Xu Hướng 2/2023 # Đọc Truyện Cây Tre Trăm Đốt # Top 10 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Đọc Truyện Cây Tre Trăm Đốt # Top 10 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Cây Tre Trăm Đốt được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Cây tre trăm đốt

Ngày xửa ngày xưa, ở vùng nọ có một người nông phu rất nghèo khó, vì vậy nên anh ta không còn cách nào khác là phải đến ở cho nhà một phú ông vô cùng giàu có. Nhưng tính tình của phú ông này lại rất keo kiệt. Lão có rất nhiều mánh khóe để đối phó với những kẻ ở người ăn của nhà mình, hòng bòn công của họ mà bản thân lại không cần phải trả thêm bất cứ khoản tiền nào nữa.

Lão có cô con gái cũng chưa gả chồng. Khi thấy anh đầy tớ nhà mình tuổi cũng đã khá lớn, lại cũng chưa cưới vợ thì lão ta lập tức nghĩ ra được một chiêu rất hay. Lão liền giả vờ giả vịt nói với anh đầy tới là:

– Cứ cố gắng mà làm việc con ạ! Sau này lão sẽ đem con gái lão gả cho mày.

Bởi bản tính quá thật thà, khi anh chàng nghe được những lời đường mật, dụ dỗ của phú ông thì tưởng thật, cũng dần nuôi hy vọng được làm rể của phú ông.

Kể từ ngày đó trở đi thì anh chàng đổ sức để làm việc mà không quản mệt nhọc, vất cả. Khi trời con chưa sáng thì anh đã đang bì bõm lội ở ngoài đồng xa, đến khi trời đã khuya mù mịt mà anh vẫn còn trần lực ra xay lúa rồi giã gạo, lại còn kéo trục và bện thừng nữa… làm việc luôn chân luôn tay. Tất cả những công to việc lớn mà phú ông giao cho, dù có phải chịu mệt nhọc hay khó khăn thì anh chàng cũng chẳng bao giờ từ chối cả.

Khi phú ông trông thấy mưu kế của mình hiệu quả thì vô cùng mừng rỡ. Còn đứa con gái bảo bối của lão á? Đời nào mà lão lại chịu gả nó cho hạng người nghèo khố rách áo ôm, đi làm thuê làm mướn cho người như anh chứ. Một người giàu có nổi tiếng ở làng bên mới đem trầu cau và sính lễ tới dạm ngõ hỏi cưới con gái của lão cho con của hắn. Và lão cùng đã đồng ý gả rồi.

Nhưng vì để giấu anh chàng đầy tớ nhà mình nên lão yêu cầu tất cả mọi người ở trong nhà đều phải giữ im lặng về chuyện này. Còn anh chàng đầy tớ, tất nhiên là anh chẳng hề biết gì, cũng chẳng nghi ngờ lời hứa ngon ngọt của chủ nhà, vẫn cứ đinh ninh rằng phú ông nói thật, vì thế vẫn cứ quần quần mà bán mạng làm việc cho lão ta, ký thác hy vọng của mình vào lão chủ xấu xa.

Thời gian cũng vẫn cứ thế mà trôi qua, rồi thì ngày định cưới của cô con gái phú ông cuối cùng cũng đã tới. Ngày ấy ở trong nhà của phú ông, mọi người tất bật chạy qua chạy lại bày biện bàn ghế, rồi lại đi giết gà mổ lợn. Vì để tránh anh đầy tới nhà mình nảy sinh nghi ngờ lại kéo ra lắm chuyện lôi thôi ảnh hưởng đến lễ cưới của con gái mình, lão phú ông liền cho gọi anh chàng tới và nói rằng:

– Thời gian ở nhà ta con đã làm việc tốt lắm, khiến lão vô cùng ưng ý đấy. Ngày hôm nay thì lão cũng đã cho người sửa soạn đầy đủ hết cỗ bàn rồi. Nhưng mà nếu con muốn cưới con gái lão thì cũng phải có gì đấy làm sính lễ thì mới coi được chứ. Ta cũng chẳng đòi con phải có tiền bạc hay ruộng vườn. Bây giờ con cứ đi lên trên rừng kia, kiếm lấy cây tre nào có đủ trăm đốt thì đem chặt rồi mang về đây, thì lão sẽ coi đó là sính lễ rồi cho các con làm lễ thành hôn với nhau luôn. Nếu mà con không kiếm được thì lão đem con gái gả cho người ta đấy!

