Xu Hướng 2/2023 # Kể Lại Truyện Tấm Cám Bằng Lời Văn Của Em Hay Nhất # Top 10 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Kể Lại Truyện Tấm Cám Bằng Lời Văn Của Em Hay Nhất # Top 10 View

Bạn đang xem bài viết Kể Lại Truyện Tấm Cám Bằng Lời Văn Của Em Hay Nhất được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Kể lại truyện Tấm Cám bằng lời văn của em hay nhất

Tấm Cám là câu chuyện cổ tích rất nổi tiếng mà tuổi thơ của chúng ta ai cũng từng đọc qua. Em hãy kể lại truyện Tấm Cám bằng lời văn của em, một bài viết do chúng tôi chia sẻ làm tư liệu hữu ích cho những bạn đang quan tâm.

Kể lại truyện Tấm Cám bằng lời văn của em

Truyện “Tấm Cám” thể hiện giá trị tư tưởng giữa mâu thuẫn, xung đột trong gia đình và ngoài xã hội. Qua câu truyện, ta còn thấy được ước mơ nhân dân về chiến thắng cái thiện và cái ác, về hạnh phúc gia đình, công bằng xã hội, về năng lực và phẩm chất tuyệt vời của con người.

Truyện kể rằng ở ngôi làng kia có hai chị em cùng cha khác mẹ. Cô chị tên là Tấm, mồ côi mẹ từ nhỏ sống cùng cha và mẹ ghẻ. Cha cô đổ bệnh mà qua đời khiến Tấm khổ cực hơn. Cám – cô em cùng cha của Tấm, được mẹ nuông chiều chỉ biết rong chơi không chịu làm việc. Tấm phải chịu cảnh mẹ ghẻ con chồng và sống cùng đứa em đầy mưu mô.

Tấm và Cám được mẹ sai đi hớt tép và mẹ có treo thưởng. Tấm chăm chỉ bắt được đầy giỏ trong khi Cám chỉ mải mê rong chơi. Khi Cám nhìn thấy giỏ tép đầy của Tấm, Cám đã bày mưu lừa trút hết giỏ tép đầy kia. Tấm bị lừa ngồi bưng mặt khóc. Tấm khóc và bụt hiện lên giúp đỡ. Bụt hỏi Tấm xem trong giỏ còn thứ gì không và Tấm đã tìm thấy một chú cá bống còn sót lại. Bụt dạy Tấm cách chăm sóc cá bống, ngày ngày Tấm đều phần cơm cho cá bống ăn. Mẹ con nhà Cám rình Tấm và biết được sự có mặt của cá bống dưới giếng liền lập mưu giết chết cá bống của Tấm. Tấm về nhà theo thói quen thường ngày cho cá bống ăn nhưng gọi mãi chả thấy bống đâu và Tấm lại khóc. Bụt lại hiện lên và bảo Tấm đi tìm xương cá bống còn sót lại, kiếm bốn cái lọ cho xương cá bống vào đó rồi chôn xuống chân giường.

Nhà vua cho mở hội già trẻ gái trai ai cũng đều nô nức. Tấm xin dì ghẻ cho đi chơi hội nhưng dì ghẻ đã trộn gạo lẫn thóc và bắt Tấm ở nhà nhặt cho bằng xong rồi mới được đi chơi hội. Uất ức Tấm bật khóc. Lúc này, Bụt lại hiện lên và giúp đỡ cho Tấm nhặt thóc bằng cách gọi bầy chim sẻ đến. Bụt còn chỉ cho Tấm cách có quần áo, giày đẹp, ngựa để đi trẩy hội bằng cách đào bốn cái lọ xương cá dưới chân giường lên. Khi đi qua cầu Tấm đánh rơi một chiếc giày. Ngựa của nhà vua có đi qua chiếc cầu đó và sai quân lính xuống mò xem cái gì và phát hiện chiếc giày xinh đẹp. Vua sai lệnh cho người dân ướm thử, ai vừa sẽ lấy người đó làm vợ. Ai ai cũng muốn ướm thử và mẹ con nhà Cám cũng vậy. Tấm cũng muốn thử và khi đến lượt Tấm thì chiếc giày vừa như in, giống với chiếc giày trong túi của Tấm. Tấm trở thành hoàng hậu và được vào cung.

Tấm tuy quen với cuộc sống sung sướng nhưng vẫn chẳng quên ngày giỗ của cha mình. Cô đã xin phép nhà vua cho mình trở về làm giỗ cho cha cùng dì và em. Mẹ con Cám có mưu giết hại Tấm và cho Cám vào cung thay thế. Khi Tấm chết, Tấm hóa thành chim vàng anh ngày ngày ở bên cạnh vua. Mẹ con Cám thấy tức với chim vàng anh bèn lập tức giết vàng anh và bỏ lông ra góc vườn. Góc vườn mọc lên hai cây xoan đào, tỏa bóng mát. Nhà vua thấy thích bèn sai quân lính mắc võng ở đây và nằm ngủ. Mẹ con Cám lại bày mưu chặt cây xoan lấy gỗ làm khung cửi. Khung cửi khi dệt toàn vang lên những tiếng chửi rủa khiến Cám sợ hãi và đem đi đốt, vứt tro tại nơi đó mọc lên một cây thị thơm ngào ngạt nhưng chỉ có duy nhất một quả. Một hôm, có bà lão đi qua đem lòng yêu mến bèn hứng túi ra xin thị về ở với bà. Quả thị rơi ngay túi bà và từ đó ngày ngày bà đi chợ Tấm đều xuất hiện từ trong quả thị chui ra ngoài giúp bà lão dọn nhà, nấu cơm. Bà cụ phát hiện nên đã rình và bắt được. Bà xé nát vỏ thị và từ đó Tấm ở lại làm con gái của bà lão.

