Xu Hướng 12/2022 # Nàng Công Chúa Mặt Trời / 2023 # Top 15 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Nàng Công Chúa Mặt Trời / 2023 # Top 15 View

Bạn đang xem bài viết Nàng Công Chúa Mặt Trời / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Nàng công chúa mặt trời

Ngày xửa ngày xưa, có một nhà vua và một bà hoàng hậu sống bên kia chín ngọn núi và chín cánh rừng. Họ sinh hạ được một cậu con trai mà họ yêu thương da diết.

Khi lớn lên hoàng tử có rất nhiều bánh ngọt và kem để ăn . Chàng mặc quần áo đệt bằng chỉ bạc chỉ vàng. Khi chàng ra lệnh, dường như từ trong không khí bỗng hiện ra những người giúp việc mặc áo choàng. Những quan hầu mặc áo dài, thắt đai sáng chói, những con chó săn sói mình trắng như tuyết líu ríu chạy theo chàng không rời nửa bước.

Còn về phần cha mẹ chàng, họ có thể bắt cả mặt trời bỏ vào cái rây mà đưa cho chàng. Nhưng vị hoàng tử trẻ luôn luôn buồn rầu. Chàng muốn xua đuổi những người giúp việc và những con chó của chàng, chàng buồn bã đi dạo quanh quẩn trong vường thượng uyển và than phiền về số mệnh của mình.

Chàng thường nói:” Con không có chị em, anh em gì cả, không có một ai cùng chơi đùa, trò chuyện. Thưa mẹ, mẹ hãy cho con hay vì sao con chỉ có một mình?”. Hoàng hậu chỉ cúi mặt nhìn xuống, không trả lời. Bà vỗ tay ra lệnh cho các cung tần mĩ nữ múa những chũm choẹ bằng vàng mua vui cho hoàng tử. Tuy vậy lòng hoàng tử vẫn nặng trĩu.

Hồi bấy giờ, ở gần cung điện là một cái sân có bức tường đá cao tám mươi thước bao quanh. Trên tường lởm chởm những thanh kim cương sắc nhọn như dao đến nỗi kẻ nào dám cả gan trèo qua tường thì sẽ bị cắt đôi. Ngay cả hoàng tử người ta cũng khuyên chàng đừng bao giờ đến gần bức tường ấy. Dĩ nhiên điều đó chỉ khiến chàng càng tò mò muốn biết có gì đằng sau bức tường đó. Mặc dù chàng hỏi dồn dập nhưng hoàng hậu và các triều thần vẫn không trả lời chàng.

Một hôm, một con quạ đến đậu trên chóp bức tường. Hoàng tử dương cung sắp sửa bắn thì con quạ bỗng nói tiếng người:

– Xin hoàng tử đừng giết tôi, tôi sẽ nói cho chàng biết bí mật về bức tường này, đó là một cung điện nhốt ba công chúa chị của chàng. Nếu hoàng tử muốn gặp ba công chúa thì xin chàng hãy tìm chiếc chìa khoá vàng nhỏ dưới chậu hoa trong phòng ngủ của hoàng hậu. Chàng hãy mở cửa sổ căn phòng các công chúa để họ được thở bầu ko khí trong lành.

Con quạ vỗ cánh bay đi, hoàng tử đứng đó như tê dại, không biết là mơ hay thực.

Đêm xuống, khi mọi ngươì đều ngủ, hoàng tử lặng lẽ trở dậy, vuốt ve những con chó của chàng để chúng không sủa, rồi chàng lẻn vào phòng hoàng hậu, lấy chiếc chìa khoá vàng dưới chậu hoa.

Chàng đi ra, đưa tay sờ bức tường tìm cánh cửa bí mật, mở khoá, bước vào vườn, mở cửa sổ phòng các chị. Ba công chúa chị của chàng đưa tay ra nắm tay chàng, hôn chàng, cám ơn chàng vì đã để họ hít thở bầu không khí trong lành, ngửi những đoá hoa xinh đẹp thơm ngát và ngắm những vì sao lấp lánh.

Bỗng nhiên mặt đất rung chuyển, một cột bụi đen ngòm bay lên trời. Cả ba chị của chàng đều bị cơn lốc cuốn qua cửa sổ. Hoàng tử hoảng sợ vì đã gây nên nông nỗi ấy. Chàng khóc lóc thảm thiết, gọi các chị bằng những cái tên âu yếm nhất, chàng nguyền rủa mình đã tò mò một cách điên rồ.Những giọt lệ của hoàng tử không giúp gì được cho chàng cả. Các chị đã biến mất rồi, gian phòng của họ tối tăm trống trải, chỉ còn nhửng ngôi sao lấp lánh như trước.

Sáng hôm sau khi hoàng hậu thức dậy sửa soạn cơm nước mang cho các công chúa thì không thấy chìa khoá vàng đâu nữa. Hoàng hậu chạy sang cung điện, nơi các công chúa ở, nhưng than ôi! chẳng còn một ai ở đó cả! Hoàng hậu khóc thổn thức, vặn tay tuyệt vọng: ” ôi các con gái đáng thương của ta, ta không bao giờ còn nhìn thấy chúng nữa, con rồng đã ăn thịt chúng rồi!”

Vị vua già giận giữ quát tháo. Tiếng của ngài vang khắp lâu đài khiến tất cả mọi người đều run sợ. Nhưng không một ai biết kẻ nào đã gây ra.

Được biết vì mình mà nhiều người phải chết oan, hoàng tử vội gặp vua cha. Chàng thú nhận toàn bộ sự việc.

Nhà vua tối sầm mặt mày, ngài quát lên giận giữ:” Trước khi mày ra đời, những nhà chiêm tinh nói rằng các chị của mày có thể sẽ bị một con rồng bắt mang đi. Vì vậy ta đã xây một bức tường tám mươi thước, giữ chúng nó trong một cung điện khoá chặt. Nhưng mày không vâng lời ta. Cho nên, là một kẻ có tội mày hãy đi tìm các chị của mày, đến khi nào tìm được thì hãy trở về ” .

Thế rồi nhà vua tự tay mở cổng, ra lệnh cho hoàng tử muốn đi đâu thì đi. Hoàng hậu khóc oà lên, nhưng bà cũng kịp dúi cho chàng một chiếc bánh nướng trước khi cánh cổng đóng sập sau lưng chàng.

Hoàng tử lên đường, không biết làm gì hay đi đâu. Chàng đi liên miên, lên thác xuống ghềnh, qua những đầm lầy, đồng cỏ. Ban đêm chàng trèo lên cây ngủ để không bị thú dữ ăn thịt.

Chàng đi như thế trong nhiều ngày, qua những con đường lớn nhỏ, cùng đường mới ngả lưng xuống nghỉ cho tới khi đến một vùng đất lạ. Chân đau, mệt lử, chàng dừng lại trước một túp lều cũ nát, gõ cửa xin vào ngủ nhờ một đêm. Một bà cụ già đi ra. Bà hỏi chàng đi đâu. Hoàng tử nói với bà về các chị của mình, bà già bảo:

– Cậu không thể tìm thấy họ sớm hơn được đâu chàng trai ạ! Con đường phía trước còn xa, đầy nguy hiểm, hai bàn tay yếu ớt của cậu không quen lao động, tính cậu lại nhút nhát chưa được thử thách. Hãy ở lại đây với già trong ba năm để học hỏi tự kiếm sống, đến lúc ấy già sẽ giúp đỡ cậu.

Thế là hoàng tử đã ở lại với bà cụ già. Chàng đốn cây, cày ruộng, xay lúa, bện dây bằng vỏ cây… Tất cả đều là việc nặng nhọc, nhưng hoàng tử không lùi bước, vì ý chí muốn cứu ba chị của chàng rất mạnh mẽ.

Ba năm trôi qua thật nhanh. Bà cụ gọi hoàng tử đến bên mình và nói:

– Ngày mai cậu có thể lên đường đi tìm các chị của cậu. Đây là cuộn chỉ ta biếu cậu. Nó lăn đi đâu thì cậu đi đấy. Đây là khoanh bánh mì. Lúc nào đói cứ ăn thật no. Nó sẽ đủ dùng trong một thời gian dài.

Hoàng tử từ biệt cụ già, tiếp tục cuộc hành trình. Cuộn chỉ lăn, nẩy lên phía trước để chỉ đường cho chàng. Khoanh bánh mì trong túi không bé bớt đi dù chàng đã ăn được bao nhiêu, những dòng suối cho chàng nước uống, chim chóc cất tiếng hát làm lòng chàngThế rồi chàng đến một ngọn núi bằng đồng, trên đỉnh núi là một cánh rừng bằng đồng. Hoàng tử trèo lên cây bẻ một nhánh làm gậy, bỗng nhiên một mụ phù thủy bốn mắt bay đến, vừa bay vừa đập cánh ầm ầm. Mụ rít lên:

– Đứa nào dám bẻ cành cây trong rừng của ta ???????

Hoàng tử ném cuộn chỉ về phía mụ phù thuỷ, mụ vồ lấy, đập trán vào thân cây quá mạnh làm toé lửa. Trong khi mụ đứng đó lấy sức thì hoàng tử đã trèo lên ngọn núi đầu. Đứng tít trên chóp núi chàng nhìn thấy một cung điện bằng đồng, thấy chị cả đang ngồi ở cửa sổ trước guồng xe chỉ. Nàng nhận ra em trai, đón tiếp ân cần, dọn đồ ăn cho chàng. Nhưng khi đêm đến, nàng bắt đầu buồn phiền lo nghĩ. Nàng bảo hoàng tử nấp sau một cái tủ sơn, sau một bức rèm màu lá cây.

