Xu Hướng 12/2022 # Những Bài Thơ Hay Viết Về Ninh Bình Quê Hương Tôi / 2023 # Top 17 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Những Bài Thơ Hay Viết Về Ninh Bình Quê Hương Tôi / 2023 # Top 17 View

Bạn đang xem bài viết Những Bài Thơ Hay Viết Về Ninh Bình Quê Hương Tôi / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tổng hợp những bài thơ hay viết về quê hương Ninh Bình yêu thương. Những bài thơ thể hiện tình cảm của những người con sinh ra và lớn lên ở Ninh Bình. Bên cạnh đó là tình yêu đôi lứa gắn liền với vùng đất này.

BÀI THƠ: NINH BÌNH QUÊ MẸ

Thơ: Hạnh Elip

Lời chào đón khắp miền đất nước

Về Ninh Bình sơn cước cỏ lau

Dẹp mười hai xứ hát câu an bình

Chùa Bái Đính tâm linh rộng mở

Chốn phương xa cách trở ngại chi

Đồng tâm hướng phật độ trì

Mang niềm an lạc những khi dối lòng.

Cùng vẻ đẹp ẩn trong đất mẹ

Đã mội thời tuổi trẻ vang danh

Cố đô vững trãi gọi thành

Núi cao giếng ngọc trong xanh nước thần

Tiếng thôn nữ nghe gần xao xuyến

Vang vọng đâu một chuyến ngao du

Êm đềm trăng rọi sương mù

Lá vàng rơi nhẹ mùa thu đã từng

Nhịp chân bước hãy dừng bến nhỏ

Chốn cảnh quang mây gió đón chào

Câu yêu, lời nhắn gửi trao

Một lần hãy thử bước vào chốn đây.!!

THƠ TÌNH NINH BÌNH QUÊ TA

Thơ: Tuấn Nguyễn

Tràng An sơn thủy hữu tình làm sao

Vua Đinh còn đó, áo bào còn đây

Cùng lên Bái Đính chắp tay

Tiếng chuông chùa vọng theo mây về trời

Hồn thơ còn mãi cho đời hoan ca

Thăm nhà thờ đá thánh ca dặt dìu

Nắng xanh ngọn núi Cánh Diều

Nước Non, Non nước bao điều ước mong

Thuyền ơi! Có nhớ Hoàng Long

Sông quê chảy mãi xanh trong một đời

Cúc Phương rừng thắm, hoa tươi

Ninh Bình như gọi, như mời bốn phương.

VỀ VỚI NINH BÌNH QUÊ EM

Thơ: Hoa Đồng Nội

Mời anh về với Ninh Bình quê em

Thăm lau bãi, núi quèn Vua tập trận

Dẫu cuộc sống với cuồng quay tất bật

Nhưng tình người chân thật mến thương nhau

Núi xanh màu ru tình đẹp ngàn lau

Tràng An lượn muôn màu khoe sắc thắm

Quê em đẹp phong cảnh hiền hòa lắm

Mời anh về cùng ngắm cảnh quê hương

Dắt tay anh soải bước dưới nắng hường

Thăm Tam Cốc lạc đường lên tiên cảnh

Chùa Bích Động hùng vĩ một bức ảnh

Mời anh về vai sánh bước bên nhau

Bái Đính chùa cảnh đẹp đến ngàn sau

Hào quang phật niệm cầu như dục thúc

La Hán trải dài tượng đúc đồng ngàn cân

Ngắm hoàng hôn vang vọng tiếng chuông ngân

Cây cầu Ngói trong ngần dòng nước mát

Màn đêm buông ta ngồi nghe biển hát

Cói rì rào tiếng nhạc nhẹ du dương

Mời anh về đây Ninh Bình quê hương

Nghe hát Xẩm thân thương mà nhớ mãi

Một lần đến anh hoài mong trở lại

Đất Ninh Bình đẹp mãi trái tim em.

ĐÂY LÀ QUÊ EM NINH BÌNH

Thơ của Ngốc

Ngồi đây Ngốc nói cho nghe

Quê hương Ngốc đó anh về hay không

Lúa ngô dải khắp ruộng đồng

Rì rào gió thổi rặng thông đồi chè!