Một hôm vua vi hành nhận ra cánh trầu têm giống với cách têm trầu của vợ mình. Vua liền gọi bà lão ra hỏi và nhận ra con gái của lão chính là người vợ đã chết của mình – Tấm. Sau đó vua đón Tấm trở lại cung. Khi về, Cám thấy Tấm xinh đẹp hơn xưa nên đem lòng ghen ghét, hỏi Tấm cách làm trắng da. Cám làm theo sự hướng dẫn của Tấm và chết thảm. Mẹ Cám khi hay tin con gái mình chết cũng lăn đùng ra chết theo.

Theo chúng tôi

Kể Lại Truyện Cổ Tích Tấm Cám Theo Lời Nhân Vật Tấm

Đề bài: Kể lại truyện cổ tích ” Tấm Cám” theo lời nhân vật Tấm

Bài làm

Tôi sinh ra hẩm hiu, mẹ mất sớm, cha đi bước nước lấy mẹ kế. Người mẹ kế này sinh hạ được một người con gái tên là Cám, rồi chẳng bao lâu sau cha tôi cũng qua đời, bỏ lại tôi một mình bơ vơ không người thân thích.

Một hôm, dì bảo tôi và em Cám đi bắt ốc ai bắt được ít thì sẽ bị đánh đòn. Tôi sợ lắm nên chăm chỉ từ sáng tới chiều cũng được đầy một giỏ tôm cá. Còn em gái tôi là Cám thì trẻ con mải chơi nên nó chẳng bắt được con nào.

Tới chiều khi hoàng hôn xế bóng tôi va Cám chuẩn bị đi về thì tôi nghe Cám nói “Chị Tấm ơi, đầu chị lấm bẩn hết rồi chị đi tắm đi không về mẹ mắng”. Tôi rất sợ mẹ kế nên nghe Cám nói vậy, tôi vội vàng để giỏ cá trên bờ vội vàng lội xuống ao sâu tắm sạch vết bùn đất trên người.Nhưng khi tôi lên tới nơi thì không còn con tôm cá nào trong giỏ cá

Tôi nghe theo lời ông lão mang cá bống về nhà nuôi, ngày ngày tôi vẫn dành phần cơm của mình cho cá bống ăn. Cá bống lớn nhanh như thổi.

Rồi một hôm, dì bảo tôi đi chợ xa mua đồ về cho dì, tôi nghe theo, nhưng rồi hôm đó khi về nhà đến giờ ăn cơm tôi gọi bống lên ăn mà chẳng thấy cá bống đâu. Tôi lại ngồi khóc. Lúc đó ông lão hôm trước hiện lên bảo với tôi rằng “Người ta ăn thịt cá bống của con rồi, con hay tìm xương nó ở trong đống tro bếp cho vào lọ thủy tinh và chôn ở bốn chân giường con nằm”.

Tôi chẳng hiểu tại sao ông lão lại kêu tôi làm thế nhưng tôi vẫn nghe theo, bởi tôi biết ông lão có ý muốn giúp mình chẳng ác ý. Tôi đi tìm mấy cái lọ thủy tinh nhặt xương cá bống cho vào đó rồi chôn ở bốn chân giường mình thường nằm.

Năm đó, vào dịp lễ hội của làng, tôi muốn đi xem lắm bởi em Cám được dì tôi may cho quần áo mới đi lễ hội nên tôi cũng muốn đi. Nhưng dì không cho, dì lấy một đấu thóc và một đấu gạo trộn lẫn với nhau và bảo tôi phải nhặt hết gạo đi đằng gạo, thóc đi đằng thóc, rồi mới được đi xem hội.

Tôi buồn quá, ngồi khóc một mình. Đúng lúc đó ông cụ hiền từ lại hiện lên. Ông cụ gọi một bầy chim sẻ tới rồi chỉ trong phút chốc bầy chim đã nhặt cho tôi gạo đi đằng gạo, thóc đi đằng thóc.

Tôi mừng khôn xiết nhưng nghĩ tới việc mình đi chảy hội mà quần áo cũ kỹ rách hết, thì người ta cười cho nên tôi lại khóc. Ông cụ bèn bảo tôi ” Con hãy đi đào lọ thủy tinh xương cá bống lại đây”. Tôi làm theo lời ông cụ ông cụ liền hô biến những chiếc xương cá bống biến thành những bộ quần áo đẹp, đôi hài vô cùng xinh đẹp. Tôi mặc quần áo mới, đi hài vào chân rồi vui vẻ đi chảy hội.

