Xu Hướng 2/2023 # Đường Bá Hổ – Đòa Hoa Am Ca # Top 6 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Đường Bá Hổ – Đòa Hoa Am Ca # Top 6 View

Bạn đang xem bài viết Đường Bá Hổ – Đòa Hoa Am Ca được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Đường Dần tự là Tử Uý, Bá Hổ (nên còn được gọi là Đường Bá Hổ), hiệu là Lục Như cư sĩ, Đào Hoa am chủ, Lỗ quốc đường sinh, Thoát thiền tiên lại, tự xưng là Minh triều Giang Nam đệ nhất phong lưu tài tử.

Tương truyền ông sinh vào giờ Dần, ngày Dần, tháng Dần, năm Dần (Thành hóa thứ 6 đời Hiến Tông nhà Minh) do vậy được đặt tên là Đường Dần.

Đường Dần (chữ Hán: 唐寅; ) là một danh hoạ, một nhà thơ nổi tiếng đời nhà Minh.

Đường Bá Hổ là đệ tử xuất sắc của danh hoạ Chu Thần.

Đường Dần người huyện Ngô thuộc Tô Châu – tỉnh Giang Tô, xuất thân trong một gia đình buôn bán.

Trong dân gian có rất nhiều truyền thuyết về Đường Bá Hổ, đặc biệt là câu chuyện đã được dựng thành phim là: “Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương”, nhưng đó hoàn toàn là truyền thuyết và ông chưa hề lấy Thu Hương. Theo nghiên cứu ông có 3 người vợ. Năm 19 tuổi ông cưới vợ là Từ thị là thứ nữ của Từ Đình Thụy, nhưng khi ông khoảng 24 tuổi thì người vợ đầu qua đời. Sau đó có lẽ ông đã cưới người vợ thứ hai, nhưng gặp khi bị liên lụy ở khoa trường, nên bà này đã bỏ đi. Về sau ông lấy người vợ họ Thẩm tên là Cửu Nương, người đời 1 đồn mười, mười đồn trăm, cuối cùng thành ra: Đường Dần cưới 9 người vợ. Còn Thu Hương không phải là nô tì trong phủ họ Hoa mà là một danh kỹ ở Nam Kinh, có cuộc đời đầy trắc trở.

Trong thời gian tuổi trẻ, Đường Dần đã gặp phải một biến cố lớn trong gia đình, đó là cuối năm ông 24 tuổi, cha ông và người vợ đầu đã lần lượt qua đời, và đến đầu năm sau, mẹ cùng người em gái lại lần lượt ra đi. Trong một thời gian ngắn, mất đi 4 người thân, chỉ còn lại ông và người em trai dựa vào nhau mà sống. Từ năm 16 tuổi Đường Dần đã là một “khóa sinh”, nhưng ông có vẻ không ham công danh. Sau 3 năm chịu tang, và có lẽ cũng nhờ sự khuyên nhủ của Chúc Doãn Minh, ông mới chịu khó đọc sách 1 năm rồi tham gia khoa thi hương năm Mậu Ngọ niên hiệu Hoằng Trị (1498) ở phủ Ứng Thiên (Nam Kinh) và đã đỗ Giải Nguyên (đứng đầu khoa). Vì vậy trong rất nhiều ấn chương của Đường Dần còn có ấn: “Nam Kinh Giải Nguyên”. Lúc này, danh tiếng của Đường Dần đã rất cao, quan chủ khảo kỳ thi năm ấy ở Nam Kinh là Lương Trữ sau khi xem văn của ông đã thốt lên: “Kẽ sĩ có kẻ kỳ tài như vậy sao? Giải nguyên thực đáng lắm!” đồng thời giới thiệu ông lên Trình Mẫn Chính là quan chủ khảo kỳ thi hội 2 năm sau. Tuy nhiên từ trước đó, Đường Dần đã quen biết các bậc đại nho ở đất Ngô như: Văn Lâm (cha của Văn Trưng Minh), Vương Ngao, Nghê Nhạc, Ngô Khoan … và rất được coi trọng trên văn đàn.

Nhưng trong kỳ thi hội 2 năm sau, Đường Dần không may gặp liên lụy trong chuyện Hoa Sưởng vu cáo quan chủ khảo Trình Mẫn Chính, rằng Mẫn Chính tiết lộ đề cho một số người trong đó có Đường Dần.