Đến thăm một chuyến sẽ mê không chừng

Bao la đồi núi điệp trùng

Non xanh nước biếc hòa cùng gió mây!

Xin mời hãy ghé đến đây một lần

Mình cùng thăm động Tràng An

Thăm chùa Bái Đính kỳ quan tuyệt vời!

Dẫn anh dạo khắp muôn nơi

Chèo thuyền vãng cảnh anh thời thích luôn

Đãi anh những đặc sản ngon

Này là Ốc Đá lên non bắt về!

Món Ngon tuyệt nhất Thịt Dê mắm gừng

Còn đây Mắm Tép thơm lừng

Cốm Xanh nổi tiếng khắp vùng gần xa!

Chứa chan tình cảm đậm đà chất quê

Trong tim biết có những gì luyến lưu!

Đêm hè ngồi ngắm trăng treo

Quê hương Ngốc đó nếu yêu thì về !!

NINH BÌNH EM ĐỢI

Thơ: Violet Hoa

Ngắm dòng VÂN lặng lẽ uốn mình trôi

Núi THÚY nghiêng soi đáy nước in trời

Ca khúc ấy(*) ngàn đời còn vang mãi

Quê em đó bóng cờ lau đọng lại

Hồn VUA ĐINH vọng mãi CỐ ĐÔ XƯA

Vẫn vẹn nguyên trong di tích, đền chùa

Hào hùng lắm như vừa nghe tin thắng…

Quê em đẹp bởi có nhiều danh thắng

Những ngôi đền yên lặng rất uy nghiêm

BÁI ĐÍNH đây nổi tiếng khắp trăm miền

HOÀNG LONG uốn núi liền sông một dải

NHÀ THỜ ĐÁ tiếng chuông chiều vang mãi

Thánh ca còn đọng lại khúc du dương

Nắm tay nhau cùng bước dưới giáo đường

Thề trước Chúa yêu thương mình trao trọn…

VỀ QUÊ EM NHÉ Thơ: Violet Hoa

Anh có về Ninh Bình với em không

Dòng sông ấy núi lồng in đáy nước

Yêu biết mấy những con thuyền xuôi ngược

Bên mái tranh lời hẹn ước mặn nồng

Chiều đã về khói lan tỏa tầng không

Từng phiến đá tím loang hồn quê mẹ

Cơn gió thoảng khiến chiều rơi thật khẽ

Một mình em lặng lẽ ngóng tin anh…

Về đi anh chiều quê mẹ ngọt lành

Bên bếp lửa bữa cơm canh chờ đợi

Em nhớ mãi vị nồng hương nếp mới

Mắm tép đồng ghém gói chút tình quê…

Tặng Thầy Phú Bài Viết Về Quê Hương Bình Dương Của Tôi / 2023

(BDO) Nhà có mảnh vườn nho nhỏ trước sân, lâu nay mãi lo công việc mình quên chăm sóc để cỏ dại mọc um tùm. Cả tháng nay gặp trời mưa, thế là các loại dây leo trở mình vươn những chiếc ngọn dài ngoằng đeo bám tùm lum lên mái nhà, có ngọn bò vào tận cửa sổ. Thế là một ngày chủ nhật đẹp trời, tôi quyết định không đi chơi, ở nhà dọn vườn cho sạch sẽ.