Lễ hội rất đông người, tôi thấy nhà vua ở đó vui lắm, người cũng nhìn thấy tôi làm tôi bối rối bỏ chạy ra về đi qua đoạn sông chẳng may một chiếc hài của tôi bị rơi xuống sông. Nhà vua đuổi theo tôi thấy thế liền cho quân lính xuống sông vớt đôi hài đó lên rồi thông báo khắp thiên hạ ai đi vừa chiếc hài của tôi sẽ được vua cưới làm vợ.

Binh lính tới từng nhà gõ cửa, tìm chủ nhân chiếc hài. Con gái làng tôi ai cũng ra thử hài nhưng không ai vừa chân cả. Em Cám của tôi cũng thử nhưng không vừa, tới lượt tôi thử thì vừa như in, vì nó là chiếc hài của tôi mà. Thế là nhà vua cưới tôi làm vợ, lập tôi thành hoàng hậu. Chúng tôi sống hạnh phúc bên nhau một thời gian thì tới ngày giỗ cha tôi.

Tôi xin phép vua cho tôi về lại nhà cũ để cúng giỗ cha mình.Nhà vua đồng ý, chàng muốn đi cùng tôi nhưng tôi sợ chàng bận nhiều việc quốc gia đại sự nên không cho theo. Tôi muốn đi một mình không có nhà vua cũng không có binh lính, bởi khi về lại ngôi nhà thân yêu của mình tôi muốn mình chỉ là Tấm mà thôi không phải là hoàng hậu vợ của vua.

Tôi về tới nhà, dì và em Cám tiếp tôi vui vẻ lắm, dì bảo tôi “Cứ ngỡ con không về được dì buồn lắm. Giỗ cha con mà dì đoảng quá quên mua cau thắp hương, nhà có cây cau con trèo lên hái giúp dì mấy quả”.

Nghe dì nói vậy tôi liền vội vàng làm theo, bởi ngày xưa khi ở nhà với dì tôi vẫn là người chèo câu, nên dành lắm. Tôi lên tới ngọn cây cau thì thấy thân cây cau cứ lắc lư, tôi sợ hãi hỏi dì có việc gì xảy ra thế. Ngay lập tức dì bảo “Dì bắt kiến cho con”, nhưng sau câu nói đó tôi thấy cây cau đổ ào xuống ao và tôi chết đuối một cách tức tưởi.

Tôi chết oan nên hồn không siêu thoát được, tôi khóc nhiều lắm nên quan Nam Tào cho tôi hóa kiếp thành con chim vàng anh. Tôi tìm vào trong cung gặp lại nhà vua người chồng của mình, thì tôi phát hiện ra em Cám đã thay thế tôi là vợ nhà vua, còn dì tôi đã thành mẹ vợ của chồng tôi.

Trong một lần khi tôi đậu ở cành cây nghe mẹ con dì nói chuyện, họ nói về cái chết của tôi. Họ thừa nhận đã âm mưu giết tôi để cho Cám thay thế vị trí hoàng hậu, nhưng vua không quan tâm tới Cám mà chỉ ngày đêm nhung nhớ tới tôi. Tôi cảm động và thương chồng mình nhiều lắm.

Chính vì vậy, ngày ngày tôi ca những bài ca hay nhất cho vua nghe, vua yêu thương tôi cho vào một chiếc lồng son rồi mỗi ngày hai chúng tôi quấn quýt bên nhau. Cám thấy thế nhân cơ hội một ngày vua đi thực tế ở xa nó ở nhà bắt chim vàng anh- là tôi giết thịt, lông và xương tôi nó đổ ra bãi đất trống. Hồn tôi oán khí chồng chất nên tôi hóa thân thành cây xoan đào.

Nhà vua thấy tôi liền yêu mến vội vàng bắc võng nằm chơi, tôi thường thổi gió vi vu cho người ngủ. Thấy thế Cám lại cho người giết tôi nó chặt tôi rồi đóng thành khung dệt vải. Mỗi lúc nó ngồi vào tôi đều dọa cho nó sợ chơi thế là nó vội vàng đốt tôi thành tro rồi đổ ra thật ra bên đường.

Hồn tôi hóa thành cây thị, trên cây thị chỉ có một quả thị vừa to vừa thơm. Có một bà lão bán nước đi qua nhìn thấy tôi đem lòng thích thú và nói “T hị ơi thị rơi bị bà, bà về bà ngửi chứ bà không ăn”

Tôi thương bà cụ sống một mình nên đã rụng vào bị của cụ bà đó. Ngày ngày bà cụ đi làm tôi ở nhà nấu nướng quét nhà cửa tinh tươm. Bà cụ về thì tôi lại chui vào quả thị. Một hôm, khi bà cụ vừa ra khỏi nhà tôi lại từ quả thị chui ra, ngay lập tức bà cụ nắm lấy tay tôi và xé toang vỏ thị vứt đi. Bà bảo tôi hãy ở với bà, bà sống một mình cô đơn, muốn có người con gái tâm tình. Tôi vốn thiếu tình mẹ từ nhỏ nên nhận bà làm mẹ nuôi.