Những cây rừng kêu ro ro, những ngọn lá bằng đồng kêu leng keng chói tai, rồi một con chim ưng bay về. Nó bỏ bộ lông ở cửa biến thành một chàng trai cao lớn, đẹp trai. Nhìn thấy cây gậy của hoàng tử chàng bèn hỏi vợ xem ai đã chặt cây trong rừng của mình. Công chúa liền dẫn hoàng tử ra, chim ưng rất vui mừng đón tiếp nồng nhiệt. Chim ưng than phiền về số phận mình: chàng bị một mụ phù thủy yểm bùa bắt phải làm chim ưng trong sáu năm nữa. Chỉ có công chúa mặt trời mới có thể giải bùa giúp chàng. Dù chàng đã bay khắp nơi để tìm công chúa nhưng không tìm được.Hoàng tử hứa sẽ tìm công chúa mặt trời giúp chim ưng. Chim ưng bèn biếu hoàng tử một cái khăn lúc chia tay và nói:

– Hễ gặp khó khăn cậu hãy trải tấm khăn này ra và cậu sẽ có cái cậu muốn.

Hoàng tử cám ơn chim ưng và lên đường theo cuộn chỉ của cụ già. Đi mãi đi mãi, chàng đến một ngọn núi bạc, trên đó có một cánh rừng bằng bạc. Chàng bẻ cây để làm gậy. một con quỷ hiện ra trong làn khói tím, chàng ném cuộn chỉ thật mạnh vào trán con quỷ, nó ngã xóng xoài ra đất. Hoàng tử vội vàng trèo lên đỉnh núi. Trên đó chàng nhìn thấy một lâu đài. Công chúa thứ hai đang ngồi thêu bên cạnh cửa sổ. Công chúa nhận ra em trai bèn đón tiếp nồng hậu. Nhưng khi đêm đến, nàng buồn rầu nói:

– Đáng tiếc là em không thể ở lâu với chị được. Chồng chị là gấu có thể xé xác em ra mất

– Chị đừng sợ em sẽ trốn đi

Đêm đến, rừng cây bạc rền rĩ kêu lên, một con gấu chạy về. biến thành một chàng trai cao lớn, nhìn thấy cây gậy bạc chàng hỏi:

– Ai đến đây thế?

Công chúa bèn kể lại sự tình, gấu trách vợ không giữ em trai lại chờ mình. Công chúa liền chạy ra cửa gọi hoàng tử. Chàng và anh rể chào nhau, người anh rể nói rằng anh bị một con quỷ yểm bùa thành gấu trong năm năm nữa. Nhưng chỉ có công chúa mặt trời mới có thể giải bùa.

Hoàng tử bèn hứa hẹn sẽ giúp gấu. Trước lúc hoàng tử lên đường gấu tặng cho chàng một nồi bột thần diệu, chỉ cần bôi một ít bột này vào đâu thì vật nào chạm đến sẽ bị dính chặt vào ngay. Hoàng tử từ biệt anh chị rồi lên đường.

Cuộn chỉ lăn mãi cho đến khi đến gần bờ biển. Một hòn đảo nằm giữa biển. Trên đảo có một lâu đài bằng vàng. Chàng băng qua những con quái vật biển để lên đảo. Chẳng mấy chốc chàng đã đến một cánh rừng vàng. Bỗng xuất hiện hai mụ phu thủy gớm ghiếc. Hoàng tử bôi một ít bột thần diệu vào thân cây, hai mụ phù thủy ngửi thấy mùi lạ bèn chạy đến và bị dính chặt vào thân cây. Chàng bẻ một nhành cây vàng và tiến vào lâu đài, nơi có chị út của chàng. Công chúa đang ngồi chơi với quả bóng vàng lăn trên đĩa. Nàng đón tiếp em trai rất nồng nhiệt. Một lát sau nàng bèn đưa chàng đi trốn sau 1 tảng đá và nói:

– Chồng chị là cá chó, có bộ răng sắc nhọn sắp về rồi, em hãy trốn vào đây.

Cung điện bằng vàng rung chuyển, một con cá chó khổng lồ bước vào lâu đài và lột xác thành một chàng trai cường tráng. Anh hỏi vợ xem ai đến thăm họ, công chúa dẫn em trai vào. Họ ngồi vào bàn rất vui vẻ. Nhưng một lát sau cá chó buồn rầu nói:

– Tôi rất tiếc hoàng tử ạ! một mụ phù thủy đã yểm bùa tôi làm cá chó trong bốn năm nữa. Chỉ có công chúa mặt trời mới cứu tôi được thôi.

Hoàng tử hứa sẽ đi tìm công chúa mặt trời, cá chó bèn đưa chàng một chiếc hộp vàng, chỉ cần mở hộp sẽ thấy thứ cần dùng. Hoàng tử tạm biệt anh chị rồi lên đường đi tìm công chúa mặt trời .

Hoàng tử lại lên đường theo cuộn chỉ đi tìm vương quốc của công chúa Mặt Trời.

Không một ai có thể nói là con đường dài hay ngắn, nhưng sau một thời gian dài hoàng tử đã đến lâu đài của công chúa Mặt Trời. Hai bên cổng lâu đài là hai cột lửa, không một ai đi qua mà sống sót. Hễ có người lạ đến là hai cột lửa đó chụm lại thiêu người ấy ra tro.

Hoàng tử để cuộn chỉ lăn đi trước giữa hai cột lửa. Chúng chụm lại với nhau, và kìa, chỉ có một làn khói mỏng bốc lên nơi cuộn chỉ đi qua. Hầu như ngay lúc đó hai cột lửa rời nhau ra. Hoàng tử thừa cơ lẻn qua, tuy thế tóc hai bên thái dương của chàng vẫn bị cháy xém. Bỗng chàng nghe tiếng nói:

– Chàng tìm ai đấy chàng trai?

– Tôi muốn tìm công chúa Măt Trời

– Chàng muốn tìm công chúa để làm gì?

– Tôi sẽ nói điều đó khi gặp được nàng

– Không phải chàng đến cầu hôn công chúa chứ?

– Nếu tôi cầu hôn thì sao nào?

Một tiếng cười vang lên, và bảo:

– Hãy đưa chàng trai này vào phòng khách

Một cơn lốc nổi lên ném hoàng tử vào một căn nhà làm bằng những khúc gỗ chưa đẽo gọt. Ba mươi chín cửa lớn bằng sắt của ngôi nhà đều mở. Hoàng tử thấy mình đang ở trong một ngục tối với một cửa sổ duy nhất hình trái tim, ở cao trên tường, sát trần nhà. Đó cũng là nguồn ánh sáng duy nhất. Hoàng tử không thể nói ngay là chàng ở đâu. Khi mắt đã quen với bóng tối chàng mới nhận ra có đến hai mươi tám cụ già ở cùng mình.

Chòm râu dài xác xơ, người gầy đét như que củi vì tuổi tác. Hoàng tử hỏi họ:

– Các cụ là ai? Sao lại ở đây?

Một cụ trả lời:

– Trước kia chúng tôi cũng như anh , trẻ khoẻ cường tráng, và chúng tôi đến đây để cầu hôn công chúa Mặt Trời, do đó mới bị thế này đây! Giờ chúng tôi chỉ còn biết chờ chết!

– Xin các cụ đừng buồn phiền. Chúng ta sẽ tìm một lối thoát. Chúng ta có hai chín người nên nhất dịnh sẽ nghĩ ra điều gì đó…

Nhưng các cụ chỉ biết lắc đầu nhìn xuống

Lúc ấy có người gõ cửa sổ rồi ném vào một bao yến mạch. Các cụ đỏ xô lại tranh nhau nhặt bằng miệng những hạt yến mạch trên sàn nhà. Họ nói:

– Anh phải ăn, vì đó là thức ăn độc nhất, và nước uống cũng là thứ độc nhất của chúng ta.

– Không phải thế. Tôi không phải ngỗng để mổ yến mạch.

– Khi anh đói anh khắc biết phải mổ yến mạch như chúng tôi

Bấy giờ một bàn tay nào đó luồn vào trong một bình nước, Hoàng tử giật lấy đổ qua cửa sổ. Các cụ rền rĩ :

– Sao anh lại làm thế? Nếu công chúa Mặt Trời tức giận thì chúng tôi sẽ chết khát đấy.

– Các cụ đừng sợ! Hãy ném đống yến mạch này trả cho công chúa để nàng không nhạo báng các cụ nữa

Rồi chàng cầm bao yến mạch ném qua cửa sổ.

Chàng lấy trong túi ra chiếc khăn mà chim ưng tặng. Tức khắc, những đĩa thức ăn ngon lành, những loại rượu hảo hạng hiện ra. Các cụ liền bắt đầu ăn uống như chưa từng được ăn uống. Họ coi chàng là vị ân nhân.

Lúc bấy giờ thị tì của công chúa hé mắt qua cửa sổ và hết sức ngạc nhiên khi nhận ra đó là chiếc khăn của chim ưng. Cô vội vàng vào nói với công chúa Mặt trời. Công chúa ra lệnh:

– Ta phải có chiếc khăn kia. Hãy đưa người lạ mặt những gì hắn muốn để lấy kì được chiếc khăn

Cô thị tỳ trở lại nhà ngục, loan báo ý muốn của công chúa.

