Xu Hướng 12/2022 # Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông Ý Nghĩa Và Gắn Liền Với Tuổi Thơ / 2023 # Top 20 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông Ý Nghĩa Và Gắn Liền Với Tuổi Thơ / 2023 # Top 20 View

Bạn đang xem bài viết Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông Ý Nghĩa Và Gắn Liền Với Tuổi Thơ / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Những bài thơ về con sông và bến đò hay nhất

BÀI THƠ: DỞ DANG ĐÒ NGHÈO

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Người đi, bỏ bến quên đò

Trót yêu nên dạ mới chờ người thương

Bến đò ngày cũ còn vương

Sông sâu nước chảy đoạn trường nam ai !

Anh đâu biết con sông dài

Em đi bỏ mặc những ngày trong nhau

Bến về người vắng đã lâu

Cây sào ai cắm để đau lòng đò

Duyên bọt bèo, kiếp bơ vơ

Sóng vờn sóng đập xô bờ bèo tan

Bởi tình anh, phận cơ hàn

Cô đơn chiếc bóng ngập tràn tương tư

Ngày người đi, trời vào thu

Bốn mùa thương nhớ mù u bẽ bàng

Đã bao mùa, lá thu sang

Bấy nhiêu thương nhớ, dở dang đò nghèo.

BÀI THƠ: ĐÒ SANG BẾN MỚI

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đò ơi, ghé bến sông này !

Nhớ chở giùm tôi, những ngày đau thương

Người ta, trăng gió yêu đương

Vỡ tan mộng ước chung đường bên nhau

Rồi đây, muôn nẻo mai sau

Nếu mà gặp lại cũng đâu dám cười

Đâu còn, tiếng gọi đò ơi !

Tình quê, đò hỡi có người chờ trông

Giờ còn đâu, để mà mong ?

Người ta đổi dạ thay lòng sang sông

Gió xuôi, sao nước ngược dòng

Sông xưa bến cũ long đong bến bờ

Sông quê, nước chảy lửng lờ

Nửa bên bến đục bao giờ mới trong ?

Chân trời, ai nỡ bẻ cong

Đò sang bến mới uổng công người chờ.

BÀI THƠ: GỌI TÊN ĐÒ CHIỀU

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đò chiều ai đã buộc dây

Để chàng lữ khách đứng đây gọi đò

Con sông ngăn cách đôi bờ

Bên đây có kẻ đang chờ đò ơi !

Hoàng hôn tím cả chiều rồi

Mà sao chẳng thấy bóng người xưa đâu ?

Ưu tư bến vắng chờ nhau

Mình ên anh đợi u sầu riêng mang

Sông năm bảy ngã đò ngang

Sang ngang em để bẽ bàng duyên anh

Câu thề vốn đã mong manh

Thời gian phai nhạt tình đành phôi pha

Ngày nào em lấy chồng xa

Tình quê em phụ mặn mà em quên

Đò chiều giờ chỉ mình ên

Để chàng lữ khách gọi tên đò chiều.

BÀI THƠ: ĐÒ VÀ BẾN

Tác giả: Hồng Ngân

Cuộc đời dù có trái ngang

Hãy lau nước mắt đa mang một đời

Dù cho gió cuốn, mây trôi

Ngày mưa, ngày nắng giữ lời thề xưa

Đò kia chưa đậu bến bờ

Tình này vẫn đợi, em chưa ngã lòng

Chiều nay nhung nhớ, chờ trông

Hai hàng nước mắt dòng dòng tuôn rơi

Người ơi! Em mãi đợi người

Bến em vẫn đợi đò người về neo.

BÀI THƠ: ĐÒ CHIỀU

Tác giả: Nam Thắng

Đò chiều chở nắng sang ngang

Mái chèo khỏa vỡ ánh vàng trên sông

Dập dềnh nỗi nhớ mênh mông

Đôi bờ xa cách ngóng trông người về

Bao năm biền biệt xa quê

Chắt chiu kỉ niệm thuyền về chốn xưa

Ngày nào gạt lệ dưới mưa

Nhìn em theo bước người đưa qua đò

Sông sâu còn có thể dò

Tình người sau trước khó đo một đời

Gặp nhau chưa đến đôi mươi

Xa nhau cũng đã kiếp người đi qua

Em còn nhớ lúc đôi ta

Chuyến đò năm đó bóng nhòa trong nhau

Lời yêu hẹn ước mai sau

Sương xa đầu bạc vẫn đau đáu lòng

Hoàng hôn theo nước xuôi dòng

Đò ngang khuất bóng chìm trong mắt buồn

Sông bàng bạc ánh trăng xuông

Thuyền đơn trôi lạc vấn vương tần ngần

Đò đi ngang qua phong trần

Sóng tình xô đẩy bến gần thành xa

Rồi bao đò vẫn đi qua

Bao người lỡ chuyến để mà chờ mong.

BÀI THƠ: ĐỢI ĐÒ

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Em ngồi hái ngọc ném trăng

Níu mây gom gió thà sang bên này

Đò anh trăng đã chở đầy

Để em nỗi nhớ héo gầy tương tư !

Bây chừ trời chín cả thu

Gió thiu đêm hẩm mù u úa vàng

Muốn sang mà chẳng dám sang

Cách sông xa bến đò ngang khó lòng

Mái chèo khua nước trên sông

Vỡ tan bóng nước giữa dòng cô liêu

Đôi bờ khuya lạnh cành thiu

Buộc câu thương nhớ hắt hiu cuộc tình

Nhớ anh trói chặt tim mình

Hỏi sao mấy cánh thình lình sao băng

Người ơi !, có thấu cho chăng ?

Em thì một dạ khăng khăng đợi đò.

BÀI THƠ: BẾN VẪN ĐỢI ĐÒ

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Nỗi buồn một bến sông quê

Thương con đò nhỏ lạc về nơi nao ?

Dòng sông giận dữ ồn ào

Cho mùa gió chướng xạc xào hồn thơ

Đò đi, bến vẫn đợi đò

Để thơ say cả bến bờ tương tư

Thu đi không tiếng giã từ

Đông về che nắng mây mù mịt mây

Bến chiều, xám xịt còn đây ?

Dáng mơ khuất nẻo nơi này buồn hiu

Rám thiu heo hắt buồi chiều

Nhìn hoa trinh nữ yểu xìu chờ đêm

Chưa khuya trăng rụng bên thềm

Xạc xào mưa bụi ướt mèm hương cau

Nhớ thương chỉ biết gối đầu

Nửa đêm tỉnh mộng để sầu vực khuya.

BÀI THƠ: BẾN SÔNG NHỚ MÃI CON ĐÒ

Tác giả: Phú Sĩ

Trách chi bến lỡ duyên đò

Cũng vì cách trở đôi bờ xa xôi

Đò sang chở khách qua rồi

Vấn vương bến khác thì thôi đừng sầu

Trách chi đau cõi lòng nhau

Đò kia cũng bởi qua cầu đắng cay

Chiều về hiu hắt bóng ai

TRông về bến cũ nối dài nhớ thương

Đò kia ướt lạnh trong sương

Mịt mù khuất lối trên đường ai qua

Tình buồn hát tiếng đa đa

Chồng gần em bỏ chồng xa thêm buồn

Bến xưa trời đổ mưa tuôn

Nhạt nhòa khúc hát buồn trông câu hò

Công anh bắt tép nuôi có

Thương cho số phận con đò trôi sông

Tình nào tình chẳng đợi mong

Hoa nào hoa chẳng tàn trong hương đời

Xin đừng trách cứ người ơi!

Lòng đò chỉ mãi bến đời tình quê….

BÀI THƠ: BẾN ĐỢI

Thơ: Song Linh

Thuyền rời bến… sông buồn hiu hắt

Gió may về lay lắt cành khô

Cỏ non bao phủ nấm mồ

Biển tình hoang hoải sóng xô dạt dào.

Mây hờ hững… gió chao nghiêng ngả

Vạt tím chiều như đã hiểu trăng

Trả đêm về với chị Hằng

Cuội buồn ngắm dải sao băng…ước thề

Em ngồi đó… mân mê tà áo

Đắm đuối nhìn xác pháo vu quy

Mà nghe nỗi đắng ôm ghì

Tuổi xuân phơi phới qua đi nghẹn ngào.

Thuyền rời bến…cồn cào sông nhớ!

Sóng rì rào nức nở luyến thương

Con đò ngày cũ còn vương

Mái chèo khua nước đoạn trường bi ai.

Thuyền có hiểu… sông dài đáy rộng

Chứa ân tình lắng đọng bể dâu

Bến chờ thuyền vắng đã lâu

Cây sào ai cắm để đau lòng đò.

Thôi đành chịu sóng to vùng vẫy

Bến đợi hoài chẳng thấy thuyền đâu

Lỡ làng duyên gãy nhịp cầu

Hoàng hôn lịm tắt…vùi sâu nghĩa tình…!!!

BÀI THƠ: ĐÒ ĐÃ SANG SÔNG

Thơ: Nguyên Nguyên

Anh về đò đã sang sông

Ngậm ngùi lặng đứng nhìn dòng nước trôi

Phù sa bên lở bên bồi

Dòng trong dòng đục chơi vơi nỗi niềm.

Lòng buồn lại nhớ thương thêm

Lời thơ năm cũ ngọt mềm trao nhau

Hẹn thề cho mãi ngày sau

Cách xa chẳng thể phai màu tình ta.

Tháng năm đưa đẩy phôi pha

Em quên thề hẹn ngày qua theo chồng

Bỏ thời ước vọng xanh trong

Bỏ anh lầm lũi mộng lòng tả tơi.

Anh về lẻ bóng đơn côi

Vấn vương, vương vấn một trời long đong

Lúa thì con gái trổ đòng

Em về bên ấy mủi lòng ca dao.

Đò sang bến khác cắm sào

Để cho lữ khách năm nào chờ mong.

BÀI THƠ: TÌNH XƯA – BẾN CŨ

Tác giả: Đức Trung – TĐL

Trên bến cũ một mình anh ngóng đợi

Con đò xưa vời vợi bến bờ xa

Nỗi nhớ em trong khoé mắt nhạt nhoà

Dòng lệ chảy đôi hàng mi đẫm ướt

Buổi chia tay không thể nào quên được

Bên dòng sông xanh ngắt một màu xanh

Gió heo may chiếc lá úa lìa cành

Em chỉ đứng nhìn anh buồn muốn khóc

Ngày xa cách em vừa tròn mười tám

Ánh mắt nhìn vương vấn tuổi thơ ngây

Muốn nói cùng anh mà lòng không dám

Vẫn thẹn thùng tay nắm chặt tay

Anh bước đi bao lần ngoảnh lại

Bóng em mờ che khuất rặng cây xanh

Giây phút chia ly thấy lòng tê tái

Kỷ niệm buồn xâm chiếm mãi hồn anh

Và từ đó bỗng dưng lòng thương nhớ

Tình yêu đầu chớm nở đẹp tinh khôi

Cũng như em không nói được nên lời

Rồi cứ thế tình yêu vào dĩ vãng

Chiều hôm nay nhìn mây bay bảng lảng

Nhớ em hoài bao tình cảm thiết tha

Con đò xưa chở kỷ niệm đôi ta

Đi về phía chân trời phiêu lãng!

Em yêu ơi còn nhớ tình dĩ vãng?

Hãy quay về ta nói chuyện ngày xưa….

BÀI THƠ: THUYỀN & BẾN

Tác giả: Châu Lê

Rong chơi thuyền mãi xa bờ

Bến buồn rười rượi mong chờ ngày trôi

Thuyền rằng có biết tình tôi

Lênh đênh con sóng xa rồi cõi hư

Mộng nhìn bến đỗ đâu chừ

Đơn phương hình bóng tương tư thuyền về..

Bến hoài vẫn mãi câu thề

Vô tình thuyền chẳng cận kề bến mơ

Đêm sương lạnh ướt tình thơ

Bến lòng tan nát dại khờ thủy chung

Lời xưa muôn kiếp đi cùng

Thuyền vui bến mới não nùng tiếng yêu

Thuyền ơi..ta nhớ em nhiều

Bao đời sóng dạt bao điều mộng say

Ước rằng bến được chạm tay

Chẳng rời thuyền bến mỗi ngày quyện nhau…

thơ tình buồn chờ đợi người về

thơ tình buồn chờ đợi người về (ảnh: internet)

THUYỀN TÌNH LẠC BẾN

Thơ: Diệp Ly

Con nước bạc đẩy thuyền xa mãi

Bến mong chờ dầu dãi nắng sương

Trăm năm ôm nỗi đoạn trường

Tiếc tình tri ngộ sầu thương một đời.

Hoàng hôn tím chơi vơi miền nhớ

Duyên đôi mình cách trở vì đâu?

Héo hon cảnh vắng đeo sầu

Tình xa ngàn dặm sông sâu ngậm ngùi.

Dây oan trái chia đôi mộng ước

Con thuyền tình nước ngược bờ xa

Người đi sương gió bôn ba

Người bên song cửa xót xa lệ tràn.

Tình đã lỡ đa mang trọn kiếp

Chờ lai sinh nối nhịp cầu duyên

Nặng mang một khối ưu phiền

Thuyền tình lạc bến tơ duyên lỡ làng.

BẾN CŨ ĐÒ XƯA

Thơ: Diệp Ly

Con đò cũ ngày sang sông mấy lượt

Sao bóng người còn biền biệt xa xôi

Đếm yêu thương chờ đợi mấy thu rồi

Hàng lau lách tơi bời vì mưa gió.

Thời gian trôi bến tình xưa còn đó

Câu ước thề con tim nhỏ còn mang

Lỡ tơ duyên đời cay đắng bẽ bàng

Màu hoa tím ngỡ ngàng con nước lạc.

Trách riêng ta hay trách đời đen bạc

Để lục bình trôi dạt giữa mênh mông

Bao yêu thương còn in đậm bên lòng

Đêm thức trắng nghe hoài mong nuối tiếc.

Gọi cố nhân bằng tiếng lòng tha thiết

Hai phương buồn kể sao xiết niềm đau

Lời từ ly chưa nói được lần nào

Tràn mắt lệ nghẹn ngào thương kỷ niệm.

BẾN ĐỖ

Thơ: Quốc Phương

Thuyền ân ái.. cập bờ bến ấy

Gió căng buồm.. sóng dậy yêu thương

Dòng sông lưu luyến tỏ tường

Mạn thuyền e ấp canh trường bên nhau

Thuyền khua mái.. tung trào bọt trắng

Đã bao ngày.. mưa nắng sớm trưa

Dòng sông ôm chặt thuyền đưa

Mơn man nhẹ lướt rặng dừa ngó lơ

Thuyền lưu luyến.. đôi bờ âu yếm

Thuyền với sông.. kỉ niệm khó phai

Dòng sông xưa vẫn miệt mài

Đưa thuyền dong ruổi qua vài bến mơ

Thuyền lặng lẽ.. trăng mờ xa tắp

Sóng dặn lòng.. ôm chặt thuyền trôi

Ân tình bến nhớ sao dời

Thuyền đi bến lại đơn côi nhớ thuyền.

ANH MÃI KHÔNG VỀ

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Con đò mãi cắm sào nằm bến vắng

Chờ người xưa hứa hẹn sẽ quay về

Em một mình dưới bóng xế làng quê

Tìm quay lại nơi hẹn thề ngày trước.

Bèo buông lơi sóng cuốn đi mấy lượt

Con sông buồn dòng nước lững lờ trôi

Tiếng yêu xưa ngược lối mất nhau rồi

Đau đớn lắm tình ơi…thương nhớ quá!

Năm tháng trôi sống phương xa xứ lạ

Ôm tình sầu nghiệt ngã lắm gian nan

Tại đường yêu cứ ngang trái bẽ bàng

Nên duyên nợ dở dang đầy giông bão.

Đời không may em đào chôn hoài bảo

Kiếp phong trần cơm áo đọa đày thân

Gánh gồng thương lận đận biết bao lần

Trôi nổi giữa phù vân buồn khắc khoải.

