Xu Hướng 2/2024 # Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Hay Viết Về Sóc Trăng Quê Hương Mới Nhất # Top 5 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Hay Viết Về Sóc Trăng Quê Hương được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

BÀI THƠ: NHỚ SÓC TRĂNG

Tác giả: Tuấn Nguyễn

Nhớ ngày Anh đến Sóc Trăng Lúa đồng xanh ngát, mây giăng trắng trời Ánh vàng lấp lánh chùa Dơi Lăm Thôn Em hát tuyệt vời làm sao

Vĩnh Châu biển hát dạt dào Tôm, Cua, hành Tím, ngọt ngào quê Ta Trần Đề cảng cá xa xa Tầu, ghe tấp nập vào ra đêm, ngày

Cù Lao Dung nắng tràn trềHoàng hôn tím biếc bốn bề Hậu Giang Mỹ Xuyên đến viếng đình làng Thần Nông cầu khấn lúa vàng nặng bông

Mỹ Tú, Thạnh Trị xa không? Mà Anh mải miết mênh mông là tình Sóc Trăng ơi đất quê mình Đi xa thương nhớ bóng hình quê hương

Xa rồi, dầu dãi gió, sương Sóc Trăng hồn mãi tình nương bóng chiều!

BÀI THƠ: SÓC TRĂNG QUÊ TÔI

Tác giả: Thụy Cát

Sóc Trăng quê em. Sẽ thêm dấu chân mình!

SÓC TRĂNG TRẦM MẶC

Thơ: khlaphnum

Quê tôi vùng đất bình yên, phù sa châu thổ cuối miền Hậu Giang. Quanh năm ngập sóng lúa vàng, Cá tôm biển bạc, ngút ngàn trùng khơi.

Ai về nơi ấy mà chơi, nhìn xem cảnh vật CHÙA DƠI lạ lùng. Hàng nghìn con cứ ung dung, Treo mình ngắm nghía, đếm từng khách du. Lắng lòng trước cõi chân tu, Biết bao lữ khách luyến lưu ngày về.

Về đây chuyện lạ có thừa, Cháy hơn thế kỷ vẫn chưa lụi tàn, ấy là cặp nến”kỳ quan” Nơi CHÙA ĐẤT SÉT bàng hoàng khách thăm. Khói nhang nghi ngút hương trầm, Hàng nghìn tượng đất âm thầm thôi miên.

Dạo quanh cảnh vật chùa chiền, Lòng ai cứ ngỡ cõi thiền là đây!

Có ai về với Miền Tây, Ghé thăm đất SÓC đong đầy tình thân. Trãi bao mưa nắng thăng trầm, Quê tôi đẹp mãi nghìn năm không mờ!

SÓC TRĂNG MỘT KHÚC TÌNH QUÊ!

Thơ: Người Miền Tây

Nhớ mái tranh những đêm mưa vần vũ Cho đàn em ướt rũ áo sờn vai Mắt thơ ngây thao thức những canh dài Vì mong đợi anh trai còn xa xứ

Chiều Kế Sách, Châu Thành sao bỡ ngỡ Xuồng êm trôi bông tím nở lục bình Đêm Trần Đề gặp cô gái xinh xinh Về Thạnh Trị ấm tình ba dân tộc

Em thấy không Sóc Trăng mình đẹp lắm Nụ mai vàng khoe sắc thắm chào xuân.

TÌNH SÓC TRĂNG

Thơ: Nguyễn Minh Thủy

Sóc sà bai, rộng vòng tay Lục bình tím biếc đón ngày đua nghe Miền tây nắng trải vàng hoe Lung linh đèn nước, xôi chè, cúng trăng.

Sam ma ki, hết nhọc nhằn Thương cha, nhớ mẹ tiệm tằn sớm hôm. Rạch kênh đầy ắp cá tôm Chờ ngày hội tới, thả hồn nơi quê./.

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Đồng Tháp Mới Nhất

BÀI THƠ: ĐỒNG THÁP QUÊ TÔI

Tác giả: Ngọc Chi

Tháp Mười lừng lẫy khúc ca Bông sen đẹp nhất nay là Quốc hoa Xuôi về Cao Lãnh không xa Viếng thăm Lăng Mộ chan hòa tình thân

Sông Tiền nước chảy trong ngần Đến thăm vườn quýt một lần thích ngay Trái vàng chín mộng trên câyNgọt ngào thanh mát, ngất ngây lòng mình

Nha Mân nổi tiếng câu hò Gái xinh, gái đẹp giỏi lo việc nhà Bạn ơi hãy đến đi nha Một lần nhớ mãi, thiết tha tình người.

BÀI THƠ: GÁI QUÊ ĐỒNG THÁP

Tác giả: Ngọc Chi

Hò ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ….. Ai về Đồng Tháp quê em Mênh mông đồng ruộng để xem lúa vàng Ngắm cô thôn nữ dịu dàng Bên bờ lúa chín rộn ràng niềm vui

BÀI THƠ: DUYÊN DÁNG ĐỒNG THÁP

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Đồng Tháp bùn ngát hương sen Cửu Long đẹp nhất đầm sen Tháp MườiTình em tình đất tình người Lai Vung duyên dáng nụ cười của em

Đồng Tháp tuy xa mà gần Cao Lãnh gà chiến Nha Mân gái hiền.

BÀI THƠ: VỀ THĂM ĐỒNG THÁP

Tác giả: Trang Si

Rừng tràm bạt ngạn mênh mông Đượm màu xanh thẳm dòng sông dịu hiền Đến đây sẽ xóa ưu phiền Ngỡ như đưa bạn về miền bồng lai

Gió đâu về thổi phất phây Làm cho điệu nhạc ngất ngây dâng trào Dù là ở tận nơi nàoSài Gòn, Hà Nội cũng vào quê tôi

Mặc cho đường đến xa xôi Bao người cũng quyết vào coi thế nào Nơi đây Đồng Tháp nhượm màu Tình quê ấm áp ngọt ngào làm sao

Bạn rằng đang ở nơi nao Nhanh chân ghé đến với bao tuyệt vời..!

