Xu Hướng 12/2022 # Con Muốn Về Nhà… Con Nhớ Nhà… / 2023 # Top 13 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Con Muốn Về Nhà… Con Nhớ Nhà… / 2023 # Top 13 View

Bạn đang xem bài viết Con Muốn Về Nhà… Con Nhớ Nhà… / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Xã hội này chật chội, nó khiến con thấy lạc lõng quá mẹ ơi! Con muốn được về nhà, muốn được nằm ngủ trong vòng tay mẹ, muốn được sống lại cuộc sống của một đứa con nít như ngày nào.Con không muốn phải tự mình nỗ lực, tự mình chịu đựng và chấp nhận nữa… Mẹ! Con muốn về nhà! Con nhớ nhà!

Hồi còn nhỏ, con cố chấp nghĩ rằng chỉ cần con lớn lên, con sẽ hạnh phúc, sẽ thấy vui. Con luôn tâm niệm không có gì thoải mái hơn được tự do quyết định cuộc đời của mình, tự do sống cho chính ước mơ của mình. Thời ấy, chỉ cần có dịp ra khỏi nhà lâu lâu là con sung sướng đến mức quên cả việc mấy ngày tới mình sẽ sống mà không có sự nhắc nhở của mẹ. Một đứa con nít nhìn đời bằng lăng kính màu hồng đầy bỡ ngỡ, rồi con cũng ngỡ rằng cuộc đời này sẽ luôn bằng phẳng như thế. Con bước vào đời với một tâm trạng háo hức bỡ ngỡ và dường như chỉ cần được một lần làm cánh chim tự do thôi là đã thỏa mãn với khát khao bấy lâu nay…

Nhưng…

Bầu trời này rộng lớn quá, mẹ ơi! Con mới chập chững đi đã thấy mỏi, con thấy sợ khi phải một mình quyết định mọi khó khăn, con thấy sợ hãi rằng khi con chỉ mới bắt đầu làm quen thôi mà chính cái lòng tự tôn bao lâu nay của con đã chùn bước.Ngày trước con háo hức bao nhiêu thì bây giờ con lại thấy sợ hãi bấy nhiêu. Người ta sống với nhau giả tạo lắm mẹ à, người ta vội vã đi ngang đời nhau nhanh chóng lắm mẹ à… Chẳng nơi nào là tốt hơn ở nhà cả. Ở đó, con sẽ có một mái ấm đủ lớn để bao giông bão ngoài kia không thể khiến con sợ hãi. Ở đó, mỗi ngày, ba mẹ sẽ luôn bao bọc con, che chở con, sẽ không để con một mình tự lập… Phải chăng trong những năm tháng đầu đời, con đã hiểu sai về ý nghĩa của hai từ Hạnh Phúc, con đã định nghĩa sai thế nào là Tự Do. Con không muốn phải tiếp tục lớn lên nữa, con chỉ muốn mãi là bé bỏng của ba mẹ, mãi sống trong vòng tay không bao giờ tắt lửa yêu thương ấy. Có phải con đã quá lớn để không thể tiếp tục quay trở lại ngày ấy nữa không mẹ?

Sài Gòn lớn lắm mẹ, nhưng nó không lớn bằng mái nhà hạnh phúc của gia đình mình. Sài Gòn, cuộc sống sao mà vội vã quá, sao mà bon chen quá, nhộn nhịp quá. Người ta đi qua cuộc đời nhau cũng nhanh chóng làm sao. Con cứ ngỡ rằng mình sẽ thích nghi được với môi trường mới, sẽ sống thật tốt để hoàn thiện ước mơ vĩ đại nhất của cuộc đời mình. Con nhớ miền Trung quê mình, mảnh đất đá sỏi cằn cỗi nhưng đã nuôi lớn ấu thơ trong con, đã bao bọc và chở che cho con vững chãi hơn trước những nắng nôi giông bão của cuộc đời. Đi xa, xa rồi mới biết người miền Trung mình sống tình nghĩa làm sao. Người mình sống với mình bát nước đầy có nhau, có khổ đấy, có nghèo đấy nhưng mà tình nghĩa chẳng nghèo đâu bao giờ. Thành phố này có lẽ quá lộng lẫy nhộn nhịp để bao bọc cuộc sống của con. Con nhớ nhà quá, ngay lúc này, con chỉ muốn được về nhà, được nằm ngủ thoải mái mà trong đầu không còn một chút suy nghĩ nào thôi…!

Xã hội này chật chội, nó khiến con thấy lạc lõng quá mẹ ơi! Con muốn được về nhà, muốn được nằm ngủ trong vòng tay mẹ, muốn được sống lại cuộc sống của một đứa con nít như ngày nào.Con không muốn phải tự mình nỗ lực, tự mình chịu đựng và chấp nhận nữa… Mẹ! Con muốn về nhà! Con nhớ nhà!

Hà Ngân - Guu.vn

( Nguồn: https://guu.vn/myguu/1854825751409372/con-muon-ve-nha-con-nho-nha-00wUc9VwB8DgC.html)

Người Đăng : Admin

Mẹ Ơi! Con Muốn Về Nhà / 2023

Mẹ ơi! Con muốn về nhà

Mọi thứ thật mơ hồ, những dòng suy nghĩ hỗn độn cùng lúc đè bẹp con như  thể một kẻ hoàn toàn thất bại. Đứng dậy thì khó khăn mà vứt bỏ thì chẳng đành. Vẫn biết rằng, cuộc đời có trăm ngàn ngã rẽ, nhưng nỗi sợ về tương lai luôn thường trực trong lồng ngực. Sợ mọi cố gắng không được đền đáp, sợ phải bỏ cuộc giữa đường, sợ không thể đáp lại được những kỳ vọng của gia đình… Con thực sự sợ lắm Mẹ à!

Thanh xuân ấy đã từng có những tháng ngày chông chênh, những tháng ngày cô đơn đến nghẹt thở. Công việc, tình cảm, các mối quan hệ xã hội cả những mối lo cơm áo gạo tiền,… tất cả làm con chùn bước. Ừ! cuộc đời này vô vàn những sóng gió, và con thực sự đã đủ lớn, đủ lớn để mong bé lại… như ngày hôm qua.

