Xu Hướng 2/2024 # Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Mùa Xuân Xanh # Top 9 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Mùa Xuân Xanh được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Thơ Nguyễn Bính “chân quê”, giản dị, mộc mạc, nhẹ nhàng, trong sáng, và hồn nhiên như ca dao trữ tình. Ông viết về làng quê qua lăng kính tình cảm lãng mạn, biểu lộ một tình quê, một hồn quê chân tình và gần gũi

Mùa xuân là cả một mùa xanh

Giời ở trên cao, lá ở cành

Lúa ở đồng tôi và lúa ở

Đồng nàng và lúa ở đồng anh.

Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh

Tôi đợi người yêu đến tự tình

Khỏi luỹ tre làng tôi nhận thấy

Bắt đầu là cái thắt lưng xanh.

Cảm Nhận Bài Thơ Mùa Xuân Xanh ( Nguyễn Bính )

Người ta vẫn thường nói “một năm bắt đầu từ mùa xuân, đời người bắt đầu từ tuổi trẻ”. Và như vậy, có thể nói mùa xuân gắn liền với mọi sự bắt đầu.

Niềm mong đợi, nỗi khát khao mùa xuân thổn thức trong trái tim mỗi người ở những cung bậc, những cường độ khác nhau. Có thể đứng ở những ngã rẽ thời gian, những trạng thái tâm lý khác nhau con người ta nhìn mùa xuân cũng khác nhau. Song điều chắc chắn là tất cả đều hướng đến mùa xuân như hướng đến sự khởi đầu tuyệt diệu và nhiều hứa hẹn. Và một điều chắc chắn nữa, mùa xuân trong cảm quan tuổi trẻ – lứa tuổi bắt đầu cho một đời người – là đẹp nhất. Bởi, đó là mùa của tình yêu hò hẹn, của khát vọng ước mơ, của chờ đợi, yêu thương, hờn dỗi, mà nói như thi sĩ Nguyễn Bính – đó là “mùa xuân xanh”.

Ngay từ tựa đề, bài thơ đã đưa người đọc đến với thế giới của “màu hy vọng”. Chẳng phải màu vàng của “mùa xuân chín” trong thơ thi sĩ họ Hàn, chẳng phải sự nuối tiếc thở than như chàng thi sĩ đa tình Xuân Diệu: “Còn xuân… nhưng chẳng còn tôi mãi”.

Nguyễn Bính để cho nhân vật trữ tình của mình hướng tới mùa xuân và nhìn mùa xuân trong một tâm thế thật thoải mái. Trong đôi mắt yêu đời với dạt dào những cảm tình tươi trẻ, mùa xuân được hiện lên với những gì vốn có của nó:

Mùa xuân là cả một mùa xanh

Giời ở trên cao lá ở cành

Lúa ở đồng tôi và lúa ở

Đồng nàng và lúa ở đồng anh.

(Mùa xuân xanh)

Một bầu trời màu xanh, những tán lá tươi xanh, những cánh đồng ngát xanh… tất cả cùng dệt nên một tấm thảm màu xanh trải rộng trong cả không gian bất tận của mùa xuân. Điều thú vị là trong ngút ngàn màu xanh ấy, người đọc bắt gặp một tâm sự, một niềm hy vọng thầm kín cũng thật xanh.

Cảnh là tình, điều đó hiện hữu rõ trong ánh mắt và tâm tình thầm kín của nhân vật trữ tình, nó cũng hiển hiện nhờ màu xanh của mùa xuân như trên từng nấm mộ kia cỏ đang nằm đợi tết thanh minh để xanh thêm màu lá.

Mộc mạc, chân thật, lời thơ vừa buông ra ta như đã cảm thấy gần hơn rất nhiều với nhân vật trữ tình. Trong hương sắc của mùa xuân, chàng trai không ngần ngại và giấu giếm mà có thể bộc bạch lòng mình thật nhất:

Tôi đợi người yêu đến tự tình

Liệu niềm mong đợi chân thành kia có được đáp lại? Ta chưa biết, nhưng mùa xuân – mùa của tình yêu, của hạnh phúc lứa đôi, của màu xanh ngập tràn hy vọng thì lẽ nào niềm hy vọng nhỏ bé kia lại phải vội tắt. Trong không gian xanh ngút ngàn của mùa xuân, niềm “mong đợi người yêu đến tự tình” của chàng trai như đang được truyền đi để kiếm tìm, để nhắn gởi. Và kia, niềm hy vọng đã lóe sáng:

Khỏi lũy tre làng tôi nhận thấy

Bắt đầu là cái thắt lưng xanh

(Mùa xuân xanh)

Tấm thảm màu xanh của bài thơ được tiếp tục bởi lũy tre làng và một chiếc thắt lưng xanh. Hình ảnh chiếc thắc lưng xanh như nổi bật trên nền màu xanh của bài thơ. Một niềm hy vọng mới được đốt cháy.

Và ý nghĩa của mùa xuân, Ôi! Thật diệu kỳ. Biết đâu một mùa xuân nữa, lại một mùa xuân xanh, mùa đợi chờ lại chín:

Pháo nổ đâu đây khói ngợp trời

Nhà nhà đoàn tụ dưới hoa tươi

Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy

Một áng thư đề nét chẳng phai.

Ngút ngàn trong một màu xanh, bài thơ đưa ta đến với những cảm giác thật nhẹ nhàng, dễ chịu song khó quên. Và ta cũng như đang mong đợi, đang hy vọng đón chờ một “mùa xuân xanh”.

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Thơ Mùa Xuân

Nội dung bài viết

1, Phút Giao Mùa

Hỡi khoảnh khắc sang mùa xao xác gió

Phố nghiêng nghiêng mây thẳm những ánh vàng

Đôi khách lạ riêng đường chung ái ngại

Ta chân trần đờ đẫn lối lang thang

Phải buổi gặp thẹn thùng nơi cuối phố,

Gió giao mùa lảng vảng dáng người thương?