Ban đầu, tôi nhổ hết những bụi cỏ dại và những đám dây leo rậm rạp, khoảng sân giờ trông đã sáng sủa hơn. Sau đó, tôi sắp xếp lại vị trí các chậu hoa. Thay giá thể cho mấy giò lan còi cọc. Tỉa bớt những cành nhánh héo khô của cây hoa hồng và cây cúc vạn niên. Xong xuôi đâu đó, tôi đứng ngắm lại mảnh vườn, sực nhớ thiếu thiếu một thứ gì đó. Để tôi nhớ lại từ từ. Hồi xưa, hồi tôi còn bé, trước sân nhà có cây mận quả trắng. Kế bên cậy mận, má đặt một lu nước để mỗi khi đi làm về, ba ra lu múc nước rửa mặt. Sau này, ba mua xi măng về trộn cát tráng lại cái sân để bà nội đi bớt trơn trợt. Chỗ có cây mận, ba xây gạch thành vòng tròn quanh gốc cây như một vành đai để chừa chỗ tưới nước cho cây. Đến khi bà nội mất, ba chặt bỏ cây mận để che rạp làm đám tang cho nội. Sau khi không còn cây mận, do thiếu bóng cây nên má cũng dời lu nước đi chỗ khác. À, tới đây thì tôi nhớ ra rồi. Hồi đó, kế bên lu nước còn có một bụi huệ chuối với những chiếc lá to xanh mướt và những chùm bông màu đỏ rực hoặc vàng tươi do chính tay bà nội trồng. Từ ngày không còn bà nội, không còn lu nước, bụi huệ chuối cũng héo dần và chết khô tự bao giờ.

Nhắc tới đây, bỗng dưng mắt tôi đỏ hoe vì nhớ bà nội. Ngày xưa, bà nội là người gần gũi và thương tôi nhất nhà. Thời đó cuộc sống còn nhiều khó khăn, quanh năm suốt tháng ba má tôi vất vả ngược xuôi đầu đường, góc chợ. Ba tôi làm nghề chạy xe ba gác, còn má thì gánh xôi đi bán dạo. Suốt ngày, tôi chỉ quanh quẩn bên bà nội. Lâu lâu, bà dắt tôi đi chợ và mua cho tôi đủ thứ đồ chơi. Điều tôi nhớ nhất là bà nội luôn bênh vực và bảo vệ tôi. Ngày đó, mỗi khi tôi có lỗi, ba vừa rút cây roi mây trên vách xuống là bà hắng giọng. Thế là ba chỉ dứ dứ cây roi mây và dọa tôi mấy câu rồi bỏ ra sân ngồi uống nước.

Trở lại với mảnh vườn nhỏ của tôi, tôi thật là có lỗi khi để bụi hoa huệ chuối của nội rụi tàn. Điều tôi cần phải làm bây giờ là trồng lại ngay nơi đó một bụi hoa huệ chuối. Thế là tôi cuốc đất lên cho tơi, trộn thêm một ít phân bón NPK. Xong rồi, tôi tìm đến các cơ sở bán hoa kiểng tìm mua cây hoa huệ chuối. Thế nhưng khi tôi hỏi đến tên hoa huệ chuối, ai cũng lắc đầu.

Tìm kiếm trên internet, tôi được biết: “Tại Việt Nam, canna lily chỉ là một loài hoa dại mọc ở bờ bụi mà nhiều người không hề biết tên. Một số người yêu hoa gọi chúng bằng những cái tên khác nhau như huệ chuối, ngải hoa, ngải chuối, huệ nước… Chúng thường mọc thành đám rộng, tạo nên vẻ thơ mộng, dân dã của một góc thôn quê”.

Thế là, tôi lặn lội về vùng quê ấp Mỹ Hảo, xã Chánh Mỹ tìm xin cây hoa huệ chuối. Thật đúng như lời giới thiệu, vừa qua cánh đồng trồng sen, rẽ vào con đường nhỏ, tôi bắt gặp ngay một bụi huệ chuối đang ra hoa đỏ rực ngay bàn thiên trước ngôi nhà nhỏ. Nhìn thấy một bà cụ dáng dấp như bà nội tôi ngày xưa, tôi cất tiếng gọi: “Bà ơi, bà cho cháu xin…” Bà cụ khoát tay: “Không có ai ở nhà, muốn hỏi gì tới đằng kia có tiệm tạp hóa, vô đó hỏi”. Thấy bà cụ tỏ thái độ cảnh giác với người lạ, tôi đâm ra dè dặt, nhưng lẽ nào tìm được hoa rồi lại quay về tay không. Tôi rụt rè: “Bà ơi, bà cho cháu xin một cây hoa huệ chuối…” Bà cụ hé cửa bước ra, nhưng vẫn đứng trong sân, trả lời: “Muốn xin gì, chiều quay lại đi cháu. Mấy đứa nhỏ dặn bà không được mở cửa cho người lạ vào nhà”. Nghe bà nói vậy, tôi thất vọng vô cùng, nhưng ráng cười gượng, nói: “Bà nội cháu rất thích hoa này, cháu tìm mua mấy chỗ rồi mà không có, thôi cháu xin phép bà, hôm nào cháu quay lại”.

