Xu Hướng 2/2023 # Nghị Luận Câu: Mùa Xuân Là Tết Trồng Cây (Bài Viết Số 6 Lớp 7) # Top 11 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Nghị Luận Câu: Mùa Xuân Là Tết Trồng Cây (Bài Viết Số 6 Lớp 7) # Top 11 View

Bạn đang xem bài viết Nghị Luận Câu: Mùa Xuân Là Tết Trồng Cây (Bài Viết Số 6 Lớp 7) được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Làm cho đất nước càng ngày càng xuân

Bác Hồ khuyên dạy điều gì qua hai dòng thơ này? Vì sao việc trồng cây trong mùa xuân của đất trời có thể góp phần làm nên mùa xuân đất nước?

Bài làm Mở bài:

Không chỉ là một vị lãnh tụ lo việc lớn, Bác Hồ còn là một người cha già luôn chăm lo đến đời sống của nhân dân. Chẳng những lo nghĩ về cuộc sống hiện tại, Người còn lo đến tương lai đất nước.

” Mùa xuân là tết trồng cây/ làm cho đất nước càng ngày càng xuân” đó chính là lời khuyên của Bác trong màu xuân năm 1960

Thân bài:

Giải thích câu nói của Bác:

+ “Mùa xuân” câu thơ đầu tiên chỉ mùa xuân của thiên nhiên, mùa xuân mở đầu cho một năm mới nhiều hứa hẹn

+ “Mùa xuân” trong câu thơ sau nghĩa ẩn dụ chỉ mùa xuân của đất nước, mang ý nghĩa sức sống tươi trẻ, nhiều niềm hi vọng.

Bác nhìn ra sự vận động phát triển của thiên nhiên và sự phát triển của đất nước từ lợi ích của việc trồng cây.

Vì sao phải trồng cây

+ Cây có vai trò tạo bầu không khí trong lành do vai trò lọc khí của cây; cây chắn gió, chắn bão, cây điều hòa khí hậu, cây giữ mạch nước ngầm, rừng cây tạo nên một hệ sinh thái đa dạng…

+ Cây cho bóng mát, tạo cảnh quan xanh tươi là nơi vui chơi, thư giãn

+ Cây góp phần tôn vinh vẻ đẹp của đất nước, lưu giữ những tình cảm, kỉ niệm thiêng liêng

+ Cây mang đến giá trị kinh tế cao

Vì vậy việc trồng cây là vô cùng cần thiết và có ý nghĩa thực tế. Nó chẳng những mang lại giá trị vật chất và tinh thần mà còn là cách xây dựng một đất nước bền vững, lâu dài.

Dẫn chứng:

+ Sinh thời Bác Hồ là người sống hòa hợp với thiên nhiên, nơi Người sống bóng cây phủ mát. Bác trồng cây đa, cây vú sữa, đồi cây Vật Lại vẫn còn lưu giữa tận hôm nay.

+ Ngày nay, những nơi cây phủ bóng mát do nhân dân trồng cây gây rừng đã trở thành những vườn sinh thái, khu di tích, khu bảo tồn sinh vật

+ Những con đường, trường học, bệnh viện rợp bóng cây mang lại bầu không khí trong lành, thân thiện giữa thiên nhiên và con người.

Chúng ta làm gì để thực hiện nguyện vọng của Bác

+ Hiểu được tầm quan trọng của cây xanh đối với cuộc sống và tương lai đất nước từ đó tham gia trồng cây gây rừng, trồng cây ở vườn trường, quanh nhà, thôn xóm…

+ Bảo vệ cây xanh, lên án những kẻ chặt phá rừng

+ Tuyên truyền, giải thích ý nghĩa của việc trồng cây cho mọi người xung quanh.

Kết bài:

Bác đã đi xa, theo bước chân của cha ông trên hành trình tìm kiếm chân, thiện, mỹ. Tuy nhiên tình yêu của Bác dành cho non sông và sự cảm mến của mọi người dành cho Bác là vĩnh hằng. Những đồi cây theo phong trào trồng cây của Bác mọc lên, nối tiếp nhau hướng đến một tương lai bền vững.

