Xu Hướng 2/2024 # Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Lắng Đọng Cùng Bài Thơ Mùa Thu Không Trở Lại Phạm Trọng Cầu Mới Nhất # Top 8 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Lắng Đọng Cùng Bài Thơ Mùa Thu Không Trở Lại Phạm Trọng Cầu được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

I. Đôi Nét Về Nhà Thơ Phạm Trọng Cầu

– Phạm Trọng Cầu là nhạc sĩ chuyên về Contrepointiste và Fuguiste. Ông sinh ngày 25 tháng 1 2 năm 1935 tại Nam Vang (Campuchia), mất năm 1998 tại Sài Gòn. Nguyên quán của ông ở Hà Nội (có nơi chép là Nghệ An).

– Ông là con trắc địa sư Phạm Văn Lạng và bà Ðào Thị Ngọc Thư vốn người ở Hà Nội sau đổi sang làm việc ở Campuchia.

– Năm 1939 cha mẹ ông bị trục xuất ra khỏi đất Chùa Tháp, vì lý do chính trị, gia đình ông phải về sống ở Sài Gòn.

– Sau ngày Nam Bộ kháng chiến, thân phụ ông ra vùng tự do tham gia kháng chiến, bản thân ông gia nhập bộ đội chiến đấu ở chiến trường Ðồng Tháp Mười. Ðến năm 1953, ông bị thương nặng phải cưa cả chân, mẹ ông đã tìm cách đưa ông vào Sài Gòn cứu chữa.

– Sau hiệp định Genève ông sống ở Sài Gòn, theo học tại viện Âm nhạc Sài Gòn. Sau đó ông du học về âm nhạc tại Pháp hơn 7 năm. Những năm đầu 70 ông tốt nghiệp Conservatoire Supérieur de Musique de Paris.

– Ông là tác giả nhiều ca khúc, lãng mạn hiện đại và các loại hòa tấu có giá trị nghệ thuật cao.

– Các tác phẩm tiêu biểu: Em ra đi mùa thu, Trường làng tôi, Cho con, Một trái tim một quê hương, Tà áo trắng, Một mai tôi qua đời

II. Bài Thơ Mùa Thu Không Trở Lại

Nhà Thơ Phạm Trọng Cầu được biết đến với nhiều bài thơ ấn tượng đi vào lòng độc giả sâu sắc. Trong đó nổi bật là bài thơ ” Mùa Thu Không Trở Lại” thể hiện nỗi buồn của cuộc chia ly người mình thương. Với lời thơ nhẹ nhàng nhưng vô cùng da diết nên bài thơ cũng để lại ấn tượng đặc biệt trong lòng người yêu thơ.

– Lời dẫn của tác giả:

Đối với tôi… là một mối tình xa xưa thời còn trai trẻ. Gặp nàng vào mùa xuân, mùa hạ tình nồng cháy và mùa thu nàng ra đi. Hôm tiễn nàng ra sân bay, tôi trở về nhà phải đi ngang qua khu vườn Luxembourg. Khu vườn đó, khi tôi đi ngang, tôi chợt nhận ra mùa thu, vì chân mình đá rất nhiều lá vàng, trong tôi tự nhiên vang một giai điệu “Em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại…”. Dù là mùa thu ở Paris rất đẹp, nhưng mà từ mùa thu đó, với tôi, mùa thu không bao giờ trở lại nữa, chỉ có thế thôi.

Lắng Đọng Cùng Bài Thơ Mùa Thu Không Trở Lại Phạm Trọng Cầu

Mùa Thu Không Trở Lại của nhà thơ Phạm Trọng Cầu đi vào tâm khảm của những người độc giả yêu thơ một cách nhẹ nhàng. Với lời thơ da diết đậm chất trữ tình bày tỏ nỗi buồn sầu của nhà thơ khi người mình thương đi mất. Ông là tác giả của nhiều ca khúc lãng mạn, hiện đại có giá trị nghệ thuật cao. Bài thơ đã được phổ nhạc cùng tên được nhiều bạn trẻ yêu mến.

– Phạm Trọng Cầu là nhạc sĩ chuyên về Contrepointiste và Fuguiste. Ông sinh ngày 25 tháng 12 năm 1935 tại Nam Vang (Campuchia), mất năm 1998 tại Sài Gòn. Nguyên quán của ông ở Hà Nội (có nơi chép là Nghệ An).

– Ông là con trắc địa sư Phạm Văn Lạng và bà Ðào Thị Ngọc Thư vốn người ở Hà Nội sau đổi sang làm việc ở Campuchia.

– Năm 1939 cha mẹ ông bị trục xuất ra khỏi đất Chùa Tháp, vì lý do chính trị, gia đình ông phải về sống ở Sài Gòn.

– Sau hiệp định Genève ông sống ở Sài Gòn, theo học tại viện Âm nhạc Sài Gòn. Sau đó ông du học về âm nhạc tại Pháp hơn 7 năm. Những năm đầu 70 ông tốt nghiệp Conservatoire Supérieur de Musique de Paris.

– Ông là tác giả nhiều ca khúc, lãng mạn hiện đại và các loại hòa tấu có giá trị nghệ thuật cao.

– Các tác phẩm tiêu biểu: Em ra đi mùa thu, Trường làng tôi, Cho con, Một trái tim một quê hương, Tà áo trắng, Một mai tôi qua đời

Nhà Thơ Phạm Trọng Cầu được biết đến với nhiều bài thơ ấn tượng đi vào lòng độc giả sâu sắc. Trong đó nổi bật là bài thơ ” Mùa Thu Không Trở Lại” thể hiện nỗi buồn của cuộc chia ly người mình thương. Với lời thơ nhẹ nhàng nhưng vô cùng da diết nên bài thơ cũng để lại ấn tượng đặc biệt trong lòng người yêu thơ.

Đối với tôi… là một mối tình xa xưa thời còn trai trẻ. Gặp nàng vào mùa xuân, mùa hạ tình nồng cháy và mùa thu nàng ra đi. Hôm tiễn nàng ra sân bay, tôi trở về nhà phải đi ngang qua khu vườn Luxembourg. Khu vườn đó, khi tôi đi ngang, tôi chợt nhận ra mùa thu, vì chân mình đá rất nhiều lá vàng, trong tôi tự nhiên vang một giai điệu “Em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại…”. Dù là mùa thu ở Paris rất đẹp, nhưng mà từ mùa thu đó, với tôi, mùa thu không bao giờ trở lại nữa, chỉ có thế thôi.

