng ngày dài em cuốn hút theo chuông Choàng ôm Huế quay cuồng trong trí nhớ.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #14ÔI CHAO Thơ: Giang Hoa

Chiều ni Huế răng buồn chi lạ Dáng cô thôn bóng ngã ven đường Áo dài nón lá tím thương Trải dài theo lối nắng hường níu vai

Nắng rơi phố gió cài hoa tóc Cung Nguyệt Đình ngã dọc bóng soi Nhớ người nơi ấy một thời Hương Trà Vỹ Dạ là nơi lối về

Chiều ni Huế tỉ tê răng lạ Dòng sông Hương khói phả sương mù Nì O ngâm Huế đi O Ôi chao .. nghe thẹn tiếng hò phiêu diêu

Thuyền theo nước chênh chao soi bóng Cầu Tràng Tiền nét mộng nghiêng cong Mười hai nhịp sáu đường vòng Ôi chao .. lối ấy mặn nồng hương xưa.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #15CHIỀU TRÊN PHỐ Thơ: Nguyễn Chiến

Gặp cô nàng anh vừa ưng ý Muốn ngỏ lời ý nhị cùng em Hoa sen thơm ngát thầm khen Hương đồng gió nội tóc lèn ngang vai

Bến sông Hương giọng ai réo rắt Đêm mịt mờ gợi mắt ai sầu Câu ca xứ Huế chìm sâu Mái chèo khua nhẹ trăng mầu lăn tăn

Nàng để lại chiếc khăn tơ lụa Hỏi thầm ra là của khăn piêu Nhìn O yểu điệu mỹ miều Hài cong cánh phượng gieo điều nhớ nhung

Núi Ngự Bình mây chùng ngả bóng Cung Thiên triều Huế ngóng người trông Mười hai bến nước tơ hồng Người đưa kẻ đón Mặn Nồng Hương Xưa.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #16GỬI TÌNH RA XỨ HUẾ Thơ: Trăng Đã Lặn

Sẽ có ngày…anh tìm đến quê em Miền đất hứa, thân yêu và thơ mộng O em gái luôn căng tràn sức sống Giọng ngọt ngào, say dịu…trái tình yêu.

Sẽ có ngày…êm ả những buổi chiều Hồn phiêu lãng ngắm sông Hương xanh biếc Lúc rầm rộ, lúc êm đềm. Ôi, tha thiết Xiết tình yêu lúc chặt, lúc hững hờ.

Cầu Tràng Tiền luôn ẩn hiện trong mơ Mang vẻ đẹp mê li…và vô cùng kì vĩ Anh mơ đến, mơ đến ngày…ra thăm nơi hùng vĩ Với tình ý thật thà…gởi đến Huế yêu thương.

Anh muốn qua hết tất cả con đường Đến Vĩ Dạ…vấn vương thơ tình Tử Bao kí ức ngày xưa anh cất giữ Vĩ Dạ hiền hòa làm thơ thẩn lòng ai.

Sẽ có ngày…rồi sẽ có một ngày Anh mang nắng trời Nam ra nơi đó Sưởi ấm thơ, sưởi ấm tình bỏ ngỏ Ngắm trăng vàng ở trời Huế bên em.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #17HUẾ ĐỢI Thơ: Kiều Oanh

Người hãy về với Huế một lần đi Em sẽ hóa cơn mưa đầu mùa hạ Đêm trầm tích, nhưng đêm nồng nàn quá Đợi chờ anh… hương sen tỏa ngát mùa !

Về đi chúng tôi hóa nhánh thông xưa Đưa anh lên núi Ngự Bình vọng gác Kể anh nghe về chuyện tình trầm mặc Nàng Huyền Trân Công Chúa tại sao đi.

Về đi anh, còn lần lữa làm chi Sao lỡ để cổ thành loang rêu úa Đừng để em hóa đền đài lần nữa Khiến lời ru lạc lõng giữa thiên hà…

Về Huế đi anh kẻo Huế xót xa Duyên nợ rồi ,em không còn e thẹn Yêu đến rứa mà răng còn sai hẹn Có lẽ nào….đành lỡ hẹn ..người ơi…!