Tôi vừa quay đầu xe chuẩn bị ra về thì bỗng dưng bà cụ cất tiếng gọi: “Khoan đã cháu, cháu tìm hoa này cho bà cháu à! Thế nhà cháu ở đâu, bà cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”. “Nhà cháu ở chợ thị xã, bà cháu năm nay gần 80 tuổi, nhưng bà đã mất hơn 3 năm rồi bà ạ!”. Bà cụ chậm rải bước ra cổng mở cửa rào: “Cháu vào đi, cháu nhổ mấy bụi chuối con về trồng, khéo đừng làm hư cây của bà”. Hì hục muốn toát mồ hôi, tôi mới bứng được mấy bụi chuối con. Tôi cảm ơn bà rối rít rồi lật đật quay về.

Sau những giờ phút căng thẳng trong công việc, trở về nhà chăm sóc mấy chậu hoa và bụi huệ chuối, tôi cảm thấy được giảm stress rất nhiều. Đặc biệt, mỗi khi nhìn ngắm những bông hoa huệ chuối bình dị, mong manh, rung rung trước gió, tôi cảm thấy ấm áp khi nhớ đến tấm lòng nhân hậu của nội và của bà cụ ở vùng quê Chánh Mỹ thơ mộng, hiền hòa.

HẠNH NGUYÊN(Nguồn báo Bình Dương Online)

Xã Chánh Mỹ nơi có ngôi trường THPT Nguyễn Đình Chiểu của tôi đấy thầy ạ.

1001 Bài Thơ Viết Về Bình Định, Tình Yêu &Amp; Con Người Quê Tôi / 2023

(iini.net) Tổng hợp những bài thơ Bình Định hay nhất. Đó là những vần thơ quê hương viết về tình yêu làng quê, tình yêu đôi lứa và con người vùng đất võ Bình Định.

BÀI THƠ: VỜ QUƠ BÌNH ĐỊNH

Thơ: Phan Hòa

Anh dắt em vờ thăm quơ Bình Định

Xem trai làng liệng dõ, gái làm thơ

Những ông cụ tám mư còn múa gậy

Bà ngâm Kiều, ngầu kéo sợi quay tơ.

Anh dắt em vờ thăm quơ Bình Định

Dọc triền đơ xem lũ trẻ chơi diều

Những cô gái mời em eng bánh ít

Tiếng quơ ròng dân nẫu thật đáng iu.

Anh dắt em vờ thăm quơ Bình Định

Nghe Mẹ ru con theo nhịp bài chòi

Cây cầu nhỏ bắc ngang dòng mương nhỏ

Và đàn trâu gặm cỏ dứ chưn đồi.

Ta dắt nhau vờ thăm quơ Bình Định

Nắng trải dàng ngan ngát một miền quơ

Ừ lạ nhỉ, Khúc giao mùa xuân đến

Đất và ngừ bỗng hoá một vườn thơ…

BÀI THƠ: TA YÊU EM – TA YÊU BÌNH ĐỊNH

Thơ: Phan Hòa

Ta yêu em, yêu lắm Bình Định ơi

Yêu câu hát bài chòi từ khi còn để chỏm

Yêu bãi cát dọc dài vươn mình ra biển

Dừa Tam Quan gọi gió đỉnh Cù Mông.

Yêu những chiều quê mây ráng đỏ hồng

Em quảy gánh lúa về lắc lư đôi bím tóc

Yêu con đường làng thời còn đi học

Tà áo dài nghiêng nón trắng Gò Găng.