CHUYẾN ĐÒ NGANG

Thơ: Nguyễn Hưng

Có ai về bến sông ngày xưa ấy

Gói giùm ta mấy khoảnh vạt thu tàn

Vọng con đò một thuở đã sang ngang

Chở nỗi sầu lỡ làng trong chiều cuối

Ai xa rồi còn ai trong tiếc nuối

Bao yêu thương như suối mát ngọt ngào

Người xa rồi chỉ còn ngỡ chiêm bao

Trăng cạn ánh ai nào mơ giấc thắm

Đã trao em trái tim này say đắm

Ngỡ trọn đời tay nắm xiết bàn tay

Sao mùa thu trút lá xuống một ngày

Giọt lệ sầu hoen cay trên khoé mắt

Người quay lưng để lòng ta se thắt

Trái tim sầu vết cắt máu còn loang

Kiếp đơn côi chỉ nhận lấy bẽ bàng

Ôm kỷ niệm bàng hoàng nghe gió khóc

Ta còn em đoạ đày mùi hương tóc

Tái tê hồn mãi dọc kiếp cô đơn

Trái tim si hình bóng vẫn chập chờn

Màu nắng chiều ai hờn lên mắt sóng

Nơi bến sông còn có ai trông ngóng

Đã xa rồi… khuất bóng… chuyến đò ngang.

Những bài thơ hay về dòng sông quê hương

MÃI NHỚ SÔNG QUÊ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Anh đưa em cô gái nhỏ Sài Gòn

Về thăm quê đi trên con đường nhỏ

Chiều mùa đông bến sông quê lộng gió

Nơi ngày nào anh cắt cỏ chăn trâu

Có những điều em chẳng thể hiểu đâu

Nhìn dòng nước biết chỗ sâu chỗ cạn

Anh chỉ cho em nơi xưa cùng bạn

Tắm sông vui đùa từ sáng tới trưa

Có những ngày mùa đông lất phất mưa

Mẹ đi cấy cha đi bừa lạnh giá

Khoác áo tơi trên đầu mang nón lá

Chân lội xuống sình lạnh quá rét run

Người dân quê anh chân lấm tay bùn

Sống chân chất luôn thủy chung son sắc

Vất vả gian truân làm ra hạt thóc

Nuôi sống bao người hạt ngọc làng ta

Em thấy không nơi đây hạt phù sa

Đã đi vào trong thơ ca rồi đó

Bến sông xưa vẫn bên bồi bên lở

Người đi xa cứ mãi nhớ quay về.

Bài Thơ: BẾN LỞ SÔNG QUÊ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Anh về thăm sông quê nơi bến lở

Chợt nhớ mối tình tan vỡ từ lâu

Phải ngày xưa vì cách trở sông sâu

Em cứ đợi anh bắc cầu Ô Thước

Mấy năm trôi qua anh chưa bắc được

Em theo người bỏ bến nước cây đa

Bước sang sông hạnh phúc với người ta

Đã bao giờ về thăm nhà một chuyến

Con đò già vẫn cắm sào lưu luyến

Đợi người về nhắc ước nguyện tình xưa

Thuở hai đứa mình ngày ấy trú mưa

Che chung lá dưới gốc dừa ướt hết

Mơ một ngày tình đôi ta thêu dệt

Tổ ấm nồng nàn nhật nguyệt bên nhau

Ai ngờ đâu đời thay đổ bể dâu

Em lặng lẽ vui qua cầu xuất giá

Bỏ lại bên sông nỗi buồn cuối hạ

Bỏ con đường mòn sỏi đá rong rêu

Bến sông quê anh một bóng cô liêu

Không có em mây tím chiều hoang vắng.

Bài Thơ: CON ĐÒ TRÊN BẾN SÔNG QUÊ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)

Chiều chiều trên bến sông quê

Có con đò nhỏ neo chờ người xa

Bụi mưa hiu hắt nhạt nhòa

Nhớ lời ai hẹn lệ hòa nước sông

Heo may len lỏi qua song

Nghe lạnh trong lòng thương kiếp bèo trôi

Trách ai hay trách ông trời

Xui cho duyên nợ tách rời hai phương

Con đò chở nặng tơ vương

Mấy mùa vàng lá người thương nơi nào

Nhớ mong như sóng cuộn trào

Sông bao nhiêu nước lòng bao nhiêu sầu

Trôi về đâu … trôi về đâu

Tình như chiếc lá nổi trôi giữa dòng

Vì ai đò chịu long đong

Người ơi có biết trong lòng xốn xang

Cầu tình gãy nhịp dở dang

Câu thơ chưa trọn sang trang sao người

Đem thơ gửi áng mây trời

Nhờ cơn gió cuốn đến người phương xa

Bài Thơ: THU VỀ BẾN SÔNG QUÊ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Mùa thu về hanh hao nắng

Nhạt nhoà rơi xuống sông quê

Anh về bước chân thầm lặng

Lang thang bước dọc triền đê

Nhớ về một thời áo trắng

Sân trường rộn rã tiếng ve

Gốc bàng xưa nơi góc vắng

Anh ngồi kể chuyện em nghe

Đường quê hàng cây soi bóng

Nắm tay hôm sớm đi về

Mùa thi vẫn còn sôi động

Chia tay từ giã mùa hè

Bên sông êm đềm tiếng sóng

Ngồi trên vạt cỏ ven đê

Anh tỏ tình em lóng ngóng

Nụ hôn ngày ấy đam mê

Anh kiếm tìm hoài vô vọng

Bên sông ngày ấy lời thề

Chỉ thấy nỗi niềm cay đắng

Thu buồn trong dạ tái tê.

Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ SÔNG QUÊ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Một mình anh về đây đứng bên bờ

Ngắm hàng lau đang phất phơ trên bến

Đã hẹn rồi mà sao em không đến

Để anh nghẹn ngào nhắp chén đắng cay

Bước giật lùi đạp trên vạt cỏ may

Ngắm sông quê vẫn vơi đầy con nước

Nhớ những lần nắm tay em thuở trước

Mối tình buồn đành nuốt ngược vào trong

Bao năm rồi em còn nhớ hay không

Hai đứa mình bên dòng sông ngày đó

Cùng vui chơi ta chăn trâu cắt cỏ

Chơi thả diều bay theo gió trên không

Em lớn lên đôi mắt biếc má hồng

Anh khờ dại kiếm diêu bông khắp xứ

Khi hiểu ra thì tình xưa đã cũ

Em theo người mùa nước lũ sang sông

Người ta đâu cần chiếc lá diêu bông

Mà vẫn được làm chồng em mới lạ

Anh về thăm vào một chiều cuối hạ

Thương con đò trách chiếc lá hư không.

Bài Thơ: DÒNG SÔNG QUÊ MẸ (Tác giả: Hồng Giang)

Con trở về quê Mẹ một chiều ngâu

Dòng sông quê đục ngầu phù xa đỏ

Nắng mỏng manh cánh diều no trong gió

Vọng xa xa đâu đó tiếng chuông chùa

Nửa cuộc đời lận đận với bán mua

Cực khổ, gian nan trêu đùa số phận

Nay về đây quên hết đi vướng bận

Gột rửa lòng xoá vương vấn sầu lo

Sông quê mình vẫn uốn lượn quanh co

Con đò chở học trò tà áo trắng

Vạt Cải ven đê vẫn vàng trong nắng

Bóng ngoại ngồi nhà tranh vắng ngày xưa

Nắng nhạt chiều cây Bưởi quả lưa thưa

Chạm tháng tám ai vừa trèo lên hái

Mâm cỗ cúng nén hương trầm khắc khoải

Tết trung thu mê mải với đèn lồng

Con lại về ngụp lặn với dòng sông

Thủa ấu thơ….

Chất chồng….

Bao hoài niệm !

Bài Thơ: SÔNG QUÊ (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

SÔNG uốn lượn phù sa mát ngọt

QUÊ yên bình chim hót gọi nhau

NƯỚC non xanh thắm một màu

CHẢY tràn ký ức trước sau vẹn tròn

ĐÔI ta bước lối mòn thơ mộng

BỜ ấp ôm con sóng hiền hòa

ĐỂ cùng dệt ước mơ hoa

ANH về gom nắng chiều tà tặng em

CHÍN nhánh chảy êm đềm xuôi mãi

DẠI một lần khắc khoải chờ trông

MƯỜI năm tình nghĩa ấm nồng

KHỜ tim say đắm má hồng trao duyên

EM tặng anh tất cả tình thơ

SÔNG QUÊ NƯỚC CHẢY ĐÔI BỜ

ĐỂ ANH CHÍN DẠI MƯỜI KHỜ THƯƠNG EM

Bài Thơ: SÔNG QUÊ MÙA NƯỚC NỔI (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Dòng sông quê con sóng vẫn dạt dào

Vạt cỏ trên đê ngày nào xơ xác

Em đi rồi tím hoàng hôn ngơ ngác

Anh một mình chân bước lạc đường quen

Như kẻ mộng du thầm gọi tên em

Biết phương xa nơi ánh đèn hào nhoáng

Em còn nhớ nơi đây bao ngày tháng

Hai đứa mình làm bạn với sông quê

Nhớ không em nếu nhớ hãy quay về

Ta cùng nhau vớt lời thề đánh mất

Quay về ngày xưa cái thời đẹp nhất

Tình ta mặn nồng ngây ngất đắm say

Con đường mòn tay ta nắm trong tay

Em cười tươi tóc dài bay trong gió

Bàn chân trần ta bước đi trên cỏ

Lời yêu đầu ta đã ngỏ cùng nhau

Mơ một ngày sẽ tính chuyện trầu cau

Có ai ngờ đời bể dâu thay đổi

Em ra đi sông quê mùa nước nổi

Bỏ con đò già cằn cỗi bên sông.

Bài Thơ: LAO XAO BẾN SÔNG QUÊ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Bến sông quê vẫn lao xao con sóng.

Hoàng hôn nhạt nhoà tắt nắng trên sông.

Con đò già trên bến vẫn nằm không.

Kể từ khi em theo chồng xa xứ.

Anh về đây để lật tìm quá khứ.

Bao năm rồi thời gian phủ rêu phong.

Ký ức xưa như con nước xuôi dòng.

Anh bâng khuâng nghe trong lòng sóng vỗ.

Vẫn còn vấn vương sợi thương sợi nhớ.

Em bên bồi anh bên lở chia ly.

Nhớ không em ngày ấy thuở xuân thì.

Em luôn ngây thơ nhu mì xinh lắm.

Mắt biếc mộng mơ cho anh say đắm.

Ngồi bên bờ chúng mình ngắm nước trôi.

Lời hứa năm xưa em đã quên rồi.

Mình yêu nhau suốt cuộc đời em hứa.

Em theo người lòng anh đau như cứa.

Người xa rồi còn chi nữa mà mong.

Anh về đây thơ thẩn cuối chiều đông.

Ngắm vạt cải đang trổ bông buồn bã.

Bài Thơ: TRÊN BẾN SÔNG QUÊ (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

Đã bao năm rồi

tôi xa cách quê hương

Mùa Hạ vừa tới

con đường hoa đua nở

Chim sâu ríu rít

cất bài ca trước ngõ

Ru giấc mơ nồng

cơn gió nhẹ.nhàng qua

Sông nhỏ quê mình

cải vàng mấy mùa hoa

Lời từng hẹn ước

trong ta luôn nhớ mãi

Ngắm lục bình tím

mong ngày anh trở lại

Đếm giọt thời gian

khắc khoải tháng năm dài

Hoàng hôn buông mành

tia nắng ngả chiều phai

Bao kỷ niệm đẹp

nhớ hoài mùa thương cũ

Sông bờ bên lở

nhớ bên bồi không ngủ

Thao thức một mình

ấp ủ nụ tình si

Tiếng mái chèo khua

sóng nước vỗ thầm thì

Che nghiêng vành nón

đôi mi buồn ướt lệ

Em giấu tất cả

những thăng trầm dâu bể

Mãi đợi chờ anh

lặng lẽ bến sông chiều

Đám cỏ non mềm

thoảng đọng chút hương yêu

Đôi dòng trong đục

mang rất nhiều kỷ niệm

Hạnh phúc giản dị

mà khi xa bịn rịn

Phía ấy cuối trời

mây tím nhẹ nhàng trôi.

Những bài thơ tình về dòng sông quê hương

NHỚ SÔNG QUÊ

Thơ: Song Trà

Giờ lớn rồi.. đường đời ta muôn ngả

chợt một chiều nhớ quá tuổi còn thơ

nhớ dòng sông quê sóng vỗ đôi bờ

con đò cũ đợi chờ trên bến vắng

Ôi !. con sông mãi trôi trong thầm lặng

xuôi về đông chở nặng mảnh hồn quê

chở đời ta qua mấy lượt đi về

chở bóng mẹ ven đê sau buổi chợ

Tôi về đây đứng bên bờ sông lỡ

”nhớ người xưa ai mở nước nơi này”

phút lặng thầm cho cò duỗi cánh bay

xin hít thở ngất ngây hương lúa mới

Và được biết bao ngày sông vẫn đợi

hình bóng mình in với mảnh trăng xưa

vẫn lục bình theo con nước đong đưa

vẫn dáng cũ hàng dừa soi bóng nước

Tôi mơ ước thời gian xin quay ngược

được trở về ôm nước thuở còn thơ

và nhìn theo con nước lặng như tờ

thả thuyền giấy xa bờ rồi trôi mãi

Nhớ sông lắm, mỗi lần tôi trở lại

soi mặt mình, chải lại mái tóc thưa

thấy mình già.. mà sông vẫn như xưa

vẫn xanh mãi như chưa lần có tuổi…

SÔNG QUÊ VẪN VẬY

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Sau bao năm con sông quê vẫn vậy.

Lãng đãng hiền hoà xuôi chảy về đông.

Phía xa xa có vạt cải ven sông.

Đã rực rỡ hoa trổ bông rồi đó.

Hoa cải vàng tươi rung rinh trong gió.

Thời gian nhạt nhoà nỗi nhớ không phai.

Một buổi chiều đông cuối tháng mười hai.

Người bỏ đi ta vẫn hoài thương nhớ.

Quay về đây lang thang trên lối nhỏ.

Bàn chân trần bước trên cỏ ven đê.

Chiều mùa đông gió bấc lạnh tái tê.

Người xưa ơi có quay về bến cũ.

Ta cùng nhau đi lật tìm quá khứ.

Ký ức đầu đời ấp ủ trong tim.

Thời gian bay xa như một cánh chim.

Kỷ niệm cũ đã chìm trong dĩ vãng.

Ta về đây sau bao nhiêu ngày tháng.

Nhớ về một thời lãng mạn thuở xưa.

Chợt cô đơn lạnh giá gió đông lùa.

Người xưa ơi sao vẫn chưa trở lại.

LỜI THỀ ĐÁNH RƠi

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tôi muốn quay về tát cạn sông quê.

Để kiếm tìm những câu thề ngày đó.

Khi sang sông theo chồng em vứt bỏ.

Trong lời thề thuở ấy có tình tôi.

Bao năm qua dòng nước lững lờ trôi.

Lời thề xưa em đánh rơi cố ý.

Ai đã hứa suốt đời yêu nhau nhỉ.

Ai đã thề mãi chung thủy sắt son.

Lời thề xưa khi đá núi chưa mòn.

Con sông quê nước vẫn còn đầy ắp.

Em lặng lẽ ra đi không gặp mặt.

Trái tim anh như ai cắt buồn đau.

Anh quay về chặt bỏ hết hàng cau.

Phá nát tan cả giàn trầu héo úa.

Trầu cau ư người ta đâu cần nữa.

Người đi rồi để lời hứa trôi sông.

Anh về đây gió lạnh một chiều đông.

Nhìn con nước mà trong lòng tan nát.

Thôi cứ mặc cho tình đời đen bạc.

Sống vô thường tình xưa gác một bên.

Phương trời xa gió đông lạnh đêm đêm.

Em có nhớ bờ môi mềm ngày trước.

Nhớ tình xưa dạt dào nơi bến nước.

Sống bên chồng em có được bình yên.