Các cụ van nài hoàng tử đừng đưa chiếc khăn cho công chúa nhưng hoàng tử không nghe lời, chàng nói:

– Cô hãy vào đây để lấy chiếc khăn

Sao Kim – tên của cô gái – bước vào. Nhan sắc của cô thật lộng lẫy. Hoàng tử nói tiếp

– Hãy nói với công chúa rằng tôi cầu chúc công chúa sức khoẻ, mong công chúa được hạnh phúc mãi mãi, thỉnh thoảng mong nàng nghĩ đến tôi. Sao Kim mang chiếc khăn về cho công chúa Mặt Trời và nhắn lại những lời hoàng tử nói khiến công chúa bật cười: Bây giờ thì anh sẽ chỉ có yến mạch để ăn mà thôi!

Nhưng hôm nay hoàng tử lại ném yến mạch qua cửa sổ. Công chúa mặt trời cho một thị tì khác là Sao Hôm đi thăm dò xem vì sao lại như vậy.Sao Hôm hé nhìn vào nhà tù, cô thấy các cụ đang uống rượu vang, ăn những món ăn ngon tuyệt, trong khi đó bên trong cái hộp bằng vàng cất lên những âm thanh vui vẻ, tiếng đàn vang lên lanh lảnh, tiếng vĩ cầm trầm bổng đến nỗi bốn bức tường đều rung lên.

Khi đã ăn uống no say rồi, các cụ bắt đầu khiêu vũ, vỗ tay, nhảy múa như điên. Sao Hôm nói, tiếng nói của cô lọt qua ô cửa sổ hình trái tim trên tường:

– Công chúa Mặt trời muốn có chiếc hộp vàng kia, ngươi hãy bán nó cho công chúa!

Hoàng tử đáp:

– Cô hãy vào đây, ngồi với chúng tôi một lát, rồi cô sẽ có cái hộp

Ba mươi chín cánh cửa mở ra, Sao Hôm bước vào, trông cô thật đáng yêu như tên cô đã chỉ rõ.

Các cụ phủ phục dưới chân hoàng tử xin chàng đừng đưa chiếc hộp cho Sao Hôm. Nhưng hoàng tử không nghe lời họ, chàng mời Sao Hôm ngồi trên một hòn đá, thết cô những thức ăn quí hiếm nhất, cùng thứ rượu mật ong ngon nhất. Sao Hôm ăn uống say sưa, khi cô đứng lên thì không đứng nổi nữa. Chắc các bạn nghĩ rằng cô ta bị say rượu chăng? Sự thực thì không phải, đó là do hoàng tử đã bôi một ít bột thần diệu lên tảng đá cô ngồi. Dù cho cô đã khóc lóc, van nài hoàng tử thả cô ra nhưng hoàng tử không để cô đi. Còn các cụ thì vui sướng thích thú.

Công chúa mặt trời nghe tiếng đàn tiếng hát, nhưng nàng ko hiểu vì sao trong nhà tù lại vui vẻ đến thế , vì Sao Hôm không trở về càng làm nàng tò mò và quyết định đến đó. Công chúa bước vào nhà tù, nhan sắc của nàng chói lọi quá mức làm các cụ phải bịt mắt lại, còn hoàng tử thì tim đập thình thịch!

Công chúa ra lệnh cho Sao Hôm:

– Hẵy rời khỏi nơi này ngay!

Cô thị tỳ trở về, vừa đi vừa cười khúc khích, rõ ràng là cô đã bị say rượu.

– Ta sẽ không xử xự thế này!- Công chúa kêu lên- Hỡi người khách lạ, ta muốn mua chiếc hộp bằng vàng này của ngươi, nhà ngươi muốn bán nó bao nhiêu tiền?

Hoàng tử nói:

– Hỡi nữ hoàng đáng yêu nhất trong các vị nữ hoàng! Nhan sắc của nàng đã mê hoặc tôi. Xin nàng hãy lấy bất cứ thứ gì nàng thích nhất, cái hộp nhỏ này, nàng Sao Hôm, hay chính bản thân tôi, chỉ đáng làm đầy tớ của nàng.

– Thiếp sẽ lấy cả ba!- Công chúa Mặt trời quyết định và đưa tay nắm lấy tay hoàng tử dẫn lên ngai vàng và nói:

– Từ hôm nay chàng sẽ là chồng thiếp. Đây là chìa khóa của bốn mươi căn phòng trong cung điện. Chàng đươc tự do đi bất cứ đâu, trừ căn phòng thứ bốn mươi chàng ko được mở.

Hoàng tử kết hôn cùng công chúa Mặt Trời , chàng sống trong cung điện của nàng. Chẳng hề lo nghĩ gì, chàng rất hạnh phúc. Thực ra chàng đã quên mất lời hứa của mình với ba anh rể. Nhưng chàng đã giải phóng những phòng giam người tù của công chúa. Họ cúi xuống hôn chân vị cứu tinh. chàng đi khắp cung điện để thưởng ngoạn. Trong phòng này là tiếng dế kêu rả rích, trong phòng kia lại là những ngón tay băng giá lạnh buốt, phòng khác lại là vô vàn những ngôi sao sáng rạng rỡ….. tất cả đều rất tuyệt.

Nhưng hoàng tử nghĩ: ” tại sao công chúa Mặt Trời lại cấm ta không đươc mở căn phòng kia chứ? sẽ không có ai xen được vào tình yêu của chúng ta mà , tại sao nàng lại làm vậy?

Quá tò mò, hoàng tử liền mở cánh cửa sát nặng nề. Cửa mở ra với tiếng kêu ghê rợn. Hoàng tử thận trọng bước vào. Nhưng ko thấy một sinh vật nào ngoài một chiếc cột phủ đầy rêu giữa nhà với những xiềng xích buộc từ cột này sang bốn góc phòng. Hoàng tử sờ vào cái cột, vừa quay đi thì nó ( cột ) kêu lên:

– Hãy rủ lòng thương tôi, hỡi chàng trai tốt bụng. Có một ống nước và cái ca lớn bên cạnh ở góc phòng. Chàng hãy múc một ít nước vào cái ca cho tôi uống, tôi sẽ đền ơn chàng!

Hoàng tử múc nước đổ vào cái cột. Cái cột uống hết nước. Nó lắc mình, kéo dây xích kêu chói tai và ô kìa, xiềng xích rơi xuống nền nhà, rêu biến mất, cái cột vươn mình và hoàng tử nhận ra đó nào phải cái cột mà là một tên khổng lồ gớm ghiếc!

Hắn gầm lên:

– Cám ơn chàng trai lắm! Giờ thì công chúa Mặt Trời đã thuộc về ta!

Hắn vụt đi như cơn lốc, lao vọt ra khỏi phòng, bắt công chúa bay đi. Đôi lúc tóc nàng rực sáng trên cánh đồng đen tối khiến người ta có thể nhận biết được tên khổng lồ đã mang nàng đi đâu.

Bầu trời tối sầm lại, lạnh buốt. Ánh sáng, sự ấm áp, màu sắc đã biến khỏi mặt đất. Nỗi kinh hoàng lắng xuống tận đáy biển.

Nhưng không có tấm lòng nào buồn thảm bằng tấm lòng hoàng tử, vì phải chăng chàng đã định đoạt số phận của người vợ thân yêu.

Suy đi nghĩ lại, chàng chọn con ngựa tốt nhất đuổi theo kẻ đã bắt đi công chúa Mặt Trời.

Hoàng tử đi suốt hai ngày dài đằng đẵng, sang ngày thứ ba thì đến lâu đài tên khổng lồ. Chàng thấy hắn đang ngủ, một con dê ba mắt đang canh giữ công chúa Mặt Trời.

Hoàng tử cúi xuống khẽ hát ru con dê để nó nhắm mắt lại: Hỡi dê yêu quý hãy nhắm mắt, hãy nhắm nốt mắt kia”

Nhưng chàng đã quên con mắt thứ ba của con dê. Ngay khi hoàng tử mang công chúa lên ngựa thì nó kêu lên:

– Cụ già ơi, cụ già ơi, chúng nó đang lấy cắp vật báu của cụ kìa!

Tên khổng lồ thức dậy

– ta còn nhiều thì giờ, cứ đi đào khoai rồi sẽ đuổi chúng sau!

Hoàng tử và công chúa đi được một đoạn khá xa và tên khổng lồ cũng đào được một bao tải khoai, hắn nhảy lên lưng con dê đuổi theo hai người. Vì con dê đi khá nhanh nên chẳng mấy chốc đã đuổi kịp hoàng tử. Hắn nói:

– Tao sẽ không giết mày, vì mày đã cứu tao. Nhưng nếu mày còn đến nữa thì tao sẽ giết mày.Rồi hắn tóm lấy công chúa mang đi. Công chúa chỉ kịp ném cho hoàng tử cuộn chỉ thần của chàng.

Hoàng tử lại tìm cách cứu vợ mình một lần nữa. Nhưng do phận rủi, chàng cũng quên mất con mắt thứ ba của con dê, nó kêu lên:

– Cụ già ơi cụ già, chúng nó đang lấy cắp vật báu của cụ kìa!

Tên khổng lồ thức dậy và nói:

– Ta còn nhiều thì giờ, cứ đi nướng khoai đã!

Hoàng tử và vợ của chàng vừa về đến lâu đài thì một cơn gió thổi đến, tên khổng lồ bắt lấy công chúa,và đánh một chùy vào đầu hoàng tử khiến chàng ngã lăn ra đất tắt thởi.