Giải Thích Câu Thơ Mùa Xuân Là Tết Trồng Cây Làm Cho Đất Nước Càng Ngày Càng Xuân

Giải thích câu thơ Mùa xuân là tết trồng cây Làm cho đất nước càng ngày càng xuân

Mùa xuân- mùa của vạn vật sinh sôi, mùa của sức sống mãnh liệt. Có lẽ chỉ mùa xuân mới khiến cây cối tốt tươi và xanh ngát. Dựa vào đặc trưng riêng của mùa mà người xưa có câu: ” mùa xuân là tết trồng cây, làm cho đất nước ngày càng thêm xuân”

Câu nói hai vế được ngăn cách với nhau bằng dấu phẩy đã đề cập đến với chúng ta về vai trò của việc trồng cây xanh, đặc biệt là vào mùa xuân. Ai ai cũng biết, trên trái đất tồn tại bốn mùa : xuân, hạ, thu, đông. Nếu mùa hạ nóng nực , mùa thu mát mẻ, mùa đông lạnh giá làm cho vạn vật héo khô thì chỉ cần một nàng tiên giáng trần ban phát cho ta mùa xuân tuyệt đẹp thì vạn vật lại bắt đầu hồi sinh. Vì sao người ta lại nói rằng mùa xuân là tết trồng cây? Bởi dựa vào điều kiện tự nhiên của mùa và nhiều yếu tố thuận lợi xoay quanh chúng mà cây cối khi chúng ta trồng vào mùa xuân lại tốt tươi lạ thường. Như hàng vạn bông hoa tuy mùa đông chúng héo tàn nhưng xuân sang lại cùng nhau đua nở. Vì vậy con người luôn quan niệm rằng mùa xuân là thời điểm thích hợp để vun xới và trồng cây xanh. Rõ ràng cây đóng vai trò rất quan trọng, chúng cung cấp cho ta nguồn ô xi dồi dào, làm bóng râm mỗi khi trời nắng, giúp con người và trái đất cân bằng hệ sinh thái, cây cao giúp trống sói mòn, lũ lụt ở các vùng đồi núi, cây quý hiếm cung cấp cho con người nhiều thứ dược phẩm quý hiếm: linh chi, sâm, … Và điều đơn giản nhất mà ai ai cũng có thể quan sát được hết thảy đó là có cây xanh, trái đất của chúng ta ngày càng tươi mới, như được bơm nguồn nhựa sống dồi dào.

Về thứ hai của câu nói đã đề cập sâu hơn đến lợi ích của việc trồng cây, chúng phủ xanh những đồi trọc, điểm những sự sống xung quanh những khu phố tấp nập xe cộ và khói bụi,.. chính vì vậy mà trồng cây ” làm cho đất nước ngày càng thêm xuân”. Đất nước được phủ cây xanh như thêm sức sống. Thử hỏi nếu một đất nước thiếu bóng cây xanh liệu có thể tồn tại? Họ sẽ chẳng thể phát triển nổi khi thiếu môi trường họ cần thiết. Mất đi cây xanh, muôn thú sẽ tuyệt chủng vì không có nơi để sinh sống. Qua câu nói ấy ta đã học hỏi được thêm một bài học về môi trường và cây cối. Hiểu được ý nghĩa của câu nói và thực hiện những điều đó một cách hợp lí. Trước hết, là học sinh nên phát động những phong trào bảo vệ môi trường và trồng thêm nhiều cây xanh trong một phạm vi nhất mà chúng ta có thể làm. Tích cực tham gia các hoạt động chung của của nhà trường, xã hội như trồng cây quanh khuôn viên trường, công viên, đường phố. Chỉ khi con người chúng ta có ý thức bảo vệ và kiến tạp thì đất nước mới phủ một màu xanh. Ngược lại ta càng phải lên án những kẻ phá rừng, đốt rừng làm rẫy, chặt cây cổ thụ để khai thác gỗ phục vụ mục đích kinh tế. Hành động ấy đáng bị lên án và có những hình phạt thích đáng cho những kẻ phá hủy cây xanh.