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #18ĐIỀU ƯỚC GIẢN ĐƠN Thơ: Lưu Ảnh

Ước một lần thăm xứ Huế thân yêu Để được ngắm hoàng hôn chiều tháng Hạ Đâu ngại bởi núi sông này xa quá Quỹ thời gian không đủ bước đăng trình

Mộng lâu rồi… cô gái Huế thật xinh Đáy lưng ong điểm trang tà áo tím Khách vãng lai còn ngỡ ngàng bịn rịn Nét trầm tư hòa quyện vẻ dịu dàng

Mơ được nhìn Cố Đô Huế đài trang Trèo núi Ngự, nghe chuyện tình Trầm Mặc Và chiêm ngưỡng lời thơ tình sâu sắc Qua giọng ngâm Kiều* nghệ sỹ đa tài

Ước mơ rằng trong một buổi sớm mai Thuyền êm ả giữa dòng Hương xứ Huế Vào Thiên Mụ lắng nghe lời kinh kệ Trải tâm hồn… nơi Huế mộng Huế mơ.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #19TỰ TÌNH HUẾ THƯƠNG Thơ: Quốc Hoài

Đến bao giờ Người trở lại dòng Hương? Cơn nắng hạ buông niềm thương nỗi nhớ! Khi sắc tím bằng lăng vừa chớm nở Chờ bước chân người trở lại miền xưa

Gió ru hồn bao kỷ niệm xa đưa Lòng chợt lặng…chút mưa buồn lất phất Phố cổ thênh thang lối xưa nhòa nhạt Dõi mắt tìm những khoảnh khắc…còn đâu?

Dòng Hương Giang vẫn xanh ngắt một màu Dấu yêu xưa, thuở ngày nào…gọi mãi Hương mùa cũ, dư âm còn đọng lại Lê bước chân trần khắc khoải miên man

Xứ lạ quê người tất tả lo toan Nay trở lại giữa nồng nàn ký ức Huế vẫn thân thương, tình người chân thực Ánh lửa bập bùng thổn thức tình quê!

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #20QUA HUẾ Thơ: Giang Hồng

Ai còn đợi bên kia đèo mây trắng Nên tôi về buộc nắng sáng tháng năm Sau những ngày mê mải thăng trầm Huế vẫn ôm tôi vòng tay ấm áp

Để bên ni đèo phong ba bão táp Về bên em lời đáp nghĩa ân nồng Tha thiết đôi bờ, thương nhớ dòng sông Hương Giang vẫn mênh mông một dòng chảy

Em ngả nón xa xôi về phía ấy Để Bài thơ đưa đẩy nhịp phách rơi Câu thơ nào theo vành nón nhẹ trôi Làm nhịp chèo ru tôi về xứ Huế

Răng mà tôi cứ biền biệt như thế Em chẳng hờn chẳng kể trách chi mô Giấu lòng mình trong vành nón bài thơ Nghiêng ánh mắt tím chờ và tím đợi.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #21TIẾNG LÒNG NƠI HUẾ Thơ: Phú Sĩ

Chỉ một lần về xứ Huế quê em Chẳng biết sao anh bỏ về chẳng hẹn Để Thiên Mụ tiếng chuông buồn ngân tiếng Bến Vân Lâu lưu luyến ngẩn ngơ sầu

Chỉ một lần rồi cách mấy mùa ngâu Anh đã quên tiếng hò sâu thương nhớ Quên con nước sông Hương còn dang dở Đợi gió chiều ru lại khúc tình thơ

Chỉ một lần rồi cách biệt câu chờ Để thẩn thờ nón bài thơ năm ấy Cho áo tím nhạt phai màu nắng trải Mắt ai buồn dầu dãi phố mồ côi

Nếu có lần anh rẽ lối xa xôi Nhớ đến Huế xin hãy thôi đừng hỏi Người năm xưa áo dài bay đâu vội Bởi xa rồi màu trắng thuở tinh khôi.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #22NHỚ MỘT THỜI Thơ: Lưu Quốc Trường

Nghe em hát câu hò xứ Huế Mà sao lòng nhớ thế người ơi Nhớ sao ánh mắt nụ cười Của người con gái một thời tôi yêu

Đã lâu lắm mỗi chiều nắng ngả Tôi lặng thầm nhớ quá ngày xưa Cái ngày xưa đó như mơ Gặp em thật quả bất ngờ mới hay

Ngày đó tay vòng tay ôm nhẹ Em mềm người cứ để tôi hôn Nghe hơi em thở dập dồn Lòng tôi sao thấy bồn chồn quá thôi

Kỉ niệm đẹp em ơi nhớ thế Nhiều năm rồi nào dễ quên đâu Bao lần gió nổi qua cầu Trong tôi vẫn nhớ môi trầu đỏ tươi

Thế mới thấy kiếp người nhanh quá Mới ngày nào nay đã già rồi Nhớ về kỉ niệm bồi hồi Một thời tuổi trẻ, một thời yêu nhau.