Anh chàng đầy tớ nghe phú ông nói một thôi một hồi thì cũng ngẩn người ra, phải một lúc sau thì anh mới hoàn hồn, vội vàng đem theo rựa mà cắm cúi lên rừng. Khi lên đến rừng, anh chàng cố tình tìm tới những bụi tre nào cao nhất, sau đó lách vào bằng được để chặt. Tuy nhiên thì cứ mỗi khi một cây tre bị đốn ngã là nỗi thất vọng của anh lại càng nhân lên. Những cây tre nhìn như cao ngất ngưởng là vậy đấy nhưng mà chẳng có cây nào đủ một trăm đốt cả, nhiều lắm thì cũng chỉ khoảng bốn mươi đốt mà thôi.

Mặc dù vậy nhưng anh vẫn chẳng nản lòng. Cây này không được anh lại đi tìm cây khác, anh còn tìm đến những nơi vô cùng hiểm hóc, ở đó có những bụi tre già, dù cho có bị những gai tre cào rách áo, cào toạc da thì anh vẫn chẳng chút bận tâm đến. Anh cứ thế tìm kiếm với hy vọng tìm được một cây tre có đủ một trăm đốt tre mang về để làm sính lễ dâng cho bố vợ tương lai của mình.

Với niềm hy vọng lớn lao trong lòng, anh cứ giơ cao rựa của mình mà chặt. Tuy nhiên dù anh có chặt bao nhiêu, dù có bao nhiêu cây tre đổ xuống thì đếm đi đếm lại cũng chẳng có cây nào đủ được một trăm đốt cả. Sức cũng đã kiệt, anh mệt mỏi và buồn rầu, quá chán nản nên anh đem con rựa trên tay quẳng luôn xuống dưới đất rồi tức tưởi ngồi khóc một mình.

Tiếng khóc nức nở của anh làm vang động núi rừng. Khi tiếng khóc của anh đến tai của Bụt thì Bụt lập tức xuất hiện trước mặt anh mà hỏi rằng:

– Con là ai? Tại sao con lại ngồi khóc ở nơi này?

Anh chàng cố gạt hết nước mắt trên mặt mà thành thật kể lại cho Bụt nghe đầu đuôi câu chuyện. Khi nghe xong, Bụt liền bảo anh:

– Con hãy nín khóc đi. Bây giờ con hãy đi chặt đủ một trăm dốt tre rồi mang lại đây.

Nghe lời Bụt nói, anh chàng lập tức đi chặt đủ một trăm dốt tre rồi mang về chỗ Bụt đang đứng. Nhưng mà mang về rồi thì anh lại tiếp tục khóc than. Bụt hỏi:

– Tại sao con lại khóc?

Anh chàng buồn bã đáp:

– Phú ông yêu cầu con phải chặt cho được một cây tre có đủ một trăm đốt tre, chứ không phải là chặt được một trăm đốt tre đâu!

Bụt cười hiền lành, nhẹ giọng an ủi, sau đó thì bảo anh chàng để một trăm đốt tre rời thành một hàng ngay ngắ n rồi bảo hô:

– Khắc nhập! Khắc nhập!

Vâng lời Bụt, anh chàng cũng hô lớn thì lập tức có phép màu xuất hiện, khi anh vừa dứt lời thì một trăm đốt tre rời đột nhiên chắp lại với nhau hệt như là chúng vốn là một cây vậy.

Khi đã có được cây tre trăm đốt như đúng yêu cầu của phú ông thì anh chàng vô cùng mừng rỡ, vội vàng vác cây tre mang về. Tuy nhiên thì dù anh có dùng sức bao nhiêu thì cũng không cách nào vác cây tre lên mà mang về nhà được. Anh cứ loay hoay mất một lúc lâu, sau cùng thì bất lực, anh lại để tre xuống mà khóc than. Nghe tiếng khóc của anh, Bụt lại hiện lên và hỏi:

– Con làm sao lại khóc rồi?

Anh chán nản thưa:

– Vì cây tre này dài quá, con không thể đưa nó về được.

Bụt cười lại dạy anh câu thần chú khác:

– Khắc xuất! Khắc xuất!

