Xu Hướng 2/2024 # Mưa Bụi Dù Nhỏ Vẫn Dễ Ướt Áo, Lời Ác Khẩu Tuy Ít Cũng Hại Một Đời Người # Top 3 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Mưa Bụi Dù Nhỏ Vẫn Dễ Ướt Áo, Lời Ác Khẩu Tuy Ít Cũng Hại Một Đời Người được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Nhiều người mong cầu cuộc sống thuận lợi để được sống bình yên. Tuy nhiên bạn có biết rằng, chìa khóa của cánh cửa dẫn đến hạnh phúc và bình an của cuộc đời bạn luôn nằm trong tay bạn. Liệu bàn tay có thể che kín cả bầu trời?

Một vị đệ tử trẻ tuổi tu hành trên núi cao đã mấy năm. Hàng ngày, phần lớn thời gian của cậu dùng để đọc kinh sách và nghe thầy giảng đạo. Những lúc rảnh rỗi, cậu ra bờ sông gánh nước và hái rau, đôi khi đi vào tận rừng sâu để tìm hoa quả và các cây thuốc.

Cuộc sống của cậu từ ngày dứt bỏ bụi hồng trần tới chốn cao sơn đều như thế, không vật chất xa hoa, không lo toan suy nghĩ, chỉ có làm bạn với núi, sông, cây cỏ và chuyên cần tu đạo.

Một hôm, vị thiền sư và người đệ tử ngồi trò chuyện cùng nhau. Cậu nhăn mặt than thở: “Thưa thầy, khoảng thời gian này con cảm thấy cuộc sống vô cùng thống khổ và vô vị. Điều đó khiến con thực sự thấy phiền não và chán nản.”

Nghe đệ tử của mình phàn nàn như vậy, vị thiền sư chỉ mỉm cười không nói gì và dẫn cậu tới một mảnh đất trống. Ông hỏi: “Con hãy ngẩng đầu lên xem, con nhìn thấy gì nào?”

Người đệ tử hào hứng trả lời: “Thưa thầy, con nhìn thấy bầu trời rộng lớn và xanh ngắt ạ”.

Vị thiền sư nói: “Bầu trời rất rộng lớn phải không? Nhưng chúng ta lại có thể dùng một bàn tay của mình để che khuất cả bầu trời đấy!”

Người đệ tử nghe xong tỏ vẻ nghi hoặc. Thấy vậy, vị thiền sư liền dùng một bàn tay và che hai mắt người đệ tử rồi hỏi: “Bây giờ con có thể trông thấy bầu trời nữa không?”

Vị thiền sư lại nói tiếp:

“Trong cuộc sống, một chút thống khổ, một chút phiền não, một chút trở ngại cũng giống như bàn tay này. Nhìn thì thấy rất nhỏ, nhưng nếu ta không bỏ nó xuống mà cứ đặt nó ở trước mắt mình, đặt nó ở trong lòng mình thì nó sẽ che khuất cả bầu trời quang đãng của chúng ta. Thế là chúng ta sẽ bỏ lỡ ánh mặt trời, bỏ lỡ bầu trời trong xanh khoáng đãng, bỏ lỡ những áng mây sắc thơ mộng và biết bao điều kỳ diệu, đẹp đẽ trên cuộc đời”.

Người đệ tử sau khi nghe xong mới giật mình tỉnh ngộ. Đến lúc này cậu đã hiểu rõ nguyên nhân của những nỗi thống khổ của bản thân mình. Hóa ra, những đau khổ, muộn phiền, chán nản kia đều là do bản thân cậu tự lựa chọn, hơn nữa mỗi ngày đều đang vô tình nuôi dưỡng để nó càng lúc càng to lớn hơn.

Cuộc sống của chúng ta vốn không dễ dàng, bởi con người dù ở giai tầng nào, thời đại nào cũng đều phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử, đều có những chướng ngại hữu hình và vô hình. Tuy nhiên, mỗi khi gặp khó nạn, cách suy nghĩ và đối đãi của chúng ta lại chính là nguyên nhân khiến chướng ngại trở thành dễ dàng hơn hoặc khó khăn hơn.

Rất nhiều người đã để “bàn tay” che kín cả bầu trời trước mặt, mà quên mất rằng ánh nắng mặt trời sẽ làm những giọt nước sau cơn mưa trở nên lung linh và đẹp đẽ hơn.

Đối mặt với những vấn đề của cuộc sống, cổ nhân có dạy rằng “Tướng do tâm sinh”. Theo một nghĩa nào đó chính là vấn đề thực chất đơn giản hay nghiêm trọng đều được quyết định theo lăng kính chủ quan của chúng ta, đều từ tâm của chúng ta mà diễn hóa ra.