Ta yêu em từ thời bao cấp khó khăn

Tem phiếu thịt rau ở cửa hàng Tuy Phước

Mùa mưa đến những cánh đồng ngập nước

Mình đợi xuồng qua lại bến sông Kôn.

Ta yêu em từ thuở tâm hồn

Còn trong vắt như nước hồ Núi Một

Vẫn chờ nhau đến ngày Mùng Năm tết

Về Tây Sơn xem lễ hội Đống Đa.

Ta yêu em chân chất thật thà

Như người Quy Nhơn yêu thơ Hàn Mặc Tử

Dẫu sóng gió ngoài khơi cuồng điên giận dữ

Tháp Đôi muôn đời in bóng giữa ngàn sao.

Ta yêu em từ mảnh đất vùng cao

Cùng Vĩnh Thạnh, Vân Canh ghé qua An Lão

Mưa tháng Tám đổ xô từng cơn bão

Mình lại quay về Phù Mỹ với Hoài Nhơn.

Ta yêu em từ sóng lúa xanh rờn

Vụ Đông Xuân trên cánh đồng Phù Cát

Cánh diều vẫy ngọn gió nồm rượi mát

Dọc triền đê xem đám cưới rước cô dâu.

Ta yêu em từ tiếng trống chầu

Ai thúc giữa sân Đình đêm hát bộ

Đến An Nhơn, qua cổng thành xưa cổ

Xem vở tuồng “Sơn Hậu” thật là hay.

Đất võ, trời văn… quê hương mình đó

Dẫu phía trước còn nhiều gian khó

THƠ LỤC BÁC: AI VỀ BÌNH ĐỊNH

Thơ: Lê Đức Lang

Trời Văn đất Võ muôn thời vang danh

Hòa bình dựng nước, chiến tranh quên mình.

Ai về Bình Định nghĩa tình

Người dân xứ Nẫu chân thành mến thương

Bốn mươi năm một chặng đường

Chung tay xây dựng quê hương đẹp giàu.

Ai về Bình Định cùng nhau

Qua cầu Nhơn Hội, lên đồi Thi Nhân

Cảnh quan xinh đẹp muôn phần

Quy Nhơn thành phố vạn lần đổi thay.

Ruộng đồng thẳng cánh cò bay bạt ngàn

Con đường xuyên Việt ngập tràn niềm vui.

Nhớ về Bình Định một thời.. đã qua.

Con gái xứ Nẫu cầm roi dạy chồng” (*)

Nghe qua ai có ngán không

Quê tôi con gái dạy chồng bằng roi.

Không tin xin thử về chơi

Để xem con gái quê tôi dạy chồng

Quê tôi con gái dạy chồng khỏi chê.

Đèo bòng “gái gú”… thì về quê tui

Về nhà chắc chắn cầm roi dợt chồng.

(*) Dựa theo: “Ai về Bình Định mà coi

Con gái Bình Định bỏ roi… đi quyền”.

MỘT THOÁNG BÌNH ĐỊNH

Thơ: Nguyễn Xuân Tịnh

Đêm lạnh vương vương chút tháp chàm

Hồn xưa bãng lãng tự muôn năm

Nước non Thượng đạo mờ sương khói

Vó ngựa Tây Sơn cát bụi lầm

Chiêm nữ đâu rồi, có phải em

Làm duyên nón ngựa nép bên thềm

Trường Thi trống thúc vang mây núi

Sĩ tử có còn gánh bút nghiên ?!

Sóng nước mang mang gió vĩnh hằng

Nỗi niềm bàng bạc bến Mi Lăng

Sông xưa, đò cũ, không còn khách

Ông lái vuốt râu nằm đợi trăng

Thơ phú rêu phong nửa phố gầy

Một chung Bầu Đá cũng ngà say

Bàng hoàng nghe khúc Ai Tư Vãn

Nhuộm trắng chân trời lệ ướt mây

Viễn khách mơ hồ vọng cõi xưa

Cố nhân trí dũng tự bao giờ

Bàn Thành tứ hữu khua sông nước

Bình Định nghiêng dài một áng thơ !