Câu nói mang tính đúng đắn và giáo dục cao đã giúp con người ý thức hơn về vai trò của cây xanh, chỉ khi ấy trái đất mới tồn tại và cuộc sống của chúng ta mới trở nên tốt đẹp.

Bài Viết Số 3 Lớp 6 Bài Hay

Mình sẽ nói kỉ niệm đáng nhớ về một con vật nuôi nha !

Trong cuộc sống, chắc hẳn không ai là không có những kỉ niệm đáng nhớ nhất. Riêng tôi thì tôi có một kỉ niệm về con vật cưng của mình – chú cún con nhà tôi. ” Lúc” là cách tôi gọi tắt tên của nó. Thật ra tên đầy đủ của nó là” Lucky”. Ba tôi đặt cho nó cái tên đó vì ông tin vào câu dân gian truyền miệng: ” Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang”. Số là thế này, một hôm, khi đứng trông hàng, anh Hải, người giúp việc cho ba tôi, thấy một con chó ngơ ngác chạy qua, vẻ mặt thất thần hỏang hốt. Anh bèn huýt gió gọi nó đứng lại. Ai ngờ nó vào nhà thật và nằm im phủ phục trước thềm. Anh lấy cơm cho nó ăn rồi vỗ về bảo nó nằm im đợi chủ đến tìm.Không ngờ, một ngày, rồi hai ngày ….trôi qua mà chẳng ai đi tìm nó cả. Thế là gia đình tôi nuôi luôn từ đó. Phải nói Lucky không phải là chó quý mà chỉ là một con chó đẹp vậy thôi. Nó là chó Việt 100%. Có lẽ chủ trước nuôi nó để thịt hay sao đó nên khi về nhà tôi nó đã bị thiến rồi. Do vậy nó mập tròn ú ụ. Cân dễ phải 20 kg ( Lần chích ngừa cho nó tôi đã có cân). Lông lại vàng óng ả nữa trông rất đáng yêu. Chỉ có điều cái mõm dài và hàm răng nhe ra nhọn hoắt trông rất đáng sợ. Ấy thế nhưng Lúc lại rất hiền. Ai vuốt cũng được và gặp ai cu cậu cũng mừng. Anh Hải thường trêu nó là chó” hữu nghị” và không tin tưởng chút nào vào việc giữ nhà của nó. Lúc đầu tôi cũng coi thường nó. Hay nói đúng hơn là tôi không ghét cũng không thương. Nhưng rồi nhiều chuyện xảy ra khiến tôi phải đổi thay thái độ. Đó là mỗi khi tôi đi học về, nó nằm trước cửa, đợi tôi từ xa. Và khi tôi chưa thấy nó là nó đã nhìn thấy tôi rồi. Nó chạy xồ ra mừng tôi tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó cứ gọi là ngoáy tít, hai chân trước chồm lên như thể muốn ôm chòang lấy tôi. Miệng thì khẽ kêu lên sung sướng. Đã thế ánh mắt lại đầy biểu cảm thiết tha, bảo sao tôi không cảm động. Cứ thế ngày lại qua ngày, tôi mến nó lúc nào không hay. Càng mến Lucky hơn khi một ngày kia nó lập công bắt chuột! Bạn có tin không khi chó mà biết bắt chuột như mèo. Nhưng là sự thật đấy. Số là cửa hàng nhà tôi đồ đạc rất nhiều nên lũ chuột thường hay ẩn nấp. Má lại ghét mèo nên không chịu nuôi. Thế là lũ chuột hòanh hành dữ dội. Một bữa nọ , Lúc đang nằm lim dim thìnghe tiếng rục rịch của lũ chuột đuổi nhau sau tủ kệ. Lúc vểnh tai lên, hai chân trước duỗi dài nghe ngóng…Thế rồi một anh ” Tí” rửng mỡ chạy xẹt qua. Không chần chừ, Lúc vươn mình chồm tới. Anh ” Tí” chới với bị Lúc ngoạm liền. Lúc cắn chặt , lắc lắc đầu ra chiều hí hửng đem lại khoe với ba tôi. Ba cầm xác chuột liệng vào thùng rác rồi khen Lúc giỏi, Lúc tài. Từ đó được khuyến khích, Lúc càng ra tay diệt chuột và lập thêm nhiều chiến công hơn nữa. Mẹ tôi vì thế càng yêu Lúc hơn. Thấm thoắt vậy mà Lúc đã ở với gia đình tôi được 7 năm rồi. Biết bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có Lúc cùng chia sẻ. Thậm chí anh Hai tôi đi học xa nhà mất những bốn năm mà khi về Lúc vẫn mừng, vẫn nhớ. Do vậy cả nhà tôi ai cũng yêu quý Lúc. Ba tôi thường nói với chúng tôi rằng nó không còn là một con chó nữa mà là một thành viên thân thiết của gia đình. Với tôi, tôi không thể tưởng tượng một ngày nào đó khi đi học về mà không thấy nó ra mừng. Nếu nó bị ” bắt cóc” chúng tôi ôi, tôi chết mất. Do vậy tôi chỉ cầu trời cho nó được sống mãi với gia đình tôi. Tôi sẽ chăm sóc nó như thể đó là em út của tôi vậy. Lúc là một thành viên trong gia đình chúng tôi. Chúng tôi sẽ mãi mãi bên nhau và khoong bao giờ rời xa nhau. Tình bạn giữa tôi và Lúc sẽ mãi mãi gắn bó.