Bá Hổ đi Kinh thành tham gia thi tổng hợp, công danh phú quý sắp thành, thế nhưng tên đại địa chủ ở Âm Giang tên là Tư Kinh cùng đi thi với Bá Hổ đã hối lộ cho quan coi thi Gia Đồng, cho nên hắn ta có được đề thi trước. Sau khi vụ việc bị bại lộ, Đường Bá Hổ cũng bị liên lụy, bị bắt ngồi tù, bị tra đánh lăng nhục. Kể từ đó, vốn có đức tính thanh cao, Đường Bá hổ hết sức có ác cảm đối với việc thi cử quan trường. Bá Hổ kết bạn với Trương Linh, một tay chơi cuồng nhiệt, hằng ngày hai người cứ là uống rượu phè phỡn với nhau, về sau dưới sự khuyên nhủ của người bạn thân tên là Doãn Minh, Bá Hổ mới quyết tâm tu trí học tập, đồng thời quyết tâm lấy viết thơ viết lách hội họa làm kế sinh nhai cho cả đời mình.

Vào những năm cuối đời, Đường Bá Hổ tín ngưỡng Phật Giáo, từng làm thơ tự trách mình rằng, đại trượng phu không mang công danh, cũng nên khảng khái mạnh khỏe, rồi khắc con dấu triện tự phong mình là “Tài tử phong lưu đệ nhất Giang Nam”. Sau khi được Ninh vương Nam Xương tuyển dụng, phát hiện Ninh Vương có ý định làm phản, Bá Hổ liền giả điên, tư tưởng tương đối suy đồi. Trong lịch sử Trung Quốc, có rất nhiều những câu chuyện thú vị phong lưu về Đường Bá Hổ, những bộ phim truyện như “Đường Bá Hổ điểm Thu Hương”, “Tam Tiếu” v v… đều là cải biên theo truyền thuyết của Đường Bá Hổ mà thành.

Thời nhà Minh, Ninh Vương Chu Trấn Hào rất ngưỡng mộ tài năng của họa sĩ Đường Bá Hổ. Ông ta từng cử người mang rất nhiều vàng bạc đến Tô Châu để mời Đường Bá Hổ về nhà mình. Sau khi Đường Bá Hổ đến, Ninh Vương sắp xếp cho ông ta ở trong một nhà trọ sang trọng, đối xử rất nhiệt tình, chu đáo. Đường Bá Hổ ở đó nửa năm, thấy Ninh Vương làm rất nhiều chuyện coi thường luật pháp triều đình, nên ông suy đoán rằng sau này Ninh Vương chắc chắn sẽ làm phản, vì vậy ông giả điên giả dại.

            Ninh Vương sai người đem quà đến tặng cho Đường Bá Hổ. Ông bèn gỡ hết quần áo ra, ngồi giữa nhà, còn chửi bới người của Ninh Vương. Người nhà Ninh Vương mang quà về, bẩm báo mọi chuyện cho ông ta biết. Vương Ninh nói: ”Ai bảo Đường Bá Hổ là một hiền tài? Theo ta, hắn chỉ là một kẻ cuồng sĩ mà thôi!”. Thế là Ninh Vương bèn ra lệnh đưa Đường Bá Hổ về quê. Không lâu sau, quả nhiên Ninh Vương dấy binh làm phản.

Khi Đường Bá Hổ trở lại Tô Châu sau chuyến lãng du đó, gia đình ông rơi vào cảnh cùng túng, vợ con lại bỏ nhà đi, bản thân ông phải mưu sinh bằng cách bán văn bán tranh và giải sầu bằng những nét đan thanh. Năm 36 tuổi, ông dời đến Thung Lũng Hoa Đào (Đào Hoa Ổ) dựng mái lều tranh bằng tiền bán tranh và tiêu dao ở đó cho đến cuối đời.

Năm 1523, Đào Hoa Am Chủ bệnh rồi mất ở Đào Hoa Am giữa Thung Lũng Hoa Đào, như ước nguyện sinh thời, để lại bài Đào Hoa Am Ca 桃 花 庵 歌muôn đời bất hủ:

Bản Đường Dần viên, Tô Châu:

桃花坞里桃花庵 Đào hoa ổ lý đào hoa am/   Thôn hoa đào có “am” hoa đào  (am: lều tranh)

桃花庵下桃花仙 Đào hoa am há đào hoa tiên/ “Am” hoa đào có tiên hoa đào

桃花仙人种桃树 Đào hoa tiên nhân chủng đào thụ/ Tiên nhân hoa đào từ loài cây đào

又折花枝当酒钱 Hựu chiết hoa chi đương tửu tiền/ Lại đổi cành hoa lấy tiền rượu.