THĂM BÌNH ĐỊNH QUÊ ANH

Thơ: Mộng Cầm

Em về Bình Định thân thương

Quê người tình đó, chỉ đường nha anh!

Bồng Sơn ngát bóng dừa xanh

Tây Sơn đất võ nặng tình bấy lâu..

Ghềnh Ráng trăng chiếu bên lầu

Thi nhân Mặc Tử ôm sầu viễn mơ!

Mộng Cầm thả dáng theo thơ

Dương Long tháp cổ, bụi mờ tích xưa…

Bến My Lăng đó, sớm trưa mặn nồng!

Đò chiều tách bến sang sông

Trường Thi còn dấu má hồng… anh yêu!

Biển Quy Nhơn đón nắng chiều

Viếng mồ thi sĩ hắt hiu tình buồn!

Cùng về Hầm Hô tắm…tiên

Quê người thương mãi ngát xanh

Đồ Bàn thuở ấy, cổng thành còn đây!

Về thăm Bình Định, những ngày đang yêu…

ẨM THỰC BÌNH ĐỊNH

Thơ: Phương Loan

Ai về Bình Định, Quy Nhơn

Chợ Mỹ Cang bánh xèo nổi tiếng

Bánh hỏi ngon cứ ghé Diêu Trì

Từ trái nhum gọi lạ kỳ Mắm Nhum

Tré Bình Định từng chùm bày sẵn

Bánh dây thơm thị trấn Bồng Sơn

Bún tôm Châu Trúc lừng thơm chốn này.

Bún Song Thằn từng dây đôi một

Gỏi cá Chình sửng sốt lòng ai…

Nước dừa bánh tráng nhớ hoài miền Trung !

Cua Huỳnh Đế ngọt từng thớ thịt

Rượu Bàu Đá thỏa thích từng ly

Học trò ăn sáng bánh mì…

Có pa tê chấm mới đi vào trường.

Ai về cũng lắm nhớ thương

Tình người hiếu khách, thực đơn đón chào..!!

Chùm Thơ Hay Viết Về Cánh Đồng Lúa Quê Tôi / 2023

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về vẻ đẹp của những cánh đồng lúa ở làng quê, nông thôn Việt Nam. Chùm thơ là những kỷ niệm thân thương của tuổi thơ trên những ruộng lúa quê hương tôi.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương ♥ Chùm thơ cảm động bên cha mẹ sau bao ngày xa quê ♥ Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay

BÀI THƠ: CÁNH ĐỒNG LÀNG

Tác giả: Đặng Minh Mai

Bao xa cách nay về thăm lại

Cánh đồng làng nhẫn nại công cha

Ngạt ngào hương lúa toả xa

Đượm mồ hôi mẹ rớt qua tháng ngày!

Con đường nhỏ thơ ngây còn đó

Bụi tre xanh lấp ló bóng cò

Thủng thẳng cất bước khi no trong lòng

Quê hương hỡi mỏi trông mong đợi

Lội bơi cùng bạn sông quê mỗi chiều

Lúa trĩu hạt bao nhiêu công sức

Của mẹ cha thao thức bao ngày

Thức khuya, dậy sớm lòng đầy niềm vui

Mùa thu hoạch bồi hồi trong dạ

Thành quả đây nay đã đến gần

Gạo thơm, hạt béo trắng ngần

Thắm tình quê mẹ ân cần sẻ chia!

BÀI THƠ: ĐỒNG QUÊ NGÀY MÙA

Tác giả: Ho Nhu

Chiều về ngắm cảnh đồng quê

Mênh mông cò lượn bốn bề xốn xang

Một màu thảm lúa dát vàng

Bồi hồi hoài niệm những trang sách đời

Tuổi thơ nhặt nhánh thóc rơi

Chắt chiu gom góp cuộc đời mẹ cha

Bát canh, thìa mắm, quả cà

Giọt mồ hôi đổ… nâng ta trưởng thành

Trở về ngắm lại bức tranh ngày mùa

Dù không còn cảnh thi đua

Sân kho hợp tác trống khua rộn ràng

Đồng quê mình vẫn rộn vang

Người người hối hả nắng vàng hong phơi

Bôn ba khắp bốn phương trời

Không quên hạt gạo, tình người quê ta

Hương thơm gạo mới quê nhà

Ơn người cày cấy gần xa sớm chiều

Cảnh đồng quê thật đáng yêu

Bâng khuâng lại nhớ những chiều có nhau.

