Xu Hướng 2/2024 # Người Thơ “Rau Má” Đã Bay Về Trời # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Người Thơ “Rau Má” Đã Bay Về Trời được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Ông đã lên một chuyến bay để đến với bầu trời đầy nắng và gió, thong dong như cánh hạc giữa cõi thần tiên, rồi cứ ngao du giữa thiên hà bao la như vậy mà quên mất đường về trần thế, để lại niềm thương nhớ khôn nguôi cho người thân, bạn bè và công chúng yêu thơ… Ông là Trịnh Anh Đạt, một người con của quê hương Đò Lèn, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa, vốn được gọi với cái tên gần gũi, thân thương: nhà thơ “Rau Má”.

Cách đây hơn 20 năm, bài thơ “Rau má” của ông được trao giải đặc biệt cuộc thi thơ cuối thế kỷ của Tạp chí xứ Thanh (1999-2000), và từ bấy đến nay, thi phẩm mang đậm vẻ đẹp đất và người xứ Thanh này được nhiều người thuộc, nhiều người phổ nhạc, lồng điệu ca trù, chầu văn, xẩm và thậm chí cả cải lương, lan tỏa khắp muôn phương…

Một buổi sáng nhàn nhã giữa thời “cách ly” COVID-19, tôi còn đang ngắm hoa, thưởng trà và lắng nghe câu kinh “Adiđà Phật” dìu dặt, thì nàng Vân Hương, một bạn thơ của chúng tôi, cũng là “fan hâm mộ” của nhà thơ Trịnh Anh Đạt, gọi điện mà không nén nổi những tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi bàng hoàng khi nghe tin dữ, nhà thơ Rau Má đã ra đi thật ư? Mình vừa nhắn tin trò chuyện với bác không lâu mà? Vội vàng lên facebook xem sao, nhiều bạn thơ cũng vừa mới biết, đã kịp đăng status loan báo tin buồn. Nghe nói ông đột ngột ra đi khi đang trên chuyến bay từ bang Texas về nhà mình ở bang California, sau ít ngày ở chơi nhà chàng rể.

Đầu tháng 4, khi dịch bệnh COVID-19 bắt đầu hoành hành tại New York, tôi có nhắn tin hỏi thăm ông, được biết ông và gia đình đang ở một nơi an toàn, phong cảnh tuyệt đẹp, như ông miêu tả là “đầy nắng và gió”. Ông đi chơi hồ, câu cá, chụp ảnh đưa lên facebook để chia vui cùng bạn bè. Thỉnh thoảng, ông inbox với tôi trao đổi về diễn biến dịch bệnh ở Mỹ và thăm hỏi về tình hình ở Việt Nam, tỏ ý lo lắng quê nhà còn nhiều khó khăn, mong dịch bệnh đừng lan rộng sẽ rất khó chống đỡ…

Ông Nguyễn Hữu Ngôn – Phó Giám đốc kiêm Tổng biên tập Nhà xuất bản Thanh Hóa cũng vừa có bài viết ” Rau má – tự khúc người xứ Thanh” đăng trên báo Văn hóa đời sống số ra ngày 9-3-2024, như một món quà gửi tới người bạn thơ phương xa. Phải chăng là có “điềm” gì đó, Trịnh Anh Đạt đã gửi số báo ấy và bộ đĩa ghi Ký sự “Chuyện về rau má xứ Thanh” mà ông đã cùng các bạn thơ phối hợp với Đài PTTH Thanh Hóa thực hiện năm 2024, cùng ảnh chân dung in kèm bài thơ “Rau má”, tặng cho nhiều bạn thơ thân thiết của mình. Ông còn nhờ tôi chuyển 100 số báo và bức ảnh khổ lớn, để tặng cho Trung tâm bảo tồn di sản Thành Nhà Hồ, tôi còn chưa kịp chuyển dùm ông…

Hàng chục năm trước, giới văn nghệ sĩ Thanh Hóa đến Đồ Sơn – Hải Phòng có lẽ ai cũng biết tới Trịnh Anh Đạt, một doanh nhân giỏi giang, thành đạt, cũng là một nhà thơ hào hoa, phóng khoáng. Ông yêu quý và đón tiếp thịnh tình với tất cả anh em giới văn nghệ, đặc biệt là “người quê choa” như cách ông vẫn thường đùa vui. Khách sạn Hoa Thành Đạt nơi ông làm chủ, phòng tiếp khách luôn có một chậu cảnh trồng… rau má, bởi ông chính là công dân sinh ra và lớn lên ở cái xứ “rau má”, nhờ rau má mà thành người, gửi tình yêu vào rau má và đưa rau má vào thơ, rồi thơ ông lại đi chu du khắp nơi, để đến nỗi người ta gọi luôn tên ông là “Nhà thơ Rau Má”. Ông cùng gia đình sang Hoa Kỳ định cư, thỉnh thoảng vẫn về thăm quê hương xứ sở. Mùa hè năm 2024 ông về Việt Nam, chúng tôi mời ông làm nhân vật trải nghiệm để thực hiện Ký sự “Chuyện về rau má xứ Thanh” phát trên sóng đài PTTH Thanh Hóa. Hóa ra đây cũng là lần cuối ông về thăm quê hương.