Có lẽ, thành phố không bé như mẹ vẫn thường nói, thành phố rộng lớn quá, con thấy mình cô đơn lạc lõng đến lạ! Ở đây, con đã nếm mùi thất bại của một đứa chân ướt chân ráo bước vào đời. Con từng mơ tới sân ga và những chuyến tàu, con cứ nghĩ chuyến tàu đó sẽ thú vị lắm, hạnh phúc lắm. Nhưng mà… thực ra có những sân ga không như lòng đã nghĩ.

Đôi đũa thần trong câu chuyện cổ tích mà bà thường vẫn kể, bây giờ con mới biết là nó không có phép thuật. Những mộng tưởng của thời áo trắng, khi bước vào đời mới biết nó thật khó để mà thực hiện. Ra trường, vẫn không thể tìm cho mình một công việc ổn định, một định hướng rõ ràng cho tương lai, cũng chẳng có một điều gì đó để mình bất chấp mà thực hiện. Con đã tự trấn an bản thân, rằng con sẽ làm được, chắc chắn con sẽ làm được. Chắc có lẽ, con sinh ra là con gái, nhưng lại cố gắng sống cuộc đời của một đứa con trai, cố chấp, mạnh mẽ và không cần ai thương hại.

Mẹ biết không? Con không muốn kể cho ai nghe về những sự thất bại. Nhưng con gái mẹ thực sự đã thất bại. Con thất bại vì không thể làm tốt công việc mình chọn, thất bại vì không thể can đảm bỏ ngang những gì mình không thích, thất bại vì không thể giữ gìn những mối quan hệ xung quanh, và thất bại vì không thể làm mẹ vui lòng.

Thành phố những ngày đổ mưa, những cơn mưa rào bất chợt, lái xe trên đường, mưa tạt mạnh vào mặt làm con cay mắt. Con thấy mình nhỏ bé quá! Con thấy như mình chưa bao giờ may mắn trong bất kỳ chuyện gì. Rồi con sẽ làm được gì khi hôm nay con vẫn đang loay hoay với những quyết định sai lầm?  Con thực sự mất phương hướng với chính cuộc đời mình. Đứa con gái tự tin bản lĩnh của mẹ ngày hôm nay thực sự yếu lòng. Con từng nghĩ mình có thể làm tốt mọi chuyện, sẽ có thể dễ dàng kiếm một công việc để theo đuổi ước mơ, sẽ có thể tự gồng gánh dù đó là những điều khó khăn nhất. Nhưng không mẹ à! Con không làm được, cuộc đời ngoài kia nhiều chông gai khiến con gục ngã. Con sợ thất bại, con sợ cả sự trưởng thành.

Hồi bé, con đã ước mình lớn thật nhanh để đi đến nơi mình thích, hết mình theo đuổi ước mơ và kiếm thật nhiều tiền. Lớn lên rồi, vấp ngã rồi, cô đơn rồi, yếu đuối rồi lại muốn trở về làm trẻ dại. Con cứ nghĩ mình đủ mạnh mẽ để gồng gánh, đủ kiên cường để vượt qua. Nhưng không, con đã khóc! Con yếu đuối đến mức tức giận, tức giận vì nghĩ rằng mình thật vô dụng. Cố gắng bon chen để sống với thành phố, nhiều khi nhịp sống ở chốn phồn hoa làm con nghẹt thở. Một ngày dài mệt mỏi, về đằm mình trong giấc ngủ mê man, con chỉ mong giấc mơ sẽ đưa con trở về quá khứ, trở về cái ngày con còn hồn nhiên ngồi sau bóp ga xe đạp mẹ đèo.  Ở đó chẳng biết lo toan phiền muộn, chẳng có cô đơn sợ hãi. Con sợ khi nghĩ về mình của nhiều năm sau nữa, liệu lúc đó con có được gì khi ngày hôm nay con vẫn còn đi lạc?

Con không biết mình sẽ cố gắng được tới đâu, chỉ biết rằng ngày hôm nay con vẫn đang chạy đua với cuộc đời. Đôi chân con rã rời quá, đôi khi con đã muốn dừng lại, muốn buông bỏ mọi thứ, bỏ cả 2 từ “ước mơ”. Có những thời khắc, áp lực quá, chông chênh quá, sợ hãi quá, con chỉ muốn nép mình vào một chỗ tối tăm để cho mọi buồn bực theo dòng nước mắt mà tuôn ra, không để cho ai thấy mình đang yếu đuối, không một ai cả. Rồi những lúc con yếu lòng nhất, chông chênh nhất cả những lúc sợ hãi nhất, những lúc đó không ai vỗ vai để con mạnh mẽ vượt qua những thương tổn, không một ai nói với con: “Rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi!”.  Con một mình gặm nhấm những khó khăn đến và đi trong cuộc đời mình. Con thật đáng thương đúng không?

Mẹ từng nói với con: “Đến một lúc nào đó, sẽ có người đến nắm tay con, cùng con đi qua những khó khăn thăng trầm trong cuộc sống, người đó sẽ bên con và yêu thương con trong suốt quãng đời còn lại”. Vậy mà khi con đã đi qua một nửa đường thanh xuân, ngoái đầu nhìn lại vẫn chưa xuất hiện một người như thế, hiện tại lại càng không. Hôm nay con vẫn đang độc bước trên chặng đường dài, dù cố tỏ ra mạnh mẽ đến đâu, bất cần đến mấy, con cũng đã từng lạc lõng, cô đơn trong chính sự mạnh mẽ của mình. Thực ra, con vẫn có thể  một mình gồng gánh. Chỉ là giá như ai đó có thể ôm con trong những phút giây con yếu đuối nhất, có thể ngồi bên cạnh con để con có dũng cảm bước tiếp trên chặng hành trình mà con đã chọn.

Có lẽ con đã sai khi nghĩ rằng một mình vẫn ổn, những tưởng bản thân có thể tự mình vượt qua tất cả mọi khó khăn đến trong cuộc đời. Nhưng rồi đến một ngày, khi mọi cố gắng để trở nên bất thành, khi khó khăn làm mình chùn bước. Khi không còn sức để gắng gượng lúc đó mới cần một ai đó, cần một sự cứu rỗi từ sự an ủi, từ lòng tin từ lòng thương cảm.

Nhưng mẹ à!  “Tình yêu” đối với con có là một món đồ xa xỉ. Dù cho con có cố gắng tìm mua  thì vẫn lo sợ không giữ được nó. Tuổi trẻ của con, chưa có gì trong tay, sự nghiệp con chưa tự tin tạo dựng, lấy gì để bảo vệ và chăm chút cho nó đây?

