Xu Hướng 2/2023 # Đôi Điều Cảm Nhận Về Bài Thơ ” Mẹ Ốm” # Top 2 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Đôi Điều Cảm Nhận Về Bài Thơ ” Mẹ Ốm” # Top 2 View

Bạn đang xem bài viết Đôi Điều Cảm Nhận Về Bài Thơ ” Mẹ Ốm” được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Mọi hôm mẹ thích vui chơiHôm nay mẹ chẳng nói cười được đâuLá trầu khô giữa cơi trầuTruyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nayCánh màn khép lỏng cả ngàyRuộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa.Nắng mua từ những ngày xưaLặn trong đời mẹ đến giờ chưa tanKhắp người đau buốt nóng ranMẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm.Người cho trứng, người cho camVà anh y sĩ đã mang thuốc vàoSáng nay trời đổ mưa ràoNắng trong trái chín ngọt ngào bay hươngCả đời đi gió đi sươngBây giờ mẹ lại lần giường tập điMẹ vui, con có quản gìNgâm thơ, kể chuyện, rồi thì múa caRồi con diễn kịch giữa nhàMột mình con sắm cả ba vai chèoVì con, mẹ khổ đủ điềuQuanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhănCon mong mẹ khỏe dần dầnNgày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ sayRồi ra đọc sách, cấy càyMẹ là Đất Nước, tháng ngày của con.(Trần Đăng Khoa)

Trần Đăng Khoa nổi tiếng là một thần đồng về thơ khi đang còn rất nhỏ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ của Trần Đăng Khoa trong sáng giản dị mà dạt dào cảm xúc, đầy tình yêu thương con người và thiết tha yêu quê hương đất nước. Biết bao em nhỏ Việt Nam yêu thích những bài thơ của Trần Đăng Khoa viết và bài thơ “Mẹ ốm” được đưa vào sách Tiếng Việt 4- tập 1 cũng vậy.

Mở đầu bài thơ, tác giả đã miêu tả cảnh mẹ ốm:” Mọi hôm mẹ thích vui chơiHôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu.”

Một suy nghĩ hết sức đáng yêu, chân thực mang ý nghĩa như là một lời giới thiệu ngây thơ với mọi người về sự đau ốm của mẹ.

Mẹ ốm cảnh vật cũng buồn theo: Lá trầu cũng như lặng đi và héo khô trong cơi trầu. Những lúc rỗi rãi mẹ thường ngâm nga Truyện Kiều, giờ mẹ bị ốm nên “Truyện Kiều gấp lại trên đầu…”.

Mẹ vốn là người hay lam hay làm tần tảo sớm khuya. Khi mẹ ốm thì “Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa”. Cả cuộc đời mẹ vất vả gian nan nay bị ốm, tác giả là người cảm nhận được rõ nét nhất qua hình ảnh đầy xúc động:

“Nắng mưa từ những ngày xưa Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan”.

Từ một cậu bé còn nhỏ tuổi, nhưng đã liên tưởng đến hình ảnh “nắng mưa” cho ta thấy được sự vất vả, những thăng trầm của cuộc sống mà người mẹ đã phải trải qua. Vì vậy mà tác giả như hiểu được người mẹ đang phải chịu sự “đau buốt, nóng ran” khi bị ốm. Rồi tình làng nghĩa xóm, sự quan tâm của mọi người tới mẹ cũng được nhà thơ thể hiện rất mộc mạc, giản dị mà thắm đượm tình người:

” Khắp người đau buốt nóng ran

Mẹ ơi, cô bác xóm làng đến thăm. Người cho trứng, người cho cam Và anh y sĩ đã mang thuốc vào”.

Điều đó chứng tỏ rằng, hàng ngày mẹ sống tốt với mọi người nên khi mẹ ốm mọi người quý mến và thương cảm tới mẹ. Còn nhà thơ – em bé Khoa bấy giờ đã thấu hiểu nỗi vất vả cực nhọc của mẹ trong cuộc sống lam lũ mà em đã từng chứng kiến và cảm nhận được:

“Cả đời đi gió, đi sương Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi”.