Thông qua vần điệu lục bát dân gian, bài thơ của Trịnh Anh Đạt đã khái quát hóa rất tài tình về những phẩm chất đẹp và riêng có của đất và người xứ Thanh trong từng câu chữ giản dị, mộc mạc mà sâu lắng. Với ý tưởng lẩy từng tứ trong bài thơ Rau Má của Trịnh Anh Đạt, chúng tôi bám vào đó để thực hiện một hành trình về với những vùng quê xứ Thanh. Mục đích chính của seri ký sự là “khoe” với thiên hạ những cái đẹp, cái giỏi , cái hay của “quê choa”, nào là nơi sinh ra nhiều bậc vua, chúa, trạng, nơi “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”, đi đầu phong trào cách mạng giành độc lập dân tộc, đi đầu trong kháng chiến kiến quốc … Tự hào, hãnh diện lắm chứ, bởi “quê choa” chỉ là những lũy tre nghèo quăng quật dưới “bão lụt nắng hanh” mà vẫn tràn đầy tráng khí, bởi “quê choa” chỉ có “rau má, ốc cua” mà nuôi lớn biết bao gương mặt vĩ nhân… Một Trịnh Anh Đạt say sưa, mê mải dãi nắng dầm mưa với “quân truyền hình” cả một tuần trời liên tục, như chẳng biết mệt là gì. Đến cuối ngày, anh Lê Việt Dũng, một fan hâm mộ thân thiết của ông, mới nhỏ nhẹ nhắc: “Bác Đạt mệt đấy!”, tôi mới giật mình nhớ ra là bác đã bước sang tuổi “thất thập cổ lai hy” có lẻ !

Ở cái xứ “ngõ quê rung tiếng Trạng cười” này, dân gian có câu đùa: “Ước gì lá rau má to bằng lá sen, ăn một lá no cả ngày”. Tếu đấy, nhưng lại là mơ ước rất thật, rất bản ngã, bởi đã từng có những giai đoạn cuộc sống đói kém, phải ăn rau má thay cơm, rau má trở nên hiếm hoi đến nỗi ngay cả trong ước mơ người ta còn không dám nghĩ đến cơm gạo, chỉ mong kiếm được đủ rau má để sống qua cơn bĩ cực. Một câu đùa nhưng hàm chứa dư vị đắng đót của một thời cực khổ lầm than, mà những người từng trải như nhà thơ Trịnh Anh Đạt mới thấu hiểu, thấm thía. Thuở nhỏ, ngoài những giờ học, cậu bé Đạt phụ cha bán lạc rang ở phố Ga ở Đò Lèn để mưu sinh, và góp mặt cùng bầy trẻ hình thành “đội quân” hái rau má hùng hậu trên đường tàu. Dùng hai tay không bới rau má, rửa qua nước ruộng mà nhai cho đỡ cái đói. Chúng tôi đã gặp thầy giáo cũ của nhà thơ Trịnh Anh Đạt, ông Nguyễn Bá Dụ – Nguyên Hiệu trưởng trường Tiểu học xã Hà Phong, huyện Hà Trung. Ông vẫn còn giữ bức ảnh lớp học trò cũ, trong đó có “cậu bé” Trịnh Anh Đạt, một trong những “trò cưng” của thầy hồi ấy, nhà nghèo mà học rất giỏi. Có lẽ người xứ Thanh là vậy, luôn biết cách chế ngự hoàn cảnh “vươn lên để sống”, giống như nhành rau má, dù mọc nơi đất cằn sỏi đá vẫn “xanh rười rượi với đời”.

Những ngày ở Việt Nam, Trịnh Anh Đạt sống hạnh phúc trong vòng tay người thân, bè bạn. Những bạn thơ chia lịch để mời ông giao lưu. Về quê, đi đến đâu Trịnh Anh Đạt cũng chỉ muốn thưởng thức những món ăn từ rau má, cua ốc đồng làng, nào ai biết được những món ăn dân dã quê mùa ấy là cả “một trời thương nhớ” của ông khi sống trên đất nước Cờ Hoa. Đã là người xứ Thanh, dù đi xa tận chân trời góc bể sẽ không thể nào quên được cái ” vị riêng ngai ngái” đặc trưng của thứ cây cỏ quê mùa, mà quý như sâm ấy.

Không phải chỉ có Trịnh Anh Đạt, mà nhiều nhà thơ xứ Thanh khác cũng đã viết về rau má, có thể là cả bài, hay chỉ một tứ, một câu, nhưng mỗi người đều có một góc nhìn riêng về “vị quê” của mình. Nhà thơ Huy Trụ từng viết về cây rau má: “Khi thất bát, lúc nhỡ nhàng – người bới đất, ngỡ tìm vàng trong cây”. Nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm lại đúc kết một bài học lịch sử đắng cay vẫn còn nguyên giá trị trong mọi thời đại: “Nhổ cây rau má cổng làng – Bao nhiêu lọng tía tàn vàng lung lay”.

Sự trở về của Trịnh Anh Đạt cũng đã gợi cảm hứng để các bạn thơ có thêm sáng tác mới về rau má. Sau buổi giao lưu với Trịnh Anh Đạt, nhà thơ Lê Xuân Đồng đã đăng ngay một bài: “Rau má tím, rau má hoa/ Rau má nào cũng một nhà xứ Thanh/ Càng qua nắng lửa càng xanh/ Chát chua càng thấm ngọt lành vị quê …/ Một vùng đất mẹ yên lành / Yêu quê, rau má trở thành thi ca! Nhà thơ Lê Hải Chinh cũng có sự rung cảm riêng của mình: “Tiếng xưa rau má đường tàu – mà hay đáo để cái màu sắc quê”. Từ ý thơ của nhà thơ Huy Trụ: “Sức bền tự gốc sâu xa/ Lại nuôi mầm biếc kết mùa dọc ngang”, chúng tôi đã nảy sinh ý tưởng kết nối cái “xanh rười rượi” ở phố Ga Đò Lèn với cái “hay đáo để” của quê hương di sản thế giới Thành Nhà Hồ. Và rồi một ngày nắng đẹp, những “người thơ rau má” ấy đã hội ngộ cùng nhau ở “chốn kinh thành xa xưa”, để hàn huyên chuyện đời, chuyện thơ…