CHIỀU ĐÔNG THÊM LẠNH

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Em ra đi bến sông buồn vời vợi.

Con đò cắm sào sớm tối chờ ai.

Sóng vỗ lao xao như tiếng thở dài.

Chiều mùa đông tháng mười hai hiu hắt.

Người ta nói tình đầu hay xa cách.

Anh quay về gom nhặt mảnh tình rơi.

Ngày ra đi em bỏ lại bên đời.

Ngắm dòng sông lòng đầy vơi thương nhớ.

Con sông quê vẫn bên bồi bên lở.

Em đi rồi tình dang dở đắng cay.

Chiều mùa đông xơ xác ngọn cỏ may.

Một mình anh trở về đây tìm lại.

Mối tình xưa vấn vương mùa hoa cải.

Gió bấc bên sông tê tái cõi lòng.

Thương cho phận mình còn mãi long đong.

Như con thuyền trôi giữa dòng không bến.

Ly rượu nồng mới nhắp môi nửa chén.

Tình không tròn ước hẹn đã ly tan.

Mối tình xưa vì ai lỡ cung đàn.

Thiếu vắng em chiều đông càng thêm lạnh.

BẾN NƯỚC TÌNH XA

Thơ: Phú Sĩ

Trách làm chi …khi em đã đi rồi…

Vùng kỷ niệm giờ còn nơi tiềm thức

Dòng sông quê đã bao đời trong đục

Có bao giờ sông ngừng chảy vì em….

Rặng mù u giờ cũng đã úa mềm

Thương cánh bướm bỏ làng đi biệt xứ

Con sông quê tiễn chân người lữ thứ

Thuyền mãi chờ sao chẳng thấy người xưa

Em đi rồi ….còn lại mảnh trăng thưa

Đêm mùa thu soi ánh vàng chan chứa

Con chim quốc gọi tiếng sầu nức nở

Lời nghẹn ngào một thuở khúc tình say

Em đi rồi ….trên bến nước chiều nay

Nghe vọng lại tiếng ru buồn khắc khoải

Cầu hò xưa tình mẹ cha vụng dại

Hương bưởi nồng sao trống vắng vòng tay….

Em đi rồi … chẳng mong một ngày mai…

Vùng ký ức … dệt khúc tình ân ái

Gió gọi mây một ngày bay xa mãi

Nhắn đôi lời … gửi lại cuối mùa thu ….

CON SÔNG QUÊ

Thơ: Nguyễn Văn Dũng

Tôi đã ước một chiều nào trở lại

Nơi sóng vờn gắn bó tuổi thơ tôi

Xa dòng sông hơn bốn chục năm rồi

Sao vẫn nhớ cả một trời đất mẹ.

Ơi bến cũ bao buổi chiều đám trẻ

Đợi thuyền về chí chóe bám đu chơi

Những đêm hè da diết tiếng ru hời

Nghe sóng nước bỗng rơi hàng lệ nhỏ .

Nhìn cánh vạc phía xa vờn trong gió

Thương kiếp cò lặn lội mé ven sông

Hiểu sớm nao mẹ vác cuốc ra đồng

Là cây mạ đã ngậm dòng nước mát .

Con thuyền nhỏ nghe sóng ru rào rạt

Có bao lần nhớ bờ cũ hát không

Kỉ niệm xưa cứ dồn dập chất chồng

Xôn xao lạ làm ta lòng muốn khóc.

CHỢT NHỚ

Thơ: Anh Đại Võ

Con sông quê bao đời luôn lặng lẽ

Chở ước mơ tuổi trẻ thật êm đềm

Bao năm rồi còn ghi dấu trong tim

Lòng chợt nhớ ướt mềm trong kí ức.

Nơi bến cũ một thời tôi thổn thức

Cùng bạn bè nô nức với trò chơi

Nghe câu hò cô lái khẽ buông lơi

Say giọng hát ru hời tình đất Mẹ.

Lăn tăn sóng theo nhịp chèo nước rẽ

Có hàng dừa in dáng vẻ chân quê

Và cùng ai hứa vẹn giữ câu thề

Xong mùa vụ yên bề chung hạnh phúc.

Rồi thời gian lắt lay muôn trầm khúc

Những bộn bề lắm lúc bỗng quên mau

Lắng lòng thương chợt nhớ đến nghẹn ngào

Cay khoé mắt khát khao tìm về lại.

LỜI DÒNG SÔNG QUÊ

Thơ: Thanh Hà

Sông có biết ngàn năm con sóng gọi

Lời thiết tha vọng biển cả xa xôi

Chân trời xanh mây lặng lẽ cứ trôi

Gió thổn thức tơi bời ngày giông bão

Con sông quê bao mùa thương sắc áo

Chở tình yêu khao khát của lứa đôi

Chiều đôi bờ tim tím lục bình trôi

Như nỗi nhớ muốn gửi về bên nớ

Đêm trên sông câu hò ngân nức nở

Chạnh lòng ai một khúc nhạc ly hương

Nhịp chèo khua tan vỡ ánh trăng buông

Cho tiếng cuốc vọng buồn đêm khuya vắng

Hạt phù sa sông vun bồi thầm lặng

Cho đồng xanh nắng rải gọi mùa vui

Ai xa quê mà không chút bùi ngùi

Theo con nước lòng xuôi về đất mẹ.

ĂN MÀY DĨ VÃNG

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Ta về đây hòng ăn mày dĩ vãng.

Nhìn dòng sông lãng đãng lững lờ trôi.

Nhớ ngày nào còn bé đã tập bơi.

Trên sông quê khi bầu trời nắng cháy.

Cùng bạn bè mình mò của bắt cáy.

Chui vô vườn cùng nhau đẩy vải xanh.

Con thuyền nan mấy đứa đứng chòng chành.

Đứa ăn trộm đứa đứng canh ngoài cổng.

Mới đó thôi thời gian như giấc mộng.

Tóc bạc rồi đời sao giống bể dâu.

Ta về đây ngồi trên bến sông sâu.

Nhớ bạn bè thuở chăn trâu ngày ấy.

Bến sông quê bao năm rồi vẫn vậy.

Chỉ có điều không thấy bạn bè đâu.

Đứng bên sông hoàng hôn tím một màu.

Người xưa ấy đã qua cầu xuất giá.

Chúc cho em vui bên người xứ lạ.

Ta quay về tìm chiếc lá diêu bông.

Chẳng thấy đâu chỉ thấy lá trầu không.

Nơi bến cũ chiều mùa đông lạnh giá.

SÔNG QUÊ…!

Thơ: Lê Hòa

Em còn nhớ…con sông quê ngày ấy…?

Mình cùng nhau…thường ra tắm mỗi ngày

Anh chăn trâu…em mò cua-bắt ốc…

Chuyến đò chiều…giọng ai hát…hò khoan…

Dòng sông quê…nơi hò hẹn-nhớ thương…

Đã bao năm…cùng đôi ta khôn lớn

Rồi từ đấy…mỗi người đi một hướng…

Hai phương trời…ta cách biệt…đôi nơi…

Anh bôn ba…khắp mọi nẽo đường đời…

Em ngược xuôi…nơi chân trời…góc bể

Bởi dòng đời…cuốn ta đi xa mãi…

Dòng sông quê…vẫn lặng lẽ…đợi chờ…

Và một ngày…anh lại ghé…thăm quê…

Dòng sông xưa…vẫn hiền hòa chảy mãi…

Anh tìm kiếm…bóng hình…người xưa ấy…

Mắt đượm buồn…vì chẳng thấy…em đâu…?

CÒN ĐÓ MỘT DÒNG SÔNG

Thơ: Bằng Lăng Tím

Đã lâu lắm chưa về thăm quê Mẹ

Dòng sông xanh lặng lẽ chảy xuôi dòng

Cải nở vàng ai đem nắng ra hong

Để sắc nắng quyện trong màu hoa cải

Bâng khuâng bước hôm nay đây trở lại

Vẫn con đò gác mái đợi người qua

Vẫn hàng lau nghiêng bóng dưới chiều tà

Mà bỗng thấy lòng ta xao xuyến lạ

Thuở thơ bé cùng chơi trò thuyền lá

Chở ước mơ ra biển cả mênh mông

Những ngày mưa vui bắt cá rô đồng

Quần áo ướt ra sông cùng bơi lội

Bao kỷ niệm thật thân thương quá đỗi

Nhớ bạn bè chỉ thầm gọi từng tên

Cậu nhà bên hay ra ngóng ngoài thềm

Giờ chắc đã ấm êm vui hạnh phúc

Tháng năm đợi vẹn nguyên trong ký ức

Một lời thương rạo rực trái tim hồng

Dấu yêu à! Kỷ niệm một dòng sông

Em vẫn giữ trong lòng từ thuở ấy.

LỜI THỀ BÊN SÔNG

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Chiều chia ly anh đi đâu không biết.

Phương trời xa mãi biền biệt cánh chim.

Bao năm qua em mải miết đi tìm.

Kỷ niệm cũ nơi đồi sim ngày trước.

Tay trong tay ta cùng xây mộng ước.

Mơ mai ngày mình sẽ được chung đôi.

Mái ấm dựng xây hạnh phúc lên ngôi.

Nhưng thực tế cuộc đời không như mộng.

Anh ra đi tìm tương lai cuộc sống.

Nơi quê nhà em một bóng chờ ai.

Trong cô đơn thao thức những đêm dài.

Giọt nước mắt làm tóc mai xơ xác.

Không trách người chỉ thương mình phận bạc.

Giữa dòng đời ta đã lạc mất nhau.

Tình cũ bẽ bàng trong chốn bể dâu.

Người ra đi bỏ nỗi đau ở lại.

Rau răm đắng cay buồn thương hoa cải.

Anh ra đi sao đi mãi không về.

Nhớ thương ai em vẫn giữ lời thề.

Lời đã hứa bên sông quê ngày ấy.

DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

Thơ: Vinh Huỳnh

Dòng sông quê vẫn muôn đời tuôn chảy.

Vẫn lững lờ đưa đẩy nước đầy vơi.

Con nước ròng chảy ra biển trùng khơi.

Đi khắp nẽo chẳng nơi nào có được.

Tuổi ấu thơ bao nhiêu điều mơ ước.

Cùng bạn bè bắt chước lội ngoài sông.

Đùa giỡn nhau cho đến lúc nước ròng

Lòng vui sướng vẫn không sao tả xiết.

Khi lớn lên tôi mới vừa chợt biết.

Xa quê hương tha thiết nhớ dòng sông.

Kỷ niệm xưa thôi thúc ở trong lòng.

Dòng sông nhỏ mênh mông và thương nhớ.

Xuân sắp về Mai Đào đua nhau nở.

Con đò chiều than thở nhớ người xa.

Dẫu nơi đâu cũng vẫn nhớ quê nhà.

Quê hương đó Mẹ Cha luôn chờ đón.

Và dòng sông cũng tràn đầy mơ mộng.

Đem phù sa cháy bỏng tặng người thân.

Lục bình trôi thêm nhung nhớ vô ngần.

Màu hoa tím lâng lâng niềm thương tiếc.

LỖI HẸN BẾN SÔNG QUÊ

Thơ: Phú Sĩ

Con sông quê đã bao mùa mưa nắng

Nước lớn ròng theo dĩ vãng tuổi thơ

Làng đôi ta bên lở đợi bên bồi

Chiều tan học ta chờ nhau chung lối

Đời dâu bể có ngờ đâu nên nỗi

Anh xa rồi khuất lối những chờ mong

Nơi quê người anh có thấy buồn không

Nơi bến vắng con nước ròng trắng bạc

Sóng đời thổi anh phương trời phiêu dạt

Để bến sông nay khao khát câu hò

Để tình mình như nhánh lục bình trôi

Lãng đãng buồn qua bao mùa nước nổi..,

Sáo đã bay trong một chiều nắng vội

Em theo chồng… hờn dỗi bến sông quê

Anh ra đi không mong đợi ngày về

Trách làm chi ủ ê tình chim sáo

Em bỏ lại nửa câu hò sầu não

Con bướm vàng thôi đậu trái mù u

Cho lời ru da diết điệu tình thu

Trôi đi mãi mịt mù mùa thương nhớ.

TÔI CÒN NỢ LẮM MỘT DÒNG SÔNG

Thơ: Song Trà

Tôi còn nợ lắm một dòng sông

nợ ánh trăng nghiêng rớt giữa dòng

nợ nước lớn ròng ngày hai bận

đã chở buồn tôi buổi tàn đông

Trên bến sông buồn cuối chiều nay

nhìn dòng sông cũ đã vơi đầy

in bóng mây buồn từ dạo ấy

nghe hồn lãng tử đã qua đây

Tôi đã nợ sông cả một đời

nợ dòng nước ấy với đầy vơi

nợ chiều tím biếc trên sông vắng

đã chở dùm tôi nước mắt rơi

Thuở ấy ngày này đã cuối đông

nàng xuân sắp sửa lướt qua dòng

trên bờ nhộn nhịp tiếng cười nói

dưới bến có người khóc trên sông

Tôi đã xa rồi từ rất lâu

tưởng rằng nơi ấy lấp nỗi sầu

hôm nay tôi sông mừng gặp lại

đã cuộn hồn tôi dưới dòng sâu.

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

Thơ: Thanh Hồ

Ta nghe gì như khúc hát sông quê

Dào dạt đưa ký ức về một thuở

Sông quê ơi nặng tình ai thương nhớ

Biết em còn rơi lệ ở xa xăm ?

Thời gian trôi mà kén mãi vương tằm

Anh xa em như rằm không trăng tỏ

Ký ức ơi… về làm chi vàng võ

Cạn chén nồng… tình nào có thể quên !

Nhớ thật nhiều ai hát khúc đưa duyên

Rằng xa anh như thuyền không bến đậu

Sáo sang sông cho buồn vương lối cũ

Thương nhau rồi… để mình bậu lẻ loi !

Ví ngày xưa ta dạo bước chung đôi

Hờn giận chi để bèo trôi lạc bến

Khắc khoải nhánh sông, đò đâu chẳng đến ?

Câu hát giã từ…xao xuyến trong anh.

Em có về cho cau thắm trầu xanh ?

Hay bên ai, đang ngọt lành say đắm

Nơi bến sông xưa, cây sào vẫn cắm

Võng mãi câu hò.. thương lắm…đò ơi !

MONG VỀ GẶP LẠI DÒNG SÔNG

Thơ: Chung Mai

Mong về gặp lại dòng sông

Bốn mùa bồi đắp nhuộm đồng mải mê

Thủy triều dâng nước tràn trề

Cá tôm thoả thích đâu chê đất nghèo

Ven bờ thuyền ghé đậu neo

Lững lờ xuôi chảy đám bèo nhẹ trôi

Trẻ trâu mấy đứa đâu rồi

Bạn bè tôi đó cái thời …tắm sông !

Còn vương ngai ngái bùn nồng

Phù sa thắm đỏ dòng sông quê mình.

SÔNG QUÊ

Thơ: Trương Thị Anh

Sông quê mát đọng tình quê

Tơ duyên đưa lối em về nơi anh

Xum xuê khế ngọt trĩu cành

Đôi bồ câu với hoa chanh chào mời

Chiều ngồi bến cũ thảnh thơi

Ngọt trong dòng nước, nói lời chân quê

Mỗi năm lễ hội em về

Sông dào dạt sóng tình quê vơi đầy

Xưa anh gánh nước sông này

Đổ phèn chum nước nửa ngày lọc trong

Bồ kết đốt tỏa hương nồng

Anh thêm lá bưởi cho lòng đam mê

Tóc bạc thay mái tóc thề

Cùng anh về lại đường đê ngả chiều

Thơ anh nồng nàn lời yêu

Hoàng hôn phủ bóng đò chiều mênh mang.