Thơ Tình Xứ Huế Buồn & Lãng Mạn #23(đang cập nhật..)

Những Bài Thơ Vui Về Tình Yêu Hay, Hài Hước Và Lãng Mạn Nhất

Những bài thơ vui về tình yêu hay, hài hước nhất sẽ mang đến cho bạn những phút giây thật thư giãn. Tình yêu mình cùng nhau trải qua bao hạnh phúc ngọt ngào và cũng có cả bao đắng cay mặn ngọt. Suy cho cùng mối tình đẹp nhất là mối tình có đầy đủ cảm xúc vui buồn, đau khổ.

8. Nếu mà không lấy được em, Anh về đóng cửa cài đèn đi tu. Tu mô cho em tu cùng, May mà thành phật ở chung một chùa Nước trong nước chảy quanh chùa , Tình yêu như thể rút thăm Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau. Tình yêu như thể đi câu Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài. Tình yêu như thể quan sài Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run. Tình yêu như thể dây thun, Lúc co lúc giãn lúc sờn đứt ngay. Tình yêu như thể người say Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời. Tình yêu như thể điểm mười Có học cho hết cả đời vẫn mong. Tình yêu như thể đuôi công Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì. Tình yêu như thể bánh mì

CHỖ… này chỗ nọ cứ chen TRỐNG… vắng em vẫn ở quen lâu rồi

Em ơi ruộng nhà ở đâu Chỉ cho anh biết, cày sâu vụ này Phấn đấu lúa tốt bông dày Đến mùa gặt hái, thóc đầy trên sân Làm người hay làm chó Không biết cô gái nhà ai Tạo dáng có một không hai tuyệt vời Mắt tôi ngắm mãi không rời “Ước làm con chó đang ngồi vẫy đuôi”

Thơ vui về tình yêu ngắn

Bài số 18 Đừng thấy tao nhịn- mà ngồi lên đầu tao Đừng thấy tao bơ- mà nghĩ tao ngu ngơ Đừng nghĩ tao bất ngờ- hãy biết tao đoán được Muốn đóng kịch với nhau à OK, Tao sẵn sang chuyển chèo thành cải lương đấy Những bài thơ chế tình yêu vui lãng mạn và hài hước nhất

Thơ chế tình yêu hài

Thơ vui về tình yêu thể hiện tâm tư tình cảm trong câu chuyện tình yêu qua lăng kính thật hài hước và dí dỏm sẽ mang đến cho hai bạn những phút giây thư giãn bên nhau. Trong tình yêu, dẫu biết sẽ không tránh khỏi những lúc buồn bã, mệt mỏi, nhưng để cùng nhau vượt qua thì không phải cặp đôi nào cũng làm được.

Vậy tại sao không mang lại cho nhau cảm giác thật vui khi ta bên nhau, đem đến cảm xúc thật thư giãn và sảng khoái cho nhau nhỉ? Cùng gửi đến người ấy những câu thơ vui về tình yêu sau đây ngay thôi nào

Bài số 1 Nụ cười em bao la vũ trụ Muôn vạn thiên hà lấp lánh trăng sao.

Bài số 3 Bên sông một đóa hoa cười Bèo trôi lãng đãng tình người an nhiên.

Bài số 4 Ở đâu trăng có nhớ người Ở đây đang có một người nhớ trăng

Bài số 5 Người ơi gặp gỡ làm chi Trăm năm biết có duyên gì hay không

Bài số 6 Nắng mưa là chuyện của trời Tương tư là chuyện của tôi yêu nàng

Bài số 7 Nửa sự thật không còn là sự thật Và tình yêu không một nửa bao giờ

Bài số 8 Người ơi trong cõi phiêu bồng Chỉ xin giữ lấy tấm lòng thủy chung

Bài số 9 Ôi hạnh phúc anh thấy mình nhỏ bé Chép tình yêu trong trang giấy thơ ngây

Bài số 10 Trăm hoa nào dám cười trong tuyết Duy chỉ hoa đào đón gió xuân

Bài số 11 Và cứ thế mỗi ngày thêm một tý Ta yêu nhau cho mãi tới muôn đời

Bài số 12 Với em dù lắm chua cay Tình yêu trước gió càng lay càng bền

Bài số 13 Hoa trinh nữ mang tấm lòng tự ái Yêu em rồi đừng chọc gái nha anh

Bài số 14 Tìm em tìm hết cuộc đời Mà sao em cứ để tôi mãi tìm.