Không nhiều người biết, và Trịnh Anh Đạt cũng ít nói đến, đó là việc ông từng có mặt trong đoàn quân hào hoa “gác bút nghiên lên đường đi cứu nước” thời kháng chiến chống Mỹ. Những năm đế quốc Mỹ mở rộng phá hoại ra miền Bắc, Đò Lèn quê hương ông là mục tiêu bắn phá ác liệt, nơi hứng chịu những trận bom và thương vong đầu tiên. Cố thi sĩ Mạnh Lê, một người cùng thời với Trịnh Anh Đạt từng viết: ” Dô tả, dô tà, sông Mã quê ta/ Ngày nắng ngày mưa xanh bờ rau má/ Chiều nhai rau má, tối học chữ Nôm/ Hiểu tận tâm căn tiếng đá tiếng đồng /Một chiếc cầu sắt gánh ngàn tấn bom/ Dô tả dô tà cầu ta vẫn vững”… Trịnh Anh Đạt cũng như nhiều chàng trai xứ Thanh thời ấy, bụng cầm hơi rau má, cầm súng bước ra khỏi lũy tre làng không một chút đắn đo. Chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông một vết thương.

Phải chăng vì niềm thương nỗi nhớ quê nhà luôn đan níu trong ông, đến lúc không thể đi về thường xuyên với quê cha đất tổ được nữa, nên ông đã chọn một cách riêng. Ông bay lên chín tầng mây và từ trên cao ấy, có thể nhìn thấy quê hương, nơi là mảnh đất chôn rau cắt rốn. Chúng tôi thương nhớ ông, và tin rằng trên bầu trời xanh trong vời vợi, ông luôn mỉm cười hạnh phúc, và luôn dõi theo từng bước phát triển của quê hương Việt Nam. Như cây rau má vậy thôi, cái ngọn dù vươn xa, nhưng thân cành vẫn nối liền với gốc rễ.

Mai Hương

Người Bạn Thơ Tạ Vũ

Tôi gặp nhà thơ Tạ Vũ và nâng chén với anh nhiều lần. Gặp trong các đại hội nhà văn. Gặp ở Chòi ngắm sóng Phùng Quán bên Hồ Tây. Gặp ở Huế. Anh Phùng Quán cũng kể cho tôi nghe nhiều ký ức thú vị về đứa em kết nghĩa Tạ Vũ…

Thời sinh viên ở Hà Nội những năm 1968- 1972, tôi đã nghe tiếng tăm Tạ Vũ. Anh là người Hà Nội “chính hãng”. Sau này, nhà thơ Phùng Quán kể, tôi mới biết, anh là công nhân thật, công nhân theo nghĩa đen. Tốt nghiệp cấp 3, thi đại học không đậu, Tạ Vũ vào Thanh Hóa đi làm thợ, vừa đi dạy học bổ túc văn hóa. Đó là năm 1959. Rồi làm công nhân đường sắt, công nhân cầu, rồi thợ quét vôi và nhiều nghề khác. Nhà thơ Võ Văn Trực kể: “Tạ Vũ làm việc hơn mười năm mà không được vào biên chế, lúc về không có lương hưu, mà chỉ được một ít tiền mất sức. Thời bao cấp vô vàn khăn khó ấy mà không vào được biên chế, đói là cái chắc. Đáng quý là khổ thế, đói thế nhưng anh không bỏ thơ.

Cũng chuyến đi Huế ấy, nhà văn Nguyễn Quang Hà rủ Tạ Vũ đi Nông trường Tân Lâm ở đường 9, Cam Lộ, Quảng Trị chơi. Hồi ấy Nguyễn Quang Hà đang yêu cô giáo Võ Thị Quỳnh (nay là vợ) đang dạy học ở nông trường này. Ra Tân Lâm, Tạ Vũ và Quang Hà thay nhau đọc thơ cho lãnh đạo và công nhân nông trường nghe. Mọi người phấn chấn lắm. Thị xã đã đi sơ tán / Những ngôi nhà / Như có dáng / Một người nhớ một người xa/…/ Tôi đi – Chào thầm bác thợ / Thị xã ơi như cũng có tâm hồn / Tôi bỗng thấy quen từng phố lạ / Như tôi đi trong thành phố quê hương (Trưa thị xã). Tạ Vũ đọc thơ rất cuốn hút. Giọng ồm vang, tay giơ lên chém xuống theo từng nhịp thơ như người múa phụ họa. Sau ba ngày “đọc thơ phục vụ nhân dân”, khi tạm biệt, lãnh đạo nông trường biếu nhà thơ hai tấm vải để về tặng vợ. (Hồi đó chưa có “tập tục” đưa phong bì). Thời bao cấp ăn bo bo ấy mà được thế là sang lắm. Đêm ấy, Tạ Vũ vào lại căn nhà tập thể của nhà thơ Hoàng Vũ Thuật ở đường Nguyễn Chí Diểu, Huế. Tôi, Mai Văn Hoan, Hải Kỳ đến thăm. Tạ Vũ nâng chén rượu chạm với mấy “nhà thơ đàn em”, rồi dặn: “Mấy chú em nên nhớ, thơ là quan trọng, nhưng vợ quan trọng hơn. Đi đâu cũng phải luôn nhớ đến vợ. Như anh đây, đi Nông trường Tân Lâm mấy ngày, thơ rượu mê tơi, còn kiếm cho chị Điều hai tấm vải may quần áo. Tử tế không? Tử tế không?…”