Khi anh chàng vừa hô xong thì phép màu cũng lại xuất hiện, cây tre ấy lại lập tức rời nhau ra thành một trăm đốt tre như ban đầu. Anh chàng mừng quá, cảm ơn Bụt rối rít, sau đó thì anh cột tre thành hai bó to rồi quảy lên vai đem ra khỏi khu rừng.

Lúc anh chàng nông phu vừa về tới cửa nhà phú ông thì cũng là lúc mà hai họ đương cỗ bàn vô cùng linh đình, cũng là lúc mà cô dâu và chú rể chuẩn bị bước ra ngoài để làm lễ cưới.

Anh chàng cũng chẳng thể hiện cảm xúc gì, chỉ lẳng lặng gọi phú ông tới để nhận sính lễ. Khi nhìn thấy những đốt tre rời rạc thì phú ông lập tức quát lớn:

– Tao đã bảo mày đi chặt lấy một cây tre có trăm đốt, chứ ai bảo mày đi chặt một trăm đốt tre về làm gì! Đúng là đồ ngớ ngẩn!

Dù lão phú ông quát vậy nhưng anh cũng chẳng nói chẳng rằng gì, chỉ hô lên liên tục:

– Khắc nhập! Khắc nhập!

Những đốt tre cứ lần lượt rời khỏi bó rồi chắp lại với nhau trở thành một cây tre cao ngất. Phú ông trông thấy, vừa ngạc nhiên, vừa bực mình, lão liền chạy ngay tới định phá cho những đốt tre phải rời nhau ra. Tuy nhiên thì tiếng hô “khắc nhập” của anh nông phu có phép màu không dừng lại, khiến cho cả thân người của lão phú ông cũng bị dính liền luôn vào thân cây tre, nhìn như là một đốt nối thêm vào cây vậy.

Thấy mình bị dính vào với cây, phú ông lập tức kêu la ầm ỹ. Tiếng kêu la oai oái của lão khiến cho cả hai họ đều vô cùng hốt hoảng mà chạy hết ra ngoài. Chàng rể chính là người đầu tiên tiến tới định bụng sẽ gỡ hộ bố vợ mình, nhưng là anh nông phu lại hô “khắc nhập” khiến cho hắn cũng dính luôn vào cây tre, đội cả phú ông lên trên đầu. Tiếp theo là ông thông gia, vốn định chạy lại gỡ con trai của mình ra nhưng cũng lại bị dính luôn vào đấy.

Sau đó thì hai bên họ nhà trai và họ nhà gái cứ nối tiếp nhau xông vào, định là gỡ nhưng lại thành ra bị dính chặt vào cây tre. Mọi người đều đã sợ đến mức mặt cũng xanh mét lại rồi, nhưng mà anh nông phu kia thì vẫn rất thản nhiên đứng ở một góc sân chờ câu trả lời của phú ông.

Sau cùng thì phú ông cũng phải mở miệng van lạy anh hết lời, xin anh thả mọi người ra và cũng hứa sẽ gả con gái mình cho anh đúng như những gì lão đã hứa trước đây. Đến lúc bấy giờ thì anh nông phu mới hô:

– Khắc xuất! Khắc xuất!

Ngay lập tức, cả phú ông cùng với mọi người đều được thoát khỏi cây tre kia. Sau đó thì họ nhà trai cùng với chàng rể của nhà mình phải ra về tay không. Còn anh chàng nông phu thì lại đúng như ước nguyện được cưới con gái phú ông làm vợ.

Phân Tích Truyện Cổ Tích “Cây Tre Trăm Đốt”

Đề bài: Phân tích truyện cổ tích “Cây tre trăm đốt”

Người dân nước ta thời xa xưa sáng tác nhiều câu chuyện nhằm nâng cao giá trị con người, đề cao tính trung thực, hiền lành lương thiện và phê phán sự gian ác, xảo trá. Những người hiền lành thường gặp nhiều may mắn và có cuộc sống hạnh phúc, còn những kẻ ác độc thì phải trả giá.

Một trong những truyện cổ tích ý nghĩa đó chính là truyện cổ tích ” Cây tre trăm đốt” mang lại cho chúng ta những bài học quý giá về tính chân thật, chăm chỉ ở đời.

Truyện cổ tích “Cây tre trăm đốt” xoay quanh số phận của một anh thanh niên chăm chỉ, chất phác, thật thà vì hoàn cảnh nghèo khó, cha mẹ mất sớm phải đi làm thuê, ở đợ cho một nhà phú hộ giàu có trong làng.