BÀI THƠ: ĐẤT SEN HỒNG

Tác giả: Yến Vân

BÀI THƠ: THÁP MƯỜI THƯƠNG NHỚ

Tác giả: Sông Mường

Trái tim lụy theo em vùng kì dị Rực bầu trời thi vị một màu sen Lạc hướng bay đàn chim trắng lả chen Ôi lạc lỏng chiều song hành ao ước

BÀI THƠ: ĐỒNG THÁP EM TÌM ANH

Tác giả: Lê Ngọc Như Ý

Bao nhiêu mệt mỏi tan nhanh Cùng anh đi ngắm đồng xanh bạt ngàn Đôi ta hạnh phúc ngập tràn Chuyến đi ý nghĩa của nàng thành công.

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Lục Bát Quê Hương Hay Nhất Mới Nhất

Nơi ấy cha mẹ nhọc nhằn, nuôi ta khôn lớn- khó khăn mọi bề. Trong tâm luôn nhớ về quê, bao nhiêu khắc hoải tràn về đêm đêm…”

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #01

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG

Tác giả: Nguyễn Đình Huân Quê hương là một tiếng ve

Lời ru của mẹ trưa hè à ơi

Dòng sông con nước đầy vơi

Quê hương là một góc trời tuổi thơ Quê hương ngày ấy như mơ

Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu

Quê hương là tiếng sáo diều

Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê Quê hương là phiên chợ quê

Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa

Quê hương là một tiếng gà

Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng Quê hương là cánh đồng vàng

Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều

Quê hương là dáng mẹ yêu

Áo nâu nón lá liêu siêu đi về Quê hương nhắc tới nhớ ghê

Ai đi xa cũng mong về chốn xưa

Quê hương là những cơn mưa

Quê hương là những hàng dừa ven kinh Quê hương mang nặng nghĩa tình

Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời

Quê hương ta đó là nơi

Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #02

BÀI THƠ: YÊU LẮM QUÊ HƯƠNG

Tác giả: Hoàng Thanh TâmEm yêu từng sợi nắng cong

Bức tranh thủy mặc dòng sông con đò

Em yêu chao liệng cánh cò

Cánh đồng mùa gặt lượn lờ vàng ươm Em yêu khói bếp vương vương

Xám màu mái lá mấy tầng mây cao

Em yêu mơ ước đủ màu

Cầu vồng ẩn hiện mưa rào vừa qua Em yêu câu hát ơi à

Mồ hôi cha mẹ mặn mà sớm trưa

Em yêu cánh võng đong đưa

Cánh diều no gió chiều chưa muốn về Đàn trâu thong thả đường đê

Chon von lá hát vọng về cỏ lau

Trăng lên lốm đốm hạt sao

Gió sông rười rượi hoa màu thiên nhiên Em đi cuối đất cùng miền

Yêu quê yêu đất gắn liền bước chân.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #03

BÀI THƠ: TÌNH QUÊ

Tác giả: Hoa Lục Bình Chiều tà nắng ngã triền đê

Mục đồng thông thả đi về lưng trâu

Dòng sông xanh ngắt một màu

Một đàn cò trắng từ đâu bay về Bình yên một buổi chiều quê

Khói đồng lan tỏa đêm về vắng tanh

Ngoài đồng cây lúa còn xanh

Chiều quê êm ả trong lành biết bao Nhìn đàn gà nhỏ gọi nhau

Mọi người xong việc gọi nhau ra về

Giờ đây đêm cũng đã về

Thoảng đâu trong gió tóc thề thơm hương Bình minh một sớm mù sương

Đàn trâu nhai có ngoài vườn nhởn nhơ

Cánh cò bay lạc vào thơ

Làm cho tôi mãi ngẫn ngơ giữa đồng Con đò nằm dưới bến sông

Hình như nó cũng chờ mong một người

Người người rôm rả nói cười

Đồng xanh bát ngát thơm mùi mạ non Tình quê một dạ sắc son

Ở nơi thành thị em còn nhớ không

Con đò bến cũ chờ mong

Hôm nào anh cũng chờ trông em về.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #04

THƠ LỤC BÁT: MIỀN QUÊ

Tác giả: Đức Trung – TĐL Tôi thầm nhớ một miền quê

Ước mơ thăm lại trở về tuổi thơ

Đồng xanh bay lả cánh cò

Hương sen tỏa ngát mộng mơ những chiều Vi vu gió thổi sáo diều

Bóng ai như bóng mẹ yêu đang chờ?

Dòng sông, bến nước, con đò

Có người lữ khách bên bờ dừng chân Xa xa vẳng tiếng chuông ngân

Bờ tre cuối xóm trong ngần tiếng chim

Tuổi thơ thích chạy trốn tìm

Cây đa giếng nước còn in trăng thề Xa rồi nhớ mãi miền quê

Trong tim luôn nhắc trở về ngày xưa…

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #05

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG QUA LỜI MẸ KỂ

Tác giả: Công Vinh Con nghe Mẹ kể ngày xưa,

Quê hương của Mẹ, mỗi trưa nắng hè.

Bình yên những mái tranh che,

Sông Thu in bóng luỹ tre ven làng. Quê hương hai tiếng dịu dàng,

Mà sao vẫn thấy ngỡ ngàng trong con.

Làm trai, chữ hiếu chưa tròn

Quê Cha, đất Tổ, mỏi mòn thiệt hơn. Ngày xưa, Mẹ kể nguồn cơn,

Quê hương của Mẹ, đã hơn mươi đời.

Sông Thu, một thuở thiếu thời,

Chiến tranh, Mẹ phải xa rời quê hương. Miền trung chín nhớ, mười thương

Con như cánh Nhạn, lạc đường lẽ loi.

Sông Thu bên lỡ, bên bồi

Quê hương in dấu, một đời Mẹ Cha. Con chưa về lại quê nhà,

Nên đâu biết được, đường xa hay gần?