Hai mẹ con tôi bán nước sống qua ngày, một hôm nhà vua đi qua ghé uống nước, mẹ nuôi tôi mới đem trầu cánh phượng ra mời thì nhà vua vô cùng xúc động khi thấy miếng trầu têm giống vợ mình. Lúc đó, mẹ tôi mới gọi tôi ra hai vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Nhà vua đón hai mẹ con tôi vào cung.

Dì tôi và em Cám thấy tôi trở về cùng xấu hổ vì hành động của mình nên vội vàng tìm cách trốn khỏi cung vua chẳng may đi qua sông bị ngã xuống sông chết đuối. Con tôi và nhà vua, cùng mẹ nuôi sống hạnh phúc tới đầu bạc răng long.

Kể Lại Một Truyện Đã Biết (Truyền Thuyết, Cổ Tích) Bằng Lời Văn Của Em

Kể lại một truyện đã biết (truyền thuyết, cổ tích) bằng lời văn của em: Truyện Con Rồng Cháu Tiên.

Thuở xưa ở vùng đất Lạc Việt có vị thần tên là Lạc Long Quân, con trai của thần Long Nữ sống ở dưới biển Đông. Thần hình rồng, sức khỏe phi thường và có nhiều phép lạ. Thỉnh thoảng thần lên sống trên cạn, giúp dân diệt trừ các loài yêu quái như Ngư Tinh, Hồ tinh, Mộc Tinh. thần còn dạy dân cách trồng trọt và sinh sống.

Âu cơ là một tiên nữ dòng dõi Thần Nông ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng thích ngao du đây đó, những nơi có phong cảnh đẹp. Bên trai tài, bên gái sắc, họ yêu nhau rồi kết thành vợ chồng.

Ít lâu sau, Âu Cơ sinh ra cái bọc trăm trứng, nở ra một trăm người con khôi ngô tuấn tú lạ thường. Chẳng cồn bú mớm mà đàn con lớn nhanh như thổi, khỏe mạnh như thần.

Một hôm, nhớ biển cả và cảm thấy mình không thể sống lâu trên cạn được, Lạc Long Quân đành từ biệt Âu Cơ để trở về chốn thủy cung. Âu Cơ một mình nuôi con.Ngày lại ngày qua, nàng sốt ruột trông ngóng chồng với tâm trạng buồn tủi. Cuối cùng, nàng gọi chồng lên mà than thở :

-Sao chàng nỡ bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi các con?!

Lạc Long Quân ân cần giải thích:

-Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở chốn non cao.Kẻ trên cạn người dưới nước, tính tình tập quán khác nhau, khó lòng mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi có việc gì khó khăn thì giúp đỡ nhau, đừng quên lời hẹn.

Âu Cơ nghe theo đưa năm mươi người con lên đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, lập ra nước Văn Lang, đóng đo ở Phong Châu (vùng Bạc Hạc, Lâm Thao, Phú Thọ ngày nay). Triều đình có quan văn, quan võ (Lạc tướng, Lạc hầu). Con trai của vua gọi là lang, con gái vua gọi là mị nương. Vua cha chết, con trai trưởng nối ngôi. Mười tám đời vua kế tiếp nhau đều lấy hiệu Hùng Vương.

Từ sự tích này mà dân tộc Việt Nam thường nhắc đến nguồn gốc cao quý của mình là con Rồng cháu Tiên. Tất cả các dân tộc sống trên đất nước Việt Nam đều là anh em cùng chung một bọc sinh ra (đồng bào). Các dân tộc đoàn kết, thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước.

Kể lại một truyện đã biết (truyền thuyết, cổ tích) bằng lời văn của em: Truyện Cây Khế.

Ngày xửa, ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ mất sớm. Người anh tham lam, khi chia gia tài liền chiếm hết nhà cửa, ruộng vườn cha mẹ để lại, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và mảnh vườn, trong đó có cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn, ngày ngày chăm bón cho mảnh vườn và cây khế.

Năm ấy, cây khế trong vường nhà người em ra quả rất sai. Từng chùng quả chín vàng như năng lúc lỉu trên cành. Người em nhìn cây khể mà vui mừng, tính đem bán để lấu tiền mua gạo.

Một hôm, có con chim lạ từ đâu bay đến ăn khế. Thấy cây khế bị chim ăn xơ xác người em ôm mặt khóc. Chim bỗng cất lời:

“Ăn một quả trả một cục vàng

May túi ba gang, mang đi mà đựng”

Người em nghe chim nói tiếng người lấy làm kinh ngạc, bèn vể kể cho vợ nghe. Hai vợ chồng may một chiếc túi vừa đúng ba gang, chờ chim đến. Hôm sau, chim bay đến, bảo người em ngồi lên lòng mình. Chim bay rất xa, dên một hòn đảo đầy vàng bạc giữa biển khơi bao la. Người em lấy vàng bỏ đầy túi ba gang rồi lại theo chim trở về nhà. Từ đó, người em trở nên giàu có.

