Xu Hướng 12/2022 # Chuyện Vui Của Lính Vùng Biên Ải… / 2023 # Top 13 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Chuyện Vui Của Lính Vùng Biên Ải… / 2023 # Top 13 View

Bạn đang xem bài viết Chuyện Vui Của Lính Vùng Biên Ải… / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

1. Ngày đầu về địa phương, có một công văn của trên gửi xuống xã thông báo một doanh nghiệp sẽ xây trường tiểu học của xã, yêu cầu địa phương phối hợp tạo điều kiện cho doanh nghiệp. Cuối tờ công văn có câu: “Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Y Tý có trách nhiệm thi hành Quyết định này”. Ai ngờ Chủ tịch Phàn Dần Phây giãy nảy lên: “Ô, không được, không được đâu vớ! Tao có làm thợ xây bao giờ đâu mà cái huyện bắt tao đi xây trường?”. Bộ đội biên phòng phải giải thích mãi thì ông mới “ồ, à” vỡ lẽ ra. Sau ông bảo: “Nếu không có cái bộ đội biên phòng thì tao đã mang tiếng chống lệnh huyện rồi!”.

2. Thấy việc dẫn nước xuống bản khó khăn, bộ đội cùng dân làm một đường dẫn nước từ trên núi xuống. Đường ống bằng cây vầu còn tươi nên nước về nhiều, mấy hộ chung nhau một đường ống dẫn nước. Đến khi mưa ít, cây vầu khô nứt nẻ, nước bị thất thoát nên chảy yếu, những nhà cuối đường ống có lúc không có nước hoặc nước về rất ít, thế là nghi kỵ, để ý lẫn nhau. Thấy nhà kia có nước, nhà mình không có nước, Sùng Sín Mần đùng đùng vác dao, vác cuốc ra đập phá hết đường ống với lý do “Tao cùng làm đường ống này, nó có nước, tao không có là sao? Tao không có nước thì tao phá đi đấy!”. Bộ đội biên phòng lại phải giải thích rồi động viên làm đường dẫn mới thì họ mới chịu.

Minh họa: MẠNH TIẾN

3. Một hôm, Thào A Chính được đi cùng bộ đội biên phòng xuống thị xã dự họp điển hình về sản xuất ở bản. Đi ăn sáng, Thào A Chính bảo: “Bộ đội cho tao ăn cơm dài đi, lâu nay không được ăn nó, tao thèm quá!”. Bộ đội biên phòng đi cùng là người mới được về đồn ít ngày nên không biết “cơm dài” là gì. Hỏi mấy quán cũng lắc đầu. Mãi khi Thào A Chính chỉ vào quán bún riêu thì bộ đội biên phòng mới vỡ lẽ “cơm dài” chính là… bún.

Truyện vui của HOÀNG QUÝ

“Tôi Làm Thơ Là Để Yêu Lính Biên Phòng” / 2023

Biên phòng – Hơn 1.000 bài thơ viết về lính Biên phòng là món quà của “cô gái biên cương” dành cho những chiến sĩ quân hàm xanh trên mọi miền biên giới. Thơ của tác giả Phong Lan luôn đau đáu hướng về miền biên cương Tổ quốc, nơi cô luôn dành trọn vẹn cả tình yêu và nỗi nhớ khôn nguôi. Những nẻo chân mây, mặt đất trên khắp vùng biên giới ngút ngàn hay biển đảo xa xôi đều trở nên gần gũi trong thơ Phong Lan.

Nhà thơ Phong Lan (đứng giữa) tặng thơ cho cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Tén Tằn, BĐBP Thanh Hóa. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Dòng chảy thơ ca Việt Nam luôn được bồi đắp bởi những vần thơ viết về biên giới, biển, đảo thiêng liêng. Thơ của tác giả Phong Lan nằm trong số đó, mộc mạc, gần gũi và chan chứa tình yêu thương. Tên thật là Lê Thị Thanh Thủy, sinh năm 1983, cô gái xứ Thanh đã để lại trong lòng người lính Biên phòng những ấn tượng sâu sắc từ lần đầu gặp mặt. 10 năm bén duyên với thơ, Phong Lan đã có hơn 1.000 bài viết về người lính Biên phòng trên mọi nẻo đường biên cương, biển đảo của Tổ quốc.