酒醒只在花前坐 Tửu tỉnh trích tại hoa tiền tọa/ Chỉ tỉnh rượu lúc ngồi trước chốn hoa

酒醉还须花下眠  Tửu túy hoàn tu hoa hạ miên/ Say rượu lại chờ hoa hạ xuống

花前花后日复日 Hoa tiền hoa hậu nhật phục nhât/ Trước hoa, sau hoa, ngày lại ngày

酒醉酒醒年复年 Tửu túy tửu tỉnh niên phục niên/ Say rượu, tỉnh rượu,  năm lại năm.

不愿鞠躬车马前 Bất nguyện cúc cung xa mã tiền/ Chẳng nguyện cúi mình trước xe ngựa

但愿老死花酒间 Đãn nguyện lão tử hoa tửu gian/ Vẫn nguyện chết già chốn rượu hoa

车尘马足贵者趣 Xa trần mã túc quý giả thú/ Xe ngựa trần, “chân quý” có kẻ đón

酒盏花枝贫者缘 Tửu trần hoa chi tử giả duyên/ Chén rượu, cành hoa, thiếu người có duyên.

若将富贵比贫贱 Nhược tương phú quý bì bần tiện/ Đem phú quý so với bần tiện

一在平地一在天 Nhất tại bình địa nhất tại thiên/ Một chốn đất yên. một chốn tiên

若将贫贱比车马 Ngược tương bần tiện bì xa mã/ Đem bần tiện so với ngựa xe

他得驱驰我得闲 Tha đắc khu trì ngã đắc nhàn/ Ngươi được cưỡi ngựa, ta được chuồng

世人笑我忒疯癫 Thế nhân tiếu ngã thắc phong điên/ Nhân thế cười ta hóa khùng điên (Thế nhân: người đời)

我笑世人看不穿 Ngã tiếu thế nhân khán bất xuyên/ Ta cười nhân thế nhìn chẳng thấu

记得五陵豪杰墓 Kí đắc Ngũ Lăng hào kiệt mộ/ Nhớ rằng mộ Ngũ Lăng hào kiệt

无酒无花锄作田 Vô tửu vô hoa sừ tác điền/ Ko rượu ko hoa làm cuốc đất.

Link: http://baike.baidu.com/view/109511.htm

Dịch thơ:

Ở thôn đào có am hoa đào

Am hoa đào có tiên hoa đào

Tiên hoa đào lại từ cây đào

Lấy đổi cành hoa lấy đổi rượu.

Tỉnh rượu lại đã ngồi trước hoa

Say rượu lại chờ hoa rụng xuống

Trước hoa, sau hoa, ngày lại ngày

Say rượu, tỉnh rượu, năm lại năm.

Chẳng chịu cúi mình trước ngựa xe

Lại nguyện chết già giữa chốn hoa

Xe ngựa, quyền thế, kẻ đón đưa

Có rượu, có hoa, thiếu bạn cùng.

Đem phú quý so với bần tiện

Một chốn đất yên, một chốn tiên

Đem bần tiện so với ngựa xe

Người thích chạy ngựa, ta thích chuồng.

Nhân thế cười ta bảo khùng điên

Ta cười nhân thế nhìn chẳng “xuyên”

Nhớ mộ Ngũ lăng hào kiệt xưa

Không rượu, không hoa, cuốc đất làm.

Tranh Đường Bá Hổ

Cùng tung bay nào ^o^:

Email

In

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Đọc Trường Ca “Mặt Đường Khát Vọng” Của Nhà Thơ Nguyễn Khoa Điềm

Nguyễn Khoa Điềm (tên khác là Nguyễn Hải Dương; sinh 15/4/1943) là một nhà thơ, nhà chính trị Việt Nam.

Ông nguyên là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng khóa IX, Trưởng ban Tư tưởng-Văn hóa Trung ương; Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa X, Bộ trưởng Bộ Văn hóa-Thông tin (nay là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch).