Hay một thoáng men sầu vương tới ngưỡng,

Cuốn hư vô thoang thoảng ngã tư đường?

Em có về và xuân có đến không?

Hay em quên quên lãng chốn hoa đồng?

Vô ý gặp một chiều mưa lấm áo

Để bao mùa khắc khoải đứng chờ mong!

Sương phủ tối nguyệt tàn le lói chiếu

Phố giao thoa ướt đẫm dưới đêm mờ

Ta thờ thẫn trong men say vô tận

Chợt nghẹn ngào khói thuốc rớt vào thơ…

(Bằng Lăng Tím)

2, Lại Một Chiều Mơ

Chiều thơm như hoa cỏ

Lơ đãng một dòng sông

Em gội đầu bến Hạ

Ta con nước ngược dòng!

Chờ em trong nỗi nhớ

Vành vạnh một tình si

Ta về ngang gió bụi,

Em hững hờ ra đi…

Hoàng hôn nghiêng trong mắt

Nắng lỡ làng trên môi

Người vừa hư vừa thực,

Bên hương say rã rời.

Giêng hai vừa chín tới,

Mùa yêu đã đến rồi…

Sao em còn phiêu lãng

Những phương trời không tôi?

(Bằng Lăng Tím)

3, Hồn Xuân! Xanh Xao Quá…

Thu than thở, heo may buồn lặng lẽ

Xuân đến rồi? Khe khẽ vẫy chào đông

Ta lạc bước, nơi đâu? Trời gió lộng!

Khói bay bay phơ phất giữa cánh đồng

Hoàng hôn xuống trời mây như òa khóc

Ta lại say với nắng muộn cuối chiều

Ôi ha ha! Sướng run vì đau đớn

Hồn rạn rồi, tim vỡ, mắt cay cay

Cơn gió nào đưa tiếng ai đến đấy?

Trả về đâu cái thuở nặng lòng nhau?

Ta mơ gì ngày cũ cả mai sau

Cành hoa giấy trắng tinh màu tang tóc!

Than ôi! Chết, tình xuân là tình chết

Ta với thu vàng võ thế mà hay

Xơ xác sao? Uống một cuộc tình say

Đợi mùa về, hồn xuân xanh xao quá!…

(Bằng Lăng Tím)

4, Xuân Về Tình Cũ

Ơ kìa tình cũ gặp lại nhau!

Khơi lên gờn gợn giấc mơ đầu

Năm nay nhạt nhòa hơn năm trước

Tím biếc tình yêu đã phai màu

Ơ kìa tình cũ bước qua nhau

Lẳng lặng đong đầy lệ đêm thâu

Trời hỡi tình ơi, sao hờ hững?

Gạn đục xuân tươi buổi sơ đầu

Còn gì lưu luyến để mộng mơ?

Đêm sâu nhung nhớ thuở ban sơ

Tình cũ đi qua cùng người lạ

Trăng khuya lạc bóng ánh xuân mờ!…

Tình đầu, tình cũ hay tình cuối?

Người về nơi ấy có vui không?

Nửa hồn chơ vơ hoài rong ruổi

Một nửa xuân về mãi chờ trông!

(Bằng Lăng Tím)

Tự thuở ấy mình không còn nhau nữa

Nên xuân sang thôi thấp thỏm đợi chờ

Đường tôi bước đã nhuốm màu cô quạnh

Những đêm dài… xuân gõ nhịp trong thơ

Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớ

Sao đêm về cứ thế lại buồn tênh?

Không hò hẹn cũng quên rồi xao động

Chỉ vui hoài mớ kỷ niệm mông mênh…

Xa biền biệt tháng ngày chừ ngoảnh lại

Vắng người chờ cũng chẳng kẻ đợi mong

Mây kín lối, chiều buông không đổ bóng,

Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…

Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gió

Tơ xuân xinh bạc trắng vóc giêng gầy

Nửa hồn tôi ngập tràn hình bóng cũ,

Ở nơi này, chắc thiếu một bàn tay…

(Bằng Lăng Tím)

6, Xuân Này Vắng Nhau

Chắc xuân này mình chẳng gặp nhau đâu

Đường anh đi lắm dãi dầu sương cát

Lối em sang tiếng thương yêu dào dạt

Mỗi chiều về én dáo dác đường bay

Xuân của anh là một khoảng trời say

Với nhớ nhung, với đợi chờ dĩ vãng

Nghe đâu đó trong ngày xuân mới rạng

Em bước qua ngày cũ thật hững hờ

Em vẫn là cô gái áo trăng mơ

Vẫn ngây thơ như cánh xuân ngày tết

Anh rêu phong áo nhuộm màu trắng bệt

Sợ đau thương rơi ướt lối em về

Mình không còn những giây phút đam mê

Em bâng khuâng tình đầu ôm đau xót

Anh tình cuối, ngu ngơ như bất chợt

Rồi khuất xa ánh mắt tự thuở nào

Chắc xuân này mình chẳng gặp nhau đâu

Xuân vẫn tươi cánh mai vàng màu nắng

Nhạn vẫn bay mỗi khi chiều gió lặng

Anh vẫn còn nỗi nhớ gửi về em

Ta không còn những ngày tháng êm đềm

Thì yêu nhau, là xa nhau, mãi mãi

(Bằng Lăng Tím)

7, Phố Vào Xuân

Nắng rải khắp khúc giao mùa lặng lẽ

Nghe đông phong vỡ khẽ dưới lưng trời

Tháng giêng đến vừa chạm tay nhè nhẹ

Rơi nỗi buồn thoáng gợn mặt hồ trôi

Có thể ta chẳng nhớ mùa xuân nữa,

Nhưng làm sao ta quên được cố nhân?