Em ra đi mùa thu, Mùa thu không trở lại. Em ra đi mùa thu, Sương mờ giăng âm u. Em ra đi mùa thu, Mùa thu không còn nữa. Đếm lá úa mùa thu, Đo sầu ngập tim tôi.

Ngày em đi, Nghe chơi vơi não nề, Qua vườn Luxembourg, Sương rơi che phố mờ, Buồn này ai có mua? Từ chia ly, Nghe rơi bao lá vàng, Ngập dòng nước sông Seine, Mưa rơi trên phím đàn, Chừng nào cho tôi quên?

Hôm em ra đi mùa thu, Mùa thu không trở lại, Lá úa khóc người đi, Sương mờ dâng lên mi. Em ra đi mùa thu, Mùa lá rơi ngập ngừng, Đếm lá úa sầu lên Bao giờ cho tôi quên?

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Lục Bát Mùa Thu Hay Nhất Mới Nhất

THƠ LỤC BÁT: MÙA THU

Tác giả: Lãng Du Khách Thu sang gọi nắng hanh vàng

Thu sang bàng đỏ xen hàng me xanh

Thu sang giọt nắng buông mành

Thu sang gọi gió khô cành bơ vơ Thu về ngơ ngác nai tơ

Thu về em gái mộng mơ bên thềm

Thu về nhẹ gót son êm

Thu về lá rụng thảm mềm rơi rơi Thu đến mơ mộng yêu đời

Thu đến thiếu nữ buông lơi ái tình

Thu đến đón nắng bình minh

Thu đến dìu bước cõi tình vườn yêu Thu gọi bay tóc gió chiều

Thu gọi tình ái lãng phiêu cõi bồng

Thu gọi ân ái mặn nồng

Thu gọi buông nắng má hồng vuốt ve Thu bước chân kế tiếp hè

Thu bước nhè nhẹ tiễn ve âu sầu

Thu bước chân đệm đông đâu

Thu bước trong gió qua cầu áo bay Thu ru tình khúc men say

Thu ru ngọn gió lắt lay gọi mời

Thu ru ca khúc tình đời

Thu ru phiêu lãng gọi đời cõi mơ!

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #02

BÀI THƠ: CHIỀU THU NHỚ

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi Chiều thu vàng nắng không em

Đem tình phơi mãi chẳng quên được người

Xa xa văng vẳng tiếng cười

Gió ru lả lướt ngỡ người đâu đâyLá vàng rơi rụng rải đầy

Lối mòn xưa cũ hàng cây lạnh lùng

Buồn vương khóe mắt rung rung

Sao tình không thể cùng chung một đường Để cho còn mãi vấn vương

Bờ môi ánh mắt lời thương ngọt ngào

Hay vì tại lão trời cao

Già rồi lẩn thận duyên trao giữa chừng.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #03

THƠ LỤC BÁT: TÀN THU

Tác giả: Nguyên Ngọc Thiên Băng Thu tàn rụng gió heo may

Vàng son chiếc lá rơi ngày xanh xao

Tình yêu thuở ấy ngọt ngào

Sao giờ hiu quạnh lối vào trái tim. Nắng non kém sắc đi tim

Xa nhau lá đổ đêm chìm vào đêm

Mắt ai lệ rớt ướt thềm

Tháng mười mưa trút nỗi niềm chênh vênh. Hồn phơi khô héo buồn tênh

Thân gầy đưa tiễn bồng bềnh tuổi xanh

Tóc mây nhuộm bạc cũng đành

Mắt sầu nhỏ giọt chòng chành cõi hoang. Khép hờ môi,mắt, mi ngoan

Cho thôi thoang thoảng không còn hờn ghen

Hửng hờ thổn thức đan xen

Trào dâng uất nghẹn ánh đèn hắt hiu. Lạc hồn giữa chốn cô liêu

Liêu xiêu ngã quỵ những chiều tàn Thu.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #04

BÀI THƠ: HẸN HÒ THU SAU

Tác giả: Nguyễn Đình Huân Mùa thu quay gót lạnh lùng

Để cho tôi cứ nhớ nhung lá vàng

Lệ thu thánh thót hai hàng

Chia tay thu đón đông sang gió lùa Thu đi bỏ lại chát chua

Mối tình dang dở cuối mùa lá rơi

Bỏ tôi cùng với chơi vơi

Vui cùng mây tím khát khao trời chiều

Bỏ tôi đau khổ vì yêu

Đón mùa đông giá cô liêu bẽ bàng Dù sao thu cũng đã tàn

Có muốn níu kéo đông hàn đâu cho

Tiễn thu cất bước qua đò

Mong ngày tái ngộ hẹn hò thu sau Chia ly ta nhớ về nhau

Nhớ heo may nhớ một màu thu xưa

Có lá vàng rớt trong mưa

Nhớ người con gái vẫn chưa có chồng.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #05

BÀI THƠ: TRÁCH THU

Tác giả: Hoàng Đức Dương Trách thu sao nỡ qua nhanh

Để rơi hạt nắng mong manh bên thềm

Lá thu ướt đẫm sương đêm

Bâng khuâng ai bước, gót mềm mong manh… Trách thu sao nỡ qua nhanh

Để mây giăng phủ trời xanh, nắng hồng.

Tình thu có hết mặn nồng,

Ái ân chưa trọn để lòng ai đau? Trách thu sao nỡ qua mau

Để đông về lại rót sầu vào thơ.

Để buồn con nhện giăng tơ,

Để hồn lữ khách bơ vơ cuối trời. Trách thu sao chẳng một lời

Đưa tôi về gặp lại người trong mơ…

Giao mùa giăng mắc cơn mưa

Miền thùy dương ấy đến chưa…hay là…? Trách thu sao nỡ đi qua

Để mình tôi nhớ xót xa một người…!