Từ tập thơ đầu “Nơi ấy biên cương” đến tập tiếp theo mang tựa đề “Hoa biên giới”, tác giả luôn cố gắng đưa hình ảnh người lính quân hàm xanh gần hơn với bạn đọc. Trong số hơn 1.000 bài thơ đó, tác giả dành phần nhiều viết về công việc lặng thầm của người lính Biên phòng nơi rẻo cao biên giới. Có khi đó là công tác vận động quần chúng trên bản dưới làng, lại có khi là những đêm mật phục, tuần tra đánh bắt tội phạm. Nhưng hơn hết, mọi tâm tư, tình cảm của những người lính đã được nhà thơ thể hiện đầy đủ, sâu sắc và không kém phần tinh tế.

Đọc thơ Phong Lan, nhiều độc giả cứ nghĩ rằng, những vần thơ ấy do người lính Biên phòng đang trực tiếp công tác trên những nẻo biên cương sáng tác. Đọc đoạn đầu trong bài “Người lính”, chẳng ai nghĩ nhà thơ đã nhập vai thành công đến thế: “Ta dâng trọn đời mình cho Tổ quốc/ Cả trái tim và dòng máu đỏ tươi/ Trong biết bao vinh quang giữa cuộc đời/ Ta đã chọn niềm vinh quang là lính”. Tác giả đã hóa thân một cách tuyệt diệu để nói lên tình yêu tha thiết của người lính Biên phòng với biên giới, nói lên vinh quang dù khó khăn, vất vả biết nhường nào.

Với tình yêu đặc biệt dành cho biên giới, Phong Lan được những người lính Biên phòng đặt cho biệt danh “cô gái của biên cương”. Ngoài những phút tập trung cho công việc của cuộc sống đời thường, cô luôn đau đáu nhớ về những vùng biên giới điệp trùng của Tổ quốc, nơi có những người lính Biên phòng đang ngày đêm hy sinh quên mình vì nước, vì dân. Hơn 61 đồn Biên phòng mà cô từng đến, nơi nào cũng để lại tình cảm sâu sắc trong lòng cán bộ, chiến sĩ. Để rồi, khi đi xa thì nhớ, khi về gần thì quấn quýt khôn nguôi.

Chia sẻ câu chuyện để cô bén duyên và làm thơ về lính Biên phòng, Phong Lan ngại ngùng tâm sự: “Kết thúc chuyến công tác tại vùng cao năm 2009, những vất vả, khó khăn của người chiến sĩ Biên phòng trên biên giới luôn đau đáu trong tôi. Nghĩ rằng, những hình ảnh đó bạn bè, đồng nghiệp của mình không thể biết, tôi quyết định làm thơ về lính Biên phòng. Khi bắt đầu đặt bút làm thơ, tôi chỉ mong ước sẽ góp phần nhỏ bé của mình đưa hình ảnh người lính Biên phòng đến được với những người chưa có cơ hội lên biên giới”.

Đây cũng là chữ duyên để tập thơ “Nơi ấy biên cương” ra đời năm 2014. Ngòi bút của cô với tình yêu cháy bỏng dành cho biên cương đã lay động biết bao trái tim bạn đọc. Thơ của Phong Lan phản ánh tất cả các mặt công tác của BĐBP, có khi ta bắt gặp hình ảnh người lính thức đêm mật phục, tuần tra: “Bắt gọn trong đêm nay/ Những kẻ gieo mầm ác/ Khi mắt còn ngơ ngác/ Chân vừa tới vùng biên” – Kể chuyện lính Biên phòng đánh án. Bài thơ đã được nhạc sĩ Trịnh Thùy Mỹ chắp cánh giai điệu, phổ nhạc và được đông đảo bạn trẻ yêu thích.

Viết về biên giới, biển, đảo cũng nhiều, nhưng ít ai lại dành trọn cả hồn thơ và tình yêu cho lính Biên phòng như Phong Lan. Không chỉ làm thơ về biên giới, tác giả còn là tình nguyện viên tích cực cho những vùng biên giới xa xôi. Hiện tại, Phong Lan là Chủ nhiệm Quỹ vì biên giới, nhóm thiện nguyện của cô luôn có mặt sớm nhất cùng BĐBP chia sẻ những khó khăn, vất vả của nhân dân vùng biên. Điều đặc biệt ít ai biết, toàn bộ kinh phí có được từ những tập thơ do cô xuất bản đều dành trọn cho Quỹ vì biên giới.