Lòng con day dứt, băn khoăn

Nữa đời tóc đã pha dần màu sương. Bao giờ về lại quê hương

Để xem Vĩnh Điện, An Tường là đâu?

Sông Thu xanh thẫm một màu

Bãi bồi cùng những ruộng dâu, nong tằm. Bây chừ, Mẹ đã yên nằm

Lấy ai dìu dắt về thăm quê nhà

Đời con rồi cũng sẽ qua,

Quê hương rồi cũng chỉ là giấc mơ. Quê hương đẹp tựa vần thơ

Sông Thu với những bến bờ yêu thương.

Dù cho xa cách dặm trường,

Lòng con vẫn mãi vấn vương Thu Bồn…

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #06

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG NỖI NHỚ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm Trở về tìm mái nhà quê

Tìm hình bóng mẹ bộn bề nắng mưa

Tìm nắng xuyên ngọn cây dừa

Tìm hương mạ mới gió lùa thơm tho Tìm đàn trâu với con đò

Áo bà ba mẹ câu hò trên sông

Nón lá nghiêng nắng nước ròng

Miền quê khó nhọc con còng con cua Lục bình tim tím mùa mưa

Bồng bềnh một khúc sông khua mái chèo

Khói lên cháy bếp nhà nghèo

Con gà cục tác con mèo quẫy đuôi Heo gà chạy ngược chạy xuôi

Chân bùn tay lấm nụ cười chân quê

Cánh cò trắng xóa vọng về

Ngân nga vọng cổ bốn bề thiên nhiên Đậm đà ký ức giao duyên

Xương cha máu mẹ dịu hiền ca dao

Con dù biền biệt phương nào

Quê hương một dạ dạt dào khó phai.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #07

THƠ LỤC BÁT: QUÊ HƯƠNG

Tác giả: Đức Trung – TĐL Quê hương xa cách phương trời

Nỗi buồn thương nhớ đầy vơi trong lòng.

Đêm ngày hết nhớ lại mong

Hướng về quê mẹ ròng ròng lệ rơi..! Nhớ chiều ra ngắm biển khơi

Cánh buồm theo gió về nơi chốn nào?

Quê hương hai tiếng ngọt ngào

Đường xa vạn dặm nôn nao nhớ thầm. Mẹ cha xa cách bao năm

Ban ngày thương nhớ, đêm nằm chiêm bao.

Tuổi thơ – kỷ niệm dạt dào

Vẫn còn đầy ắp xuyến xao tâm hồn. Nhớ quê lòng dạ bồn chồn

Mỗi lần ngắm cảnh hoàng hôn… xa nhà.

Quê hương – hai tiếng thiết tha

Còn in ký ức đậm đà yêu thương… Tuổi thơ cắp sách đến trường

Lớn lên đi khắp bốn phương chân trời.

Nhớ về quê mẹ yêu ơi!

Bâng khuâng lại thấy bồi hồi trong tim.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #08

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG THANH BÌNH

Tác giả: Lãng Du Khách Cảnh quê bình dị khiêm nhường

Mà sao quá đỗi thân thương với đời

Trưa hè vọng tiếng ru hời

Đong đầy thương mến trong lời mẹ ru Chiều tà tiếng sáo vi vu

Mênh mang trời đất lãng du thanh bình

Người quê mộc mạc chân tình

Cùng nhau đùm bọc hết mình đói no Đồng quê mỏi rã cánh cò

Cho ta hạt gạo thơm tho nuôi người

Dân quê rạng rỡ nụ cười

Yêu thương đùm bọc lòng người thiện chân Bản tính vốn rất chuyên cần

Hăng say lao động gian truân chẳng sờn

Cùng nhau xây dựng giang sơn

Để cho cuộc sống đẹp hơn với đời Cảnh quê xanh thắm tuyệt vời

Thân thương gắn bó với đời dân quê

Bình dị mà vẫn đam mê

Đó là nơi chốn ta về ai ơi.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #09

BÀI THƠ: LƯNG TỰA BẾN QUÊ

Tác giả: Toàn Tâm Hòa Ta về lưng tựa chiều nghiêng

Thả hồn theo những bình yên lạ thường

Bao năm xuôi ngược dặm đường

Nay về gom những yêu thương đong đầy Đồng xanh thẳng cánh cò bay

Dòng sông quê vẫn nặng đầy phù sa

Sáo diều vi vút ngân nga

Bao nhiêu âm điệu thiết tha mê hồn Ta ngồi nhìn ngắm hoàng hôn

Mà lòng sao cứ bồn chồn xuyến xao

Hương đồng gió nội ngọt ngào

Nhà ai khói bếp quyện vào… chiều mơ! Ta về tìm khúc ầu ơ

Ca dao của mẹ, ngày thơ xa rồi

Bước chân bổi hổi bồi hồi

Đếm từng kỷ niệm xa xôi hiện về Ta về lưng tựa bến quê

Mơ màng trong những vỗ về dấu yêu

Lưng còng dáng mẹ liêu xiêu

Nghiêng theo bóng nắng cuối chiều mỏng manh Ta về bên mái nhà tranh

Thấy bao ký ức vờn quanh bên mình

Bữa cơm ấm áp gia đình

Tựa vào lòng mẹ lặng nhìn rưng rưng.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #10

THƠ NGẮN: QUÊ ƠI

Tác giả: Châu Lê Quê nghèo nuôi lớn khôn tôi

Chang chang nắng đỏ ngày ngồi lưng trâu

Vui cùng ruộng lúa đồng sâu

Bạn bè trang lứa xanh đầu thuở xưa… Thương cha cày cấy chiều mưa

Thương mẹ tần tảo buổi trưa ngoài đồng

Nhọc nhằn cái khổ nghề nông

Chạnh lòng con viết nhớ mong quê mình.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #11

