Xu Hướng 12/2022 # Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 12 Bài Thơ Lục Bát Hay Về Cha Mẹ / 2023 # Top 16 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 12 Bài Thơ Lục Bát Hay Về Cha Mẹ Mới Nhất / 2023 # Top 16 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 12 Bài Thơ Lục Bát Hay Về Cha Mẹ / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Bài Thơ: con về – Phan Thúc Định

CON VỀ! Thơ Phan Thúc Định

Con về bên mẹ chiều nay cổng mòn in dấu bàn tay mẹ cầm! mỗi ngày mấy bận ra trông bước ra thoăn thoắt ngắt lòng trở vô!

Phải chăng sinh mẹ để chờ? sinh con để cứ đổ thừa ngaí ngôi! dạ thưa như thể đãi bôi bao dung nên mẹ mấy đời giận con! Nhìn con buồn bỗng hết buồn con về mẹ thấy khỏe hơn mấy phần mắt cười ngắm nghía đầu, chân… mẹ ơi con ngoại tứ tuần còn đâu! Mới hay lòng mẹ con giầu đầu hai thứ tóc vẫn đau đáu lòng trải bao nắng dãi mưa dầm với mẹ con mãi trong vòng ấu thơ!

Phủ Quỳ nhớ mẹ, 22/8/2018. Cụ Định.

Bài thơ: Lời tri ân – Nguyễn Thị Nguyệt Anh

LỜI TRI ÂN

Thơ: Nguyễn Thị nguyệt Anh

“. Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha “

Vu lan đến với mọi nhà

Lòng con trống trải chốn xa quê người.

Bông hồng màu thắm đẹp tươi

Con xin tặng Mẹ phương trời Việt Nam

Thân cò lặn lội quan san

Rầm mưa rãi nắng nuôi đàn con thơ.

Chăm lo từng phút từng giờ

Hơi mòn sức kiệt bơ phờ tháng năm

Màn trời chiếu đất Cha nằm

Lao tâm khổ tứ mắt hằn chân chim.

Rừng thiêng núi hiểm đi tìm

Ngọn rau củ sắn đá in lốt giầy

Vầng dương đã lặn vào mây

Vắng cha nhà quạnh lệ đầy tiếc thương.

Tử sinh một cõi vô thường

Tình sâu nghĩa nặng vấn vương xót lòng

Tâm thành dưới ánh đèn chong

Con xin dâng kính bông hồng Cha yêu.

Ơn trên ghi lại những điều

Song thân chỉ dậy bấy nhiêu nên người

Mc: 24/8/2018

Bài thơ: Mẹ tôi – Phạm Văn Ngoạn

MẸ TÔI

Thơ Phạm Văn Ngoạn

Con cò lặn lội bờ sông

Lam lũ nuôi chồng, nuôi cả đàn con

Tháng năm thân mẹ hao mòn

Sớm khuya vất vả, héo hon khô gầy.

Cho con cuộc sống hàng ngày

Dậy con khôn lớn dựng xây cuộc đời

Lẽ thường nước mắt chảy xuôi..

Vu lan nhớ mẹ, con ngồi lệ tuôn.

Biển khơi, nhờ có nước nguồn

Phận con chưa kịp đền ơn cao dầy

Tâm nhang, thấu tận trời mây

Cầu hương linh mẹ, tháng ngày thảnh thơi.

Cửu tuyền, mẹ hãy ngậm cười

Cha sinh, mẹ dưỡng, một đời tri ân..

TG. phạm văn Ngoạn

Bài thơ: Nghĩ về ngày lễ Vu Lan _ Nguyễn Ba

NGHĨ VỀ NGÀY LỄ VU LAN

Thơ Nguyễn Ba

23/8/2018

Nặng lòng ngày lễ vu lan

Bâng khuâng dạ lại dâng tràn nhớ thương

Bùi ngùi thắp nén tâm hương

Tạ ơn cha mẹ tận phương trời nào.

Không thầy đời sẽ ra sao

Thiếu công cha mẹ con nào thành nhân

Số hèn kẻ mọn bụi trần

Sinh nhai thân phải lo thân chẳng tày.

Song thân như trái chín cây

Sinh thời nào đã một ngày chăm lo

Vu lan nhớ, lễ có to

Một ngày có đổi tơ vò quanh năm?