Ông là cựu sinh viên của Trường Đại học Sư phạm Hà Nội.

Nguyễn Khoa Điềm sinh tại thôn Ưu Điềm, xã Phong Hòa, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên-Huế. Thân sinh của ông là nhà báo Hải Triều, thuộc dòng dõi quan Nội tán Nguyễn Khoa Đăng, gốc An Dương (tỉnh Hải Dương cũ nay là Hải Phòng). Quê quán: làng An Cựu, xã Thủy An, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên-Huế.

Ông tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1964, cùng lứa với Phạm Tiến Duật, Lê Anh Xuân. Sau đó, ông vào miền Nam hoạt động trong phong trào học sinh, sinh viên Huế; tham gia quân đội, xây dựng cơ sở của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, viết báo, làm thơ,… cho đến năm 1975.

Nguyễn Khoa Điềm từng bị giam tại nhà lao Thừa Phủ. Đến chiến dịch Mậu Thân 1968, ông được giải thoát, tiếp tục trở lại hoạt động. Vào thời điểm này, Nguyễn Khoa Điềm mới bắt đầu làm thơ.

Nguyễn Khoa Điềm trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 1975. Sau 1975, ông tham gia công tác Đoàn Thanh niên Cộng sản; Chủ tịch Hội Văn nghệ Bình Trị Thiên, Phó Bí thư Thường trực Tỉnh uỷ Thừa Thiên-Huế.

Ông có mặt trong Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa III. Năm 1994 Nguyễn Khoa Điềm ra Hà Nội, làm Thứ trưởng Bộ Văn hóa-Thông tin. Năm 1995, ông được bầu làm Tổng Thư ký Hội Nhà văn Việt Nam khóa V.

Năm 1996, tại Đại hội Đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ VIII, Nguyễn Khoa Điềm bầu vào Ban Chấp hành Trung ương.

Ông là Đại biểu Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam khoá X và từ tháng 11 năm 1996 là Bộ trưởng Bộ Văn hóa-Thông tin.

Năm 2001, tại Đại hội Đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ IX, Nguyễn Khoa Điềm trở thành Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương (2001-2006).

Đã xuất bản

Cửa thép (ký, 1972)

Đất ngoại ô (tập thơ, 1973)

Mặt đường khát vọng (trường ca, 1974) 9 chương

Ngôi nhà có ngọn lửa ấm (tập thơ, 1986)

Thơ Nguyễn Khoa Điềm (1990)

Cõi lặng (tập thơ, 2007)

Giải thưởng

Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam với tập thơ “Ngôi nhà có ngọn lửa ấm”.

Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô (giải B) với tập thơ “Cõi lặng” năm 2010

Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật./.

Bài Thơ Bắp Cải Xanh ( Phạm Hổ )

Bài thơ Bắp Cải Xanh ( Phạm Hổ ) là một bài thơ được nhiều độc giả biết đến nhất là những em nhỏ yêu thích thơ ca. Ông được mệnh danh là ông hoàng thơ thiếu nhi bởi ông đã sáng tác một kho tàng thơ dành cho trẻ em. Những bài thơ của ông mang màu sắc mới mẻ, lời thơ trong sáng hồn nhiên nên được các bạn nhỏ mến mộ

-Cách mạng tháng Tám thành công, tôi đi hẳn vào con đường văn học. Tôi làm thư ký trường trực ở chi hội văn hoá cứu quốc do anh Trần Mai Ninh phụ trách. Tôi viết bài ký đầu tiên về Bình dân học vụ Vén mắt được đăng ở Tạp chí Tiền phong của Hội Văn hoá cứu quốc Trung ương Hà Nội…

-Về lại khu 5 tôi được bầu làm Uỷ viên dự khuyết Ban chấp hành Chi hội Văn nghệ LK5. Cuối 1951 nhân có chủ trương giảm chế của Nhà nước, tôi xin về quê, vừa làm thông tin tuyên truyền ở xã, vừa kết hợp giúp đỡ cho gia đình

-Tôi làm việc ở nhà xuất bản Kim Đồng được ba năm thì lại chuyển qua làm ở nhà xuất bản Hội Nhà văn, rồi tiếp đó chuyển về làm ở báo Văn nghệ. Trước khi về báo tôi được cử đi vào Trại Kim Đồng và đóng với các em mồ côi, lưu lạc toàn Miền Bắc sang chiến tranh trong hai năm để sáng tác.