LỤC BÁT QUÊ HƯƠNG TÔI

Thơ: Ta Vẫn Trong Ta Quê hương đẹp mãi trong tôi

Bóng dừa phủ mát chiều ngồi ngắm sông

Làng tôi xanh thẳm cánh đồng

Trong tôi mãi nhớ nghề nông cấy cày Quê hương rợp kín hàng cây

Ngọt thơm mùa lúa làm say lòng người

Cho tôi tuổi bé đẹp tươi

Ầu ơ lời Mẹ nụ cười của Cha Quê hương chan chứa đậm đà

Nuôi tôi khôn lớn thiết tha đượm tình

Cánh cò chao lượn đẹp xinh

Nhớ ngày đuổi bắt gọi mình í ơi Quê hương đẹp mãi ngàn đời

Dù xa ngàn dặm. là nơi tìm về

Đàn trâu ăn cỏ bờ đê

Cánh diều no gió đẹp mê ngày nào Quê hương ngày tết xôn xao

Bánh chưng gừng mứt ngọt ngào như em

Giờ đây nhắc đến bỗng thèm

Cho tôi tất cả ấm êm cuộc đời.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #12

NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG

Thơ: Quốc Phương Đi đâu cũng nhớ quê nhà

Sân đình giếng nước cây đa trước chùa

Chợ phiên nhộn nhịp bán mua

Đường làng tấp nập sớm trưa đi về Chiều chiều nắng nhạt triền đê

Có thói có lề lũ trẻ chăn trâu

Thả diều đánh trận hồi lâu

Rủ nhau tắm mát dưới cầu thủy nông Đầu làng trải rộng cánh đồng

Màu xanh cây lúa cấy trồng tốt tươi

Ao làng rộn rã nói cười

Mấy cô gánh nước với người đi ngang Nhớ quê nỗi nhớ mơ màng

Phong sương nên phải xa làng làm ăn

Giờ đây đã bớt khó khăn

Cùng nhau ta rủ hàng năm ta về.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #13

QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU

Thơ: Quê Nhà Quê hương là mẹ, là cha

Quê hương nâng mỗi bước ta đầu đời

Chao nghiêng cánh võng… ầu ơi

Tương cà, rau muống… ngọt lời mẹ ru Quê hương là những chiều thu

Hương cau ngan ngát, chim gù… bâng khuâng

Quê hương là những dấu chân

Oằn lưng cha cõng đồng gần, ruộng xa Dòng sữa mẹ ngọt nuôi ta

Chắt chiu cay đắng, mặn mà sớm khuya…

Dõi theo mỗi bước ta đi

Vòng tay ôm ấp những khi trở trời Nặng lòng yêu lắm quê ơi

Dẫu đi cuối đất, cùng trời… chẳng quên!

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #14

BỨC TRANH QUÊ

Thơ: Hà Thu Quê hương đẹp mãi trong tôi

Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh

Cánh cò bay lượn chòng chành

Đàn bê gặm cỏ đồng xanh mượt mà Sáo diều trong gió ngân nga

Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương

Bức tranh đẹp tựa thiên đường

Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

Thơ Lục Bát Viết Về Quê Hương #15

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Hay Viết Về Cánh Đồng Lúa Quê Tôi Mới Nhất

Tác giả: Đặng Minh Mai

Bao xa cách nay về thăm lại Cánh đồng làng nhẫn nại công cha Ngạt ngào hương lúa toả xa Đượm mồ hôi mẹ rớt qua tháng ngày!

BÀI THƠ: ĐỒNG QUÊ NGÀY MÙA

Tác giả: Ho Nhu

Chiều về ngắm cảnh đồng quê Mênh mông cò lượn bốn bề xốn xang Một màu thảm lúa dát vàng Bồi hồi hoài niệm những trang sách đời

Tuổi thơ nhặt nhánh thóc rơi Chắt chiu gom góp cuộc đời mẹ cha Bát canh, thìa mắm, quả cà Giọt mồ hôi đổ… nâng ta trưởng thành

Hương thơm gạo mới quê nhà Ơn người cày cấy gần xa sớm chiều Cảnh đồng quê thật đáng yêu Bâng khuâng lại nhớ những chiều có nhau.

BÀI THƠ: HẠT GẠO NGÀY MÙA

Tác giả: Ho Nhu

THƠ LỤC BÁT: HƯƠNG LỨA

Thơ: Trương Thị Anh

Nồng nàn hương lúa đồng quê Ngày mùa vất vả lúa về đây sân Đồng xa cho đến ruộng gần Lúa vàng trải thảm hương nồng cốm quê

Cánh đồng lộng gió chiều nay Lâng lâng bỗng thấy như say cảnh làng.

BÀI THƠ: LỜI TỰ TÌNH CÂY LÚA

Tác giả: Phú Sĩ

Thương lắm chân tình ơi cây lúa quê hương Nắng chiếu sương rơi một đời bao lam lũ Thấm giọt mồ hôi mấy mùa luôn bám trụ Chẳng quản nhọc nhằn cho vụ lúa oằn bông

Thương lắm chân tình cây lúa vẫn hoài mong Cho cuộc đời vui thêm nồng câu thân ái No ấm an lành bỏ qua ngày dầu dãi Đầu đội gió trời thương lắm ấy nhà nông

BÀI THƠ VIẾT VỀ CÁNH ĐỒNG LÚA

Thơ: Hưng Xuân

Tháng mười về lúa chín cả đồng quê Những thửa ruộng vàng ong như trải thảm Tiếng máy chạy ầm vang cả thôn xóm Bờ tre xanh mấy đám trẻ nô đùa

BÀI THƠ: BÀI CA CÂY LÚA

Thơ: Tím Bằng Lăng

Vầng mây trắng chiều bình yên gió nhẹ Con đò chờ lặng lẽ khách qua sông Vàng sắc hoa mùa cải mới trổ ngồng Cánh cò trắng mênh mông tìm gọi bạn

BÀI THƠ: VUI MÙA ĐỔI MỚI

Tác giả: Hồng Phúc

VÀO MÙA GẶT

Thơ: Quốc Phương

Quê hương ơi..từ xưa tới bây giờ Bao vất vả..vẫn chờ người gánh vác Nay thay đổi..người nông dân cũng khác Nhẹ nhàng hơn..chẳng nhếch nhác như xưa

MƠ MÙA CHIM LÁ RỤNG

Thơ: Diệp Ly

Mơ cánh đồng từ ký ức hôm nao Trên miền đất ngọt ngào pha vị mặn Giọt mồ hôi vẫn cứ rơi thầm lặng Để hạt vàng trĩu nặng những mùa vui.