Bài thơ: Mẹ tôi – Nguyễn Mỹ Hạnh

MẸ TÔI

Thơ Nguyễn Mỹ Hạnh

Mẹ ngồi đếm tiếng thời gian

Khúc kha khúc khích bên giàn Mùng Tơi

Ngỡ rằng con đã về rồi

Nụ cười móm mém trên môi…

Mẹ mừng!

Đắng cay ngang trái đã từng

Đớn đau giấu lệ trọn thương con mình

Tảo tần từ chớm bình minh

Lưng còng mẹ gánh im thinh khuya trời…

Mồ hôi mẹ _ tiếng con cười

Nước mắt mẹ đổi cuộc đời an yên

Mẹ giành trăm nỗi muộn phiền

Cho con tung cánh mọi miền trời xanh.

Mẹ ngồi dệt nắng bên mành

Con về, mẹ tặng an lành bé thơ

Sáng trông

Trưa đợi

Tối chờ

Bước chân quen thuộc….

“Con khờ phải không?”

À ơi… mẹ ngóng mẹ trông

À ơi…khúc hát tấm lòng mẹ tôi!

Thơ: Nguyễn Mỹ Hạnh

Bài thơ: Lục bát yêu thương _ Dạ Quỳnh

LỤC BÁT YÊU THƯƠNG

Thơ Dạ Quỳnh

Cho con về lại ngày xưa

Tìm hình dáng mẹ nắng mưa bốn mùa

Vai gầy gánh buổi chợ trưa

Áo nâu ướt đẫm chẳng chừa chỗ khô.

Ngoài đồng con diếc, con rô

Bóng cha đổ xuống những bờ mương xanh

Bao nhiêu hoa trái ngọt lành

Cơm cha, áo mẹ kết thành đời con.

Nửa đời chưa đủ vuông tròn

Mẹ ơi! Má thắm môi son phai màu

Vệt thời gian thẳm hằn sâu

Mẹ ơi! con sợ bể dâu cuộc đời.

Ngoài kia rộng lớn biển khơi

Chẳng bằng cha mẹ… đất trời yêu thương.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Tượng đài sống – Trịnh Thanh Hằng

TƯỢNG ĐÀI SỐNG

Thơ Trịnh Thanh Hằng

(Kính tặng mẹ thân yêu)

Năm nay mẹ tám mươi rồi

Đèn vàng trước gió cuộc đời phong ba

Đời mẹ thực lắm xót xa

Ông trời cũng có khi là bất công.

Gần ba mươi tuổi lấy chồng

Nuôi ba con dại mẹ không quản gì

Những đêm mưa gió dầm dề

Đội mưa xúc ốc mang về nuôi con.

Thời bao cấp mẹ héo hon

Cơm ăn chẳng đủ mẹ bòn măng tre

Bao công lắp được chiếc xe

Khung Thống Nhất, phụ tùng phe chợ Giời.

Mẹ còn đứt gánh giữa đời

Cũng vì chữ hiếu nên rời chồng ra

Vừa làm mẹ vừa làm cha

Giếng đào xây bếp việc nhà đàn ông.

Những đêm mưa gió bão bùng

Căn nhà dột nát chăn mùng ướt lem

Một mình xoay giữa đêm đen

Nuôi con khôn lớn mẹ xem chuyện thường.

Các con tới lớp tới trường

Học hành đầy đủ đường đường mẹ đưa

Một đời chẳng quản nắng mưa

Nuôi con khôn lớn mẹ thừa chí trai.

Chuyện xưa dĩ vãng ngày dài

Nay con kể lại mẹ bài trường ca

Tượng đài chẳng ở đâu xa

Tượng đài với chúng con là mẹ đây

Bài thơ: Mẹ ơi – Nghi Lâm

MẸ ƠI!

Thơ:Nghi Lâm

Mẹ ơi sao vội lìa đời Khi con thành đạt như lời Mẹ khuyên Nhớ ngày gian khổ truân chuyên Cơm ngon canh ngọt để riêng con dùng.

Mẹ thời dưa mắm muối vừng Rau xanh đơn giản để đừng ốm đau Khổ thân Mẹ biết dường nào Lo cho con trẻ mai sau vững vàng.