Chiều vẫn tím tháng ngày mong mỏi đợi

Phố lạc loài đâu đó những bàn chân…

Tháng giêng đến tình yêu thơm mùi nắng

Phố bật cười mây trắng đứng làm duyên

Xuân dịu ngọt những màn mưa thầm lặng

Ru yên bình con nắng ngủ bên hiên

Xuân đấy ư? Hồn xuân tươi đẹp quá!

Sao xác xơ băng giá những lá cành?

Phố hờ hững giả vờ như chẳng biết,

– Trời xanh hoài trên môi mắt em xanh…

(Bằng Lăng Tím)

8, Chiều Xuân Buồn

Chiều buồn hiu hắt mây lang thang

Khói thuốc bềnh bồng rớt phố hoang

Sau bao xót xa là nhung nhớ

Ta hận một người đã sang ngang

Người lạc về đâu? Em tôi ơi

Hoàng hôn phớt nắng lạnh một trời

Gió vít cành xuân trên đọt lá

Chiều tàn ngả bóng giữa trùng khơi

Tình ngút trùng xa, ngút ngàn xa

Cứ đợi rồi chờ, ta với ta

Ánh mắt ai đưa mùa thu tới

Ta lại với ta, dại rồi khờ

Hàng cây thờ thẫn đêm dần xuống

Thẫn thờ phố nhỏ nguyệt gầy buông

Thênh thang thương nhớ như òa khóc

Trăng treo đầu ngõ tự bao giờ…

(Bằng Lăng Tím)

9, Xuân Qua Phố Cũ

Thấm thoắt mùa xuân đã tới nhà

Gió đùa, chim hót, bóng chiều sa

Lối vắng dáng hiền nghiêng trong mắt

Đông tàn rũ rượi tiễn người qua

Đời ta từ ấy đã qua trang

Bến cũ hoàng hôn nhạt nắng vàng

Đò đã sang ngang, ta buồn quá!

Bước giữa mùa xuân lệ tuôn tràn

Em ơi có về qua phố cũ?

Hàng cây xơ xác vẫn đứng chờ

Em có về không nơi chốn cũ?

Vẫn còn dang dở nửa vần thơ

Rồi mai em cùng bên người ấy

Rộn ràng hai đứa lối xuân xưa

Nơi cuối chân trời anh vẫn đợi

Ngắm nhìn làn tóc gió đong đưa

Khói thuốc tàn dần dưới màn sương

Dáng ai lẩn khuất ngã ba đường

Trông ngóng người xưa còn hờ hững

Thẫn thờ lẻ bước nỗi buồn vương

Thôi rồi xuân đến nhớ người xưa

Thu về nắng đổ hạ ướt mưa

Đông đến, kìa em, này, lạnh lắm!

Bao nhiêu xuân nữa để cho vừa?…

(Bằng Lăng Tím)

10, Dốc Nắng Mùa Xuân

Mùa xuân rắc phấn hương vào Tết

Cho nồng thêm từng dấu môi hôn

Còn nghe ngan ngát em mùi tóc

Từ khi da thịt có linh hồn.

Bóng tôi đổ xuống con dốc lớn

Hoa đã vàng mù mịt bóng gương

Mà thơ vẫn còn nguyên ý tứ

Để tôi mắc nợ những con đường.

Em đứng khóc bên hiên mười sáu

Coi chừng nước mắt rớt vào thơ

Buồn đã tới vườn quen con gái

Chỗ hồn tôi lăn lóc dại khờ.

Mùa-em, xuân mới hườm đôi má

Còn nghe bịn rịn dấu môi đau

Tôi đâu phụ bạc mùi hương cũ

Chỉ nắng chói chang mất lối vào..

(Hư Vô)

11, Lịm Tím Mùa Xoan

Chiều nay về nghe mùi hương xoan chín

Rơi tả tơi biêng biếc tím mây chiều

Có anh chàng mơ mộng chuyện tình yêu

Đi trên lối giăng đầy hồn hoa tím

Tím lạnh lùng hay tím còn tha thiết,

Để lòng người hoài da diết chờ mong?

Gió thoáng qua gieo rắc chút hương nồng

Chẳng ấm được cả khoảng tình lạnh lẽo

Xuân đưa người dạt trôi về tám nẻo

Mùi thơm hương hỏi ai đợi ai chờ

Chợt thẫn thờ xoan tím cả vần thơ

Tím con phố tím bóng người xa vắng

Đường lối cũ chiều nay trời hanh nắng

Xoan hững hờ lẳng lặng ngập ngừng rơi

Vắng dáng em hoa chiều rơi rất nặng

Xa nhau rồi, chỉ tội cánh hoa xoan…

(Bằng Lăng Tím)

12, Em Đã Thấy Mùa Xuân Chưa?

Gởi tình xuân trong nắng

Cho thơm đôi má đào

Gởi lòng tôi thương nhớ

Lên con phố xôn xao

Chim qua mùa bão động

Còn nhớ nẻo tìm về

Huống chi người vá mộng

Chưa hết những yêu mê

Cho dù trăm vết cứa

Cho dù ngàn nỗi đau

Mùa xuân đang phía trước

Sao hẹn chờ xuân sau?

Pha màu lên cánh bướm

Lượn vòng quanh chân em

Gọi ngàn hoa nở sớm

Ủ hương lên tóc mềm

Phố như vừa thức dậy

Trời mới ươm sắc hồng

Có một mùa xuân sớm

Giữa lòng tôi giá đông…

(H. Man)

13, Tình Rơi Ngày Xuân

Trời xuân đến hoa vàng rơi góc phố

Bước chân ai lặng lẽ bước bơ vơ

Con đường xưa buông ký ức thẫn thờ

Khói thuốc trắng lặng lờ rơi theo gót

Trót yêu rồi đành lòng sao em hỡi

Sao xóa mờ để xuân khóc chiều nay

Men rượu cay hay tình đã hoài say

Mà hoàng hôn cất tiếng tình tan tác

Em lâu rồi có về qua phố cũ?