iết 49,50 BÀI VIẾT TẬP LÀM VĂN SỐ 3 – lớp 6

Thời gian làm bài: 90 phút

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình yêu thương của mẹ dành cho em.

– Định hướng thể loại: Kể chuyện đời thường. Kể theo ngôi thứ nhất.

– Định hướng nội dung: Một kỉ niệm đáng nhớ về tình thương yêu của mẹ dành cho em.

– Yêu cầu về nội dung, hình thức:

Nội dung: HS biết chọn một kỉ niệm đáng nhớ nhất về tình yêu thương của mẹ dành cho em để kể lạị. Kỉ niệm đáng nhớ ấy có thể là: em bị ốm mẹ lo lắng, chăm sóc cho em, mọt buổi chiều mưa giông, mẹ mạng áo mưa đến trường để đón em, một đêm mẹ không ngủ để chuẩn bị cho ngày khai giảng năm học mới của em,v.v. Kể theo ngôi thứ nhất ( xưng “tôi”) theo sự hồi tưởng lại của mình.

Hình thức: Bài viết đảm bảo theo bố cục 3 phần.Trình bày sạch đẹp, chữ viết rõ ràng.

MB: Giới thiệu kỉ niệm đáng nhớ về tình thương yêu của mẹ dành cho em .

TB: Kể lại diễn biến cụ thể của về kỉ niệm ấy.

Chuyện xãy ra vào lúc nào?

Sự việc bắt đầu và diễn biến ra sao? ( Tạo tình huống cho truyện phát triển )

Điều khiến cho em nhớ nhất về mẹ của mình là gì? ( Tâm trạng và cảm xúc của em)

– Kết thúc của sự việc như thế nào?

KB: Cảm nghĩ của em về tình yêu thương ấy của người mẹ.

Sưu Tầm : Quoc.name.vn

Bài Viết Số 6 Lớp 8 Tập Làm Văn Lớp 8

Đề 1: Dựa vào văn bản “Chiếu dời đô” và “Hịch tướng sĩ” hãy nêu suy nghĩ của em về vai trò của những người lãnh đạo anh minh như Lý Công Uẩn và Trần Quốc Tuấn với vận mệnh của đất nước.

