Xu Hướng 12/2022 # Lắng Đọng Trước Những Bài Thơ Về Cuộc Sống Xa Nhà Cảm Động / 2023 # Top 12 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Lắng Đọng Trước Những Bài Thơ Về Cuộc Sống Xa Nhà Cảm Động / 2023 # Top 12 View

Bạn đang xem bài viết Lắng Đọng Trước Những Bài Thơ Về Cuộc Sống Xa Nhà Cảm Động / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Nội Dung

Chùm thơ về cuộc sống xa nhà sẽ là nơi để bạn thỏa đi những tâm sự và nỗi nhớ mãnh liệt về quê hương mình nhất là những ai đang xa xứ lập nghiệp. Hy vọng những bài thơ về cuộc sống này sẽ giúp bạn vơi đi nỗi nhớ mong và cố gắng đi tiếp. Cùng nhau theo dõi nha!

Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất Lòng con buồn nhớ đất quê ta Quê hương có mẹ có cha Cô dì chú bác có bà có ông Bởi cuộc sống dứt lòng con bước Xa mẹ cha thầm ước ngày về Bây giờ xa cách sơn khê Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương! Đêm thao thức canh trường khó ngủ Thương mẹ cha chốn cũ nhớ mình Một đời chiu chắt ân tình Cho con có được dáng hình hôm nay Ơn cha mẹ cao dày chưa trả Đạo làm con thong thả sao đành? Hẹn ngày nắng ấm trời xanh Con về bên mẹ ngọt lành lời cha! Mặc chiếc áo bà ba quê mẹ Duyên dáng cười nhè nhẹ nón nghiêng Tình quê ấm áp thiêng liêng Cơm chiều sum họp mẹ hiền cha yêu!

Chiều chiều khói tỏa mùi rơm Bàn tay mẹ nấu bữa cơm quê mùa Mồng tơi, rau đắng, canh cua Tép rang, cà pháo muối chua ăn cùng. Cá nẹp kho với quả sung Thơm lừng lối xóm đi xa nhớ nhiều Cơm được mẹ nấu bằng niêu Gạo mùa chiêm mới nức chiều miền quê. Mâm cơm đâu có gì nhiều Mà sao ấm áp cả đời khó quên Mẹ cha yêu mến kề bên Trong mơ vẫn thấy hiện lên rõ ràng. Một chiều đông lạnh ngỡ ngàng Cơm quê nhớ quá, khẽ khàng làm thơ Nhớ tuổi thơ đến ngẩn ngơ Ước gì trở lại như mơ một lần.

Chia tay cảnh quê nghèo thuở ấy Chuyến đò chiều biết mấy vấn vương Xa rồi lại nhớ người thương Dáng gầy của mẹ bên đường ngóng theo Nhớ giọt nắng vắt treo bờ dậu Bóng hoàng hôn đánh dấu hàng tre Sáo ai réo rắt trưa hè Cánh diều đón gió, chú ve dạo đàn Trăng nghiêng xuống ghé giàn thiên lý Đón hương nồng nhã ý gì đây? Dịu dàng bướm lượn ong say Quê hương, nỗi nhớ có ngày nào vơi Con đi miết phương trời cách biệt Đường mưu sinh mới biết gian nan Nhớ quê, nhớ xóm nhớ làng Công cha, nghĩa mẹ mênh mang đất trời Nhớ con sông nhỏ, đò ơi! Nhớ câu ví dặm cả đời nặng mang.

Xa quê nỗi nhớ thiết thaVườn cây ao cá nếp nhà thân yêuBờ tre ruộng lúa sáo diềuSương giăng mờ ảo lam chiều khói bay

Quê hương thương nhớ lắt layNơi thời thơ ấu bao ngày nuôi taQuê hương nơi chốn sinh raNhà tranh vách lá tiếng gà gáy trưa

Kẽo cọt tiếng võng đong đưaTrời xanh mây trắng rặng dừa lao xaoTrưa hè hóng mát cầu aoĐọng trong tâm khảm ngọt ngào mẹ ru

Triền đê tiếng sáo vi vuĐồng quê xanh thắm lúa thu trổ cờNơi ta nuôi dưỡng ước mơNơi ta chập chững ngẩn ngơ trước đời

Ta vì cuộc sống xa rờiNhà tranh mái lá cuộc đời bôn baBuồn vui đều nhớ quê nhàNhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương

Giờ đây cuộc sống vô thườngQuê hương hai tiếng yêu thương đong đầyTa dù có khắp đó đâyKhông gì có thể lấp đầy NHỚ QUÊ.

Miên man gió thổi đường quê Mây vờn rong ruổi bờ tre rì rào Ong bay bướm lượn cầu ao Đò ngang mái đẩy khát khao đợi chờ Sông xưa kỷ niệm vào thơ Lời ru của mẹ trong mơ vọng về Nhớ xưa đón mẹ đầu đê Cổng làng nghiêng bóng trưa hè ve ran Xóm dài ngõ rải nắng vàng Xa quê về lại nồng nàn hương say Mà sao mắt xè hơi cay Đồng làng vắng bóng mẹ nay xa rồi Võng xưa kẽo kẹt mẹ ngồi Áo nâu lưng thấm mồ hôi đồng về Lớn lên con đã xa quê Câu kiều mẹ lẩy nay về còn đâu Bốn mươi năm ấy dãi dầu Con về vắng mẹ, thu sầu thiên thu.