Gần 10 chương trình thiện nguyện với tổng kinh phí hơn 500 triệu đồng trích từ Quỹ vì biên giới đã được nhà thơ Phong Lan và bạn bè dành riêng cho biên giới trong năm 2019. Đặc biệt, đợt lũ hồi tháng 8 tại bản Sa Ná (xã Na Mèo, huyện Quan Sơn, tỉnh Thanh Hóa), chị và nhóm thiện nguyện của mình đã có mặt sớm nhất cùng với BĐBP hỗ trợ nhân dân lúc gặp khó khăn.

Mến phục tình cảm của Phong Lan dành cho cán bộ, chiến sĩ đơn vị và nhân dân trong địa bàn, Thượng tá Hồ Ngọc Thu, Chính trị viên Đồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Na Mèo cho biết: “Nhà thơ Phong Lan luôn dành những tình cảm tốt đẹp nhất cho người lính Biên phòng nói chung và cán bộ, chiến sĩ đơn vị nói riêng. Không chỉ làm thơ hay, chị còn tích cực trong công tác thiện nguyện, Phong Lan cùng với đơn vị tích cực hỗ trợ nhân dân, giúp đỡ bà con vươn lên thoát nghèo. Cán bộ, chiến sĩ Đồn?Biên phòng cửa khẩu quốc tế Na Mèo luôn trân trọng và đón nhận những tình cảm tốt đẹp đó”.

Viết Nhân

Những Mẫu Chuyện Vui Tôn Giáo / 2023

Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia. Một giáo đồ trẻ đi phía sau. Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:

– 5 vạn đôla!

– Không được!

– 10 vạn đôla! Im lặng.

Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui. Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:

– Thưa cha, 50 vạn đôla là một con số không nhỏ đâu! Sao cha lại từ chối?

– Nhưng con có biết yêu cầu là gì không? Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói “Amen”, mà nói “Cocacola”.

Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ đang đi trên đường.

– Chào cha ạ! Người nông dân lễ phép.

– Chào đứa con của quỷ sa tăng. Cha xứ trả lời.

– Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy…

– Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác. Cha xứ ngắt lời.

– Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.

– Thật vậy sao! Thế anh kể đi.

– Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.

– Lên thiên đàng?. Cha xứ kêu lên. Anh không bao giờ lên thiên đàng được vì anh có đi lễ nhà thờ đâu.

– Lạy cha, thật ạ, con được lên thiên đàng. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân cầu thang. Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to, rồi bảo con: ” Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một chữ thập. Mỗi dấu thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm phải ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu và cứ thế tiếp tục đi lên”. Sau khi con đã đánh rất nhiều dấu và leo lên khá xa thì con trông thấy một người đàn ông đang đi xuống. Con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là… cha.

– Là tôi? Tại sao tôi lại đang ở đấy?

– Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: “Tao xuống xin thêm phấn”.

– Hai người lên tới cổng thiên đàng, Ông thứ nhất hỏi: “Sao tới trái thứ 9 rồi mà ông cười làm chi để bị ăn thịt vậy???” Ông thứ hai trả lời: “Lúc đó, tôi thấy cha thứ ba đang khiêng về 10 quả dứa!!!”

– Về phần ông khách thứ ba, thấy hai người kia bị ăn thịt thì sợ quá bỏ chạy, đám thổ dân liền đuổi theo. Tới một bờ vực, cùng đường, ông này sợ quá la lên: Trời ơi!!! Chết con rồi! Có tiếng nói từ trên vọng xuống: Con chưa chết đâu, hãy cầm cục đá, đập vào đầu tên thủ lĩnh..”. Ông này làm theo, tên thủ lĩnh chết, đám thổ dân nổi giận đùng đùng… Ông khách sợ quá la to: Trời ơi, chết con rồi!!! Có tiếng nói từ trên vọng xuống: Đó, bây giờ con mới chết đó!!!.

Cha xứ bán con ngựa của mình cho một người khách. Nhận tiền xong, ông dặn dò:

– Tôi cần lưu ý ông, muốn thúc nó chạy thì nói “Tạ ơn Chúa”, còn muốn nó đứng lại thì nói “Alléluia” (hãy hoan hỉ lên).

– Được thôi, tôi đã quen với ngựa cả đời rồi.

