Xu Hướng 2/2024 # Chùm Thơ Lục Bát Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Hay Nhất # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Chùm Thơ Lục Bát Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Hay Nhất được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Thơ lục bát về thầy cô giáo tự sáng tác dành tặng cho những người thầy, người cô – những người luôn tận tụy bởi những chuyến đò tri thức. Thầy – cô hai tiếng thân quen gần gũi và đầy sự kính trọng đối với mỗi chúng ta khi nói về một thời cắp sách tới trường. Những bài thơ lục bát về thầy cô giáo dạt dào cảm xúc, gây xúc động được chúng tôi sưu tầm và chia sẻ trong bài viết này hi vọng sẽ mang lại cho bạn những tham khảo hữu ích.

Thơ lục bát về thầy cô giáo cảm động tri ân thầy cô

Thơ lục bát về thầy cô giáo cảm động với những lời thơ chứa đầy sự kính trọng về công ơn giáo dục của thầy cô. Dù khôn lớn và thành tài nhưng không bao giờ quên được những công ơn mà thầy cô giáo dành cho chúng ta một thời.

Thơ lục bát về thầy cô giáo ý nghĩa, sâu sắc

Ai trong chúng ta cũng trải qua một thời cắp sách tới trường, được gặp bạn bè, được các thầy cô giáo dạy bảo nên người. Thầy cô, những người không chỉ mang đến những kiến thức bổ ích mà còn dạy ta bao điều hay lẽ phải. Những bài thơ lục bát về thầy cô giáo ý nghĩa, sâu sắc như là lời cảm ơn chân thành đến thầy, cô giáo.

Chuyến Đò Tri Thức

Tôi về thăm mái trường xưa Bao nhiêu kỷ niệm như vừa mới đây Pha sương mái tóc cô thầy Bảng đen phấn trắng…còn đây căn phòng Con đò neo đậu bến sông Đưa đàn em nhỏ ấm nồng yêu thương Bằng lăng tím rụng cuối đường Phượng buồn nỗi nhớ vấn vương níu hè Ríu ran chim hót cành me Cánh diều mơ ước ta về tuổi thơ Bên trang giáo án từng giờ Lặng thầm thầy vẫn đưa đò qua sông Ngoài sân vương sợi nắng hồng Chuyến đò tri thức mênh mông tình thầy. (Thơ Bằng Lăng Tím)

Bụi Phấn

Thầy con giờ đã già rồi Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu Phấn rơi bạc cả mái đầu Đưa con qua những bể dâu cuộc đời Mỗi khi bụi phấn rơi rơi Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương Cho con vững bước nẻo đường Hành trang kiến thức, tình thương của thầy Biết bao vất vả, đắng cay Gạo tiền, cơm áo, vòng quay cuộc đời Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao! Trọn đời con mãi tự hào Cúi đầu cung kính … thương sao dáng thầy Dẫu đời xuôi, ngược đó đây Tim con ghi khắc lời thầy khi xưa Khuya rồi thầy đã ngủ chưa? Ngàn bông hoa thắm kính thưa … dâng thầy Cho con cuộc sống hôm nay Mừng ngày Nhà Giáo ơn thầy chẳng quên! (Thơ Hoài Thương)

Kính Thầy Hôm nay ngồi viết trang thư Thành tâm con gửi tâm tư kính thầy Con nay tóc đã bạc màu Thầy ra thiên cổ yên mồ khói hương

Công Thầy Trường xưa lớp học còn đây Bảng đen phấn trắng bên thầy thân yêu Vòng tay bè bạn sớm chiều Con đò tri thức cùng điều gửi trao

Công thầy ơn tựa núi cao Cho con mơ ước bay vào tương lai.

Chọn Lọc 100 Bài Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Ngắn Hay Nhất

Bên cạnh những tấm thiệp chúc mừng, những bông hoa hay phần quà thêm ý nghĩa thì việc dành tặng thầy cô bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác ngắn, ý nghĩa và sâu sắc với câu từ cô đọng, ý nghĩa, đi vào lòng người. Chắc chắn đó sẽ là những món quà đáng nhớ nhất.

2 . Không Đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu

Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị

Sao mãi giờ con mới nhận ra.

3. Thơ Tặng Thầy Cô 20-11

Em vẫn thường nhắc đến mùa thu

Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ

Bài tập đọc năm nao em còn nhớ

Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi

Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!

Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ

Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai

Dường như cô già đi mấy tuổi

Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy

Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia

Là một lớp người lớn lên và biết sống

Mặt đất như trời xanh mơ mộng

Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa

Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật

Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất

Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em …

4. Người Lái Đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

5. Nghe Thầy Đọc Thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà

Mái chèo nghiêng mặt sông xa

Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa

Nghe trăng thở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời…

Đêm nay thầy ở đâu rồi

Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe …

6. Bàn Tay Của Cô

Có một miền đất rất xa

Nơi bàn tay cô để lại

Bàn tay ngọt ngào hoa trái

Thành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêm

Lung linh ánh đèn tỏa sáng

Mỗi ngày đứng trên bục giảng

Dắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trời

Trên bàn tay cô đã dắt

Bàn tay lặng thầm dìu dắt

Cho em cả một bầu trời.