Lâu lắm rồi tôi được ngắm trăng quê Trăng đẹp lắm làm mê người xa xứ Quê hương tôi đang đắm say giấc ngủ Bước lặng thầm đường cũ ánh trăng ru Xa quê hương bao mùa ánh trăng thu Xa tuổi thơ, xa lời ru của mẹ Đêm nay đây trăng sáng trong êm nhẹ Kỷ niệm nào khe khẽ thức trong tim? Đây đống rơm, khóm chuối ta trốn tìm Kia cầu ao nơi ta ngồi hóng mát Lũy tre xanh rì rào ngân tiếng hát Gió thu về thơm ngát lúa quê hương Quê hương ơi! Sao quá đỗi thân thương Đượm lòng tôi bao vấn vương nỗi nhớ Ánh trăng quê vẫn nồng nàn hơi thở Khi xa rồi lòng nức nở nhớ quê Ánh trăng vàng vẫn lấp lánh đê mê Bao ký ức cứ tràn trề tuôn chảy Dẫu xa cách trái tim hồng luôn cháy Nghĩa xóm làng tình ấy đẹp như trăng.

1. Em ơi! Dẫu sống trăm năm Đến khi chết xuống, anh nằm không yên Bởi đời đẹp quá đi, em! Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa Yêu đời biết mấy cho bưa Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… Tiếng gà lại giục bình minh Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào! Giản đơn chiếc áo mặc vào, Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường Yêu đời trong máu, trong xương Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi Quê anh cà nhút mặn mòi Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em….

# Đêm qua mưa thật là to Trăng sao ướt hết tối mò buồn ghê Sáng nay trời vội trở về Chiếu muôn tia nắng trên đê trong làng Bầy chim mừng rỡ hót vang Vườn hoa trước ngõ bướm vàng nhởn nhơ Mẹ em phơi lụa hong tơ Ngắm mây em viết bài thơ yêu đời Nắng hòa mưa thuận khắp nơi Em mơ em ước mọi người ấm no

# Bạn ơi! biết cười luôn, biết yêu nhiềuĐược người đời kính trọngĐược con trẻ yêu mếnĐược phê bình là ” tạm được”Chịu đựng được cái đau bị bạn bè phản bộiBiết thưởng thức cái đẹpBiết tìm ra cái tốt nhất nơi người khác;Biết cống hiến hết mìnhĐể lại cho đời một cái gì tốt hơnVí như nuôi con cái nên ngườiHoặc vun xới một mảnh vườn tốt tươiHoặc xã hội được cái thiện;Đã chơi say mê và cười thoải máiVà ca hát vang lừngBiết đã giúp một cuộc đời được dễ thở hơnVì mình đã làm đã sống…Bạn ơi, như vậy là đã thành công!(TS. Phùng Liên Đoàn dịch)

# Dù đục dù trong, con sông vẫn chảyDù cao dù thấp, cây lá vẫn xanhDù người phàm tục hay kẻ tu hànhVẫn phải sống từ những điều rất nhỏTa hay chê rằng cuộc đời méo móSao ta không tròn ngay tự trong tâmĐất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầmNhững chồi non tự vươn lên tìm ánh sángNếu tất cả đường đời đều trơn lángChắc gì ta đã nhận ra taAi trong đời cũng có thể tiến xaNếu có khả năng tự mình đứng dậyHạnh phúc cũng như bầu trời này vậyKhông chỉ dành cho một riêng ai!

Thơ Về Thuốc Lá – Chùm Thơ Vui, Lắng Đọng Gợi Những Cảm Xúc Suy Tư / 2023

Nội Dung

Những bài thơ về thuốc lá và khói thuốc luôn mang một đặc trưng rất riêng. Đó chính là sự cô đơn tĩnh lặng. Bất cứ ai trong số chúng ta cũng biết rằng thuốc lá rất độc hại và không tốt cho sức khỏe. Tuy nhiên, đôi khi đó là cách thức duy nhất để con người ta có thể tìm đến. Bởi ai cũng vậy cũng sẽ có những phút giây chán nản, mệt mỏi và cô đơn đến cùng cực.

Một mình một nỗi niềm riêngRít từng hơi thuốc khói huyền bay bayKhói bay mà ngỡ dáng aiChờn vờn mộng mị ngà say mộng tình.

Khói bay quyện bóng với hìnhGửi thương vào nhớ chồng chềnh hư vôLàn sương làn khói mơ hồMờ mờ ảo ảo dạt xô ưu phiền.

Khói bay ta ngỡ cõi tiênĐời thường mộng thực hoặc huyền hanh haoGửi hình vào ngọn khói nàoLàn nào cho nhớ sợi nào cho em.

Vàng tay khói thuốc môi mềmVàng căn phòng nhỏ bóng em nhạt nhòaKhói thuốc nhuộm mái tóc phaSương lam hòa lệ tình xa khó gần.

Giờ này ai đã ngủ say,Còn tôi ngậm điếu thuốc cay đắng lòng,Ngày mai người sẽ lấy chồng,Bỏ lại quá khứ màu hồng xưa kia.

Khói thuốc bay…buồn trăm phía,Cuộc tình ngang trái chia lìa cách đôi.Không sợ số kiếp đơn côi,Bản thân tự trách nghèo rồi mất em,

Để mai quặn lòng ngó xem,Người ta hạnh phúc ấm êm cuộc tình.Canh năm trời ló bình minh,Điếu thuốc tàn lụi…thình lình lệ rơi.