BÀI THƠ: HẠT GẠO NGÀY MÙA

Tác giả: Ho Nhu

Chiều về đứng ở sườn đê

Hương thơm hạt thóc vọng về tới nơi

Sơn hào hải vị đất trời

Cơm quê mẹ nấu cả đời khó quên

Mênh mông một dải nối liền

Cò bay thẳng cánh an nhiên ngày mùa

Thương người vất vả sớm trưa

Tảo tần lam lũ nắng mưa nhọc nhằn

Óng vàng hạt lúa gợi chăm đi về

Cho dù cách trở sơn khê

Áo nâu thuở ấy không hề nhạt phai

Giọt mồ hôi ướt lưng ai

Làm ra hạt thóc trãi dài đời ta

Biến thiên nhịp sống gần xa

Giữ nguyên ân nghĩa người tra hạt vàng.

THƠ LỤC BÁT: HƯƠNG LỨA

Thơ: Trương Thị Anh

Nồng nàn hương lúa đồng quê

Ngày mùa vất vả lúa về đây sân

Đồng xa cho đến ruộng gần

Lúa vàng trải thảm hương nồng cốm quê

Tình quê hương lúa như mê hoặc lòng

Bóng ai ngả lộng trên đồng

Hiu hiu gió thổi tóc bồng bềnh bay

Cánh đồng lộng gió chiều nay

Lâng lâng bỗng thấy như say cảnh làng.

BÀI THƠ: LỜI TỰ TÌNH CÂY LÚA

Tác giả: Phú Sĩ

Thương lắm chân tình ơi cây lúa quê hương

Nắng chiếu sương rơi một đời bao lam lũ

Thấm giọt mồ hôi mấy mùa luôn bám trụ

Chẳng quản nhọc nhằn cho vụ lúa oằn bông

Thương lắm chân tình câu hát lý bên sông

Tất tả mùa thương con nước ròng nước lớn

Nắng hạn phèn chua cây lúa buồn than thở

Nụ cười dở dang vẫn thắm nở môi hồng

Thương lắm chân tình cây lúa vẫn hoài mong

Cho cuộc đời vui thêm nồng câu thân ái

No ấm an lành bỏ qua ngày dầu dãi

Đầu đội gió trời thương lắm ấy nhà nông

Thương lắm chân tình cây lúa lại đơm bông

Nhắn gởi yêu thương trong lòng người xa xứ

Mỏi gót phong sương trên bước đường lữ thứ

Xin hãy quay về nơi đất mẹ còn trông ….