7. Nghĩ Về Thầy

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm

Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước

Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược

Thấp thoáng chao nghiêng…

Khiến con chạnh nhớ về Người

Và câu chuyện năm xưa…

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa

Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược

Khách sang sông tiếp hành trình phía trước

Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?

Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ

Con muốn hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại

Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy

Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

8. Nghe Thầy Đọc Thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Trần Đăng Khoa

9. Bụi Phấn Xa Rồi

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai

Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn

Một mình thơ thẩn đi tìm lại

Một thoáng hương xưa dưới mái trường Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,

Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me

Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ

Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương! Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm

Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!

Cuộc đời cũng tựa như trang sách

Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! Nước mắt bây giờ để nhớ ai???

Buồn cho năm tháng hững hờ xa

Tìm đâu hình bóng còn vương lại?

Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa! Như còn đâu đây tiếng giảng bài

Từng trang giáo án vẫn còn nguyên

Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo

Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!! Thái Mộng Trinh

10. Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

Nguyễn Văn Thiên

11. Hoa Và Ngày 20-11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Còn rung rinh sắc thắm tươi

20-11 ngày năm ấy

Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắng

Tóc xanh cài một nụ hồng

Ngỡ mùa xuân sang quá

Học trò ngơ ngẩn chờ trông… Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Xuân sang, thầy đã bốn mươi

Mái tóc chuyển màu bụi phấn

Nhành hoa cô có còn cài? Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…

Tà áo dài trắng nơi nao,

Thầy cô – những mùa quả ngọt

Em bỗng thành hoa lúc nào.

12. Ươm Mầm

Học sinh như những trồi non

Nếu không chăm bẵm chỉ còn cây khô

May mà có các thầy cô

không quản khó nhọc chăm lo cho trồi

Giờ trồi đã lớn khôn rồi

Tình cô trồi sẽ trọn đời không quên.

Thơ về thầy cô giáo tự sáng tác ngắn của học sinh tiểu học mang đến niềm vui, sự hạnh phúc của những người thầy người cô khi được các bạn nhỏ kính mến và trân trọng. Món quà tinh thần nhỏ nhưng lại vô cùng quý giá mà ai cũng mong muốn nhận được.

Thơ Lục Bát Là Gì? Cách Làm Thơ Lục Bát Tự Sáng Tác

I)Luật Thanh trong thể thơ

Đầu tiên mình sẽ nói về luật thanh trong làm thơ lục bát :

Như các bạn đã biết thơ lục bát sẽ có cấu tạo gồm 2 câu ,câu đầu với 6 tiếng và tiếp theo là câu 8 tiếng .Những câu này sẽ phải tuân theo quy tắc của thơ đó là nhất, tam, ngũ bất luận, nhị, tứ, lục phân minh.Có nghĩa là quy luật này đòi hỏi bài thơ khi sáng tác ra có những chữ trong câu thơ mang số lẻ tức 1,3,5 sẽ có thể tự do về thanh.Nhưng những chữ mang số chẵn là 2,4,6.. các bạn sẽ tuân theo luật quy luât bằng trắc để gieo vần cho chính xác như sau:

Câu lục: theo thứ tự chữ thứ 2(B)-4(T)-6(B) sẽ là Bằng – Trắc – Bằng Câu bát: theo thứ tự chữ thứ 2(B)-4(T)-6(B)-8(B) sẽ là Bằng -Trắc-Bằng -Bằng

Ví dụ minh họa:

Nửa đêm qua huyện Nghi Xuân 2(B) – 4(T) – 6(B) Bâng khuâng nhớ cụ, thương thân nàng Kiều 2(B)-4(T)-6(B)-8(B)

Thế nhưng khi theo nguyên tắc sách vở quá thì bài thơ sẽ bị lặp và gây cảm giác chán các bạn cũng có thể sáng tạo hơi khác một chút bằng cách là bạn sẽ thay Thanh Bằng của chữ thứ hai bằng thanh Trắc để làm mới bài thơ hơn chút hoặc cũng có thể biến thể hơn là giữ nguyên câu lục và câu bát của bạn sẽ theo quy luật T-B-T-B

Ví dụ minh họa

Có sáo thì sáo nước trong 2(T)-4(T)-6(B) Đừng sáo nước đục đau lòng cò con 2(T)-4(T)-6(B)-8(B)

Hay

Con cò lặn lội bờ sông (Giữ nguyên quy luật thanh) Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non 2(T)-(4)B-(6)T-(8)B

II )Cách Gieo Vần trong thơ Thơ lục bát sẽ có cách gieo vần rất đa dạng và các bạn sẽ gieo vần liên tục trong nhiều câu số lượng vần được gieo cũng tương đối là nhiều.Cách gieo vần sẽ là chữ thứ 6 của câu lục sẽ vần với chữ thứ 6 của câu bát kế tiếp nó.Và chữ thứ 8 của câu bát đó các bạn sẽ tiếp tục làm cho vần với chữ thứ 6 của câu lục tiếp theo .

Để dễ hiểu hơn sẽ có ví dụ:

Trăm năm trong cõi người ta Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau Trải qua một cuộc bể dâu Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Các bạn hãy để ý các từ mà mình in đậm lần lượt theo thứ tự sẽ nghe rất xuôi tai và vần với nhau tạo nên sự hài hòa cho bài thơ.