Tim này xin trả lại người,Khuyết đi nửa mảnh trọn đời nát tan.

Làn khói thuốc khiến hồn ta tê táiTình xa rồi sao còn mãi vấn vươngLệ canh thâu không vơi nỗi đoạn trườngÔm nỗi nhớ với yêu thương còn đó

Chút ân tình anh gửi theo làn gióNgày không em trên lối nhỏ mây vờnNghiêng bóng chiều lòng cảm thấy nhớ hơnTrời giận dữ từng cơn mưa trút xuống

Nơi hò hẹn một ngày anh đến muộnEm dỗi hờn anh luống cuốn nhìn theoTa mất nhau cũng chỉ tại anh nghèoNhớ thêm tủi bởi phận bèo đeo mãi

Đời lênh đênh như thuyền không bánh láiGiữa muôn trùng anh cố phải ra khơiCắn chặt môi trong hồn sao vời vợiTrời giăng sầu ta chới với niềm đau

Một lần thôi trái tim đã nát nhàuTình đã hết mối duyên đầu tan vỡNgười xa rồi còn mình ta nỗi nhớThuở dại khờ tình trót lỡ đắm say.

Ta thả hồn trôi điếu thuốc tànLững lờ theo khói phút đi hoangLang thang đâu đó trong sâu thẳmVất vưởng nổi trôi với gió ngànMơ nụ cười xinh không giả dốiMộng vòng tay ấm chẳng đa mangThuốc tàn khói tắt lòng chợt nhóiMột phút huy hoàng cũng vụt tan…..

Ghé quán bên đường ngồi một gócnghe giọt cà phê gõ điệu buồnthả nỗi niềm riêng theo khói thuốcthổi những vòng quay điệu vấn vương

Quậy chút đường thêm cho đỡ đắngkhua muỗng thật đều nhịp cô đơnnỗi nhớ trong tim còn trĩu nặnguống một ngụm đầy lại đắng hơn

Thời gian vẫn chảy theo từng giọt(đen lắm cuộc đời – đôi mắt em)cứ đuổi theo nhau như đùa cợtbỏ lại tôi cùng chiếc ghế quen

Giữa ánh đèn khuya ngồi soi bóngkhói thuốc pha cùng chút đắng caycà phê rơi xuống vùng tĩnh lặnggiọt đắng tương tư – nỗi nhớ đầy…

Cơn gió khẽ ru hồn đông tê buốtKhói thuốc buông rét lạnh một nụ đàiTình yêu về lạc lõng giữa hoang khaiTa nghe tiếng: Đông ơi! Mùa gió cuối

Em bên ai giữa đêm sao rong ruổi?Tay trong tay mà sương ướt bờ vaiMái tóc xanh lấm tấm cánh nguyệt dàiNhớ hay quên một mùa đông thuở trước?

Sao phố cũ bỗng tiêu điều, phố hỡi?Nhớ dáng ta như năm trước đợi ngườiHay nhớ về ta với nụ cười tươi?Mà đau đớn giữa mùa đông quạnh vắng

Ta đấy thôi! Nhưng tâm tư trầm lặngEm kia thôi! Chỉ khác một khoảng trờiGió cuối mùa rét lạnh nỗi đơn côiXơ xác quá! Hồn thơ đêm sương giá…

Khói thuốc vây vòng nỗi nhớ nhungCà pê giọt đắng tỏa hương nồngHồn ai thơ thẩn bay lơ lửng?Tâm trí suy tư mãi phập phồng

Khắc khoải đêm dài sau trống vắngNgần ngơ ngày tháng một mình trôngNgười ơi sao nỡ đành quên lãngBỏ lại tình tôi vẫn thủy chung?

Tôi ngồi lặng yên bên chiều vắngLắng nghe đêm rớt nặng lòng đêmKhói thuốc ưu sầu rơi rất lặngTiếng ai than thở ghé qua thềm

Tôi đi trên lối ngày xưa ấyƠ hay sao lá cứ rơi đầyThu giữa hạ vàng thu sống dậyNgỡ ngàng bóng dáng cuộc tình say

Em tìm nỗi nhớ của chiều nayTôi giấu tận sâu đáy tim gầyEm về dưới bóng chiều trở gióTôi ngẩn ngơ nhìn trong mắt mây…

Chiều trở gió, màu hoàng hôn rạn vỡSao tôi nghe nắng rót mật trên đầu?Trời giông tố rối bời đôi lọn tócƯớc lệ tràn nhưng lệ lại luồn sâu

Những ân tình gió hỡi cuốn về đâuThơ rơi hoang trên khói thuốc buồn rầuChiều lặng lẽ vuốt bàn tay năm ngónBuổi nắng về ai biết có còn nhau?

Trời cuồng nộ yên bình xa lạ quáAi nhớ – quên – quên – nhớ một ai rồi?Tình nổi gió đẩy đưa đời xuôi ngượcBiệt ly rồi có nhớ cũng đành thôi!