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #06

THƠ LỤC BÁT: THU ĐAU

Tác giả: Trang Kiệt Em về nhặt lá vàng bay

Giữa mùa thu ấy nghiêng say đất trời

Em về nhặt lại…thu rơi

Bao mùa rụng xuống chơi vơi giữa dòng Hồn thu khắc khoải bên lòng

Tình thu phai dấu… mặn nồng còn đâu

Người đây… kẻ đấy âu sầu

Gần chi vẫn mãi hai đầu cách xa Ái ân kia dẫu mặn mà

Duyên tình bao thuở vẫn là hư vô

Vì đâu duyên nợ ta trao

Vẫn không đến được…khỏi rào cách ngăn Cho mùa thu chết vụn tan

Rụng rơi lả chả giữa đời hanh hao.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #07

BÀI THƠ: THU XƯA

Tác giả: Cao Hằng Thu vàng nhè nhẹ rơi rơi

Đung đưa cành lá trong trời nhớ mong

Hoàng hôn phủ kín đôi dòng

Chiều buông ráng đổ nước long lanh vàng. Lẻ buồn dạo bước lang thang

Tơ trời ai để lỡ làng thế kia

Rớt rơi cành lá chia lìa

Cành khô trơ trụi bên tia nắng chiều. Lần tìm khoảnh khắc tim yêu

Mà sao chỉ thấy thêm nhiều xót xa

Thu ơi sao lỡ nhạt nhoà

Để cho niềm nhớ trong ta cuộn trào. Nhớ nhung xa vắng cồn cào

Nắng vờn ngọn gió lao xao trên cành

Xa rồi ngày đó bến anh

Chiều xưa hương sữa ngọt lành anh trao.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #08

THƠ LỤC BÁT: THU ĐÃ SANG MÙA

Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn Trăng tàn rớt xuống rừng hoang

Bỏ mây trắng lại gánh ngàn nỗi đau

Gió ôm chiếc lá bạc màu

Đang thờ thẫn khóc ôm đau thương sầu. Anh giờ ở tận nơi đâu?

Còn thương nhớ đứng bên cầu đợi em!

Lệ rơi khóe mắt ướt mềm

Bởi mòn mỏi khóc trắng đêm ngồi chờ. Tình mình nay chết bơ vơ

Người xưa đã phụ hửng hờ câu duyên

Bỏ em gánh trọn lụy phiền

Trăm năm thề hẹn chao ngiêng giữa đời. Giọt sầu…giọt nhớ…chợt rơi

Mình nay còn chỉ những lời chát chua

Thu sang! Đông sắp giao mùa

Mà tình biền biệt…duyên chưa thấy về.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #09

THƠ LỤC BÁT: THU BUỒN

Tác giả: Hồng Hoa Em về lối cũ tìm anh

Bao năm cách biệt phải đành chia đôi

Anh ơi Thu cũng về rồi

Mà sao vẫn mãi đơn côi một mình Thác cuồn cuộn đổ trắng tinh

Ôm con dốc đá đứng nhìn ngẫn ngơ

Tóc buông từng sợi thẩn thờ

Lá vàng rơi rụng lòng bơ vơ buồn Khóe mi từng giọt sầu tuôn

Mặn môi đứng lặng nghe buồng tim đau

Rừng hoang xanh ngắt một màu

Anh đi bỏ lại em đau thương sầu Đưa tay hứng trọn giọt Ngâu

Mà nghe chua xót tình đầu dở dang

Thương cho duyên phận bẽ bàng

Nợ duyên không trọn tình tan nát tình.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #10

THƠ LỤC BÁT: THU TÀN

Thơ: Đức Trung – TĐL Thương nàng thơ thẩn chiều nay

Mắt buồn nhìn lá thu bay cuối đường

Bao nhiêu nỗi nhớ, niềm thương

Trong tim giấu kín vấn vương tơ lòng Những ngày hẹn ước chờ mong

Mà sao chưa gặp để lòng tái tê

Nhớ nhau xin hẹn ngày về

Trách sông, sông chảy đổ vào biển Đông

Mong ai đừng có thay lòng?

Để cho nỗi nhớ bềnh bồng mây trôi. Bây giờ xa cách người ơi!

Thu tàn ngắm lá vàng rơi thêm buồn…

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #11

THƠ LỤC BÁT: THU VỀ BÊN EM

Thơ: Đức Trung – TĐL Tiếng thu trong gió xôn xao

Để anh lạc lối bước vào hồn em

Lá thu xào xạc bên thềm

Dáng em tha thướt tóc mềm xoã vai. Sắc thu trong đáy mắt ai

Hàng mi chớp chớp mắt Nai mơ màng

Chiều thu ngập lối lá vàng

Em vui dạo bước dịu dàng bên anh.Lắng nghe chim hót trên cành

Nhìn anh say đắm long lanh mắt cườm.

Thu về khoác áo vàng ươm

Hoàng lan nở rộ trong vườn đón thu…! Vẳng nghe một khúc hát ru

Trong làn sương khói chiều thu đượm buồn

Chân trời đã tím hoàng hôn

Bên nhau tha thiết…thả hồn trong thu!

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #12

BÀI THƠ: THU SẦU

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn Dù cho ngang trái giăng đầy

Trăm năm bia miệng còn đây lời nguyền

Má hồng phận bạc vô duyên

Mười hai bến nước mà thuyền không neo. Trời sinh em kiếp bọt bèo

Gió đưa cuốn đẩy trôi theo sóng chiều

Đường đời còn lại bao nhiêu

Mà sao oan trái lắm điều thương tâm. Đành thôi lặng lẽ âm thầm

Hành trang gói trọn…dư âm một thời

Bước từng bước giữa chơi vơi

Ôm theo đau đớn một đời không nhau. Hè sang phượng đã phai màu

Thu buồn đến vội gieo đau thương sầu

Mai này biết phải về đâu?

Còn thương hãy đến giang đầu tìm nhau.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #13

BÀI THƠ: THU NHỚ

Tác giả: Hằng Thịnh Thu về gửi gió heo may

Lá khô rơi rụng lòng này xót xa

Nhìn anh ở đó quê nhà

Lặng nghe thấy nhớ người ta thật rồi Bây giờ còn nữa hay thôi

Mà sao tim bảo rung hồi nhủ thương

Đêm khuya lạnh hết canh trường

Thoảng như đâu đó mùi hương đóa nhài Mây bồng cứ tưởng hình ai

Một mình đơn chiếc miệt mài ngắm trăng

Nằm mơ tới được cung hằng

Rồi xem sương phủ kéo giăng khắp trời.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #14

THU VÀNG

Thơ: Chử Văn Hòa Mùa thu nay đã về rồi

Thu ơi xao xuyến bồi hồi trong ta

Thu về đến với mọi nhà

Nắng thu mang đến sắc hoa thơm nồng Trời thu dịu mát mênh mông

Trăng thu soi bóng trên sông mơ màng

Mùa thu đến thật nhẹ nhàng

Yêu mùa thu bởi thu vàng nên thơ.

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #15

THU NHỚ GÌ KHÔNG?

Thơ: Diệp Ly Thu sang chiếc lá lìa cành

Khói sương nhòa nhạt mong manh tơ trời

Hắt hiu từng hạt mưa rơi

Lạnh len góc khuất rã rời niềm đau. Vườn yêu giờ đã phai màu

Rêu phong lối cỏ hanh hao ngõ hồn

Người đi mộng cũng vùi chôn

Tim thôi thắp lửa não nùng tàn canh. Gió thu than khóc bên mành

Lời thương tiếng nhớ đã thành mênh mông

Hỏi rằng thu nhớ gì không?