Hạ về thu đến đông sang Người không ai oán kêu than nửa lờiMong manh trong chiếc áo tơi Vẫn luôn quang gánh chợ đời bán buôn.

Nay con nhớ lại mà buồn Mẹ không còn nữa lệ tuôn đôi dòng!

(Sài Gòn,trưa 22/8/2018.Nhớ về Mẹ của tôi,khi các con đã nên người mà không được đền ơn đáp nghĩa.Vì Mẹ ra đi đột ngột sau cơn bạo bệnh,lúc Người chưa đến tuổi 60!)

Bài thơ: Nhớ mẹ – Phan Thu Trang

NHỚ MẸ

Thơ Phan Thu Trang

(nhân mùa vu lan)

Mẹ giờ biền biệt một phương

Cõi đời di ảnh khói hương nhạt nhoà

Con ngăn giọt lệ vỡ oà

Tưởng như mẹ chỉ đi xa…sẽ về.

Bao lần chợt tỉnh giấc khuya

Lặng nghe lời gió thầm thì bên song

Chơi vơi nhói buốt trong lòng

Mẹ đi về chốn hư không thật rồi.

Tháng ngày nhớ mẹ mẹ ơi

Bên tai còn vẳng bao lời yêu thương

Một đời trải mấy phong sương

Gian nan đời mẹ dẫn đường con đi.

Cho dù đôi ngả biệt ly

Tình thương lòng mẹ khắc ghi không mờ

Lời ru tự thuở ấu thơ

Trong tim con đến tận giờ riêng mang.

Đường trần một cõi thênh thang

cho con mẹ để muôn vàn dấu yêu

Đời tre vất vả chắt chiu

Cho măng cứng cáp sớm chiều vươn nhanh.

Mẹ ơi ơn nghĩa sinh thành

Tựa như trời bể cao xanh khôn cùng

Nếp nhà để đức cho con

Một đời nguyện giữ lòng son không mờ.

Hương lòng con gửi vào thơ

Xin người nhẹ bước đến bờ bến vui

Mẹ về chốn ấy xa xôi

Yêu thương còn mãi tình người bên con.

Phan Thu Trang

Bài thơ: Nhớ mẹ – Tony Bui

NHỚ MẸ

Thơ: Tony Bui

Năm năm chẳng gặp Mẹ rồi

Thiếu cha vắng Mẹ con ngồi ruột đau

Xuân đi khăn chít một màu

Áo tang bạc phủ trắng phau đất trời.

Trúc đào lệ đẫm đầy vơi

Dạ buồn tan nát rụng rời con tim

Nhớ thương tâm khảm luôn tìm

Bóng người xa khuất lặng im như tờ.

Con về nhà quạnh bơ vơ

Cau buồn chẳng trổ trầu giờ héo khô

Con xin mấy giọt cam lồ

Giải đi nghiệp chướng xô bồ đẩy lui.

Từ đây ám muội đã lùi

Gia trung êm ấm người vui suối vàng

Nay ngày của Mẹ đèn nhang

Thành tâm kính cẩn lạy hàng song thân.

Cháu con khắp nẻo xa gần

Nhờ ơn phước tổ hồng ân của Người

Gia đình hoà thuận muôn đời

Anh em quần tụ ghi lời dậy xưa.

Warszawa

28/06/2018

Bài thơ: Trăng viễn xứ – Hoàng Hôn Đỏ

TRĂNG VIỄN XỨ

Thơ Hoàng Hôn Đỏ

Cánh hoa trước gió la đà

Con giờ lưu lạc… quê nhà dõi trông

Mẹ ơi mùa cải đã ngồng

Chiều rơi ngập lối dòng sông lững lờ.

Gối đầu trên những giấc mơ

Dài theo nỗi nhớ vô bờ mẹ ơi

Bàn chân đã mấy mùa rồi

Không về trắng cả mưa rơi đầu hè.

Cỏ may lay lắt triền đê

Cánh cò lặn lội tiếng ve dãi dầu

Thương đời mẹ lắm bể dâu

Long đong khuya sớm phai màu tóc sương.

Con tìm lại tháng ngày thương

Lật dòng kí ức dặm trường con mang

Mẹ ơi sương lạnh gió ngàn

Nhìn trăng viễn xứ miên man giọt buồn.