Hôm sau, tôi mời anh Tạ Vũ cùng các bạn thơ sang nhà tôi uống rượu. Gia đình tôi lúc đó sống ở căn nhà tập thể ở 13- Phan Đình Phùng, bên bờ sông An Cựu, phía nam sông Hương. Trước cửa nhà có cây hồng nhung cao xum xuê tán lá đang mùa quả. Vì nhà chật, nên tôi lấy chiếc chiếu trải dưới gốc hồng nhung để anh em ngồi nhâm nhi rượu dưới mùi hương hồng nhung cho thoải mái. Thời bao cấp ấy, lo được bữa nhậu bốn năm người, phải mất cả tháng tem phiếu thịt của gia đình. Nhưng tiếp nhà thơ Tạ Vũ, vợ tôi lo chu toàn. Vợ tôi làm món mồi nhậu, chai rượu Chuồn nổi tiếng xứ Huế để mấy anh em nâng chén, đọc thơ. Tạ Vũ bảo anh em chúng tôi đọc trước. Hải Kỳ (đã mất năm 2011) đọc bài thơ lục bát / Tôi và em với Thiên An, Hoàng Vũ Thuật đọc bài thơ Mùa dâu da viết ở Hội An, tôi đọc bài Ta có trong năm tháng bạn bè, bài thơ tặng bạn học cùng lớp xưa. Toàn những bài thơ tâm huyết của từng đứa. Tôi đang đọc, bỗng Tạ Vũ giơ tay ngăn lại. Anh hét lên: “Các chú định thách thơ với Tạ Vũ, “ông rau muống” này à”. Mấy anh em tôi ai cũng ngại, vì không ai biết ý Tạ Vũ nói gì. Nhưng chưa kịp thưa lời thì Tạ Vũ đã đứng lên, dạng chân, giơ tay đọc một lúc bốn bài thơ, giọng sang sảng. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ mấy đoạn, ý thơ anh đọc chiều tối gần 30 năm trước ấy: ” Tím lấp lánh trong đầm / Cơn mưa rào ập xuống / Cá rô rạch lên sân…”, nên trẻ con lối phố gọi nhà thơlà “ông rau muống. … Chào những anh thủy thủ / Tôi muốn làm sơn ca / Hót líu lo trên đồng / Chào những đường cày trong ánh đỏ bình minh / Tôi muốn làm cây cờ đập gió / Hát cùng anh thợ xây“…; ” Người bốc vác đi làm nhạc trong loa đánh thức / Những chiếc khăn như bình minh vắt vai”… Đây là lần đầu tiên tôi nghe Tạ Vũ “diễn thơ”. Thơ anh quá nhiều câu ám ảnh. Thơ của anh còn được đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 3, đó là bài “Mùa hè”: ” Mùa hè hoa rau muống

Một lần anh Phùng Quán đèo tôi đến thăm gia đình anh Tạ Vũ. Không biết chị Điều và các cháu đi đâu vắng, Tạ Vũ thì say ngủ, lay không tỉnh được. Anh Quán bảo tôi: “Thôi về, hôm khác lại đến”. Nhưng đó là lần đầu tiên và lần duy nhất cho đến hôm nay tôi được đến thăm nhà nhà thơ mà tôi yêu mến. Đêm về Chói ngắm sóng Phùng Quán, tôi không ngủ được. Nhắm mắt là nhớ cảnh nhà Tạ Vũ: … có một căn phòng đầy gió / ba bề phên liếp gảy đàn / khóc cười mỗi ngày giai điệu / góc giường xị đế gầy khan… / …ấy là gian phòng đêm đến / vợ thức làm thơ tặng chồng / anh chàng thợ xây khó tính / chuốc thơ say cả trời xanh…

Theo Báo Thừa Thiên Huế

Biểu Cảm Về Người Thân (Người Mẹ)

[Văn lớp 7] Biểu cảm về người thân [người Mẹ] – bài viết số 3 Bài làm:

Vì Chúa không thể lúc nào cũng ở bên cạnh ta, nên người đã tạo ra người mẹ. Vì vậy mà mẹ đã đến bên ta, yêu thương và lo lắng cho ta, từ ngày chúng ta còn tấm bé và cho đến sau này. Tôi cũng là người con như bao nhiêu người con khác trên đời, rất yêu thương vị chúa thứ hai, vị chúa không có đôi cánh này, đó chính là mẹ.

Mẹ tôi năm nay đã hơn 40 tuổi, mặc dù ở cái tuổi không quá già nhưng làn da mẹ đã hằn những vết chân chim của thời gian. Có phải những đêm thức trắng bên giường bệnh của ông bà hay nỗi lo cho cả gia đình khiến mẹ già hơn tuổi. Tôi yêu cả nước da rám nắng vì dãi dầu mưa gió và đôi bàn tay chai sần, thô ráp. Ấy vậy mà mẹ lúc nào cũng tươi cười.Nụ cười của mẹ, ngay từ ngày tôi nhận thức được thì nó đã là nụ cười đẹp nhất thế giới, đẹp hơn tất cả các loài hoa. Mẹ tôi rất vui vẻ và hoạt bát, mẹ luôn là người giúp cho tất cả mọi người trong gia đình lấy lại niềm tin, lấy lại năng lượng sau một ngày căng thẳng mệt mỏi. Tôi đã từng nhìn thật sâu vào đôi mắt mẹ, đôi mắt như ẩn chứa cả thế giới cổ tích mơ mộng và nỗi cay đắng cuộc đời mẹ trải qua. Đôi mắt khiến tôi bao lần bận tâm suy nghĩ và cũng khiến tôi hạnh phúc.