Con cò mà đi ăn đêm Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.

Tương tự vậy các chữ in đậm sẽ là từ mà các bạn sẽ cho nó vần với nhau

Một lưu ý nữa đó là đối thanh của chữ thứ 6 (hoặc thứ 4) của câu bát với tiếng thứ 8 câu đó. Hai chữ này sẽ bắt buộc khác thanh với nhau nếu chữ này mang thanh huyền thì chữ kia sẽ là thanh ngang và ngược lại

Ví dụ:

Đau đớn thay phận đàn bà Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung

III )Cách ngắt nhịp của thể thơ : Ngâm thơ cũng như trong âm nhạc nhịp phách sẽ là một điều rất quan trọng dù bài thơ có hay đến mấy nếu cách ngắt nhịp sai thì sẽ phá hỏng tất cả và nghe sẽ không xuôi tai không có cảm xúc vì thế nhịp thơ thường sử dụng trong thơ lục bát sẽ là nhịp chẵn,là nhịp 2/2/2 những đôi khi để nhấn mạnh hơn nội dung bài thơ cũng có thể đổi thành nhịp lẻ 3/3.

Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác ❤️ Câu Thơ Hay 20/11

Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác ❤️ Câu Thơ Hay 20/11 ✔️ Tuyển chọn những vần thơ ý nghĩa và cảm động gửi người nhà giáo Việt Nam.

Bồi hồi và xúc động khi đọc những vần thơ về thầy cô giáo. Đó như một lời cảm ơn và tri ân sâu sắc đến người lái con đò tri thức đến các thế hệ học trò.

Gửi tặng bạn những bài viết nổi bật khác tại trang Symbols.vn:

Thơ Về Thầy Cô Giáo Nghỉ Hưu

Những dòng thơ về thầy cô giáo nghỉ hưu cảm động nhất.

Bài 1: NỖI NIỀM VỀ HƯU

Liên hoan trò chuyện râm ran

Gói quà giản dị trên bàn hoa tươi

Nhìn nhau đồng nghiệp vui cười

Chút tình gửi tặng cho người về hưu.

Tạm biệt sổ sách sớm, chiều

Bảng đen, phấn trắng bao điều khó khăn

Nhọc nhằn đã mấy chục năm

Một thời đây đó dấu chân đá mòn

Một thời trai trẻ thân son

Miệt mài lên tận núi non “Trồng người”

Luôn tươi thắm rộn giọng cười

Bao nhiêu gian khó thương người bấy nhiêu

Giờ chia tay: Vui – buồn nhiều

Nỗi lòng đồng nghiệp bao điều nhớ, quên…

Xa rồi mái ấm thân quen

Còn đâu tập huấn, hơi men chuyên đề?

Đâu còn phát biểu say mê

Tìm phương pháp mới rèn nghề vững hơn

Xa đi ánh mắt đen tròn

Của đàn em nhỏ tuổi son vui vầy

Chia tay với những người thầy

Nét buồn dấu kín, giải bày niềm vui;

“Kiếp sau nếu có làm người

Vẫn xin làm lại cuộc đời giáo viên !”

Bài 2: Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Trọn bộ 🌺 Lời Chúc 20/11 Hay Và Ý Nghĩa 🌺 trong ngày tri ân Nhà giáo

Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác

Tuyển tập các bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác.

Bài 1: Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nghệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Hoài niệm áo trắng ngày xưa

Thả trôi cánh phượng ngày hè

Trên cành khản giọng con ve kêu buồn

Ngày xưa mơ ước chuồn chuồn

Tiếng cười khúc khích tâm hồn bổng bay

Thòm thèm những túi ô mai

Học trò đùa cợt tương lai mong chờ

Áo trắng tung một trời thơ

Bao nhiêu hoài niệm giấc mơ xếp hàng

Sân trường còn mãi nắng vàng

Thầy cô ngày ấy muôn vàn nhớ nhung

Tìm về ký ức bâng khuâng

Bạn bè nhắc nhớ những lần chia tay

Màu mực lưu bút dần phai

Vọng về bạn cũ trường đây kiếm tìm

Vỉa hè thánh thót tiếng chim

Khát khao cười nói nỗi niềm cố nhân.

Bài 2: Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Thơ Về Người Lái Đò Tri Thức

Lời thơ về người lái đò tri thức đưa học sinh đến với tri thức mới. Và trở thành người có ích cho tương lai.

Bài 1: Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Bài 2: Chuyến Đò Tri Thức

Tôi về thăm mái trường xưa

Bao nhiêu kỷ niệm như vừa mới đây

Pha sương mái tóc cô thầy

Bảng đen phấn trắng…còn đây căn phòng

Con đò neo đậu bến sông

Đưa đàn em nhỏ ấm nồng yêu thương

Bằng lăng tím rụng cuối đường

Phượng buồn nỗi nhớ vấn vương níu hè

Ríu ran chim hót cành me

Cánh diều mơ ước ta về tuổi thơ

Bên trang giáo án từng giờ

Lặng thầm thầy vẫn đưa đò qua sông

Ngoài sân vương sợi nắng hồng

Chuyến đò tri thức mênh mông tình thầy.