Nếu với mọi điều xảy đến, ta có thể dùng tâm tùy duyên để đối diện với hết thảy, gặp chuyện buồn không chán nản, rầu rĩ; gặp chuyện tốt không hả hê, cao hứng; gặp lúc nghèo khó không phàn nàn, kêu ca; gặp khi giàu sang không tự cao tự đại, thì mọi tảng đá lớn sẽ chỉ như một hạt bụi nhỏ, một cái phủi tay là có thể giải quyết được.

Đó cũng là một loại trí huệ, một loại cảnh giới, bởi để đạt được tâm thái an hòa và điềm nhiên đòi hỏi con người phải liên tục tự mình rèn luyện và tu dưỡng đạo đức, hòa hợp với vũ trụ, tuân theo đạo lý của đất trời.

Mưa bụi dễ làm ướt áo hơn mưa rào

Một ngày khác, vị thiền sư lại hỏi đệ tử của mình: “Con có biết mưa rào và mưa bụi, loại mưa nào sẽ dễ dàng làm ướt quần áo của chúng ta không?”

“Thưa thầy, đương nhiên là mưa rào rồi ạ”. Người đệ tử nhanh nhảu đáp.

Vị thiền sư nhìn đệ tử trẻ tuổi của mình và nói: “Nhưng mà trong cuộc sống, có thể làm ướt quần áo của chúng ta một cách dễ dàng lại không phải mưa rào, mà là mưa bụi.”

Người đệ tử thắc mắc: “Thưa thầy, làm sao như vậy được. Hạt mưa rào to hơn hạt mưa bụi, chỉ một trận mưa rào là ướt hết quần áo rồi.”

“Bởi vì nếu trời mưa to, mọi người sẽ cảnh giác hơn. Họ sẽ mang theo dù, hoặc nếu không họ cũng sẽ trú mưa dưới những mái hiên hay những gốc cây. Nhưng nếu gặp mưa bụi, mọi người thường sẽ khó cảm giác thấy, hoặc nếu cảm thấy cũng cho rằng hạt mưa quá nhỏ không thể làm ướt quần áo. Vì vậy, họ cứ đi trong mưa và bị ướt sũng lúc nào không hay.” Vị thiền sư trả

Người đệ tử nghe thầy giảng xong, đăm chiêu suy nghĩ.

Vị thiền sư nói tiếp: “Trong cách đối nhân xử thế của con người cũng như thế. Những lời nói và hành vi của chúng ta, ví dụ như một cái cử động, một cái nhấc chân, một nét mặt, một cái cau mày hay một câu nói đơn giản… cũng giống như những hạt mưa bụi vậy. Nhìn thấy thì rất nhỏ, nhưng nếu không chú ý, không thận trọng thì sẽ vô tình hay hữu ý mà làm “ướt nhèm quần áo của người khác”, xúc phạm người khác, gây tổn hại người khác, đồng thời cũng sẽ làm “ướt nhèm” chính cuộc đời mình”.

Vị đệ tử nghe xong đã thực sự tỉnh ngộ và nhớ lại những lần vào rừng tìm cây thuốc hay ra bờ sông gánh nước. Thực sự làm cậu bị ướt không phải một cơn mưa rào, ngay cả khi đó là cơn mưa rào bất chợt. Khiến cậu ướt nhèm là những cơn mưa phùn tí tách, dai dẳng, dễ dàng nhận ra nhưng lại hữu ý không để tâm, hữu ý buông lơi cảnh giác vì cho đó là những hạt mưa nhỏ nhoi, không đáng kể.

Trong cuộc sống thường ngày, mỗi lời nói, hành động của chúng ta sẽ ảnh hưởng tới những người xung quanh, thậm chí ảnh hưởng tới thế giới mà chúng ta đang sống. Vì thế, chúng ta đã không ít lần vô tình mà làm tổn thương người khác, gây thiệt hại cho người khác chỉ vì không chú ý tới những hành động nhỏ bé, tưởng như không đáng kể của mình.

Tuy nhiên, hành động với mức độ lớn nhỏ thế nào, tâm thái của chúng ta khi thực hiện là điều quyết định kết quả cuối cùng. Chỉ có để tâm từng giây từng phút, cân nhắc kỹ lưỡng về những việc mình sẽ làm, đạt đến độ “thân chính tâm chính” thì ta mới không vô tình làm tổn thương người khác. Chỉ có xuất phát từ tấm lòng thiện lương, đối với bất kỳ việc gì cũng suy nghĩ cho người khác, ta mới có thể vứt bỏ được những vị tư ích kỷ mà hành động một cách vô tư vì người khác.

Cũng như vậy, đừng nghĩ rằng một việc ác, việc xấu nhỏ cũng có thể làm, bởi vì hậu quả chúng để lại có thể sẽ không nhỏ như chúng ta nghĩ.