Công chúa chỉ kịp ném chiếc khăn thần của chim ưng cho hoàng tử.

Hoàng tử nằm chết lịm ở nơi tên khổng lồ đã cướp công chúa đi. Những con quạ đen bay đến sắp mổ vào mắt chàng thì chim ưng bay đến, mỏ ngậm nước suối hồi sinh trong cung điện của công chúa Mặt Trời ướm vào miệng hoàng tử. Hoàng tử từ từ tỉnh lại, chim ưng nói: cậu ko thể cứu công chúa bằng con ngựa tầm thường này đâu. Hãy đi tìm mụ phù thủy Lâumi, xin mụ cho làm người chăn ngựa. Cậu hãy lắng nghe những gì con mèo của mụ nói với cậu. Sinh mệnh của tên khổng lồ nằm trong quả trứng do con vịt trời đang sống ở bờ biển. Cậu phải đến đó, cưỡi con ngựa của mụ đến bắt con vịt trời, lấy quả trứng và đi giải thoát cho công chúa Mặt Trời. Nếu có khó khăn cứ trải cái khăn ra chúng tôi sẽ đến giúp cậu. Chúc may mắn.

Nói rồi chim ưng bay đi. Hoàng tử theo dấu cuộn chỉ tìm đến nhà mụ Lâumi, chàng gặp mụ ở cửa, mụ hỏi:

– Chàng trai trẻ đi đâu vậy?

– Cháu đi kiếm việc làm

– Hãy ở lại với ta và chăn đám ngựa cho ta trong ba ngày mà không mất con nào, ta sẽ trả cho anh thứ gì anh muốn. Bây giờ hãy vào nhà ăn bữa tối đi.

Hoàng tử vào nhà ăn, một con mèo mắt xanh trèo lên lòng hoàng tử và nói:

– Cho tôi miếng thịt ngon mà chàng đang ăn, tôi sẽ kể cho chàng nghe những gì tôi biết.

Hoàng tử cho nó một miếng thịt, con mèo nói tiếp:

– Tất cả những con ngựa cái đó đều là con gái của mụ Lâumi, mụ phù thủy đã dặn dò chúng ngày mai biến thành những con cá nhỏ trốn giữa những ngọn cỏ dại trong ao để phá rối hoàng tử.

Hôm sau, mụ phù thủy đưa cho chàng một miếng phó mát để ăn trưa. Mụ ra lệnh cho hoàng tử dẫn chúng ra đồng cỏ cạnh bờ ao.

Lũ ngựa ngoan ngoãn không hề trái lời hoàng tử. Khi hoàng tử ăn trưa và ngủ thiếp đi thì lập tức chúng biến thành những con cá nhỏ trốn dưới ao.

Khi chàng ngủ dậy thì ko thấy một con ngựa nào, chàng trải khăn ra thì cá chó xuất hiện:

– Mụ Lâumi đã biến con gái mụ thành những gì?

– Thành cá

Cá chó biến thành một con tôm đồng bơi theo bọn con gái mụ phù thủy, bắt chúng rồi lấy càng cắt làm đôi. Thế là bọn chúng chẳng còn cách nào khác là biến thành ngựa.

Hoàng tử dắt chúng về nhà. Mụ phù thủy đánh đập chúng

– Chúng mày là đồ hư đốn, không nghe lời người đi chăn!- mụ kêu lên- chúng mày chỉ đi nghênh ngang khắp bụi rậm chứ gì?Suốt cả buổi mụ nổi cơn tam bành vì không đứa con gái nào khôn khéo trốn đươc hoàng tử. Mụ bảo chúng hôm sau biến thành chim gõ kiến nấp trong gốc cây. Con mèo lại kể cho hoàng tử.

Hôm sau hoàng tử ăn phó mát và ngủ thiếp đi. Những con ngựa biến thành gõ kiến nấp vào gốc cây. Tỉnh dậy chẳng thấy lũ ngựa đâu. hoàng tử trải khăn ra, chim ưng bay đến, bắt những con gõ kiến xé chúng làm đôi, chúng chỉ còn cách biến thành ngựa cái. Hoàng tử dẫn chúng về nhà. Mụ phù thủy đón chúng ở cổng, mụ đánh chúng rất hung dữ vì chúng không nấp kỹ hơn được.

– Ngày mai chúng mày sẽ biến thành ấu trùng vỏ cây và phải trốn kĩ!

Con mèo lại nói với hoàng tử.

Nhưng hôm sau chim ưng lại giúp chàng bắt ấu trùng vỏ cây. Hoàng tử dẫn lũ ngựa về nhà, lần này mụ phù thủy giận điên lên, mụ lấy cái roi từ tay hoàng tử đánh lũ ngựa, nguyền rủa chúng. Rồi mụ nói với hoàng tử:

– Anh đi ngủ đi, ngày mai anh sẽ có thứ anh muốn

– Tôi không thích gì cả, chỉ cần con ngựa non nhỏ nhất của bà thôi

– Con ngựa đó ốm yếu vậy anh dùng sao được?

Đúng thế, con ngựa nằm một góc, không to hơn con mèo bao nhiêu, vẻ như sắp chết

Mụ phù thủy nói:

– Anh hãy lấy thứ khác đi

Nhưng hoàng tử không nghe, chàng nhất định chọn con ngựa non nhỏ yếu. Mụ Lâumi bắt đầu run lên, sùi bọt mép vì giận giữ, về phần con ngựa, nó có vẻ giống như đứa cháu yêu của mụ vậy.

Hoàng tử ôm con ngựa đi. Lạ thay, mỗi bước đi của chàng con ngựa lại to ra, hoàng tử có thể trèo lên lưng nó đến bờ biển để bắt con vịt trời. Con ngựa phi nhanh như gió, nó bay vút lên trời xanh làm toé cả lửa.

Chỉ một lát sau, hoàng tử đã đến bờ biển. Nhưng con vịt đang ở giữa biển khơi, làm sao bắt được? Bỗng nhiên cá chó hiện ra bắt con vịt lại cho chàng. Chàng nắm lấy con vịt, xé làm đôi và cầm lấy quả trứng sinh mệnh tên khổng lồ. Cất quả trứng vào áo choàng, chàng bay đến lâu đài tên khổng lồ. Chàng hét lên:

– Hãy thả vợ của ta ra, hỡi tên khổng lồ đáng ghét!

– Cút đi cho khuất mắt ta, nếu không mày sẽ chết nhóc con ạ!

– Mày chẳng thể làm thế được, vì tao đã nắm sinh mệnh của mày trong tay.

Nói đoạn hoàng tử lấy quả trứng ra và đập vỡ. Tức thì tên khổng lồ thét lên và chết. Công chúa Mặt Trời chạy ra ngã gục vào lòng hoàng tử, ôm lấy chàng. Ngay lúc đó mặt trời bừng sáng, muôn hoa đua nở, sự sống lại quay về mặt đất.

Công chúa Mặt Trời ném chiếc thắt lưng cưới của nàng lên bầu trời thành một cái cầu vồng rực rỡ. Hoàng tử xin công chúa giải cứu các anh rể của mình và nàng đồng ý.

Tiệc tùng nhiều ngày, công chúa Mặt trời và hoàng tử cùng các chị của mình về thăm vua cha và hoàng hậu. Đức vua và hoàng hậu rất vui mừng vì sau bao nhiêu thời gian họ tưởng chàng đã chết.

Từ đó hoàng tử và công chúa mặt trời sống hạnh phúc bên nhau trọn đời!

Nàng Công Chúa Chăn Ngỗng / 2023

Nàng công chúa chăn ngỗng – Truyện cổ Grimm

Cô công chúa xinh đẹp chia tay mẹ đến nước xa lạ để kết hôn với hoàng tử. Trên đường đi nàng bị thị nữ hãm hại, khi đến nơi nàng phải đi chăn ngỗng. Nhưng cuối cùng nàng công chúa đã được kết hôn cùng hoàng tử, còn thị nữ độc ác kia bị xử phạt thích đáng.

Truyện cổ tích Nàng công chúa chăn ngỗng

Ngày xưa có một bà hoàng hậu tuổi đã cao. Đức vua chết đã lâu. Bà có một cô con gái rất xinh đẹp. Khi lớn lên, nàng được hứa hôn với một chàng Hoàng tử con vua một nước xa xôi.

Đến ngày tổ chức lễ cưới, nàng công chúa sửa soạn đi đến nước xa lạ. Mẹ nàng gói ghém cho nàng những vật quí giá: đồ trang sức, vàng, bạc, cốc, châu ngọc , tóm lại là tất cả những gì xứng đáng làm của hồi môn cho một công chúa, vì mẹ nàng rất mực thương nàng. Mẹ nàng gửi gắm nàng cho một thị nữ có nhiệm vụ dẫn nàng đi đến chỗ ở người chồng chưa cưới. Mỗi người cưỡi một con ngựa. Ngựa công chúa cưỡi tên là Phalađa, biết nói.

Đến lúc chia tay, bà hoàng vào trong phòng ngủ, lấy một con dao nhỏ trích ngón tay, để chảy ba giọt máu. Bà cho máu thấm xuống một cái khăn trắng nhỏ, đưa cho cô gái và dặn: “Con thân yêu, con hãy giữ gìn cẩn thận cái khăn này, nó sẽ có ích cho con trên đường đi”.