Nỗi niềm trong dạ bâng khuâng

Con mơ một buổi chiều xuân con về

Đêm này thao thức hồn quê

Mẹ ơi trăng đã bên lề phố xa.

HHĐ

Bài thơ: Vu lan nhớ mẹ – phan Thị Tuyết Vân

VU LAN NHỚ MẸ. Thơ Phan Thị Tuyết Vân

Hoàng hôn Buông vạt nắng buồn. Vu lan nhớ mẹ Mà tuôn lệ sầu. Một ngày Quặn thắt nỗi đau. Một ngày tiễn mẹ Mưa ngâu trắng đường.

Ngỡ rằng Tiếng nói thân thương. Lời ru thủa nhỏ Vẫn thường bên con. Nhớ sao Ánh mắt mỏi mòn. Thời gian đã nhuộm Nét son bạc màu.

Trăng gầy Leo lét canh thâu. Đêm mơ thấy mẹ Mà đau nhói lòng. Mẹ giờ Ở cõi hư không. Cài lên ngực áo Nụ hồng con dâng…!!!!

Giọt Mưa Thu HN 22/8/2018 (Bài thơ viết về mẹ tôi. Người đã ra đi đúng mùng 1/7 âm lịch tiết trời mưa ngâu.)

Tình yêu cha mẹ luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho thi ca. Tình yêu đó sẽ mãi mãi là chỗ dựa vững chắc để mỗi chúng ta vững tin bước tiếp giữa cuộc đời

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 12 Bài Thơ Hay Viết Về Mây Mới Nhất / 2023

Bài thơ: MÂY và GIÓ – Phan Huy Hùng

MÂY và GIÓ Thơ Phan Huy Hùng Anh là gió… Em là mây… Chơi trò đuổi bắt mê say với đời Lửng lơ… lơ lửng… giữa trời Để cho ai ngắm ai cười vậy em? Xin em đừng lửng lơ thêm Em đang xẻ dọc trái tim anh rồi Mây cười mây chỉ mây thôi Sao anh lại nỡ ví người như mây Mây thèm được kiếp người say Say mây mà ngỡ rằng ai say mình? Gió rằng gió cũng muôn hình Khi vui gió mượt… thất tình… gió gai Em ơi! Anh gọi mây bay Sao không dừng lại… gió hây hây tìn

Bài thơ: YÊU, GIẬN HỜN…CHUYỆN MUÔN THUỞ GIÓ MÂY – Nguyễn Đình Cường.

YÊU, GIẬN HỜN…CHUYỆN MUÔN THUỞ GIÓ MÂY Thơ: Nguyễn Đình Cường.

Từ ngàn xưa gió hứa hẹn với mây Đưa nhau đi đến chân trời góc bể Nên từ đó gió cứ luôn kể lễ Chuyện chung tình của hai đứa bao năm Mây biết mình thân phận chẳng yên nằm Theo dẫn dắt cùng gió đi đây đó Lúc ngày sáng hay đêm khuya lọ mọ Tủi phận nhiều lệ đổ nước mắt rơi Gió cậy mình đi hết chốn ăn chơi Nên nhiều bữa về hai bàn tay trắng Trời tức tối đổ xuống trần nhiều nắng Mây ngồi nhìn bởi gió chẳng nói chi Gió ghen mây nên cũng có lắm khi Trút hờn giận bằng phong ba bão tố Đến khi đó mây lên cơn phẫn nộ Tức bầm gan đến xám xịt mặt mày Mây tủi hờn cứ khóc suốt nhiều ngày Khổ thiên hạ nước ngập tràn lênh láng Làm núi lở, cây, hoa màu xiêu tán Khổ dân tình ngồi than ngắn thở dài Ông trời kêu mây gió phải khoan thai Yêu say đắm chớ làm hoài kiểu đó! Nhưng lời dạy của ông trời bỏ ngõ Yêu, giận hờn…chuyệ̀n muôn thuở gió mây…! – – – – – – 15/10/2018.

Bài thơ: MÂY – Nguyễn Phương Anh

MÂY

Thơ Nguyễn Phương Anh

Hoa lau trắng bên bờ sông mải miết Một bóng hình trong gió gửi cho mây Mây bay đi những nẻo xa biền biệt Tìm nửa cuộc đời theo những cánh chim bay…

P/s: Ảnh: Anh Phương Luther.