Theo ĐKN

Những Bài Thơ Em Ngồi Một Mình Sâu Sắc Mà Ai Cũng Nên Đọc Qua Ít Nhất Một Lần

+ Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ Thèm tiếng yêu khỏa bờ môi nhỏ bé Thèm hơi ấm lúc bên người thỏ thẻ Mỗi đêm dài được vẽ những màu xinh Vắng bóng anh em đơn lẻ duyên tình Chiều hoang hoải một mình trong thương nhớ Cây trước ngõ cũng nặng lòng trăn trở Ngọn gió về chẳng mở thắm lời yêu Xa anh rồi phố vắng cũng tiêu điều Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự Quán cà phê im bặt đi mọi thứ Đếm giọt sầu thánh thót giữ giọt rơi Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi Nghe thấm lạnh cả chân trời dịu vợi Anh ở đâu tiếng lòng em muốn gởi Chút ân tình về đi hỡi người ơi.

+ Anh thấy gì trong đôi mắt của em? Đó là quầng thâm…bao đêm không ngủ Con tim mỏi bởi sầu đau…ủ rũ Vì vết thương lòng xưa cũ chưa quên. Khao khát tìm một chốn thật bình yên Bỏ hết ưu tư lụy phiền trăn trở Trong đêm tối chẳng còn buồn…than thở Anh có thể làm chỗ dựa được không? Một người đàn bà dang dở tình duyên Muốn được ai ngồi cạnh bên…bớt nhọc Không biết anh có dối gian lừa lọc Làm em buồn…rồi lại khóc như mưa Nếu yêu em thì đừng có bông đùa Vì ngoài kia…nhiều lời chua chát lắm Anh có dám giơ tay cho em nắm Sánh bước cùng trên những dặm đường xa Vượt cản ngăn cùng em ngắm trăng ngà Hát với nhau một bài ca chung thủy Mặc kệ người đời dèm pha kể lể Sống hết mình dẫu dâu bể đục trong. Anh dám yêu người con gái này không?

+ Ôi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạ Nhìn quanh mình sau tất cả…còn ai? Chỉ riêng ta làm bạn tiếng thở dài Hỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ Trong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩ Chợt rùng mình một cảm giác không tên Còn lại gì khi ta vốn lênh đênh Đời hối hả người quên ta rất vội Ôi sợ lắm những phúc giây nhàn rỗi Sợ đêm dài tựa gối nghĩ bâng quơ Nghe tâm tư trống trải đến không ngờ Nghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́ Có những lúc thấy mình như gục ngã Những nợ đời cố trả mãi chưa xong Nước mắt rơi cho nhẹ vết thương lòng Để mai sáng ta không còn phải khóc

+ Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạtAnh nắm tay em chạy dọc cây cầuAnh ướt đẫm, còn em thì run rẩyChợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâuVẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻChỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.Trái tim anh vẫn mang bóng một ngườiĐã đau đáu suốt một thời trai trẻEm muốn giận, muốn hờn, mà không thểChị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quênNăm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháyDưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảyTóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…Em sẽ phải làm gì để có được anh?Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thểDù trước anh em chỉ là cô béXinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khôCây cầu cũ, một mình em vẫn dạoNước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạoVẫn đa mang chút nắng ảo trong đời…

+ Có những ngày thấy lòng buồn lặng lẽNgồi gục đầu lên nhật ký chơi vơiÚp mặt trên tay mệt mỏi ngủ vùiChẳng tha thiết sự đời người tô vẽ

+ Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽ Để ngày dài biết sẽ về đâu Không tương lai, cuộc sống một màu Toàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

1. Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì? Heo hút lưng trời mây lặng lẽ Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly Biết nói gì đây phút chia tay? Nửa tình tha thiết nửa đổi thay Một nửa hạ tàn trên hè phố Vàng thu một nửa nỗi niềm này Lá mãi xôn xao lời của lá Sầu vẫn gợi sầu ta với ta Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh Lững thững trôi về nơi xứ xa Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài Miên man đợt gió lùa vai áo Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?