Có thể nói rằng ngày bé, nếu như không có mẹ quan tâm tôi đã trở thành một cô gái nhút nhát hay lo sợ và tự tin về bản thân. Vì cha tôi thường rất ít nói, nên người mà tôi thường chia sẻ bao nhiêu tình cảm cảm xúc chính là mẹ. Dù vui hay buồn, khó chịu hay bực tức, tôi đều luôn nói cho mẹ nghe, và mẹ luôn lắng nghe rất chăm chú, luôn khuyên răn tôi mọi chuyện. Tôi lo sợ một ngày không có mẹ bên tôi, tôi sẽ ra sao với những lo lắng, suy tư không người thấu hiểu.

Có những ngày mẹ vắng nhà vì công tác xa, tôi nhớ mẹ da diết, mặc dù tôi đã không còn ngủ với mẹ từ rất lâu rồi, nhưng không thấy bóng dáng của mẹ lòng tôi thấy trống vắng vô cùng, như thiếu đi một cái gì đó to lớn lắm, không thể nào diễn tả được bằng lời. Tối đến cứ ôm gối đi ra đi vào phòng, trông ngóng mẹ về. Chỉ cần thấy bóng mẹ ngoài cổng, lòng đã vui mừng đến muốn khóc, vậy mà chưa bao giờ dám chạy ra ôm lấy mẹ, hỏi mẹ có mệt không, đi có vui không…mà chỉ ôm gối đi vào phòng và vui vẻ yên giấc đến sáng.

Mỗi khi không kìm được cảm xúc của bản thân, đôi khi thấy mình không lễ phép với mẹ, tôi đã cảm thấy vô cùng có lỗi. Đến khi biết mình đã sai, tôi bẽn lẽn đến và ngại ngùng xin lỗi mẹ vì mình đã lỡ vô phép với mẹ, mẹ nghiêm nghị nhìn tôi và răn dạy rằng: “Mẹ tha lỗi cho con, vì mẹ thấy được ở nơi con sự hồi lỗi và ăn ăn, con cũng tự chủ động đến xin lỗi mẹ. Nhưng mẹ muốn con nhờ rằng, chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, thì đừng dùng nó chỉ để xin lỗi người khác vì sai phạm của mình biết không? Lỗi thì phải phạt, chiều nay con phải rửa chén giúp mẹ, biết không?”. Mẹ luôn là vậy, mẹ luôn thưởng phạt phân minh.

Đã một lần trong đời, tôi chưa bao giờ sợ mình mất đi người mẹ thân yêu đến như vậy, chính là một khoảng thời gian mẹ đã ốm rất nặng, đến hai tuần liền mới khỏi. những hoạt động hằng ngày trong gia đình tôi đã bị xáo trộn hết lên, chúng tôi phải vừa tự lo cho bản thân, vừa lo lắng và chăm sóc cho mẹ. Chính vì vậy mà mới hiểu ra mẹ rất quan trọng trong gia đình và mẹ là một nữ siêu nhân. Mẹ vừa có thể chăm sóc chu toàn cho tất cả mọi người trong gia đình và vừa làm tốt công việc của mình ở công ty. Sau khi mẹ khỏi bệnh, tất cả mọi người trong gia đình, không ai bảo ai, đều san sẻ với mẹ tất cả những gì mình có thể làm được, chị em tôi giúp mẹ rửa chén, thái rau, cha tôi giúp mẹ giặt quần áo…mẹ đã cười rất tươi và nói rằng mình bệnh như vậy mà xem ra sướng phải biết.

Tôi rất yêu mẹ, tình yêu ấy không có ai có thể thay đổi được nó, đúng hơn là tình yêu dành cho gia đình tôi mà mẹ đã chiếm một vị trí vô cùng to lớn và quan trọng. Tôi biết rằng mẹ tôi ngày một bị thời gian làm tàn phai tuổi thanh xuân tươi đẹp. Nhưng trong trái tim tôi mẹ luôn là người phụ nữ xinh đẹp nhất, vì vậy ngay từ bây giờ tôi phải sống thật tốt để mẹ luôn luôn vui vẻ và tự hào vì người con như tôi.

“Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi

Và mẹ em chỉ có một trên đời”

Thơ Nhân Cách Hóa Dạy Người

Đà Nẵng, Tình Người, Lạ Và Thơ!

Đẹp, ai đó đã từng nói, “Vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà ở trong mắt của kẻ si tình”, không biết liệu tôi có đang nhìn vạn vật dưới ánh mắt của kẻ tình si dại khờ, của kẻ vốn nhạy cảm trước từng sự cựa mình nhẹ nên với tôi mà nói, Đà Nẵng sao lại đẹp đến thế, lạ đến thế.

Tôi không miêu tả Đà Nẵng với những tính từ mỹ miều, kiêu sa, Đà Nẵng với tôi đẹp theo kiểu khác, một kiểu cách độc duy chỉ tìm được ở mảnh đất miền Trung này mà thôi. Đà Nẵng với mỗi người sẽ mỗi khác, mẹ tôi bảo Đà Nẵng là vương quốc diệu kỳ của lòng người, những ngày vô tình gặp sự cố trên đường, chẳng cần tới vài ba phút, vài giây thôi bạn sẽ được vô số lời ngỏ ý giúp đỡ, hay giữa cuộc sống thường nhật, người ta sẽ í ới nhắc nhau về việc gạt chân chống, giúp người bán hàng đẩy xe lên cầu, hay cả câu chuyện động lòng người khi những chiếc xe ô tô đi chậm lại để chắn gió cho những chiếc xe máy, cả tỉ tê những câu chuyện đáng yêu khác nữa.