Xuân bây chừ chẳng còn đẹp như xưa

Đâu bàn tay và đâu những ngày mưa

Em lâu rồi có về qua chốn cũ?

(Bằng Lăng Tím)

14, Mùa Hoa Gạo

Thời gian qua rồi hàng cây mắt đỏ

hơn một con đường rũ nắng mồ côi

em buông tóc cho mùa đi trải gió

tuổi xuân buồn thơ không dệt lời vui

Em bây chừ lặng yên như sông vắng

bãi chiều hoang lau lách tủi thân buồn

hòn sỏi nhỏ còn nằm mơ năm tháng

dòng tình trôi đã thấm mệt cội nguồn

Tình dạo ấy hơn trăm lần giông bão

khép mắt nghe mưa ướt lạnh tình đầu

em lặng lẽ nhặt từng bông hoa gạo

so máu tim, ray rứt chuyện ngàn sau

Thời gian trôi chỉ cho người thêm tuổi

hoa gạo nghẹn ngào rụng xuống sông đau

thương tuổi em buồn như sông như suối

trăm bến chờ… không neo nổi thuyền đâu!

(Nguyễn Lãm Thắng)

Chiều anh về tìm lại những ngày xưa

Tiếng thời gian chỉ nghiêng về một phía

Phố chông chênh những điều em chưa biết

Chiều muộn màng viết tiếp thuở vào mơ

Bốn mùa thu anh đơn độc bơ vơ

Và bốn mùa xuân em ngóng chờ vạt nắng

Những khoảng cách cứ đầy lên lằng lặng

Nhưng lạ lùng nỗi nhớ vẫn nhân đôi…

Phố độ này ngày vội lắm em ơi!

Đường xưa cũ đêm dâng ngàn vạn lối

Anh áo bạc phong rêu đời lặn lội

Khói xanh màu những kỷ niệm không tên

Người đợi hoài kẻ lại cố tìm quên

Yêu đương rớt góc phố nào không rõ

Anh uống cạn mối tình thâu trong gió

Uống cả em nên thơ hóa sắc màu

Có phải mình đã rất rất xa nhau?

Nên chiều nay đại dương không còn hát

Mây bạc đầu những tháng năm trôi lạc

Trả cho người đôi mắt của mùa xuân.

Chiều anh về, đơn lẻ những bàn chân…

Theo chúng tôi

Đọc Bài Thơ Mùa Xuân Xanh Và Trả Lời Các Câu Hỏi Sau

Đọc bài thơ Mùa Xuân xanh và trả lời các câu hỏi sau

Đọc bài thơ sau và trả lời câu hỏi.

Mùa xuân là cả một mùa xanh

Đồng nàng và lúa ở đồng anh.

Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh

Tôi đợi người yêu đến tự tình

Khỏi luỹ tre làng tôi nhận thấy

Bắt đầu là cái thắt lưng xanh.

1. Viết một câu văn trả lời câu hỏi: Nguyễn Bính là ai?

2. Bài thơ đã nói tới những sắc xanh nào? Câu thơ nào khái quát được nét đặc sắc của mùa xuân được miêu tả trong bài thơ?

3. Nhận xét về nghệ thuật của hai câu thơ: “Lúa ở đồng tôi và lúa ở – Đồng nàng và lúa ở đồng anh”.

4. Anh (chị) hiểu câu thơ “Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh” theo nghĩa nào trong các nghĩa sau:

a) Cỏnằm đợi tiết thanh minh đến có mưa xuân để được xanh lại, tốt tươi.

b) Cỏ nằm đợi tiết thanh minh có hội đạp thanh (đạp cỏ) trai gái tụ tập đông vui.

c) Cỏ nằm đợi tiết thanh minh có lễ tảo mộ, người ta xén cỏ, làm mới ngôi mộ.

1. HS chỉ cần nêu được: Nguyễn Bính là một trong những nhà thơ nổi tiếng trong phong trào Thơ mới Việt Nam (1932 – 1945).

2. Bài thơ đã gợi lên bạt ngàn sắc xanh từ mọi tầng không gian: trời xanh, lá xanh, lúa xanh, cỏ xanh, tre xanh, thắt lưng xanh,… Các sắc xanh này giao hoà, lan toả và nổi bật nhất chính là cái thắt lưng của người con gái. Qua đó, nhà thơ đã thể hiện vẻ đẹp tươi mới, căng tràn của mùa xuân và mối giao hoà giữa thiên nhiên và con người.

3. HS nêu được nhận xét về nghệ thuật của hai câu thơ: Hai câu thơ được viết theo lối vắt dòng, cùng với sự lặp lại (điệp) một số từ như “và”, “ở”, “đồng”, “lúa”,… tạo nên sựtiếp nối, toả lan, giao hoà, trùng điệp của những sắc xanh; diễn tả cảm xúc ngất ngây, phơi phới của tác giả..

Nguồn: chúng tôi

Đọc “Mùa Xuân Xanh” Nhớ “Mùa Xuân Chín” Của Nguyễn Bính

Gửi bài viết qua email Lưu bài viết này

Đọc “Mùa xuân xanh” Nhớ “Mùa xuân chín” của Nguyễn Bính-Hàn Mạc Tử

Đăng lúc: Thứ sáu – 08/02/2013 16:43

Mùa xuân của thiên nhiên cứ theo qui luật tạo hóa mà đi và đến. Mùa xuân của lòng người lại theo nhịp đập của trái tim tình yêu và tuổi trẻ, ước mơ và khát vọng. Mùa xuân của một dân tộc là cái bản lề nối liền những thắng lợi của năm cũ với năm mới sau 365 ngày.