– Nhảy lên lưng con ngựa mới mua, ông khách thử nói khẽ: “Tạ ơn Chúa!”

– Chưa dứt lời, con ngựa đã vọt đi. Đến tiếng “Tạ ơn Chúa” thứ hai thì nó phóng nước đại. Chợt nhìn thấy một vực sâu thăm thẳm ngay phía trước, ông ta hoảng hốt hét lên : “Alléluia!”

– Con ngựa kịp dừng lại sát mép vực. Lau mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, kỵ sĩ làm dấu thánh và thốt lên: “Tạ ơn C…h…ú…a!”

Một cặp vợ chồng già đã trên 80 tuổi mà vẫn khỏe mạnh, họ ăn uống theo chế độ và tập thể dục thường xuyên. Không may hai cụ qua đời do một tai nạn xe buýt, họ lên thiên đàng và được Thánh Pierre đón tiếp nồng hậu. Thánh Pierre đưa hai người đi tham quan nhà bếp khổng lồ, hồ bơi, phòng tắm hơi, sân chơi golf… Lóa mắt vì sự sang trọng của ngôi nhà, cụ ông hỏi Thánh Pierre:

– Chúng tôi có phải trả tiền các dịch vụ không?

– Thánh Pierre trả lời: Tất cả đều miễn phí, đây là thiên đàng mà.

– Đến giờ ăn, Thánh Pierre đưa hai cụ đến bàn bày thức ăn linh đình. Cụ ông hỏi: Tất cả các món ăn này đều miễn phí à?

– Thánh Pierre trả lời: Tất nhiên.

– Chúng tôi có thể ăn tùy thích, không phải lo ngại dư mỡ, đường, cholesterol à?

– Không, tôi đã bảo là cụ đang ở trên thiên đàng mà. Cụ có thể ăn uống no say tùy thích mà không sợ bị béo phì, đái đường hay nhồi máu cơ tim…

– Bỗng nhiên mặt cụ ông trở nên đỏ gay, quay sang bà vợ quát to: Tất cả do lỗi của bà! Nếu bà không ép tôi phải ăn uống kiêng cữ và tập thể dục, thì tôi đã lên đây sớm hơn 10 năm!

Trong lớp Giáo lý, sơ hỏi một em: – Em cho Sơ biết, Đức Mẹ người xứ nào? Bé Hà không chần chờ: – Thưa, Đức Mẹ người miền Bắc ạ. Sơ ngạc nhiên: – Căn cứ vào đâu em trả lời như thế? Bé Hà mạnh dạnh: – Thưa Sơ, trong Thánh Kinh, Đức Mẹ nói với thiên thần Gabrien: “Việc ấy xảy đến thế nào, vì tôi không biết đến người Nam”. Sơ lắc đầu chào thua: ???!!!

Một linh mục Công giáo, một Mục sư Tin lành và một Giáo sĩ Do thái giáo cùng trao đổi về việc giữ lại những của quyên góp dành cho nhà thờ. Linh mục nói: – Tôi vẽ một vòng tròn dưới đất, vứt tiền lên trời. Phần nào nằm trong vòng tròn là của Chúa, còn lại là của tôi. Mục sư: – Tôi vẽ một đường thẳng, vứt tiền lên trời. Số tiền nằm bên kia vạch là của Chúa, nằm ở bên này vạch là của tôi. Gíao sĩ: – Tôi tung tất cả tiền lên trời và đồng nào Chúa muốn thì ngài chụp lấy, còn những đồng rơi xuống là của tôi

Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousin tới sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay lái. Khi bắt đầu phóng đến 90 dặm một giờ, Giáo Hoàng bị đội tuần tra liên bang bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong một lúc, rồi nói: – Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện. Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo: – Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì. Sếp hỏi lại: – Ai thế? Một thượng nghị sĩ chăng? – Không, còn quan trọng hơn thế nữa. – Đó là ngài thống đốc phải không? – Không. Quan trọng hơn. – Tổng thống? – Không. Quan trọng hơn. – Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?! – Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn. – Tôi không biết! – Viên cảnh sát nói. – Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.