2. Anh trở về hỏi xứ Huế: Em đâu? Huế buồn thiu không nói chỉ lắc đầu Khẽ cựa mình buông lãng đôi mưa hạ Bước anh về gió rét nhẹ lùa qua Huế giấu em góc phố nào kỹ quá Chừ nhạt nhòa chẳng vướng chút hương quen Giữa con phố rộn tiếng cười xa lạ Có nỗi buồn phảng phất thoảng mùi men Xưa em nói chỉ yêu màu hoa tím Sao trả về hồn hoa trắng tang thương? Huế vắng em lạnh lẽo những ngả đường Anh cô lẻ bước đi buồn vô vọng Rồi trong gió, trong mây và trong nắng Nghe ngọt ngào một giọng nói đâu xa Anh hỏi Huế có phải người em gái? Huế gật đầu, những kỷ niệm phôi pha…

3. Gửi em một áng thơ tình Và xin một phút giây mình bên nhau Hạ về giăng ngập thương đau Ve kêu phượng nhớ gợi sầu mênh mang Đâu rồi cái thuở tình hoang Và đâu một cõi thênh thang nắng hồng Ta ngồi ta đợi ta trông Mơ về ký ức mặn nồng ngày xưa Người về nơi ấy chiều mưa Và người có nhớ ngày xưa hỡi người? Mưa về cây cỏ xanh tươi Mà lòng thắt quặn nụ cười không vui Chiều nay xót ruột ngậm ngùi Xa rồi giấc mộng ngọt bùi, đành thôi! Chim bay mỏi cánh lưng đồi Hỏi nàng Tôn nữ, vì sao xa rời?

4. Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi qua Và bao đau khổ xót xa một mình Cũng là một kiếp con người Sao long đong chốn biển đời xa xôi

5. Có những ngày thấy lòng buồn lặng lẽ Ngồi gục đầu lên nhật ký chơi vơi Úp mặt trên tay mệt mỏi ngủ vùi Chẳng tha thiết sự đời người tô vẽ

6. Khói rơi chiều đưa mặt khóc hoàng hôn Thu giết lá, câu thơ xé tan hồn Tôi ngồi đây và nhớ gì không biết? Mắt lạnh lùng gợn xám trời tưởng tiếc… Lời thề nguyền rơi lãng phía sau chân Than ôi! Rơi, tiếng chạm đất tần ngần Cô đơn đấy, ái chà! Chia ly đấy! Nó uống rồi, nuốt dở hình hài ấy Thế là thôi! Lạnh quá, tôi với tôi Mượn giá băng sưởi ấm lòng bồi hồi Chiều bịn rịn vẽ vời thêm tiếc nuối Tôi đứng dậy, ngoái nhìn thêm lần cuối Khói, bóng, sầu, hạnh phúc tựa hư không Tôi đi về, vác cả trời mênh mông…

7. Anh bật khóc khi thấy mình vô dụng Bàn tay gầy không đủ để em yêu Mắt ướt đẫm nhìn tình rơi lệ Hận anh nghèo không có được tình em

Lời Bài Hát Một Mùa Xuân Nho Nhỏ

Một mùa xuân nho nhỏ lyric

Nhạc sĩ sáng tác: Chưa biếtCác ca sĩ: Anh Thơ,NSND Thanh Hoa,Thúy Vân,Giang,Nhạc không lời,Kim PhúcThời gian sáng tác: Ngôn ngữ chính của bài hát: Việt Nam

Cài làm nhạc chờ (trực tiếp)

Mọc giữa dòng sông xanh một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện hót chi mà vang trời Từng giọt long lanh rơi tôi đưa tay hứng về Mùa xuân người cầm súng lộc giắc đầy trên lưng Mùa xuân người ra đồng trải dài nương lúa Đất nước bốn nghìn năm vất vả và gian lao Đất nước như vì sao vững vàng phía trước Ta làm con chim hót ta làm một nhành hoa Một nốt trầm xao xuyến ta biến trong hoà ca Mùa xuân mùa xuân một mùa xuân nho nhỏ lặng lẽ dâng cho đời Mùa xuân, mùa xuân mùa xuân tôi xin hát Nam Ai, Nam Bằng Nước non ngàn dặm tình Nước non ngàn dặm mình đất Huế nhịp phách tiền mùa xuân..

Tên bài nhạc chuông Ca sĩ

Về lời bài hát Một mùa xuân nho nhỏ

Lời bài hát Một mùa xuân nho nhỏ (Một mùa xuân nho nhỏ lyrics) được cập nhật đầy đủ tại tainhacchuong.org.Nếu bạn thấy lời bài hát Một mùa xuân nho nhỏ cũng như các thông tin về tác giả- nhạc sĩ sáng tác, ảnh bản nhạc, ngôn ngữ/ thời gian sáng tác hay ca sĩ thể hiện bài hát Một mùa xuân nho nhỏ không chính xác hoặc chưa đầy đủ, chúng tôi rất cảm ơn nếu bạn đóng góp qua gửi lời bình hoặc liên hệ với ban quản trị website qua phần hỗ trợ trực tuyến.Ở phía dưới lời bài hát là danh sách nhạc chuông bài hát Một mùa xuân nho nhỏ, bạn cũng có thể sử dụng công cụ tìm kiếm ở box phía trên theo từ khóa (“Một mùa xuân nho nhỏ”)