Với việc sử dụng thành ngữ “đi gió đi sương” chứng tỏ tác giả hiểu rất nhiều về sự vất vả gian khổ của người mẹ và cũng chứng tỏ tác giả rất yêu thươngmẹ, muốn làm tất cả vì mẹ, để mẹ được vui, chóng khỏi bệnh: “Mẹ vui, con có quản gì Ngâm thơ, kể chuyện, rồi thì múa ca Rồi con diễn kịch giữa nhà Một mình con sắm cả ba vai chèo”

Đôi Điều Và Hình Ảnh Về Nhất Chi Mai

Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 1 (hoavien.forumvi.com). Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 2 (hoavien2.forumvi.com). Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 1 (hoavien.forumvi.com). Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 2 (hoavien2.forumvi.com). Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 1 (hoavien.forumvi.com). Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 2 (hoavien2.forumvi.com). Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 1 (hoavien.forumvi.com). Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 2 (hoavien2.forumvi.com).

Thống Kê

Hiện có 5 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 5 Khách viếng thăm :: 3 Bots

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 79 người, vào ngày Mon Oct 24 2016, 20:59

Latest topics

” Nỗi Lòng Của Conby Nguyễn Thành Sáng Tue Mar 16 2021, 18:30

” Niềm Đau Và Nỗi Đợiby Nguyễn Thành Sáng Tue Mar 16 2021, 18:27

” Trăm Bề Đớn Đauby Nguyễn Thành Sáng Sun Mar 14 2021, 18:49

” Trọn Đời Ấp Ủby Nguyễn Thành Sáng Sun Mar 14 2021, 18:48

” mừng chaby Lê Hải Châu Sun Mar 14 2021, 16:28

” Đông Mang Nỗi Nhớby Nguyễn Thành Sáng Sat Mar 13 2021, 18:57

” Dưới Bóng Tàn Thuby Nguyễn Thành Sáng Sat Mar 13 2021, 18:56

” đi giữa mùa xuânby Lê Hải Châu Sat Mar 13 2021, 17:51

” Hoá Gió Chớ Làm Saoby Nguyễn Thành Sáng Fri Mar 12 2021, 17:39

” Chạnh Lòng Nối Tiếcby Nguyễn Thành Sáng Fri Mar 12 2021, 17:37

” chuyện ông bà giàby Lê Hải Châu Fri Mar 12 2021, 17:33

” Tình Vỡby Nguyễn Thành Sáng Thu Mar 11 2021, 21:50

” Bến Mộng Tà Huyby Nguyễn Thành Sáng Thu Mar 11 2021, 21:46

” mừng vụ xuân nàyby Lê Hải Châu Thu Mar 11 2021, 10:53

” Giống Tợ Tình Tôiby Nguyễn Thành Sáng Wed Mar 10 2021, 22:18

” Cánh Tha Phươngby Nguyễn Thành Sáng Wed Mar 10 2021, 22:16

” Em Kêu Mà Anh Chẳngby Nguyễn Thành Sáng Tue Mar 09 2021, 22:10

” Tâm Sự Với Nàngby Nguyễn Thành Sáng Tue Mar 09 2021, 22:07

” Tiếng Kêu Của Hồn Tìnhby Nguyễn Thành Sáng Mon Mar 08 2021, 19:04