Nhà thơ Nguyễn Bính chào đời và ra đi đều vào mùa xuân. Từ sáng 30 Tết năm Ất Tỵ (20/1/1966) nhà thơ vĩnh biệt thế giới này. Còn nhà thơ Hàn Mặc Tử, tuy hơn Nguyễn Bính 6 tuổi, nhưng cũng đã lên tiên từ mùa đông năm Canh Thìn (11/11/1940). Hai nhà thơ ở hai phương trời xa lạ nhưng cảm xúc về mùa xuân lại có nét tương đồng. Cả hai thi sĩ đều nhìn mùa xuân như một trái cây ngọt lành đang chuyển từ xanh đến chín. Hàn Mặc Tử có cả một tập Xuân như ý với mấy chục bài thơ xuân. Nguyễn Bính lại có Mưa xuân, Xuân về, Thơ xuân, Xuân tha hương, Xuân nhớ miền Nam… Với mùa xuân này, tôi muốn quay về mấy hơn nửa thế kỷ trước để tận hưởng Mùa xuân xanh của Nguyễn Bính. Bài thơ được in năm 1937 trong tập Một nghìn cửa sổ và  Mùa xuân chín của Hàn Mặc Tử cùng in năm 1937 trong tập Nắng xuân. Nguyễn Bính chân quê, dân dã. Hàn Mặc Tử tài hoa, bất hạnh. Cảm nhận về mùa xuân của Nguyễn Bính Bắt đầu là cái thắt lưng xanh của một cô gái vừa ra khỏi lũy tre làng. Đó là tứ thơ mộc mạc, gần gũi mà không phải thi sĩ nào cũng phát hiện ra. Từ cái màu xanh đầy hơi ấm của sức trẻ ấy, tầng liên tưởng được mở rộng:                                     Mùa xuân là cả một mùa xanh                                                                                           Giời ở trên cao, lá ở cành                                     Lúa ở đồng tôi và lúa ở                                      Đồng nàng và lúa ở đồng quanh.Một màu xanh bát ngát, tràn ngập như vây quanh ta. Trên trời cao mây xanh, dưới mặt đất lúa xanh. Cỏ cây, lá cành đều xanh. Màu xanh quấn quít, nhiều tầng, nhiều lớp được diễn tả bởi câu thơ vắt dòng: Lúa ở đồng tôi và lúa ở/ Đồng nàng và lúa ở đồng quanh. Bốn câu thơ mà có tới năm từ “ở”, làm màu xanh của mùa xuân hiển hiện rõ nét ở giời, ở lá, ở cành, ở đồng nàng, ở đồng tôi, ở đồng quanh. Nhìn phương nào ta cũng bắt gặp một màu xanh bát ngát đến vô tận. Mùa xuân có tiết thanh minh trong sáng, thường vào cỡ tháng ba âm lịch. Cỏ non như chờ đợi xuân đến, chờ tình yêu của đất trờiban tặng:                                       Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh                                       Tôi đợi người yêu đến tự tình                                       Khỏi lũy tre làng tôi nhận thấy                                       Bắt đầu là cái thắt lưng xanh.Mùa xuân là mùa của tình yêu. Chẳng thế mà Nguyễn Du đã để cho Thúy Kiều và Kim Trọng gặp nhau trong ngày hội Đạp thanh của tiết thanh minh với Cỏ non xanh tận chân trời. Cỏ cây hoa lá, lòng người đều háo hức đón xuân. Chàng trai mới ước đó mà cô gái đã xuất hiện: Khỏi lũy tre làng tôi nhận thấy/ Bắt đầu là cái thắt lưng xanh. Hóa ra mùa xuân không ở đâu xa, không đợi con tạo xoay vần, mà mùa xuân đồng nghĩa với tình yêu. Màu xanh của chiếc thắt  lưng cô gái là biểu tượng của màu tình yêu. Nó là cái màu của thời gian, màu của hy vọng tuổi trẻ. Nguyễn Bính rất ưa dùng màu xanh trong thơ. Ở bài Xanh (1951) ông cũng đã để cho màu xanh chen lấn với cảnh và người:                                       Xanh cây, xanh cỏ, xanh trời                                 Xanh rừng, xanh núi, da giời cũng xanh                                        Áo chàm cô Mán thanh thanh                                Mắt xanh biêng biếc một mình tương tư.Mùa xuân ở phía Bắc mang nét đặc trưng riêng. Còn ở phía Nam thì bốn mùa không phân biệt rõ, mà ta chỉ thấy hai mùa mưa nắng tiếp nhau. Cũng mùa xuân 1937 ấy, Hàn Mặc Tử đang ở Qui Nhơn, ông hỏi xuân Ngoài kia xuân đến thắm duyên chưa/ Trời ở trong đây chẳng có mùa. Sau ngày giải phóng miền Nam, nhạc sĩ Phạm Tuyên ngồi giữa Sài Gòn cũng  muốn gói nắng vàng rực rỡ gởi ra ngoài Bắc cho em: Anh ở trong này không thấy mùa đông/ Nắng vẫn đỏ mận hồng đào cuối vụ/ Trời Sài Gòn xanh trong như quyến rũ/ Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam. Có lẽ nhìn ánh nắng vàng chan hòa ấy mà Hàn Mặc Tử mới tưởng tượng ra là Mùa xuân chín:                                         Trong làn nắng ửng khói mơ tan                                         Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng                                         Sột soạt gió trêu tà áo biếc,                                         Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang. Mùa xuân của Hàn Mặc Tử lại gắn với màu vàng tràn đầy nơi thôn dã, thật thơ mộng và đáng yêu. Lòng người, lòng xuân bừng nở, hân hoan, ngân vang và tỏa hương sắc với đất trời. Một buổi mai có nắng nhẹ lơ lửng làm tan màn sương khói mờ ảo. Nắng xuân như rắc vàng lấm tấm lên cảnh vật, lên mái nhà tranh. Gió xuân vô tình hay hữu ý trêu tà áo biếc của cô gái. Và bóng hình mùa xuân đã làm giàn thiên lý đẹp hơn. Nhà thơ nói bóng xuân sang, nghĩa là mùa xuân mới bắt đầu chớm tới. Thi sĩ đi từ những hình ảnh cụ thể của nắng, khói, sương, gió của giàn thiên lý để chào nàng xuân. Còn Nguyễn Bính đi từ khái quát: Mùa xuân là cả một mùa xanh đến các chi tiết cụ thể. Các cô gái của Hàn Mặc Tử trong Mùa xuân chín hiện lên như sờ thấy được, chứ không như cô gái e lệ, thấp thoáng sau lũy tre làng trong Mùa xuân xanh của Nguyễn Bính, chỉ ló ra cái thắt lưng xanh. Trên cái nền xanh của cỏ gợn tới trời, các cô thôn nữ đùa vui hồn nhiên, nhí nhảnh và pha một chút nghịch ngợm:                                        Sóng cỏ xanh tươi gợi tới trời                                        Bao cô thôn nữ hát trên đồi                                     – Ngày mai trong đám xuân xanh ấy                                       Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi… Đang vui sum họp, các cô đã nghĩ tới sự xa cách của cái ngày mai ấy. Tiếng hát du xuân như chững lại, như ngậm ngùi khi cuộc vui đến hồi kết thúc. Tuổi trẻ rồi sẽ trôi qua như đời người không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Các cô thôn nữ vui hết mình, vui bất tận. Ta như nghe rõ từng tiếng ca vắt vẻo tiếng thở hổn hển, tiếng tâm sự thầm thĩ bên những khóm trúc. Theo nhịp đập của con tim, từng đôi trai gái đang đắm đuối, tận hưởng mùa xuân. Trong thơ hiện đại Việt Nam, hiếm có những khổ thơ đẹp như thế. Một loạt từ láy gợi âm, gợi hình càng làm sống động hơn bức tranh xuân tràn trề sức trẻ. Lúc này Hàn Mặc Tử đang ở trong nhà thương Quy Nhơn, nhưng hồn thơ vẫn thả theo gió mây, theo tiếng ca xuân để viết nên những dòng tuyệt bút. Trở về với thực tại cay đắng của số phận, ông ôm một mối sầu buồn: nhớ quê, nhớ làng, nhớ tới một mối tình không thành:                                        Khách xa gặp lúc mùa xuân đến                                              Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:                                       – Chị ấy năm nay còn gánh thóc                                        Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?Nhân vật trữ tình đến đây có sự đổi vai. Từ cô thôn nữ tới có kẻ rồi tới  ai,  và sau cùng là chị ấy. Chị ấy là ai ta không cần biết. Đó có thể là một Mộng Cầm, hay một Hoàng Cúc chăng? Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả như nhà thơ đã viết trong Đây thôn Vĩ Dạ: Ở đây sương khói mờ nhân ảnh/ Ai biết tình ai có đậm đà? Với Mùa xuân chín  hình bóng người con gái ấy tưởng như xa vời nhưng lại rất gần gữi thân thương. Nhà thơ vẫn tôn thờ người tình trong tâm tưởng và nâng lên ở mức cung kính qua cách xưng chị ấy, để rồi vĩnh viễn lìa xa. Câu thơ cuối cùng khép lại ý tưởng mà âm hưởng cứ lan tỏa với vần điệu quấn quít được chứa đựng trong một câu hỏi tu từ: Chị ấy năm nay còn gánh thóc/ Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?   Ngày xuân đọc lại hai bài thơ xuân của Nguyễn Bính và Hàn Mặc Tử ta như được thả hồn mình về với một miền quê yên vui thanh bình, chan hòa các sắc màu tươi mát để lắng nghe những âm thanh rộn rã và hít thở hương đồng gió nội của mùa xuân xanh -  mùa xuân chín, của làn nắng ửng: khói mơ tan… Hai bài thơ như có ma lực ám ảnh ta mãi mãi. Nó chứa chan nhựa sống của mùa xuân và tuổi trẻ, của tình yêu và hy vọng. 