Mọi thứ thật mơ hồ, những dòng suy nghĩ hỗn độn cùng lúc đè bẹp con như  thể một kẻ hoàn toàn thất bại. Đứng dậy thì khó khăn mà vứt bỏ thì chẳng đành. Vẫn biết rằng, cuộc đời có trăm ngàn ngã rẽ, nhưng nỗi sợ về tương lai luôn thường trực trong lồng ngực. Sợ mọi cố gắng không được đền đáp, sợ phải bỏ cuộc giữa đường, sợ không thể đáp lại được những kỳ vọng của gia đình… Con thực sự sợ lắm Mẹ à!

Rồi con sẽ ổn thôi! Chỉ là hôm nay con đang chông chênh lắm, hôm nay con muốn về nhà. Con muốn ngắm thật kỹ những vết chân chim đã hằn lên đôi mắt Mẹ, con muốn nhổ hết những sợi tóc bạc trên mái đầu phong sương của Ba, con không muốn tin rằng ba mẹ đã già. Con đã từng hứa với bản thân mình rằng, sẽ phải thành công trước khi ba mẹ già đi, vậy mà khi ba mẹ đã đi hết hơn nửa đời người, con vẫn còn yêu đuối, vẫn còn loay hoay trong những quyết định sai lầm.

Con chùn bước quá!

… Không sao đâu, chỉ hôm nay thôi, cho con yếu đuối thêm một lần này nữa thôi, ngày mai con sẽ lại kiên cường. Sẽ lại mạnh mẽ và bất cần như những tháng năm trước đó. Và con vẫn tin rằng nếu con cố gắng bước những bước thật chắc trên con đường mình chọn, sẽ có người đứng đợi con, nắm tay con vượt qua mọi gian nan đến trong cuộc đời. Con sẽ mua được món đồ xa xỉ đó, sẽ bảo vệ và chăm chút nó như mẹ đã từng làm. Con hứa đấy!

Oanh Lê

1001 Bài Thơ Buồn Muốn Khóc Làm Đau Nhói Con Tim / 2023

Nội Dung

Những bài thơ buồn muốn khóc về tâm trạng chia tay người yêu luôn được các độc giả đón nhận nhiệt tình. Bởi nó chuyển tải được những cung bậc cảm xúc, những chuyển biến tâm lý của con người ta khi mất đi người mình yêu thương. Đó có thể là những mâu thuẫn không cách nào hàn gắn hay cũng có thể là không thể nào bên cạnh người mình yêu thương được nữa.

Anh ơi ! Một phút yếu mềmĐời em đã phải nhiều đêm khóc thầm !Tình yêu đâu có lỗi lầmChỉ niềm tin mới đặt nhầm chỗ thôi …!

Giận mình , sao vội nghe lờiDỗ dành ngon ngọt của người không quenBông hoa giờ vấy bùn đenLàm sao gột sạch nhọ nhem bây giờ ?

Mai này , tội đứa con thơBuột mồm hỏi bố , bấy giờ nói sao !?Đắng cay , ôi ! Phận má đàoVui vẻ một phút , đổi trao một đời

Bây giờ , đã trót lỡ rồiĐành ôm khối hận … một thời xuân xanh !!!

Hãy khóc đi em vơi khối sầuKhông còn vướng đọng nỗi niềm đauTiếng yêu ngày trước không còn nữaLời hứa trôi theo nước qua cầu

Hãy khóc xua tan khối hận sầuGì tình đã phụ ôm buồn đauTiếc thương chi nữa thêm vướng khổKhóc để lệ rơi xóa nỗi sầu

Hết yêu rồi …xin hãy nói một câuDẫu đớn đau …nhưng đó là sự thậtĐừng cố níu một tình yêu đã mấtKhi trong lòng đã tắt lửa yêu thương

Hết yêu rồi …thôi đừng bước chung đườngQuay ngược lối …đừng nặng lòng vương vấnAi trong đời mà chưa từng nhầm lẫnBước hụt rồi …nhớ cẩn thận lần sau

Hết yêu rồi …sẽ có người đến sauXoa dịu nỗi đau …lau khô nước mắtĐừng oán trách …đừng giận hờn dằn vặtChuyện tình buồn … cất giữ …để tìm quên

Trời cứ mưa, mưa mãiLòng người lệ mãi tuônNỗi buồn sao chiếm trọnCả một đời yêu thương

Sao cứ một lần yêuLà một lần dang dởLà một lần tình vỡLà một lần chia ly

Sao cứ phải yêu nhauRồi cùng nhau hứa hẹnDành cho nhau trọn vẹnTình yêu của chính mình

Để rồi không yêu nữaÁnh mắt nhìn xa xămĐể rồi lòng nuối tiếcLời ước hẹn trăm năm

Trăm năm hay năm nămNăm năm hay năm thángTình sao mà chóng vángBuồn sao dài lê thê …

Người con gái khóc bằng đôi mắtKhi tình tan oặn thắt con timMỗi ngày nỗi nhớ dài thêmNhưng rồi cũng sẽ êm điềm quên đi

Người đàn ông không rơi nước mắtKhi tình yêu lạc mất vòng tayCho dù tình có đắng cayThì người cũng sẽ nhớ hoài trong tim

Người con gái thường không ngần ngạiĐã yêu rồi ngây dại con timCho dù phải thức mỗi đêmNhớ về người ấy, mỗi đêm khóc thầm

Người đàn ông thường hay lặng câmDù thương lắm …âm thầm lặng lẽĐể rồi trở thành một kẻYêu đơn phương…và lặng lẽ chịu đau

Người con gái dễ dàng hạnh phúcKhi được người cầu chúc trăm nămDù đó là mối duyên thầmThì em cũng vẫn âm thầm yêu thương

Người đàn ông thường hay tăm tốiVà dễ dàng lạc lối đường yêuCho dù tình ấy chắt chiuThì anh cũng sẽ mãi yêu một người

Mặn bờ môi khóc mãi suốt đêm dàiTâm trĩu nặng vì ai lòng trăn trởNuốt cay đắng ngậm ngùi câu duyên nợTrong canh tàn vẫn nhớ hoài hình anh

Bạn lòng ơi ngang trái giấc mơ lànhEm chờ đợi cau xanh hòa tơ thắmDẫu cách biệt vẫn in hình sâu thẫmGiữa màn đêm lệ đẫm hoen mi nhòa