” Nỗi Lòng Của Anh by Nguyễn Thành Sáng Mon Mar 08 2021, 19:02

” nhớ mẹby Lê Hải Châu Mon Mar 08 2021, 18:11

” Mộng Vườn Phôi Phaiby Nguyễn Thành Sáng Sun Mar 07 2021, 21:53

” Tiếng Lòng Khổ Đauby Nguyễn Thành Sáng Sun Mar 07 2021, 21:50

” Nỗi Đau Âm Thầmby Nguyễn Thành Sáng Sat Mar 06 2021, 18:19

” Hình Ảnh Của Emby Nguyễn Thành Sáng Sat Mar 06 2021, 18:12

” nỗi niềm tháng giêngby Lê Hải Châu Fri Mar 05 2021, 10:57

” Nỗi Lòng Thương Nhớby Nguyễn Thành Sáng Wed Mar 03 2021, 18:34

” Nỗi Niềm Chim Gãyby Nguyễn Thành Sáng Wed Mar 03 2021, 18:31

” Hé Mở Buồng Timby Nguyễn Thành Sáng Mon Mar 01 2021, 19:04

” Trọn Đời Với Emby Nguyễn Thành Sáng Mon Mar 01 2021, 18:58

” con đê làngby Lê Hải Châu Mon Mar 01 2021, 15:17

” Tiếng Lòngby Nguyễn Thành Sáng Sat Feb 27 2021, 18:44

” Để Biết Giờ Đây…by Nguyễn Thành Sáng Sat Feb 27 2021, 18:42

” Đêm Vắng Nhớ Emby Nguyễn Thành Sáng Fri Feb 26 2021, 18:53

” Lái Thuyền Ngangby Nguyễn Thành Sáng Fri Feb 26 2021, 18:50

” những sự buồnby Lê Hải Châu Fri Feb 26 2021, 11:01

” TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶTby TuyenLinh47 Fri Feb 26 2021, 10:26

” Nhìn Ảnh Chạnh Lòngby Nguyễn Thành Sáng Thu Feb 25 2021, 18:22

” Em Với Tôiby Nguyễn Thành Sáng Thu Feb 25 2021, 18:21

” nhớcối xay treby Lê Hải Châu Thu Feb 25 2021, 14:51

” Tâm Tình Phu Thêby Nguyễn Thành Sáng Wed Feb 24 2021, 14:27

” Tơ Vương Từ Nẻo Vắng…by Nguyễn Thành Sáng Wed Feb 24 2021, 14:25

” nắng tháng giêngby Lê Hải Châu Tue Feb 23 2021, 08:32

” Đọc Cánh Thơ Buồnby Nguyễn Thành Sáng Mon Feb 22 2021, 13:27

” Nỗi Đau Thương Nhớby Nguyễn Thành Sáng Mon Feb 22 2021, 13:23

” tết nàyby Lê Hải Châu Sun Feb 21 2021, 10:14

” Nỗi Niềm by Nguyễn Thành Sáng Sat Feb 20 2021, 19:04

” Niềm Thu Với Thuby Nguyễn Thành Sáng Sat Feb 20 2021, 19:02

” Hai Phía Em Và Tôiby Nguyễn Thành Sáng Sat Feb 20 2021, 18:56

” Tình khúc Tuyền Linh Nguyễn Văn Thơby TuyenLinh47 Thu Feb 18 2021, 15:42

” nhớ tết nghèo xưaby Lê Hải Châu Wed Feb 17 2021, 16:32

” những ngày sau tếtby Lê Hải Châu Tue Feb 16 2021, 10:37

” Vẫn Đây Một Nét Hiềnby Nguyễn Thành Sáng Sun Feb 14 2021, 21:01

” Lối Mộng Ta Vềby Nguyễn Thành Sáng Sun Feb 14 2021, 21:00

” bài thơ mừng thọby Lê Hải Châu Sun Feb 14 2021, 08:16

” Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muộiby Nguyễn Thành Sáng Sat Feb 13 2021, 12:40