Lê Xuân (Theo VNTG số 56 – xUÂN 2013)

Chia sẻ:

Từ khóa:

Mùa xuân xanh, Mùa xuân chín. Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử

Đánh giá bài viết

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Thơ Tình Cuối Mùa Thu (Xuân Quỳnh)

Tình ta như hàng cây

Đã qua mùa gió bão

Tình ta như dòng sông

Đã yên ngày thác lũ

Chỉ còn anh và em

Cùng tình yêu ở lại…

– Kìa bao người yêu mới

Đi qua cùng heo may

Cùng nghe và cảm nhận Thơ tình cuối mùa thu được phổ nhạc qua giọng hát của nữ ca sĩ Anh Thơ

Đôi điều tản manh về Thơ tình cuối mùa thu – Xuân Quỳnh

Thơ tình cuối mùa thu của nhà thơ xuân Quỳnh với những vần thơ trong trẻo, mộc mạc, đó là giai điệu của một bức tình thư vô cùng sâu lắng. “Thơ tình cuối mùa thu” của Quỳnh chỉ là những hình ảnh giản dị, quen thuộc, đặc biệt là với miền quê đồng bằng Bắc Bộ. Đó đơn thuần là tâm sự của một người đàn bà khi đang đắm chìm trong tình yêu: khắc khoải, tinh tế, đầy xúc cảm, hồ nghi nhưng cũng tràn ngập sự tin tưởng.

Khi nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc bài này, ông đã dùng tiết tấu chậm và nhẹ, không có những đoạn ngân dài để tạo sự lắng đọng nào ngoài chính bản thân những câu chữ, ca từ của nó. Bài nhạc nghe có thể buồn, có thể khắc khoải, có thể đầy suy tư nhưng không hề có nỗi ám ảnh tàn phai.