Bài số 16 Em là sóng xin đừng như sóng Dội vào bờ xin chớ ngược ra khơi

Bài số 17 Ta yêu em chưa bao giờ một lần Yêu em vì chỉ biết đó là em.

Bài số 18 Đời người con gái hai màu áo Trắng ngây thơ và tím buổi chiều.

Bài số 19 Từ nay tôi đã có người Có em đi đứng bên đời líu lo.

Bài số 20 Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên

Bài số 21 Trái tim hát lại câu thề Bài thơ tôi lại nhớ về người dưng.

Bài số 22 Chỉ mình em thôi và chỉ một Mình em ngự trị trái tim anh.

Bài số 23 Dù cho sông cạn đá mòn Còn non còn nước còn lời thề xưa.

Bài số 24 Đôi khi lỡ hẹn một giờ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Bài số 25 Chân cứ bước theo nhịp hồn cứ động Em là em anh đợi khắp nẻo đường.

Bài số 26 Có khi nào trên đường đời tấp nập Ta vô tình đi lướt qua nhau.

Bài số 27 Sớm vọng mặt đất thương xanh núi Chiều lộng chân mây nhớ tím trời.

Bài số 28 Tôi đi tìm cái nửa của tôi Sao tìm mãi đến giờ không thấy.

Thơ chế tình yêu 2 câu

Bài số 1 Hoa thơm, Hoa đẹp, Hoa vẫn tàn. Tình sâu, Tình nặng, Tình vẫn tan.

Bài số 2 Rượu đắng, Rượu cay, Rượu vẫn hết. Người Hứa, Người thề, Người vẫn quên…

Bài số 3 Trăng lên..trăng tròn..trăng lại khuyết Tuyết rơi..tuyết phủ..tuyết lại tan

Bài số 4 Tình yêu như một que tăm. Khi xong yến tiệc xỉa răng một hồi.

Bài số 5 Tình yêu như một cái nồi. Cái vung mà khít thì sôi rì rà.

Bài số 6 Tình yêu như một chiếc phà. Mỗi khi cập bến là ta hết đời.

Bài số 7 Tình yêu như một cái chai. Rót lắm cũng hết nên ai cũng thèm.

Bài số 8 Tình yêu như một chiếc kèn. Tò te cứ thổi vang rền loa loa.

Bài số 9 Tình yêu như một bông hoa. Ai ai cũng muốn hít hà khen thơm.

Bài số 10 Tình yêu như một đống rơm. Gặp mồi lửa cháy hương thơm ngọt ngào. Bài số 11 Tình yêu như thể tù lao. Người ngoài dại dột vượt rào vô thăm.

Bài số 12 Tình yêu như chiếc bút chì. Lâu lâu không vót… tức thì vứt toi.

Bài số 13 Tình yêu như một trò chơi. Hỏi rằng nhân thế mấy người thắng đây?

Bài số 14 Tình yêu như một sợi dây. Chăng qua chăng lại có ngày đứt ra.

Bài số 15 Tình yêu như cái bánh đa. Ai đem nhúng nước thế là mất ăn.

Bài số 17 Tình yêu như một cái chai. Rót lắm cũng hết nên ai cũng thèm.

Bài số 18 Tình yêu như một chiếc kèn. Tò te cứ thổi vang rền loa loa.

Bài số 19 Tình yêu như một bông hoa. Ai ai cũng muốn hít hà khen thơm.

Bài số 20 Tình yêu như một đống rơm. Gặp mồi lửa cháy hương thơm ngọt ngào. Bài số 21 Tình yêu như thể tù lao. Người ngoài dại dột vượt rào vô thăm.

Bài số 22 Tình yêu như một que tăm. Khi xong yến tiệc xỉa răng một hồi.