” nắng xuânby Lê Hải Châu Sat Feb 13 2021, 07:04

” chén rượu giao thừaby Lê Hải Châu Fri Feb 12 2021, 06:53

” Thu Mãi Xoay Vầnby Nguyễn Thành Sáng Wed Feb 10 2021, 14:46

” Về Thăm Quê Ngoạiby Nguyễn Thành Sáng Wed Feb 10 2021, 14:45

” xuân này con không vèby Lê Hải Châu Mon Feb 08 2021, 19:01

” Nếu Chẳng Có Thuby Nguyễn Thành Sáng Sun Feb 07 2021, 21:13

” Thu Nayby Nguyễn Thành Sáng Sun Feb 07 2021, 21:11

” Tự Nhiên Thìby Nguyễn Thành Sáng Sat Feb 06 2021, 17:13

” Ý Nguyện Của Anhby Nguyễn Thành Sáng Sat Feb 06 2021, 17:12

” bài thơ ngày áp tếtby Lê Hải Châu Sat Feb 06 2021, 11:49

” hớn hở cũnguaanby Lê Hải Châu Thu Feb 04 2021, 17:42

” Nỗi Niềm Dĩ Vãngby Nguyễn Thành Sáng Wed Feb 03 2021, 21:27

” Ngàn Kim Châm Chíchby Nguyễn Thành Sáng Wed Feb 03 2021, 21:26

” Tự Tráchby Nguyễn Thành Sáng Tue Feb 02 2021, 21:41

Tác giả Thông điệp

Ntd Hoa Viên

Tiêu đề: Đôi điều và hình ảnh về Nhất Chi Mai Thu Mar 08 2012, 10:17

Nhất Chi Mai

Nhành mai trong thơ Mãn Giác Thiền sư­

23-08-2006 Nhà thơ Mãn Giác Thiền sư­ (1052-1096) là vị cao tăng thời Lý. Tên thật của ông là Lý Trường. Mãn Giác đại sư­ là pháp danh do vua Lý Nhân Tông tặng khi ông viên tịch. Đ­ương thời ông thường đ­ược gọi là Sùng Tín Tr­ưởng lão. Thiền sư­ là con ông Viên ngoại lang Lý Hoài Tố và là học trò của Quảng Trí Thiền sư­. Là ngư­ời có tài trí nên ông đư­ợc vua kén chọn vào dạy Thái tử Càn Đức (1071). Sau này Thái tử lên ngôi (tức là Lý Nhân Tông) rất trọng đãi thầy học, sai dựng chùa Giác Nguyên ở cạnh cung Cảnh Hư­ng cho ông trụ trì để tiện việc hỏi han và bàn bạc chính sự. Ông đư­ợc vua đặt tên là Hoài Tín và phong là Nhập nội đạo tràng. Mãn Giác Thiền s­ư là ng­ười uyên bác cả Nho, Phật, trư­ớc khi vào cung đ­ược nhiều học trò theo học và trở thành một thần tư­ợng trong thế hệ thứ 8 dòng Thiền Quang bích. Nói đến Mãn Giác Thiền s­ư hầu nh­ư ai cũng nhớ về “Đêm qua sân trư­ớc nở nhành mai”: Đại sư­ Mãn Giác mất năm 1096 đời Lý Nhân Tông khi mới 44 tuổi. Trong phút lâm chung, trư­ớc đầy đủ các s­ư tăng, Thiền s­ư đọc một bài thơ: (Xuân qua, trăm hoa rụngĐọc xong, ng­ười qua đời. Ý tuởng bài thơ thật rõ ràng, mạch lạc, súc tích, rất thiền mà cũng rất thi sĩ. Đây là bức ký hoạ t­ươi tắn, hay một câu hỏi đau đáu về lẽ tử sinh của đời ngư­ời mà biết bao thế hệ phải trăn trở? V­ượt lên triết lý tuần hoàn của nhà Phật, lẽ sống đã đư­ợc quan niệm một cách mới mẻ, lạc quan: sự sống là bất diệt! Đó là di chúc của vị chân s­ư đối với hết thảy mọi ngư­ời. Những ai “tu hành” nh­ư vậy cũng sẽ đều đ­ược nên chính giác, mãn giác, có thể vư­ợt ra ngoài cuộc sinh hoá của trời đất, cũng giống nh­ư cành mai ấy. Giá trị thẩm mỹ của bài thơ, đặc biệt là hai câu cuối đã đi vào cõi tr­ường sinh.

Xuân khứ bách hoa lạcXuân đáo bách hoa khaiSự trục nhãn tiền quáLão tòng đầu thư­ợng laiMạc vị xuân tàn hoa lạc tậnĐình tiền tạc dạ nhất chi mai Xuân tới, trăm hoa cư­ời

vtnthntvienxu.com

Trư­ớc mắt: việc đi mãiTrên đầu: già đến rồiChớ bảo xuân tàn hoa rụng hếtĐêm qua sân tr­ước nở cành mai)

Bạch Dương

Đôi điều và hình ảnh về Nhất Chi Mai

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:

Bạn không có quyền trả lời bài viết

Bài Thơ “Tiếng Gà Trưa” (Xuân Quỳnh), Đôi Điều Suy Nghĩ.