SÔNG QUÊ…

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Dòng sông quê đêm ru buồn tỉnh lặng

Điệu hoài lang sâu lắng đượm ân tình

Nắng bên cầu đang đón ánh bình minh

Trải chân tình thiết tha về bến mộng

Quê em đó đêm trăng thanh gió lộng

Đường vào làng núp dưới bóng cây đa

Lúa trúng mùa nhờ những lớp phù sa

Đàn cò trắng bay ngang qua kiếm sống

Đứng trên bờ nhìn thủy triều gợn bóng

Nghe xa kìa vọng lại khúc tình sầu

Nữa đời em thổn thức dưới trăng thâu

Cuộc sống cũng trôi theo dòng nước nỗi

Bến sông quê đã bao mùa hờn dỗi

Giữa dòng đời con sáu vội sang ngang

Để lại đây thương nhớ cánh bướm vàng

Nhánh mù u buồn than giờ chẳng đậu

Miền tây ơi có khi nào hiểu thấu

Em sang đò để bậu lại sầu rơi

Nữa vòng trời xứ lạnh lắm đơn côi

Niềm hạnh phúc lạc rồi dòng sông cũ..

SÔNG QUÊ

Thơ: Thạch Thảo

Mênh mang buồn tìm về.. bến sông quê..

Bao kí ức ùa về chúng tôi nhung nhớ..

Người đi xa nghe lòng nhiều …trăn trở

Con sông hiền hòa..một thuở.. yêu thương…

Hơn nửa đời ..mái tóc điểm.. phong sương

Còn mãi miết.. những dặm trường ..trôi nỗi

Khi mõi mệt với cõi lòng.. sắp đuối

Muốn tìm về… nơi ấy.. bến sông quê…

Biết bao giờ cho thỏa những ..đam mê

Được, mất, hơn thua với bộn bề cuộc sống

Thế giới bao la …biển trời cao rộng..

Vẫn muốn tìm về nơi ấy ..bến sông quê..

Được ôm ấp ..được che chở …vỗ về..

Dang rộng tay… ôm vào lòng nỗi nhớ..

Thấy cuộc đời nhẹ nhàng như ..hơi thở

Có đâu bằng.. nơi ấy …bến sông quê….

KÝ ỨC SÔNG QUÊ

Thơ: Tạ Thăng Hùng

Một chiều lang thang bên dòng sông quê

Mái tóc rối ngược chiều gió nước

Tôi ngược thời gian tìm về thuở trước

Dòng sông ơi lưu luyến biết chừng nào.

Bao nhiêu năm không hiểu được vì sao

Dòng nước ngược xuôi ngày đêm thay đổi

Sông vẫn xanh trong, sóng vỗ bờ vời vợi

Vầng trăng tròn đứng đợi phía bên kia.

Trăng cứ theo tôi đến tận đêm khuya

Tôi đứng lại, trăng cũng liền dừng lại

Tôi bước tiếp, trăng vẫn theo tôi mãi

Tôi hỏi thầm sao đùa mãi trăng ơi?

Sông nước êm đềm tắm mát tuổi thơ tôi

Tắm cả ước mơ buổi đầu đẹp nhất

Nơi bến đợi hẹn hò sông lấp lánh

Nghe câu hò tha thiết quá đi thôi.

Nhớ có lần chú bộ đội gọi đò ơi

Đêm tối quá đò không sang sông được

Khi đã về đây, nỗi nhớ càng da diết

Rồi chú bơi nhưng không tới được bờ…

Cả làng tôi thương chú đến ngẩn ngơ

Nhớ ngày trước đò đưa người ra trận

Những chàng trai cười tươi trong nắng

Cô gái làng đưa tiễn khóc nhìn theo.

Bầu trời xanh soi dòng nước trong veo

Chúng tôi trưởng thành điều đi qua nơi ấy

Giờ sông quê đã có cầu xây mới

Vẫn nồng nàn tha thiết nhớ đò ngang.

Chiều một mình bên dòng sông lang thang

Bao ký ức nồng nàn thương nhớ

Tôi muốn ôm dòng sông như thuở nhỏ

Thả con thuyền mơ ước của ngày xưa…

Những bài thơ ý nghĩa về dòng sông

Bài thơ: Lam Giang – Phan Thúc Định

Chẳng biết tự bao giờ em có tên sông Lam?

Con sông quê anh bao kiếp người nặng nợ

Bao tuổi thơ, bao lở bồi…chẳng nhớ

Ôm vào lòng xứ Nghệ lắm nắng mưa!

Hãy về quê anh dù chẳng ngọt dạ thưa!

Răng rứa mô tê nhưng ấm lòng điệu ví

Nơi con sông Lam ngàn năm bền bỉ

Đắp bãi bờ mướt mát khúc dân ca!

Từ thượng nguồn sông xuôi mái khơi xa

Nghìn năm qua sao chẳng già sông nhỉ!

Cứ trẻ mãi một màu lam như thế

Tựa mắt ai trong buổi hẹn đầu tiên!

Bến Giang Đình sóng vỗ nhịp Tiên Điền

Nàng Kiều lênh đênh ba chìm bảy nổi…

Khi buổi ấy bao khắt khe nàng hỡi!

Tiền Đường hay chính Lam thủy rửa oan khiên?

Núi Quyết Thành Vinh trước mỗi bình minh

Bên Lam giang tựa hồ như thiếu nữ

Chỉn chu trước gương bởi biết rằng không tha thứ

Cho chính mình nếu nghễnh ngãng nhạt phấn son!

Em hãy một lần về với sông Lam!

Nghe ”giận thương” trên thuyền nan bé nhỏ

Câu ”ngược lường” suốt bao đời nhắn nhủ

Mới hiểu vì sao người xứ Nghệ thực thà!

Người quê anh dù bươn chải bôn ba

Ngược Bắc xuôi Nam vào sông ra bể…

Lúc buồn, vui, khi nhọc nhằn…vẫn thế

Đằm câu dân ca thắm biếc sắc Lam Hồng!

Bài thơ: Bên sông nắng rụng – Phạm Hùng

Giá buổi nọ không theo về bên ấy

Thì hôm nay chẳng sóng dậy trong lòng

Sáo vừa tách bến, qua sông

Con đò ngơ ngác, giữa dòng nước xoay.

Trách vạt áo, sao ban ngày nghiêng ngả

Mặc gió lay, níu nhành lá vui cười

Một chiều… ánh mắt tôi rơi

Say đường cong, bỏ quên đời… bão giông.

Trách làn tóc thoảng vị nồng hương bưởi

Trách hồ thu đầy những sợi tơ tình

Lôi hồn tôi lạc… lênh đênh

Chìm trong mê khúc, bồng bềnh lãng du.

Tôi tự trách, chốn ngục tù thăm thẳm

Dấn thân vào trót say đắm người ta

Tìm đâu thấy được dáng ngà

Bên sông nắng rụng, mưa sa bến đời.

Bài thơ: Về với sông quê – Trịnh Thanh Hằng

Dòng sông xưa vẫn không ngừng cuộn chảy

Chở đong đầy những hạt nặng phù sa

Tuổi thơ nào mãi mãi ở trong ta

Trần như nhộng mò trai và bắt ốc.

Mẹ mải miết oằn mình leo đỉnh dốc

Sóng sánh vàng gánh nước để tưới rau

Sông yêu thương mẹ bảo nó rất màu

Đám rau ấy sẽ mượt mà tươi tốt.

Trên thuyền nan bố mải mê ngồi cột

Vá lưới nào để tối kịp giăng câu

Đêm ngàn sao lấp lánh cả địa cầu

Soi bóng nước hòa tan cùng lời hát.

Bên bờ sông nơi rặng tre xanh ngát

Gió rì rào bà ru cháu ầu ơ

Móm mém cười khe khẽ đọc vần thơ

Rồi mai đây cả những thiên thần nhí

Sẽ rời xa khắp mọi nẻo đường đời

Đến lúc nào thấy mệt mỏi chơi vơi

Bài thơ: Ráng chiều – Lâm Bình

Chị giặt áo bên sông ráng chiều hoa sim tím

Thả giọt buồn thánh thót nắng chiều buông

Từ dạo ấy … em đi xa không trở lại

Chị mang diêu bông xuôi về nỗi nhớ

Chờ ai …

Dấu kỹ ngăn tim che lấp hững hờ

Nhớ ngày nào bên sông chiều giặt áo

Lặng lẽ ngắm nhìn lặng lẽ nuốt giọt rơi ….

Chiều nắng nhạt níu ráng chiều ở lại

Trời vẫn cứ xanh trong một màu xanh ngát

Chợt hoàng hôn vội vàng lặn mất …

Tia nắng giao mùa rưới ngọt ướt mi em

Sông trải nắng lóng lánh vàng khúc ru êm

Như dải lụa nối hai bờ xa nhớ

Chạm vào nhau rồi mà vẫn cứ vời xa…

Chị lại ra bến sông ngồi lặng lẽ…

Khắc khoải ráng chiều tím chiều hoang

Bài thơ: Nhớ sông quê – Hoàng Minh Tuấn

Con sông quê nhớ thương còn mãi,

Tuổi thơ xưa trẻ dại vui đùa,

Vượt sông chẳng ngại nắng mưa,

Lưng trâu ta cưỡi mỗi trưa về làng!

Sông uốn lượn vòng quanh làng, xã,

Đem phù xa màu đỏ tưới bồi,

Để cho mùa vụ tốt tươi,

Làng trên, xóm dưới người người ấm no!

Hết vụ gặt, tới mùa tôm cá,

Giăng lưới, chài, mọi ngả trên sông!

Đêm đêm cất vó ngắm trăng,

Ngày ngày thuyền lại ngược dòng bán buôn!

Cũng có khi sông hờn, sông rỗi,

Lũ đầu nguồn chảy mãi về xuôi,

Nước sông cứ thế dâng hoài,

Để cho làng xóm mọi người đều lo!

Hết hung dữ, hiền hoà sông chảy,

Bến sông quê con trẻ nhảy cầu!

Trận giả chơi đuổi bắt nhau,

Dòng sông bơi mãi tìm đầu để xoa!

….

Bao năm rồi ta xa, mãi nhớ

Về con sông ngày nhỏ ở quê

Ước ao một sớm quay về

Đưa ta trở lại sông quê ngày nào…

Bài thơ: Đợi chờ bên bến sông – Đình Khải

Cuối tuần em lại ra bến sông

Ngồi lặng ngắm những con đò qua lại

Anh ơi anh sao em đợi mãi

Vẫn chẳng thấy con đò chở anh về.

Nhìn người ta gặp gỡ đề huề

Tay trong tay và những cái ôm rất chặt

Em vội vàng quay mặt

Chẳng dám nhìn người ta mến yêu nhau.

Mà sao anh ơi em đợi đã lâu

Đếm từng con đò cập bến

Vẫn chẳng thấy bóng hình người em yêu mến

Về đi anh, em vẫn đợi vẫn chờ.

Trời tối rồi. Em ngẩn em ngơ

Trên sông đã vắng những con đò qua lại

Lại nghĩ chắc anh còn mê mải

Với bao nhiêu công việc bộn bề.

Em khẽ khàng đứng dậy, đi về

Nỗi nhớ anh dài theo từng nhịp bước…

Bài thơ: Khúc hát dòng sông – Phan Thu Hà

Lớn lên đã thấy dòng sông

Khắc khoải đôi bờ bồi lở

Mải miết dòng trôi không ngừng

Oằn nặng từng con nước đỏ.

Sông mãi hát lời vô tận

Chắt chiu từng giọt phù sa

Cho đất lành thơm ước vọng

Cho tình cây đượm lá hoa.

Sông chở tháng ngày lặng lẽ

Buồn vui trầm tích ngàn đời

Mang theo mưa nguồn chớp bể

Tình yêu đâu dễ bằng lời.

Có thể không ai biết được

Vì sông chỉ hát riêng mình

Ôm trọn niềm đau xứ sở

Chắt chiu khoảng lặng yên bình.

Trời cao muôn đời nắng gió

Sông có bao giờ ngừng trôi

Lặng lẽ tình sông bé nhỏ

Chảy mãi về miền biển khơi.

Sông vẫn hát bài hát ấy

Thì thầm những khúc hát ru

Góp vào mặn mòi con sóng

Vỗ về bờ cát thiên thu

Bài thơ: Bến xưa – Phan Huy Hùng

Em nay ván lỡ đóng thuyền

Lướt qua bến cũ đứt duyên … em chào

Nụ cười em gửi phía nao

Bến ơi !

Bến vẫy …

Đau sao …

Nụ cười ?

Bài thơ: Sông quê em và sông quê anh – Nghi Lâm

Quê em có sông Hồng cuộn chảy

Lắm phù sa bồi đắp ruộng vườn

Bờ đê già luôn để vấn vương

Khiến lữ khách xao lòng trăn trở

Còn quê anh có dòng sông nhỏ

Với con đò đưa khách sang ngang

Cây cầu tre nằm yên khoe dáng

Để mỗi chiều ai bước quay về

Như thế đấy mà nghe anh kể

Chốn quê nghèo nhưng lắm thân thương

Bà Mẹ già tóc đã điểm sương

Đợi con trước bờ sông bến nước

Rời quê nhà mà không biết trước

Lúc trở về Mẹ đã đi xa

Anh viếng mồ khẽ đặt cành hoa

Khấn người hảy bình yên an nghỉ

Nay có em bạn hiền tri kỷ

Ở Hà Thành nhớ ở phương Nam

Nơi sông anh có lắm mương vàm

Nhớ da diết sông Hồng cuộn chảy!

Bài thơ: Dòng sông quê – Ngã Du Tử

Ngọt ngào dòng sông quê tôi

tưổi thơ vực dậy bên đồi quan san

nổi trôi giấu kỷ niệm vàng

chiều nay về lại lòng man mác lòng

trưa hè thắp gió dòng sông

lao xao biển lúa đòng đòng đưa hương

hoa cau thơm lựng sau vườn

ngày xưa thoang thoảng còn vương bây giờ

ngày đi hoa cỏ dại khờ

người về nước cũng cơ hồ hoan ca

lỏng tay đánh cược sơn hà

vẫn nghe trong máu âm ba một thời

trẻ trai xưa vọng trùng khơi

cổng ngày rộng mở tung trời cánh chim

chiều quê đồng vắng lặng im

hoàng hôn phủ, ồ! ngụp chìm dòng sông

tiếng cười chìm nổi theo dòng

có ai biết nước con sông đi về?

Bài thơ: Bến bình yên – Hoàng Lan

Con lại tìm về nơi ấy bến bình yên

Nơi mỗi sáng chung chiêng tia nắng ngọt

Gánh phù sa giọt mồ hôi thánh thót

Lời mẹ ru dịu chua xót cuộc đời.

Con lại về đây với bên lở bên bồi

Ký ức tuổi thơ xa rồi con nhớ mãi

Bao năm tháng giữa dòng đời hoang giải

Đánh rơi rồi còn đọng lại xót xa.

Con tìm về nơi con gọi hôm qua

Ở nơi ấy có bao la tình mẹ

Đôi bờ hát sóng vỗ bờ khe khẽ

Chốn muôn đời trong trẻo tuổi thơ con.

Bài thơ: Sông Hồng quê em – Thu Hiền

Mời anh về hội chùa Keo Hành Thiện

Cùng em xem bơi Chải giữa sông Hồng

Dọc đôi bờ đồng lúa trải mênh mông

Rằm tháng chín hội Chùa đông anh ạ.

Quê hương em nước sông màu rất lạ

Hồng như má con gái tuổi xuân thì

Cải trải vàng níu bước lữ khách đi

Sông quê em đôi khi không lặng lẽ

Vào mùa mưa tung bọt nước đục ngầu

Mẹ bảo rằng..sông giống như người nhỉ

Cũng vui buồn,hờn giận,cũng biết đau.

Con đò neo bến cũ mãi yên bình

Sóng cũng như cánh võng đưa nhè nhẹ

Chờ người đi dừng lại cuộc hành trình.

Bài thơ: Sông …- Thanh Trang

Chảy âm thầm, lặng lẽ với thời gian

Trà Giang đẹp như muôn vàn câu hát

Gói trọn cả tuổi học trò ngào ngạt

Rồi vui buồn, chua chát. Mái trường xưa…

Nay còn đâu, một thuở bóng người đưa

Tiếng cười nói khi mới vừa nhận lớp

Dòng sông chảy thấy cây Bàng rũ rợp

Phượng khóc thầm trách tia chớp người qua.