(Thơ Bằng Lăng Tím)

Tuyển chọn những 💼 Thơ Ngắn Về Thầy Cô Hay 💼 và ấn tượng nhất

Thơ Về Thầy Cô Giáo Dạy Toán

Trọn bộ những bài thơ về thầy cô giáo dạy toán đặc sắc.

Bài 1: TÂM TƯ THẦY DẠY TOÁN

Cứ từng ngày tôi cộng những niềm vui

Để trừ đi những ngậm ngùi, lo nghĩ

Chia khó khăn để tăng thêm ý chí

Nhân sức mình để chuẩn bị đổi thay

Tính tổng lương nhìn đáp số lắt lay

Vi phân chi tiêu từng ngày trong tháng

Hằng đẳng thức cũng đôi khi loạng choạng

Những ước mơ là giới hạn khó tìm

Ngọn lửa nghề nghịch biến cháy lim dim

Có lúc ngỡ khai căn nghìn chữ số

Học trò hư trở thành bài toán đố

Phụ huynh khùng bao toạ độ vỡ tung

Gắng sức mình nhìn ra hệ số chung

Điểm bất đồng cố làm trùng để sống

Phải né tránh để luôn là chiều rộng

Chẳng dám đua để thành những chiều dài

Đã luỹ thừa mà chẳng thấy tương lai

Thống kê lại cũng có vài hạnh phúc

Lần đầu tiên ngỡ ngàng làm tròn chục

Cố vượt qua bất đẳng thức cuộc đời.

Xác suất nào để nghề nghiệp đừng rơi?

Lê Thống Nhất

Bài 2: BÀI THƠ TÌNH TOÁN HỌC SỐ 1

Có một lần thầy dạy toán làm thơ

Bài thơ ấy bây giờ đang dang dở

Nhưng câu thơ ý tình bỡ ngỡ

Còn khô khan như môn toán của thầy

Trong bài thơ thầy cộng gió với mây

Bằng công thức tính Cô tang của góc

Lá thu rơi bay vào trong lớp học

Thầy bảo rằng “lá có lực hướng tâm”

Đừng bỏ lỡ: ✨ Lời Chúc Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20 Tháng 11 ✨

Thơ Tặng Thầy Cô Giáo Ngày 20-11

Thơ tặng thầy cô giáo ngày 20-11 như lời muốn nói của bao thế hệ học trò đối với những người giáo viên.

Bài 1: Kính Tặng Thầy Cô

20/11 là ngày tết thầy cô

Nhắc chúng em luôn nhớ

Công ơn thầy và cô

Người không quản nắng mưa

Hay đêm đông gió lạnh

Lung nấu niềm kiêu hãnh

Vì lợi ích trăm năm

Luôn vâng lời bác dạy

Khó khăn không quản ngại

Vất vả chẳng kêu than

Ý thức người chiến sỹ

Năm xưa đánh giặc mỹ

Nay thầy là thương binh

Tuy vết thương trên mình

Nhưng thầy không ngơi nghỉ

Vẫn kiên trì bền bỉ

Như hệ thống tuần hoàn

Của Mendeleeo

Ơn thầy cô ghi chép

Ở trong đáy tim ta

Thầy hiệu trưởng tuy già

Nhưng đã quên tuổi tác

Chung tay cùng gánh vác

Dạy học trò mến yêu

Bài 2: Thầy cô

Thầy chính là những vì sao thắp sáng

Là đèn đường soi rạng lối em đi

Còn cô là người mẹ hiền phú quí

Mà trời dành để dạy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần

Hai mươi, mười một, ngày dành thầy – cô

Học trò bao nét điểm tô

Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng

Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh

Tung tăng biểu lộ ân tình

Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh

Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy

Ngày vui nhà giáo sum vầy

Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau.

Thơ Về Thầy Cô Giáo Và Mái Trường

Giới thiệu đến bạn những dòng thơ về thầy cô giáo và mái trường mến yêu.

Bài 1: Về lại trường xưa

Con về thăm lại trường xưa

Các em áo trắng ngây thơ nói cười

Từ đâu hàng lệ tuôn rơi

Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa

Con xa ngày ấy đến giờ

Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài

Giờ về thăm lại trường ơi

Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu

Xây bao nhiêu những nhịp cầu

Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương

Cô thầy là những tấm gương

Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi.

Bài 2: Năm tháng vội vã

Thời trung học , trong ngôi trường đơn giản

Hàng cỏ tươi , hoa bươm bướm khoe màu

Lũ chúng tôi học hành thì lơ đãng

Nghĩ đến hàng quà bên cổng sân sau

Chợt cô đến , tà áo dài xanh biếc

Như trời xanh , như sóng biển càng xanh

Ánh mắt cô thật dịu dàng tha thiết

Và nụ cười như tố nữ trong tranh

Từ hôm ấy chúng tôi thành chăm chỉ

Quên trái me chua , quên trái xòai vàng

Trong sách bài biết bao điều thú vị

Lòng say sưa như gió lộng mùa sang

Một năm học là mấy tuần mấy tháng

Là mấy ngày mấy giờ phút thần tiên

Cô mãi mãi tỏa hào quang tỏa sáng

Cho học trò thơm ngát tuổi hồn nhiên .