Ta có thể cảm tưởng rằng Thơ tình cuối mùa thu là bức thư tình của một người phụ nữ viết trong buổi chiều, trước thềm nhà đang tràn ngập gió heo may, bầu trời cuồn cuộn mây trắng. Người phụ nữ cảm nhận được thời gian cuộc đời đang trôi đi, đang chậm dần

Nhưng kết của bài thơ lại làm cho người đọc bừng tỉnh: Kìa bao người yêu mới/Đi qua cùng heo may. Chắc chắn viết tới dòng chữ này, Xuân Quỳnh đã rớm nước mắt long lanh của hạnh phúc tiếp nối. Bây giờ, cứ đến cuối thu, trời hanh hao se lạnh, ta lại nghe Thơ tình cuối mùa thu để thấy ấm lòng. Nữ sĩ Xuân Quỳnh đã Mùa thu ra biển cả/Theo dòng nước mênh mang/Mùa thu vào hoa cúc, nhưng với Thơ tình cuối mùa thu thì vẫn còn mãi mãi, vì đó là tình yêu.

Đọc “Mùa Xuân Xanh” Của Nguyễn Bính Nhớ “Mùa Xuân Chín” Của Hàn Mặc Tử

Lê Xuân

(Vanchuongphuongnam.vn) – Ngày xuân đọc lại hai bài thơ xuân của Nguyễn Bính và Hàn Mặc Tử ta như được thả hồn mình về với một miền quê yên vui thanh bình, chan hòa các sắc màu tươi mát để lắng nghe những âm thanh rộn rã và hít thở hương đồng gió nội của mùa xuân xanh – mùa xuân chín, của làn nắng ửng: khói mơ tan… Hai bài thơ như có ma lực ám ảnh ta mãi mãi. Nó chứa chan nhựa sống của mùa xuân và tuổi trẻ, của tình yêu và hy vọng.

Nhà thơ Hàn Mặc Tử và nhà thơ Nguyễn Bính

Mùa xuân của thiên nhiên cứ theo qui luật tạo hóa mà đi và đến. Mùa xuân của lòng người lại theo nhịp đập của trái tim tình yêu và tuổi trẻ, ước mơ và khát vọng. Mùa xuân của một dân tộc là cái bản lề nối liền những thắng lợi của năm cũ với năm mới sau 365 ngày. Nhà thơ Nguyễn Bính chào đời và ra đi đều vào mùa xuân. Từ sáng 30 Tết năm Ất Tỵ (20/1/1966) nhà thơ đã vĩnh biệt thế giới này. Còn nhà thơ Hàn Mặc Tử, tuy hơn Nguyễn Bính 6 tuổi, nhưng cũng đã lên tiên từ mùa đông năm Canh Thìn  (11/11/1940). Hai nhà thơ ở hai phương trời xa lạ nhưng cảm xúc về mùa xuân lại có nét tương đồng. Cả hai thi sĩ đều nhìn mùa xuân như một trái cây ngọt lành đang chuyển từ xanh đến chín. Hàn Mặc Tử có cả một tập Xuân như ý với mấy chục bài thơ xuân. Nguyễn Bính lại có Mưa xuân, Xuân về, Thơ xuân, Xuân tha hương, Xuân nhớ miền Nam…

Với mùa xuân này, tôi muốn quay về mấy hơn nửa thế kỷ trước để tận hưởng “Mùa xuân xanh”của Nguyễn Bính. Bài thơ được in năm 1937 trong tập Một nghìn cửa sổ và  “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử cùng in năm 1937 trong tập Nắng xuân. Nguyễn Bính chân quê, dân dã. Hàn Mặc Tử tài hoa, bất hạnh. Cảm nhận về mùa xuân của Nguyễn Bính Bắt đầu là cái thắt lưng xanh của một cô gái vừa ra khỏi lũy tre làng. Đó là tứ thơ mộc mạc, gần gũi mà không phải thi sĩ nào cũng phát hiện ra. Từ cái màu xanh đầy hơi ấm của sức trẻ ấy, tầng liên tưởng được mở rộng:

Mùa xuân là cả một mùa xanh Giời ở trên cao, lá ở cành Lúa ở đồng tôi và lúa ở Đồng nàng và lúa ở đồng quanh.

Một màu xanh bát ngát, tràn ngập như vây quanh ta. Trên trời cao mây xanh, dưới mặt đất lúa xanh. Cỏ cây, lá cành đều xanh. Màu xanh quấn quít, nhiều tầng, nhiều lớp được diễn tả bởi câu thơ vắt dòng: Lúa ở đồng tôi và lúa ở/ Đồng nàng và lúa ở đồng quanh. Bốn câu thơ mà có tới năm từ “ở”, làm màu xanh của mùa xuân hiển hiện rõ nét ở giời, ở lá, ở cành, ở đồng nàng, ở đồng tôi, ở đồng quanh. Nhìn phương nào ta cũng bắt gặp một màu xanh bát ngát đến vô tận. Mùa xuân có tiết thanh minh trong sáng, thường vào cỡ tháng ba âm lịch. Cỏ non như chờ đợi xuân đến, chờ tình yêu của đất trời ban tặng:

Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh Tôi đợi người yêu đến tự tình Khỏi lũy tre làng tôi nhận thấy Bắt đầu là cái thắt lưng xanh.

Mùa xuân là mùa của tình yêu. Chẳng thế mà Nguyễn Du đã để cho Thúy Kiều và Kim Trọng gặp nhau trong ngày hội Đạp thanh của tiết thanh minh với Cỏ non xanh tận chân trời. Cỏ cây hoa lá, lòng người đều háo hức đón xuân. Chàng trai mới ước đó mà cô gái đã xuất hiện: Khỏi lũy tre làng tôi nhận thấy/ Bắt đầu là cái thắt lưng xanh. Hóa ra mùa xuân không ở đâu xa, không đợi con tạo xoay vần, mà mùa xuân đồng nghĩa với tình yêu. Màu xanh của chiếc thắt  lưng cô gái là biểu tượng của màu tình yêu. Nó là cái màu của thời gian, màu của hy vọng tuổi trẻ. Nguyễn Bính rất ưa dùng màu xanh trong thơ. Ở bài Xanh (1951) ông cũng đã để cho màu xanh chen lấn với cảnh và người:

Xanh cây, xanh cỏ, xanh trời Xanh rừng, xanh núi, da giời cũng xanh Áo chàm cô Mán thanh thanh Mắt xanh biêng biếc một mình tương tư.