-Tôi trở về Hội năm 1983. Tôi làm Phó Trưởng ban đối ngoại của Hội và Chủ tịch Hội đồng văn học thiếu nhi của hội. Tôi về hưu năm 1995 (69 tuổi) và từ đó đến nay vẫn tiếp tục viết cho các em và cho cả người lớn.

-Trong khoảng thời gian từ 9-1945 đến 6-1999, tôi đã sáng tác được 25 tập thơ, 35 tập truyện, 10 kịch bản sân khấu, hoạt hình… dành cho các em. Và khoảng 10 tập thơ, 3 tập truyện ngắn và tiểu thuyết về phần viết cho người lớn

Sách viết cho thiếu nhi

-Chú bò tìm bạn (tuyển tập thơ, chọn từ hơn 15 tập thơ in riêng từng tập, in lần thứ 3, có bổ sung, NXB Kim Đồng, 1997)

-Chuyện hoa chuyện quả (truyện, Hà Nội, 1993)

-Mỵ Châu – Trọng Thuỷ (kịch, NXB Kim Đồng, 1993)

Sách viết cho người lớn

-Những ngày xưa thân ái (thơ, NXB Hội Nhà văn, 1956)

-Ra khơi (thơ, NXB Hội Nhà văn, 1960)

-Đi xa (thơ, NXB Hội Nhà văn, 1973)

-Những ô cửa, những ngả đường (thơ, NXB Hội Nhà văn, 1982)

-Vườn xoan (truyện, NXB Hội Nhà văn, 1962)

-Tình thương (truyện, NXB Phụ nữ, 1973)

-Cây bánh tết của người cô (truyện, Hà Nội, 1993)

Bắp cải xanh Xanh mát mắt Lá cải sắp Sắp vòng tròn Búp cải non Nằm ngủ giữa.

Hổ Và Các Con Vật Nhỏ Bé

[alert style=”success”]

Hổ và các con vật nhỏ bé

Hổ và các con vật nhỏ bé giáo dục các bé phải biết bình tĩnh suy nghĩ mỗi khi đứng trước những mối hiểm nguy quanh mình, phê phán những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu.

[/alert]

1. Chú Rùa thông minh

Ngày xưa, ở trên núi Ba Vì có một con Hổ rất hung dữ. Mỗi khi bắt được con vật nào nó thường đùa giỡn làm cho con vật đó khiếp sợ rồi mới ăn thịt. Một hôm, Hổ đang lang thang đi tìm mồi thì nhìn thấy một con Rùa bé nhỏ. Hổ cong đuổi nhảy tới bên cạnh, giơ chân vờn mai Rùa và cất tiếng ồm ồm chễ giễu:

Rùa gặp Hổ thì rất sợ hãi, nhưng khi thấy Hổ không ăn thịt mình liền bình tĩnh và nghĩ ra một kế để lừa Hổ. Rùa trả lời rằng:

– Bác Hổ ạ, tôi tuy bé nhỏ nhưng trong rừng này tôi đều có thể bắt cả các loài thú vật to lớn hơn tôi để ăn thịt đấy.

Nghe Rùa nói vậy, Hổ rất lấy làm lạ, liền hỏi lại:

– Này, chú đừng nói láo thế. Nếu chú đã ăn thịt được con nào lớn hơn chú thì cũng phải có cái gì làm bằng chứ chứ!

Rùa ta liền khạc ngay trong miệng ra một miếng mộc nhĩ mà Rùa thường ăn rồi nói với Hổ:

Con Hổ chưa ăn mộc nhĩ bao giờ nên tưởng là gan Voi thật, nó hoảng quá, sợ Rùa cũng sẽ bắt nó ăn gan, liền cong đuôi chạy miết.

2. Hổ và các con vật nhỏ bé – thi chạy với Cua

Hổ chạy đến một dòng suối thì dừng lại uống nước. Một con Cua từ đâu lổm ngổm bò đến ngay cạnh Hổ. Hổ quay lại giơ chân định giẫm chết Cua, nhưng nó lại nghĩ phải làm cho Cua khiếp sợ đã rồi hãy ăn thịt. Nó nói với Cua:

– Này lão Cua già kia, lão có tám chân mà ta chỉ có bốn chân, vậy lão hãy chạy thi với ta, nếu ai thua thì chịu chết, lão có bằng lòng không?