📝 Những Bài Thơ Về Thầy Cô Hay Nhất 📝 gửi đến giáo viên của bạn

Thơ Về Thầy Cô Giáo Tiểu Học

Tổng hợp vần thơ về thầy cô giáo tiểu học ấn tượng nhất.

Bài 1: GẶP LẠI THẦY

Con dừng lại phía hàng cây

Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao

Trường xưa vẫn nét ngày nào

Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy

Vẫn bao la một vòng tay

Đón con như thể chưa ngày cách xa

Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà

Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”

Cái tên thấy gọi riêng con

Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên

Ước mong con mãi không quên

“thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”

Lợi danh – danh lợi sẽ mòn

Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm

Nhớ tóc thấy điểm hoa râm

Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

Ai quên đi chuyến đò ngang

Quên sao người lái thuyền sang bến đời.

Bài 2: BÀN TAY CỦA CÔ

Có một miền đất rất xa

Nơi bàn tay cô để lại

Bàn tay ngọt ngào hoa trái

Thành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêm

Lung linh ánh đèn tỏa sáng

Mỗi ngày đứng trên bục giảng

Dắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trời

Trên bàn tay cô đã dắt

Bàn tay lặng thầm dìu dắt

Cho em cả một bầu trời.

Tổng hợp những 🎨 Stt 20/11 🎨 ý nghĩa và đặc sắc nhất

Thơ Về Giáo Viên Tự Sáng Tác Ngắn

Câu thơ về giáo viên tự sáng tác ngắn và bình dị như lời cảm ơn đến người giáo viên đã nuôi dạy học sinh nên người.

Bài 1: Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như tiếng của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Bài 2: Tặng cô

Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân

Tháng ngày dạy dỗ ân cần

Cho bao thế hệ góp phần dựng xây

Tiếng cô tưởng nhớ mới đây

Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương.

Bài 3: Mãi Nhớ 20/11

Bước đường quên cả gian lao

Công ơn trời bể gửi bao ân tình

Thầy Cô quên cả thân mình

Chữ yêu lặng đọng hành trình lượn theo.

Thác nghiêng soi bóng trăng treo

Ơn cao nghĩa nặng gió reo tặng người

Bên bờ suối vắng rạng ngời

Mát trong tinh khiết từng lời gửi trao.

Nhớ về giọng nói ngọt ngào

Mơ yêu…trò giỏi …ánh hào… lung linh…

(Tác giả: Donglam Tran)

Bài 4: Chúc Mừng Thầy Cô

Mừng ngày Giáo Dục đẹp hồng tươi

Tết của Thầy Cô rạng sắc ngời

Nắng sớm long lanh trong cả nước

Nhân dân ngưỡng mộ chúc đều trời

Yêu nghề dạy dỗ nhiều tâm đức

Mến nghiệp cùng xây quá tuyệt vời

Vững chắc niềm tin kiến thức chuẩn

Đưa thuyền đất nước mạnh muôn đời…

(Tác giả: Đặng Ngọc Đào)

Bộ sưu tập những 🌼 Câu Ca Dao Nói Về Thầy Cô, Tình Thầy Trò Hay 🌼

Thơ Về Thầy Cô Giáo Mầm Non

Bài 1: Nhắn cùng đồng nghiệp chúng mình

Nối nghiệp người lái đò xưa

Làm thân cò cõng bốn mùa gió sương

Trồng người gieo hạt muôn phương

Sớm khuya chẳng quảng đoạn đường bão giông.

Chỉ mong gặt hái thành công

Hoa đời rộ nở an lòng phụ huynh

Nhắn cùng đồng nghiệp chúng mình

Gắng công vun đắp nghĩa tình trước sau.

Cái nghề ta lắm sắc màu

Khóc cười hỉ nộ làm dâu trăm nhà

Buồn nhưng lòng chẳng nề hà

Sớm chiều vẫn cố tề gia trong ngoài.

Nụ cười vẫn mãi nở hoài

Tựa trăm hoa dại vươn vai giữa trời

Cực nhọc vẫn cứ yêu đời

Đẹp người,đẹp bạn, đẹp lời tri tâm

20 – 11 hằng năm

Nhớ ơn cùng rủ về thăm cô thầy

Để ân nghĩa cũ đong đầy

Con đò ngày ấy dạn dày công ơn!

(Trần Giang)

Bài 2: MẦM NON ĐI THI

Tác giả: Lương Hằng

Cũng là cô giáo đi thi

Phổ thông, tiểu học cần gì ô tô.

Mầm non chở cả núi đồ

Mô hình, tranh vẽ, nhấp nhô sa bàn.

Một nhà bầy khắp tràn lan

Thế mà chưa đủ lại làm cả đêm.

Cưa cưa, đục đục, chêm chêm

Hí ha hí hoáy vẽ thêm sắc mầu.

Nửa đêm chồng hỏi vợ đâu?