Khi bạn sử dụng thông tin về bài hát “Một mùa xuân nho nhỏ”, vui lòng ghi rõ nguồn chúng tôi khóa tìm kiếm:Lời bài hát Một mùa xuân nho nhỏ, Lời bài hát Một mùa xuân nho nhỏ- Anh Thơ,NSND Thanh Hoa,Thúy Vân,Giang,Nhạc không lời,Kim Phúc, Một mùa xuân nho nhỏ Lyric, nhạc sĩ sáng tác bài hát Một mùa xuân nho nhỏ, Một mùa xuân nho nhỏ lời bài hát – tác giả bài hát khuyết danh, lyric Một mùa xuân nho nhỏ – composer khuyết danh Loi bai hat Mot mua xuan nho nho, Mot mua xuan nho nho Lyric, thoi gian sang tac Mot mua xuan nho nho, Mot mua xuan nho nho loi bai hat – tac gia- nhac si sang tac khuyết danh, lyric Mot mua xuan nho nho – khuyết danh writer

Em Có Suy Nghĩ Gì Về Tình Mẹ Trong Cuộc Đời Mỗi Con Người Qua Câu Thơ ” Con Dù Lớn Vẫn Là Con Của Mẹ/ Đi Suốt Đời Lòng Mẹ Vẫn Theo Con” Trong Bài Thơ ” Con Cò” Của Chế Lan Viên.

Em có suy nghĩ gì về tình mẹ trong cuộc đời mỗi con người qua câu thơ ” Con dù lớn vẫn là con của mẹ/ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con” Trong bài thơ ” Con cò” của Chế Lan Viên.

Trong cuộc sống ta không thể thiếu tình mẹ vì mẹ là người đã sinh ra ta, chín tháng mẹ mang nặng đẻ đau, mẹ nuôi nấng chăm sóc dạy dỗ chúng ta mẹ mang đến cho con biết bao nhiêu điều tuyệt vời nhất, nguồn sữa trong mát, câu hát thiết tha, những nâng đỡ, chở che, những yêu thương, vỗ về. Mẹ là bến đỗ bình yên của cuộc đời con, là niềm tin, là sức mạnh nâng bước chân con trên đường đời… Công lao của mẹ như nước trong nguồn, nước biển đông vô tận, mẹ luôn là người nâng đỡ ta khi vấp ngã, bên ta khi ta buồn, tha thứ cho ta mỗi khi ta mắc lỗi .

Với những công lao to lớn như vậy mỗi chúng ta cần làm gì để đáp đền công ơn của mẹ? cuộc đời mẹ không gì vui hơn khi thấy con mình khỏe mạnh, chăm ngoan, học giỏi và hiếu thảo. Mỗi chúng ta cần rèn luyện học tập chăm ngoan để mẹ vui lòng luôn vâng lời, chăm chỉ giúp mẹ những công việc phù hợp với sức lao động của mình, đặc biệt phấn đấu học giỏi, động viên mẹ bằng những điểm 10.

Khi lớn lên công thành danh toại cũng là lúc mẹ chúng ta đứng tuổi thì chúng ta cần biết chăm sóc, nuôi dưỡng mẹ chu đáo. Khi ta biết công lao của mẹ và biết trân trọng mẹ cũng có nghĩa là ta đang trân trọng tình cảm trong gia đình, tình cha con, tình cảm ông bà, tình cảm anh chị em…. Đây là những thứ tình cảm bền vững trong đời sống, tinh thần của mỗi người. Tuy nhiên bên cạnh nhiều người biết đề cao trân trọng mẹ của mình thì còn có những người con cãi lại cha mẹ, ham chơi, làm những việc vi phạm pháp luật để mẹ lo lắng, đau lòng, rồi có những người con khi mẹ về già không lo phụng dưỡng mà chỉ biết kể công ” cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể – con nuôi cha mẹ con kể từng ngày”. Bên cạnh những người mẹ yêu thương con cái thì cũng có những người mẹ ruồng rẫy, vứt bỏ đứa con của mình đó là hành vi xấu đáng nên án.

Tóm lại câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên hoàn toàn đúng, mẹ là người rất quan trọng với tất cả chúng ta, chúng ta hãy biết quan tâm, chăm sóc và luôn làm cho mẹ vui, chúng ta còn đang là những học sinh thì hãy chăm chỉ học tập thật tốt, về nhà giúp đỡ bố mẹ những việc trong khả năng của mình.

Từ khóa tìm kiếm:

Những bài văn hay lớp 9, những bài văn mẫu hay lớp 9, tấm lòng của mẹ, tình cảm mẹ con, nhung bai van hay lop 9, nhung bai van mau hay lop 9, tinh cam me con, tam long cua me.