Đã không còn, đã mãi mãi chia xa

Sông nằm đó ôm ngọc ngà con chữ

Nhìn lại bóng người thầy mà lưỡng lự

Thút thít lòng quyết giữ vẹn tiếng danh.

Mùa Thu về dòng nước ấy lại xanh

Ôm nỗi nhớ rồi biến thành hạt ngọc

Trà Giang chảy êm êm như làn tóc

Khúc sông tình vang đọc tiếng trường quê.

Bài thơ: Thuyền chài – Phạm Văn Ngoạn

Chòng chành một chiếc thuyền chài

Trời xanh, nước biếc nắng mai rực hồng

Lênh đênh đầu bãi, cuối sông.

Sớm hôm chài lưới,vợ chồng kiếm ăn

Bao giờ cho hết khó khăn

Gom tiền, góp bạc, mua căn nhà lầu.

Bài thơ: Sóng sông Hồng – Đỗ Hương

Em ngủ vùi bên cánh võng Sông Hồng

Mơ gặp Anh vào đêm Trăng tỏ

Anh thấy gì, rì rào bên đồng lúa?

Sóng Sông Hồng oàm oạp vỗ… về Đông…

Những cánh Cò bay thẳng tắp cánh đồng

Mùa Thu chín trên từng vườn Nhãn ngọt

Nắng đồng bãi mướt xanh ngà ngọc

Nằm ngoan nghe câu chuyện kể Tiên- Rồng

Đồng Tử xưa không khố cởi trần

Lặn lội triền sông theo Cha bắt cá

Nắng đồng bằng Sông Hồng sao ngọt lạ!

Cho lưới chàng mắc “tiên cá ” Tiên Dung?

Nước đỏ ngầu ghi chứng tích Thăng Long

Ngàn năm đó dáng Rồng bay lồng lộng

Thành phố trẻ ồn ào náo động

Đẹp lung linh soi bóng dáng Nhị Hà

Cứ dạt dào cứ đỏ nặng phù sa

Bồi nhẫn nại cho đồng bằng châu thổ

Cứ thăng trầm bên bồi bên lở

Cứ ngân nga chuông Trấn Vũ, canh gà…

Sóng Tây Hồ còn vỗ khúc dân ca

Đây rốn Sông Hồng hàng ngàn năm đọng lại

Làm lá phổi cho Thủ đô xanh mãi

Cái tên dịu dàng “Bên cạnh một Dòng Sông” *

Sông Hồng ơi! Nguyện ước ngàn năm

Sông mãi chảy, mãi trôi về với Biển

Mãi tươi tốt phù sa trìu mến

Cho Tình yêu Sông rộng Biển dài

Mênh mang giữa dòng, ai vớt điệu hò ai…!

Bài thơ: Sông quê – Nguyễn Lan Hương

Tích Giang ơi Tích Giang

Con sông mềm như lụa

Tích Giang ơi Tích Giang

Sông dài như nỗi nhớ.

Quê ngoại tôi ở đó

Ngời ngời đất đá ong

Chất giọng quê thật lạ

Như tan tận đáy lòng.

Tôi đã xa dòng sông

Ngoại cũng không còn nữa

Nhà ngoại giờ ra phố

Khúc sông quê nhạt nhòa.

Bao dòng sông đã qua

Bao người tôi đã gặp

Tuổi thơ giờ xa tắp

Dòng sông buồn mênh mông.

Bất ngờ gặp dòng sông

Nghe giọng quê mộc mạc

Kỉ niệm về ào ạt

Tích Giang ơi Tích Giang .

Những bài thơ hay về dòng sông, con sông quê hương

Thơ hay về con sông 1: Nhớ con sông quê hương

Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng

Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng

Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi?

Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!

Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ

Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu

Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy

Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy

Bầy chim non bơi lội trên sông

Tôi giơ tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả

Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông

Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng

Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến

Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển

Vẫn trở về lưu luyến bên sông

Hình ảnh cô em đôi má ửng hồng…

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc

Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc

Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”

Tôi nhớ không nguôi ánh sáng màu vàng

Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc

Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây

Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy

Hình ảnh con sông quê mát rượi

Lai láng chảy, lòng tôi như suối tưới

Quê hương ơi! lòng tôi cũng như sông

Tình Bắc Nam chung chảy một dòng

Không gành thác nào ngăn cản được

Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước

Tôi sẽ về sông nước của quê hương

Tôi sẽ về sông nước của tình thương

Thơ về dòng sông 2: Con sông quê hương

Anh đi khắp mọi nẻo đường

Bao ngày tháng, bao nhớ thương quê nhà

Anh đi vạn dặm đường xa

Nhớ sông núi, nhớ ngôi nhà mến thương.

Anh đi nhớ mãi dòng sông

Long lanh một giải nước trong hiền hòa

Nhớ nhiều những lúc đôi ta

Bên bờ sông nhỏ chiều tà dần buông.

Nhớ khi thoáng một cánh buồm

Trên sông như cánh bướm vương sắc hồng

Nhớ nhiều những khóm tre cong

Trên triền đê nhỏ như mong ai về.

Nhớ nàng thục nữ chân quê

Rửa chân bên bến tóc thề xõa buông

Nhớ sao tiếng hát véo von

Trên sông pha tiếng cười ròn quê ta.

Anh đi xa, nhớ quê nhà

Nhớ dòng sông nhỏ hiền hòa êm trôi.

Thơ hay về sông 3: Đêm trò chuyện với sông Đà

Đêm sông Đà là lạ gió vùng cao

Mây cũng lạ, chỉ vầng trăng quen biết

Bóng tối thì thào chưa dứt lời tiễn biệt

Với hoàng hôn trên sóng nước trôi êm…

Tiếc mãi đến giờ hết tuổi hoa niên

Tôi mới đến với dòng sông cô tích

Sông từng trải lượn lờ trên trang sách

Giữa dòng thơ quanh núi Tản bao đời…

Hãy thề lòng lượng thứ, Sông Đà ơi!

Xin được sống cùng sông giữa niềm vui trăn trở

Hạnh phúc lớn như bào thai sinh nở

Sông chuyển mình rồi đề hóa bao la!…

Một tiếng gì âm vang rất xa

Nghe sâu thẳm tự lòng sông dội tới

Tiếng luộc dõi lo toan mong đợi

Tiếng con người đang trút vợi niềm đau…

Có phải tiếng em, cô gái da nâu

Vết chai mới cộm bàn tay không nghỉ

Hẳn lên vết chai xưa ngày chồng Mỹ

Em thông đường… mở lối mới cho sông!…

Anh lính Trường Sơn có phải tiếng anh không?

Vầng sáng nào xưa giục lòng anh hồi hả

Xưa chiến trường, nay công trường chở đá

Chưa kịp về xây gian bếp mới quê mình!

Đêm lại dần gợi nhớ thuở xa xanh

Lòng ta cạn, sông cứ là thăm thẳm

Khoảng cách đôi ta là văng trăng ướt thẫm

Có hay đâu sông đó cũng Ngân Hà!

Vụt ngẩng đầu, lấp lánh sao sa

Ta đặt trái tim giữa dòng nước chảy

Dòng máu – dòng sông chảy qua tim ấy

Sẽ bừng lên muôn nẻo sóng lung linh…

Một tiếng gà vang xóm núi

Bình minh !

Bài thơ về dòng sông 4: Đi thuyền trên sông Đà buổi chiều

Trên mặt Đà giang dưới bóng chiều

Trông qua Non Nước cảnh đìu hiu

Trời giăng hắc ám luồng mây kéo

Chuông giục hoàng hôn tiếng sóng reo

Theo nước vởn vơ tăm cá lội

Gọi bầy inh ỏi giọng chim kêu

Thuyền ai thơ thẩn dòng sông đó?

Tìm bến cùng ta gấp mái chèo!

Thơ hay về con sông 5: Bên sông Lam nghĩ về Nguyễn Du

Không biết đường cong sông Tiền Đường có giống đường cong sông Lam

Mà ngọn sóng ở đây cứ cồn lên nỗi tang điền thương hải?

Ơi cánh chim bằng ba chìm bảy nổi!

Ba trăm năm là mấy đời người?

Chỉ biết ở đây sông Lam cũng bên lở bên bồi

Cũng bụi đỏ, cát vàng phơi bảng lảng

Làn thu thuỷ vẫn dành cho buổi chiều ngọt sáng

Nét xuân sơn còn in đậm mây trời

Đâu phải ở đây là tất cả cuộc đời

Nhưng cốt lõi cuộc đời, nơi đây, từng đọng lại

Cảnh sắc này và tâm trạng ấy

Từng trang đời, vằng vặc truyện Kiều soi…

Đến với Tiên Điền, tôi biết Nguyễn Du vui

Trong nét núi đường sông chiều gặp gỡ

Sông Lam dẫu bên bồi bên lở

Trang thơ nay thôi bớt lở bồi

Nét xuân sơn là nét rất tươi

Làn thu thuỷ vẫn trôi

một dòng ngọt sáng

Mộ người ngủ trong màu xanh tháng tám

Như một lời vĩnh cửu mãi sinh sôi

Thơ về dòng sông 6: Đối diện với sông Lam

Bảy năm đi bạt gió quê

Tiếng gà tuổi thơ vẫn âm thầm nhảy ổ

Xanh trong giữa đất trời bỡ ngỡ

Ta vỡ òa khi đối diện với sông Lam

Ta vỡ òa giữa làn nước bao dung

Cả khóc cười cũng về đây gột rửa

Ta nghe trong thẳm sâu tiếng xạc xào của lúa

Tiếng xốp tơi những ruộng sắn hàng khoai

Ơi sông Lam theo ta suốt cuộc đời

Cái rám mật của đất đồng bờ bãi

Cái nồng nàn hơi thở những phù sa

Xóa sao được nét cười tươi bến bãi

Áng cỏ xanh thì thào trỗi dậy

Cái mõm nghé non tơ vục mặt xuống tươi nồng

Bờ bãi đãi đầy hơn sau những ngày lụt lội

Nước lại hiền hòa lấp lánh mặt sông

Ơi sông Lam máu chảy tươi hồng

Trong huyết quản của đời tươi sức trẻ

Ta đã mang theo những nhọc nhằn quê mẹ

Cả những mặn mòi từ khúc hát trên sông

Ơi sông Lam của những ruộng những đồng

Trong lủi thủi sương chiều in dáng mẹ

Cánh cò lặn lội bờ sông

Ta chưa biết tình thương nào hơn thế!

Bài thơ về dòng sông quê 7: Hoàng hôn sông Lam

Lửa ở đâu nhiều thế

trong mắt em?

Máu ở đâu nhiều thế

đỏ một vùng sông

Đôi mắt em u buồn

Mặt trời cho lửa

Một vùng sông không biết tên

Cũng níu lòng ta nhớ

Mặt trời gần gũi thế

Mà trời xa vô cùng

Em đi về nơi em, sông về biển mặn

Tôi lại một mình, một mình nẻo vắng

tìm ánh trời qua kẽ lá vườn hoang

Thơ về dòng sông 8. Về bên sông Lam

Em về chiều ấy mưa bay

Gió thao thiết nhớ dáng gầy cuối đông

Lòng anh bóng nắng ngược dòng

Sông Lam nhè nhẹ sóng buông thẫn thờ.

Vọng đâu đây tiếng gọi đò

Anh về se sắt cánh cò bay ngang

Đành thương lời hẹn nhỡ nhàng

Sương thoang thoảng mắc mênh mang vào chiều.

Thơ về dòng sông 9. Viết cho sông Lam

Một ngày về

Vục mặt vào sông Lam

Tuổi thơ nằng nặng chảy

Hạt phù sa nghèo nàn khét cháy

Yêu thương neo lại những con đò.

Một ngày về

Vục mặt vào bình yên

Con sông chìm trong triền miên cõi nhớ

Con đò neo lại một thời xa…

Một ngày về

Vốc lại tuổi thơ

Tìm dáng mẹ gầy giữa phù sa chìm nổi

Con cò lặn lội bờ sông.

Vốc lại cả những rạc gầy mơ ước

Cả tiếng hát bên sông nghe đến mặn mòi.

Cho bình yên trôi

Bình yên trôi…

Bài thơ về dòng sông 10: Đêm sông Cầu

Anh qua sông Hồng, sông Đuống

Mùa mưa bọt nước đỏ ngầu

Không biết ở nơi em ở

Êm êm một khúc sông Cầu

Tiếng một con tôm búng nước

Vó bè ai cất sau lưng

Sao giời lọt qua mắt lưới

Rơi đầy xuống cả mặt sông

Con sông của người quan họ

Suốt đời nước chảy lơ thơ

Em ơi! Em là cô gái

Từ lâu anh đợi anh chờ

Em là cô Tấm thảo hiền

Đến giữa đời anh trẩy hội

Tình đã trao nhau êm đềm

Mà vẫn mắt nhìn bối rối

Sông Cầu khi đầy khi vơi

Chảy ngang qua câu quan họ

Ướt đầm vạt áo bao người

Vạt thương ướt cùng vạt nhớ

Em nói nhẹ như hơi thở

Anh nghe để nhớ suốt đời:

Giữ tình yêu như giữ lửa,

Đừng quên, đừng tàn, đừng nguôi!

Tình yêu có từ phương em

Đi qua tháng năm chờ đợi

Tình yêu cũng từ phương anh

Lửa rừng bồn chồn góc núi

Tình yêu có từ hai ta

Chẳng đủ gần mà giận dỗi

Nhà xa, mặt trận càng xa

Gặp nhau lần nào cũng vội

Ngày mai chắc là nhiều nắng

Nên sao giăng khắp trên đầu

Ngày mai trấn miền ải Bắc

Tựa lưng vào đêm sông Cầu.

10+ Những Bộ Phim Siêu Nhân Hay Nhất, Gắn Liền Với Tuổi Thơ Thế Hệ 8X 9X / 2023

Những phim siêu nhân gắn liền với tuổi thơ thế hệ 8x 9x này là những mảng ký ức khó phai; của một thời trẻ trâu ước mơ giải cứu thế giới.

Tuổi thơ của thế hệ 8x 9x ngày xưa, bên cạnh các trò chơi dân gian như nhảy dây, đá cầu. Còn là những buổi “dán mắt” vào màn hình TV; nhập vai vào các chiến binh siêu nhân nhiều màu sắc, đối đầu với đám quái vật phá hoại trái đất.

Những bộ phim siêu Nhân gắn liền tuổi thơ thế hệ 8x, 9x Việt Nam

Cái tên 5 Anh Em Siêu Nhân có lẽ không còn quá xa lạ với khán giả Việt Nam nữa rồi. Đây là cái tên được “vietsub” của loạt phim Super Sentai; series phim về đề tài siêu anh hùng rất nổi tiếng tại Nhật Bản.

Series phim nổi tiếng đến nỗi nó đã được mua bản quyền và làm lại tại Mỹ. Phiên bản Mỹ hóa mang tên gọi Power Ranger cũng rất được yêu thích tại nước ta.

Hầu hết các chiến đội siêu nhân đều xây dựng với đội hình 5 thành viên chính; về sau sẽ có thêm một chiến binh đặc biệt gia nhập đội. Các thành viên được phân biệt với nhau bằng màu sắc; và mỗi người sẽ đại diện cho một nguồn sức mạnh nào đó. Đó có thể là sức mạnh của linh thú, bão tố cuồng phong hay sấm sét…

Đặc biệt, các chiến binh sẽ được hỗ trợ bởi những cỗ máy robot khổng lồ; khiến đám trẻ ngày đó mê mệt. Trong phiên bản Mỹ hóa Power Rangers, chúng ta còn được chứng kiến màn Power Up.

Đó là những màn nâng cấp vũ khí, áo giáp, trang phục của các siêu nhân lên một level mới. Và tất nhiên sức mạnh của các chiến binh cũng tăng lên. Tất cả nhằm mục đích cuối cùng là tiêu diệt quái vật ngoài hành tinh; bảo vệ hòa bình trái đất.