Văn học là món ăn tinh thần không thể thiếu của con người trong xã hội. Vì nguồn gốc của văn là tình cảm, là lòng vị tha, văn học sáng tạo ra sự sống, góp phần bồi dưỡng tâm hồn, tình cảm cho chúng ta. Học văn, chúng ta biết cách yêu thương, chia sẻ, biết cách làm người. Khi đọc một tác phẩm văn học nó sẽ giúp ta có thêm cảm xúc và tình cảm. Có người khi đọc một tác phẩm vì quá hay và xúc động mà rơi cả nước mắt vì người ấy đã biết thả cả tâm hồn của mình vào văn học. Văn học không những giúp ta quên hết nỗi buồn mà còn giúp ta biết yêu cuộc sống hơn qua những nhân vật và sự việc trong tác phẩm.

Để giúp các em yêu thích bộ môn chúng tôi giới thiệu đôi điều suy nghĩ về bài thơ Tiếng gà trưa của nhà thơ Xuân Quỳnh.

Xuân Quỳnh, nhà thơ nữ xuất sắc nhất của nền thơ hiện đại Việt Nam. Thơ Xuân Quỳnh sôi nổi, trẻ trung, sâu sắc và giàu nữ tính. Bên cạnh những bài thơ tình tha thiết cháy bỏng, Xuân Quỳnh còn một mảng thơ viết về những chuyện bình dị, gần gũi trong đời sống thường nhật trong gia đình với tình cảm gia đình, mẹ con, bà cháu…Bài thơ Tiếng gà trưa là một bài thơ như thế.

Những câu thơ giản dị như những bài hát đồng dao, nhưng nó làm tim ta thắt lại vì nó trong trắng, sinh động và thân thiết”.

Quả đúng như vậy, đoạn một của bài là hình ảnh Người chiến sĩ chống Mĩ cứu nước- đoàn quân ra tiền tuyến, trong đó có nhà thơ – kể về một sự việc bình thường mà rất thú vị: Trên đường hành quân, lúc tạm nghỉ ở một xóm nhỏ bên đường, người chiến sĩ bỗng nghe tiếng gà nhảy ổ vang lên

“Cục…cục tác cục ta “. Câu thơ có kết cấu đặc biệt: ngắt nhịp 1/2/2; lặp âm kết hợp sử dụng dấu chấm lững càng mô phỏng sát và rất đúng tiếng gà.

Tiếng gà rất đỗi gần gũi, thân thương, làm xao động, làm dịu bớt cái nắng trưa gay gắt, xua tan những mệt mỏi nơi người chiến sĩ…và đánh thức những kỉ niệm xa xưa, gọi về tuổi thơ, đưa các anh các chị sống lại những năm tháng hồn nhiên, tươi đẹp.

Trong những ngày cả nước chống mĩ sôi sục và ác liệt, âm thanh tiếng gà trưa dường như góp phần làm dịu đi không khí nóng bức của chiến tranh, mở ra một không gian thanh bình sâu lắng, giúp những người chiến sĩ tìm lại được chút thời gian yên tĩnh trong cõi lòng để lắng sâu suy cảm.

Sau tiếng gà nhảy ổ ở hiện tại, sang đoạn hai, tiếng gà gọi về những kỉ niệm tuổi thơ. Ba khổ, hai mươi sáu câu nối nhau cùng với tiếng gà trưa điệp lại, chúng ta được cùng người chiến sĩ ấy sống lại những ngày tháng thật dịu êm trong tình yêu thương của bà, và…những câu chuyện về những con gà mái cũng rất đáng yêu. Nào là hình hài và màu sắc của những chị ” gà mái mơ, khắp mình hoa đốm trắng”, “gà mái vàng, lông óng như màu nắng “. Một bức tranh gà mái mơ, gà mái vàng tuyệt đẹp. Nào là chuyện nhìn gà đẻ, bị bà mắng yêu. Nào là hình ảnh bà soi trứng, theo dõi quá trình gà ấp với bàn tay khum khum, với tấm lòng chắt chiu, nâng đỡ từng sự sống nhỏ nhoi trong từng quả trứng.