BÀI THƠ VIẾT VỀ CÁNH ĐỒNG LÚA Thơ: Hưng Xuân

Tháng mười về lúa chín cả đồng quê

Những thửa ruộng vàng ong như trải thảm

Tiếng máy chạy ầm vang cả thôn xóm

Bờ tre xanh mấy đám trẻ nô đùa

Chiều tháng mười nắng ngả cuối mùa thu

Đàn cò trắng trong lời ru của mẹ

Có cô Tấm hiền ngoan từ thủa bé

Bắt cua đồng cả cá bống đổi cơm…

Đất với người vẫn chung thuỷ mặn nồng

Mỗi hạt thóc theo chân bao người lính

Tiền tuyến gọi hậu phương cùng đánh Mỹ

Bếp Hoàng Cầm bữa cơm thắm máu xương

Đã qua rồi tiếng súng đạn chiến trường

Cơm độn sắn giờ chỉ còn trong sách

Bao vất vả mới có ngày thu hoạch

Ăn chén cơm thấy xúc động vô cùng

Khói lam chiều gợi nỗi nhớ mông lung

Mùi rơm rạ thơm lừng cơm gạo mới

Cá kho tộ vài trái cà muối xổi

Chờ em về thưởng thức bữa cơm quê…

BÀI THƠ: BÀI CA CÂY LÚA Thơ: Tím Bằng Lăng

Em viết tặng bài ngợi ca cây lúa

Có tình người chan chứa những yêu thương

Tháng mười về mùa gặt mới thơm hương

Rơm vàng óng trên con đường quê mẹ

Vầng mây trắng chiều bình yên gió nhẹ

Con đò chờ lặng lẽ khách qua sông

Vàng sắc hoa mùa cải mới trổ ngồng

Cánh cò trắng mênh mông tìm gọi bạn

Hoàng hôn ngả cuối chân trời tím rạn

Giữa khung trời đôi cánh nhạn liệng bay

Hương mùa thu ngào ngạt thoảng đâu đây

Tình đất ấm bao ngày ta vun xới

Bài tình khúc mang bao niềm vui mới

Nhớ thương thầm em đợi mãi người xa

Về cây lúa chan hòa tình đất mẹ.

BÀI THƠ: VUI MÙA ĐỔI MỚI Tác giả: Hồng Phúc

Nhớ ngày cây, cấy một thời

Bao nhiêu công sức, bao đời nông dân

Suốt ngày tưới nước, bón phân

Chiêm thì ngập úng, mùa cần chờ mưa

May, trâu đâu có, sớm trưa người làm

Tối, ngày vất vạ mùa màng

Năng suất thì thấp, vội vàng bán đi

Ruộng điền mở rộng, còn chi phải bàn

Khoa học tiến bộ mang sang

Hỗ trợ sản xuất, dân làng xướng vui

Vừa nhanh, vừa rẻ, hết thời ái lo

Mùa màng thu hoạch trúng to

Lúa vàng trĩu quả, ấm no dân làng.

VÀO MÙA GẶT Thơ: Quốc Phương

Trên quê hương.. đang rộn rã tiếng cười

Bao thôn nữ..vào mùa thu hoạch mới

Máy gặt lúa..cứ băng mình chạy tới

Hạt lúa vàng..mong đợi những ngày qua

Quê hương mình.. đồng bát ngát bao la

Cò thẳng cánh..dễ ai mà quên được

Con sông nhỏ..vẫn mang đầy nguồn nước

Mỗi khi về..còn ước lại tuổi thơ

Quê hương ơi..từ xưa tới bây giờ

Bao vất vả..vẫn chờ người gánh vác

Nay thay đổi..người nông dân cũng khác

Nhẹ nhàng hơn..chẳng nhếch nhác như xưa

Hạt lúa vàng.. đền đáp những sớm trưa

Niềm hạnh phúc..cày bừa rồi gặt hái

Ôi quê hương..vẫn còn đây nhớ mãi

Mùa gặt nào..trai gái cũng thành đôi.

MƠ MÙA CHIM LÁ RỤNG Thơ: Diệp Ly

Hương lúa đồng nhẹ thoảng giữa trời đêm

Tìm trong mơ một mùa chim lá rụng

Thấy bóng dáng người rơm trong sương lạnh

Giang đôi tay lấp lánh sợi tơ vàng.

Mơ cánh cò chao liệng giữa nắng chang

Lúa đơm bông từng hàng xa tăm tắp

Cả đàn chim vội vàng như kẻ cắp

Cứ nháo nhào rồi vút tít lên cao.

Mơ cánh đồng từ ký ức hôm nao

Trên miền đất ngọt ngào pha vị mặn

Giọt mồ hôi vẫn cứ rơi thầm lặng

Để hạt vàng trĩu nặng những mùa vui.

Mơ tìm về ngày tháng đã xa xôi

Giữa đêm đen mơ trôi về quá khứ

Có đàn chim chập chờn trong miền nhớ

Gợi trong lòng một thuở tuổi hồn nhiên.

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Bài Thơ Hay Viết Về Ninh Bình Quê Hương Tôi / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!