Hay thuyền yêu đã lạc dòng tương tư…

Thơ Lục Bát Viết Về Mùa Thu Hay #16

NGẪM THU

Thơ: Hạnh Kim Đường quê bóng nắng chiều xiên….

Rặng dừa xanh rợp che nghiêng mái đầu

Ngắm nhìn vạt nắng trên cao

Thoảng nghe hương mới ngọt ngào nhẹ bay Thênh thang lối mộng nơi này

Em mơ một giấc nồng say bên đời

Hình như thu đã về rồi?

Nên thêu dệt sắc màu trời vàng hanh Nắng khô lá úa rụng cành

Cho mùa sang đến tiễn chân hạ buồn

Em gom nhặt những yêu thương

Đan tay kết mảnh vô thường mà vui Cho môi luôn nở nụ cười

Cho đời bình dị thả trôi ưu phiền

Đường quê bóng nắng chiều xiên….

Ôm thời hoa mộng cõi riêng ngẫm mình Trần gian đâu chốn vô minh?

An nhiên – tự tại- yên bình bao lâu?

Thu vàng vương mắt em sầu

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Mùa Thu Mới Nhất Mới Nhất

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Mùa thu đến lá trong vườn đã rụng

Mùa thu đến lá trong vườn đã rụng.

Lá vàng bay, bay theo gió. Ngoài đồng

Phía xa xa, ngay sát rìa thung lũng.

Đang khoe mình, đỏ rực cả hàng phong.

Anh khẽ nắm tay em, một lúc.

Buồn và vui, lẫn lộn giữa trời chiều.

Anh nhìn em và khóc vì hạnh phúc.

Vì vụng về không biết nói anh yêu.

Mùa thu đến, lá trong vườn rụng bay theo gió. Đó là lẽ tự nhiên của đất trời. Và anh nắm tay em cũng là điều tự nhiên bởi cảm xúc của anh lúc này đã đến độ chín. Nó như một cách để thay cho lời yêu mà nhân vật anh trong bài thơ vụng về chưa biết thổ lộ.

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Mùa thu khóc như một bà góa phụ

Mùa thu khóc như một bà goá phụ

Trong áo quần đen, u ám con tim…

Hồi tưởng lại những lời xưa của chồng

Rồi bật khóc và không thôi nức nở.

Cứ như thế, cho đến ngày tuyết nhẹ

Chưa tỏ lòng thương với đau khổ của nàng

Cả hạnh phúc và cay đắng, lãng quên

Ở đời này là chuyện không chút dễ.

Mưa mùa thu được ví như một bà góa phụ. Cơn mưa đến bất chợt nhưng xối xả như nỗi đau trong lòng người góa phụ. Mưa tạnh nhanh nhưng nỗi đau chưa nguôi ngoai và nó còn sẽ đến vào bất cứ lúc nào.

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Mùa thu vàng rực rỡ

Mùa thu vàng rực rỡ

Lại đã bắt đầu rồi.

Trong hồn vui phơi phới,

Lá vàng bay đầy trời.

Mây như là mạng nhện,

Hơi thở nhẹ nhõm hơn,

Sương mù trên đồng vắng

Như sữa bay chập chờn.

Mùa hè rớt vẫn còn,

Những ngày vàng rực rỡ.

Còn cả biển nắng tươi

Mang niềm vui cho đời.

Nhưng buổi chiều sẫm tối

Màn đêm đến sớm hơn,

Dường như còn luyến tiếc

Muốn trở lại mùa buồn.

Có một mùa thiêng liêng:

Là mùa xuân rực rỡ,

Nhưng niềm vui, hãy nhớ,

Riêng thu vàng tặng ta.

Cảnh vật thiên nhiên trong mùa thu bao giờ cũng sinh động trong con mắt của những nhà thơ. Mây trôi trên bầu trời, sương mù giăng trên cánh đồng, những chiếc lá vàng khẽ rơi trong không trung. Mùa thu như một bản nhạc vui mà thiên nhiên ban tặng cho chính tác giả.

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Anh xin mùa thu

Sau một năm ngồi ghế Thứ Phi

Giờ mùa thu lên ngôi Hoàng Hậu

Mùa thu dẫn mùa hè ra khỏi cửa

Nhẹ vén xiêm y khe khẽ cúi chào

Đâu chỉ riêng rừng cây khoác áo hoàng bào

Đâu chỉ có mây đội chiếc vương miện màu ngọc bích

Mà cả những trang thơ cũng vàng màu lúa

Kết tụ sinh sôi làm hạt chữ nuôi anh

Xin em! Xin em!..

Đừng nhúng trái tim xanh thành màu lá rụng

Đừng bỏ tù anh trong bức tường vàng em phù phép

Anh là vua:

– Chồng của bốn hoa khôi!

Bài thơ được viết với một nét tươi vui khi mùa thu đến thế chỗ cho mùa hè. Tác giả nhẹ nhàng xin mùa thu đừng nhúng trái tim xanh thành màu lá rụng. Lời van xin nhẹ nhàng và tinh tế biết bao nhiêu.

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Áo trắng mùa thu

Sáng nay áo trắng em ngang phố

ngày đã sang thu tóc cốm về

sương trắng hồn ai trong mắt lá

bâng khuâng chín mọng một đam mê

Anh hái tơ trời trong mắt biếc

em nghiêng hương sắc xuống đôi tà

mùa thu anh gọi về thương mến

cho gió vờn say với lụa là

Sáng nay, ừ nhỉ? bâng khuâng lạ!

một chút thương yêu chạm cõi hồn

mà lạ! gió mùa sao quái quỷ

má hồng em thẹn… giả vờ hôn.

Mùa thu là mùa tựu trường nên việc tác giả bắt gặp hình ảnh áo trắng ngang phố là điều dễ hiểu. Hình ảnh ấy làm cho nhà thơ xao xuyến, bâng khuâng. Người con gái có lẽ cũng biết mình được chàng trai để ý nên có chút e thẹn khiến hai má ửng hồng.

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Bây giờ là cuối thu

Bây giờ là cuối mùa thu

Gió se se tiếng chim gù sớm mai

Nắng dùng dằng như nhớ ai

Mà cay cay mắt sương bay cuối trời.

Mượn heo may để gửi lời

Lòng thao thiết nhớ mắt người lá răm

Chao ơi cái nhìn xa xăm

Một thời tóc xõa trăng rằm tương tư.