Còn với chị tôi, một người đã đi du học lâu năm, Đà Nẵng với chị ấy là một thế giới ẩm thực thần tiên, chị nhớ cái mặn mặn bùi bùi của bánh xèo bà Dưỡng, nhớ những buổi sáng bụng đói cồn cào, ghé ngang Huỳnh Thúc Kháng là có ngay thứ gì đó ngon ngon thỏa lấp cái đói ngay lập tức.

Còn với tôi, tôi sẽ yêu Đà Nẵng dưới ánh nhìn của một cô nhóc học sinh cấp ba, chút lãng mạn, chút trẻ con thêm chút ngây ngô thuần túy. Sáng sớm ngủ dậy, thong thả đi trên con đường Trưng Nữ Vương tới trường, mùi bánh mỳ thơm nức mũi, rẽ sang Hoàng Diệu thì đổ dồn ánh mắt vào những gánh hàng rong. Tan trường chưa vội về ngay, cùng lũ bạn ghé ngang Đào Duy Từ thưởng thức món bánh kẹp Dì Hoa nổi tiếng.

Cũng có những ngày buồn, stress vì áp lực học hành, một mình chạy ra cầu đi bộ Nguyễn Văn Trỗi, đứng ngắm nhìn thành phố về đêm, nhìn thành phố vẫn đang vươn mình tiến tới, người người đi đi lại lại, cảm thấy lòng thật bình yên mà con người mình cũng thật nhỏ bé, thúc đẩy tôi trở thành một con người mới, cầu toàn hơn, năng động hơn, vội quên đi những muộn phiền. Đấy, Đà Nẵng sao lại lạ đến thế, thành phố hiện đại nhưng không xô bồ, không phải làng quê nhưng rất đỗi yên bình, bởi thế, tìm đâu ra lý do để thôi yêu cái chốn này nhỉ?

Giữa lòng phố thị, nơi người ta luôn nghĩ đến sự tấp nập và ồ ạt bởi con người luôn phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh của chính mình, quay trong guồng quay của công việc mà tưởng chừng như sẽ bỏ qua khó khăn của những người khác. Có một câu nói từ nhà văn Nam Cao vẫn khiến tôi nghĩ ngẫm mãi “một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến những điều gì khác đâu ?” .

Tôi đến giờ vẫn còn cảm giác xúc động về việc đã có những chủ trọ đã miễn tiền điện nước, tiền thuê nhà cho người lao động, sinh viên thất nghiệp. Và họ đã cho bằng cả cái tâm của họ. Bởi ngoài miễn phải đóng phí nhà, họ còn được trao tặng tay những bịch khẩu trang, những thùng mì, chai dầu, những loại gia vị khác. Có lẽ mọi người sẽ cho rằng đấy là việc hiển nhiên khi những người có hoàn cảnh tốt hơn phải biết nhìn xuống, giúp đỡ người khó khăn hơn. Nhưng với tôi, đấy là nguồn cội của tấm lòng thương người của dân miền Trung với nhau. Đà Nẵng của tôi hay lắm các bạn ạ!

Thế nhưng cái hay của Đà Nẵng là, tôi vẫn hay thắc mắc tại sao một thành phố hiện đại lại có bầu không khí trong lành đến thế, dù là ngay trung tâm thành phố hay vùng ngoại ô, một màu xanh rất xanh vẫn luôn bao trùm Đà Nẵng. À! Phải có lý gì đó Đà Nẵng mới trở thành thành phố đáng sống nhất Việt Nam đúng không nào?

Một Đà Nẵng với biển Mỹ Khê – một trong 6 bãi biển đẹp nhất hành tinh, một Đà Nẵng với bán đảo Sơn Trà – lá phổi xanh của thành phố, một Đà Nẵng với Bà Nà Hill – thành phố Paris thu nhỏ, và vô số điều thú vị khác nữa, có vậy Đà Nẵng mới ngày càng thu hút khách du lịch bốn phương, là cái nôi để con người Đà Nẵng xa quê hương nhớ đến và tự hào.

Còn bạn thì sao, nếu bạn cũng đang bâng khuâng một cảm xúc khó tả khi đọc xong bài viết về Đà Nẵng này, sao không thử tìm cho mình một góc nhỏ thanh bình, viết lên đôi dòng về Đà Nẵng mến thương, còn nếu bạn là kiểu người thích du ngoạn khám phá, chần chừ gì mà không đứng dậy và trải nghiệm Đà Nẵng tuyệt vời ấy!

Thơ Vui Về Người Hà Giang

Sau Hội nghị toàn quốc về Chế độ kế toán Quỹ Đầu tư Phát triển địa phương do Quỹ Đầu tư, Phát triển đất và Bảo lãnh tín dụng tỉnh Hà Giang đăng cai đã thành công, sau hội nghị một số đại biểu đã tùy hứng làm thơ về tình cảm của người Hà Giang.