Mơ tìm về ngày tháng đã xa xôi Giữa đêm đen mơ trôi về quá khứ Có đàn chim chập chờn trong miền nhớ Gợi trong lòng một thuở tuổi hồn nhiên.

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 20 Bài Thơ Hay Nhất Viết Về Quê Hương Ninh Bình Mới Nhất

Về với Ninh Bình quê em

Mời anh về với Ninh Bình quê em

Thăm lau bãi, núi quèn Vua tập trận Dẫu cuộc sống với cuồng quay tất bật Nhưng tình người chân thật mến thương nhau,

– Hoa Đồng Nội –

Ninh Bình quê mẹ

Tiếng thôn nữ nghe gần xao xuyến Vang vọng đâu một chuyến ngao du, Êm đềm trăng rọi sương mù Lá vàng rơi nhẹ mùa thu đã từng.

– Hạnh Elip –

Ấm tình quê hương

Yên mô miền đất hiền hòa

Biết bao gian khó đi qua đời người

Hôm nay rộn dã tiếng cười

Tưng bừng khởi sắc người người hân hoan,

Một miền quê thật bình an

Tình người tình đất chứa chan vẹn toàn

Những thôn những xóm những làng

Giờ đây to đẹp đàng hoàng hơn xưa,

Nhớ thời lam lũ nắng mưa

Thân cò lận lội sớm trưa nhọc nhằn

Quê hương đất sỏi khô cằn

Bạc vai áo mẹ nhọc nhằn thân cha.

Nhưng rồi ngày ấy đã qua

Yên mô vững bước đang đà đi lên

Lòng người hòa thuận dưới trên

Cái tình cái nghĩa vẹn bền thủy chung

Xa quê hãy nhớ trùng phùng

Yên mô yêu dấu vô cùng mến thương…./

– Đình Khóa –

Về Cúc Phương

Có về thăm chốn Cúc Phương

Để nghe gió thổi vẫn vương rừng chiều

Có về ngắm những hoang phiêu

Thả hồn một cõi phiêu diêu ngút ngàn.

Đi trong thăm thẳm bạt ngàn

Nắng chiều đổ vệt loang tràn lối đi

Chiều xanh xanh đến xanh rì

Lắng nghe thanh vắng rầm rì suối trong.

Chiều nay thăm chốn Cúc Phương

Mà nghe ngơ ngác chim muông xì xào

Tiếng con voọc hót mời chào

Kìa đàn hoẵng chạy rào rào lá rơi.

Chiều như rụng tiếng buông lơi

Thời gian lắng đọng bồi hồi bước chân

Đâu nghe thoang thoảng xa gần

Tiếng dòng suối chảy thì thầm vọng xa.

Cúc Phương cho gởi bài ca

Và cùng tiếng sáo ngân nga trong lòng.

– Vũ Đan Thành –

Thơ tình Ninh Bình quê ta

– Tuấn Nguyễn –

Thành cổ

Hoa Lư kinh thành của đế vương

Mây bay phủ núi lũy biên cương

Hoàng Long 1 dậy sóng ngàn năm ngủ

Long mã 2 truy phong thượng đạo đường.

Thiên tôn sư tử phục hướng đông

Văng vẳng trời nam sáo mục đồng

Cờ lau thủa ấy còn soi bóng

Rồng vàng lượn sóng giữa thinh không.

– Vô danh –

Lời hẹn Mùa Xuân

– Violet Hoa –

Lời hẹn Tràng An

– Lâm Bảo Hoàng –

Đây là quê em Ninh Bình

Đêm hè ngồi ngắm trăng treo Quê hương Ngốc đó nếu yêu thì về!!.

– Ngốc –

Cố đô Hoa Lư

Cố đô Đại Việt thành Hoa Lư

Núi non trùng điệp phủ mây mù

Kinh đô Việt cổ nằm thung rộng

Đại thắng Minh Hoàng mãi ngàn thu

Dựng xây cung điện chế triều nghi

Định đế xưng vương lập thành trì

Đại Hoàng Cồ Việt Trường Yên phủ

Hào sâu núi hiểm bất khả tri.

– Vô danh –

Giấc mơ dịu êm

Đường Văn Lâm, chủ khách gặp nhau Lời chào ấm tình người, thánh thót Xa lạ thế mà như ruột thịt Để người đi mãi không thể quên…

– Lê Công –

Ninh Bình em đợi

– Violet Hoa –

Thăm Tràng An – Ninh Bình

– Mạnh Chiến –

– Violet Hoa –

Tràng An một cõi

Tràng An non nước cố đô

Dòng sông huyền ảo xa mờ phiêu linh

Núi non hồ nước hữu tình

Động thiêng thạch nhũ hiện hình Như Lai.

Thuyền nan nhẹ lướt miệt mài

Bước chân lên dốc ngân dài tiếng chuông

Một vùng đệ nhất linh thiêng

Cố Viên, Tam Cốc bên dòng sông Vân.

Xa xa núi Thúy xanh ngần

Mái chùa Bái Đính thoáng gần thoáng xa

Chốn thiêng bốn cõi gần xa

Về đây bái yết Phật Bà Quan Âm.

Nghe vọng ngàn tiếng chuông ngân

Tràng An ơi chốn hiền nhân tụ về

Trên đời bao cõi u mê

Bể đời thoát tục hãy về nơi đây.

Mười phương cầu nguyện đất này

Ngàn năm phủ bóng trời mây cõi thiền…

– Vũ Đan Thành –

Miền Gia Viễn quê anh

Đất Gia Viễn quê anh xưa đồng chua nước đọng

Hai vụ chiêm mùa cây lúa đứng bấp bênh

Từ thuở có con đê ngăn nước cuốn

Lúa trên đồng từng hạt nặng trĩu bông

Một miền quê yên bình trong nắng sớm

Mùa xuân này em có về thăm….