Bài số 23 Tình yêu như một cái nồi. Cái vung mà khít thì sôi rì rà.

Bài số 24 Tình yêu như một chiếc phà. Mỗi khi cập bến là ta hết đời.

Bài số 25 Thất tình mới biết yêu là khổ Say tình mới biết khổ vì yêu

Bài số 26 Thức đêm mới biết đêm dài Yêu người mới biết những ngày đợi mong.

Bài số 27 Kim đâm vào thịt thì đau Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời

Bài số 28 Bướm đồng khẽ động thì bay Bướm nhà động cái lăn ngay ra giường

Bài số 29 Chim đồng bóp phát chết ngay Chim nhà cứ bóp càng ngày càng to

Bài số 30 Thu đi để lại lá vàng Anh đi để lại cho nàng thằng ku

Bài số 32 Trung thu là Tết thiếu nhi. Cớ sao người lớn lại đi chơi nhiều.

Bài số 33 Đi nhiều rồi lại làm liều. Làm liều rồi lại thêm nhiều thiếu nhi.

Bài số 35 Thật tình tôi thấy tâm tư Trái tim tan tác, tình tôi tan tành

Bài số 36 Tối tăm,tự tử thì thành Treo thân trên tháp tôi thành tử thi

Những Bài Thơ Tình Lãng Mạn Hay Nhất Gửi Người Thương

Ghế vắng, chiều buông rặng liễu sầu lặng lẽ

Ân tình hãy còn nặng lòng như thế

Nên ngày gió về đâu dễ dửng dưng quên…

Phương Nam nắng đầy mà nghe chênh vênh

Rưng rưng tủi hờn thèm một vòng tay ấm

Thương phía yêu thương co mình trong giá lạnh

Hà Nội lạnh rồi, biết sẽ rất cần nhau

Mà không thể đành vờ như hờn dỗi

Một đêm nhớ đầy hôn nhau trong mơ vội

Mới hay mùa đông xơ xác thêm nhiều.

Nếu nói thật lòng thương biết bao nhiêu

Có đủ ấm hơn giữa mùa buốt giá

Hay đủ mát lành nắng phương Nam đương hạ

Và ngày cách xa níu lại thêm gần?

Nhẹ dàng, mong manh sương rơi trên ngọn cỏ

Em phải trở về, xinh đẹp, là em thôi!

Chiếc lá cựa mình ôm chút nắng tinh khôi

Bao chuyện buồn vui em cất vào quá khứ

Nếu có nhớ nhung, em gửi vào câu chữ

Bình dị, an yên như ngày em bắt đầu!

Cuộc đời dài rộng ai biết trước ngày sau

Bầu trời cao xanh, nhạt màu ngay, có thể

Tình yêu dẫu đẹp cũng thấm buồn, có lẽ

Kể từ hôm nay em sẽ sống cho mình!

Tháng Mười Một dịu hiền như một chiếc ô xanh

Sau những quẩn quanh em nép mình lặng lẽ

Em chọn hạnh phúc cùng đôi điều nhỏ bé

Như khóm họa mi khe khẽ nở bên thềm!

Biển tuyệt vời bởi con sóng ngân nga

Sóng cùng gió tạo lên bản hòa ca

Cứ vang mãi…chẳng khi nào ngưng nghỉ

Biển cũng giống như tình yêu anh nhỉ

Lúc bình yên… lúc lại cứ ầm ào

Biển lại yên bình… mỗi khi qua giông bão

Biển sẽ đẹp hơn… sau những trận thét gào

Và tình yêu… cũng có khi như thế

Qua đắng cay… sẽ rất ngọt ngào!