Mùa xuân ở phía Bắc mang nét đặc trưng riêng. Còn ở phía Nam thì bốn mùa không phân biệt rõ, mà ta chỉ thấy hai mùa mưa nắng tiếp nhau. Cũng mùa xuân 1937 ấy, Hàn Mặc Tử đang ở Quy Nhơn, ông hỏi xuân Ngoài kia xuân đến thắm duyên chưa/ Trời ở trong đây chẳng có mùa. Sau ngày giải phóng miền Nam, nhạc sĩ Phạm Tuyên ngồi giữa Sài Gòn cũng muốn gói nắng vàng rực rỡ gởi ra ngoài Bắc cho em: Anh ở trong này không thấy mùa Đông/ Nắng vẫn đỏ mận hồng đào cuối vụ/ Trời Sài Gòn xanh trong như quyến rũ/ Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam. Có lẽ nhìn ánh nắng vàng chan hòa ấy mà Hàn Mặc Tử mới tưởng tượng ra là Mùa xuân chín:

Trong làn nắng ửng khói mơ tan Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang.

Mùa xuân của Hàn Mặc Tử lại gắn với màu vàng tràn đầy nơi thôn dã, thật thơ mộng và đáng yêu. Lòng người, lòng xuân bừng nở, hân hoan, ngân vang và tỏa hương sắc với đất trời. Một buổi mai có nắng nhẹ lơ lững làm tan màn sương khói mờ ảo. Nắng xuân như rắc vàng lấm tấm lên cảnh vật, lên mái nhà tranh. Gió xuân vô tình hay hữu ý trêu tà áo biếc của cô gái. Và bóng hình mùa xuân đã làm giàn thiên lý đẹp hơn. Nhà thơ nói bóng xuân sang, nghĩa là mùa xuân mới bắt đầu chớm tới. Thi sĩ đi từ những hình ảnh cụ thể của nắng, khói, sương, gió của giàn thiên lý để chào nàng xuân. Còn Nguyễn Bính đi từ khái quát: Mùa xuân là cả một mùa xanh đến các chi tiết cụ thể. Các cô gái của Hàn Mặc Tử trong “Mùa xuân chín” hiện lên như sờ thấy được, chứ không như cô gái e lệ, thấp thoáng sau lũy tre làng trong “Mùa xuân xanh” của Nguyễn Bính, chỉ ló ra cái thắt lưng xanh. Trên cái nền xanh của cỏ gợn tới trời, các cô thôn nữ đùa vui hồn nhiên, nhí nhảnh và pha một chút nghịch ngợm:

Sóng cỏ xanh tươi gợi tới trời Bao cô thôn nữ hát trên đồi Ngày mai trong đám xuân xanh ấy Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…

Đang vui xum họp, các cô đã nghĩ tới sự xa cách của cái ngày mai ấy. Tiếng hát du xuân như chững lại, như ngậm ngùi khi cuộc vui đến hồi kết thúc. Tuổi trẻ rồi sẽ trôi qua như đời người không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Các cô thôn nữ vui hết mình, vui bất tận. Ta như nghe rõ từng tiếng ca vắt vẻo tiếng thở hổn hển, tiếng tâm sự thầm thĩ bên những khóm trúc. Theo nhịp đập của con tim, từng đôi trai gái đang đắm đuối, tận hưởng mùa xuân. Trong thơ hiện đại Việt Nam, hiếm có những khổ thơ đẹp như thế. Một loạt từ láy gợi âm, gợi hình càng làm sống động hơn bức tranh xuân tràn trề sức trẻ. Lúc này Hàn Mặc Tử đang ở trong nhà thương Quy Hòa, nhưng hồn thở vẫn thả theo gió mây, theo tiếng ca xuân để viết nên những dòng tuyệt bút. Trở về với thực tại cay đắng của số phận, ông ôm một mối sầu buồn: nhớ quê, nhớ làng, nhớ tới một mối tình không thành:

Khách xa gặp lúc mùa xuân đến Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng: – Chị ấy năm nay còn gánh thóc Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?

Nhân vật trữ tình đến đây có sự đổi vai. Từ cô thôn nữ tới có kẻ rồi tới  ai, và sau cùng là chị ấy. Chị ấy là ai ta không cần biết. Đó có thể là một Mộng Cầm, hay một Hoàng Cúc chăng? Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả như nhà thơ đã viết trong “Đây thôn Vĩ Dạ”: Ở đây sương khói mờ nhân ảnh/ Ai biết tình ai có đậm đà? Với “Mùa xuân chín” hình bóng người con gái ấy tưởng như xa vời nhưng lại rất gần gũi thân thương. Nhà thơ vẫn tôn thờ người tình trong tâm tưởng và nâng lên ở mức cung kính qua cách xưng chị ấy, để rồi vĩnh viễn lìa xa. Câu thơ cuối cùng khép lại ý tưởng mà âm hưởng cứ lan tỏa với vần điệu quấn quít được chứa đựng trong một câu hỏi tu từ: Chị ấy năm này còn gánh thóc/ Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?

Ngày xuân đọc lại hai bài thơ xuân của Nguyễn Bính và Hàn Mặc Tử ta như được thả hồn mình về với một miền quê yên vui thanh bình, chan hòa các sắc màu tươi mát để lắng nghe những âm thanh rộn rã và hít thở hương đồng gió nội của mùa xuân xanh – mùa xuân chín, của làn nắng ửng: khói mơ tan… Hai bài thơ như có ma lực ám ảnh ta mãi mãi. Nó chứa chan nhựa sống của mùa xuân và tuổi trẻ, của tình yêu và hy vọng.

L.X

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Mùa Xuân Xanh trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!