Thấy anh thanh niên thật thà chăm chỉ nên lão phú hộ thích lắm. Hắn muốn giữ anh làm việc lâu dài cho mình, nhưng lại chẳng muốn trả lương cho anh, nên lão mới bảo anh thanh niên thật thà kia rằng “Anh chịu khó làm việc cho ta chăm chỉ, hết ba năm ta sẽ gả con gái ta cho anh”

Với bản chất hiền lành, thật thà lại chịu thương chịu khó nên khi nghe lão phú hộ nói vậy. Anh thanh niên vui mừng lắm. Kể từ hôm đó ngày nào anh cũng thức khuya dậy sớm, làm việc quần quật như con trâu con bò trong nhà lão phú hộ, kiếm ra nhiều của cải cho lão. Lão phú hộ vui mừng lắm.

Hình ảnh anh thanh niên đi làm thuê chính là đại diện cho cái thiện, cho những con người chăm chỉ chất phác, còn tên phú hộ đại diện cho tầng lớp bóc lột, cường hào trong xã hội cũ.

Thời gian thấm thoát trôi đi ba năm cũng hết, anh thanh niên lên gặp ông chủ của mình và nhắc lại lời của lão đã nói năm xưa. Lão phú hộ giật mình lắm, những lời nói trót nói ra rồi nên ông ta phải giữ lời. Nhưng vốn là người xảo trá, ông ta bảo anh thanh niên thật thà rằng “Anh hãy vào rừng kiếm cây tre nào dài đủ một trăm đốt mang về đây để ta vót đũa mời dân làng ăn cỗ cưới của anh và con gái tôi”

Bản chất nham hiểm thâm độc của giai cấp bóc lột không bao giờ hết được, bọn chúng chỉ muốn những người nông dân nghèo khổ suốt đời phải làm nô lệ cho mình mà thôi. Chính vì vậy lão phú hộ mới nói như vậy, chứ trên đời này làm gì có cây tre nào dài được một trăm đốt. Đây là âm mưu để lão thất hứa nuốt lời với anh thanh niên thật thà.

Anh thanh niên tội nghiệp chạy như bay vào rừng để tìm cây tre nào dài nhất chặt về. Nhưng tìm hoài tìm mãi chẳng có cây nào đủ một trăm đốt. Lúc này anh thanh niên biết mình đã bị lừa lão phú hộ âm mưu cướp không ba năm làm việc của anh, nên anh ngồi khóc. Đúng lúc đó có một ông lão râu tóc bạc phơ xuất hiện giúp anh thanh niên tìm được cây tre trăm đốt và dạy anh câu thần chú.

Hình ảnh ông bụt trong câu chuyện thể hiện mong ước của người nông dân lao động xưa muốn có một đấng siêu nhiên đứng lên giúp đỡ người nông dân nghèo khổ bất hạnh thường chịu thiệt thòi trong cuộc sống.

Sau khi ông bụt xuất hiện, và được dạy câu thần chú thì sự việc đã hoàn toàn biến đổi theo chiều hướng có lợi cho anh thanh niên của chúng ta. Anh vác một trăm đốt tre về nhà lão phú hộ.

Khi về tới nhà thấy tên phú hộ đang tổ chức con gái mình với một anh chàng nhà giàu khác. Anh thanh niên liền gọi lão rồi đọc khắc nhập khắc nhập thế là lập tức một trăm đốt tre dính liền với nhau thành một cây tre đủ trăm đốt dính luôn lão phú hộ vào đó. Lão ta sợ quá van xin tha thiết và đồng ý gả con gái cho anh thanh niên.

Tất mọi người có mặt trong đám cưới sợ hãi bỏ chạy hết. Anh thanh niên khẽ đọc thần chú giải thoát cho lão phú hộ, lão cảm ơn rối rít rồi lập tức gả con gái mình cho anh như lời hắn đã hứa.

Câu chuyện khép lại phần thắng thuộc về người nông dân, anh thanh niên thật thà chất phác, còn lão phú hộ cuối cùng cũng phải thực hiện lời hứa của mình không có cơ hội xảo trá, nếu không thì hắn sẽ gặp quả báo.