Nếu còn được nói giá như

Bây giờ là cuối mùa thu. Cuối mùa…

Thẫn thờ chợt tiếng lá thưa

Nhuộm vàng tiếc nuối như vừa mới xanh.

Thời gian trong bài thơ đang dừng lại ở những ngày cuối thu. Những gì tươi đẹp của mùa thu cũng đang dần trôi qua trước mắt. Đó là làn hương quyến rũ, là màu nắng pha lê, là làn gió trong lành. Tác giả như đang tiếc nuối vì mùa thu qua đi vội vã.

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Đi tìm mùa thu Hà Nội

Em gái Huế lần đầu

Gặp mùa thu Hà Nội

Háo hức đi tìm sắc vàng cây cơm nguội mà không thấy

Lại đi tìm lá đỏ cây bàng màu lửa cháy mà cũng không ra

Em hỏi tôi đường hoa sữa có xa?

Tôi im lặng

Thu mới về một nửa

Cốm ngậm màu xanh, hồng chờ sắc đỏ

Hoa sữa ủ hương đợi gió heo may

Nắng ngập ngừng rắc vàng bụi lên cây

Phủ vết rám cho ươm dần trái bưởi

Tôi im lặng

Và em thôi hỏi

Em mỉm cười trong nhạt nắng bâng khuâng

Ánh mắt buồn thoáng một nét xa xăm

Của trời trong và mây thu Hà Nội

Dẫu vẫn biết thời gian không vội

Tôi ước thầm mùa thu chín nhanh hơn.

Mùa thu Hà Nội trong những vần thơ, câu hát thường rất đẹp nhưng đó là khi mùa thu đã chín. Cô gái Huế ra thăm Hà Nội vào đúng mùa thu, cứ ngỡ được đắm mình trong cảnh đẹp của mùa thu nhưng nào ngờ mùa thu mới chỉ đang gõ cửa. Nỗi buồn của cô gái Huế khiến nhà thơ cũng có chút đượm buồn.

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Bồi hồi sắc thu

Sương mai níu cánh lá vàng

Nửa đêm thu đến ngỡ ngàng xác ve

Phượng hồng rực rỡ mùa hè

Những ngày hạ nắng..nhường nghe thu về

Mùa thu neo đậu thôn quê

Trải vàng thảm cỏ triền đê nương đồi

Thu về vẽ nét em ngồi

Ngày qua đêm tới bồi hồi trăng lên

Mây hồng lặng lẽ nhường bên

Gió như ngừng thổi bỏ quên chị Hằng

Dập dìu sóng nước đêm trăng

Sương rơi mờ ảo…nghe rằng thu sang

Mùa thu ở thôn quê đẹp một cách dịu dàng với màu vàng của lá, màu vàng của nắng và cả màu vàng của những bông lúa chín. Ẩn hiện trong mùa thu chính là bóng dáng của một người con gái.

Thu về ươm hạt nắng mai

Cho mầm bông cúc từng ngày sinh sôi

Hương thơm tỏa ngát vào đời

Tình yêu nồng ấm đâm chồi nở hoa

Cho em hương sắc mặn mà

Ngất ngây màu nắng chan hòa yêu thương

Hạt sương lóng lánh vấn vương

Vỗ về hơi thở mộng thường đắm say

Ngỡ ngàng luồng gió heo mai

Đem làn nắng ấm tháng ngày rong chơi

Đong đưa chiếc lá vàng rơi

Khắc lên cuộc sống một thời lãng quên

Tác giả cảm nhận mùa thu đến thông qua hương thơm của hoa, thông qua luồng gió heo may, thông qua những chiếc lá vàng rơi. Với cách viết của tác giả, cảnh vật mùa thu như có hồn hơn và có sự sống như là con người vậy.

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Hương thu

Lá vàng rơi rắc theo con ngõ nhỏ

Trời nhiều mây nhưng mưa không rơi

Không khí dịu êm

Mùa Thu đã sang rồi.

Thoang thoảng hương thơm dọc theo hè phố

Hương cốm làng Vòng, hẳn em còn nhớ?

Nhớ những ngày nào ta dắt tay nhau

Ghé vào lề phố.

Nơi những mủng cốm đầy níu chân ta.

Mua gói cốm thơm bọc trong lá sen xanh

Anh cùng em lượn giữa chiều Thu dịu mát

Hương cốm – hương Thu tỏa thơm ngan ngát

Em có còn nhớ không em?

Một mùa thu nữa lại đến với lá vàng rơi, trời nhiều mây và không khí dịu êm. Nó làm tác giả nhớ đến mùa thu xưa cùng với người con gái của ngày xưa. Mọi hình ảnh của mùa thu đều nhắc nhớ về người con gái ấy nhưng liệu người con gái ấy có còn nhớ không?

Bài thơ ngắn hay về mùa thu: Thu về

Anh có thấy thu đang về trên phố

Thoảng mùi hương hoa sữa toả đâu đây

Vạt nắng chiều nhảy nhót trong lùm cây

Chùm lá xanh đang cựa mình chuyển sắc.

Anh có nghe thu đã về trên phố

Gió lao xao đùa cùng đám lá vàng

Chim gọi bạn theo bầy bay lố nhố

Về phương Nam tránh rét đợi xuân sang.

Anh có nghe gió thu thầm nhắc nhở

Thương nhau rồi thì hãy nắm tay nhau

Hãy bên nhau cho đến lúc bạc đầu

Mùa thu qua rồi mùa thu lại về, gió thu như nhắc nhở con người yêu thương nhau, nắm tay nhau không xa rời. Là lời của gió thu hay là lời của người con gái đang yêu?

Mắt ngơ ngác đi tìm hoa phượng đỏ

Bỗng giật mình đã bỏ lỡ từ lâu

Hạ ra đi cùng với tiếng ve sầu

Lòng tiếc nuối thốt lên câu tạm biệt.

Gió cười nhạo thu sang mà chẳng biết

Vẫn dại khờ thêu dệt giấc mơ yêu

Nào có hay tình đã ngả bóng chiều

Mặt trời lặn vội liêu xiêu vụt tắt.

Em cứ ngỡ như thói quen thường nhật

Ta giận hờn càng bền chặt hơn xưa

Trái tim đau vọng lại tiếng chuông chùa

Duyên gãy gánh bởi trò đùa số phận.

Trời sắp đặt hay tại mình bất cẩn

Lỡ mất nhau dẫu hối hận muộn màng

Câu chuyện đời thu năm ấy sang trang

Chỉ còn lại tim hàng ngàn vết xước.