Giờ một mình ngẫm xót phận đời hoaChắc kiếp trước đôi ta đà lỗi hẹnNên gặp gỡ nhói đau hoài chưa vẹnDấu yêu ơi cùng vun vén nha chàng

Em ước hoài mộng đẹp với tình langEm chờ đợi dù muộn màng cũng cốChỉ mong được cùng anh vượt bão tốDõi âm thầm dù có lắm phong ba

Có đôi lúc tôi giấu mình thật kỹMuốn một mình thủ thỉ với đêm thâuRồi một mình thức trắng ngẫm nỗi sầuNghe đau đáu một nỗi niềm hoang vắng

Có đôi lúc tôi thấy mình thầm lặngChỉ một mình nhìn trăng dạ ngẩn ngơRồi một mình cảm thấy thật bơ vơMuốn òa khóc như trẻ thơ đòi mẹ

Có những lúc tôi một mình khe khẽGọi tên ai mà chẳng gọi nên lờiRồi đôi lúc tôi mỏi mệt rã rờiNghe mặn đắng bờ môi rơi từ khóe mắt

Có những lúc tôi khép mình thật chặcNhìn mây trời tím ngắt với niềm đauTôi muốn mình thôi không nghĩ về nhauDù con tim đã nát nhàu thương nhớ.

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhauEm đã chẳng hẹn nhau đêm ấy nữaĐể quá khứ chỉ còn là thương nhớVà tương lai ít ra cũng ngọt ngào.

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhauEm đã chẳng đổ cho anh bao tội lỗiEm đứng lặng mắt nhìn ai không nóiAnh cũng vô tình có hiểu nổi em đâu

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhauEm đã chẳng trách anh yêu người khácĐiều đơn giản bây giờ em mới biếtThì anh xa, anh đã qua xa rồi

Nhìn cơn mưa chiều nay rơi nặng hạtNghe lòng mình vỡ nát bởi buồn thêmNhặt lá rơi…em ngồi đếm trước thềmRồi lần bước khi màn đêm chưa sáng.

Đời không may trái ngang tình nứt rạnÔm nỗi sầu năm tháng khóc chia phôiBước đường yêu tình ngược lối mất rồiĐành cam phận lẻ đôi gồng gánh nhớ.

Còn bao nhiêu những vần thơ dang dởChưa trọn tình trăn trở muốn tìm nhauNét chữ nghiêng dù mực đã phai màuHay nghịch cảnh đớn đau tình không đổi.

Vừa tan mưa mình em ngồi ngóng đợiNguyện tình này chỉ trao gởi cùng anhƯớc mong sao luôn hạnh phúc an lànhBao kỷ niệm ngày xanh đừng tuột mất.

Bởi chiêm bao nên giấc mơ chẳng thậtTình chúng mình đã mất giữa trần gian.

Cuộc sống này luôn chất chứa những bộn bề và cũng vì thế những bài thơ buồn muốn khóc càng thêm sâu lắng và dễ dàng chạm đến trái tim người đọc hơn. Những bất cập, những va vấp khi bước vào xã hội, những mưu tính, lo toan đôi khi làm con người ta mệt mỏi đến đau lòng. Hy vọng những vần thơ buồn muốn khóc này có thể nói lên nỗi niềm của bạn.

Có những lúc tôi muốn được một mìnhTim góc khuất ngồi lặng thinh không nóiChẳng thiết nghe dù bất kỳ ai gọiMuốn giấu mình vào một cõi riêng thôi.

Lúc này đây là tận cùng đơn côiGiữa đường dài với đôi chân rời rãNhìn xung quanh chỉ thấy toàn xa lạVà mịt mùng muôn ngả đến vây quanh.

Tựa như thể chiếc lá úa trên cànhBỗng thấy mình chợt mong manh trong gióDẫu vẫn biết nhân sinh là ở trọMà không đành buông bỏ những vương mang.

Đời khác gì là một kiếp đò ngangChở nỗi buồn cứ hàng ngày vẫn thếKhung trời buồn có khi nào ngớt lệKhi lòng tôi chẳng thể phút an yên.

Xoá làm sao được hết nỗi ưu phiềnHằn trong tim bao truân chuyên quá đỗiYêu kiệt cùng phải chăng là có tội ?Nên phải đành trăng trối cuộc tình si.

Có lúc nào khô nước mắt trên miBởi kỷ niệm mãi ôm ghì nỗi nhớChẳng muốn trách vì đâu cuộc tình lỡĐể đời này tôi ngỡ chỉ hoang vu.

Lúc này đây… chỉ thấy bóng tàn thu.

Mẹ cho tiếng khóc vào đờiGiờ đây lại khóc tiếc người xa xămTrãi qua bao cuộc thăng trầmDây tơ sao nỡ trói nhầm phận duyên

Vì yêu trãi mộng đêm huyềnBởi sai một khắc lụy nguyên kiếp sầuBơ phờ một khối tim đauTan hoang nẽo mộng bạc câu ái tình

Thương mình một sắc hoa xinhTương tư khắc khoải bóng hình mãi neoDòng đời nghiệt ngã cheo leoLòng vương rách toạc lệ theo nắng hồng

Hận đời tình đã cho khôngĐông qua hạ tới chất chồng tiếng yêuTóc xanh bạc khói mây chiềuBơ vơ một cõi với nhiều suy tư

Mệt mỏi rồi bao năm tháng ngược xuôiĐã nếm đủ vị đời trong nước mắtDù cố gắng nâng niu và lượm nhặtTừng nụ cười vẫn chẳng nắm chặt tay

Nhưng ông trời thì lại cứ mỉa maiLuôn mang đến những đắng cay hờn tủiCó nhiều khi âm thầm tôi tự hỏiMình đã sai và lầm lỗi chỗ nào

Mà kéo dài theo năm tháng khổ đauBước chênh chao trên đường đời mấp méKiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻChẳng biết mình rồi sẽ phải về đâu

Hay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâuLà số phận không thể nào thoát đượcNên dẫu có bốn ba đời xuôi ngượcMãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi.

Đừng tuyệt vọng, Người ơi đừng tuyệt vọng.Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua mau.Thuốc thời gian, là phương thuốc nhiệm màu.Sẽ giải hết những oan tình ảo mộng.