Mưa ướt mềm hoen mi mắt xa xôiLối đi xưa rêu mốc phủ chân đồiTình gục chết chắc trời xanh? Có lẽ!Gió đan tình, giông bão ở trên môi…

Khói thuốc thơm dĩ vãngRượu nồng đượm hương tìnhNhân ảnh về chếnh choángRót tràn… đêm lưu linh

Sa lầy vào nỗi nhớKhông ngăn được cơn siTrái tim dan díu nợNợ một người vội đi

Trót tiêu hoang ngày cũĐể giận hờn cho nhauNhững yêu thương ấp ủBuồn chưa kịp nhắn trao

Mùa đông dài thất lạcTa chìm trong miên manMùa bão giông tan tácCuộc tình trôi ngút ngàn

Khói thuốc từ môi ngoanPhả trắng đêm ly biệtDấu chấm hỏi đa đoanLửng lơ trong nuối tiếc

Khói thuốc cay mắt biếcNhạt nhoè góc phố khuya…

Tim ta đã giá tự bao giờ?Từ thuở thu chiều tím mộng mơ?Hay buổi hoàng hôn trời lạnh ngắtKhói thuốc phất phơ bạc ngõ chờ…

Ta hỏi gió buồn em nơi đâu?Hỏi ánh trăng gầy suốt canh thâuGió trốn đằng sau nhành hoa trắngTrăng nấp làn mây giấu nỗi sầu

Em giận mùa thu lá rơi chăng?Hay dỗi hoàng hôn mây tím giăng?Để mùa đông đến cô đơn quáVắng cả màn đêm, ánh nguyệt tà

Ta ngồi ngơ ngẩn dưới cây giàMắt buồn đẫm lệ tựa mưa tuônTrách tình duyên thế ưa ly biệtTàn đêm quanh quẩn với nỗi buồn…

Đêm khuya tĩnh lặng biết về đâuGiọt đắng cà phê rót cạn sầuKhói thuốc ngập tràn giăng nỗi nhớTôi ngồi thao thức với đêm thâu…Một mình rảo phố chờ ngày sangCơn gió đêm khuya lạnh ngỡ ngàngPhố vắng thưa người, nhiều hẻm nhỏTôi về mỗi góc, vắng… thênh thang!

Đêm lạnh lẽo khói giăng mờ đỉnh núiChỉ còn đây mây xám giữa lưng trờiTôi góp nhặt những tơ tình hoang dạiGởi về em một nửa của lòng tôi

Rồi có lẽ lời thơ tràn mộng mịTim ngang tàn xé nát tiếng yêu đauĐôi chân bước bờ môi nồng thi vịGởi về em một nửa vết hằn sâu

Ai tìm ai hạt nắng buổi ban đầuDuyên tan vỡ vỡ tan tình vay trảBước qua nhau ánh mắt nhìn xa lạTa thuộc về hoài niệm của đời xưa

Trăng trốn rồi và đêm sẽ là mưaTay áo cũ bạc màu hương tình khócĐôi chân bước ướt màn khuya nhằn nhọcĐêm mặn nồng sáng rạng cõi hồn yêu

Anh hùng xa lộ chơi Man trắngGiang hồ quẫy đạp chiến thăng longMở miệng si tình yêu ba số (555)Cúi mặt ngắm hồ thích vinaXông pha trận mạc ôi Ngựa trắngBước đi trong nắng ngắm ESSELe te tuorist (du lịch) dân anh chịNếu thêm 2 xị (2chục ngàn), nghỉ, chơi Meo (mèo đen)

“Hút thuốc không phải là ngầu,Hút thuốc là để đi cầu bớt hôi”

Thuốc lá có thể ung thưMà sao vẫn hút, vẫn ư dùng hoàiThuốc hút những lúc lai raiNhững khi buồn bực lại vài điếu thôi.

Thuốc lá thấy độc quá trờiMà sao vẫn hút, vẫn lời ngợi caHút thuốc cả lúc người laMà sao vẫn hút, kệ ta với người.

Hút thuốc quên hết sự đờiBỏ rồi lại hút, hút rồi lại thôiThuốc thơm chưa hút kêu hôiHút rồi lại thấy như ngồi trên mây.

Đi xa, đi đó, đi đâyVắng điếu thuốc hút lại gây buồn mồmChưa hút lòng dạ bồn chồnHút xong ngẫm lại, khôn hồn bỏ ngay

Ai ơi ghi nhớ câu nàyHút thuốc mang bệnh, có ngày ung thư!!!

Lơ mơ khói giàu sang cũng bỏHuyết áp tăng lại khó tiền đìnhĐầu đau gối mỏi nhức inhAnh suy nghĩ thấu chúng mình bên nhau

Bỏ được thuốc sắc màu rạng rỡRất đẹp trai anh chớ quên nèVợ chồng nói phải biết ngheGia đình êm ấm xuân hè thu đông

Lại tiết kiệm mấy đồng một thángMớ rau ngon mấy lạng thịt bòTừ nay anh chẳng thấy loDồi dào sức khỏe lắm trò khổ thân.

Ngày biên chế hai mươi điếu thuốcHuỷ hoại đời, bệnh chuốc vào thânBao đêm suy nghĩ bần thần…Dứt tình thuốc lá ngàn lần xin cai

Nào tim mạch tác oai tác quáiViêm phổi thuỳ quằn quại đớn đauUng thư cũng chẳng từ đâuBởi do thuốc lá cầm đầu mà ra

Khói thuốc ám thật là hôi hámBệnh nha chu đeo bám suốt ngàyĐêm về giấc ngủ lắt layHo ho khạc khạc thương thay thân mình!