Mùa thu với nhiều người là mùa yêu thương nhưng với nhiều người đó là mùa chia ly. Tác giả muốn níu kéo cuộc tình nhưng gió thu đã làm thức tỉnh và nhắc nhở tác giả rằng chuyện tình ấy qua rồi.

Vậy đấy, mùa thu đến cuốn trôi đi biết bao cuộc tình đẹp nhưng cũng có rất nhiều cuộc tình đẹp bắt đầu. Bài thơ ngắn hay về mùa thu đã cho chúng ta sống trong rất nhiều cảm xúc khác nhau của mùa thu và của tình yêu. Cho dù cuộc tình có kết thúc thì đó cũng là những cuộc tình đẹp, đáng trân trọng. Cũng như mùa thu qua đi rồi vẫn còn đọng lại trong lòng người những cảm xúc riêng. Khi thời gian trôi qua rồi mùa thu cũng sẽ quay trở lại thôi.

Các bạn có thể xem những bài thơ hay trên website Thư viện thơ ở rất nhiều lĩnh vực trong cuộc sống như: thơ về tình yêu, thơ về tình bạn, thơ về công việc, thơ về thời gian, thơ về tiền bạc …

Thu Thủy

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay Nhất Mới Nhất

BÀI THƠ: GIẤC MƠ THU

Tác giả: Toàn Tâm Hòa Vội vàng nhặt nhạnh lá rơi

Mùa Thu thả xuống tơ trời mỏng manh

Thả vào trời đất tinh anh

Sắc hương mộng tưởng ngọt lành du dương Đong đưa bảng lãng mờ sương

Hình hài vi diệu miên trường xuyến xao

Đưa tay hái những vì sao

Đem về ấp ủ tình trao hửng hờ Gói vào thêm một chút thơ

Gói trăng mười sáu nằm mơ thêm vào

Gói thêm ánh mắt dạt dào

Mùa thu ướp mật ngọt ngào tặng em! Đôi bờ ảo thực đan xen

Giấc mơ vừa lạ vừa quen thu tràn!

Đưa tay ôm ấp mùa sang

Ta như lạc giữa thiên đàng mùa thu.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #02

BÀI THƠ: THU BÊN EM

Tác giả: Đặng Minh Mai Chiều thứ bẩy cùng em dạo phố

Dưới trời thu lá đổ xạc xào

Heo may gió thổi rì rào

Líu lo chim hót đón chào thu sang Mây xanh thẳm lang thang đôi lúc

Nghe đất trời hát khúc hoan ca

Mùa thu là của chúng ta

Của tình yêu đẹp mặn mà sắt son Mình sánh bước trên con đường nhỏ

Tay trong tay anh ngỏ bao lời

Cảm ơn nhiều lắm cuộc đời

Cho anh lấy được em người anh yêu Dẫu cuộc sống còn nhiều vất vả

Nhiều gian nan nghiêng ngả bộn bề

Có em sớm tối đi về

Cùng nhau gánh vác đâu nề khó khăn? Em cười nói long lanh ánh mắt

Ôm hôn anh siết chặt vòng tay

Dù cho cực nhọc đêm ngày

Có anh bên cạnh em say cuộc đời Ta say đắm giữa trời thu biếc

Thu mỉm cười mắt liếc đôi ta

Mừng cho hạnh phúc đơm hoa

Niềm vui đôi lứa chan hoà chiều thu.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #03

BÀI THƠ: MÙA THU TINH KHÔI

Tác giả: Toàn Tâm Hòa Em bước qua mùa thu rất tinh khôi

Sáng mờ sương ngàn ánh dương rực rỡ

Gió Heo may nhẹ nhàng như hơi thở

Dường như tim anh vụn vỡ mất rồi Em bước qua mùa thu rất tinh khôi

Nghe sắc hương thu đất trời tinh khiết

Phố bổng xôn xao rằng em có biết

Trong tà áo dài tha thướt dáng em Con đường đến trường chút lạ chút quen

Nắng cứ trêu đùa cho em e thẹn

Dáng em bước qua mùa thu bẻn lẻn

Có ánh mắt nào len lén ngu ngơ Em bước qua mùa thu như giấc mơ

Em chẳng biết có gả khờ lạc bước

Hắn bơ vơ giữa dòng người xuôi ngược

Con đường đến trường hắn ước kề bên Em bước qua mùa thu như lãng quên

Mùa thu tinh khôi em mang xuống phố

Chút gió heo nay nhẹ nhàng lá đổ

Cho một gả khờ nhung nhớ bâng khuâng.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #04

BÀI THƠ: THU NHỚ

Tác giả: Cẩm Chi Châu Em tặng anh một chùm mưa cuối Hạ

Anh gửi em chùm mây lạ chiều thu

Gió mơn man như đang cất lời ru

Để giọt nắng lách qua làn mây trắng Nhớ hạ xưa trời trong xanh đầy nắng

Nay thu về thấy thiếu vắng người yêu

Mặt hồ thu gợn sóng trong gió chiều

Tan bóng liễu dáng diễm kiều soi bóng Bỗng thu về làm hồ thu dậy sóng

Như lòng em đang nóng đợi chờ ai

Em chỉ muốn xin gục xuống bờ vai

Nói một lời dù ngày mai xa cách Em nhớ mãi nơi rừng hoang lau lách

Tiễn anh đi nay gáy sách sờn tan

Con bướm vàng và cái lá trên ngàn

Ép trang sách miên man bao kỷ niệm Có một thứ mà em còn giấu giếm

Bài thơ anh đã chiếm trái tim em

Để hôm nay em nhắm mắt nhớ xem

Từng lời thơ tặng em mùa thu ấy.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #05

BÀI THƠ: THU KHÔNG EM

Tác giả: Chiều Tím Em về trong nắng thu trưa

Trời xanh mây trắng ngẩn ngơ đứng nhìn

Bước chân anh mãi đi tìm

Kìa cơn gió vẫn lim dim, mơ màng! Tình mình dẫu có trái ngang

Cơn mơ dang dở, đa mang tháng ngày

Trái tim vốn đã hao gầy

Tìm em về với đắm say, một chiều! Em về lại chốn thương yêu

Giá như mắt biếc, gửi liều cho anh

Thu nay mây chẳng biếc xanh

Anh đi giữa chốn tròng trành, không em!