Hãy tỉnh lặng cho tim mình lắng đọng.Quên chuyện buồn và những nỗi sầu tư.Hãy cười lên cho lòng mình thư thả.Trái tim hồng vẫn còn cả ước mơ.

Cuộc sống ơi sao trôi lặng lẽĐể ngày dài biết sẽ về đâuKhông tương lai, cuộc sống một màuToàn lo lắng và nỗi đau chất chứa.

Có phải chăng…cuộc sống không phép màuKhông san sẻ và không ai hiểu thấu?Bao khó khăn vất vả một mình mình gánh chịuMọi lo lắng,gian truân trên đoạn đường đã qua.

Cuộc sống buồn cứ lặng lẽ trôi quaVà bao đau khổ xót xa một mìnhCũng là một kiếp con ngườiSao long đong chốn biển đời xa xôi

Cuộc đời như dòng nước trôiLuôn vẫn tiếp diễn mà thôi hỡi đời!

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đóChầm chậm dâng như con nước trở vềBiết bao chiều chân lạ bước lê thêBỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửaTrắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôiKhông ngày vui buồn cũng chỉ thế thôiThật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủiNgày như đêm lủi thủi gót chân hoangNhững nơi qua toàn thấy cảnh điêu tànNgười phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đậnSao còn yêu còn chấp nhận đau thương?Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trườngNhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

Khóc đi! Khóc một mình thôiĐể cho nước mắt cuốn trôi muộn phiềnTrải bao sóng gió, đảo điênXót xa đau vỡ cả miền tâm linh.

Khóc đi, hãy khóc một mìnhĐể cho thanh thản lặng thinh theo vềBiết hồn còn chút u mêTrần gian bụi bặm bộn bề rủi may.

Khóc đi cho nhẹ lòng nàyĐã là số kiếp – đắng cay ai lường?!Cuộc đời muôn nỗi đoạn trườngTrời cao, đất rộng… đâu đường cỏ hoa?!

Thương mình, nghĩ nỗi can quaBiết buồn rồi sẽ nhạt nhoà dần thôiHôm nay khóc một mình rồiĐể mai cười với mọi người quanh ta

Khóc đi, hãy khóc mặn màNgày mai sẽ thấy đời là chốn vui!

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khó Rồi lớn lên với cuộc sống cơ hàn Nên tôi quý những thứ tôi đang có Biết làm gì lúc sóng gió gian nan? Cha mẹ tôi là nông dân lam lũ Tấm lưng gầy chẳng kịp ráo mồ hôi Nhưng tô ko cúi đầu hay tủi hổ Bởi riêng tôi họ đẹp nhất trên đời Bạn chưa từng ăn khoai lang trừ bữa Cũng chưa từng uống nước lã cầm hơi Thì sao bạn biết quý từng hạt lúa Mẹ cùng cha gom nhặt cả một thời Nếu còn sống bằng đồng tiền của mẹ Vẫn ngửa tay xin cha lúc đi chơi Thì bạn ạ ! đừng vô tình cười nhạo Khi gặp ai nghèo khó ở trong đời…

Gia đình có cũng như không Mẹ con xa cách vợ chồng bỏ nhau Mới nghe câu chuyện mà rầu Bốn năm ròng rã tìm đâu mẹ hiền Cha thì đi vắng triền miên Chỉ ông bà nội kề bên bốn mùa Tội cho con trẻ ngây thơ Ước ao có đủ sớm trưa cả nhà Ngó sang bè bạn gần xa Ai ai cũng vậy mẹ cha cận kề Bỗng dưng nước mắt tràn trề Sinh thành dưỡng dục có nghe thấy gì

Chỉ cần một nơi về mãi nhớ, Bước chân vào…cửa mở đón chào…! GIA ĐÌNH luôn chứa ngọt ngào, Mâm cơm nghi ngút …chứa bao ân tình! Ta chỉ có GIA ĐÌNH mỗi một, Nơi sẳn sàng chứa cốt nhục mình. Luôn là bệ phóng quang vinh, Giúp ta xây dựng bước trình tương lai…! Khi ta gặp bước dài gian khó…! Về GIA ĐÌNH sẽ có niềm vui! Yêu thương sẽ giúp đẩy lùi… Bao nhiêu đỗ vở dập vùi giảm đau ! Khi tim nhỏ rối nhàu tình khổ, Hãy nhớ về bến đổ GIA ĐÌNH. Hãy ghi nhớ mẹ cha sinh… Hãy trân quý công trình dưỡng nhi ! Ta thấy đó…xuân thì thay đổi, Bốn mùa qua tiếp nối phút giây. Đông Tây Nam Bắc đổi thay, GIA ĐÌNH vẫn cứ đêm ngày đợi con

Tôi đã lớn cũng từ căn bếp Để giờ đây ngồi xếp vần thơ Đi xa vẫn mãi ngóng chờ Nơi tôi hằng ủ giấc mơ đời mình Tôi biết rõ gia đình nghèo khó Bởi quê nghèo chỉ có ruộng thôi Quanh năm lưng bán cho trời Mặt kia cúi đất cả đời chẳng hơn Từ cuộc sống tôi hờn cái khổ Cố đi lên bằng nổ lực thân Tuổi thơ vốn đã chuyên cần Dù cho vất vả chẳng than một lời Nhìn rạng rỡ nụ cười ai biết Tôi trải qua mải miết gió sương Những hôm thức trắng đêm trường Mắt nâu trũng lại má hường kém xinh Nhưng ngẫm lại đời mình là sướng Bởi so bì số hưởng hơn ai Ngoài kia nhiều lắm cảnh dài Cơm ăn chưa đủ ngày mai thế nào?