Đất Gia Viễn

Những ngôi chùa cổ kính

Bái Đính mặc trầm sương khói phủ ngàn năm

Nước Tràng An mây trời xanh hắt bóng

Em đi cùng anh

Núi trong mây..

Lịch sử đã từng ghi dấu chân nơi đây thành quách

Ngôi nhà thờ đá vẫn uy nghiêm

Trên núi Vân Long có nàng tiên mà chưa ai tìm thấy

Tôi muốn hỏi thăm làn mây trắng lững lờ trôi

Gặp đàn dê nhẩn nha đung đưa chiều nhịp bước

Hoàng hôn về nghiêng nghiêng những bóng cây. Có bài thơ đi qua đây dừng chân lại

Viết một hồi lâu mãi chẳng nói lên lời

Bởi quên đường rồi

Lạc bến sông mơ

Tiếng róc rách

Thuyền ai đi trong núi

Mái chèo bồng bềnh men dòng nước bóng hoa lau.

Bài thơ viết về quê anh miền Gia Viễn

Chẳng bắt đầu kết thúc ở nơi đâu

Đất Ninh Bình miền Nho Quan gần nơi đó

Rừng Cúc Phương

Tôi đã hẹn

Từ lâu…

– Vũ Đan Thành –

Ninh Bình quê tôi

Ai về Tam Cốc cùng ta

Nhớ vào Bích Động, nhớ ra Kênh Gà

Những hòn núi nhỏ nguy nga

Hạ Long trên cạn chính là nơi đây

Tràng An suối cuộn bao ngày

Bên kia Bái Đính, bên này Đền Đinh

Trường Yên bóng núi lung linh

Đồi Mã Yên mãi in hình trong mây

Hoa Lư cổ kính là đây

Cố đô lừng lẫy những ngày năm xưa

Hoàng Long dù có nắng mưa

Nước in hình bóng triều xưa chốn này

Ai đi có nhớ những ngày

Cúc Phương trùng điệp những cây thụ già

Nghìn năm vượn hót chim ca

Khách thăm mới biết rừng già là đây

Còn kia Dục Thúy đẹp thay

Mái chùa chân núi hương bay khói chiều

Đường lên gặp thơ Hán Siêu

Đường về thơ của rất nhiều danh nhân

Ai về có nhớ sông Vân

Bóng thuyền in dáng Vân Nga đón chào

Lê Hoàn từ chốn binh đao

Trở về chiến thắng áo bào trao tay

Ai đi Phát Diệm có hay

Nhà thờ đá vẫn còn đây giữa trời

Sông Trinh núi Bảng ai ơi

Yên Mô, Tam Điệp một thời tiếng vang

Ninh Bình như một cô nàng

Đẹp nhiều danh thắng cho chàng đắm say

Ai đi hãy nhớ những ngày

Ninh Bình còn đó dang tay đón chào.

– Phạm Đình Nhân –

Ninh Bình trong tôi

Người về quên bến đò đưa

Uống nắng Thanh Hóa say mưa Ninh Bình

Cỏ hoa phấn bướm đa tình

Mây trời say mộng dáng hình hoàng hôn

Lắng nghe ai hát điệu buồn

Mà lòng rung động tâm hồn quê hương

Bụi trần năm tháng phong sương

Xa nhà đất khách bước đường phiêu du

Hoa quỳnh nở giấc suy tư

Bình minh e ấp phong thư đêm tàn

Ai qua Gia Viễn Nho Quan

Đượm dòng lệ thắm trên làn mi cong

Sông quê nước chẳng thay dòng

Thuyền về bến đợi một lòng thủy chung

Yên Mô Yên Khánh một vùng

Người đi mà dạ ở cùng nước non

Vầng trăng kia dẫu có tròn

Đâu bằng tình mẹ cho con trọn đời

Nhớ ai vượt biển ngăn khơi

Tạo nên vùng đất giữa trời Kim Sơn

Nghe hương muối mặn trong hồn

Nhớ về biển cả ngọn nguồn hư vô

Hoa Lư mảnh đất cố đô

Núi non còn vẻ hoang sơ thủa nào

Nơi đây sử sách tự hào

Tìm về quá khứ ngọt ngào yêu thương

Tam Điệp hoa khói dặm trường

Nơi Tây Sơn đã chặn đường quân Thanh

Người cùng núi đá giữ thành

Khí phách thiên cổ lưu danh anh hùng

Nhớ người áo vải Quang Trung

Tấm lòng yêu nước lửa nung chí thù

Nào đâu cam chịu ngục tù

Giang sơn bờ cõi ngàn thu vững bền

Ôi nàng sơn nữ dịu hiền

Ước chi trọn kiếp se duyên tơ hồng

Thăm khu sinh quyển Sông Hồng

Tràng An Bái Đính Vân Long Vân Trình

Nếm thịt dê núi Ninh Bình

Ăn rồi lưu luyến chút tình thi nhân

Cúc Phương tiên cảnh cõi trần

Tam Cốc Bích Động dừng chân chốn này

Rượu Kim Sơn đậm men say

Dứa Đồng Giao ngọt tháng ngày lãng quên

Ninh Bình vùng đất thiên nhiên

Núi mây cây cỏ kết duyên tình người.

– Phan Thanh Long –

Thắng cảnh Tràng An

Núi non, sông nước hữu tình Tràng An thắng cảnh Ninh Bình nổi danh…!!!

– Nguyệt Hoàng –

Về với Tràng An

Tràng An – Bái Đính xuân sang Muôn người, xe cộ, đò giang dập dìu Đất trời, sông thẳm, núi cao Mây vờn bóng Phật, gió chào khách thăm Lễ chùa, vãn cảnh đầu năm Khen ai khéo kết ngàn năm với đời Núi với sông, Phật với người Làm nên di tích sáng ngời Tràng An UNESCO sẽ cấp bằng “Di sản… nhân loại” Tràng An tuyệt vời!