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #06

BÀI THƠ: MÙA THU VẮNG EM

Tác giả: Thanh Trần Thu về lá thả mặt hồ

Nhành cây phượng nhỏ xác xơ ven đường

Ngày đi nỗi nhớ quê hương

Bao ngày xa cách miền phương trời nào Buồn nên lá chẳng lao xao

Gió không còn thổi mây vào trời xanh

Hạt nắng buồn hết long lanh

Nước dòng sông cũng ngọt lành nữa đâu Mùa thu nhầm gõ cửa sầu

Trên dòng đơn chiếc thuyền câu hững hờ

Tưởng như người vẫn đợi chờ

Giữa đêm khuya một chữ ngờ trăng treo Mắt buồn mòn mỏi dõi theo

Con thuyền xưa đã bỏ neo xứ người

Cầu cho hạnh phúc ở nơi

Sẽ theo em suốt cuộc đời ấm êm.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #07

BÀI THƠ: TÌNH THU

Tác giả: Bình Minh Sương thu lạnh gió buồn heo hút

Ân tình còn nhớ phút bên nhau

Mộng đầu tình mãi bền lâu

Những ngày ân ái chọn câu hẹn thề Sương rơi trút nhớ về kỷ niệm

Mộng tình thu ẩn hiện hôm nào

Tình yêu ngày ấy dâng trào

Đi vào nỗi nhớ nao nao tâm hồn Dòng cảm xúc bồn chồn trong dạ

Lời tự tình ta đã trao nhau

Tình ta gắn kết bền lâu

Chung lời thề ước chọn câu đá vàng Em mong mãi trong bàn tay ấm

Cho tình này sâu đậm ngàn năm

Để tình không phải xa xăm

Giang tay ôm trọn tình trong tháng ngày.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #08

BÀI THƠ: DƯỚI TRỜI THU

Tác giả: Hạnh Nguyễn Anh dắt tay em dưới trời thu rực rỡ

Hoa cúc vàng nở rộn rã khoe màu

Trong vườn hoa mình bối rối trao nhau

Nụ hôn ngọt của tình đầu chớm nở. Vườn Cúc vàng rung ring như muốn ngỏ

Hòa niềm vui đang bừng đỏ má yêu

Làn gió nhẹ mơn man vườn hoa chiều

Đưa hương Cúc quyện thơm bờ môi nhỏ. Dưới trời Thu em dịu dàng đứng đó

Dáng kiêu sa bỡ ngỡ ánh mắt nồng

Anh chìm đắm lạc vào cõi mê hồng

Mặc hoa Cúc đong đưa trong gió thoảng. Chiều Thu muộn sương mờ giăng thấp thoáng

Bờ môi mềm ấm nồng nàn đắm say

Anh ngây ngất khi em trong vòng tay

Dưới trời Thu gió nhẹ bay se lạnh.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #09

BÀI THƠ: BẢN TÌNH CA MÙA THU

Tác giả: Bình Minh Hạ qua đi để thu về mát mẻ

Hoa cúc vàng lặng lẽ đón mùa thu

Bản tình ca của ngày đó vẫn ru

Như con bướm trái mù u chờ đợi Mùa thu đến trời cao xanh vời vợi

Hoàng hôn về phơi phới bản tình ca

Em còn nhớ những kỷ niệm đã qua

Mình bên nhau chan hoà trong nắng mới Ngày yêu nhau hai ta cùng hồ hởi

Nguyện suốt đời chung thủy với tình yêu

Thu mênh mang hoàng hôn phủ tím chiều

Tình ta lại đậm thêm nhiều hạnh phúc Ta vẫn hát bản tình ca bên cúc

Màu hoa vàng lưu luyến lúc chia xa

Cho mùa thu lại đến nắng chan hoà

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #10

THƠ TÌNH MÙA THU: ĐƯỜNG THU

Tác giả: Đức Trung – TĐL Đường thu ngập lá vàng rơi

Mình em dạo bước chơi vơi nỗi buồn

Xa nhau chiều tím hoàng hôn

Heo may gió lạnh tâm hồn tái tê Em đi có hẹn ngày về?

Lòng anh vẫn nhớ lời thề năm xưa

Qua bao mùa nắng, mùa mưa

Gót hồng in dấu vẫn chưa phai mờ! Nỗi lòng anh gửi vào thơ

Nụ hôn theo gió đến bờ môi xinh

Đường thu bát ngát ru tình

Lá vàng rơi…để chúng mình nhớ nhau.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #11

BÀI THƠ: THU GIÃ TỪ

Tác giả: Tài Nguyễn Ta nhớ rõ vào mùa thu năm trước

Khi mà nàng đã cất bước ra đi

Mắt lệ buồn rớt nhẹ xuống hàng mi

Tay nắm chặt bảo em đi anh ạ Nghe thấy vậy sao lòng mình buồn bã

Vì biết rằng nay em phải đi xa

Khi tình yêu hai đứa thật đậm đà

Mà bây giờ phải cách xa em đó Ôi cuộc tình sao tựa như cơn gió

Đã thổi vào xong rồi bỏ ra đi

Bao kỷ niệm ta xin cố khắc ghi

Cho mối tình ra đi không trở lại.

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #12

BÀI THƠ: KHÚC TÌNH NỒNG

Tác giả: Bình Minh Em ơi giữ lấy má hồng

Để mùa thu đến mặn nồng tình ta

Thu về những hạt mưa xa

Giăng mành quấn quýt bên nhà em mong Từng ngày em lại đếm đong

Trao niềm ân ái trong lòng người thương

Tình nào chẳng có tơ vương

Yêu ai chẳng muốn chung đường bến mơ Tình nồng anh gửi vào thơ

Gửi em năm tháng đợi chờ nhớ mong

Yêu em anh để bên lòng

Chỉ mong em giữ má hồng chính chuyên Ngày về anh bắc cầu duyên

Trả em với cả lời nguyền khi xưa

Mặc trời dù nắng hay mưa

Tình yêu đủ chín anh đưa em về…

Thơ Tình Viết Về Mùa Thu Hay #13

Lắng Đọng Cùng Những Bài Thơ Về Cha Mẹ Hay Nhất, Da Diết Nhất

Thì con xin được làm dòng suối mát

Suối chan hoà trong ánh trăng bát ngát

Con ngoan hiền trong tình mẹ bao la

Nếu mẹ bỗng là một vầng dương

Con xin làm một loài cây cỏ

Cây không thể thiếu mặt trời đỏ

Cũng như con chẳng thể thiếu người

Nếu mẹ bỗng tan thành cơn gió

Con sẽ là đồng ruộng xanh tươi

Gió mơn man ngọn lúa vui cười

Thôi mẹ ơi mẹ đừng là gì nữa

Con muốn mẹ chỉ là mẹ thôi

Mẹ của con có một trên đời

Cha ra đi khi con còn quá bé

Trong trí nhớ con chỉ có bóng mẹ gầy.