Lời Bài Hát Dù Ta Không Còn Yêu

Thư viện tổng hợp những Lời bài hát hay nhất trong nước và ngoài nước, là nơi bạn có thể tìm kiếm lời ca khúc yêu thích của mình.

Lời bài hát Dù Ta Không Còn Yêu

Đã biết không còn tình yêu mới đến hôm qua Em cất bước ra đi để tôi với bóng đêm Dẫu biết xa người dù chỉ trong phút giây Nhói buốt trái tim tôi , khi mất em rồi

Người vui cười với bao người Còn tôi ngồi nhớ nhung người Người quên với những câu thề Để tôi ngồi than trách ai

ĐK:

Dù ta không còn yêu Dù tình ta không còn đắm say Đôi khi gặp nhau xin em cứ xem như là

Dù quen nhau từ lâu Bình thường như đôi bạn thế thôi Nhưng trong lòng anh buồn không nói

Thấy em đang cười vui quá Bước bên ai vội bên đường Cứ xem như là không thấy Cớ sao tôi buồn vô cùng

Lời bài hát Dù Ta Không Còn Yêu xem dưới dạng không dấu

Da biet khong con tinh yeu moi den hom qua Em cat buoc ra di de toi voi bong dem Dau biet xa nguoi du chi trong phut giay Nhoi buot trai tim toi , khi mat em roi

Nguoi vui cuoi voi bao nguoi Con toi ngoi nho nhung nguoi Nguoi quen voi nhung cau the De toi ngoi than trach ai

DK:

Du ta khong con yeu Du tinh ta khong con dam say Doi khi gap nhau xin em cu xem nhu la

Du quen nhau tu lau Binh thuong nhu doi ban the thoi Nhung trong long anh buon khong noi

Thay em dang cuoi vui qua Buoc ben ai voi ben duong Cu xem nhu la khong thay Co sao toi buon vo cung

Từ khóa tìm kiếm cho bài Dù Ta Không Còn Yêu

Tìm bài hát Dù Ta Không Còn Yêu

Nghe bài hát Dù Ta Không Còn Yêu

Tải ca khúc Dù Ta Không Còn Yêu

Tải nhạc chuông Dù Ta Không Còn Yêu cho điện thoại

Nghe Dù Ta Không Còn Yêu remix beat

Tải nhạc chờ bài hát Dù Ta Không Còn Yêu

Xem video bài hát Dù Ta Không Còn Yêu

Nhạc không lời Dù Ta Không Còn Yêu

Bài Dù Ta Không Còn Yêu MV trên youtube

Tác giả sáng tác bài Dù Ta Không Còn Yêu

Ca sĩ hát bài Dù Ta Không Còn Yêu hay nhất

Giới thiệu về bài hát Dù Ta Không Còn Yêu

Cover Dù Ta Không Còn Yêu

Mười Năm “Gió Bụi” Cho Một Bài Thơ

Mười năm “gió bụi” cho một bài thơ

Kỳ 1: Từ bài thơ gây chấn động dư luận và “đêm trước đổi mới” kỳ 2: Ba ngàn lá thư, hàng triệu tấm lòng

kỳ 3: Mười năm “gió bụi” cho một bài thơ

kỳ 4: Trong “tâm bão” kỳ 5: Đại tướng Võ Nguyên Giáp và “nhà thơ dũng cảm” kỳ 6: Bài thơ thổi bùng lên ngọn lửa kỳ 7: Những người châm ngòi cho “trái bộc phá” dư luận năm 1986 kỳ 8

Kể từ khi bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” được đăng, không ít người đã đến Khoa Văn Trường Đại học Tổng hợp xin đọc lý lịch của nữ sinh viên Phạm Thị Xuân Khải. Một câu hỏi khá “nóng” lúc bấy giờ: Xuân Khải là người như thế nào? Làm sao một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường, lại có thể sáng tác một bài thơ nặng trĩu nhân tình thế thái và đầy sự hiểu biết, từng trải như vậy?

“Trung ương thấu rồi và đang sửa”

Nhưng sau khi nghe trọn lời nhắn của Thủ tướng Phạm Văn Đồng qua người thư ký, Xuân Khải xúc động đến phát khóc. Một lời nhắn thể hiện cá

i tâm, cái tầm của một vị Thủ tướng: “Nói với Xuân Khải là Trung ương thấu lắm rồi và đang sửa“.

Ngay sau đó Xuân Khải viết một bức thư dài gửi tới Thủ tướng Phạm Văn Đồng những tâm sự của mình. Gửi thư đi mà

không dám mong hồi âm, vì Thủ tướng bận trăm công nghìn việc. Nhưng lại một bất ngờ nữa. Thủ tướng viết thư hồi âm cho Xuân Khải ngay. Thư viết tay, bằng mực bút máy:

Cháu Xuân Khải thân mến

Bác đã nhận được bức thư tâm sự của cháu.