Chàng ơi bỏ thuốc em nhờĐường về cực lạc bụi mờ màu mâyDa hồng rám nắng như tâyVì mê làn khói mà gầy như que!

Tốn tiền mua thuốc phì phèUng thư lá phổi khóc nhòe đắng cayVàng da ảnh hưởng gan này?Lại thêm răng xỉn mặt ngây lạ thường!

Căn phòng có mùi thuốc vươngTội con thơ dại học đường kém minhThông tin đại chúng truyền hìnhHoan nghênh bỏ thuốc mà mình không nghe

Đến nay em viết thơ đeChàng còn mê thuốc… ra hè mà mơĐừng trách đêm lạnh em lơMộng chi âu yếm hôn bờ môi yêu!.

Từ nay anh quyết bỏ emTừ nay anh quyết chẳng thèm nữa đâuTừ nay anh quyết một câuTừ nay anh quyết cắt cầu em luôn

Em ơi chớ có mà buồnEm ơi chớ có lách luồn làm chiEm ơi chớ có lằn nìEm ơi chó có thầm thì yêu anh

Khi xưa ta kết duyên lànhKhi xưa em đã cùng anh chao tìnhKhi xưa như bóng với hìnhKhi xưa anh muốn dứt tình không xong

Lắng Đọng Cùng Những Bài Thơ Về Cha Mẹ Hay Nhất, Da Diết Nhất / 2023

Thì con xin được làm dòng suối mát

Suối chan hoà trong ánh trăng bát ngát

Con ngoan hiền trong tình mẹ bao la

Nếu mẹ bỗng là một vầng dương

Con xin làm một loài cây cỏ

Cây không thể thiếu mặt trời đỏ

Cũng như con chẳng thể thiếu người

Nếu mẹ bỗng tan thành cơn gió

Con sẽ là đồng ruộng xanh tươi

Gió mơn man ngọn lúa vui cười

Thôi mẹ ơi mẹ đừng là gì nữa

Con muốn mẹ chỉ là mẹ thôi

Mẹ của con có một trên đời

Cha ra đi khi con còn quá bé

Trong trí nhớ con chỉ có bóng mẹ gầy.

Hai mươi năm rồi mẹ ơi từ ngày ấy

Mẹ bên con sớm tối nhọc nhằn.

Lo cho con từ miếng ăn giấc ngủ

Mẹ hiểu con hơn cả bản thân con.

Hai mươi năm qua mẹ ơi con vẫn nhớ

Những đêm con sốt cao mẹ thức trông con

Mẹ nắm chặt tay con mỗi lúc cựa mình

Con nào có thể quên được bàn tay mẹ.

Con lớn lên trong tình thương của mẹ

Mẹ là mẹ, là cha, là người bạn của con.

Hai mươi năm mẹ đã cùng con

Dõi theo con từng nhịp chân con bước.

Con giờ đây đã lớn khôn hơn trước

Nhưng vẫn là con bé bỏng thưở nào

Bàn tay mẹ vẫn ấm áp làm sao?

Vẫn là bàn tay con luôn ghi nhớ.

Con vẫn biết và con luôn nhớ

Bởi chẳng đủ ngôn từ … để kể hết lòng Mẹ bao la

Mẹ – người đàn bà cả đời hứng giông bão phong ba

Che chở các con, nhẹ nhàng nâng niu con từng bước

Mẹ – người đàn bà chẳng quản nhọc nhằn để vẹn toàn sau trước

Tóc trắng hết cả đầu, đôi má cóp, da nhăn

Người mà đêm ngày vượt qua những khó khăn

Dù lòng có đói, vẫn mỉm cười cho các con no ấm

Mẹ – từ lúc sinh con ra cho đến khi mắt nhắm

Hy sinh cuộc đời chỉ đổi lấy nụ cười trẻ thơ

Mẹ – bờ vai gầy run run theo nhịp võng ầu ơ

Thấy con khôn lớn là thấy mình hạnh phúc

Con chưa bao giờ viết trọn bài thơ về Mẹ

Bởi chẳng thể nào nói hết được sự hy sinh

Mẹ đẹp hơn cả trăm ngàn đóa hoa xinh

Người đàn bà – trái tim vĩ đại hơn mặt trời rực rỡ

Con không thể nào viết trọn bài thơ về Mẹ

Và cũng chẳng thể nào nói hết được

Mẹ già mòn mỏi chờ mong con về

Lòng đau ruột thắt não nề

Tuổi già hiu quạnh sớm khuya một mình.”

Vắng tiếng cha, vắng nụ cười ấm áp

Ngày tháng qua đi như mây trôi bèo dạt

Nghĩ thương cha, tan nát cả cõi lòng.

Con đã quen rồi hơn hai bảy mùa đông

Cái giá lạnh thiếu thân hình che chở

Thiếu cả lời khuyên, thiếu lời dạy dỗ

Con không cha nào có thấy vui.

Thu đang sang con quen với ngậm ngùi

Ôm lấy mẹ cắn môi con chịu

Ngày một già đi, mẹ giờ đã yếu

Tại vắng cha ! Mẹ thiếu tình thương.

Hai bảy năm qua một mình mẹ một giường

Đêm con ngủ mà mẹ không ngủ được

Bờ mi cay lệ con tràn sướt mướt

Cha ơi cha ! Cha đang ở nơi đâu ?.