Trong đoàn người xếp hàng chờ Thánh Peter( Thánh Phao Lồ), người giữ cửa Thiên Đàng xét xem ai đáng được vào và ai phải xuống địa ngục, Thánh chỉ một người đàn ông: – Anh là ai. làm gì dưới trần gian? – Thưa Thánh, con là Pilot của hãng Qantas, cho đến lúc chết, chỉ 1 vợ, 1 con. – Được, cho anh vào Thiên Đàng qua cửa danh dự. Thánh chỉ một người kế tiếp: – Anh là ai, làm gì dưới trần gian? – Thưa Thánh, con là Linh mục, chánh xứ địa phận Cabramatta. – Được, cho vào Thiên Đàng qua cửa thường. Vị linh mục thắc mắc: – Sao con là Linh mục chỉ được vào bằng cửa thường, còn anh kia là pilot thôi lại được vào bằng cửa danh dự? – Ta xét theo công đức của mỗi người lúc dưới dương thế, ngươi là Linh Mục thật nhưng mỗi khi ngươi giảng thì đa số ngủ gục, còn anh pilot kia, mỗi lần lái máy bay thì mọi người đều cầu nguyện.

Trước khi ban phép lành cuối lễ, cha xứ đọc thông báo: – Thưa anh chị em, nhà thờ chúng ta hư hại sắp sụp đổ, nhưng tôi có tin vui là chúng ta đã có tiền để xây lại. Cả nhà thờ: – Ồ! và tiếng vỗ tay vang lên. Cha xứ nói tiếp: – Bên cạnh tin vui, tôi lại có tin buồn… Cả nhà thờ: – Trời! và tiếng xít xoa… Cha xứ nói tiếp: – Tin buồn là tuy chúng ta có tiền nhưng số tiền ấy đang ở trong bóp của quý vị. Cả nhà thờ im bặt không tiếng vỗ tay cũng không tiếng xút xoa. Cha xứ: Lễ xong, chúc anh chị em ra về và mừng vui lên. !!!…..

Chú Hai là người nổi tiếng lười đi lễ và thích xem đá bóng. Khi chết, chú lên cửa thiên đàng gặp thánh Phêrô. Vừa thấy chú, thánh Phêrô nói: – Đợi một chút, ta xem sổ coi. Ừ, sao không thấy chú đi lễ Chúa nhật vậy? Chú Hai: – Thưa thánh Phêrô, vì ở xa nhà thờ quá nên Chúa nhật nào con cũng xem lễ trên tivi. Thánh Phêrô đáp: – Chú thích xem tivi quá ha, vậy chú vào phòng kế bế bên lãnh một cái tivi màu hiệu Sony, màn ảnh vĩ tuyến, âm thanh nổi 4 chiều. Chú Hai mừng quá vì ở trần gian đâu có tiền mua nổi tivi màn ảnh vĩ tuyến như thế. Đi vài bước, bỗng chú quay lại hỏi: – Thưa thánh Phêrô, tivi lớn như thế là để coi cái gì ạ. Thánh Phêrô: – Còn hỏi nữa, để mang xuống hỏa ngục coi cảnh trên thiên đàng. Chú Hai: ???!!!

Nguồn: Sưu Tầm

Có một nhà Kinh Thánh lỗi lạc, ông nói gì cũng dùng lời Kinh Thánh mà nói. Đức Giám Mục nghe nói thế bèn gởi một linh mục đến điều tra. Vị linh mục đến trước nhà nhìn qua cánh cửa hé mở thấy nhà Kinh Thánh đang ngồi nhậu nên đứng ngoài quan sát. Bỗng dưng một giọng đàn ông ngà ngà lên tiếng: – Này bà, họ hết rượu rồi. (Ga 2:3)

Bà vợ đáp: – Ngày nào cũng nhậu hết. Ông muốn mua thêm mấy lon bia nữa hả?

Nhà Kinh Thánh: – Một hòm bia (Xh 25:10)

Bà Vợ trợn mắt: – Một hòm bia lận hả? Ngày mai lấy tiền đâu mua đồ ăn cho con chứ.

Nhà Kinh Thánh nửa tỉnh nửa say: – Đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy. (Mt6:34).

Bà vợ cằn nhằn: – Ông thì không lo, nhưng tôi lo. Tôi không đi.

Nhà Kinh Thánh: – Đi mau lên (1Sam9:12). Đưa chân đá lại mũi nhọn thì khốn cho ngươi! (TĐCV26:14)

Vị linh mục đứng ngoài: !!!???