Bài thơ: MÂY VÀ TA – Nghi Lâm

MÂY VÀ TA Thơ:Nghi Lâm Mây bay ngang biển xem ta tình tự Dưới ánh chiều đang chớm hoàng hôn Nhìn lên cao như bị gió thổi dồn Chắc không muốn để nhìn lâu thêm nữa Mây sớm biết nên thả trôi lần lữa Để gió hờn buông bỏ phải rời ra Anh bên em còn âu yếm thiết tha Ngắm sóng vỗ ì ầm vô bờ cát Chiều nắng tắt mây như đang ca hát Khúc ru tình cho hai kẻ yêu nhau Tay trong tay trong luyến ái ngọt ngàoNụ hôn ấm đón màn đêm dần xuống Rồi mây lại đổi màu không mong muốn Phủ đen trời có biển cả và ta Nên chỉ còn trông thấy ở khơi xa Bóng con tàu mờ mờ đang lướt sóng Chào từ biệt mây không còn nghe ngóng Tiếng thì thầm của anh nói bên em Thành phố yêu vội vả mở đèn đêm Đón hai đứa trở về trong luyến ái! (Sài Gòn,chiều 12/10/2018.) N.L

Bài thơ: MÂY TÌNH NHÂN – Hồ Viết Bình

Bài thơ: MÂY VÀ GIÓ – Hồng Soi

MÂY VÀ GIÓ Tác giả: Hồng Soi Mây trôi lơ lửng nhớ thương ai Gió thổi vi vu mãi thở dài Sáng đến mây hồng khoe nắng mới Chiều về gió lộng báo thiên tai Mây buồn lệ đổ mùa ngâu đến Gió giận không thèm tới nắng mai Núi đội mây ngàn trong quyến luyến Trăng treo cuối gió ngát hương nhài! 14.10.2018

Bài thơ: MÂY VÀ NƯỚC – Nguyễn Thị Khánh Hà

Bài thơ: LỠ LÀNG – Trịnh Thanh Hằng

LỠ LÀNG Thơ Trịnh Thanh Hằng

Bài thơ: TRÒ CHUYỆN CÙNG MÂY – Phan Thu Trang

TRÒ CHUYỆN CÙNG MÂY

Bài thơ: SẮC CẢNH – Huy Viễn

SẮC CẢNH Thơ: Huy ViễnMây trời cảnh sắc quyện tầng không Dõi mắt hồn phiêu lạc cõi bồng Tạo hóa thương đời mang nét trải Nhân hòa giữ vẻ đẹp lòng mong Huy Viễn 12/9/2018 – với Lan Huong Nguyen.

Bài thơ: MÂY – Nguyệt Sương

Bài thơ: Tơ TRỜI – Nghiêm Mẫn

Nghĩ về mây luôn cho chúng ta cảm giác nhẹ nhàng bay bổng. Đọc những bài thơ viết về mây ta như được thả hồn cùng những áng mây xa…

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Hạ Rất Hay Mới Nhất / 2023

THƠ LỤC BÁT MÙA HẠ

BÀI THƠ: SẮC ĐỎ HẠ THƯƠNG

Tác giả: Quý PhươngĐường xưa từng bước song hành Áo ai trắng mãi

Hạ về phượng thắm hàng cây Sân trường ngập nắng tung bay áo dài

Hẹn nhau lưu bút trao tay Mùa vương vấn củ mắt ai lén nhìn

Hạ ơi mùa của chúng mình Viết trang nhật ký tự tình chia xa Luyến lưu rơi rớt giọt ngà Phút giây bịn rịn rời xa không đành

Khi không gọi hắn bằng anh

Vẫn thường gọi hắn mày tao

Tiếng ve vang khúc nhạc sầu bên nhau Còn đâu mùa củ đưa vào câu thơ

Bây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầu Để cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòng

Với tay đón cánh phượng hồng Bâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nay Tình thơ chưa kịp trao tay dại khờ Hạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim.

BÀI THƠ: HẠ VỀ

Tác giả: Phượng Loan

Mùa xuân cất cánh bay rồi Hạ đang rừng rực lên ngôi đất trời Dát vàng rực rỡ muôn nơi Ẩn trong trái chín, nhuộm ngời hương hoa.