1. Phim Siêu Nhân Gao (2001) – Bộ phim siêu nhân kinh điển

Khi nhắc đến top những bộ phim siêu nhân hay nhất; chắc chắn không thể thiếu “5 Anh Em chiến binh Gao” được rồi. Có thể nói đây chính là bộ phim siêu nhân huyền thoại; đánh dấu sự đổ bộ của dòng phim siêu nhân Nhật Bản vào thị trường nước ta.

Phiên bản phim siêu nhân Gao gắn liền với tuổi thơ thế hệ 8x 9x đời đầu được hãng phim Phương Nam thuyết minh và phát hành. Các chiến binh Gao khi ra mắt đã gây một cơn bão tại nước ta; trở thành bộ phim siêu nhân được yêu thích nhất.

Trẻ con ngày đó xem nhiều đến nỗi thuộc luôn câu giới thiệu đầu mỗi đĩa phim: “hãng phim Phương Nam trân trọng giới thiệu, bộ phim nhiều tập Anh Em chiến binh Gao”

Nội dung chính của phim xoay quanh cuộc chiến chống lại đám Oruku tàn độc; bảo vệ sự hòa bình trên trái đất của 5 chiến binh siêu nhân. Đó là Gao đỏ, Gao vàng, Gao xanh, Gao đen, Gao trắng.

Cùng với sự hỗ trợ của công chúa Tetomu, chiến binh sói đến từ quá khứ Gao bạc và các viên ngọc Gao có sức mạnh triệu hồi siêu thú… những kế hoạch xấu xa của Yiyi, Yabaiba và đám Oruku tàn ác đều bị phá sản.

Câu khẩu hiệu của các chiến binh gao trước mỗi trận chiến: “Nơi đâu có sự sống, nơi đó có công lý”; đã trở thành câu cửa miệng của đám trẻ con thời bấy giờ.

“5 Anh Em siêu nhân Gao” hay “chiến đội bách thú Gaoranger” là bộ super sentai kỷ niệm 25 năm dòng phim này.

Với dàn diễn viên trẻ ưa nhìn, bộ suit khi biến hình cực ngầu kết hợp cùng những chiếc “mũ bảo hiểm” thiết kế theo hình dáng đầu của muông thú đầy sáng tạo. Bên cạnh đó là những màn chiến đấu tóe lửa, meta robot cực ngầu.

Đặc biệt là bản nhạc phim để lại ấn tượng sâu đậm; ai mà không biết câu hát “Gao ồ tục bi cạp cha lề” huyền thoại cơ chứ. Tất cả là quá đủ để khiến đám trẻ con say mê; cày đi cày lại đống đĩa phim suốt ngày không hề biết chán.

2. Siêu nhân Nhẫn Phong (2002) – Những bộ phim siêu nhân hay nhất

Bộ Super Sentai thứ 26, nối tiếp ngay sau thành công của Gaoranger; các Ninja cuồng phong Hurricanger cũng nhận được sự yêu mến nồng nhiệt của các khán giả nhí thời bấy giờ. Đây cũng là một bộ phim siêu nhân kinh điển; là một phần quá khứ không thể quên với thế hệ 8x đầu 9x.

Câu chuyện mở đầu tại học viện Ninja phái Thần Phong. Nơi có 3 cô cậu học viên “không giỏi lắm”; nếu như không muốn nói là kém nhất trường Ninja.

Vào một ngày, trong khi tất cả các học viên đang tập trung dự buổi lễ tốt nghiệp; thì 3 cô cậu lại đang la cà trong rừng để trốn buổi luyện tập. Nhưng cũng nhờ vậy mà họ đã thoát khỏi nguy hiểm. Bởi ngay lúc đó, trường học Ninja đã bị đám tà thần ngoài vũ trụ mang tên Jakanja tấn công; tất cả các học viên đều bị phong ấn.

Thầy hiệu trưởng, Hinata Mugensai phải tự biến mình thành chuột lang; để tránh sự truy sát của kẻ thù. Nhưng sau đó lại vô tình quên mất câu thần chú để trở lại thành người; nên tạm thời chưa thể quay lại hình dáng ban đầu.

Vậy là sứ mệnh đánh đuổi tà thần bảo vệ trái đất được giao cho 3 cậu học trò trốn học. Họ được trao sức mạnh để trở thành 3 chiến binh siêu nhân Thần Phong Hiệp trong truyền thuyết.

3 người hợp thành chiến đội Hurricanger; họ chiến đấu dưới sự dẫn dắt của Trưởng Quán và chị Orobo là con gái của ông. Mỗi thành viên là một màu sắc và mang trong mình sức mạnh khác nhau.

Gió gào thét, trời phẫn nộ: Không Nhẫn – Sắc đỏ Thần Phong.

Nước nhảy múa, sóng lăn tăn: Thủy Nhẫn – Sắc xanh Thần Phong.

Mặt đất rung chuyển, hoa ca hát: Lục Nhẫn – Sắc vàng Thần Phong.

Cùng với sự giúp sức của anh em Lôi Chấn Hiệp và chàng siêu nhân xanh lá phái Thiên Không Thần bí ẩn Shurricanger hay “Hiệp sĩ trong tay có kiếm”. Anh chàng siêu nhân một thời khiến chúng ta thắc mắc Shurricanger là ai ?

Tất cả đã cùng chung tay hợp sức chống lại Jakanja; ngăn chặn một vật có tên là “vật đó” xuất hiện và gây hại cho trái đất.

Meta robot trong siêu nhân cuồng phong có tên là cơ khí siêu nhân; được ẩn dấu trong hình dạng của máy bay, du thuyền, vòng quay trong khu giải trí,… Chúng chỉ hiện đúng hình dạng khi chị Orobo ấn nút khởi động trong những lúc nguy cấp mà thôi.

Nhạc phim bắt tai, đề tài về ninja thú vị; cốt truyện li kì, hấp dẫn, có đủ mọi yếu tố cả hài hước lẫn bi ai, dàn diễn viên Hurricanger đỉnh cao đẹp trai xinh gái… Tất cả đã tạo nên một bộ phim siêu nhân tuổi thơ kinh điển; một trong những bộ super sentai hay nhất mọi thời đại.

Duy chỉ có một điều đáng tiếc, đó là hãng phim Phương Nam đã không mua bản quyền thuyết minh bộ phim siêu nhân cuồng phong. Phiên bản Hurricanger mà chúng ta từng xem đều là những bản ghi lậu. Vì thế nếu để ý bạn sẽ thấy các tập phim không có sự đồng nhất về giọng thuyết minh và cách gọi tên nhân vật.

3. Mighty Morphin Power Rangers – Khởi đầu của siêu nhân Mỹ

Mighty Morphin Power Rangers là loạt phim truyền hình của Mỹ. Được hãng Saban Entertaiment mua bản quyền và chuyển thể từ phần phim Super Sentai Zyuranger của Nhật Bản.

Nội dung phim kể về 5 cô cậu thanh niên ưu tú được lựa chọn; để kế thừa nguồn sức mạnh từ khủng long cổ đại. Nhằm tiêu diệt những thế lực bóng tối.

Thế hệ 8x đầu 9x ở nước ta biết đến bộ phim siêu nhân nổi tiếng này; với cái tên quen thuộc là 5 anh em Siêu nhân hoặc Siêu nhân khủng long.

Một điều khá đáng tiếc là những tập phim Power Rangers Mighty Morphin được phát hành ở Việt Nam khá lộn xộn. Các tập phim được sắp xếp không theo thứ tự nào cả; việc thuyết minh cũng không khá hơn là bao.

Người ta thậm chí chẳng quan tâm xem nội dung cuộc hội thoại đang nói gì; mà toàn tự chế lời theo ý mình. Vì thế nội dung phim đã bị lệch lạc đi khá nhiều.

Những năm 90 thế kỷ trước, không phải Super Sentai mà chính các phần phim Power Rangers mới được yêu thích và phổ biến hơn ở Việt Nam. Điều này cũng là dễ hiểu, bởi thời điểm đó Power Rangers được phát song thường xuyên trên TV.

Mighty Morphin Power Rangers là phần phim đầu tiên được phát sóng tại Việt Nam. Bởi vậy, nó đã để lại nhiều dấu ấn khó phai trong lòng của trẻ thế hệ 8x đầu 9x. Đến tận bây giờ, phần phim đã gần 30 năm tuổi này vẫn được đánh giá là bộ phim siêu nhân hay nhất của Power Rangers.

Sẽ rất khó có bộ siêu nhân nào sau này có thể thay thế được vị trí của Mighty Morphin trong lòng khán giả. Nhắc đến Power Rangers là phải nhắc đến bản nhạc phim “Go go Power Rangers” và phần phim “Mighty Morphin”.

4. Anh em siêu nhân Deka (2004) – gắn liền với tuổi thơ 8x 9x

Thể loại: Tokusatsu, hành động viễn tưởng, siêu anh hùng; Đạo diễn: Watanabe Katsuya Diễn viên siêu nhân Deka: Sainei Ryuuji, Tsuyoshi Hayashi, Itō Yōsuke, Kinoshita Ayumi, Kikuchi Mika, Yoshida Tomokazu, Inada Tetsu, Ishino Mako, Namamori Mie, Niiyama Chiharu; Quốc gia: Nhật Bản; Nhà sản xuất: Toei; Số tập: 50 tập; Phát hành: Phương Nam Film.

Chiến đội cảnh sát S.P.D hay còn gọi là siêu nhân Deka. Series Super Sentai thứ 28 trong lịch sử. Đây cũng là một bộ phim siêu nhân hay nhất; gắn liền với tuổi thơ của các cậu bé 8x đầu 9x.

Bối cảnh chính của bộ phim có đôi chút khác biệt; so với hầu hết các loại phim siêu nhân trên thế giới khác. Bởi đây là bộ đầu tiên mà hãng Toei khai thác đề tài hình sự. Còn biệt đội siêu nhân Deka là đội đặc nhiệm bảo vệ trái đất thuộc cảnh sát vũ trụ.

Bộ phim bắt đầu khi Deka đỏ Akaza Banban đặt chân đến thành phố Megalopolis trên trái đất. Anh được hội đồng cảnh sát liên hành tinh giao cho vai trò làm đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm Dekaranger. Với nhiệm vụ chính là bảo vệ trái đất trước những thế lực thù địch.

Đúng lúc này, Agent Abrella, một Alienizer Arms Dealer cũng ấp ủ dã tâm quay lại phá hoại Trái Đất và hỗ trợ đám tội phạm phá hoại thế giới. Đương nhiên, đội đặc nhiệm Dekaranger không thể khoanh tay đứng nhìn được; và thế là hành trình phá án, ngăn chặn tội phạm của họ bắt đầu.

Các thành viên trong đội đặc nhiệm gồm có Deka đỏ, lam, lục, vàng, hồng; cùng với chiến binh đặc biệt đó là Deka Break. Điểm nhấn mang đến sức hút cho bộ phim đến từ vị trí của chỉ huy Doggie Kruger. Nhân vật với tạo hình đầy thú vị, là một người sói chính hiệu; với phần đầu của một chú chó sói và thân hình của người.

5. Khủng Long Sấm Sét (bản Mỹ, 2004) – Bộ phim siêu nhân gắn liền với tuổi thơ

Thể loại: Hành động, viễn tưởng, siêu anh hùng;

Đạo diễn: Charlie Haskell, Andrew Merrifield, Paul Grinder, Britta Johnstone;

Diễn viên: James Napier, Kevin Duhaney, Emma Lahana, Jason David Frank, Jeffrey Parazzo, Katrina Devine, Tom Hern, Miriama Smith, Latham Gaines;

Quốc gia: Hoa Kỳ;

Bản gốc: Super Sentai Abaranger;

Công ty sản xuất: BVS Entertainment;

Số tập: 38 tập;

Phát hành: không rõ.

Đây là phiên bản Mỹ hóa từ bộ Super Sentai Abaranger của Nhật Bản. Tuy nhiên, rõ ràng độ phổ biến và tính hấp dẫn của nó thì đã vượt xa so với bản gốc. Khủng Long Sấm Sét chính là bộ Power Rangers đầu tiên và duy nhất cho đến lúc này chỉ có đội hình 5 thành viên.

Nội dung thì vẫn không có gì đặc biệt so với các bộ phim đề tài siêu nhân khác. Chuyện kể về 3 cô cậu học sinh cá biệt Conner, Ethan và Kira. Trong một lần tình cờ đi thăm viện bảo tàng cùng tiến sĩ Tommy Oliver; họ đã vô tình nhặt được những viên ngọc chứa đựng sức mạnh của khủng long.

Tiến sĩ Oliver nhận ra nguồn sức mạnh đã ăn sâu vào cơ thể họ và không thể thoát ra được. Ông đã tiết lộ cho 3 người học trò của mình biết về nguồn gốc của những viên đá và sức mạnh siêu nhân.

Kể từ đó, 3 người đã trở thành những chiến binh khủng long sấm sét. Dưới sự dẫn dắt của tiến sĩ Oliver, cả đội đã cùng nhau ngăn chặn ý đồ đưa trái đất về thời tiền sử của đám quái vật.

Với sự giúp đỡ của siêu nhân đen và trắng, cùng nhau họ có sứ mệnh bảo vệ Trái Đất khỏi âm mưu biến Trái Đất về thời tiền sử. Về sau, đội còn chào đón thêm 2 thành viên mới, khi tiến sĩ Oliver tái xuất với vai trò siêu nhân đen; cùng với siêu nhân trắng Trent Fernandez.

Kết phim, 5 chiến binh đã đánh bại được đám người xấu. Tuy nhiên, họ cũng phải đánh đổi nhiều thứ; đó là bị mất toàn bộ sức mạnh siêu nhân cùng với toàn bộ các Zord. Cảnh cuối cùng của bộ phim là hình ảnh các nhân vật chính tung tăng tới dự buổi dạ hội tại trường.

Không chỉ gây ấn tượng mạnh với những khán giả nhí ngày đó nhờ kỹ sảo hoành tráng; robot khủng long khổng lồ, những màn đánh đấm đậm chất điện ảnh Mỹ. Thành công của Dino Thunder còn đến từ dàn diễn viên tài năng.

Nhan sắc hoàn mỹ của siêu nhân vàng Kira khiến cô trở thành tình đầu của rất nhiều bạn trẻ thế hệ 8x 9x (trong đó có cả mình nữa). Trong khi đó, anh chàng siêu nhân trắng đã chính thức soán ngôi vị độc tôn của siêu nhân đỏ trong lòng hội con trai nhờ sự cool ngầu của mình.

Power Rangers Dino Thunder trở thành một trong những bộ phim siêu nhân hay nhất, được yêu thích nhất; một phần là nhờ sự xuất hiện của Jason David Frank (Tommy Oliver). Huyền thoại của dòng phim này; người đã đóng rất nhiều vai diễn kinh điển trong loạt phim siêu nhân của Mỹ.

6. 5 Anh Em Siêu nhân Phép thuật Magiranger (2005)

Thể loại: Tokusatsu, hành động viễn tưởng, siêu anh hùng; Đạo diễn: Katsuya Watanabe; Diễn viên: Atsushi Hashimoto, Hiroya Matsumoto, Asami Kai, Ayumi Beppu, Yūki Itō, Yōsuke Ichikawa, Azusa Watanabe, Tsutomu Isobe; Quốc gia: Nhật Bản; Nhà sản xuất: Toei; Độ dài: 49 tập; Phát hành: Phương Nam Film.

Trong tất cả các phim siêu nhân trên thế giới; hiếm có bộ nào lấy đề tài về phép thuật và gia đình như Magiranger. Xem phim siêu nhân phép thuật bạn sẽ thấy được lòng dũng cảm và tình yêu gia đình.

Nội dung phim kể về 5 anh em trong cùng một gia đình được trao MagiPhone. Một chiếc điện thoại ma thuật có khả năng biến họ thành những chiến binh đầy sức mạnh.

Họ trở thành những siêu nhân phép thuật theo đúng ý nguyện của người mẹ. Tiếp tục bảo vệ trái đất trước những kế hoạch phá hoại của thế giới ma thuật.