Hai mẹ con buồn bã từ biệt nhau. Công chúa áp cái khăn lên ngực, nhảy lên yên ngựa để đi đến nơi ở của người yêu. Sau khi đã đi một tiếng, cô cảm thấy khát khô họng, bèn bảo thị nữ:

– “Em hãy xuống ngựa, lấy cốc của ta múc nước suối kia và mang lại đây cho ta, ta khát nước lắm”.

– “Nếu cô khát, thị nữ trả lời, thì hãy tự nhảy xuống, rồi vươn người ra trên mặt nước mà uống. Tôi không phải là đầy tớ của cô”.

Công chúa khát lắm, bèn xuống ngựa, cúi xuống dòng nước suối để uống nước. Nàng không dám uống nước bằng cốc vàng. “Trời ơi!” nàng kêu to. Ba giọt máu bảo cô: “Nếu mẹ cô biết sự tình thế này, thì hẳn tim bà sẽ tan nát trong ngực”.

Nhưng công chúa là người can đảm. Nàng không nói gì và lại nhảy lên ngựa. Ngựa phi được vài dặm. Trời thì nóng nực, chẳng mấy chốc nàng lại khát nước.

Tới một con sông, nàng bảo thị nữ: “Em hãy xuống ngựa và cho ta uống nước bằng cái cốc vàng”. Cô đã quên đứt những lời độc ác của thị nữ. Nhưng thị nữ lại trả lời ngạo mạn hơn: “Nếu cô khát thì tự đi uống nước một mình, tôi không phải là đầy tớ của cô”.

Công chúa khát quá, nhảy xuống ngựa, cúi xuống dòng nước chảy xiết, khóc và kêu lên: “Trời ơi!” Ba giọt máu liền đáp lại: “Nếu mẹ cô biết sự tình thế này, thì hẳn tim bà tan nát trong ngực”. Trong khi cô cúi xuống để uống thì cái khăn có thấm ba giọt máu, tuột khỏi ngực cô và trôi theo dòng nước mà cô không hay biết, vì lúc đó cô rất sợ hãi.

Thị nữ thì lại trông thấy hết và nó rất vui mừng từ giờ trở đi công chúa sẽ bị nó trả thù. Từ lúc đánh mất ba giọt máu, công chúa trở nên yếu đuối, không đủ sức tự vệ nữa. Khi nàng định trèo lên con ngựa Phalađa thì thị nữ bảo: “Tôi sẽ cưỡi con Phalađa, còn cô, cô hãy cưỡi con ngựa tồi của tôi”.

Công chúa đành làm như vậy. Tiếp đó thị nữ ra lệnh, lời lẽ gay gắt, bắt nàng phải cởi quần áo hoàng cung ra và mặc quần áo của nó vào. Cô lại phải thề với trời đất là khi đến cung điện sẽ không nói lộ ra. Nếu cô không chịu thề thì nó sẽ giết cô tại chỗ. Nhưng con Phalađa đã quan sát tất cả và ghi nhớ tất cả. Thị nữ cưỡi con Phalađa, còn công chúa thì cưỡi con ngựa tồi. Nó lại tiếp tục đi, cuối cùng đến lâu đài nhà vua. Ở đấy, mọi người rất vui mừng khi họ tới, và Hoàng tử vội chạy tới tận nơi đón họ, đỡ thị nữ xuống ngựa, vì tưởng rằng đó là vợ chưa cưới của mình. Thị nữ đi lên bậc thềm lâu đài, còn nàng công chúa thì phải đứng lại ngoài sân.

Vua cha nhìn ra, qua cửa sổ thấy nàng duyên dáng và tuyệt đẹp. Người vào trong cung hỏi cô gái được coi là vợ chưa cưới của Hoàng tử xem cô gái đứng ngoài sân là ai. “Tâu vua cha, con đã gặp cô gái đó trên đường đi và con đưa cô ta đi cùng để đỡ lẻ loi một mình. Xin vua cha cho cô ta làm việc để cô ta khỏi phải vô công rồi nghề”. Nhưng vua cha không có việc gì giao cho cô làm cả.

Người bảo: “Ở ngoài kia, ta có một anh chàng chăn ngỗng, hãy để cô ta giúp việc vậy”. Chàng trai tên là Cuốc. Vợ chưa cưới của Hoàng tử phải giúp anh chăn ngỗng.

Ít lâu sau, vợ chưa cưới giả tâu với hoàng tử: “Chàng thân yêu ơi, em muốn một điều, chàng hãy làm vui lòng em”. Hoàng tử nói: “Được thôi!” “Chàng hãy cho gọi người thợ lột da đến đập chết con ngựa em đang cưỡi đến đây, vì trong khi đi đường nó làm em bực tức”.

Thật ra thì nó sợ con ngựa kể lại cách nó đã đối xử với công chúa. Đến lúc con ngựa trung thành Phalađa phải chết thì công chúa được tin. Nàng hứa với người thợ lột da là sẽ bí mật biếu anh một đồng tiền bằng bạc nếu anh giúp nàng một việc nhỏ. Trong đô thị có một cái cổng to rất tối, hàng ngày, sớm tối nàng phải dẫn đàn ngỗng đi qua. Nàng xin người thợ lột da hãy đóng đanh treo đầu con Phalađa vào cái cổng ấy để nàng có thể luôn luôn trông thấy nó.

Người thợ lột da hứa sẽ làm và bác đóng chặt đanh treo đầu ngựa vào dưới cái cổng tối om. Sáng sớm, khi cùng Cuốc đi qua cổng, cô bảo cái đầu: “Ôi, Phalađa, mày bị treo ở đây ư!” Cái đầu trả lời: “Ôi! Nàng công chúa của tôi, nàng qua đây ư! Nếu mẹ nàng biết nông nỗi này tim mẹ sẽ vỡ tan tành”. Lặng lẽ, cô đi khỏi đô thị, dẫn đàn ngỗng ra cánh đồng.

Đến đồng cỏ, cô ngồi xuống và rũ tóc ra. Tóc cô óng ánh như vàng nguyên chất và Cuốc rất thích nhìn mớ tóc ấy lóe sáng. Anh muốn nhổ vài sợi tóc. Công chúa bèn nói: “Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ. Hãy cuốn cái mũ của Cuốc đi! Anh ta sẽ chạy theo cái mũ cho đến khi nào tóc ta chải và tết xong”. Tức thì gió thổi mạnh cuốn đi cái mũ của Cuốc. Anh ta chạy theo ngay. Khi anh trở về thì công chúa đã chải đầu xong và anh không nhổ được sợi tóc nào. Anh rất bực và không nói năng gì với cô nữa.

Họ lại tiếp tục chăn ngỗng đến chiều, rồi cùng về nhà. Sáng sớm hôm sau, khi lùa ngỗng qua cổng, cô gái nói: “Ôi, Phalađa, mày bị treo ở đây ư!”

Cái đầu trả lời: “Ôi! Nàng công chúa của tôi, nàng qua đây ư! Nếu mẹ nàng biết nông nỗi này, tim mẹ sẽ vỡ tan tành”.

Đi ra khỏi đô thị, cô lại ngồi trên đồng cỏ và lại rũ tóc ra chải. Cuốc muốn nắm lấy mớ tóc. Cô vội vàng nói: “Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ, hãy cuốn cái mũ của Cuốc đi! Anh ta sẽ chạy theo cái mũ cho đến khi nào tóc ta chải và tết xong”. Gió nổi lên, cuốn cái mũ đi. Cuốc phải chạy theo. Khi anh trở về thì công chúa đã chải đầu xong từ lâu và anh không nắm được mớ tóc ấy. Và rồi hai người lại cùng chăn ngỗng đến chiều.

Nhưng chiều hôm ấy, về tới nhà, Cuốc đến gặp vua cha và tâu: “Kính thưa hoàng thượng, con không thể chăn ngỗng cùng cô gái này nữa” – “Tại sao vậy?”, vua hỏi. “Suốt ngày, cô ta làm con bực mình!” – Vua cha bảo anh kể lại sự việc đã xảy ra. Cuốc nói: “Buổi sáng, chúng con dẫn đàn ngỗng qua cái cổng tối om, ở đấy có một cái đầu ngựa treo trên tường. Cô ta nói với nó: “Ôi, Phalađa, mày bị treo ở đây ư!” Cái đầu trả lời: “Ôi! Nàng công chúa của tôi, nàng qua đây ư! Nếu mẹ nàng biết nông nỗi này tim mẹ sẽ vỡ tan tành.” Và Cuốc kể các sự việc đã xảy ra ở cánh đồng chăn ngỗng và tại sao anh ta lại phải chạy theo cái mũ. Vua cha dặn anh ta ngày hôm sau cứ đi chăn ngỗng như thường lệ.

Sáng sớm ngài thân chinh đến dưới cái cổng tối om và nghe được những câu cô gái nói với cái đầu Phalađa. Ông theo ra cánh đồng và nấp vào một bụi cây. Chính mắt ngài trông thấy anh thanh niên và cô gái lùa ngỗng thế nào và sau một lúc, cô gái ngồi xuống gỡ mớ tóc vàng lóe sáng. Rồi cô lại nói: “Ta khóc đây, ta khóc đây! Hỡi làn gió nhẹ, hãy cuốn cái mũ của Cuốc đi! Anh ta sẽ chạy theo cái mũ cho đến khi nào tóc ta chải và tết xong”. Một cơn gió thổi mạnh, cuốn cái mũ đội đầu của Cuốc đi. Anh phải chạy theo rất xa. Cô gái chăn ngỗng chải tóc và cuốn thành từng búp. Vua cha nhìn thấy tất cả. Không ai nhận ra ngài khi ngài rời khỏi đó.