_ Có thễ nói dân tộc VN đã trải qua hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước, đó là 1 truyền thống rất đáng tự hào. Đất nước sống đời thái bình, no ấm chính là nhờ tài đức của các vị vua, các vị tướng sĩ văn võ song toàn như Lý Công Uẩn (tức vua Lý Thái Tổ), Trần Quốc Tuấn (tức Hưng Đạo Vương). Họ là những người lãnh đạo anh minh suốt đời vì vận mệnh của đất nước. Dựa vào văn bản “Chiếu dời đô” Lý Công Uẫn và văn bản “Hịch tướng sĩ” của Trần Quốc Tuấn chúng ta sẽ làm sáng tỏ điều đó.

Như chúng ta đã biết, Lý Công Uẩn vốn là người thông minh nhân ái, có chí lớn và lập được nhiều chiến công. Vì thế, khi Lê Ngọa Triều mất, ông được triều thần tôn lên làm vua lấy niên hiệu là Thuận Thiên.

Lý Công Uẫn lên ngôi đã lập tức quyết định dời kinh đô Hoa Lư ra thành Đại La, bởi nhà vua hiễu rõ Đại La chính là vùng đất mà nhân dân sẽ sống no ấm, đất nước được hưng thịnh đời đời. Lý Công Uẩn quyết định như thế không phải theo ý riêng mình mà chính là lo cho vận nước, hợp với lòng dân.

Người viết “Chiếu dời đô” bày tỏ mục đích dời đô là: “vân mệnh trời”, “theo ý dân”, “thấy thuận thiên thì thay đổi”, dời đến nơi “trung tâm trời đất”, tiện hướng “nhìn sông dựa núi”,… “nơi đây là thánh địa”. Đọc văn bản “chiếu dời đô” ta cảm nhận Lý Công Uẩn không chỉ là 1 vị vua có tài mà còn có đức, ông xứng đáng là vị vua anh minh bậc tiên đế muôn đời. Quyết định dời đô của ông là rất sáng suốt bởi vì kinh đô Đại La đã vững mạnh suốt 200 năm, có nghĩa là nhân dân thái bình, no ấm trong suốt thời gian đó (kinh đô Đại La_Thăng Long_chính là thủ đô Hà Nội ngày nay, linh hồn của VN)

Thời kì nhân dân Đại Việt phải đương đầu với quân Nguyên_Mông hung hãn, vị nguyên soái Trần Quốc Tuấn tức Hưng Đạo Vương đã 3 lần cầm quân đánh bại quân xâm lược. Ông xứng đáng là 1 vị anh hùng của dân tộc.

Trước năm 1285, Trần Quốc Tuấn đã viết bài “Hịch tướng sĩ” với mục đích kêu gọi tướng sĩ học tập binh thư, rèn luyện võ nghệ đễ chuẩn bị đánh quân xâm lược. Bài Hịch có sức thuyết phục rất cao bởi lập luận sắc bén, có tình có lý.

Trong bài Hịch Trần Quốc Tuấn sáng suốt nêu gương các trung thần nghĩa sĩ của Trung Quốc đễ đánh vào lòng tự tôn của các tướng sĩ dưới quyền. Ông nhắc lại cách đối xử thân tình của mình đến với họ, chỉ cho họ thấy tội ác của giặc, bày tỏ tấm lòng của mình trước vận mệnh của đất nước.

Trần Quốc Tuấn đã phản ánh phê phán sự bàng quan vô trách nhiệm của các tướng sĩ. Vạch ra nguy cơ nước mất nhà tan, rồi lật ngược vấn đề: Nếu tướng sĩ lo học tập binh thư, rèn luyện võ nghệ thì mọi người được sử sách lưu danh.

Với cách lập luận như thế, Trần Quốc Tuấn đã khơi dậy, khích lệ lòng yêu nước, căm thù giặc của tất cả mọi người.