Rồi chuyện bà:

Mong trời đừng sương muối

Qua những dòng thơ êm nhẹ, hình ảnh người bà Việt Nam hiện lên đẹp như một bà tiên vậy. Bà tần tảo, chắt chiu, dành dụm từng quả trứng, từng chú gà con, như chắt chiu, nâng đỡ những ước mơ hạnh phúc nhỏ bé, đơn sơ của đứa cháu yêu. Hình ảnh đứa cháu được mặc bộ quần áo mới do công lao nuôi gà của bà ban tặng, hồn nhiên, ngây thơ làm sao. Chỉ là bộ quần áo được may bằng những loại vải rẻ tiền nhưng đứa cháu đã vô cùng cảm động, sung sướng, bởi vì đó là bộ quần áo được may bằng cả tấm lòng của bà dành cho cháu. Đứa cháu năm xưa giờ đã là chiến sĩ, người con ấy đã được lớn lên trong tình yêu thương, nâng đỡ của quê hương, của những người ruột thịt. Riêng nữ sĩ Xuân Quỳnh, có lẽ mối tình sâu nặng và ân nghĩa nhất là tình bà cháu. Nếu không nhớ thương và biết ơn bà, làm sao mà viết được những dòng thơ ghi lại những kỉ niệm đẹp như thế.

Từ tiếng gà trưa gọi về những kỉ niệm tuổi thơ ở đoạn hai, đến những câu thơ cuối, người chiến sĩ – tác giả Xuân Quỳnh- trở lại với cuộc sống của con người hiện tại. Tiếng gà trưa trở thành tiếng nói của quê hương, của những người ruột thịt, của cả dân tộc và đất nước lúc bấy giờ nhắc nhở giục cĩa người cầm súng. Họ tự nhủ và nhắn với bà:

Từ kỉ niệm về tình bà cháu, cảm hứng thơ mở rộng hướng tới tình yêu đất nước, nhắc nhở, giục giã những chiến sĩ – trong đó có nhà thơ- hãy chắc tay súng tiến lên chống kẻ thù xâm lược, bảo vệ gia đình, làng xóm, quê hương và nền độc lập, tự do của Tổ quốc.

Cả bài thơ là dòng hồi ức tuôn chảy không ngừng của một người chiến sĩ trên đường hành quân ra mặt trận. Kỉ niệm tuổi thơ luôn là những tình cảm thân thương, ngọt ngào nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta. Đó cũng là nguồn động viên tinh thần chiến đấu của người lính. Nhà thơ Chế Lan Viên đã viết:

Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt

Như mẹ, như cha, như vợ, như chồng

Ôi Tổ quốc nếu cần, ta chết

Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông.

Cũng trong nguồn cảm hứng dạt dào và thiêng liêng ấy, Xuân Quỳnh đã chọn một cách thể hiện giản dị hơn, gần giũ hơn mà cũng không kém phần sâu sắc.

Bài thơ Tiếng gà trưa bắt nguồn từ hoàn cảnh riêng của nhà thơ Xuân Quỳnh: mẹ mất sớm, cha sinh sống nơi xa, Xuân Quỳnh trải qua một tuổi thơ lam lũ trong sự đùm bọc, yêu thương của bà nội. Đến đây, ta chợt nhớ nhà thơ Bằng Việt cũng có một tuổi thơ như thế, cũng được sống trong tình yêu thương, chăm lo, dạy bảo của bà: Cháu ở với bà, bà bảo cháu nghe/ Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học. Có lẽ cũng giống như nhà thơ Bằng Việt, kỉ niệm về những năm tháng tuổi thơ luôn là bóng mát đi theo suốt cuộc đời nhà thơ Xuân Quỳnh, và những kỉ niệm ấy chính là sức mạnh, là nguồn động viên to lớn đối với nhà thơ trong cuộc sống cũng như trong chiến đấu.