Bức thư đó làm cho Bác hiểu cháu nhiều, từ đó Bác có mấy gợi ý với c

háu: Việc gì đã qua và có thể cho qua được thì nên cho qua để làm những việc cần làm: Đối với cháu là học và hoạt động trong hoàn cảnh người sinh viên Bác khuyên cháu tập trung thì giờ học tốt ngành văn, sau này không bao giờ cháu có thì giờ và cơ hội như bây giờ để học và học tốt, điều chủ yếu là đọc nhiều và suy nghĩ nhiều, cháu cần đọc hết (!) những tác phẩm lớn của nước ta và những tác phẩm lớn nhất của văn học thế giới.

Chúc cháu khỏe, khỏe về cơ thể và tinh thần.

20/5/1986

Thân ái,

Phạm Văn Đồng

Tro

ng bức thư đó, Thủ tướng Phạm Văn Đồng gạch chân hai chữ “gợi ý” và “đọc”.

Mãi sau này khi Thủ tướng Phạm Vă

n Đồng đã nghỉ hưu, Xuân Khải mới gặp trực tiếp tác giả bức thư ngày nào.

“Tôi viết một bài phê bình văn học về tác phẩm “

Ân hận suốt đời” của A.Nexo-nhà văn Đan Mạch trên tạp chí, bác Phạm Văn Đồng biết được, rất thích, nhắn tôi vào chơi và dặn mang quyển “Ân hận suốt đời” để tặng bác. Bác ân cần hỏi thăm sức khỏe của tôi và tình hình gia đình.

Gặp bác Đồng, tôi có cảm giác gần gũi như người thân l

âu ngày gặp mặt. Bác bảo: “Bây giờ bác rảnh rồi, khi nào ra Hà Nội thì đến chơi với Bác”. Và chẳng ngờ bác vẫn còn nhớ bài thơ “Mùa Xuân nhớ Bác” (MXNB) và nhắc lại hai từ “thấu” và “sửa” đã nhắn với tôi ngày nào: “Bài thơ cháu viết rất hay. Cháu thấy không, như vậy là có đổi mới rồi, như vậy là Trung ương thấu rồi, sửa rồi. Bây giờ cháu còn viết được bài nào nữa không?“. Bà nhớ lại ngày ấy với một nụ cười tươi.

Kể từ khi bài thơ MXNB đ

ăng trên báo Tiền Phong, không ít người đã đến khoa Văn Trường Đại học Tổng hợp xin đọc lý lịch của nữ sinh viên Phạm Thị Xuân Khải. Một câu hỏi khá “nóng” lúc bấy giờ: Xuân Khải là người như thế nào? Làm sao một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường, lại có thể sáng tác một bài thơ như vậy?

Những ai đã đọc lý lịch của Xuân Khải đều biết: Cô có một ông bố làm chức to ở Ban Tổ chức Trung ương Đảng nhưng chẳng hề nhờ cậy mà hơn mười năm trước đã viết đơn bằng máu tình nguyện xin đi vào chiến trường đánh Mỹ. “Quăng thân vào gió bụi” mười năm. Đủ cả nụ cười, nước mắt và

máu… Mười năm ba cùng với người dân, thấu những tiếng lòng của người dân, để viết bài MXNB trong một giờ.

Phạm Thị Xuân Khải sinh ra ở huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Đ

ịnh trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Năm lên 8 tuổi Xuân Khải tập kết ra Bắc, lúc đó bố cô, ông Phạm Chấn Hưng đang giữ chức Vụ phó Vụ Miền Nam của Ban Tổ chức Trung ương Đảng.

Năm lê

n tám tuổi, tản cư ở Hải Phòng xin vào học lớp 1 nhưng suýt bị từ chối vì bé quá, như thể mới 4, 5 tuổi. Những năm tháng học phổ thông, Xuân Khải đã thấm cuộc sống nghèo đói, vất vả khi mà cả đất nước phải gồng mình đánh Mỹ. Năm lớp 8 Xuân Khải về Hà Nội học trường Chu Văn An và luôn đạt kết quả xuất sắc.

Bố mẹ hy vọng cô con gái sẽ vào Đại học vì hai người em đ

ều đã xung phong đi bộ đội. Thế nhưng năm 1972, nghe tin người em trai hy sinh, Xuân Khải lòng quặn thắt, quyết xin đi B.

Ông Võ Chí Công lúc đ

ó đang là Bí thư Khu uỷ Khu V, ra Hà Nội công tác, đến nhà Xuân Khải chơi, biết chuyện, ông nói: “Thôi, em cháu một đứa hy sinh rồi, một đứa đang ở chiến trường. Cháu cứ học đại học đi, để rồi xem tình hình thế nào bác sẽ cho đi với bác”.