Trần Quốc Tuấn vốn là con nhà võ nhưng thấu đáo sự học làm người, nắm rõ “tam cương, ngũ thường”. Ông xứng đáng là 1 tấm gương để chiến sĩ noi theo. Trong kho tàng văn học nước nhà “Hịch tướng sĩ” của Trần Quốc Tuấn xứng đáng là 1 “An thiên cỗ hùng văn”, “tiếng kèn xung trận hào hùng”, mãi mãi nhân dân thời Trần (thế kỉ 13) và mọi đời sau sẽ không bao giờ quên công đức của ông.

Nói tóm lại, lịch sử đất nước Việt Nam có những trang vàng chói lọi là nhờ vào những vị vua, vị tướng anh minh như Lý Công Uẫn, Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Trãi,… Họ là tấm gương sáng ngời đễ đời sau soi vào đó mà học tập. Chúng ta tưởng nhớ đến Bác Hồ đã lãnh đạo toàn dân giành độc lập ngày hôm nay. Chúng ta chắc chắn Bác đã noi gương những người đi trước. Sống xứng đáng với sự hi sinh của họ. Bác đã từng nói: “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”. Và người cũng đã ân cần dạy tuổi trẻ “có tài mà không có đức thì là người vô dụng. Có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó”.

Đề 2: Câu nói của M. Go-rơ-ki ” Hãy yêu sách, nó là nguồn kiến thức, chỉ có kiến thức mới là con đường sống” . gợi cho em suy nghĩ gì ?

Đã từ lâu . sách luôn là một món ăn tinh thần không thể thiều được trong cuốc sống hàng ngày của chúng ta . Sách là gì?(là một kho tàng huyền bí làm kích thích sự tò mò của biết bao người….)

Nếu chúng ta không sống thiếu bạn thì ta cũng không thể thiếu sách được….

Nó là chìa khóa mở mang tầm hiểu biết và làm đẹp cuộc sóng

Cho nên khi nhận định về sách , M.Go-rơ-ki đã nói :”Hãy yêu sách…”

Người đời thường nói :” Bộ lông làm đẹp con công,tri thức làm đẹp con người” . Trong đời sống Xã hội hiện nay,nếu không có tri thức thì sao?Con người có tồn tại và phát triển không?….

Sách báo,một nguồn thông tin để biết được mọi diễn biến xảy ra trong và ngoài nước đồng thời tiếp thu được các kiến thức lạ .

Sách là nơi con người lưu trữ và truyền lại những kiến thức lịch sử .Sách có sức sống phi thường vượt qua mọi giới hạn về không gian và thời gian.Chính vì vậy,cuộc sống nhờ có sách mà con người cảm thấy thế nào?(thoải mái,mở rộng tầm hiểu biết hay là nâng cao hơn)

Sách bao giờ cũng mang đến cho ta nhiều điều mới mẻ.Sách có nhiều loại,nhiều đề tài khác chúng tôi đó nó giúp ta có gì?

Đến với sách,ta có thể biết bất cứ gì xảy ra trong đâu?.Chẳng hạn sách lịch sử giúp ta hình dung những cuộc đấu tranh ác chiến thời vàng song của các triều đại

Sách và học thể hiện tài năng của nhiều nhà văn,cho ta biết thưởng thức thơ văn,bồi dưỡng tâm hồn,toán học lại khiến ta phải tư duy đầu óc….

Sách còn giới thiệu với ta nhiều kinh nghiệm,thành tựu về KH,nông-công nghiệp và cả chính trị.Ngoài ra sách còn là hường dẫn viên đưa ta đến những danh lam thắng cảnh,kì quan thế giới

Tất cả đều dùng để khẳng định sách là nguồn kiến thức như thế nào ?Nó dạy ta biết bao điều hay lẽ phải trong cuộc sống,giúp ta ngày một hoàn thiện bản thân nhân phẩm,đạo đức.

Cho nên có thể nói sách là người bạn thân như thế nào?(hữu ích mang lại niềm tin yêu…).Sách không chỉ giúp mở mang kiến thức mà con đem đến nguồn hạnh phúc,sự thanh thản cho tâm hồn

Do vậy,câu nói của M.Go-rơ-ki rất đúng đắn…

Bên cạnh mặt tốt luôn có cái xấu.Vì vậy,cần phải biết chọn sách phù hợp với lứa tuổi của mình.