Con người sống trên chốn hồng trần Số kiếp ông trời đã định phân Vui, buồn, bất hạnh hay may mắn Người quá giàu sang,kẻ thiếu phần Người khổ biết vượt qua số phận Ăn ở hiền lành,khỏe tấm thân Nếu muốn bản thân không lận đận Cố gắng đừng gieo chuyện nợ nần Khi quá túng cùng,đừng nghĩ quẫn Rồi vướng vào những chuyện bất nhân Lao động cần cù ta kiên nhẫn Một ngày sẽ thoát được khó khăn Còn khi giàu phải có lòng nhân Giúp kẻ sa cơ,kẻ cơ bần Răng mình,luôn có lòng trắc ẩn Giúp người là tự giúp bản thân Cao xanh đã định rất công bằng Làm người phải phân biệt giả chân Con người đạo đức luôn chiến thắng Thoát khỏi u mê,hết nhọc nhằn

Ai mà không có mẹ cha Ai mà không biết ở nhà có con Vậy mà đôi lúc vẫn quên Tiền tiêu xả láng …là quyền của ta Khi đó lại thấy ở nhà Mẹ phải lọ mọ …lân la ngoài đường Con thì cũng rất đáng thương Học hành bập bõm…tìm đường mưu sinh Bớt tiêu đi mất chục nghìn Mẹ và con cái…gió sương làm gì Ai ơi hãy nghĩ lại đi Giúp mẹ những gì thì hãy giúp ngay

Gia đình hạnh phúc ấm êm Cơm thiu mắm mặn ấm êm cửa nhà Gia đình mà đổ vỡ ra Con cái đã khổ lại còn bơ vơ,

Giới Thiệu Về Nhà Thơ Tố Hữu Và Bài Thơ Khi Con Tu Hú / 2023

Nhà thơ Tố Hữu (1920 – 2002), tên khai sinh là Nguyễn Kim Thành. Ông sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo ở làng Phù Lai, nay thuộc xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế.

Ông giác ngộ cách mạng trong thời kì Mặt trận dân chủ và trở thành người lãnh đạo Đoàn Thanh niên Dân chủ ở Huế. Ông đã từng bị bắt, sau đó vượt ngục. Cách mạng Tháng Tám năm 1945 ông tham gia lãnh đạo Tổng khởi nghĩa. Sau cách mạng ông tham gia giữ nhiều chức vụ như: Ủy viên Bộ Chính trị; Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng; Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng.

2. Sự nghiệp sáng tác

Bảy tuổi Tố Hữu đã học và tập làm thơ. Những bài thơ đầu tiên của ông được sáng tác từ năm 1937 – 1938. Tố Hữu là nhà thơ có nhiều cống hiến cho cách mạng và thơ ca Việt Nam. Ở ông có sự thống nhất đẹp đẽ giữa cuộc đời cách mạng và cuộc đời thơ ca. Tố Hữu là nhà thơ viết rất hay, rất thật, rất cảm động về lí tưởng tổ quốc, về Bác Hồ hay về người lính, người mẹ. Ông còn được xem là lá cờ đầu của thơ ca cách mạng với những vần thơ làm rung động trái tim của nhiều thế hệ người đọc. Tố Hữu có các tập thơ nổi tiếng như: Từ ấy (1937 – 1946), Việt Bắc (1946 – 1954), Gió lộng (1955 – 1961), Ra trận (1962 – 1971), Máu và hoa (1972 – 1977)… Với những đóng góp của mình ông đã nhận được nhiều giải thưởng như: Gỉai nhất Gỉai thưởng văn học Hội nhà văn Việt Nam; Gỉai thưởng văn học ASEAN; Gỉai thưởng Hồ Chí Minh về văn học, nghệ thuật.

“Khi con tu hú” là một trong số những tác phẩm tiêu biểu của tập thơ “Từ ấy”. Đó là tiếng lòng của chàng thanh niên 19 tuổi say mê lí tưởng, tha thiết yêu đời, hăng hái hoạt động, bị giam cầm, tách biệt với cuộc sống bên ngoài.

Bài thơ được viết theo thể lục bát với phương thức biểu đạt là miêu tả và biểu cảm. Trong đoạn thơ tác giả đã chỉ ra những cảm nhận về mùa hè qua từng giác quan để từ đó thể hiện khao khát vượt ra khỏi phòng giam để cảm nhận được không gian mùa hè.

Đọc bài thơ ta sẽ thấy tác giả đã sử dụng hàng loạt biện pháp nghệ thuật đặc sắc như hoán dụ ở phần tiêu đề khiến nó trở nên đa nghĩa gợi nhiều cách hiểu sáng tạo cho người đọc. Cách liệt kê cũng được tác giả sử dụng vô cùng sáng tạo trong từng vần thơ. Bài thơ là bức tranh mùa hè được tác giả cảm nhận thông qua tiếng chim tu hú kêu. Hàng loạt hình ảnh mùa hè vui tươi nhộn nhịp tràn đầy sức sống hiện ra trước mắt người chiến sĩ cách mạng khiến họ khao khát được trông thấy, được cảm nhận, được chạm vào và được nếm thử những hương vị tươi mới của mùa hè.

Qua bài thơ ta đã thấy được khả năng quan sát tinh tế cũng như ngòi bút miêu tả xuất sắc của Tố Hữu.

Cảm Nhận Về Bài Thơ Nói Với Con Của Nhà Thơ Y Phương Cực Hay / 2023

1 Cảm nhận về bài thơ Nói với con của nhà thơ Y Phương cực hay Author : vanmau Cảm nhận về bài thơ Nói với con của nhà thơ Y Phương Bài làm Y Phương là một nhà thơ người dân tộc Tày có sự đóng góp không nhỏ cho thơ ca dân tộc. Thơ ông mộc mạc, bình dị, đặc biệt là cách nói, cách nghĩ bằng hình ảnh, giàu sức khái quát và cũng giàu chất thơ về quê hương, đất nước và tình cảm gia đình. Nói với con là một trong những bài thơ đặc sắc nhất của ông về đề tài ấy.bài thơ tựa như lời thủ thỉ tâm tình của người cha về quê hương, dân tộc, đồng thời là niềm tin tưởng, kì vọng vào đứa con thơ của mình. Nói với con được Y Phương viết năm 1980, trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, thiếu thốn về cả vật chất và tinh thần. Bài thơ có kết cấu rất tự nhiên giản dị, đó là hành trình của đứa bé từ khi sinh ra đến khi trưởng thành, và ở mỗi giai đoạn cuộc đời, nó đều được chở che bởi tình yêu của gia đình, của quê hương. Với chất giọng lắng sâu như lời thủ thỉ thâm tình nhưng đầy trọng lực cùng những trải nghiệm quý giá từ cuộc sống, nhà thơ gửi gắm đến người đọc những đạo lí nhân sinh và sự gắn bó giữa mỗi cá nhân với quê hương, dân tộc. Mở đầu bài thơ là hình ảnh đứa trẻ đang chập chững những bước đi đầu đời trong sự trông đợi, nâng niu của cha mẹ: Chân phải bước tới cha Chân trái bước tới mẹ Một bước chạm tiếng nói Hai bước tới tiếng cười Với những câu thơ ngắn mang cấu trúc đối xứng, kết hợp với nhịp thơ 2/3 cùng các cụm từ giàu tính biểu đạt chân phải, chân trái, một bước, hai bước, nhà thơ đã tạo nên khung cảnh gia đình thật ấm áp, vui tươi. Những câu thơ tưởng như là lời kể đơn thuần mà ẩn dấu bao tình cảm trìu mến, yêu thương. Bước đi đầu đời của đứa trẻ thật cảm động, thật thiêng liêng, bởi có sự đùm bọc, dắt dìu đầy yêu thương của cha mẹ. Các cụm từ bước tới cha, bước tới mẹ tạo nên ý thơ thật cảm động, thật thiêng liêng: tấm lòng cha mẹ chính là cái đích mà đứa con hướng tới. Gian nhà ấy dường như lúc nào cũng náo nức tiếng nói tiếng cười, Tài hạnh liệu chia phúc sẻ gia trên đình và tình yêu thương của cha mẹ đã cùng đứa trẻ lớn lên từng ngày. Cách đong đếm độ dài của nhà thơ cũng thật đặc biệt và cũng giàu chất thơ:

2 Một bước chạm tiếng nói Hai bước tới tiếng cười Một bước, hai bước vốn là những độ dài cụ thể, lại được nhà thơ đo đếm bằng tiếng nói, tiếng cười. Hai cách tư duy không cùng một hệ khái niệm đã tạo ra ý thơ thật thú vị mà cũng sáng tạo biết bao. Câu thơ rất tự nhiên mang âm hưởng của niềm vui, niềm hạnh phúc khi từng bước chân của đứa bé thơ đều có thứ âm vang hạnh phúc. Tình cảm gia đình gắn bó thiêng liêng đáng quý đã được hình thành từ những hạnh phúc đời thường giản đơn ấy. Và điểm tựa tinh thần nâng bước đứa trẻ lớn lên và trưởng thành đâu chỉ có tình yêu thương gia đình, trong lời nhắn gửi đầy yêu thương, cha còn nói với con về người đồng mình những con người đáng yêu đáng quý: Người đồng mình thương lắm con ơi Đan lờ cài nan hoa Vách nhà ken câu hát Cách gọi người đồng mình cùng hai tiếng con ơi của Y Phương khiến lời thơ càng trở nên thân yêu, trìu mến. Người đồng mình là người quê mình, bản mình những con người đáng yêu đáng quý vô cùng. Họ khéo léo và tài hoa, biết đan lờ cài nan hoa, vách nhà ken câu hát. Các động từ cài, ken vừa miêu tả công việc của người đồng mình, vừa thể hiện cuộc sống gắn bó thân thuộc giữa con người với con người, giữa dân làng với quê hương xứ sở. Cuộc sống lao động cần cù vui tươi của người đồng mình hiện ra qua những hình ảnh thật đẹp đẽ biết bao. Họ biết biến những nan nứa thô sơ bình thường thành nan hoa, biết ken thêm câu hát yêu đời cho cuộc sống thêm vui tươi, thêm màu sắc. Cái yêu lắm của người đồng mình mà người cha muốn nói với con, phải chăng là những nét đẹp bình dị mà đáng quý, là cốt cách tài hoa, là tâm hồn lãng mạn ẩn dưới vẻ thô sơ mộc mạc ấy? Tài liệu chia sẻ trên

3 Cảm nhận về bài thơ Nói với con Và nói với con về người đồng mình, cha còn gián tiếp nói về quê hương: Rừng cho hoa Con đường cho những tấm lòng Cái đẹp của thiên nhiên không chỉ là màu sắc, cái hiện hữu mà còn là cả tấm lòng điều mà chỉ có những con người gắn bó với miền đất ấy mới cảm nhận được. Câu thơ không dừng lại ở một lời kể đơn thuần mà còn là một sự khái quát rộng hơn. Hình ảnh hoa được nhắc đến ở câu rừng cho hoa có thể là đóa hoa cụ thể của tự nhiên, nhưng cũng có thể là cách nói tượng trưng cho những nét đẹp tinh túy nhất của quê hương. Qua cách nói này, nhà thơ khẳng định chính những đóa hoa đẹp đẽ nhất của núi rừng quê hương đã hun đúc lên những con người tài hoa tinh tế quê mình. Rừng thì chở che, con đường thì mở lối. Con đường là hình ảnh rất mực bình dị và thân thuộc, nhưng thật đáng quý khi con đường cho những tấm lòng. Từ cho được điệp lại hai lần cùng biện pháp nhân hóa đã thể hiện sự nâng niu chở che quý giá và thiêng liêng vô cùng của quê hương dành cho mỗi con người sinh ra và lớn lên ở đó. Quê hương chính là cái nôi nuôi dưỡng con người cả về thể xác và tinh thần. Hai câu thơ cuối của khổ thơ là lời nhắc lại về kỉ niệm đẹp nhất, có ý nghĩa khởi đầu của Tài cuộc liệu chia sốngsẻ gia trên đình. Ngày cưới là ngày vui đầu tiên của cha mẹ, là ngày đánh dấu mốc quan trọng đã hình thành nên tổ ấm gia đình ngày hôm nay. Đó là ngày hạnh phúc đầu tiên, khởi