Bài thơ khép lại, nhà thơ Xuân Quỳnh đã cho chúng ta hiểu được một điều: Tình yêu quê hương đất nước có gì xa lạ đâu, nhiều khi nó được bắt đầu từ tình cảm gia đình, từ tình bà cháu, giống như nhà văn Ê ren bua từng nói: Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc.

Người thực hiện: Trần Thị Nguyệt

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Núi Đôi (Vũ Cao)

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi

Hàng thông bờ có con đường quen.

Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói

Núi vẫn đôi mà anh mất em!

Cha mẹ đưa nhau về nhận đất

Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau

Nứa gianh nửa mái lều che tạm

Sương nắng khuây dần chuyện xót đau.

1956

I. Hoàn cảnh sáng tác bài thơ Núi Đôi

Nhà thơ Vũ Cao là một nhà thơ dù tên tuổi của ông không được nhiều người biết đến, nhưng với tác phẩm Núi Đôi độc giả yêu thích phong cách thơ ông bởi lối thơ nhẹ nhàng, trữ tình đậm chất dân gian.

Bài thơ Núi Đôi được Vũ Cao sáng tác dựa trên một câu chuyên có thật. Người con gái trong bài thơ là Trần Thị Bắc một nữ du kích Việt Minh quê ở xóm Chùa, thôn Xuân Đoài – Đoài Đông xã Phù Linh (Còn gọi là Lạc Long), huyện Sóc Sơn, Hà Nội. Trần Thị Bắc mất ngày 21/3/1954 khi rơi vào ổ phục kích của đối phương.

II. Bình giảng bài thơ Núi Đôi

Bài thơ Núi Đôi là sự diễn tả câu chuyện tình yêu xúc động trong thời kì kháng chiến chống Pháp. Câu chuyện trong thơ mang màu sắc dân gian. Hai người yêu nhau. Tình yêu của họ gắn với tình yêu đất nước, quê hương.

Mở đầu bài thơ là sự hoài niệm về một thời đẹp nhất của tuổi trẻ, tuổi thanh xuân:

Bảy năm về trước em mười bảy

Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng

Xuân Dục – Đoài Đông hai cánh lúa

Bữa thì em tới bữa anh sang”

Hai câu thơ mở đầu là sự dẫn dắt vào một không gian trong veo với hình tượng “Anh” và “Em”. Những vần thơ tự nhiên, giản dị, Tình yêu của họ không biết bắt đầu từ bao giờ, nhưng nó gắn bó với cánh đồng, với đồi núi của làng quê Xuân Dục – Đoài Đông.

“Lối ta đi giữa hai sườn núi

Đôi ngọn nên làng gọi núi đôi

Em vẫn đùa anh sao khéo thế

Núi Chồng, núi Vợ đứng song đôi”

Sự miêu tả câu chuyện tình yêu hết sức riêng tư, chân thật gắn liền với hoàn cảnh quê hương đất nước. Hình ảnh “núi chồng” và “núi vợ” là hình tượng tạo nên ngọn ” Núi đôi” tượng trưng cho niềm hạnh phúc và sự đau xót lắng động.

Núi đôi không phải chỉ có những lời ca ngợi tình yêu, ca ngợi những kỉ niệm êm đềm nơi đồng quê Xuân Dục, Đoài Đông mà còn là hình ảnh đau thương của quê hương ” Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau”. Và ngày ngừng bắn khi hành quân qua huyện, anh ghé ” thăm nhà, thăm núi đôi” nhưng:

” Mới đến đầu ao tin sét đánh

Giặc giết em rồi dưới gốc thông”

Quân giặc đến, giết chết cả người yêu, giết chế cả tuổi trẻ, ước mơ và hạnh phúc lứa đôi. Nỗi đau đớn, bàng hoàng ấy khiến ai cũng cảm thấy rưng rưng nước mắt. Nỗi đau ấy đến vào lúc anh đang hi vọng nhất.