Xuân Khải làm phóng viên (Một chuyến đi viết bài về khai hoang phục hóa tại Quang Hiển-Phước Thành-Tuy Phước-Bình Định tháng 4/1976)

Hai năm sau, khi đang học năm thứ 2 khoa Văn ở Đại học Tổng hợp, Xuân Khải lại viết đơn bằng máu xin đi B. Lần này, không ai ngăn được cô gái đất võ

Bình Định này. “Xếp bút nghiên”, Xuân Khải theo đoàn quân giải phóng Nam tiến.

Cô làm phóng viên cho tờ báo “Cờ giải phóng” của khu V, xông pha vào những đ

iểm nóng của cuộc chiến để đưa tin viết bài. Miền Nam hoàn toàn giải phóng, đáng lẽ ra Hà Nội để tiếp tục nghiệp đèn sách còn dang dở, Xuân Khải lại tình nguyện về Bình Định xây dựng quê hương.

Cô được phân công về là

m biên tập ở Sở Văn hoá. Nói là biên tập nhưng cô không ngồi bàn giấy mà hầu hết thời gian đi thực tế ở cơ sở. Chẳng nhớ bao nhiêu lần bàn chân cô đã bỏng rát vì giẫm lên vùng cát Hoài Nhơn nóng bỏng. Nhưng càng đi càng buồn. Niềm vui của ngày đại thắng qua nhanh quá.

Những chuyện buồn thời hậu chiến

Hoà bình rồi mà người dân vẫn còn đói khổ. Tỉnh Nghĩa Bình (cũ) chỉ đ

ứng sau Quảng Nam (Đà Nẵng cũ) về số liệt sỹ, nhưng những vùng càng nhiều liệt sỹ lại càng khó khăn. Bởi ngày trước, chính quyền Mỹ – ngụy đã tìm cách xua dân ra khỏi những vùng đất trung kiên đó, nhằm “tát nước bắt cá”, tách dân ra khỏi phong trào cách mạng.

Sau giải phóng, những xóm làng xưa trở nên hoang vắng, cây mọc lan thành rừng. Dưới lòng đất vẫn còn đầy bom mìn. Có lần Xuân Khải đã suýt chết khi cô mắc võng trên một lùm cây có bom ẩn phía dưới.

Bà con trở về dựng lại mái nhà trên nền đ

ất cũ. Khó khăn chồng chất. Các ông già bà cả phải lên rừng chặt củi về đổi lấy gạo ăn qua ngày. Hòa bình 10 năm rồi mà cuộc đời chưa ra khỏi bát cơm. Trường học rách rưới. Thời hậu chiến, hình như đã có sự lãng quên?

Có lần nhận được hàng viện trợ nhân đạo của nước ngoà

i, các cụ già vui lắm, xếp hàng nhận quà. Mở gói quà ra, không ít cụ òa khóc. Gói quà toàn quần lót! Đáng lẽ ra, nhận được hàng viện trợ là những thứ đồ kia, cán bộ phải bán đi để mua thứ hàng khác thiết thực hơn để tặng bà con. Đằng này, họ cứ “thật thà” cho cả vào.

Sự “thật thà” ấy dẫu sao vẫn còn hơn những kiểu tham nhũng, tiêu cực bắt đầu nổi lên đ

ầu những năm thập kỷ 80 của thế kỷ trước…

Năm 1986, Xuân Khải ra Hà Nội học tiếp Đại học Tổng hợp sau khi đã gián đoạn mất mười mấy năm, lò

ng nặng trĩu những câu chuyện buồn thời hậu chiến…

Một đê

m mùa xuân, mồng 4 Tết Bính Dần, nghe bài hát “Việt Nam trên đường chúng ta đi” cất lên trên sóng Đài Tiếng nói Việt Nam, Xuân Khải rưng rưng xúc động. Hai giờ sáng, cô cầm bút viết dòng chữ đầu tiên “Mùa xuân nhớ Bác”. Những vần thơ cứ thế tuôn trào…

“Trong các câu thơ tôi có n

hắc đến Bác Hồ nhiều lần. Tôi đã có những kỷ niệm sâu sắc về những lần được gặp Bác Hồ…”. Bà cầm quyển “Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh” đã gìn giữ suốt hơn ba mươi năm nay, uống một ngụm nước trà và tiếp tục câu chuyện…

 

Theo nguồn báo Tiền Phong [100 Years-VietNam National University,HaNoi]

Cập nhật thông tin chi tiết về Mưa Bụi Dù Nhỏ Vẫn Dễ Ướt Áo, Lời Ác Khẩu Tuy Ít Cũng Hại Một Đời Người trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!