Ba ông thầy Dòng đi thành phố về, dọc đường ghé vào một quán nhỏ ăn trưa. Quán hôm ấy chỉ có thịt luộc, cá kho và rau muống chấm mắm ớt.

Một thầy nổi hứng đề nghị :

– Hễ ai đọc được câu Kinh Thánh chỉ về món ăn nào, thì ăn món đó. Hễ ai không đọc được thì phải chờ người khác ăn xong mới được ăn. Hai thầy kia nổi máu anh hùng, chịu liền.

Thầy thứ nhất thấy đĩa thịt liền đọc :

– “Mọi động vật sẽ là thức ăn của ngươi”. Đọc xong, thầy kéo đĩa thịt về phía mình.

Thầy thứ hai thấy đĩa cá vội tiếp luôn:

– “Cầm năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho …” Thầy vừa đọc vừa kéo đĩa cá kho về phía mình, đắc thắng.

Đĩa rau muống còn đó. Ai nấy đều nặn óc cố nghĩ ra câu Kinh Thánh nào nói đến rau muống. Bỗng thầy thứ ba mỉm cười, một tay cầm chén nước mắm, một tay bốc rau luộc chấm vào mắm, vừa đọc vừa vẩy vào hai thầy kia :

– “Lạy chúa, xin dùng cành hương thảo rảy nước trên tôi, thì tôi được sạch !”

Hai thầy bị vẩy nước mắm la toáng lên, và vội vàng đi lau rửa. Thầy thứ ba còn lại, ung dung… xơi hết.

Một cặp vợ chồng đưa nhau đi thăm Thánh địa Giêrusalem. Chẳng may bà vợ đột ngột qua đời. Nhà chức trách bàn với ông chồng:

– Nếu ông muốn đưa bà về xứ thì phải tốn 5,000 đô la. Còn như mai táng bà ở ngày tại vùng đất Thánh này, thì sẽ chỉ có 200 đô la.

Ông chồng suy nghĩ một lát rồi trả lời rằng ông muốn đưa thi hài bà về quê quán hơn. Nhà chức trách ngạc nhiên:

– Tại sao phải chi 5,000 đô la, trong khi để bà nhà an nghỉ nơi Thánh địa này, chỉ tốn 200 đô ?

Ông già gúa bụa trả lời:

– Cách đây hơn hai nghìn năm. ở Giêrusalem này, có một người đã chết, được chôn cẩn thận, nhưng ba ngày sau sống lại. Tôi thật không muốn gặp trường hợp rủi ro này.

Ba người đàn ông chết trong một vụ tai nạn và cùng lên Thiên đàng. Đến nơi, Thánh Phêrô nói:

– Ở đây chỉ có một luật lệ: Không được đạp chết vịt!

Bên trong Thiên đàng cơ man là vịt, thật khó mà tránh được chúng. Được vài bước chân, một người trong số họ đã lỡ giẫm chết một con. Thánh Phêrô xuất hiện cùng một người phụ nữ rất xấu xí, xích họ lại với nhau và nói: “Hình phạt dành cho anh là phải sống suốt đời với người đàn bà này.”

– Ngày hôm sau, người thứ hai cũng đạp chết vịt và ông Thánh xích anh ta với một người phụ nữ cực kỳ xấu xí khác.

– Người thứ ba hết sức thận trọng mỗi bước chân. Anh ta tránh được xui xẻo trong một thời gian dài.

– Một hôm, Thánh Phêrô mang anh ta đến gặp một cô gái tóc vàng đẹp hoàn hảo, xích họ lại với nhau rồi bỏ đi mà không nói lời nào. Người đàn ông thắc mắc với cô gái: “Không hiểu tôi đã làm gì để may mắn được sống với cô nhỉ?”

– Tôi không biết anh làm gì, nhưng tôi đã đạp chết một con vịt.