Chiều đến, cô gái về nhà, ngài cho gọi cô đến và hỏi tại sao cô lại làm như thế. “Tâu bệ hạ, con không thể nói được”, – cô trả lời. – “Con không thể kể nỗi khổ của con với bất cứ ai trên thế gian này, con đã thề như vậy để khỏi bị người ta giết”. Vua cha cô ép cô nói, nhưng ngài không biết được gì thêm bèn nói: “Nếu con không muốn nói với ta, thì con hãy kể nỗi khổ của con với cái bếp lò này”. Rồi ông bỏ đi.

Cô đến ngồi gần cái bếp lò, than khóc, thổ lộ tâm can: “Ta ngồi đây, bị cả thế gian ruồng bỏ, dù ta là con vua. Một tên thị nữ độc ác đã áp chế ta, bắt ta đổi cho nó quần áo hoàng cung. Nó thay thế ta để làm vợ chưa cưới của người yêu ta, và ta bắt buộc phải làm công việc bình thường của người chăn ngỗng. Nếu mẹ ta biết nông nỗi này, tim bà sẽ tan nát”.

Vua cha đứng ở phía tường bên kia gần ống thông hơi, ngài đã nghe thấy hết. Ngài trở về và gọi cô hãy rời cái lò đến gặp ngài. Người ta mang đến cho cô quần áo hoàng cung, cô mặc vào đẹp như là có phép lạ. Vua cha cho gọi con trai đến và bảo cho con biết về cô vợ chưa cưới giả mạo. Cô người yêu thật đứng trước chàng, đấy là cô gái chăn ngỗng.

Hoàng tử thấy cô rất đẹp và phúc hậu nên lòng tràn ngập niềm vui. Một bữa tiệc được sửa soạn để mời tất cả các bạn bè thân thuộc. Hoàng tử và công chúa ngồi ở đầu bàn, trước mặt họ là con thị nữ. Nó bị choáng ngợp và không nhận ra cô chủ trang sức lộng lẫy. Khi họ đang ăn uống vui vẻ, vua cha ra một câu đố cho thị nữ. Nó phải trả lời là một người đàn bà lừa dối chủ thì sẽ bị xử tội như thế nào. Ngài kể các sự việc đã xảy ra và hỏi nó: “Như thế sẽ xứng đáng với hình phạt gì”. – “Nó xứng đáng phải đuổi đi khỏi đất nước” – “Kẻ ấy chính là mày, mày sẽ bị xử tội như mày nói”. Sau khi hình phạt được thi hành, Hoàng tử cưới nàng công chúa làm vợ và họ trị vì đất nước trong hòa bình và hạnh phúc.

Nguồn: Truyện cổ tích Grimm

12 Nàng Công Chúa Thích Khiêu Vũ / 2023

12 nàng công chúa thích khiêu vũ – Truyện cổ tích Grimm về mười hai công chúa chốn đi khiêu vũ lúc nửa đêm mặc dù nhà vua đóng cửa, cài then rất cẩn thận.

12 nàng công chúa thích khiêu vũ – Truyện cổ tích Grimm

Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua có mười hai cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp hơn người. Mười hai cô cùng ngủ trong một căn phòng lớn, giường kê liền nhau thành một dãy. Tối tối, khi các cô đi ngủ, vua thân chinh đóng cửa, cài then rất cẩn thận. Nhưng cứ đến sáng hôm sau, vừa mở cửa thì vua nhìn thấy giày của các cô đã hỏng, rách và không ai đoán được sự tình ra sao.

Vua cho loan báo khắp nơi: ai tìm được chỗ các cô đêm đêm thường tới nhảy thì sẽ được phép chọn một cô làm vợ, sau khi vua băng hà thì sẽ được nối ngôi. Nhưng vua lại ra thêm điều kiện cho kẻ tình nguyện nội trong ba ngày đêm phải tìm ra, nếu không sẽ mất mạng.

Không bao lâu sau, có một hoàng tử đến xin sẵn sàng làm việc mạo hiểm ấy. Hoàng tử được tiếp đón rất niềm nở. Tối đến, người ta dẫn chàng tới căn phòng nhỏ ăn thông với phòng ngủ của các công chúa. Giường chàng được kê sát bên cửa và cửa phòng ngủ của các công chúa để ngỏ, chàng phải theo dõi, rình xem các công chúa đi nhảy ở đâu hoặc lẻn trốn đi chơi ở một nơi nào đó.

Đêm khuya, cơn buồn ngủ làm cho mí mắt nặng như chì, chàng ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sớm hôm sau, khi chàng thức giấc tỉnh dậy thì cả mười hai cô đi nhảy đã về rồi, giày vứt lỏng chỏng dưới gầm giường, đôi nào cũng rách, gót thủng lỗ chỗ.

Đêm thứ hai, rồi đêm thứ ba cũng đều như vậy. Không chút tiếc thương, người ta lôi chàng ra pháp trường xử trảm.

Ít lâu sau có một số người khác cũng xin thử sức mình trong trò chơi mạo hiểm ấy nhưng tất cả đều bỏ mạng.

Cuối cùng có một người lính đáng thương, bị tàn phế nên phải giải ngũ, đang trên đường đi về kinh đô. Anh gặp một bà cụ, bà hỏi:

– Anh định đi đâu?

Anh trả lời:

– Chính con cũng chẳng biết nên đi đâu nữa!

Anh còn nói giỡn cho vui:

– Con đang khoái được thử sức mình cố tìm xem mấy nàng công chúa nhảy ở đâu để con còn lên làm vua chứ!

Bà cụ nói:

– Chuyện đó đâu có khó! Tối, nếu con được mời rượu thì con đừng uống và con giả đò như đang ngủ say.

Sau đó bà cho anh một chiếc áo khoác nhỏ và dặn:

– Mỗi khi mặc áo này vào, con sẽ có phép tàng hình, lúc đó con có thể lẻn đi theo mười hai công chúa.

Được bày kế hay, anh lính trở nên nghiêm túc và quyết tâm làm thật. Anh xin yết kiến nhà vua, tình nguyện làm việc tìm kiếm. Anh cũng được tiếp đón ân cần như những người trước đây và được vua ban áo quần đẹp để mặc.

Buổi tối, khi đến giờ đi ngủ, anh được dẫn vào căn phòng ngoài. Trong lúc anh đang định lên giường ngủ thì nàng công chúa cả bưng vào mời anh một cốc rượu vang. Nhưng anh đã buộc sẵn khăn dưới cằm, làm như uống thật nhưng thật tình thì anh đã để rượu chảy xuống qua cằm thấm vào khăn mà không hề uống lấy một giọt, rồi anh đi nằm, chỉ một lát sau là anh ngáy làm như đã ngủ say lắm rồi. Mười hai cô nghe tiếng ngáy, đắc chí cười. Cô cả nói:

– Nếu hắn không uống thì chắc đâu đã mất mạng.

Rồi các cô dậy mở tủ, mở hòm, lấy ra những bộ xiêm áo lộng lẫy, ngắm vuốt trước gương, chạy tung tăng trong phòng, hớn hở vì lại sắp được đi nhảy. Chỉ có cô út nói:

– Không hiểu sao, các chị vui mà em thấy lần này nó cứ khác lạ thế nào ấy. Có thể có chuyện chẳng lành sẽ đến với chị em chúng ta.

Chị cả mắng:

– Em như con thiên nga ấy, lúc nào cũng sợ hãi. Em không nhớ hay sao, biết bao hoàng tử đã đến đây mà đều công toi. Đối với tên lính ấy, đáng lẽ chị chẳng cần cho nó uống thuốc ngủ làm gì. Cái thằng thô lỗ ấy chắc sẽ không thức giấc nổi đâu!

Khi xiêm áo trang điểm đã xong, các cô còn ngoái nhìn xem người lính có động tĩnh gì không. Nhưng anh ta nằm nhắm mắt, không hề nhúc nhích. Các cô cứ tưởng như vậy là có thể yên trí làm theo ý mình. Cô cả quay vào giường, khẽ gõ mấy cái. Chiếc giường từ từ tụt sâu dưới đất, các cô theo nhau chui qua cửa hầm, đi đầu là cô công chúa cả.

Người lính quan sát thấy hết mọi chuyện, không chút bàng hoàng do dự, anh khoác áo tàng hình vào, lần theo gót cô út mà đi xuống. Xuống được nửa cầu thang, bất thần anh giẫm phải gấu áo của cô út. Cô sợ hãi la lên:

– Cái gì thế này? Ai kéo áo tôi đấy?

Chị cả bảo:

– Em chỉ hay nghĩ vẩn vơ! Áo em bị vướng móc đấy mà.

Xuống hết thang thì cả mười hai chị em đứng trước một con đường hai bên là hai hàng cây tuyệt đẹp, lá cây bằng bạc, lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Người lính nghĩ bụng:

– Mình phải lấy một vật gì để làm chứng.

Rồi anh ngắt một nhánh lá bên đường, tiếng nhánh cây gãy kêu răng rắc. Cô út lại la lên:

– Không biết có đúng không, hình như có tiếng cây gãy, các chị có nghe thấy không?

Nhưng chị cả bảo:

– Đó là tiếng súng mừng vui, vì chúng ta sắp giải thoát cho những hoàng tử của chúng ta.