Truyện cổ tích thể hiện bài học muôn thủa mà người xưa muốn khuyên nhủ chúng ta ở hiền gặp lành, còn ác giả ác báo.

Thảo Nguyên

Cây Tre Trăm Đốt (Series Truyện Cổ Tích Kinh Dị

TUYẾN TẬP CÔ TÍCH KINH DỊ CÂY TRE TRĂM ĐỐT

Trong đêm tối, lũy tre làng im lìm như một bức tường đá, bao bọc lây ngôi làng nhỏ ở bên trong. Giữa những con đường làng ngoăn ngoèo, ánh đèn sáng rực tỏa ra từ một căn nhà lớn khang trang. Những căn nhà nhỏ xung quanh như bị bóng tôi nuôt chứng, chỉ có ánh đẻn dâu leo lét hắt qua vách nứa. Có lẽ chính bởi vậy mà họ phải vờ như không nghe thây tiêng thét vọng ra tử ngôi nhà bê thê kia.

“Á aaaa… Cứu tôi với! Cứu tôi!”

Những hộ nông dân nghèo xung quanh đã quá quen thuộc với tiêng kêu khóc nỉ non của một cô gái tội nghiệp nào đó ở sau , những bức tường gạch vững chãi ây, thê nhưng họ chăng thê làm gì khác ngoài im lặng.

Cô gái ấy đang quỳ rạp xuống dưới chân – một thanh niên trẻ có gương mặt ngạo nghề, đôi môi đang khẽ nở nụ cười nửa miệng. “Xử lí nó đi! Đừng để lại vết tích gì.” Hắn ta nÓI.

Cô gái gào lên xin tha nhưng không một aI bận tâm. Cô bị lôi xênh xệch ra sau nhà. Những tên gia nhân tay chân khỏe khoăn đẻ nghiên cô gái xuông đất. Một người dùng hai bản tay bóp chặt lây chiếc cô gây gò của cô gái. Cô gái cào cấu, giãy giụa nhưng

chăng thê thoát ra khỏi gọng kìm của đôi bản tay sắt đá. Cô gái dân dân tắt thở, đôi mặt vân trợn trừng lên u ám.

Lũ gia nhân rải một tâm vải bạt lớn ra, lôi ra mây con dao rựa. Tay chúng khẽ run lên. “Làm đi!” Tên thiếu gia trẻ khẽ ra lệnh rôi quay lưng bỏ đi.

Những nhát dao oan nghiệt giáng xuống. Máu phun ra khắp nơi như suôi chảy.

Đêm đó, có những bóng người bịt mặt mang theo những chiêc bọc ướt sũng rời nhàđi – khỏi làng. Sáng ngày hôm sau, người dân đê ý thây một vải vệt đỏ rơi rớt trên con đường làng nhưng chúng nhanh chóng bị những cơn mưa mùa hè rửa trôi đi.

Trở lại ba năm về trước, ở cách đó hai ngôi làng, nơi bóng tre rậm rạp vân phủ xuông muôn nơi, cảnh vật thanh binh hơn biệt bao. Ngôi làng ây có một ông phú hộ giàu có. Ruộng đât nhà ông ta trải dài mênh mông, thóc gạo chât đây kho, tiên của không sao đêm hết.

Ruộng vườn cần có người chăm băm quanh năm, vì thê lão phú hộ nhăm ở trong làng một anh nông dân nghèo khô đê mướn làm thuê cho mình. Anh nông dân ây tên Điện, bô mẹ mât sớm chăng đê lại gì, chỉ biệt dùng sức lực quân quật làm lụng đê sông qua ngày. Thây anh chăm chỉ chịu khó, lão phú hộ vừa lòng lắm.

Biểu Cảm Về Cây Tre Quê Hương Em

Đề bài: Biểu cảm về cây tre quê hương em

Bài làm

Trên nền của bức tranh thanh bình của làng quê Việt Nam ta dường như không thể không nhắc đến chính là những cảnh sắc làng quê nông thôn với những biểu tượng đặc trưng mà nó đã ăn sâu vào trong trí nhớ của dân tộc. Ở đó không thể không kể đến được hình ảnh của những cây tre Việt Nam.