” Không tin được dù đó là sự thật.

Giặc giết em rồi quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích em ơi

Đau xé lòng anh chết nửa con người”

Cụm từ “tin sét đánh” thể hiện sự bàng hoàng, của người Anh, người chiến sĩ khi nghe tin người yêu mất. Nhưng hình tượng người chiến sữ trong Núi Đôi không dù đau đớn đến tột cùng nhưng không gục ngã, vẫn luôn cảm thấy tự hào:

” Em sống trung thành, chết thuỷ chung”

Dù cuộc đời em trải qua thời gian ngắn ngủi, nhưng vô cùng đẹp đẽ và cao cả để lại trong Anh nỗi nghẹn ngào và kính phục.

“Anh ngước nhìn lên hai dốc núi

Hàng thông, bờ cỏ con đường quen

Nắng bụi bỗng dưng mờ bóng khói

Núi vẫn đôi mà anh mất em”

Những kỉ niệm về người yêu lại ùa về, những hình ảnh gắn với câu chuyện tình của em và anh thật chân thật và mộc mạc. Đó là “dốc núi”, hàng thông, bờ cỏ..nay chỉ còn “anh ngước nhìn”. Câu thơ:

” Núi vẫn đôi mà anh mất em”

Trong tâm trí của những người yêu nhay hình ảnh núi đôi là hình ảnh cặp đôi sẽ luôn gắn kết với nhau. Nhưng với anh “núi vẫn đôi” mà “anh mất em” ngọn núi đôi vẫn đứng đó, chỉ có anh là mất đi người yêu. Nỗi mất mát, chua xót thật không gì diễn tả được.

Từ tâm trạng chàng trai trong bài thơ, giúp ta phần nào hiểu được vẻ đẹp tâm hồn anh bộ đội trong kháng chiến chống Pháp luôn thắm đượm ân tình với quê hương, người thân. Tâm hồn người chiến sĩ luôn tồn tại một không gian hoài niệm, nhung nhớ đến cháy lòng – khơi lên tình cảm yêu thương và căm hờn trong lòng chiến sĩ, làm rõ vẻ đẹp giàu chất nhân văn.

Lời dẫn chuyện của nhà thơ Vũ Cao tái hiện nguyên vẹn không khí những ngày kháng chiến, đánh thức bao cảm xúc của một thời bi hùng mà cũng ắp tràn thương nhớ của bao người. Sự hiện diện thường trực của hình tượng núi Đôi xuyên suốt những ngày chiến đấu là cách cắt nghĩa trọn vẹn ân tình với quê hương và thổi bùng ngọn lửa tình yêu mãnh liệt với cô gái Xuân Dục.

Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm

Em vẫn đi về những bến sông?

Nỗi đau xót sẽ làm cho người đọc, càng day dứt, mọt sự tích tụ vỡ ào trước sự mất mát. Từ đó người đọc nhận ra tội ác của kẻ thù. Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn

Đâu ngờ từ đó mất tin nhau

Nỗi đau vụt đến quặn xé đã được diễn tả xúc động:

Hình ảnh kỉ niệm yêu thương, đã vụt biến thành chứng tích tụ đau thương, nỗi đau ấy rất thật, là nỗi đau mất mát không chỉ riêng anh mà là của cả quê hương, của cả đất nước.

Mỗi một lời kể càng làm cho nỗi đau, nỗi mất mát ấy càng lớn:

Mấy năm cô ấy vào du kích

Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

Mỗi lời kể càng làm thêm đau đớn và càng làm cho ta thêm kính trọng, tự hòa về hình ảnh của một người con gái, một người chiến sĩ dũng cảm. Nỗi đau riêng hoà vào nỗi đau chung, ta hiểu thêm hơn về bản chất của tình yêu trong kháng chiến, với những con người bình thường mà cao cả đã vượt lên tình riêng, sẵn sàng cống hiến tất cả cho quê hương.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đôi Điều Cảm Nhận Về Bài Thơ ” Mẹ Ốm” trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!