Nói không quá khi xếp Magiranger vào vị trí đầu tiên; trong danh sách các loại siêu nhân Nhật Bản hay nhất về đề tài về gia đình phép thuật.

Bộ phim được các khán giả nhí yêu thích bởi trong phim có rất nhiều thế hệ cùng là siêu nhân; từ ông bà, bố mẹ đến các con. Đặc biệt là những màn biến hình vô cùng bắt mắt.

7. Samurai Sentai Shinkenger (Siêu nhân thần kiếm)

Cuộc chiến bắt đầu khi một đám sinh vật gớm giếc mang tên Gedoushuu sống ở bờ sông Sanzu có ý định chiếm đoạt trái đất. Những chiến binh thần kiếm thế hệ đầu tiên đã ngăn chặn thành công ý đồ này và phong ấn chúng trong suốt 18 thế hệ.

Bẵng đi mấy nghìn năm, những tên thủ lĩnh của bọn chúng bất ngờ hồi sinh. Chúng tiếp tục thực hiện âm mưu thôn tính trái đất thêm lần nữa.

Để chặn đứng âm mưu của bọn chúng, một lần nữa các Shinkenger lại tái xuất. 6 kiếm sĩ với sự dẫn dắt của trưởng tộc thứ 18 nhà Shiba – ” Shinken Red” Shiba Takeru cùng đồng lòng chống lại kẻ thù.

Đề tài Samurai chạm đúng vào sự tò mò của hầu hết đám con trai ngày ấy. Bởi thế mà Siêu nhân Thần kiếm đã trở thành một trong các bộ phim siêu nhân hay nhất thế giới trong lòng các cậu bé thời 8x 9x.

Với đề tài giới thiệu văn hóa truyền thống của Nhật Bản; đây là một bộ phim rất đáng xem. Nếu có thời gian rảnh, bạn có thể vọc lại bản siêu nhân này. Chắc chắn nó sẽ giúp bạn có những giây phút giải trí rất thú vị đấy.

8. Siêu nhân Điện Quang (Ultraman) – Phim siêu nhân Nhật Bản nổi tiếng

Thể loại: Tokusatsu, Hành động, viễn tưởng, khoa học viễn tưởng;

Diễn viên: Kurobe Susumu, Kobayashi Akiji, Sakurai Hiroko;

Quốc gia: Nhật Bản;

Công ty sản xuất: Tsuburaya Productions;

Số tập: 39 tập.

Ultraman nghe có vẻ lạ lẫm, chắc nhiều bạn 8x đầu 9x nghe cái tên này xong lại thắc mắc “ngày xưa làm gì có siêu nhân nào tên này?”.

Điều này cũng dễ hiểu, bởi vì ngày xưa chúng ta thường gọi bộ phim siêu nhân tuổi thơ này là “Siêu nhân Điện Quang” mà. Ai biết Ultraman là ai đâu cơ chứ.

Siêu nhân Điện Quang được sản xuất bởi Tsuburaya Productions; đây cũng là một series phim Siêu nhân dài tập. Cùng với series Super Sentai, Kamen Rider… kết hợp lại tạo thành dòng phim mang thương hiệu Nhật Bản tên là “Tokusatsu”.

Nhân vật chính trong loạt phim siêu nhân Điện Quang là một con người anh dũng, quả cảm. Người được chọn sẽ nhận được nguồn sức mạnh từ bên ngoài vũ trụ truyền vào cơ thể và trở thành một ‘chiến thần’ khổng lồ.

Sức mạnh càng lớn thì trọng trách càng cao, người được chọn sẽ có sứ mệnh bảo vệ trái đất; trước sự xâm lăng của những thế lực xấu bên ngoài vũ trụ.

Tạo hình của Siêu nhân Điện Quang, cùng với toàn bộ quái vật khổng lồ trong phim đều được thiết kế bởi Eiji Tsuburaya. Người đàn ông đã đưa hình tượng Godzilla lên màn ảnh vào năm 1954.

Những năm đầu thập niên 2000, cùng với sự phát triển của băng đĩa; các bạn trẻ thế hệ 8x đầu 9x thường thuê băng của mùa phim Ultraman Tiga về xem. Được biết đến với tên gọi thân thương là Siêu nhân điện quang.

Chắc không ít người trong chúng ta từng bị lừa; khi mục đích là đi xem siêu nhân Gao, chọn chiếc đĩa có hình ảnh đẹp nhất. Hí hửng về mở ra xem, rồi ngơ ngác không hiểu sao lại là siêu nhân Điên Quang. Vừa tức mà cũng vừa hài phải không nào.

Nếu thích đọc truyện, bạn có thể tìm mua bộ truyện về siêu nhân Điện Quang với tên gọi cực kỳ “cute” đó là Siêu nhân hột vịt muối.

9. Siêu nhân Dế (Kamen Rider) – Dòng phim siêu nhân hay

Thể loại: Tokusatsu, Hành động, viễn tưởng, siêu anh hùng;

Đạo diễn: Ryuta Tasaki, Hidenori Ishida, Takao Nagaishi, Kenko Sato, Nobuhiro Suzumura;

Diễn viên: Takamasa Suga, Satoshi Matsuda, Ayano Sugiyama;

Quốc gia: Nhật Bản;

Công ty sản xuất: Toei;

Số tập: 50 tập;

Ở đất nước mặt trời mọc, Kamen Rider nằm trong top những di sản quý giá nhất của nền văn hóa giải trí. Series phim về Kamen Rider ra đời vào năm 1971; có nghĩa là trước sự xuất hiện của Super Sentai tận 4 năm.

Đối lập với Super Sentai đề cao tinh thần đồng đội, sự đoàn kết. Trong Kamen Rider chúng ta sẽ thấy được ý chí độc lập của con người khi rơi vào thế nguy hiểm.

Phần phim siêu nhân Dế gắn liền với tuổi thơ thế hệ 8x 9x ở Việt Nam là Kamen Rider Ryuki. Phiên bản Mỹ hóa mang tên Kamen Rider Dragon Knight; hay còn được biết đến là Siêu nhân phi long.

Được ra mắt công chúng vào năm 2002, 50 tập phim kể về anh chàng phóng viên Shinji Kido. Trong lúc đang điều tra một vụ án mất tích hàng loạt; đã vô tình phát hiện ra một Advent Card, rồi bị hút luôn vào thế giới gương soi.

May mắn được Ren Akiyama – Kamen Rider Knight cứu. Shinji Kido sau đó đã trở thành Kamen Rider Ryuki.

Ba điểm đặc trưng riêng biệt chỉ có trong series Kamen Rider gồm có: mặt nạ hình bọ, thắt lưng biến hình và những chiếc motor phân khối lớn. Đến khoảng giữa phim, thường sẽ có thêm sự hiện diện của một Rider thứ hai. Người này có thể là đồng minh hoặc đối thủ của Rider chính.

10. Siêu nhân Cuồng Phong Mỹ (Power Rangers Ninja Storm)

Có lẽ trong tất cả các bộ phim siêu nhân hay nhất từ trước tới nay. Không có bộ nào mà cả phiên bản Mỹ lẫn Nhật đều nhận được sự yêu thích của khán giả Việt Nam như siêu nhân Cuồng Phong.

Cũng giống như phiên bản gốc Hurricanger; Power Rangers Ninja Storm cũng là một bộ phim siêu nhân gắn liền với tuổi thơ thế hệ 8x 9x đời đầu.

Ninja Storm là phần phim kỷ niệm 10 năm Power Rangers. Có thể nói đây là một trong những bộ siêu nhân có nhiều điểm đặc biệt; và tạo nên nhiều sự thay đổi lớn trong lịch sử series này.

Bộ phim đánh dấu lần đầu tiên Power Rangers được quay bên ngoài ranh giới nước Mỹ (cụ thể là New Zealand).

Mùa phim thứ 2 thuộc bản quyền của BVS Entertaiment; đồng thời là lần đầu tiên đơn vị sản xuất không phải là MMPR Productions.

Lần đầu tiên đội hình Ranger chỉ có duy nhất một cô gái; và đặc biệt không có thành viên người Mỹ gốc phi nào.

Bộ Power Rangers đầu tiên có chiến binh Blue là nữ còn Yellow là nam.

Lần đầu tiên bộ phim bắt đầu với đội hình 3 Rangers; thay vì con số 5 như truyền thống.

Điểm đặc biệt cuối cùng và độc nhất mà không bộ Power Rangers nào có. Đó là sự xuất hiện của Ranger màu đỏ thẫm và Xanh đậm.

Nếu là fan của bộ phim siêu nhân kinh điển này, chắc hẳn bạn sẽ không khỏi tiếc nuối khi biết tin Ranger đỏ Pua Magasiva đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 11/05/2019. Một tổn thất vô cùng to lớn với đại gia đình Rangers.

Khoa Nguyễn tốt nghiệp bác sĩ chuyên ngành y đa khoa, Đại học Y Hà Nội, là người tâm huyết với các diện bệnh về nam khoa, phụ khoa, bệnh xã hội,… Với mong muốn mang lại sức khỏe trọn vẹn cho mọi người, Khoa Nguyễn sẽ cung cấp đầy đủ kiến thức về sức khỏe sinh sản đến cho mọi người dưới sự cố vấn của các tiến sĩ, bác sĩ y khoa đầu ngành

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông Và Con Sông Quê Hương Mới Nhất / 2023

Thơ hay về con sông 1: Nhớ con sông quê hương

Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi? Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi! Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy Bầy chim non bơi lội trên sông Tôi giơ tay ôm nước vào lòng Sông mở nước ôm tôi vào dạ Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển Vẫn trở về lưu luyến bên sông Hình ảnh cô em đôi má ửng hồng…

Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã giới thiệu với người đọc về con sông xanh biếc nơi quê mình. Con sông ấy đã gắn liền với ký ức tuổi thơ của tác giả. Dòng sông xanh biếc, với “nước gương trong” đang soi tóc những “hàng tre”.

Thơ về dòng sông 2: Con sông quê hương

Anh đi xa, nhớ quê nhà Nhớ dòng sông nhỏ hiền hòa êm trôi.

Bài thơ là một khung cảnh thật nên thơ, hữu tình. Chính nghệ thuật nhân hóa “cánh bướm vương sắc hồng” làm cho dòng sông bỗng đẹp hơn, sinh động hẳn lên. Và tâm hồn nhà thơ như là “buổi trưa hè” tỏa ánh nắng chói chang nhất của mình để tô đẹp cho dòng sông.

Thơ hay về sông 3: Đêm trò chuyện với sông Đà

Hãy thề lòng lượng thứ, Sông Đà ơi! Xin được sống cùng sông giữa niềm vui trăn trởHạnh phúc lớn như bào thai sinh nở Sông chuyển mình rồi đề hóa bao la!…

Một tiếng gì âm vang rất xa Nghe sâu thẳm tự lòng sông dội tới Tiếng luộc dõi lo toan mong đợi Tiếng con người đang trút vợi niềm đau…

Có phải tiếng em, cô gái da nâu Vết chai mới cộm bàn tay không nghỉ Hẳn lên vết chai xưa ngày chồng Mỹ Em thông đường… mở lối mới cho sông!…

Đêm lại dần gợi nhớ thuở xa xanh Lòng ta cạn, sông cứ là thăm thẳmKhoảng cách đôi ta là văng trăng ướt thẫm Có hay đâu sông đó cũng Ngân Hà!

Một tiếng gà vang xóm núi Bình minh!

Qua cái nhìn của tác giả, sóng Đà lắm bệnh lắm chứng, chốc dịu dàng đấy, rồi chôc slaij bẳn tính và gắt gỏng thác lũ ngay đấy. Có thể nói phải thật tinh tế và khéo léo mới có thể nhận ra sự chuyển đổi của sông đà như vậy.

Bài thơ về dòng sông 4: Đi thuyền trên sông Đà buổi chiều

Bài thơ là hình ảnh “đi thuyền trên sông Đà buổi chiều” Sông đà hiện lên là một dòng sông rất đẹp và hữu tình. Vẻ đẹp nên thơ ấy đã tạo cảm hứng cho tác giả viết ra được một bài thơ hay, để đời với những vần thơ mộc mạc, giản dị.

Thơ hay về con sông 5: Bên sông Lam nghĩ về Nguyễn Du

Vò mộ Nguyễn Du ở làng Tiên Điền đặt gần bờ sông chúng tôi vậy mà khi đi dạo bên sông Lam tác giả lại nhớ lại đại thi hào Nguyễn Du. Hai câu thơ “Đến với Tiên Điền, tôi biết Nguyễn Du vui, Trong nét núi đường sông chiều gặp gỡ” đã cho thấy được hình ảnh của những nhà thơ với nhiều nét tương đồng chung.

Thơ về dòng sông 6: Đối diện với sông Lam

Ta vỡ òa khi đối mặt với sông Lam

Bài thơ với âm điệu nhẹ nhàng tha thiết, giọng thơ ngân vang kéo dài như diễn tả một tình cảm lai láng tràn đầy không bao giờ dứt. Ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh, giàu cảm xúc, Tác giả đã trang trải lòng mình đối với dòng sông quê hương.

Bài thơ về dòng sông quê 7: Hoàng hôn sông Lam

Em đi về nơi em, sông về biển mặn Tôi lại một mình, một mình nẻo vắng tìm ánh trời qua kẽ lá vườn hoang

“Hoàng hôn trên sông Lam” là một bài thơ nói về hoàn cảnh nhà thơ đã có nhiều lần xa quê và có nhiều lần nhớ quê. Nhưng nỗi nhớ con sông quê lại mang cả nỗi nhớ miền quê cùng sự quyết tâm trở về. Nỗi nhớ trong sự chia cắt ấy nó sâu đậm làm sao!

Thơ về dòng sông 8. Về bên sông Lam

Đây là một bài thơ đặc sắc của tác giả. Đọc bài thơ ta không khỏi bồi hồi xúc động nhớ về một thời đã qua. Tác giả đã biến ước mơ thành hiện thực, đọc bài thơ ta cũng không khỏi xao xuyến trong lòng. Ta như muốn cùng tác giả hòa vào từng lời thơ để được sống lại những ký ức tuổi thơ bên dòng sông quê hương yêu dấu.

Thơ về dòng sông 9. Viết cho sông Lam

Vốc lại cả những rạc gầy mơ ước Cả tiếng hát bên sông nghe đến mặn mòi.

Cho bình yên trôi Bình yên trôi…

Đúng với tựa đề, đây là bài thơ tác giả “viết cho sông Lam”. Nội dụng bài thơ miêu tả về một ngày về lại sông Lam, dòng sông của quê hương, dòng sông của tuổi thơ. Rõ ràng ta có thể cảm nhận được sự bình yên của sông Lam từ những vần thơ mà tác giả mang lại.

Bài thơ về dòng sông 10: Đêm sông Cầu

Con sông của người quan họ Suốt đời nước chảy lơ thơ Em ơi! Em là cô gái Từ lâu anh đợi anh chờ

Em nói nhẹ như hơi thở Anh nghe để nhớ suốt đời: Giữ tình yêu như giữ lửa, Đừng quên, đừng tàn, đừng nguôi!

Trong tim ai cũng có một dòng sông quê nhà… Tự thuở nào dòng sông êm ả, hiền hòa đã tạo nên biết bao kỷ niệm của tuổi thơ trong trẻo, dạt dào bao tâm hồn của những người được sinh ra và lớn lên ở miền quê. Và với tác giả thì sông Cầu là dòng sông gắn liền với rất nhiều kỷ niệm với người yêu cũ.

Bài thơ về dòng sống số 11: Lãng mạn sông Cầu

Dòng sông Cầu đã tạo nên một thắng cảnh hết sức nên thơ. Giờ đây nhìn dòng sông chảy, kí ức trong tác giả lại lùa về. Dòng sông quê hương,dòng sông của tuổi thơ, dòng sông ấp ủ tôi trong tình yêu thương, dòng sông đỏ màu phù sa, đỏ màu lúa chín, đỏ màu yêu thương.