Mục đích của chúng ta khi đọc sách là gì?(giải trí một cách lành mạnh,thêm kiến thức…..)

Nhưng coi sách cũng có khi là cách tự học nên phải đọc sách đúng lúc,đúng chỗ.Tuy nhiên không phải lúc nào củng đọc như con mọt sách hay đọc để rồi không còn thực tế chàng Đôn-ki-hô-tê

Chúng ta cần sắp xếp hợp lí về thời gian đọc sách đúng cách,biến kiến thức của sách thành của riêng mình.Nó sẽ là người bạn tốt cho ai biết nâng niu,trân trọng và học hỏi.

Kiến thức còn giúp cho XH văn minh thoát khỏi nền lạc hậu.Một XH chú trọng nhiều đến tài trí thì sẽ có nhiều nhân tài.Một đất nước có nhiều đội ngũ KH thì sẽ có những phát minh máy móc hiện đại tân tiến

Cho nên kiến thức là con đường sống của mọi người.Đó là con đường của ước mơ và hy vong,biết hướng về tương lai bằng niềm tin tự khám phá mình để hoàn thiện nhân cách của mình.

Vì thế nếu không có sách con người sẽ sống trong tối tăm,dốt nát,mất tự do

Quả thật câu nói của M.Go-rơ-ki là một lời khuyên chí tình.Sách rất quí nhưng không tự đến với con người mà con người phải tìm lấy sách để đọc.

Ta phải đọc sách một cách ham mê và đọc với tinh thần chủ động,suy nghĩ,nghiền ngẫm. Đọc và làm theo sách sẽ giúp ta trau dồi,nâng tầm hiểu biết của ta một cao hơn

Sách đúng là kho tàng trí tuệ của nhân loại là giá trị vô giá của loài ngươi.

Đề 3: Từ bài “Bàn luận về phép học” của La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, hãy nêu suy nghĩ về mối quan hệ của “học” và “hành”

Trong bài tấu gửi vua Quang Trung vào tháng 8 năm 1791,ở phần ” Bàn luận về phép học”, La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp có viết: “Học rộng rồi tóm lại cho gọn, theo điều học mà làm”. Như vậy, cách chúng ta mấy trăm năm, La Sơn Phu Tử đã nhận ra được tầm quan trọng của phương pháp học tập kết hợp giữa lí thuyết với thực hành. Điều đó cho chúng ta biết rằng giữa hai yếu tố “học” và “hành” có mối quan hệ mật thiết với nhau không thể tách rời.

Vậy, “học” là gì? Học là quá trình tiếp thu tri thức và biến những tri thức được tiếp thu ấy thành vốn hiểu biết của bản thân. Việc học không chỉ đơn thuần thông qua việc hướng dẫn giảng dạy của thầy cô, sự truyền thụ kinh nghiệm của những người lớn tuổi mà còn thông qua sự trao đổi với của bạn bè, qua việc đọc, nghiên cứu tài liệu, sách vở và quan sát từ thực tế cuộc sống. Tuy nhiên, “học” chỉ dừng lại ở khâu lí thuyết. Muốn biến những điều đã học thành thực tế, nhất thiết phải thông qua lao động thực hành.

“Hành” là những thao tác nhằm vận dụng các kĩ năng, kiến thức đã tiếp thu vào việc giải quyết những tình huống, những vấn đề cụ thể. Không một môn học nào lại không có phần thực hành.Việc thực hành thể hiện qua các bài tập sau khi vừa học lí thuyết,qua các tiết thí nghiệm thực hành các bộ môn Lý ,Hóa ,Sinh; qua các thao tác vận động ở bộ môn Thể dục.Theo La Sơn Phu Tử trình bày trong phần ” bàn luận về phép học” thì “hành” là việc vận dụng đạo lý của thánh hiền vào cuộc sống, biến những triết lý trừu tượng thành việc làm cụ thể nhằm thể hiện nhân cách, phẩm giá của con người.