Ve sầu ngân vọng khúc ca Phượng hồng rực lửa chia xa bạn bè Tháng tư mới chớm sang hè Mà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.

Hạ về mây trắng thong dong Rủ đàn ong mật dạo rong vườn nhà Rủ cơn gió đến la đà Rủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.

Hạ về chắp cánh diều bay Tuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về…!

BÀI THƠ: HÈ VỀ

Tác giả: Lê Thanh TâmHỏi Để giờ năm tháng ngã màu

Tìm về Hạ cũ quanh co ngày xưa có buồn xo tháng ngày Nắng vừa khẽ chạm bàn tay Chợt mưa rơi đến ướt vai mất rồi

Nhớ hoài mùa cũ trong tôi Áo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơ Chiều nay ngắm cánh phượng mơ Bỗng đâu thấy lại bài thơ năm nào

Xa nhau buổi ấy hè sang Tiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưa Thẹn thùng viết – ngại ngùng trao

thời gian! Hạ ơi! thương mấy cho vừa Nhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầy Về thăm niệm khúc chiều nay Nghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa!

Thuvientho.com mời bạn xem tiếp phần cập nhật những bài thơ lục bát viết về mùa Hạ mới nhất..

BÀI THƠ: GỌI HÈ

THƠ LỤC BÁT: HẠ VỀ

Tác giả: Liên Phạm

Hạ về, nghiêng nắng trên vai Chợt mưa, chợt nắng từng ngày đi qua. Trên cây lá thắm mượt mà, Vi vu, gió thoảng hương hoa dịu dàng.

Nắng vàng toả nhẹ không gian, Để cho Anh ước, mơ màng… Có nhau. Phượng hồng đỏ thắm một màu, Mênh mang điệp khúc ve sầu râm ran…

Mong sao tiếng nhạc, cung đàn Câu thơ mộng ước chẳng màng đợi trông. Lời thơ trải rất nhiều dòng, Cũng không nói hết trọn lòng Anh đây.

Hạ về trên cả nhành cây, Hoa đua nhau nở, làm ngây ngất lòng. Anh ngồi ôm mộng ước mong, Hôn môi thật nhẹ, hôn trong bóng chiều.

Trao em cả một trời yêu, Trao em một chút nâng niu dỗ dành. Mong sao mùa hạ qua nhanh, Tình Anh ở lại kết thành keo sơn…!

BÀI THƠ: HẠ CUỐI

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 12 Bài Thơ Tình Hay Nhất Mọi Thời Đại Mới Nhất / 2023

Em bảo anh đi đi….

Một chút tên tôi đối với nàng

Ghen

Cô nhân tình bé của tôi ơi! Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười Những lúc có tôi và mắt chỉ… Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi. Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai, Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi, Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ… Đừng tắm chiều nay, biển lắm người. Tôi muốn mùi thơm của nước hoa, Mà cô thường xức, chẳng bay xa, Chẳng làm ngây ngất người qua lại, Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua. Tôi muốn những đêm đông giá lạnh Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp Một trẻ trai nào, trong giấc mơ. Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ. Đừng làm ẩm áo khách chưa quen. Chân cô in vết trên đường bụi Chẳng bước chân nào được dẫm lên. Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi, Thế nghĩa là yêu quá mất rồi Và nghĩa là cô là tất cả. Cô là tất cả của riêng tôi. Nguyễn Bính

Không đề

Đời anh anh gửi em Cả vui buồn mọi nỗi Anh có thể dối em Thơ anh không thể dối Được như trên cửa sổ Nghiêng xuống cuộc đời mình Hai ta ai biết được Em chết trước hay anh. Chỉ một ước mơ thôi Ngày ngày anh lặp lại Sau khi anh chết rồi Tình anh còn mãi mãi. S. Sipatrov

Đôi dép

Nguyễn Trung Kiên

Yêu

Yêu là chết ở trong lòng một ít Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu – Yêu, là chết ở trong lòng một ít Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt Những người si theo dõi dấu chân yêu Và cảnh đời là sa mạc vô liêu Và tình ái là sợi dây vấn vít Yêu, là chết ở trong lòng một ítXuân Diệu