Con cũng đã quen với nắng hạ cháy đầu

Nhớ khi nhỏ cha thường hay quát mắng

Vì sợ con đau, sợ làn da con sạm

Nhưng hôm nay, ai sẽ ở bên con.

Hai bảy năm rồi con thèm một lần ôm

Thèm được nắm tay được ân cần che chở

Và muốn gọi cha nhẹ nhàng là bố

Thật thân quen thật ấm áp cha à !.

Từ bây giờ thì mãi mãi gọi cha

Không khác hơn bởi đó là định mệnh

Người đã xa con, xa mẹ già đáng kính

Để đến một phương trời mà chỉ có mình cha.

Ngày với tháng giao hòa miền xưa cũ

Cuộc đời lắm nổi đau thương chưa đủ

Buốt vai gầy sương phủ một màu rêu

Bóng hoàng hôn thảng thốt tiếng chim kêu

Bôn ba mãi lửa khiêu niềm nhung nhớ,

Chân trời tím thắp lòng con tan vỡ

Nhớ về cha loang lỡ vách tim bầm

Dòng đời trôi cha mãi miết âm thầm

Một chiếc bóng lũi lầm chân lặng bước

Nghiêng nghiêng nắng gió qua làn mây nước

Ngẫm nghỉ tình những ước vọng cha trông

Cánh cò bay cõng nắng đã qua sông

Chở nước mắt cay nồng cha nhỏ xuống

Mồ hôi mặn rớt rơi trên đồng ruộng

Giọt nước giọt từ luống cấy tâm hồn

Những câu ca cha hát buổi sớm hôm

Mầm sinh trưởng gửi chôn nơi đất mẹ

Đã nãy nở và vươn lên mạnh mẽ

Hạnh phúc là sức trẻ biến thành hoa.

Đồng lúa xanh cò thẳng cánh bay xa

Mùa hoa nở hương hòa men say ngất

Cánh diều lượn gửi hồn vào lòng đất

Nhớ tình cha hương mật ngấm đời con…

Cánh cò cõng nắng qua sông

Chở luôn nước mắt cay nồng của cha

Con là giọt nước sinh ra từ nguồn

Quê nghèo mưa nắng trào tuôn

Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm

Thương con cha ráng sức ngâm

Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa.

Lúa xanh xanh mướt đồng xa

Dáng quê hoà với dáng cha hao gầy

Cánh diều con lướt trời mây

Chở câu lục bát hao gầy tình cha.

Cha cõng cặp sách đến trường

Cõng bao nặng nhọc, trên đường tương lai

Thân gầy vác nặng đôi vai

Ngày ngày lam lũ, đôi tay lấm sình

Nuôi con khôn lớn, gánh tình thương con.

Đến sông cũng cạn, trăng còn quen cha

Cho ta khôn lớn, cho ta bầu trời

Khi ta chập chững vào đời

Cha nuôi cha dạy sáng ngời nhân tâm

Sống đời nhân nghĩa trọng tâm

Làm người phải biết, chữ tâm hàng đầu

Đôi chân đạp đất, tâm làu trung cang

Cho đời ta sống thênh thang

Tình cha vẫn mãi vương mang bên mình

Thương cha biết mấy nghĩa tình

Công ơn cha tặng cho mình ngày nay.

Những Câu Thơ Hay Về Cuộc Sống / 2023

Cảm ơn vì ai đó đã viết nên những câu thơ hay về cuộc sống, để mọi người được đọc, được cảm nhận và được biết đến những vần thơ cuộc sống hay và ý nghĩa. Những bài thơ hay về cuộc sống tươi đẹp rất ý nghĩa và giàu cảm xúc, để ai đọc cũng cảm thấy xúc động, cảm thấy yêu cuộc sống của mình hơn.

Những câu thơ hay về cuộc sống vô cùng ngắn gọn mà sâu sắc, để ta hiểu hơn về những thăng trầm trong cuộc sống, hiểu hơn về lòng người, hiểu hơn về nhân sinh. Những câu thơ hay về cuộc sống mang triết lý về cuộc sống, để chúng ta đủ thương, đủ bao dung, để để hiểu chuyện – dài lâu…

Những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp

Những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp là nguồn cảm hứng, động lực mang đến sự vui vẻ, lạc quan trong cuộc sống. Những câu thơ hay về cuộc sống tươi đẹp, mang giá trị sâu sắc thổi một luồng gió mát vào tâm hồnđang dần khô cằn, xóa tan đi những bế tắc, áp lực, căng thẳng, vươn tới những điều tốt đẹp hằng mơ ước.

Quên lãng- (Thanh Hiếu)

Giản đơn- ( An Nhiên)

Đời người đâu mấy lần vui- ( Tùng Trần) Kiếp con người mỏng manh như là gió Sống trên đời có được mấy lần vui Sao phải đau mà không thể mĩm cười Gắng buông nỗi ngậm ngùi nơi quá khứ

YÊU ĐỜI- (Huy Cận)

Em ơi! Dẫu sống trăm năm Đến khi chết xuống, anh nằm không yên Bởi đời đẹp quá đi, em! Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa Yêu đời biết mấy cho bưa Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… Tiếng gà lại giục bình minh Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!

Giản đơn chiếc áo mặc vào, Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường Yêu đời trong máu, trong xương Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi Quê anh cà nhút mặn mòi Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em….