Thơ về dòng sông 12: Lỗi hẹn sông Cầu

Ngồi nhớ sông Cầu mơ trẩy hội Đến hẹn không về em trách đấy Quê nhà thương quá hoá vô tâm

Tháng giêng hoa xoan rơi vụng dại Em với sông Cầu xanh ở lại Anh đi rét ngọt giữa tay cầm

Cỏ níu chân mùa sông thiếp ngủ Em tiễn cái nhìn đau cả gió Chiều chớp đầy anh …mắt lá răm

Lỗi hẹn sông Cầu xin khất vậy Mưa bụi giăng mờ không thể thấy Em ngồi sợ rét lấm vào trăng.

Đi qua bao nhiêu thăng trầm của lịch sử, dòng sông Cầu vẫn là nơi gắn bó thân thương với tất cảngười dân trong làng. Đó là nơi có dòng nước nhẫn nại mang phù sa về bồi đắp bãi bờ, giúp cho hai bên bờ bãi lúa nương dâu bốn mùa xanh ngắt. Và một lần nữa tác giả đã “lỗi hẹn sông Cầu”, bài thơ là nỗi niềm của tác giả gửi đến dòng sông quê hương.

Bài thơ về dòng sông số 13: Nhớ dòng sông Cầu quê hương

Quê tôi bên dòng sông Nước chảy lơ thơ Đã đi vào câu ca quan họ Vào đời tôi tự thuở ấu thơ Mẹ hát ru tôi rằng mạn thuyền ai ngồi tựa Ngoài lái, người ngâm thơ Vẳng trong, người ở đừng về.

Theo tiếng gọi non sông Tôi xa quê từ mùa thu tháng 8 Kháng chiến trường kỳ vượt qua bao gian khó Tôi đã hành quân qua bao miền đất nước Qua bao dòng sông xuôi ngược Nhưng chưa một lần trở lại bến sông quê Nơi người mẹ già nắng mưa lầm lũi Chiều chiều tựa cửa ngóng con về Nơi ấy đôi mắt huyền lúng liếng Hút hồn tôi tuổi dậy thì.

Quê của tác giả, nơi đã chứng kiến cả tuổi thơ của tác giả, có một dòng sông xanh mát. Liệu còn điều gì sung sướng hơn khi trên một miền quê xa xăm, hẻo lánh lại có một dòng sông chảy qua, dòng sông đã từng cho tác giả một tuổi thơ thật tuyệt vời. Những hình ảnh “mẹ già” vất vả lại hiện về trong ký ức của tác giả.

Bài thơ về con sông 14. Sông Cầu

Tác yêu dòng sông quê hương tôi như yêu chính gia đình vậy, như chính tình yêu mà tôi dành cho nơi xóm làng quen thuộc. Cứ mỗi khi nhớ đến dòng sông ấy, kí ức về tuổi thơ lại hiện lên, rõ ràng, rành rọt như một chuyện mới xảy ra. Bài thơ đã thể hiện rõ điều đó qua câu thơ mang tính chất cảm thán “Sông Cầu ơi, sông Cầu…”

Bài thơ về dòng sông 15. Bên sông Hương, cảm tác

II. Rót đầy ly rượu mời hoa Hỏi nhan sắc cũ, lụa là xưa đâu

Tột cùng sao vội đắm sâu, Lòng dân chẳng ở bền lâu với mình?…

III. Sẩy chân vỡ giấc son vàng, Cười khan bên những lọng tàn hẩm hiu

Bần thần ngó mảnh sân rêu, Nghe đâu thuở trước dập dìu công khanh

Dư thừa rượu thịt, yến oanh Chỉ không thấy tấm lòng dân buổi nào

Phải chăng lúc ấy giặc vào, Cân đai nhốn nháo, luỹ hào ngửa nghiêng?…

Đây là 3 bài thơ về dòng sông Hương, mỗi bài thơ có một nét đặc trưng riêng, nội dung riêng, màu sắc riêng. Nhưng chốt lại vẫn là tả cảnh về dòng sông Hương nhẹ nhàng, sâu lắng, trữ tình, nên thơ.

Thơ hay về sông 16: Chơi thuyền trên sông Hương

Tình yêu trong lúc ngẩn ngơ Bỗng dưng vớ được câu thơ làm thuyền

Bấy giờ vừa lúc trăng lên Thuyền tôi ở giữa bốn bên chuông chùa

Bấy giờ sóng cứ ru đưa Làm thuyền tôi đắm sao chưa đắm thuyền

Thơ về dòng sông 17: Đêm khuya tự tình với sông Hương Thơ về sông 18: Đêm sông Hương

Bây chừ gõ chén sông Hương Lanh canh phách nhịp bốn phương cung đình Một suông trăng ở Hoàng Thành Một trăng suông nhạt chòng chành dưới sông Xáng xề cái nhịp thi cong Cái chân ai bước giữa vòng nam ai Rượu nâng sóng nhạc ngang mày Em lững thững giữa đêm bày chiếu hoa Xáng xề sông đổ về xa Xáng xề phách nhịp đổ qua hồn mình Ai ngâm khúc nhạc cung đình Để ai thương cả Hoàng thành cỏ rêu…

Thơ về dòng sông 19. Gặp lại sông Hương

Ngày em theo chồng Có câu thơ anh chưa kịp viết Thời gian chôn một mối tình câm

Sông Hương trôi mạn chiều Hồn cố đô nổi gió Thuyền ai lang bạt mái chèo

Em cứ cười như tuổi hai mươi Cỏ hoang những mùa thương nhớ Bờ anh sóng vỗ ngược dòng

Em có tiếc gì không Bóng thu gầy đi nhiều quá Lá dài năm ngón tay xưa

Bỏ qua chuyện cũ mà sống Mừng em áo mới ra đường Anh ngồi hát cuộc tiễn đưa…

Bài thơ về dòng sông số 20: Bên kia sông Hồng Thơ về sông 21: Chiều sông Hồng nhớ bạn

Heo may se lạnh bờ vai Dòng Thương bóng vẫn đổ dài triền đê?

Thơ hay về con sông 22. Đêm sông Hồng Thơ hay về con sông 23. Gửi em ở cuối sông Hồng Thơ về sông số 24. Ngày mưa bên sông Hồng Bài thơ về dòng sông số 25. Nghe đàn bầu trên sông Hồng Thơ hay về dòng sông số 26. Qua sông Hồng Thơ hay về sông số 27. Sông Hồng Thơ hay về sông số 28. Sông Hồng của mẹ

Vì thế nàng không bao giờ rời xa bồ thóc trên lưng mình bài học đau thương

Sông Hồng vật vã chảy giống một người đàn bà trở dạ vào đêm thiếu trăng nàng bỏ lại sau lưng một mùa lũ đỏ những bài ca súng gươm huyên náo nàng bỏ lại sau lưng những lớp sóng thăng trầm phế hưng

Sau bao năm sông mẹ vẫn chờ những đứa con lưu lạc mây ký ức đã hoá mầu tóc bạc sóng thời gian còn u uẩn nỗi niềm những con thuyền xa mẹ đã bao đêm ngày trở lại sông vẫn đầy nước mắt

Thơ hay về sông số 29. Chỉ có dòng sông trôi Thơ hay về sông số 30. Chỉ còn tôi với dòng sông Thơ hay về sông số 31. Có một dòng sông

Biển quá lặng Hôm em cài hoa trắng Hôm ấy… dòng sông hôm ấy sang sông

Những Bài Thơ Hay Và Ý Nghĩa Nhất Dịp Tết / 2023

Cứ mỗi dịp Tết về, trong sắc đỏ thắm của hoa đào, sắc vàng rực rỡ của hoa mai và trong không khí xuân tươi vui rộn ràng trên khắp mọi nẻo đường đất nước, người ta lại nhớ về những bài thơ Tết rất hay, rất ý nghĩa đã in đậm vào đời sống. Chỉ cần nhắc nhớ đến thôi là đã cảm thấy Tết thật rõ ràng, thật đủ đầy và ấm áp biết bao. Có những bài thơ Tết được coi là hay nhất, ai cũng nhớ, cũng quen, đã làm nên một nét Tết rất riêng, vừa lãng mạn, vừa nghệ thuật. Chợ Tết – Đoàn Văn Cừ

Bất cứ ai yêu văn chương nước nhà đều biết đến nhà thơ nổi tiếng của làng thơ Việt Nam là Đoàn Văn Cừ, một hồn thơ khiêm nhường và lặng lẽ. Người ta nhắc đến Đoàn Văn Cừ là nhắc đến bài thơ Chợ Tết, mà nhắc đến chợ Tết là sẽ tưởng tượng ra một phiên chợ Tết quê vừa đẹp đẽ, vừa náo nhiệt và rộn rã vô cùng.

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi Sương hồng lam ôm ấp mái nhà tranh Trên con đường viền trắng mép đồi xanh Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết…

Một hình ảnh làng quê quen thuộc hiện ra, bình yên và giản dị. Đã thành quen thuộc, những phiên chợ Tết ngày 30 lúc nào cũng rộn rã, đông vui nhất. Bài thơ Chợ Tết là vẻ đẹp đan xen của con người và thiên nhiên, bằng cái nhìn đôn hậu, ấm áp mà trong trẻo của người viết.

Chợ Tết quê thanh bình, tươi vui và rộn ràng với bao tiếng cười

Từng chỉ chỉ, dáng điệu, âm thanh, nét mặt của những con người, sự vật trong phiên chợ Tết được tác giả miêu tả rất chận thực, rất đáng yêu. Chỉ đơn giản là một phiên chợ Tết mà toát hết được một vẻ đẹp của mùa xuân nơi làng quê thanh bình và mộc mạc.

Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon Vài cụ già chống gậy bước lom khom Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ Thằng em bé ép đầu bên yếm mẹ Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu Con bò vàng ngỗ nghĩnh đuổi theo sau…

Vậy là phiên chợ đầy đủ cả trẻ, cả già, cả nam, cả nữ trong một phiên chợ Tết quê. Người mua, kẻ bán cứ tấp nập đông vui theo ngòi bút của thi sĩ:

Người mua bán ra vào đầy cổng chợ Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ Để lắng nghe người khách nói bô bô Anh hàng tranh kixu kịt quẩy đôi bồ Tìm đến chỗ người đông ngồi dở bán Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ Nước thời gian gội tóc trắng phau phau…

Thời gian, màu sắc, âm thanh và sự chuyển động của con người tạo nên một bức tranh bằng thơ sinh động và ấn tượng. Tiếng cười nói, sự rộn ràng và vui vẻ của buổi chợ cứ từng chút, từng chút một thấm vào lòng người đọc, tưởng chừng những sự vui vẻ ấy còn văng vẳng đâu đây thì chợ đã tan, người đã về và đành lại đợi đến mùa xuân sau, chợ Tết sau.

Ông Đồ Vũ Đình Liên Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay…

Chắc hẳn trong chúng ta không ai còn xa lạ gì với những vần thơ quen thuộc của bài thơ Ông đồ của thi sĩ Vũ Đình Liên. Người Việt từ xa xưa là những người tôn trọng chữ nghĩa, sách thánh hiền, có tục lệ xin chữ đầu năm để mong cầu những điều tốt đẹp trong năm mới.

Tục xin chữ đầu năm là một phong tục đẹp trong văn hóa người Việt

Đầu năm xin chữ ông Đồ về treo là một phong tục đẹp đã lưu truyền qua nhiều thế hệ người Việt. Như một dấu hiệu báo xuân, cứ mỗi năm hoa đào nở, một mùa xuân mới lại về, người ta lại rủ nhau đi xin chữ ông Đồ để về treo Tết. Dẫu chỉ một góc nhỏ trên phố ồn ào, nhưng những chữ mà ông Đồ viết ra đẹp và tài hoa lắm, nhận được bao sự khen ngợi, trân trọng. Chữ viết ấy là hội tụ tất cả những tài hoa, lý tưởng, khát vọng của người học chữ thánh hiền, sống động như phượng múa, như rồng bay.

Rồi cứ mỗi năm mỗi vắng, người thuê viết thưa dần, chẳng còn ai mặn mà với Nho học nữa. Ông Đồ vẫn ngồi ở đó, bên phố người qua lại với mực tàu, giấy đỏ nhưng chẳng ai hay. Cảnh buồn hiu hắt khi mưa bụi mùa xuân giăng mắc, lá vàng rơi trên giấy:

Ông đồ vẫn ngồi đó Qua đường không ai hay Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu Năm nay hoa đào nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ

Bài thơ khép lại trong âm hưởng buồn và sự tiếc nuối đến khắc khoải của người viết. Những người muôn năm cũ ấy, những người lưu giữ nét văn hóa cổ truyền của dân tộc, những người đã từng khắc ghi hồn việt qua từng nét chữ đã bị Âu hóa, bị văn minh một thời quên lãng.

Nhưng hôm nay đã khác, người ta đã lại biết trân trọng nét đẹp xin chữ đầu năm, chẳng những thế mà phố Văn Miếu (Hà Nội) cứ dịp đầu xuân là có biết bao ông đồ, bà đồ ngồi bày mực, nghiên, giấy, bút. Phố tấp nập hơn nhưng lá vàng chẳng còn rơi u hoài trên giấy nữa.

Tết của mẹ tôi – Nguyễn Bính

Cứ mỗi dịp Tết đến, người bận rộn nhất chính là người mẹ, người phụ nữ trong nhà. Một cái Tết xưa hiện lên rõ nét khi đọc lại bài thơ Tết của mẹ tôi của nhà thơ Nguyễn Bính.

Thi sĩ chân quê, người ta gọi Nguyễn Bính bằng cái tên đặc biệt như vậy. Trong những bài thơ về nông thôn của Nguyễn Bính, Tết của mẹ tôi là một bài thơ được nhiều người nhớ, nhiều người thuộc. Một trong những bài thơ về Tết hay nhất của nền văn học Việt Nam.

Tết đến mẹ tôi vất vả nhiều Mẹ tôi lo liệu đủ trăm chiều Sân gạch, tường hoa người quét lại Vẽ cây trừ quỷ, giồng cây nêu Nuôi hai con lợn từ ngày xưa Mẹ tôi tính đến Tết thì vừa Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó Dọn nhà, dọn cửa rửa bàn thờ…

Người mẹ ngày Tết bận rộn là thế, bao công việc đến tay, nào quét dọn, nào trang hoàng nhà cửa, nào lo thịt lợn, gạo nếp để gói bánh chưng… Cái Tết xưa được người mẹ lo lắng, chuẩn bị cả năm, chứ chẳng như ngày nay, chỉ cần vài tiếng ra cửa hàng, siêu thị là đã đủ.

Tết của mẹ tôi bình dị mà ấm áp, chân quê

Tết mẹ còn mua tranh Đông Hồ, mua bánh pháo cho lũ trẻ trong nhà, thay vì những bánh quà như ngày thường. Một gia đình nề nếp, gia phong được Nguyễn Bính miêu tả thật rõ ràng, chi tiết với đầy đủ các lễ nghi, phong tục. Đêm giao thừa con cháu đứng trước bàn thờ tiên tổ, thành kính mời ông bà về ăn Tết. Sáng mồng 1, ngày đầu năm mới phải dậy sớm, lanh lẹn, rửa mặt nước lá mùi thơm để cả năm may mắn, tốt lành.

Sáng nay mồng một sớm tinh sương Mẹ tôi cấm chúng tôi ra đường Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi Rửa mặt nước mùi hoa đượm hương Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên Bút lông dầm mực viết lên trên Trên những gì gì tôi chẳng biết Giữa đề năm tháng, dưới đề tên…

Tết xưa đối chiếu lại với Tết nay, nhiều phong tục đẹp đã bị mai một. Đó cũng là chuyện dễ hiểu, bởi xã hội ngày càng phát triển, các phong tục cũng dần thích ứng với đời sống cho phù hợp. Người ta chỉ tìm thấy một Tết Việt theo đúng nghĩa ở những vần thơ Tết. Cứ mỗi dịp xuân về, ta lại đọc lại những vần thơ xuân ý nghĩa, để nhớ Tết xưa và trân trọng Tết nay.

Cập nhật thông tin chi tiết về Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông Ý Nghĩa Và Gắn Liền Với Tuổi Thơ / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!