Người anh nghe thấy em giàu liền sang chơi và lân la hỏi chuyện. Em không giấu giếm kể lại cho anh tường tận mọi điều. Người anh nằng nặc đòi đổi nhà cửa ruộng vườn của mình lấy mảnh vườn và cây khế, người em dù không muốn nhưng thấy anh cương quyết quá cũng đành đởi cho anh.

Mùa năm sau, cây khế lại sai trĩu những quả vàng chín mọng, người anh khấp khởi mừng thầm, ngày ngày ngóng chờ con chim lạ tới. Thế rồi một hôm, chim tới ăn khế, người anh giả vờ khóc lóc, chim cũng nói:

“Ăn một quả trả một cục vàng

May túi ba gang, mang đi mà đựng”

Người anh nghe vậy, mừng như mở cờ trong bụng, vội vã cùng vợ may một chiếc túi to thật là to. Hôm sau chim tới đưa người anh đi lấy vàng ở hòn đảo xa lạ nọ. Nhìn thấy vàng bạc châu bái trên đảo, người anh vội vàng nhết đầy túi to, lại còn giắt khắp người. Khi người anh leo lên lưng chim, chim phải vổ cánh mấy lần mới bay lên được. Vì quá nặng nên chim bay chậm, mãi vẫn ở trên biển. Chim bảo người anh vứt bớt vàng bạc đi nhưng anh ta không chịu. Chim nặng quá, nghiêng cánh, thế là người anh tham lam cùng túi vàng rơi xuống biển sâu, không bao giờ trở về được nữa.

Kể lại một truyện đã biết (truyền thuyết, cổ tích) bằng lời văn của em: Truyện Sơn Tinh – Thủy Tinh.

Ngày em còn bé, mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, mẹ em lại thì thầm kể cho em nghe một câu chuyện cổ tích, mẹ kể bằng trí nhớ của mẹ nên những câu chuyện ấy nó như thêm lung linh, huyền ảo, nó không diễn ra đều đều, mà đôi khi nó còn được tạo thêm những tình tiết mới, những nhân vật mới, nhưng vẫn không làm mất đi nội dung của nó. Em rất thích cách kể chuyện của mẹ, thích trí tưởng tượng của mình như cũng đang bay bổng trong thế giới cổ tích ấy, và hôm nay trí tưởng tượng ấy đã bay từ quá khứ, từ truyền thuyết về hiện tại.

Thời Vua Hùng Vương thứ 18, cuộc sống của người dân vô cùng sung túc và no ấm, khắp nơi ai ai cũng tưng bừng mở hội mừng những mùa vàng bội thu. Nhà vua hài lòng lắm, ngài có một cô con gái yêu tên là Mỵ Nương cũng vừa đến tuổi cập kê, nàng có một sắc đẹp hiền dịu, đoan trang. Nhà vua muốn tìm cho con một người chồng xứng đáng, ngài quyết định mở cuộc thi kén rể, những người con trai trong cả nước đều đổ về chốn đô thành để mong lọt vào mắt xanh của Mỵ nương. Một buổi sáng, có hai chàng trai khôi ngô tuấn tú cùng đến trước điện rồng. Một người có nước da rám nắng, thân hình cường tráng, ánh mắt sáng như sao, chàng đến từ núi rừng và xưng tên là Sơn Tinh, còn chàng trai kia có một mái tóc bồng bềnh như sóng nước, trông dáng dấp mảnh dẻ thanh tú, nhưng thái độ cũng vô cùng quyết liệt, chàng tự xưng là Thủy Tinh sống nơi biển cả. Phần so tài đã diễn ra nhưng phần thắng cuộc lại thuộc về người con của núi, Thủy Tinh không chấp nhận thua cuộc, chàng đuổi theo đôi uyên ương đòi cướp lại Mỵ Nương…