Bài thơ Yêu Đời – Nguyễn Hữu Bào

Đêm qua mưa thật là to

Trăng sao ướt hết tối mò buồn ghê

Sáng nay trời vội trở về

Chiếu muôn tia nắng trên đê trong làng

Bầy chim mừng rỡ hót vang

Vườn hoa trước ngõ bướm vàng nhởn nhơ

Mẹ em phơi lụa hong tơ

Ngắm mây em viết bài thơ yêu đời

Nắng hòa mưa thuận khắp nơi

Em mơ em ước mọi người ấm no

Những câu thơ ngắn hay về cuộc sống càng đọc càng xúc để để thấu hơn về chuyện đời, chuyện người. Những câu thơ hay về cuộc sống mang giá trị, chứa đựng nhiều thông điệp ý nghĩa về cuộc đời. Gửi tới quý độc giả, những bài thơ về cuộc sống ngắn gọn để đọc, để cảm nhận và để hiểu hơn về ý nghĩa từ những câu thơ về cuộc sống.

YÊU ĐỜI

Em ơi! Dẫu sống trăm năm Đến khi chết xuống, anh nằm không yên Bởi đời đẹp quá đi, em! Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa Yêu đời biết mấy cho bưa Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… Tiếng gà lại giục bình minh Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào! Giản đơn chiếc áo mặc vào, Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường Yêu đời trong máu, trong xương Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi Quê anh cà nhút mặn mòi Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em….

BÀI THƠ YÊU ĐỜI

Đêm qua mưa thật là to Trăng sao ướt hết tối mò buồn ghê Sáng nay trời vội trở về Chiếu muôn tia nắng trên đê trong làng Bầy chim mừng rỡ hót vang Vườn hoa trước ngõ bướm vàng nhởn nhơ Mẹ em phơi lụa hong tơ Ngắm mây em viết bài thơ yêu đời Nắng hòa mưa thuận khắp nơi Em mơ em ước mọi người ấm no

Tuổi Hai Mươi: Làm Gì Đây?

Hai mươi năm nay, cơm ta ăn ta không đi cày, Đường hầm và cầu ta không đắp không xây, Hai mươi năm nay ta nhắm mắt ta đi theo thầy, Chữ nghĩa dùi mài, đói kẻ khác, ta mâm đầy! Khoan! Khoan dô khoan! Khoan dô khoan! Khoan dôôô… Khoan! Non sông ai đắp, ai giữ gìn mới có ngày nay? Nay ta hai mươi ta vác cuốc ta xin đi cày Lam lũ bùn lầy với đất nước với dân này! Tìm đường sống! Tìm đường sống! Tìm đường sống…! Trời vừa sáng, tuổi hai mươi, đấ#t vẫn tươi! Máu anh hùng…! Tìm đường sống…! Tìm đường sống…! Những bài thơ hay về cuộc sống

Bạn ơi! biết cười luôn, biết yêu nhiều Được người đời kính trọng Được con trẻ yêu mến Được phê bình là ” tạm được” Chịu đựng được cái đau bị bạn bè phản bội Biết thưởng thức cái đẹp Biết tìm ra cái tốt nhất nơi người khác; Biết cống hiến hết mình Để lại cho đời một cái gì tốt hơn Ví như nuôi con cái nên người Hoặc vun xới một mảnh vườn tốt tươi Hoặc xã hội được cái thiện; Đã chơi say mê và cười thoải mái Và ca hát vang lừng Biết đã giúp một cuộc đời được dễ thở hơn Vì mình đã làm đã sống… Bạn ơi, như vậy là đã thành công!

Dòng Đời

Dòng đời lúc nổi lúc chìm Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta Lúc đời ngoạn mục thăng hoa Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần Lúc thắng, lúc bại, khổ thân! Lại có lúc sang đúng chiều chiều sai Ngày mai lại đúng Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ Lại có lúc không biết sống đến mai Mà dành củ khoai đến mốt Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ Cho nên muốn trọn kiếp người Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền Khổ công rèn luyện mới nên Dòng đời hết đục trong liền mênh mông. Trôi vào bất tận biển Đông Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!

Thơ Tự Sự

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh Dù người phàm tục hay kẻ tu hành Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó Sao ta không tròn ngay tự trong tâm Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng Nếu tất cả đường đời đều trơn láng Chắc gì ta đã nhận ra ta Ai trong đời cũng có thể tiến xa Nếu có khả năng tự mình đứng dậy Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy Không chỉ dành cho một riêng ai!

Lẽ Sống

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi Sống đời có ích tệ sống chơi Ai làm trăm sự cho ta sống Cớ sao tham sống chỉ hại đời Lẽ sống tình đời sống khắp nơi Sống đẹp xem ai quyết xây đời Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm Trần thế không nên sống ham chơi Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ Nghĩa tình cao cả với con người.