Xa cách

Có một bận em ngồi xa anh quá, Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn. Em xích gần thêm một chút, anh hờn, em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa. Anh sắp giận, em mỉm cười vội vã đến kề anh và mơn trớn:” Em đây! “ Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay, vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm. Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm! Ôi trời xa, vầng trán của người yêu! Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều mà ta riết giữa đôi tay thất vọng. Dầu tin tưởng chung một đời, một mộng, em là em ; anh vẫn cứ là anh. Có thể nào qua Vạn lý trường thành của hai vũ trụ chứa đầy bí mật. Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất, quá khứ anh, anh không nhắc cùng em. Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm, ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ. Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió, anh muốn vào dò xét giấc em mơ, nhưng anh dấu em những mộng không ngờ, cũng như em dấu những điều quá thực… Hãy sát đôi đầu, hãy kề đôi ngực! Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài! Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai! Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt! Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng ; Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng: ” Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm! “ Xuân Diệu

Nói cùng anh

Em vẫn biết đấy là điều đã cũ Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu: Sự gắn bó giữa hai người xa lạ Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi Niềm đau đớn tưởng như vô tận Bỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều hôm nay ta nói, ngày mai Người khác lại nói lời yêu thuở trước Đời sống chẳng vô cùng, em biết Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâu Như không khí, như màu xanh lá cỏ Nhiều đến mức tưởng như chẳng có Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên em Niềm vui sướng trong ta là có thật Như chiếc áo trên tường, như trang sách Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa Tình anh đối với em là xứ sở Là bóng rợp trên con đường nắng lửa Trái cây thơm trên miền đất khô cằn Đó tình yêu em muốn nói cùng anh Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng Lòng tốt để duy trì sự sống Cho con người thực sự Người hơn. Xuân Quỳnh

Thơ tình cuối mùa thu

Bàn tay em

Gia tài em chỉ có bàn tay

Em trao tặng cho anh từ ngày ấy

Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy

Quá khứ dài là mái tóc em đen.

Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em

Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng

Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng

Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?

Bàn tay em ngón chẳng thon dài

Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả

Em đánh chắt chơi thuyền thuở nhỏ

Hái rau dền, rau rệu nấu canh.

Tập vá may, tết tóc một mình

Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ

Đường tít tắp, không gian như bể

Anh chờ em, cho em vịn bàn tay

Trong tay anh, tay của em đây

Biết lặng lẽ vun trồn gìn giữ

Trời mưa lạnh, tay em khép cửa

Em phơi mền, vá áo cho anh.

Tay cắm hoa, tay để treo tranh

Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc

Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc

Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau

Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngã

Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ

Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.

Lấy thời gian em viết những dòng thơ

Để thấy được chúng mình không cách trở.

Bàn tay em, gia tài bé nhỏ

Em trao anh cùng với cuộc đời em.

Xuân Quỳnh

Người hàng xóm

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn

Hai người sống giữa cô đơn

Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi

Giá đừng có giậu mùng tơi

Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng…

Có con bướm trắng thường sang bên này.

Bướm ơi, bướm hãy vào đây!

Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi…

Chả bao giờ thấy nàng cười,

Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.

Mắt nàng đăm đắm trông lên…

Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!

Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,

Tôi buồn tự hỏi: Hay tôi yêu nàng?

– Không, từ ân ái nhỡ nhàng,

Tình tôi than lạnh gio tàn làm sao!

Tơ hong nàng chả cất vào

Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.

Mấy hôm nay chẳng thấy nàng.

Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong.

Cái gì như thể nhớ mong?

Nhớ nàng? Không! Quyết là không nhớ nàng!

Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng,

Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa.

Tầm tầm giời cứ đổ mưa,

Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm!

Cô đơn buồn lại thêm buồn…

Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?

Hôm nay mưa đã tạnh rồi!

Tơ không hong nữa, bướm lười không sang.

Bên hiên vẫn vắng bóng nàng,

Rưng rưng… tôi gục xuống bàn rưng rưng…

Nhớ con bướm trắng lạ lùng!

Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng.

Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!

Mau về mà chịu tang nàng đi thôi!

Đêm qua nàng đã chết rồi,

Nghẹn ngào tôi khóc… Quả tôi yêu nàng.

Hồn trinh còn ở trần gian?

Nhập vào bướm trắng mà sang bên này!

Nguyễn Bính

Theo chúng tôi

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 12 Bài Thơ Lục Bát Hay Về Cha Mẹ / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!