Và thời hiện tại bắt đầu…

Nước dâng cuồn cuộn đỏ ngầu, rừng đầu nguồn từ lâu đã bị đốt, bị chặt phá tan hoang, đến cả cái gốc cây cũng bị người dân đào lên bán về xuôi làm vật trang trí, những dòng nước càng trở nên hung hãn khi không bị 1 vật gì ngáng trở, chúng lao ầm ầm về xuôi, đi đến đâu chúng cuốn phăng nhà cửa, của cải đến đấy, khắp nơi nhìn đâu cũng chỉ một biển nước mênh mông. Cơn thịnh nộ của Thủy Tinh thật là khủng khiếp, chàng muốn khắp mọi nơi phải quy phục sức mạnh của chàng, đầu hàng sức mạnh của nước. Nhưng chàng không biết rằng Sơn Tinh đã chuẩn bị mọi thứ để phòng vệ, những người dân của chàng đã được trang bị những thiết bị tối tân hiện đại nhất, họ dùng điện thoại di động để đưa thông tin liên lạc một cách nhanh nhất, thông báo những nơi cần phải đến trợ giúp ngay lập tức. Những chiếc máy bay trực thăng khẩn cấp cất cánh bay đến tiếp cứu những người dân đang bị dòng nước cuốn đi, những chiếc xuồng máy chở đầy hàng cứu trợ luồn lách vào những khu vực khó đến nhất để mang lương thực thực phẩm đến cho mọi người, những chiếc máy xúc đang hối hả làm việc, từng đống đất cao ngất như núi do nước đẩy từ trên núi xuống được máy xúc xúc lên đổ vào những chiếc xe tải to đùng, hàng đoàn xe chở đất lũ lượt chạy hối hả về tuyến đê xung yếu đang được cấp tốc bồi đắp thêm, hàng tấn đất đá đổ xuống ào ào, máy ủi xông trận đẩy những khối đất đá ấy vào đúng vị trí, cửa xả lũ đã được xây dựng to rộng hơn bởi xi măng cốt thép mở toang ra đón cơn lũ tới, dòng nước đang ầm ầm đổ xuống bỗng trở nên hiền hòa trước một bức tường đất đá dày kéo dài dọc triền sông, chúng buộc phải chảy nhẹ nhàng men theo bờ đê đã được bồi đắp rồi trở về với biển. Thủy Tinh mệt mỏi, chàng thôi hô phong hoán vũ, gió ngừng thổi mạnh, nước mưa ngừng rơi, nước dần dần rút, chàng phải chấp nhận thua cuộc.

Nhưng hàng năm, khi tập trung thêm được lực lượng, Thủy Tinh lại dâng nước lên mong đánh bại được Sơn Tinh, trong khi đó mỗi năm con người lại cũng góp tay với Thủy Tinh tàn phá thiên nhiên, tàn phá những cánh rừng phòng hộ, hủy hoại bầu khí quyển… Nếu con người vẫn chưa có ý thức được sự cần thiết của việc bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường sống của mình, biết đâu có ngày Thủy Tinh sẽ thắng?

———– HẾT ———– 

Đóng Vai Nhân Vật Tấm Kể Lại Chuyện Cổ Tích Tấm Cám

Đóng vai nhân vật Tấm kể lại chuyện cổ tích “Tấm Cám”

Tôi và Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Hai chị em suýt soát tuổi nhau. Mẹ tôi sớm đã qua đời. Sau đó mấy năm thì cha tôi cũng chết. Tôi ở với dì ghẻ là mẹ của Cám. Dì ghẻ là người rất cay nghiệt. Hằng ngày, Tôi phải làm lụng vất vả, hết chăn trâu, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo; đêm lại còn xay lúa giã gạo mà không hết việc. Trong khi đó thì Cám được mẹ nuông chiều, được ăn trắng mặc trơn, suốt ngày quanh quẩn ở nhà, không phải làm việc nặng.

Bởi được cưng chìu, lại rất lười biếng, Cám thường lừa dối tôi để được mẹ khen. Một lần dì hứa sẽ thưởng chiếc yếm đỏ cho ai bắt được nhiều cá tôm hơn. Tôi và Cám đều thích cái yếm ấy. Bởi Tôi nhờ mò cua bắt ốc đã quen nên chỉ một buổi là được đầy giỏ vừa cá vừa tép. Còn Cám thì đủng đỉnh dạo hết ruộng nọ sang ruộng kia, mãi đến chiều vẫn không được gì. Muốn cướp công, Cám đã lừa tôi lặn xuống ao sâu và trút sạch tép vào giỏ của mình. Lúc Tấm bước lên chỉ còn giỏ không, bèn ngồi xuống bưng mặt khóc hu hu. Bụt hiện lên hỏi sự tình, tôi kể đầu đuôi câu chuyện cho bụt nghe Thương tình, bụt bảo tôi đem con cá bống còn sót lại trong giỏ về thả xuống giếng mà nuôi. Mỗi bữa, đáng ăn ba bát thì con ăn hai, còn một đem thả xuống cho bống. Tôi không hiểu nuôi bống để làm gì nhưng có thêm bạn cũng vui. Tôi theo lời Bụt thả bống xuống giếng. Rồi từ hôm ấy trở đi, cứ sau bữa ăn, Tôi đều để dành cơm, giấu đưa ra cho bống.

Không chỉ riêng gì Cám mà cả mụ dì ghẻ cũng ra tâm ngăn cản và hãm hại tôi hết lần này đến lần khác. Con bóng sau đó bị mẹ con mụ bắt giết thịt. Nhờ con gà chỉ, Tôi mới nhặt đủ bộ xương của bống vươn vãi trong bếp cất vào bỏ lọ và đem chôn dưới chân giường như lời Bụt dặn. Mất bống, Tôi buồn lắm.