Vị linh mục nọ đi du lịch và đã ở lại khá lâu cùng một bộ tộc thổ dân da đỏ. Ông ta nhận ra rằng, có một điều ông ta chưa bao giờ dạy cho bộ tộc nói tiếng Anh như thế nào, vì vậy ông ta kêu vị tù trưởng và bắt đầu đi bộ vào rừng. Ông ta chỉ một cây và nói với vị tù trưởng: – This is a tree (Đây là một cây)! Vị tù trưởng nhìn cây, gật gù và lẩm bẩm: – Tree. Vị linh mục lấy làm hài lòng. Họ đi xa hơn nữa và người linh mục chỉ một hòn đá và nói: – This is a rock (Ðây là một hòn đá)! Nghe thế, vị tù trưởng nhìn và lẩm bẩm: – Rock. Vị linh mục thực sự cảm thấy hăng hái về kết quả đó. Khi ông ta nghe tiếng sột soạt trong một bụi cây, ông ta nhìn trộm vào trong và thấy một đôi nam nữ đang quyện lấy nhau. Vị linh mục thực sự cảm thấy bối rối và nhanh chóng phản ứng lại: – Riding a bike (Ðang đèo xe đạp). Vị tù trưởng thoáng nhìn đôi nam nữ, toang xông vào đánh đấm túi bụi. Vị linh mục nổi giận và la hét: – Tôi đã tốn biết bao công sức để dạy cho bộ tộc như thế nào là sự văn minh và cách đối xử đúng với mỗi người, làm thế nào anh có thể hành xử với những người này một cách thô bạo như vậy? Vị tù trưởng đáp lại: – My bike!

Sưu Tầm Một Số Chuyện Vui / 2023

Chọn hoa hậu

Trong một cuộc thi hoa hậu . Một câu hỏi được đưa ra để chọn hoa hậu. BGK đưa ra câu hỏi là:

“Hãy cho biết sự giống và khác nhau giữa phụ nữ và xe máy?”

Người đẹp trả lời như sau đã đăng quang Hoa hậu:

“Đối với xe máy, người ta bơm rồi mới cưỡi.

Đối với phụ nữ, người ta cưỡi rồi mới bơm!”

CHÍNH XÁC

Vợ mặc bộ đồ ngủ đứng trước gương săm soi và có vẻ không hài lòng.

– Tệ quá, em thấy mình trông thật già cỗi, xấu xí và mập ú. Anh có lời khen nào tốt đẹp để an ủi em không?

Anh chồng nhún vai đáp:

– Nhưng em vẫn còn thứ rất hoàn hảo mà

– Ôi thật tuyệt vời, cái gì hoàn hảo vậy anh yêu?

– Um. Là mắt em vẫn sảng trông còn chính xác !Bắc thang lên hỏi ông trời.

LỜI NÓI DỐI CỦA CHA Lúc ăn cá cha thường bảo: “Để tao ăn đầu và xương” Con hỏi: “Tại sao hả cha?” Cha nói vẻ mặt nghiêm nghị, kiểu răn dạy: “Vì cha già rồi, hay đau đầu, nên ăn đầu thì nó sẽ bớt đau – cái này gọi là ăn óc bổ óc, hiểu không? Xương yếu, ăn xương thì sẽ cứng cáp hơn. Có vậy mà cũng không hiểu hả?” Tâm hồn trẻ con, nên luôn cho là cha nói thật. Mỗi lúc đến bữa ăn, những đứa con còn nhanh nhẩu sẻ ra từng phần. Bỏ đầu và xương qua cho cha rồi tranh nhau phần thịt. Có những lúc cũng phân vân, những khi như thế, cha lại bảo: “Hồi nhỏ, ông bà nội cho tao ăn thịt suốt, giờ nhìn thịt là cha thấy ớn quá, sau này lớn các con cũng như cha thôi.” Bạn có hiểu tình cảm của những bậc làm cha mẹ? Đâu có ai mà luôn thích ăn đầu và xương cá chứ. Khi lớn lên bạn sẽ hiểu?

CHUYỆN VUI Bánh… Một cô gái xinh đẹp nọ mắc tật ham ăn. Cô ăn vặt đến nỗi, lúc nào mở miệng nói cũng có chữ bánh. Chồng cô phải nghe nhiều “bánh” quá, nên cứ hễ ai nhắc tới hàng vặt, quà rong là đùng đùng nổi giận. Một hôm hai vợ chồng đang ở trong nhà, bỗng mưa như trút nước. Anh chồng bảo: – Em ra xem trời thế nào? Cô đến bên cửa sổ nhìn rồi nói: – Anh ơi, mưa to lắm, cọng mưa có sợi dài như bánh canh, sợi ngắn như bánh lọt. Anh chồng giận quá: – Bảo cô xem mưa lớn nhỏ, nước nhiều ít, mà nói gì có bánh trong đó? Cô hoảng hồn, mở cửa xem lại rồi thưa: – Anh ơi mưa to thiệt mà. Chỗ nước lên cao dày như bánh phồng, chỗ mỏng như bánh tráng vậy đó. Chịu hết nổi, anh chồng bạt tai vợ. May sao cô né được, tay anh chồng đánh trúng vào ngực vợ. Cô vợ chạy lại nấp sau cột nhà, bù lu bù loa khóc: – Chồng người ta hiền khô, chồng mình thì nóng như cái bánh cam. May mà tôi né kịp, anh đánh trúng… hai cái bánh bao. Nếu né không kịp anh đập gãy… bánh chè tôi rồi.