– Vô danh –

Ninh Bình là mảnh đất giàu tiềm năng du lịch văn hóa vì đây từng là kinh đô của Việt Nam ở thế kỷ X, nơi phát tích ba triều đại Đinh – Lê – Lý mà bằng chứng để lại là hàng loạt các đền chùa, đình đài, di tích lịch sử. Hy vọng qua những bài thơ trên bạn phần nào hiểu hơn về non nước cũng như con người Ninh Bình: thật đẹp, thật chan hòa và thật nên thơ.

Theo chúng tôi

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 16 Bài Thơ Hay Viết Về Con Sông Quê Hương Mới Nhất

Bài thơ: Lam Giang – Phan Thúc Định

LAM GIANG!

Tác giả: Phan Thúc Định

Từ thượng nguồn sông xuôi mái khơi xa Nghìn năm qua sao chẳng già sông nhỉ! Cứ trẻ mãi một màu lam như thế Tựa mắt ai trong buổi hẹn đầu tiên!

Hưng Nguyên, 11/8/2024. Cụ Định.

Bài thơ: Bên sông nắng rụng – Phạm Hùng

BÊN SÔNG NẮNG RỤNG

Tác giả: Phạm Hùng

Giá buổi nọ không theo về bên ấy Thì hôm nay chẳng sóng dậy trong lòng Sáo vừa tách bến, qua sôngCon đò ngơ ngác, giữa dòng nước xoay. Trách vạt áo, sao ban ngày nghiêng ngả Mặc gió lay, níu nhành lá vui cười Một chiều… ánh mắt tôi rơi Say đường cong, bỏ quên đời… bão giông. Trách làn tóc thoảng vị nồng hương bưởi Trách hồ thu đầy những sợi tơ tình Lôi hồn tôi lạc… lênh đênh Chìm trong mê khúc, bồng bềnh lãng du. Tôi tự trách, chốn ngục tù thăm thẳm Dấn thân vào trót say đắm người ta Tìm đâu thấy được dáng ngà Bên sông nắng rụng, mưa sa bến đời. PH. 10.10.17.

Bài thơ: Về với sông quê – Trịnh Thanh Hằng

VỀ VỚI SÔNG QUÊ

Trịnh Thanh Hằng

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Bài thơ: Ráng chiều – Lâm Bình

RÁNG CHIỀU

Thơ: NS Lâm Bình

Chị giặt áo bên sông ráng chiều hoa sim tím Thả giọt buồn thánh thót nắng chiều buông Từ dạo ấy… em đi xa không trở lại Chị mang diêu bông xuôi về nỗi nhớ Chờ ai… Dấu kỹ ngăn tim che lấp hững hờ Nhớ ngày nào bên sông chiều giặt áo Lặng lẽ ngắm nhìn lặng lẽ nuốt giọt rơi…. Chiều nắng nhạt níu ráng chiều ở lại Trời vẫn cứ xanh trong một màu xanh ngát Chợt hoàng hôn vội vàng lặn mất… Tia nắng giao mùa rưới ngọt ướt mi em Sông trải nắng lóng lánh vàng khúc ru êm Như dải lụa nối hai bờ xa nhớ Chạm vào nhau rồi mà vẫn cứ vời xa…

Chị lại ra bến sông ngồi lặng lẽ… Khắc khoải ráng chiều tím chiều hoang

HCM 22/5/2024

Bài thơ: Nhớ sông quê – Hoàng Minh Tuấn

NHỚ SÔNG QUÊ! Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Hết hung dữ, hiền hoà sông chảy, Bến sông quê con trẻ nhảy cầu! Trận giả chơi đuổi bắt nhau, Dòng sông bơi mãi tìm đầu để xoa! …. Bao năm rồi ta xa, mãi nhớ Về con sông ngày nhỏ ở quê Ước ao một sớm quay về Đưa ta trở lại sông quê ngày nào…

Hà nội, 11/8/2024

Bài thơ: Đợi chờ bên bến sông – Đình Khải

ĐỢI CHỜ BÊN BẾN SÔNG …

Tác giả: Đình Khải

Mà sao anh ơi em đợi đã lâu Đếm từng con đò cập bến Vẫn chẳng thấy bóng hình người em yêu mến Về đi anh, em vẫn đợi vẫn chờ.

Em khẽ khàng đứng dậy, đi vềNỗi nhớ anh dài theo từng nhịp bước…

ĐÌNH KHẢI

Bài thơ: Khúc hát dòng sông – Phan Thu Trang

KHÚC HÁT DÒNG SÔNG

Tác giả: Phan Thu Trang

Trời cao muôn đời nắng gió Sông có bao giờ ngừng trôi Lặng lẽ tình sông bé nhỏ Chảy mãi về miền biển khơi.

Phan Thu Trang – 11/8/2024

Bài thơ: Bến xưa – Phan Huy Hùng

BẾN XƯA Thơ Phan Huy Hùng Em nay ván lỡ đóng thuyền Lướt qua bến cũ đứt duyên… em chào Nụ cười em gửi phía nao Bến ơi! Bến vẫy… Đau sao… Nụ cười? —

Bài thơ: Sông quê em và sông quê anh – Nghi Lâm

SÔNG QUÊ ANH VÀ SÔNG QUÊ EM! Thơ: Nghi Lâm Quê em có sông Hồng cuộn chảy Lắm phù sa bồi đắp ruộng vườn Bờ đê già luôn để vấn vương Khiến lữ khách xao lòng trăn trở Còn quê anh có dòng sông nhỏ Với con đò đưa khách sang ngang Cây cầu tre nằm yên khoe dáng Để mỗi chiều ai bước quay về Như thế đấy mà nghe anh kể Chốn quê nghèo nhưng lắm thân thương Bà Mẹ già tóc đã điểm sương Đợi con trước bờ sông bến nước Rời quê nhà mà không biết trước Lúc trở về Mẹ đã đi xa Anh viếng mồ khẽ đặt cành hoa Khấn người hảy bình yên an nghỉ Nay có em bạn hiền tri kỷ Ở Hà Thành nhớ ở phương Nam Nơi sông anh có lắm mương vàm Nhớ da diết sông Hồng cuộn chảy! (Sài Gòn,sáng chủ Nhật 12/8/2024.Nhớ N.H,cô bạn hiền tri kỷ ở Hà Thành.)