Đoàn người lại tới một con đường hai bên trồng cây, lá toàn là vàng ròng, lại tiếp đến một con đường khác nữa, nơi đây là cây óng ánh toàn kim cương. Tại nơi nào cũng vậy, người lính đều bẻ lấy một nhánh cây và lần nào tiếng cây gãy kêu răng rắc cũng làm cho cô út sợ co rúm người lại nhưng cô chị cả bảo rằng đó là tiếng súng mừng.

Đi tiếp tục, họ tới một con sông lớn, trên sông có mười hai chiếc thuyền, mỗi thuyền có một hoàng tử rất đẹp trai. Các hoàng tử đợi sẵn các cô, mỗi người đón một cô lên thuyền. Người lính xuống cùng thuyền với cô út. Hoàng tử ở trên thuyền ấy kêu:

– Chẳng hiểu thuyền hôm nay sao lại nặng hơn mọi hôm? Anh phải ráng sức chèo, thuyền mới lướt đi.

Cô út nói:

– Tại sao lại có chuyện đó nhỉ? Hay tại trời oi bức? Hôm nay em không hiểu sao thấy người nóng ran.

Bên kia sông có tòa lâu đài tráng lệ, đèn nến sáng trưng, rộn rã tiếng kèn trống. Họ ghé thuyền vào bờ, tất cả bước vào lâu đài, mỗi hoàng tử nhảy với người yêu của mình. Người lính cũng nhảy trong đám ấy nhưng không một ai nhìn thấy anh. Mỗi khi có cô nào cầm cốc rượu vang định uống thì anh lẻn tới uống cạn, lúc các cô đưa cốc tới miệng thì chỉ còn cốc không. Cô út thấy chuyện khác thường nên lo sợ, chị cả lại an ủi để cô yên lòng.

Họ nhảy tới ba giờ sáng ngày hôm sau, giày đã rách hỏng khiến họ phải ngưng cuộc vui. Các hoàng tử lại đưa các cô trở về. Lần về, người lính ngồi cùng thuyền với cô cả. Thuyền ghé bờ, các hoàng tử và các nàng công chúa tạm biệt nhau, hẹn tối hôm sau gặp lại. Khi các nàng công chúa tới chân cầu thang thì người lính vụt chạy lên trước, về giường mình nằm. Khi các cô mệt mỏi uể oải về tới nơi, thấy người lính vẫn đang ngáy o o. Cả mười hai cô đều nghe rõ mồn một tiếng anh ngáy, các cô bảo nhau:

– Chúng ta có thể yên tâm, không sợ tên lính này.

Rồi các cô cởi xiêm áo, đem cất đi, để giày nhảy đã hỏng xuống dưới gầm giường và đi ngủ.

Sáng hôm sau, người lính vẫn im hơi lặng tiếng. Anh muốn được thấy lại cảnh thần tiên ấy nên đêm sau và đêm sau nữa anh vẫn đi theo các cô. Vẫn như đêm đầu tiên, các cô vui nhảy cho đến khi giày rách hỏng mới chịu thôi. Để có vật làm chứng, đêm thứ ba, người lính lấy một cái cốc mang về.

Đúng giờ hẹn đến trả lời, người lính cầm theo mấy nhánh cây và cái cốc, rồi đến yết kiến vua. Mười hai cô nấp sau cửa để nghe xem anh ta nói gì. Lúc vua hỏi:

– Mười hai cô con gái của ta đã nhảy ở đâu mà đến nỗi giày rách hỏng cả vậy?

Anh tâu:

– Mười hai cô nhảy với mười hai vị hoàng tử trong một lâu đài ngầm dưới đất.

Anh kể lại cho vua nghe câu chuyện diễn biến như thế nào và lấy những vật chứng ra. Vua cha cho gọi các cô tới, hỏi các cô rằng người lính nói có đúng sự thật không. Lúc đó, cả mười hai cô đều thấy chuyện đã lộ, có chối cãi cũng chẳng xong, nên đành thú thật tất cả. Sau đó, vua hỏi người lính muốn lấy cô nào. Anh đáp:

– Thần cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa. Xin bệ hạ cho lấy cô cả.

Lễ cưới được tổ chức ngay ngày hôm ấy. Vua hứa khi sắp băng hà sẽ truyền ngôi cho anh. Còn các hoàng tử kia lại bị phù phép sống kiếp súc vật một số ngày bằng số đêm họ đã nhảy với mười hai công chúa.

Ý nghĩa truyện cổ tích 12 nàng công chúa thích khiêu vũ

1) Khi làm việc quan trọng bạn cần phải cẩn thận và tỉnh táo

Trong truyện cổ tích 12 nàng công chúa thích khiêu vũ, các hoàng tử đều thất bại là vì họ đã không cẩn thận. Các hoàng tử đã bị công chúa cả mời rượu, mà trong rượu có thuốc mê nên khi uống vào các hoàng tử đều lần lượt ngủ say và quên mất nhiệm vụ của mình.

Các em thấy đó, khi làm việc quan trọng các em cần nhớ phải luôn giữ cho đầu óc mình được minh mẫn và tỉnh táo. Ví dụ như để có được kết quả thi tốt thì ngoài việc phải chăm chỉ học tập hàng ngày, các em nhớ buổi tối hôm trước khi đi thi, các em cần đi ngủ sớm. Có như vậy ngày hôm sau đi thi các em sẽ giữ được đầu óc mình minh mẫn nhất để làm bài thi.

2) Để người khác tin bạn, thì bạn phải có bằng chứng

Cũng trong truyện cổ tích mười hai nàng công chúa thích khiêu vũ, các em thấy người lính đã khéo léo không uống rượu mời của các công chúa để giữ đầu óc mình được tỉnh táo. Mặc dù được bà lão tặng chiếu áo tàng hình để đi theo các công chúa. Nhưng nếu người lính không có vật chứng thì ai sẽ tin rằng anh ta đã tìm ra nơi các công chúa khiêu vũ nhỉ?

Trong câu chuyện người lính đã rất cẩn thận lưu lại các bằng chứng. Khi đi qua các con đường có hàng cây bằng bạc, bằng vàng, bằng kim cương, người lính đều cẩn thận bẻ lấy các nhánh cây bằng bạc, bằng vàng và bằng kim cương để làm chứng. Thậm chí tại buổi khiêu vũ, người lính còn cầm một cái cốc mang về nữa.

Nhờ đức tính cẩn thận, kiên trì và nhẫn nại, nên người lính thật xứng đáng để trở thành hoàng tử, được cưới công chúa xinh đẹp và được nhà vua truyền lại ngôi báu.

– Truyện cổ tích bác nông dân và con gấu – Sự mưu trí và cần cù lao động của bác nông dân đã chiến thắng con gấu lười biếng và tham lam

– – Truyện cổ tích nổi tiếng thế giới của nhà văn Andersen

– Trẻ em Mỹ học được gì qua truyện cổ tích Cô bé Lọ Lem

– – Truyện cổ tích về người anh Văn Linh chịu khó dùi mài kinh sử và mụ dì ghẻ gian ác

Truyện Cổ Tích Nàng Công Chúa Bán Than / 2023

Ngày xưa có một ông vua sinh được ba nàng công chúa. Ba nàng đều xinh đẹp như nhau, nhưng tính tình lại rất khác nhau. Hai công chúa lớn chỉ sống ỷ lại. Cả hai đều lấy được chồng con nhà quan, giàu có. Sẵn có vàng bạc của cải, ngày ngày hai nàng chỉ ngồi ăn chơi. Công việc nhà cửa đều phó thác cho người làm, người ở. Còn công chúa Ba thì nghĩ và làm khác hai chị. Nàng không sống dựa vào giàu có mà trái lại rất siêng năng làm việc và nhất định không chịu lấy chồng con nhà giàu.

Một hôm, vì không nhận lời con trai quan tể tướng nên công chúa Ba bị vua cha đuổi ra khỏi cung. Nhà vua sai người trao cho nàng một con ngựa mù và nói: – Con đã không muốn sống giàu có thì hãy đi ra khỏi nhà này. Ta muốn xem con làm giàu cách nào bằng hai bàn tay kia và cấm không được trở lại cung điện chừng nào chưa có nhiều tiền bạc của cải hơn hai chị gái. Công chúa Ba không chút buồn rầu, nàng vỗ về con ngựa mù và nói: – Sau này ta sẽ trở nên giàu có và chữa cho ngựa khỏi mù. Nói rồi nàng nhảy lên lưng ngựa, lặng lẽ lên đường. Con ngựa tuy mù cả hai mắt nhưng đi rất đều chân. Đến lúc xẩm tối, ngựa dừng lại trước một túp lều nho nhỏ ven đường mòn bên một cánh rừng. Công chúa xuống ngựa và bước vào lều. Nàng hỏi ra mới biết đây là nhà của một bà già goá chồng. Bà cụ đã ngoài sáu mươi tuổi, có một người con trai vừa tròn ba mươi, chuyên làm nghề đốt than. Vì vậy người ta quen gọi chàng là chàng Đốt Than.