Hai mươi năm rồi mẹ ơi từ ngày ấy

Mẹ bên con sớm tối nhọc nhằn.

Lo cho con từ miếng ăn giấc ngủ

Mẹ hiểu con hơn cả bản thân con.

Hai mươi năm qua mẹ ơi con vẫn nhớ

Những đêm con sốt cao mẹ thức trông con

Mẹ nắm chặt tay con mỗi lúc cựa mình

Con nào có thể quên được bàn tay mẹ.

Con lớn lên trong tình thương của mẹ

Mẹ là mẹ, là cha, là người bạn của con.

Hai mươi năm mẹ đã cùng con

Dõi theo con từng nhịp chân con bước.

Con giờ đây đã lớn khôn hơn trước

Nhưng vẫn là con bé bỏng thưở nào

Bàn tay mẹ vẫn ấm áp làm sao?

Vẫn là bàn tay con luôn ghi nhớ.

Con vẫn biết và con luôn nhớ

Bởi chẳng đủ ngôn từ … để kể hết lòng Mẹ bao la

Mẹ – người đàn bà cả đời hứng giông bão phong ba

Che chở các con, nhẹ nhàng nâng niu con từng bước

Mẹ – người đàn bà chẳng quản nhọc nhằn để vẹn toàn sau trước

Tóc trắng hết cả đầu, đôi má cóp, da nhăn

Người mà đêm ngày vượt qua những khó khăn

Dù lòng có đói, vẫn mỉm cười cho các con no ấm

Mẹ – từ lúc sinh con ra cho đến khi mắt nhắm

Hy sinh cuộc đời chỉ đổi lấy nụ cười trẻ thơ

Mẹ – bờ vai gầy run run theo nhịp võng ầu ơ

Thấy con khôn lớn là thấy mình hạnh phúc

Con chưa bao giờ viết trọn bài thơ về Mẹ

Bởi chẳng thể nào nói hết được sự hy sinh

Mẹ đẹp hơn cả trăm ngàn đóa hoa xinh

Người đàn bà – trái tim vĩ đại hơn mặt trời rực rỡ

Con không thể nào viết trọn bài thơ về Mẹ

Và cũng chẳng thể nào nói hết được

Mẹ già mòn mỏi chờ mong con về

Lòng đau ruột thắt não nề

Tuổi già hiu quạnh sớm khuya một mình.”

Vắng tiếng cha, vắng nụ cười ấm áp

Ngày tháng qua đi như mây trôi bèo dạt

Nghĩ thương cha, tan nát cả cõi lòng.

Con đã quen rồi hơn hai bảy mùa đông

Cái giá lạnh thiếu thân hình che chở

Thiếu cả lời khuyên, thiếu lời dạy dỗ

Con không cha nào có thấy vui.

Thu đang sang con quen với ngậm ngùi

Ôm lấy mẹ cắn môi con chịu

Ngày một già đi, mẹ giờ đã yếu

Tại vắng cha ! Mẹ thiếu tình thương.

Hai bảy năm qua một mình mẹ một giường

Đêm con ngủ mà mẹ không ngủ được

Bờ mi cay lệ con tràn sướt mướt

Cha ơi cha ! Cha đang ở nơi đâu ?.

Con cũng đã quen với nắng hạ cháy đầu

Nhớ khi nhỏ cha thường hay quát mắng

Vì sợ con đau, sợ làn da con sạm

Nhưng hôm nay, ai sẽ ở bên con.

Hai bảy năm rồi con thèm một lần ôm

Thèm được nắm tay được ân cần che chở

Và muốn gọi cha nhẹ nhàng là bố

Thật thân quen thật ấm áp cha à !.

Từ bây giờ thì mãi mãi gọi cha

Không khác hơn bởi đó là định mệnh

Người đã xa con, xa mẹ già đáng kính

Để đến một phương trời mà chỉ có mình cha.

Ngày với tháng giao hòa miền xưa cũ

Cuộc đời lắm nổi đau thương chưa đủ

Buốt vai gầy sương phủ một màu rêu

Bóng hoàng hôn thảng thốt tiếng chim kêu

Bôn ba mãi lửa khiêu niềm nhung nhớ,

Chân trời tím thắp lòng con tan vỡ

Nhớ về cha loang lỡ vách tim bầm

Dòng đời trôi cha mãi miết âm thầm

Một chiếc bóng lũi lầm chân lặng bước

Nghiêng nghiêng nắng gió qua làn mây nước

Ngẫm nghỉ tình những ước vọng cha trông

Cánh cò bay cõng nắng đã qua sông

Chở nước mắt cay nồng cha nhỏ xuống

Mồ hôi mặn rớt rơi trên đồng ruộng

Giọt nước giọt từ luống cấy tâm hồn

Những câu ca cha hát buổi sớm hôm

Mầm sinh trưởng gửi chôn nơi đất mẹ

Đã nãy nở và vươn lên mạnh mẽ

Hạnh phúc là sức trẻ biến thành hoa.

Đồng lúa xanh cò thẳng cánh bay xa

Mùa hoa nở hương hòa men say ngất

Cánh diều lượn gửi hồn vào lòng đất

Nhớ tình cha hương mật ngấm đời con…

Cánh cò cõng nắng qua sông

Chở luôn nước mắt cay nồng của cha

Con là giọt nước sinh ra từ nguồn

Quê nghèo mưa nắng trào tuôn

Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm

Thương con cha ráng sức ngâm

Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa.

Lúa xanh xanh mướt đồng xa

Dáng quê hoà với dáng cha hao gầy

Cánh diều con lướt trời mây

Chở câu lục bát hao gầy tình cha.

Cha cõng cặp sách đến trường

Cõng bao nặng nhọc, trên đường tương lai

Thân gầy vác nặng đôi vai

Ngày ngày lam lũ, đôi tay lấm sình

Nuôi con khôn lớn, gánh tình thương con.

Đến sông cũng cạn, trăng còn quen cha

Cho ta khôn lớn, cho ta bầu trời

Khi ta chập chững vào đời

Cha nuôi cha dạy sáng ngời nhân tâm

Sống đời nhân nghĩa trọng tâm

Làm người phải biết, chữ tâm hàng đầu

Đôi chân đạp đất, tâm làu trung cang

Cho đời ta sống thênh thang

Tình cha vẫn mãi vương mang bên mình

Thương cha biết mấy nghĩa tình

Công ơn cha tặng cho mình ngày nay.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Lắng Đọng Cùng Bài Thơ Mùa Thu Không Trở Lại Phạm Trọng Cầu trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!