Ban biên tập trân trọng giới thiệu 2 bài thơ vui của Quang Bộ và Xuân Thùy:  

 

Tình người Hà Giang

” Không đi không biết Hà Giang,  Đi rồi mới biết họ sang hơn mình, Ăn uống thì cũng linh đình, Nhưng mà họ biết giữ gìn nhã nho, Cỗ mâm sáu đĩa, bốn tô Rượu ngon uống cạn không hô vào vào, Tận nơi chân bước miệng chào, Tay đưa ly rượu người nào cũng vui, Hà Giang đất thắm tình người, Ra về nhớ mãi, ơi người Hà Giang”

Quang Bộ – Quỹ Đầu tư phát triển Bình Định

 

*******

 

Tự  hào Hà Giang

“Biên cương tổ quốc xa xôi Cao nguyên thử sức lòng người kiên trung; Ngô chen đá, đá chen hoa Đất trong hốc đá sinh ra mận đào Màu xám đá lẫn xanh ngô Đồng bào ta đó dẫu khô không cằn

Cả đời vất vả nhọc nhằn

Xây đời trên đá, anh hùng biết bao! Ta thêm yêu mến tự hào Tuy rằng vất vả vẫn trào niềm vui”

      Xuân Thùy – Quỹ đầu tư, PT đất và BLTD Hà Giang

 

*/ Nội dung các bài thơ thuộc về cảm xúc của riêng tác giả. Không thể hiện nội dung của biên tập viên.

Top 20 Thơ Chúc Mừng Sinh Nhật Người Yêu, Bạn Bè, Người Thân Ý Nghĩa

Bài thơ chúc mừng sinh nhật người yêu

Anh viết vội bài thơ tình thật đẹp Gửi tặng em vào ngày lễ sinh nhật Không tặng hoa bởi chẳng thể ở gần Thì anh đành gửi tặng thơ em nhé.

̣Nhìn ra phố, bao nhiêu đôi bạn trẻ Quấn quýt nhau tình cảm qúa em à! Nghĩ về em anh chợt thấy xót xa Thương em lắm như mà anh không thể.

Tình trái ngang anh nào đâu muốn thế Nên đành gom thương nhớ gửi vào thơ Hứa với em anh sẽ mãi luôn chờ Vui những ngày bên em thôi em hỡi.

Anh biết mai khi ngày vui đang tới Em sẽ buồn và ngóng đợi thơ anh Thì đây em những dòng thơ chân thành Anh riêng dành chỉ em thôi… em nhé.!!!

Bài thơ chúc mừng sinh nhật bạn

Hôm nay sinh nhật bạn. Tớ chẳng có quà đâu. Chỉ có tấm thiệp màu. Làm quà thay lời chúc. Chúc cho bạn hạnh phúc. Thêm tuổi mới bình yên. Và có thật nhiều tiền. Cùng thành công rực rỡ.

Bài thơ chúc mừng sinh nhật bạn 2

Sinh nhật vui vẻ Ý nha. Chúc cho hạnh phúc đậm đà tình yêu. Chúc cho sức khỏe thật nhiều. Chúc cho may mắn vạn điều bình an. Lắm tiền, nhiều bạc giàu sang. Niềm vui, hạnh phúc càng ngày càng xinh. Chúc luôn sung túc gia đình. Thành công tiếp nối hành trình công danh. Chúc cho ấp áp an lành. Bao nhiêu hạnh phúc quây quanh mỗi ngày. Không buồn cũng chẳng đắng cay. Không đau chẳng khổ mỗi ngày cười thôi. Nụ cười sẽ mãi trên môi. Hãy luôn chia sẻ cùng tôi..nếu cần. Vai này dựa nhé bạn thân. Nhớ là tôi mãi ở gần bạn thôi !

Bài thơ chúc mừng sinh nhật bạn 3

Chúc mừng sinh nhật bạn, chúc tuổi mới

Tươi như hoa thiên lý

Khỏe như đá kim cương

Sức mạng rắn phi thường

Vượt qua được mọi khó khăn vất vả

Bài thơ chúc mừng sinh nhật em gái

Thơ chúc mừng sinh nhật em gái Hôm nay anh mới nhớ. Ngày mẹ sinh ra em. Em đẹp như que kem. Và thật là xinh xắn. Cuộc đời sao thật ngắn. Chúc em sống thật vui. Và luôn luôn yêu đời. Cùng nhiều nhiều may mắn. Em luôn luôn khỏe khoắn. Học giỏi, thành công. Mau mau sớm có chồng. Để anh còn ăn cỗ !.

Bài thơ chúc mừng sinh nhật người thân

Chúc mừng sinh nhật vui tươi Em thêm một tuổi, hát cuời hả hê Mừng ngày sinh nhật vui ghê! Bạn bè đông đúc cùng về chúc em Đèn hoa thắp sáng nhìn xem Ai xinh rực rỡ khi thêm tuổi hồng? Trên cao có ánh cầu vồng Tô làn da mỏng sắc hồng thêm xinh Tuổi xuân tựa buổi bình minh Tương lai chớm mở muôn hình giấc mơ: “Cuộc đời đẹp tựa bài thơ Sống trong đầm ấm không giờ đổi thay” Gửi em lời chúc thật may: “Tình yêu, ước vọng giang tay đón chào Và vì sao sáng trên cao Tiếp em nghị lực buớc vào tương lai”

Chúc mừng sinh nhật người yêu 2

Sinh nhật em ko mời anh cũng tới Cắt bánh chung vui với bạn bè Quà sinh nhật mang theo một tâm hồn tan nát Tiếng pháo bông không khiến anh vui Em về bên đấy nhớ hay chăng Anh ở nơi đây vẫn đợi mong!