4 nguồn cho những niềm hạnh phúc sau này, là kỉ niệm đẹp đẽ của cha mẹ: Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời. Sau đoạn thơ về gia đình, quê hương và người đồng mình là những lời gửi trao, dặn dò khi đứa trẻ đã lớn lên và trưởng thành, đã có thể xa quê hương bản làng để đến với những chân trời mới thông qua những phẩm chất đáng yêu đáng quý của người đồng mình. Họ không chỉ mộc mạc, giản dị mà còn biết toan lo cho tương lai và cũng giàu mơ ước: Người đồng mình thương lắm con ơi Cao đo nỗi buồn Xa nuôi chí lớn Một lần nữa ta lại bắt gặp cách nói rất lạ, rất đặc biệt của nhà thơ: Cao đo nỗi buồn/ Xa nuôi chí lớn. Ý thơ thể hiện cách tư duy độc đáo của người miền núi, lấy chiều cao để đo nỗi buồn, lấy độ xa để đo ý chí. Đặt các tính từ cao, xa với ý nghĩa thăng tiến, phát triển, nhà thơ đồng thời khẳng định nét đẹp tâm hồn vô cùng đáng quý của người đồng mình, đó là, càng nhiều khó khăn, càng nhiều gian nan thì ý chí con người càng mạnh mẽ. Và có lẽ, bởi cuộc sống càng có nhiều khó khăn, gian khổ, nên nhà thơ mới dùng cụm từ thương lắm con ơi. Nếu người đồng mình yêu lắm bởi nếp sống giản dị, nghĩa tình thì họ cũng thương lắm bởi những nhọc nhằn cuộc sống. Câu thơ vừa thể hiện niềm thương của nhà thơ khi cuộc sống của người đồng mình còn nhiều nỗi buồn, nỗi khổ song cũng khẳng định niềm tin vào sức mạnh ý chí sẽ giúp họ vượt qua tất cả. Những câu thơ trên đã mở ra những vấn đề hệ trọng về lẽ sống: Sống trên đá không chê đá gập ghềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói Sống như sông như suối Lên thác xuống ghềnh Không lo cực nhọc Con người khi trưởng thành phải biết nắm bắt lấy hoàn cảnh. Phép điệp cấu trúc cùng nghệ thuật liệt kê đá gập ghềnh, thung nghèo đói gợi ra những cái nghèo, cái khổ bao vây cuộc sống. Những câu thơ ngắn dài tựa như chính cuộc sống bấp bênh, gian khổ của người đồng mình. Phép điệp lại cụm từ không chê đã thể hiện vẻ đẹp ý chí của người đồng mình. Tài Cuộc liệu chia sống sẻ cần trên lao lam lũ với bao khó khăn thử thách tưởng như không cách nào vượt qua, nhưng bằng ý chí, bằng nghị lực, bằng quyết tâm, họ đã đạp lên những đá, những thung

5 để làm việc, để chung sống, để bảo vệ quê hương. Và có lẽ, chính sự khắc nghiệt ấy đã tôi luyện nên ý chí kiên cường hôm nay. Cách nghĩ, cách sống ấy có cốt cách của người Việt Nam được thể hiện qua những hình ảnh mộc mạc, giản dị mà thâm thúy vô cùng. Cách đặt ba từ sống liền nhau ở đầu ba câu thơ không chỉ là lời ca ngợi về phẩm chất của người đồng mình mà nó thở thành lời răn dạy thiêng liêng, thành kính, rằng đừng chê cuộc sống khó khăn, đừng chê quê hương nghèo đói, mà hãy sống như sông như suối, luôn luôn khoáng đạt, tự do, tràn đầy sức sống dẫu cuộc đời lắm gian nan thử thách, dẫu phải lên thác xuống ghềnh nhưng không lo cực nhọc. Hình ảnh so sánh như sông, như suối kết hợp với thành ngữ lên thác xuống ghềnh được sử dụng thật tài tình, khiến câu thơ trở nên gần gũi, thân thuộc hơn trong nét tư duy giàu hình ảnh của người miền núi. Phẩm chất cao đẹp của người đồng mình còn được thể hiện ở khía cạnh tương phản giữa vẻ thô mộc bên ngoài với tâm hồn bên trong: Người đồng mình thô sơ da thịt Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con Cách nói thô sơ da thịt là lời ngợi ca của đồng bào dân tộc Tày dành cho những người giản dị, chất phác, thật thà, chịu thương chịu khó, cần cù lao động. Ý thơ với những hình ảnh mộc mạc nhưng lại có giá trị khẳng định sâu xa, sự tương phản đã tôn lên ý chí nghị lực của người đồng mình nhưng luôn giàu ý chí, niềm tin, họ biết cần cù lao động để góp phần là giàu đẹp quê hương: Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương Còn quê hương thì làm phong tục Hình ảnh đục đá kê cao quê hương vừa là hình ảnh tả thực về phong tục đục đá làm nhà của người đồng bào, vừa là hình ảnh ẩn dụ thể hiện sự lam lũ cần lao của đồng bào đã góp phần dựng xây quê hương của mình. Đồng thời, quê hương lại là điểm tựa tinh thần vững chắc cho họ với những phong tục đậm đà bản sắc cho con người niềm tin, ý chí. Khép lại bài thơ là lời dặn dò thủ thỉ đầy trìu mến yêu thương của người cha dành cho con: Con ơi tuy thô sơ da thịt Lên đường Không bao giờ nhỏ bé được Nghe con. Tài Ýliệu thơ chia thô sẻ sơ trên da thịt và không bao giờ nhỏ bé được lặp lại với hai câu thơ trước đó, càng khẳng định, khắc sâu bài học về nhân cách con người trong lòng đứa trẻ. Nhân cách ấy không

6 Powered by TCPDF ( chịu nhỏ bé dẫu muôn vàn khó khăn thử thách, nhân cách ấy không bao giờ chịu cúi đầu trước gian nan, mà phải luôn ngẩng cao đầu như cách người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương. Hai tiếng nghe con đặt ở cuối bài thơ như tiếng người cha thủ thỉ dặn con trước lúc lên đường, tạo ra dư ba ngọt ngào yêu thương của tình cha con, của tình cảm gia đình gắn bó. Hành trang đứa trẻ mang theo trên đường đời có thứ quý giá hơn tất cả, đó là sự gửi trao truyền thống quê hương, là ý chí, là nghị lực đã cùng dân tộc dựng xây quê hương giàu đẹp. Với cách nói, cách tư duy sáng tạo giàu hình ảnh của người miền núi, cách vận dụng uyển chuyển các biện pháp tu từ cùng nhịp thơ khi dặt dìu tình cảm gia đình khi rắn rỏi đầy lí trí, thể thơ tự do tựa lời nói chuyện hàng ngày, nói với con là lời dặn dò cảm động sâu sắc của người cha dành cho đứa con về truyền thống quê hương, về những bài học sâu sắc mà đứa trẻ cần có trên hành trang cuộc đời. Bài thơ giúp ta thêm yêu, thêm quý vẻ đẹp của đồng bào miền núi, gợi nhắc về tình cảm và những bài học đáng quý của cuộc sống. Bích Hợp Tài liệu chia sẻ trên

Cập nhật thông tin chi tiết về Con Muốn Về Nhà… Con Nhớ Nhà… / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!