Bài Học Từ Cuộc Sống

Trong cuộc sống bao buồn vui, cay đắng Cám ơn đời! Ta học được chữ khôn Để bỗng thấy mình như thêm lớn Trong gian nan, vất vả mới sinh tồn Có thể nhận nhát dao còn ngơ ngác Máu nhỏ ròng mới thấy biết mình đau Dạy bài học, rằng ta luôn cảnh giác Để lần kề, phải trông trước, nhìn sau Đời nhiều mặt, muôn màu trong cuộc sống Dạy cho ta học được ít nhiều điều Được và mất, thấy mất nhiều hơn được Nên bây giờ chẳng còn được bao nhiêu ! Xin cám ơn cuộc đời ta đang sống Dạy cho ta học hỏi biết bao điều Những vực thẳm và dây kia thòng lọng Luôn chực chờ khi đợi bước chân xiêu

Những câu thơ hay về cuộc sống lạc quan với bao cảm xúc vui vẻ trong cuộc sống. Những câu thơ về cuộc sống góp phần xua tan đi những mệt mỏi căng thẳng đang phải đối mặt hằng ngày. Đọc và nghiền ngẫm những bài thơ hay, sâu sắc này, bạn sẽ có thêm một nguồn năng lượng mới, đánh bay mọi sóng gió đang cản trở bạn.

Ta cứ cười – Nguyễn Hưng

Suy ngẫm – Nguyễn Thị Thắm

Đời người đâu mấy lần vui – Tùng Trần Kiếp con người mỏng manh như là gió Sống trên đời có được mấy lần vui Sao phải đau mà không thể mĩm cười Gắng buông nỗi ngậm ngùi nơi quá khứ

Những câu thơ hay về tình yêu và cuộc sống

Tuyển tập những câu thơ hay về tình yêu và cuộc sống vô cùng ý nghĩa. Đọc những câu thơ hay về tình yêu và cuộc sống làm ta hiểu hơn các dư vị của cuộc đời, các cung bậc cảm xúc trong tình yêu sẽ là động lực để chúng ta nỗ lực hơn, mạnh mẽ hơn và tìm được chỗ trải lòng cho mình.

Vì em chính là em

Em không phải là người vĩ đại đâu anh

Chỉ bình thường, mỏng manh như hoa gió

Lúc dạt dào, lúc lững lờ bõ ngõ

Lúc nồng nàn, lúc hờ hững buông lơi

Mỗi ngày cuối tuần cũng rất thích rong chơi

Lượn lờ dạo quanh cùng bạn bè phố xá

Mặc lứa dôi cứ đi về vội vã

Em độc thân, đã quen với u sầu.

Cũng có những ngày suy nghĩ đâu đâu

Tưởng tượng đến anh rồi chợt buồn, chợt khóc

Anh biết không giữa cuộc đời khó nhọc

Sao tránh khỏi đau buồn, sao tránh nổi hanh hao.

Rồi đêm về trong những giấc chiêm bao

Niềm vui xa vời biết khi nào chạm tới

Em có buồn có suy tư nghĩ ngợi

Thì anh đâu hiểu hết trái tim này.

Em cứ thế luôn làm anh khờ dại

Mong nhớ hoài mê mải với tình si

Nắng cuối chiều nào đâu kịp nghĩ suy

Giấy ái ân thầm thì trong khắc khoải

Dấu yêu ơi vẫn thơ tình hoang hoải

Anh viết hoài sao mãi chẳng tròn câu

Cuối đông rồi hạt nắng bỏ đi đâu

Để mong nhớ lại nhạt mầu mong nhớ

Anh vẫn biết đời này anh mắc nợ

Nợ ân tình nợ cả những lo âu

Nợ em yêu những tháng hẹn hò

Nợ bến vắng đợi con đò xưa cũ

Anh muốn ôm ru em vào giấc ngủ

Để đêm buồn héo hắt rũ chẳng tàn canh

Để thời gian cũng cảm thấy mong manh

Bao con sóng tròng trành bờ biển vắng

Ly cafe chiều sao sao chát đắng

Anh dại khờ… Say đắm… Với tình si !

Chia tay hoàng hôn

Chia xa

Tình buồn

Thôi đành cắt đứt dây chuông

Thôi không vương vấn tình muôn kiếp sầu

Những bài thơ hay về cuộc sống vô thường

Đời là vô thường, cuộc sống thì quá ngắn ngủi để chúng ta chán ghét nhau, tị nạnh nhau. Hãy sống cuộc sống hạnh phúc ý nghĩa. Cùng đọc những bài thơ hay về cuộc sống vô thường để hiểu hơn về quy luật của giá trị cuộc sống. Cuộc đời này ngắn ngủi lắm. Sống vui vẻ, sống hạnh phúc, sống có ý nghĩa là trách nhiệm và quyền lợi của chúng ta trong thế giới vô thường này, đúng không?

Thơ: Bách Tùng Vũ

Thơ: Tùng Trần

Thơ: Toàn Tâm Hòa

THẾ GIAN VÔ THƯỜNG

Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đời như áng mây trôi Ngàn năm nhân thế đắng môi lệ sầu Đời người sống được bao lâu Trăm năm rũ bóng huyệt sâu đợi chờ

Đời người như giấc ngủ mơ Biệt ly không hẹn không chờ đợi ai Sắc kia thắm đẹp cũng phai Có ai giữ mãi tiền tài bền lâu

Đời người đi mãi về đâu Vô thường chi phối âu sầu thế gian Cuộc đời có hợp có tan Hỏi đâu vĩnh cửu mộng vàng trăm năm

Quay về sống với chân tâm Hãy như sen trắng giữa đầm ngát hương Con người sống để yêu thương Mĩm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.

Thơ Hay – Tags: thơ hay về cuộc sống

Cập nhật thông tin chi tiết về Lắng Đọng Trước Những Bài Thơ Về Cuộc Sống Xa Nhà Cảm Động / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!