Ít lâu sau, nhà vua mở hội trong mấy ngày đêm. Già trẻ trai gái các làng đều nô nức đi xem. Trên các nẻo đường, quần áo mớ ba mớ bảy dập dìu tuôn về kinh như nước chảy. Dì và Cám cũng sắm sửa quần áo đẹp để đi trẩy hội. Thấy Tôi cũng muốn đi, dì ghẻ nguýt dài khinh bỉ. Không muốn cho tôi đi, dì lấy một đấu gạo trộn lẫn với một đấu thóc, bảo tôi hãy nhặt xong cho dì chỗ gạo này rồi đi đâu hãy đi, đừng có bỏ dở; về không có gì để thổi cơm, dì đánh. Nói đoạn, hai mẹ con quần áo xúng xính lên đường. Tôi ngồi nhặt một lúc, thấy sốt ruột, nghĩ rằng không biết bao giờ mới nhặt xong, bèn ngồi khóc một mình. Bụt lại hiện lên, gọi đàn sẻ xuống nhặt hộ. Bụt còn chỉ tôi lấy quần áo từ những hủ đựng xương của bống ngày nào để đi dự hội. Cả ngựa và xe đều có đủ cả.

Tôi mừng quá vội tắm rửa rồi thắng bộ vào, đoạn cưỡi lên ngựa mà đi. Ngựa phóng một chốc đã đến kinh đô. Nhưng khi phóng qua chỗ lội, Tôi đánh rơi một chiếc giày xuống nước, không kịp nhặt. Khi ngựa dừng lại ở đám hội, Tôi lấy khăn gói chiếc giày còn lại rồi chen vào biển người. Giữa buổi hội đông vui, bỗng người hầu nhà vua truyền chỉ nhà vua có nhặt được một chiếc giày thật xinh đẹp, ai ướm vừa sẽ trở thành vợ vua. Các cô gái ai cũng tranh nhau thử nhưng chẳng ai vừa cả. Cuối cùng, chỉ còn mình tôi, tôi lưỡng lự ướm thử. Dì ghẻ và Cám nhìn thấy thử giày bĩu môi ganh ghét. Nào ngờ chiếc giày vừa vặn chân tôi. Nhớ đến chiếc giày của mình bị mất ở chỗ lội, tôi bán tín bán nghi, lẽ nào là chiếc giày ấy? Tôi liền mở khăn lấy luôn chiếc thứ hai đi vào. Hai chiếc giày giống nhau như đúc. Bọn lính hầu hò reo vui mừng. Lập tức vua sai đoàn thị nữ rước tôi vào cung. Tôi bước lên kiệu trước con mắt ngạc nhiên và hằn học của mẹ con Cám.

Khi trở thành hoàng hậu, sống trong cung gấm lụa là nhưng lòng tôi chẳng khi nào ngui nỗi nhớ quê nhà. Ngày giỗ cha, tôi xin nhà vua cho về làm giỗ cha tươm tất, đền ơn báo hiếu. Dì ghẻ và Cám vốn từ lâu đã ganh ghét, còn muốn cướp ngôi hậu của tôi, mưu đồ tìm cách hại chết tôi. Mụ dì ghẻ vội vàng lột quần áo của Tôi cho con mình mặc vào rồi đưa vào cung nói dối vua rằng Tôi không may bị rơi xuống ao chết đuối, nay đưa em vào để thế chị. Vua nghe xong, trong bụng không vui, nhưng vẫn không nói gì cả.

Tôi chết oan ức, hồn hoá làm chim vàng anh rồi bay một mạch về kinh, đến vườn ngự. Thấy Cám đang giặt áo cho vua ở giếng, biết nó tính vụng về, tôi dừng lại trên một cành cây, cất tiếng bảo nó phải giạt phơi áo chồng cẩn thận rồi bay thẳng vào cung đậu ở cửa sổ, bằng tiếng hót, cố làm cho nhà vua biết tôi là Tấm nhưng nhà vua chẳng thể nhân ra. Tôi vẫn kiên trì, vua đi đâu, chim bay đến đó. Thấy chim quyến luyến theo mình, vua bảo: ” – Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh, chui vào tay áo”. Nghe lời, tôi liền bay vào tay áo nhà vua. Vua yêu quý tôi quên cả ăn ngủ. Vua sai làm một cái lồng bằng vàng cho chim ở. Từ đó, ngày đêm, vua chỉ mê mải với chim, không tưởng đến Cám nữa.

Ghen tức với vàng anh, Cám vội về nhà mách mẹ đủ điều. Mẹ nó bảo cứ bắt chim làm thịt ăn rồi kiếm điều nói dối vua. Trở lại cung vua, Cám nhân lúc vua đi vắng, bắt chim làm thịt nấu ăn, rồi vứt lông chim ở ngoài vườn. Chưa thoát kiếp nhân sinh, những chiếc lông chim vàng anh ở vườn hoá ra hai cây xoan đào. Cây lớ nhanh như thổi, chẳng mấy chóc đã lớn cành canh lá, phủ bóng mát rượi trong vườn. Khi vua đi chơi vườn ngự, tôi khua khuẩy cành lá xuống che kín thành bóng tròn như hai cái lọng. Vua thấy cây đẹp rợp bóng, sai lính hầu mắc võng vào hai cây rồi nằm chơi hóng mát. Khi vua đi khỏi thì cành cây lại vươn thẳng trở lại. Từ đó, không ngày nào là vua không ra nằm hóng mát và quấn quýt ben tôi.