Bánh…Một cô gái xinh đẹp nọ mắc tật ham ăn.Cô ăn vặt đến nỗi, lúc nào mở miệng nói cũng có chữ bánh.Chồng cô phải nghe nhiều “bánh” quá, nên cứ hễ ai nhắc tới hàng vặt, quà rong là đùng đùng nổi giận.Một hôm hai vợ chồng đang ở trong nhà, bỗng mưa như trút nước. Anh chồng bảo: – Em ra xem trời thế nào?Cô đến bên cửa sổ nhìn rồi nói: – Anh ơi, mưa to lắm, cọng mưa có sợi dài như bánh canh, sợi ngắn như bánh lọt.Anh chồng giận quá: – Bảo cô xem mưa lớn nhỏ, nước nhiều ít, mà nói gì có bánh trong đó?Cô hoảng hồn, mở cửa xem lại rồi thưa: – Anh ơi mưa to thiệt mà. Chỗ nước lên cao dày như bánh phồng, chỗ mỏng như bánh tráng vậy đó.Chịu hết nổi, anh chồng bạt tai vợ. May sao cô né được, tay anh chồng đánh trúng vào ngực vợ.Cô vợ chạy lại nấp sau cột nhà, bù lu bù loa khóc: – Chồng người ta hiền khô, chồng mình thì nóng như cái bánh cam. May mà tôi né kịp, anh đánh trúng… hai cái bánh bao. Nếu né không kịp anh đập gãy… bánh chè tôi rồi.

CHUYỆN VUI Có một ông đi làm về, thấy một người đàn ông đang nằm trên bụng vợ mình .ông ta lao vào túm cổ và hỏi – mày làm gì vậy?? Người đàn ông kia – suỵt im lặng tôi đang nghe nhạc Thấy có vẻl là lạ, anh chồng nói: mày dậy để tao thử xem sao. anh chồng cũng ghé tai vào ngực vợ chả thấy gì, Liền quát người tình của vợ: Làm gì có nhạc vớ vẩn Thế là người tình của vợ nói: anh đã CẮM ĐIỆN đâu mà nghe được nhạc…!!!???

Nghe nói thế cô gái mở tròn đôi mắt, bực bội nói: -Hoa hậu là người đẹp nhất. Chú nói thử xem những người đẹp hơn tôi như thế nào? Chú tiểu đáp: -Giữ gìn trang nghiêm giới hạnh là thân đẹp. -Ăn ở hiền hòa, thủy chung là nết đẹp. -Thấy người ta ngã mà nâng lên, đó là cử chỉ đẹp. -Thấy người ta đói cho ăn, rách cho mặc, nghèo túng mà giúp đỡ, đó là tấm lòng đẹp. -Phụng dưỡng cha mẹ già, đó là tâm hồn đẹp. -Thấy người ta lâm nguy, sợ hãi mà nói lời an ủi giúp đỡ, đó là ngôn ngữ đẹp. -Không một tà niệm nảy sinh, đó là ý đẹp.

HỎI ĐỂU ! Nông trại xôn xao vì những lời bàn tán, khen ngợi: Chị gà mái vừa đẻ được một quả trứng nặng đến hơn 1 kg… Các phóng viên từ khắp thế giới đến thăm hỏi và lia lịa ghi chép để đăng tin giật gân này… Một phóng viên kéo gà trống ra và hỏi – Ông có dự định lặp lại kỳ tích này không? – Không! – Vậy ông có dự định gì cho thời gian sắp tới? – Thiến thằng đà điểu

Cập nhật thông tin chi tiết về Chuyện Vui Của Lính Vùng Biên Ải… / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!