Không biết từ bao nhiêu đời nay thì hình ảnh cây tre dường như cũng lại luôn luôn là người bạn thân thiết, gắn bó lâu đời của người nông dân và nhân dân Việt Nam. Hình ảnh của cây tre luôn luôn mang được rất nhiều phẩm chất cao quý và nó dường như cũng đã lại trở thành biểu tượng về con người, về đất nước Việt Nam anh hùng, bất khuất. Còn nhớ mãi những câu thơ hay và thật ấn tượng biết bao nhiêu:

Tre xanh xanh tự bao giờ

Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh

Có lẽ người ta cũng không biết được cây tre có từ đâu thế ngay từ thời Hùng Vương thứ Sáu dường như cũng đã lại đi vào truyền thuyết lịch sử chống giặc cứu nước. Hình ảnh cây tre dường như cũng lại luôn luôn tượng trưng cho người quân tử, lý do rất dễ hiểu được ở đây là chính thân hình gầy guộc thẳng đứng cũng như thật cao vút, bất khuất vươn lên bầu trời cao để đón những tia nắng của mặt trời. Không chỉ vậy thì chính những chiếc lá thì mong manh và có màu xanh, lá già có màu vàng rơi rụng. Tre có manh áo cọc bao ngoài thì như đã để dành cho măng non để tránh được biết bao nhiêu hiểm nguy ngoài kia. Thế rồi người ta cũng lại liên tưởng đến hình ảnh của cây tre đối với măng non thật giống như người mẹ hiền âu yếm, tảo tần và luôn biết hi sinh cho đứa con yêu bé bỏng.

Hình ảnh cây tre dường như có gầy guộc, thế nhưng tre vẫn biết sống chung biết kết nên luỹ nên thành. Thông qua đây người ta cũng có thể cảm nhận thấy được ở tre có được một sự đoàn kết đó không sức mạnh gì tàn phá nổi. Nhìn những cây tre con con thì nhọn hoắt và nó luôn đâm thẳng một cách mạnh mẽ để thật tự tin bươn lên đầy sức sống thật mãnh liệt biết bao nhiêu. Hình ảnh cây tre luôn luôn đi liền với mộ sự tiếp sức, một sự hi sinh cho các thế hệ đi trước. Cây tre cũng luôn luôn cứ gan góc và luôn luôn bền bỉ, vững chãi trước gió sương. Sống ở một nơi cho dù có khô cằn toàn sỏi đá thế nhưng tre vẫn bám chật đất và vươn lên xanh mượt mà khiến cho biết bao nhiêu loại cây khác phải nể phục.

Có thể nói cây tre cũng chính là người bạn thân của con người và có rất nhiều ứng dụng, công dụng giúp cho con người ngay từ khi lọt lòng nằm trong chiếc nôi tre và nghe những lời ru cả bà và mẹ. Khi con người lớn lên chút nữa thì hình ảnh cây tre lại góp phần vào trong các trò chơi như làm khung cho các cánh diều, làm đèn ông sao. Khi trưởng thành con người lao động lại luôn gắn bó với hình ảnh của lũy tre làng mỗi khi làm đồng mệt nhọc lại nghỉ chân dưới bóng tre. Tre có mặt trong đời sống con người làm thành cái rổ, cái rá tiền dụng,… hay là làm kèo cột tre,… Tre nhưng một công cụ, một người bạn thân thiết của con người.

Không những vậy thì hình ảnh của cây tren dường như cũng lại đi vào đời sống tâm linh như một nét văn hoá thật đặc sắc biết bao nhiêu.Có thể nhận thấy được cũng chính từ những câu hát trong những câu thơ như xâu chuỗi tâm hồn dân tộc hay trong các bức tranh quê thì hình ảnh cây tre quá đỗi quen thuộc. Tre còn góp mặt trong cuộc chiến đấu để bảo vệ dân tộc nữa. Hình ảnh cây tre cũng lại đi vào trong các câu truyện truyền thuyết Thánh Gióng năm xưa đã nhỏ tre mà đánh đuổi giặc Ân cứu nước.

Hình ảnh thân thuộc của cây tre dường như không thể nào có thể phai nhòa trong những suy nghĩ của con người Việt Nam. Cây tre như một biểu tượng tinh thần, là một khúc nhạc đồng dao và là một biểu tượng vô cùng cao quý cho tính cách cũng như phẩm chất của con người Việt Nam ta muôn đời kiên trung và ngay thẳng.

Minh Tân

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Cây Tre Trăm Đốt trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!