Bài thơ: Dòng sông quê – Ngã Du Tử

Dòng Sông Quê Tác giả: Ngã Du Tử

Ngọt ngào dòng sông quê tôi tưổi thơ vực dậy bên đồi quan san nổi trôi giấu kỷ niệm vàng chiều nay về lại lòng man mác lòng trưa hè thắp gió dòng sông lao xao biển lúa đòng đòng đưa hương hoa cau thơm lựng sau vườn ngày xưa thoang thoảng còn vương bây giờ ngày đi hoa cỏ dại khờ người về nước cũng cơ hồ hoan ca lỏng tay đánh cược sơn hà vẫn nghe trong máu âm ba một thời trẻ trai xưa vọng trùng khơi cổng ngày rộng mở tung trời cánh chim chiều quê đồng vắng lặng im hoàng hôn phủ, ồ! ngụp chìm dòng sông tiếng cười chìm nổi theo dòng có ai biết nước con sông đi về? NGÃ DU TỬ

Bài thơ: Bến bình yên – Hoàng Lan

BẾN BÌNH YÊN

Tác giả: Hoàng Lan

Con lại tìm về nơi ấy bến bình yên

Nơi mỗi sáng chung chiêng tia nắng ngọt

Gánh phù sa giọt mồ hôi thánh thót

Lời mẹ ru dịu chua xót cuộc đời.

Con lại về đây với bên lở bên bồi

Ký ức tuổi thơ xa rồi con nhớ mãi

Bao năm tháng giữa dòng đời hoang giải

Đánh rơi rồi còn đọng lại xót xa.

Con tìm về nơi con gọi hôm qua

Ở nơi ấy có bao la tình mẹ

Đôi bờ hát sóng vỗ bờ khe khẽ

Chốn muôn đời trong trẻo tuổi thơ con.

Hoàng Lan

Ảnh/Video

Bài thơ: Sông Hồng quê em – Thu Hiền

SÔNG HỒNG QUÊ EM Thơ Thu Hiền

Mời anh về hội chùa Keo Hành Thiện Cùng em xem bơi Chải giữa sông Hồng Dọc đôi bờ đồng lúa trải mênh mông Rằm tháng chín hội Chùa đông anh ạ.

Chờ người đi dừng lại cuộc hành trình.

Hạlong, 11-8-2024

Bài thơ: Sông…- Thanh Trang

SÔNG …

Tác giả: Thanh Trang

Chảy âm thầm, lặng lẽ với thời gian Trà Giang đẹp như muôn vàn câu hát Gói trọn cả tuổi học trò ngào ngạt Rồi vui buồn, chua chát. Mái trường xưa…

Đinh Chương Dương, nơi trí tuệ tìm về… 12/08/2024. Thanh Trang

Bài thơ: Thuyền chài – Phạm Văn Ngoạn

THUYỀN CHÀI

Tác giả: Phạm Văn Ngoạn.

Chòng chành một chiếc thuyền chàiTrời xanh,nước biếc nắng mai rực hồng Lênh đênh đầu bãi,cuối sông. Sớm hôm chài lưới,vợ chồng kiếm ăn Bao giờ cho hết khó khăn Gom tiền,góp bạc,mua căn nhà lầu.

Bài thơ: Sóng sông Hồng – Đỗ Hương

SÓNG SÔNG HỒNG

Tác giả: Đỗ Hương

Em ngủ vùi bên cánh võng Sông Hồng Mơ gặp Anh vào đêm Trăng tỏ Anh thấy gì, rì rào bên đồng lúa? Sóng Sông Hồng oàm oạp vỗ… về Đông… Những cánh Cò bay thẳng tắp cánh đồng Mùa Thu chín trên từng vườn Nhãn ngọt Nắng đồng bãi mướt xanh ngà ngọc Nằm ngoan nghe câu chuyện kể Tiên- Rồng Đồng Tử xưa không khố cởi trần Lặn lội triền sông theo Cha bắt cá Nắng đồng bằng Sông Hồng sao ngọt lạ! Cho lưới chàng mắc “tiên cá ” Tiên Dung? Nước đỏ ngầu ghi chứng tích Thăng Long Ngàn năm đó dáng Rồng bay lồng lộng Thành phố trẻ ồn ào náo động Đẹp lung linh soi bóng dáng Nhị Hà Cứ dạt dào cứ đỏ nặng phù sa Bồi nhẫn nại cho đồng bằng châu thổ Cứ thăng trầm bên bồi bên lở Cứ ngân nga chuông Trấn Vũ, canh gà… Sóng Tây Hồ còn vỗ khúc dân ca Đây rốn Sông Hồng hàng ngàn năm đọng lại Làm lá phổi cho Thủ đô xanh mãi Cái tên dịu dàng ” Bên cạnh một Dòng Sông” * Sông Hồng ơi! Nguyện ước ngàn năm Sông mãi chảy, mãi trôi về với Biển Mãi tươi tốt phù sa trìu mến Cho Tình yêu Sông rộng Biển dài Mênh mang giữa dòng, ai vớt điệu hò ai…! P/s: * ý nghĩa từ ” Hà Nội” ( mượn ảnh net) 12/8/2024 SunNy Do

Bài thơ: Sông quê – Nguyễn Lan Hương

Sông quê Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Những dòng sông hiền hòa như dải lụa uốn quanh, chảy dọc cả miền nông thôn và thành thị, cuốn theo tuổi thơ êm đềm của biết bao người. Con sông quê hương luôn là nỗi nhớ trong tim mỗi người dân khi xa quê.

Theo chúng tôi

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Hay Viết Về Sóc Trăng Quê Hương trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!