Chủ tịch Hồ Chí Minh có nói: ‘Học mà không hành thì học vô ích, hành mà không học thì hành không trôi chảy”. Lời dạy trên của Bác cũng góp phần khẳng định mối quan hệ mật thiết và tương hỗ giữa hai yếu tố “học” và “hành” trong cuộc sống.

Việc thực hành có tác dụng củng cố kiến thức, khắc sâu những điều đã học. Người có học mà không biết ứng dụng những điều đã học vào thực tế thì việc học ấy trở thành vô ích. Sau mỗi bài học lí thuyết là bài bài tập để củng cố, sau mỗi tiết thí nghiệm thực hành là kiến thức đã học được khắc sâu hơn. Nếu không có những tiết bài tập và thí nghiệm thì những điều chúng ta đã học sẽ trở thành mớ lý thuyết suông không có tác dụng gì.

Đối với sĩ tử ngày xưa, đi học là để hiểu rõ Đạo. Đó là lẽ đối xử hằng ngày giữa con người với nhau. Người đi học mà không hiểu rõ đạo, không biết vận dụng đạo lý thánh hiền để cư xử với nhau mà chỉ “đua nhau lối học hình thức hòng cầu danh lợi,không còn biết đến tam cương, ngũ thường”. Chắc chắn điều đó sẽ dẫn đến kết quả “chúa tầm thường thần nịnh hót”. Và hậu quả tất yếu sẽ là ” nước mất nhà tan”.

Ngược lại, nếu mọi người biết vận dụng lẽ đạo vào trong cuộc sống thì xã hội sẽ tốt đẹp hơn nhiều. La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp đã nhấn mạnh “Đạo học thành thì người tốt nhiều,người tốt nhiều thì triều đình ngay ngắn mà thiên hạ thịnh trị”

Tuy nhiên việc thực hành muốn đạt đến thành công cần phải có vai trò khơi gợi dẫn dắt của lí thuyết. Những kiến thức đã học luôn có tác dụng định hướng, dẫn dắt để việc thực hành được tốt hơn. Người thực hành mà không có sự dẫn dắt của học vấn thì khó có hy vọng đạt được mục đích, chẳng khác gì một người đi trong bóng đêm mà không có ánh sáng của ngọn đuốc soi đường.Không một học sinh nào có thể làm được bài tập mà không căn cứ vào những công thức hay định lý đã học. Cũng không một ai thành công ngay ở thí nghiệm đầu tiên mà không có sự hướng dẫn thao tác của thầy cô. Qua bài tấu, để củng cố và phát huy vai trò của việc học, La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp đã thiết tha đề nghị xin vua Quang Trung thay đổi phương pháp học tập sao cho thích hợp: “Lúc đầu học tiểu học để bồi lấy gốc. Tuần tự tiến lên học đến tứ thư, ngũ kinh, chư sử. Học rộng rồi tóm lược cho gọn, theo điều học mà làm.”

Có một phương pháp học tập tốt và đúng đắn, kết hợp với những thao tác thực hành bài bản, chắc chắn kết quả học tập sẽ được nâng cao và “nhân tài mới lập được công. Triều đình nhờ thế cũng được vững yên”.

Tóm lại, từ viếc tìm hiểu bài tấu “Bàn luận về phép học” của La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, em nhận thấy hai yếu tố “học” và “hành” đều có tầm quan trọng như nhau và quan hệ mật thiết cùng nhau. “Học” có vai trò dẫn dắt việc “hành” và “hành” có tác dụng củng cố khắc sâu và hoàn chỉnh việc “học”. Từ đó, em phải thay đổi phương pháp học tập sao cho đúng đắn, biết kết hợp vận dụng tốt cả hai yếu tố “học” và “hành” để nâng cao trình độ học vấn của bản thân và áp dụng linh hoạt vào thực tế.

Cập nhật thông tin chi tiết về Nghị Luận Câu: Mùa Xuân Là Tết Trồng Cây (Bài Viết Số 6 Lớp 7) trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!