Điều đó lại khiến Cám ghen tức, nó lại về mách mẹ và lập tức cho người chặt cây xoan đào làm khung cửi.Tôi tức giận nó, cứ mỗi khi nó ngồi dệt, tôi lại buông lời chửi rủa nó. Sợ hãi, nó lại về mách mẹ và đốt khung cửi, tro vứt ra ngoài đường xa hoàng cung để được yên tâm. Từ đống tro bên đường, tôi lại hóa thân thành một cây thị cao lớn, cành lá sum sê. Đến mùa, cây thị chỉ đậu được có một quả, nhưng mùi thơm ngát toả ra khắp nơi. Có bà lão hàng nước gần đó, một hôm đi qua dưới gốc, ngửi thấy mùi thơm phản phát, ngửng đầu nhìn lên, thấy quả thị trên cành cao, bèn giơ bị ra và xin thị rụng vào bị bà đẻ mang về ngửi thơm. Biết bà lão thạt lòng, tôi rụng quả vào bị. Bà lão nâng niu đem về nhà cất trong buồng, thỉnh thoảng lại vào ngắm nghía và ngửi mùi thơm.

Ngày nào bà lão cũng đi chợ vắng. Từ trong quả thị, tôi chui ra giúp bà quét dọn nhà cửa sạch sẽ, rồi đi vo gạo thổi cơm, hái ra ở vườn nấu canh. Xong việc, tôi lại thu hình bé nhỏ như cũ rồi chui vào vỏ thị. Lần nào đi chợ về, bà lão cũng thấy nhà cửa ngăn nắp, cơm ngon canh ngọt sẵn sàng thì lấy làm lạ.

Chuyện lạ không thể giấu kín được lâu. Bà lão từ lau đã bán tín bán nghi có điều gì đó dị thường ở trong nhà nên một hôm bà giả vờ đi chợ, đến nửa đường lại lén trở về, rình ở bụi cây sau nhà. Trong khi đó, tôi từ quả thị chui ra rồi cũng làm các việc như mọi lần. Bà lão rón rén lại, nhìn vào khe cửa. Khi thấy một cô gái xinh đẹp thì bà mừng quá, bất thình lình xô cửa vào ôm choàng lấy Tôi, đoạn xé vụn vỏ thị. Từ đó, Tôi ở với bà. Hằng ngày Tôi giúp bà các việc thổi cơm, nấu nước, gói bành, têm trầu để cho bà ngồi bán hàng.

Một hôm vua đi chơi, ra khỏi hoàng cung. Thấy có quán nước bên đường sạch sẽ bèn ghé vào. Bà lão mang trầu nước dâng lên vua, lúc ấy tôi ở trong phòng vì e ngại. Thấy trầu têm cánh phượng, vua sực nhớ tới trầu tôi têm ngày trước cũng y như vậy, liền phán hỏi và muốn gặp người têm trầu. Bà lão gọi Tôi ra, Tôi vừa xuất hiện, vua nhận ra ngay vợ mình ngày trước, có phần trẻ đẹp hơn xưa. Vua mừng quá, bảo bà hàng nước kể lại sự tình, rồi truyền cho quân hầu đưa kiệu rước Tôi về cung.

Cám thấy Tôi trở về được vua yêu thương như xưa thì nó không khỏi sợ hãi, suốt ngày u sầu. Tôi vì tình nghĩa chị em nên cung không nhắc lại chuyện xưa, lại còn cho gọi dì ghẻ vào cung để Cám có người trò chuyện. Thế nhưng, lòng người đa đoan, dì ghẻ và Cám dù đã được tôi tha thứ, khoan lượng nhưng vẫn chưa từ bỏ mưu đồ hãm hạm, cướp ngôi của tồi. Một hôm, Cám khẽ hỏi làm thế nào mà giữ được vẻ đẹp đến thế. Biết nó muốn trở nên xinh đẹp như tôi để mê dụ nhà vua, một lần nữa loại bỏ tôi. Tôi không đáp, chỉ hỏi lại có muốn đẹp không để chị giúp. Nghe tôi nói thế, nó mừng quá, bằng lòng ngay. Tôi sai quân hầu đào một cái hố sâu và đun một nồi nước sôi. Tất cả đã tươm tất, tôi bảo nó xuống hố rồi sai quân hầu dội nước sôi vào hố. Cám chết tức tửi. Mụ dì ghẻ thấy vậy cũng lăn đùng ra chết…

Từ đó, tôi sống hạnh phúc bên nhà vua, sinh nhiều hoàng tử và công chúa, không còn ai hãm hại tôi nữa. Việc trừng phạt mẹ con Cám tuy có phần nặng nề nhưng những con người bội bạc, lòng đầy dã tâm như thế nếu không trừng phạt thì quả thực không công bằng.

Cập nhật thông tin chi tiết về Kể Lại Truyện Tấm Cám Bằng Lời Văn Của Em Hay Nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!