Tìm mãi chẳng thấy lầu bầu, rên la

Nhìn xuôi nhìn ngược khắp nhà

Vợ đọc giáo án, kiểm tra lại bài.

Bây giờ canh một canh hai

Sao không đi ngủ còn ngồi làm chi?

Anh ơi hỏi mãi làm gì

Mầm non khổ thế em thì biết sao

Qua những dòng thơ về thầy cô giáo, chúng tôi kính chúc toàn thể giáo viên Việt Nam có một ngày lễ 20/11 thật ý nghĩa và hạnh phúc.

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Hay Nhất Hiện Nay Mới Nhất

35 bài thơ về thầy cô giáo tự sáng tác hay nhất

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô?!

ĐƠN XIN PHÉP NGHỈ HỌC BẰNG THƠ

Hôm nay em viết đơn này,

Kính xin được nghỉ một ngày dưỡng thương

Em tuy vẫn nhớ lớp trường

Nhưng mà sức khỏe khó lường mối nguy.

Suốt đêm em sốt ly bì,

Trán nay nóng hổi, yếu suy quá chừng

Việc học chắc phải tạm ngừng.

Để còn điều trị kẻo chừng thăng thiên.

Bài ghi em sẽ chép liền

Em xin lỗi đã làm phiền thầy cô!

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn bay

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn bán mua

Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

THƠ VUI CHÚC MỪNG CÔ GIÁO MẦM NON

Nhân ngày nhà giáo nước ta

Em ở xa quá, thiếu hoa tặng thầy.

Mấy lời, mộc mạc, vơi đầy

Xin thày cô chớ có rầy la em.

Lời đầu em nói rất thèm

Về trường thăm lại góc em hay tè

Chỗ ấy có một cây me

Trồng đi trồng lại vẫn què chẳng lên.

Nhớ hồi em vẫn ngồi trên

Con ngựa gỗ mít ở bên lớp chồi

Em phi được có mấy hồi

Bỗng đâu nước ở chỗ ngồi chảy ra

Cô thấy, cô quát, cô la

Làm em sợ quá, nước ra càng nhiều

Em thề em chẳng nói điêu

Cô thay quần áo, sáo diều lộ ra

Cô lấy khăn sạch cô xoa…

Hôm nay nghĩ lại … ui da… ngượng ngùng.

Bây giờ em học lớp Trung

Cấp giống nhớ lại … thẹn thùng cô ơi.

Càng nghĩ lại càng không ngơi

Nhớ sao một thuở ở nơi trường làng

Cô dạy các cháu hát vang

Bài ca con trẻ, lời vàng thấm sâu.

Nên giờ ở tận nơi đâu

Em không quên được công đầu thày cô.

Nhân ngày cả nước hoan hô

Chúc mừng nhà giáo em tô thêm lời

Chúc cô khỏe cả cuộc đời

Chúc cô mãi trẻ, tuyệt vời như xưa

Cô nào đã lớn mà chưa

Có chồng, sớm có người đưa đón liền

Cô nào giờ vẫn ít tiền

Mốt mai, sau giấc mơ tiên vàng đầy.

Lời cuối xin chúc các thầy

Các cô hạnh phúc ngất ngây men nồng.

Em xin hứa trước lập Đông

Về thăm trường cũ.. đền… trồng cây me./.

Những bài thơ ngắn về thầy cô giáo hay nhất

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai

Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn

Một mình thơ thẩn đi tìm lại

Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,

Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me

Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ

Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm

Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi …

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Có những chiều hè, phượng đỏ rơi

Còn đâu năm cũ, sắp qua rồi.

Thương người bạn cũ, ân sâu nặng

Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được cho đi, thầy phải có

Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.

Cho không phải mất, tình muôn thuở.

Nhận được đời vui, nghĩa thế thôi.

Rồi các em một ngày sẽ lớn

Sẽ bay xa đến tận cùng trời

Có bao giờ nhớ lại các em ơi

Mái trường xưa một thời em đã sống

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng

Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao

Thủa học về cái nắng xôn xao

Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Một học sinh rất thông minh

Đối đáp khoa học tài tình khỏi chê

Ông hiệu trưởng nọ cũng phê

Bảo Cô giáo đố vấn đề quanh ta

Cô giáo quay lại đố là:

“Cái gì nó rộng thêm ra khi lấy chồng?”

Ông hiệu trưởng như trời trồng

Nhưng trò bình tỉnh như không có gì

Cái giường cô chứ còn chi

Cái gì càng nhỏ lại thì càng to?

Ông Hiệu trưởng lại lo lo

Con cua càng nhỏ càng to cô à!

Cái gì trong người cô nha

Quanh năm ẩm ướt nước ra không ngừng?

Ông Hiệu trưởng mặt đỏ phừng

Thưa cô cái lưỡi không ngừng ướt đâu.

BÀI THƠ CHẾ VỀ THẦY CÔ HAY

Nhớ lại cái thời học sinh

Ngồi với thằng bạn “Hoài Linh” lắm mồm

Mình và nó rất lôm côm

Học thì không học cứ ôm nhau cười

Có lẽ ngừng chém gió thôi

Bài thơ này chém gấp 10 lần luôn!