Chờ anh về sau hành trình mải miết

Nồng nàn cũ vẹn nguyên màu tha thiết

Môi hôn ngọt ngào da diết cả trời Đông

Em vẫn còn chờ anh đấy biết không

Thêu gối mộng áo hồng khăn voan trắng

Anh xa em đã bao mùa lặng vắng

Hoa sữa chẳng nồng nàn như thuở còn nhau

Chạm Đông thật rồi anh có thấy đớn đau

Đậm sâu cũ úa nhàu theo năm tháng

Em gom ái ân buông theo chiều chạng vạng

Dệt những nghẹn ngào ở khoảng không anh

Về với em đi về tìm lại ngày xanh

Nhành hoa tím vẫn mong manh trước gió

Hẹn ước trăm năm chẳng dễ gì buông bỏ

Nơi Hạnh phúc có chúng ta

5. Nhớ Nhung – Huỳnh Minh Nhật

Đường chiều ánh mắt hư vô

Trời xanh một màu rất thực

Mải mê những phiến chân trần

Lời thương dùng dằng không ngỏ

Thu về rụng trắng ngoài sân

Chợt nghe hương mùa xao xuyến

Người giờ như áng mây trôi

Dường như lại nhớ nhung rồi…

Với giêng hai rét lộc rét đài…

Ta khoác áo rong chiều phố thị

Nghe giá lòng chút lạnh tàn phai

Bỗng mắt như chìm trong mắt biếc

Người bên kia, ta đứng bên này

Hăm chín tết hoa tràn đại lộ

Có hoa nào chuốc được hồn say?

Phố tấp nập, chợ chiều chật chội

Mấy bước chân sao quá xa vời

Đường thì hẹp, người thì quá vội

Hay chạnh lòng lứa lứa đôi đôi?

Rồi ai cũng ngập ngừng cất bước

Ta ngẩn ngơ chỉ đứng vô hồn

Chiều tan giữa đôi bờ cách biệt

Dội xuống đời nắng nhạt hoàng hôn…

Sao hồn tôi dùng dằng, không chớm hạ

Khi tiếng ve đương giục giã sang hè?

Con nắng đầu mùa lỡ cơn thiếp ngủ

Gió phơn chiều đang gõ nhịp lê thê

Sao thời gian bỗng im chìm từ ấy?

– Thuở người đi bỏ lại điệu môi cười

Đã nhiều năm không ngồi bên cửa lớp

Sao lạ lùng ta cứ tuổi đôi mươi?

Em nơi đâu? Có thấy mình đã Hạ?

Có nghe chăng giọt lệ có linh hồn?

Tôi lạc lõng những đêm dài hóa đá

Kể khi người hẹn ước với hoàng hôn

Tiếng trống hững hờ buổi học chia tay

Có gã khờ ngẩn ngơ theo nhịp guốc

Nhặt mùi hương vương vai áo em gầy

Thôi vĩnh biệt những miền trời đằm thắm

Những mộng mơ, những ngày tháng êm đềm

Xin từ giã cả một thời rạo rực,

Quãng đường về là hình bóng rất em…

Tôi chỉ giữ những “dòng thư… không gửi”

Bởi dấu yêu đã tàn úa ngang trời!

Cánh phượng hồng ai kết thành nỗi nhớ

Nay đâu rồi mùa hạ của tôi ơi…?

Nửa vầng trăng mờ ảo nơi góc trời

Người đang ở phương trời nào có nhớ…

Chốn quê nhà em chờ bóng người thương…

Chiều Đà Lạt sương giăng buồn tê tái

Ta lang thang tìm lại mảnh thơ tình

Xưa đánh rơi vì lỗi nhịp con tim

Tìm chẳng thấy, chắc heo may dấu mất

Nhưng rung cảm thì ta đã cất

Vào một ngăn sâu thẳm của lòng ta

Để mỗi mùa cây phượng tím trổ hoa

Biết lấy gì làm quà cưới cho em

Lòng hỏi lòng lại hỏi trời hỏi đất

Cái quý nhất, tình tôi em để mất

Mình cũng từng hò hẹn phải không anh?

Con đường xưa, dấu chân hai đứa

Dòng thời gian đã in màu lá đổ

Qua lâu rồi, anh có nhớ hay quên?

5. Giấc Mơ có Anh – Tác Giả: Trịnh Thanh Ngân

Em không từ bỏ giấc mơ có anh

Nhưng anh ơi đó là em không từ bỏ

Em cố chấp một mình trong cô quạnh

không có chỉ có hạnh phúc ngọt ngào mà còn có cả những tiếc nuối ngậm ngùi, cả những câu chuyện tình yêu dở dang, đau đớn. Muôn vàn cảm xúc ấy bạn sẽ được trải nghiệm cùng những vần thơ mà chúng tôi giành tặng nói trên. Đó là liều thuốc bổ cho tâm hồn, giúp bạn có cái nhìn đa chiều, lạc quan hơn trong tình yêu.

Để mong ngày anh về khiến em bớt bơ vơ

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Huế Lãng Mạn Và Mộng Mơ trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!