Bài thơ sinh nhật hay hài tặng anh trai

Chúc bác vui vẻ, mãi trẻ dai Sức khoẻ vô biên, mãi phát tài Hoa nhiều vô kể, tha hồ hái Sáng tác thơ hài, sướng lỗ tai! Bác còn phòng trống, chửa có ai Chúc bác sớm tìm được nay mai Cô nàng nào đó đang Ép Ai (FA) Vẫn còn nhuận sắc, chưa tàn phai! Thôi em chúc gọn, không lai rai Chúc bác mãi mãi đẹp troai!! Hihi

Chúc mừng sinh nhật em yêu 3

Chớ buồn vì những cách xa bây giờ! Ngày mai giáp mộng đôi bờ… Niềm vui bù lại trăm chờ vạn mong, Hôm nay thắp ngọn nến hồng, Chúc mừng sinh nhật hiệp lòng nhất tâm! Chúc qua bão gió thăng trầm Bằng an vạn sự trăm năm quân hoà, Lời thơ chấp bút thăng hoa, Thay quà sinh nhật của anh tặng nàng! Chúc mai một giấc mộng đời, Luôn luôn như ý như lời thơ ca.

Chúc mừng sinh nhật người yêu 4

Hôm nay đến sinh nhật em Chúc em hương sắc càng thêm đậm đà Mắt đẹp hơn dải Ngân Hà Giọng càng thánh thót vui ca sớm chiều Chúc em vui với người yêu Đời càng hạnh phúc như triều đang dâng Anh xin chúc đến nghìn lần Những lời hoa mĩ tuyệt trần cho em.

Bài thơ chúc mừng sinh nhật bạn 4

Chúc cho bạn sinh nhật vui vẻ Cùng gia đình khe khẽ cười vang Nhất là được cùng với nàng Nắm tay dạo phố rộn ràng cười vui

Và chúc bạn đẩy lùi buồn khổ Niềm tin thì tuôn sổ không thôi Để cho bạn mãi yêu đời Không còn sầu nhớ một thời đã qua

Bài thơ chúc mừng sinh nhật Crush

Nhắn tin chúc “pé” sáng nay xong rồi

Thế nhưng tin nhắn mồ côi

Trả lời không thấy, bồi hồi con tim

Mến tình bè bạn êm đềm

Chúc Sinh Nhật “bé” thỏa niềm ước mơ …

Chúc mừng sinh nhật bạn, chúc tuổi mới Tươi như hoa thiên lý Khỏe như đá kim cương Sức mạng rắn phi thường Vượt qua được mọi khó khăn vất vả.

Bài thơ chúc mừng sinh nhật bạn 5

Hôm nay…………Tháng…….

Chúc Mừng Bạn được sinh ra trong đời

Sức khỏe tuyệt vời, cuộc sống an khang

Giúp bạn phát triển hành trang ngành nghề

Thành công, thành đạt tràn trề ước mơ.

Bài thơ chúc mừng sinh nhật bạn 6

Hôm nay sinh nhật bạn tôi

Sáng giờ sao cứ đứng ngồi không yên

Thôi thì chạy ra phố liền

Mua hoa tươi thắm ít tiền tặng ngay

Luôn luôn vui vẻ đong đầy tình thân

Và mau kết nghĩa châu trần cùng ai

Bài thơ chúc mừng sinh nhật mẹ

Hôm nay sinh nhật con ơi!

Nhớ ngày xưa ấy mẹ thời đẻ đau.

Thương con mẫu tử tình sâu

Bú bầu sữa mẹ bấy lâu nghĩa tình.

Nuôi con khôn lớn đẹp xinh

Con là khuôn mẫu tấm hình mẹ đây.

Mười hai năm nhớ một ngày

Mong con ngoan giỏi tràn đầy niềm vui.

Lung linh như ánh sao trời

Chăm hiền đức độ ấy thời công cha.

Xinh tươi như một bông hoa

Con là trò giỏi cả nhà hân hoan…

Bài thơ chúc mừng sinh nhật sếp

Chúc mừng sinh nhật sếp nhà ta

Có mấy chút thơ đọc gọi là

Mừng cho sếp được thêm tuổi mới

Rạng rỡ công danh sự nghiệp thành

Hạnh phúc tiền tài luôn tấp nập

Gia đình trẻ nhỏ tiếng cười vui

Sức khỏe dồi dào, tăng gia mạnh

Buôn bán kinh doanh, lợi nhuận nhiều.

Bài thơ chúc mừng sinh nhật mẹ vợ

Mừng sinh nhật mẹ vợ

Con không do Mẹ sinh ra

Mà Mẹ sinh dưỡng bông hoa rạng ngời

Cho con một nửa cuộc đời

Xin cám ơn Mẹ tuyệt vời của con.

Mừng Mẹ sắp tám mươi tròn

Vin Com mừng tiệc cháu con xum vầy

Tri ân sức Mẹ hao gầy

Cùng Cha sinh dưỡng một bầy thiên nga.

Giờ Mẹ an lạc tuổi già

Chúc Mẹ mạnh khỏe an khang trọn đời

Bên con cháu mãi chẳng rời

Luôn luôn mạnh khỏe yêu đời vui tươi

Chúc Mẹ luôn rạng rỡ cười

Tuổi già hạnh phúc hồng tươi đạo đời

Hưởng thụ phúc lộc của trời

Cùng với con cháu cuộc đời trần gian.

Các con kính Mẹ vô vàn

Bày tỏ tình cảm nồng nàn báo ân

Mẹ là ánh sáng mùa xuân

Con cháu mãi mãi luôn cần MẸ ƠI !

Bài thơ chúc mừng sinh nhật bạn 7

Cập nhật thông tin chi tiết về Người Thơ “Rau Má” Đã Bay Về Trời trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!