Đi học cứ như đi buôn

Giáo viên nhắc nhở:”Cứ luôn cái mồm”

Nhưng mình được cái rõ khôn

Đến tiết Chủ nhiệm là ngồi im re

Cô Lý cao tựa cây tre

Ra đề giặt giẹo đố me nào làm

45 phút ngồi nói xàm

Em ngồi, em ngáp, em ngủ, làm chi

Cô Văn hay thích cho ghi

Chép lấy chép để tưởng đi luôn rồi

Cô Sử càng nghĩ càng kì

Rất hay đánh đố những gì đã xưa

Úi zời, cô Địa xin thưa

Mưa gió động đất chẳng thừa chẳng tha

Cô Hóa thì rất kêu ca

Hở ra nói chuyện là la là rầy

Cô Anh vóc dáng nhỏ gầy

Nhưng mà liếc mắt,cả bầy im re

Học anh nói thật “thôi thôi”

Tiếng ta chửa hiểu, xin thôi tiếng người

Thầy NGUYÊN thể dục hay cười

Nhưng động 1 cái “mười vòng cho ta”

Thằng Phú ngồi cười haha

“Anh ra chạy nốt,2 thằng chết chung “

Thầy Toán cứ gọi lung tung

Đang yên như thế đùng đùng gọi tên

Lên bảng lắp bắp, rên rên: “Em đã ứ bít, còn kêu (em) làm trò”

Môn tin lúc nào cũng lo

Chẳng biết ổng lại cho ra đề gì

Thầy Sinh biết phải làm chi

“Bộ phận sinh dục, cứ hihi cười”

Cô giáo chủ nhiệm rất tươi

“Một tuần 8 lỗi ra ngoài quét sân”

4, 5 thằng rất chuyên cần

Hì hục quét suốt vẫn hoài quét sân!

Bầu trời ngàn sao lấp lánh

Lung linh ước vọng học trò

Mái trường long lanh mắt sáng

Ngời ngời ước vọng thầy cô…

Những Bài Thơ Lục Bát Về Thầy Cô Giáo, Mái Trường

Những bài thơ lục bát về thầy cô giáo, mái trường? Thơ về thầy cô giáo? Thơ về mái trường thân yêu? Những bài thơ hay nhất về mái trường? Thơ hay và xúc động về mái trường mến yêu?

Có những bài thơ hay nào về thầy cô, mái trường nhỉ?

Những bài thơ lục bát về thầy cô giáo, mái trường ​

1. VỀ LẠI TRƯỜNG XƯA

Con về thăm lại trường xưa Các em áo trắng ngây thơ nói cười Từ đâu hàng lệ tuôn rơi Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa

Con xa ngày ấy đến giờ Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài Giờ về thăm lại trường ơi Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu

Xây bao nhiêu những nhịp cầu Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương Cô thầy là những tấm gương Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi.

Bài thơ kể về một người học trò cũ về thăm lại mái trường xưa, bắt gặp lại những hình ảnh thân quen một thời đã từng gắng bố với mình, do vậy mà không kiềm nổi được cảm xúc qua đó thể hiện sự biết ơn thầy cô giáo người đã từng dạy dỗ chỉ bảo.​

2. VỀ THĂM THẦY TÔI

Tôi về thăm mái trường xưa Thời gian vọng lại đong đưa tiếng thầy Hàng cây đường cũ còn đây Thầy tôi tóc điểm hoa mây nữa đời

Nhớ sao lớp học chỗ ngồi Chia đôi phấn trắng đâu rồi ngày xưa À ơi câu hát chiều mưa À ơi bài giảng sớm trưa say nồng

Cả đời đưa sáo sang sông Thầy tôi chẳng quản nhọc công sớm chiều “Lời thầy chan chứa tin yêu Lòng con nhớ mãi muôn điều…thầy ơi!”

Đây là bài thơ với hình ảnh người học trò về thăm lại trường xưa và thăm người thầy cũ. Vẫn còn đó những hình ảnh thân thuộc ngày nào được miêu tả qua từng câu thơ. Hai câu cuối, nhấn mạnh lòng biết ơn của học trò đối với người thầy.​

3. HOÀI NIỆM ÁO TRẮNG NGÀY XƯA

Thả trôi cánh phượng ngày hè Trên cành khản giọng con ve kêu buồn Ngày xưa mơ ước chuồn chuồn Tiếng cười khúc khích tâm hồn bổng bay

Thòm thèm những túi ô mai Học trò đùa cợt tương lai mong chờ Áo trắng tung một trời thơ Bao nhiêu hoài niệm giấc mơ xếp hàng

Sân trường còn mãi nắng vàng Thầy cô ngày ấy muôn vàn nhớ nhung Tìm về ký ức bâng khuâng Bạn bè nhắc nhớ những lần chia tay

Màu mực lưu bút dần phai Vọng về bạn cũ trường đây kiếm tìm Vỉa hè thánh thót tiếng chim Khát khao cười nói nỗi niềm cố nhân.