Sau một hồi chuyện trò thăm hỏi, công chúa tự xưng tên và hoàn cảnh của mình và nàng có ý xin ở lại làm dâu bà cụ. Nghe nói vậy bà cụ sợ hãi chắp tay vái lạy công chúa và hết lời từ chối. Chàng Đốt Than cũng không dám nhận lời. Chàng mời công chúa nghỉ lại một đêm rồi sáng sớm mai công chúa định đến đâu chàng dẫn đi đến đó. Công chúa Ba hết sức thành thực xin ở lại làm dâu bà cụ và làm vợ chàng Đốt Than. Bà cụ không còn cách nào từ chối, đành phải nhận lời. Sau bữa cơn rau bình thường, công chúa hỏi han mọi việc làm ăn và mọi sinh hoạt sớm tối ở trong nhà. Ba mẹ con thân mật trò chuyện mãi tới khuya.

Sáng hôm sau, hai mẹ con bà cụ lại mỗi người mỗi việc như thường lệ. Bà cụ dậy sớm nấu cơm cho con trai ăn trước khi đi làm. Chàng Đốt Than cũng dậy rất sớm quẩy sẵn hai gánh nước cho mẹ. Công chúa cũng bắt tay vào công việc. Nàng dậy sớm hơn mọi hôm ở trong cung điện để dọn dẹp nhà cửa, quét tước sân ngõ, thả ngựa đi ăn cỏ. Sau bữa cơm sáng, chàng Đốt Than lại đeo dao, quẩy sọt vào rừng. Công chúa Ba ngỏ ý muốn đi theo nhưng bà cụ bảo nàng ở lại cùng cuốc vườn để kịp trồng ngô đúng ngày đúng vụ. Nàng làm việc suốt từ sáng đến chiều nên rất mệt. Đến cuối buổi nàng còn tranh thủ cắt thêm một gánh cỏ cho ngựa ăn đêm. Chiều tối, chàng Đốt Than quẩy một gánh than về. Công chúa ra tận ngõ đón chồng.

Từ khi có vợ, chàng không phải đi chợ bán than như mọi khi nữa. Việc bán than đã có vợ giúp nên chàng có nhiều thì giờ vào rừng và đốt ngày càng được nhiều than hơn.

Công chúa Ba đã quen đần với công việc. Sau mỗi buổi đi chợ về, nàng lại vác cuốc ra làm vườn. Một hôm, nàng cuốc phải một vật rất cứng màu vàng, to bằng quả trứng, nhặt lên xem thì đó là một cục vàng, thấy con dâu nhặt hòn đá cho vào túi bà cụ phì cười cho là người cung các muốn chơi đá làm cảnh và cũng không hỏi nàng. Sáng hôm sau công chúa lại cuốc được một cục vàng giống như hôm trước, nàng lại nhặt bỏ vào túi rồi đem cất vào đầu giường nằm. Ngày ngày nàng vẫn cùng mẹ chồng cuốc đất rồi tiếp tục cùng bà cụ gieo trồng. Chàng Đốt Than vẫn vào rừng làm than và quẩy về mỗi ngày một gánh nặng.

Tuy bận việc suốt ngày nhưng công chúa không lúc nào quên con ngựa. Hôm nào nàng cũng dành thì giờ cắt thêm cỏ, hái thêm lá rừng cho ngựa ăn đêm. Một hôm dắt ngựa đi uống nước nàng gặp một đạo sĩ. Thấy con ngựa béo đẹp nhưng lại mù, đạo sĩ đứng lại hỏi chuyện. Công chúa ngỏ ý muốn chữa mắt cho ngựa. Đạo sĩ mách, muốn chữa cho ngựa khỏi mù thì phải lấy lá mản ở trên đỉnh núi Tiên cho ăn và lấy nước giếng phun ở trên đỉnh núi Tiên cho uống trong ba tháng liền. Công chúa cảm ơn đạo sĩ. Rồi từ đấy, chiều nào, sau khi làm vườn xong nàng cũng nhanh chân leo lên đỉnh núi Tiên hái lá mản và múc nước thần về cho ngựa. Nàng kiên trì làm công việc này trong suốt ba tháng ròng. Quả nhiên con ngựa đã khỏi mù.

Một hôm, nàng ngỏ ý muốn theo chồng vào rừng đốt than nhưng chồng không ưng vì sợ vợ không leo được lên dốc. Chờ chồng đi khỏi, nàng lén theo sau. Tới nơi, công chúa hỏi chồng cách đốn cây chặt cành rồi nàng bắt tay vào công việc. Công việc chặt cây rồi cũng quen dần. Chẳng bao lâu những khúc cây chặt xếp đống chật xung quanh lò than. Công chúa bàn với chồng đào thêm một hai cái lò nữa.

Sáng hôm sau, vừa coi lò, chàng Đốt Than vừa cùng vợ đào thêm cái lò thứ hai. Đang đào, chợt công chúa thấy hai cục vàng, rồi bới lại được thêm hai, ba cục nữa. Nàng kêu lên sung sướng. Sau đó hai vợ chồng còn tìm thêm được rất nhiều vàng nữa. Công chúa dặn chồng phải giữ kín chuyện và tìm cách chuyển vàng dần về nhà. Từ hôm ấy, chiều nào hai vợ chồng cũng gánh về một gánh than và cho ngựa thồ thêm một gánh. Trong thồ và gánh than nào cũng có mươi, mười lăm cục vàng. Suốt ba tháng trời, hai vợ chồng nàng đã chuyển hết hang vàng về nhà, chôn giấu cẩn thận. Vườn ngô do hai bàn tay nàng và bà mẹ vun trồng đã tới vụ bẻ. Nàng phải cùng chồng dựng thêm lều chứa ngô thu hái về. Từ đấy, trong nhà đã có đủ ngô ăn quanh năm và có vàng chi dùng.

Thấy trong nhà đã có vàng gấp năm gấp mười kho vàng của vua cha, công chúa bàn với chồng và mẹ dựng nhà tậu trâu, mua ruộng. Nàng bảo chồng vào cung đo nhà của nhà vua để làm một cái nhà y như thế. Chàng Đốt Than theo lời vợ dặn vào cung đo chiều dài, chiều rộng, chiều cao của cung vua. Nhà vua thấy vậy liền quát hỏi chàng Đốt Than. Chàng không chút sợ hãi đáp: – Tôi là người đốt than, chồng của nàng công chúa Ba, là con rể của nhà vua. Theo lời công chúa, tôi vào đây đo đạc cung vua để về dựng một cái nhà to cao như vậy. Nghe xong nhà vua giận lắm, lớn tiếng quát tháo và sai lính đuổi chàng Đốt Than. Hai công chúa lớn cũng ra sân xỉa xói, xỉ vả mắng nhiếc chàng thậm tệ. Chàng Đốt Than không nói không rằng, bình thản đi ra cổng thành. Về đến nhà, chàng kể lại cho vợ nghe câu chuyện vừa xảy ra ở trong cung điện. Công chúa an ủi chồng: – Sau này ta sẽ làm vua cha và hai chị biết. Bây giờ chàng hãy chịu khó ít lâu.

Chàng Đốt Than vào thành thuê một đoàn thợ về xây nhà. Đoàn thợ làm ngày làm đêm, chỉ trong vòng hai tháng, tòa nhà đã dựng xong. Ngày về nhà mới, nàng bảo chồng sang mời vua cha và hoàng hậu sang chơi. Lần này vua không quát như trước nhưng vua mỉa mai bảo chàng Đốt Than về làm kiệu bằng vàng và võng vàng sang đón thì vua và hoàng hậu mới đi. Công chúa Ba cho thợ đúc ngay một cái kiệu vàng và một cái võng vàng sang đón vua và hoàng hậu.

Thấy vậy nhà vua lấy làm lạ lắm. Tuy vua không ưa gì nàng công chúa ngang ngạnh, khó bảo nhưng cũng muốn đến tận nơi, xem công chúa làm ăn như thế nào. Vua cùng hoàng hậu và hai công chúa lớn sang bên công chúa Ba.

Bốn người đến nhà công chúa Ba giữa lúc trong nhà đang đông nghịt những khách đến chúc mừng nhà mới. Ngắm nhìn toà nhà đồ sộ, cột, kèo, xà đều chạm trổ rồng phượng công phu, lại sơn son thiếp vàng sáng chói, nhà vua càng ngạc nhiên. Hai công chúa chị ngẩn người, hết ngắm nhà cửa lại nhìn mâm bàn rồi cùng nhau gật gù thầm khen em gái mãi. Cùng lúc ấy, con ngựa trong tàu hý vang. Chàng Đốt Than dắt con ngựa ra sân. Con ngựa ngẩng cao đầu, vểnh đôi tai, đập bốn vó thình thịch, hý vang như có ý chào mừng nhà vua, hoàng hậu và hai công chúa chị. Nhìn con ngựa tốt, khoẻ mạnh, hai mắt lành lặn và sáng ngời, nhà vua vô cùng cảm động, đến bên ôm lấy cổ ngựa vỗ về.

Sau ba ngày ăn uống linh đình mừng ngôi nhà mới, nhà Vua cùng hoàng hậu và hai công chúa chị ở lại chơi thêm vài ngày. Người rào cũng hỏi han đủ điều. Nghe công chúa Ba kể đầu đuôi mọi công việc làm ăn trong những tháng năm qua, nhà vua hết lời khen ngợi. Biết hai công chúa chị ngồi ăn núi lở, vốn liếng đã cạn nhiều, công chúa Ba tặng mỗi chị vài chục cục vàng. Nàng tha thiết khẩn khoản mời hoàng hậu ở lại với nàng cho vui. Từ đó vợ chồng nàng cùng sống với hai bà mẹ những ngày tháng yên ấm, hạnh phúc.

Cập nhật thông tin chi tiết về Nàng Công Chúa Mặt Trời / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!