Cua rất mau trí khôn, nghĩ ngay ra một cách để chạy thi với Hổ, liền gật đầu nhận lời. Cuộc thi bắt đầu. Mỗi lần Hổ cong đuôi nhảy, Cua lại giơ hai càng cặp chặt vào đuôi Hổ. Hổ nhảy được chặng đường nào thì cái đuôi của Hổ đã vứt Cua tới đích trước rồi. Hổ nhảy mãi mà vẫn không hơn được, sợ quá nó kêu lên:

Lừa được Hổ, Cua rất thích chí, đứng cười vang lên. Hổ ta nhớ lời thích “ai thua phải chịu chết”, nhân lúc Cua đang mải cười, nó liền cong đuôi chạy thẳng một mạch, không dám quay đầu lại.

3. Thi xô đổ cây với Chim Sẻ

Hổ chạy đến một gốc cây, mệt quá nằm vật xuống nghỉ. Một con Chim Sẻ trên cây nhìn thấy Hổ, cao giọng líu lo chọc tức Hổ và thách thức rằng:

– Bác Hổ ơi! Bác to lớn hơn tôi nhiều, thế bác có dám thi với tôi xô đổ cái cây này không?

Hổ cậy mình có sức mạnh hơn Chim Sẻ nên nhận lời và còn nói thêm:

– Ta xô đổ thì mày phải chịu để ta ăn thịt, nếu ta xông không đổ mà mày xô đổ thì mày ăn thịt ta, có bằng lòng như vậy thì ta mới thi.

Chim Sẻ gật đầu, rồi cất cánh bay sang một cây khác đậu. Hổ ra sức húc mãi vào cây nhưng cây vẫn trơ trở chỉ có đám đất dưới chân Hổ là bị giẫm nát. Vần quanh gốc cây suốt buổi trưa chẳng ăn thua gì, Hổ mệt quá ngồi thở và bảo Chim đến xô cây. Chim bay lên một cành cây nhỏ quệt mỏ vào thân cây kêu lách cách và nhún nhẩy làm cho cành con chuyển rung, lá rụng lả tả xuống quanh Hổ. Chim vừa nhảy vừa kêu lên:

– Bác Hổ ơi! Bác chạy nhanh lên không cây đè chết bây giờ.

Hổ ta thấy lá rụng rào rào, tưởng cây sắp đổ thật, vội vàng cong đuôi nhảy vọt vào rừng mất.

4. Hổ và các con vật nhỏ bé – cuộc thi cuối cùng

Bị ba vố liền, Hổ ta kinh sợ, định quay về hang nằm, nhưng bụng đói meo, Hổ lại cắm cổ đi tìm mồi. Đến một ngọn núi trọc, từ xa Hổ đã nhìn thấy một con Tê Tê béo tốt, liền gắng sức lao tới. Tê Tê thấy Hổ thì cuộn tròn lại lăn vào một hốc cây. Từ trong hốc cây, Tê Tê thò đầu ra nói với Hổ rằng:

– Bác muốn ăn thịt tôi à, cũng được, tôi sẽ cho bác ăn. Nhưng bác phải thi với tôi xem ai tài giỏi làm cho những người trồng sắn dưới chân núi kia hoảng sợ. Nếu bác được thì tôi chịu để bác ăn thịt.

Hổ đói quá chẳng cần suy nghĩ gì cả gật đầu nhận lời ngay. Tê Tê bảo Hổ đứng ra xa, rồi từ hốc cây, Tê Tê lăn tròn rất nhanh xuống chân núi, những người đang trồng sắn tưởng đá ở trên núi rơi xuống liền vội vàng chạy tản ra. Thấy Tê Tê lăn xuống mọi người hoảng sợ chạy, Hổ cũng cong đuôi đâm bổ xuống. Mọi người thấy Hổ liền la lớn lên, vác cuốc vác gậy vây chặt lại, rồi đánh Hổ chết tại chỗ.

Đứng trên ngọn núi nhìn mọi người đánh chết hổ, chú Tê Tê khoái chí cười mãi, cười đến nỗi răng rụng xuống đất mọc lên thành những cây cỏ gai rất sắc. Và từ đó Tê Tê không có răng.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đường Bá Hổ – Đòa Hoa Am Ca trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!