Bài thơ kể về một người học trò cũ hoài niệm lại kỷ niệm thời còn ngồi trên ghế nhà trường ngày xưa với biết bao nhiêu chi tiết khiến người đọc liên tưởng liên tưởng đến mái trường khi xưa của mình.​

4. CÒN ĐÂY HOÀI NIỆM

Ngoài trời có lá thu rơi Có cơn gió mát thổi vào hồn tôi Mang về ký ức xa xôi Thuở còn cắp sách đến trường ê, a

Yêu sao cô giáo thướt tha Đón em vào lớp – cô là cô tiên Dạy em, cô giống mẹ hiền Nắn từng nét chữ, bút nghiên cuộc đời

Dạy cho em biết nên người Kính thầy yêu bạn, vâng lời mẹ cha Giờ là cô bé cấp ba Những lời cô dạy mãi còn trong tim

Biết bao hoài niệm về cô Gửi vào ký ức lòng em nghẹn ngào Thương cô biết đến nhường nào! Những chiều đến lớp, trải dài cơn mưa

Ôi!Trang giáo án ngày xưa Hành trang kiến thức cho em vào đời Ơn cô cao tựa biển trời Sáng soi từng bước đường đời em đi.

Khi đến mùa thu, mùa lá rụng rơi thì đây cũng là mùa mà các bạn học sinh cắp sách đến trường. Tác giả đặt bối cảnh bài viết vào mùa thu để tạo nên nỗi nhớ da diết hơn về thời đi học với biết bao nhiêu kỷ niệm cùng bạn bè và thầy cô.​

5. ĐÓN CON

Chiều chiều đến lớp đón con Bây giờ bố mẹ chẳng còn ngây ngô Ùa về kí ức học trò Bồi hồi khôn xiết đợi chờ trống vang

Nhớ Thu lá đỏ cành bàng Nhớ mùi hoa sữa, cúc vàng ngát hương Nhớ nhiều những dịp hiến chương Nhớ người dạy dỗ, yêu thương học trò

Quên sao những buổi hẹn hò Bài tập chưa hết sách cô ra bài Quên sao những buổi ham chơi Bị đi học trễ… phải ngồi ngoài hiên

Đến khi mình đã lớn lên Mới thấy lầm lỗi tuổi teen một thời Bây giờ đi đón con rồi Kí ức vẫn đậm như hồi trẻ trung

Hằng năm đến ngày hiến chương Đứng trước cổng trường lòng lại nhớ nhung Đón con, cha mẹ tương phùng Ơn người dạy dỗ tận cùng đáy tim.

Bài thơ này được viết khi đi đón người con học về. Khi đón con, tác giả thấy lại được những hình ảnh khi còn ngồi trên ghế nhà trường của mình và bộc lộ cảm xúc vào từng câu thơ, thể hiện niềm mong ước “muốn quay lại tuổi thơ”.​

6. VỀ LẠI TRƯỜNG XƯA

Chiều nay trở lại trường xưa Vẫn hàng phượng vỹ đong đưa đợi chờ Tìm về kỷ niệm tuổi thơ Mà thời gian đã lững lờ trôi xa

Trống trường vẫn đổ ngân nga Phượng hồng đỏ thắm thiết tha phủ màu Gió chiều thổi nhẹ lao xao Gợi bao nỗi nhớ ngọt ngào ngày xưa

Ngày ngồi học giữa chiều mưa Mưa rơi trắng đất lưa thưa giọt buồn Mơ màng giấc ngủ nhẹ buông Bị cô giáo phạt lệ tuôn đôi dòng

Tuổi thơ là ước mơ hồng Như con thuyền giấy bềnh bồng lãng du Nhẹ nhàng như lá mùa thu Như làn gió mát vi vu chiều hè

Mái trường vẫn ngói đỏ che Vẫn vang vọng tiếng con ve gọi sầu Bạn bè giờ ở nơi đâu Người còn người mất bể dâu khó tìm

Trường xưa đầy ắp nỗi niềm Tháng năm vẫn mãi lặng im đợi chờ Vẫn còn vọng tiếng trẻ thơ Những đôi mắt sáng dại khờ ê a

Vẫn cô giáo trẻ ngân nga Dạy từng nét chữ thiết tha tháng ngày Cho đàn em của tương lai Đấp xây hoài bão sớm mai tươi hồng

Dù đời còn mãi long đong Trường xưa bạn cũ vẫn mong vẫn chờ Vẫn là kỷ niệm đơn sơ Mà không biết đến bao giờ tôi quên

Chiều nay chân bước buồn tênh Về thăm trường cũ chênh vênh giọt sầu.

Khi trưởng thành ra trường và về lại trường xưa thì ai mà chẳng có cảm xúc bồi hồi, xao xuyến. Dường như những hình ảnh này chỉ vừa xảy ra mới đây mà thôi, rất đỗi thân quen, nào là chiếc bàn, chiếc ghế, ngói đỏ, cây phượng vĩ, …​

7. KÍNH THẦY

Hôm nay ngồi viết trang thư Thành tâm con gửi tâm tư kính thầy Con nay tóc đã bạc màu Thầy ra thiên cổ yên mồ khói hương

Năm xưa trên ghế nhà trường Giờ văn thầy giảng thân thương từng lời Xương xương cái dáng gầy gầy Tóc thầy đã điểm ra màu phong sương

Chấm thi thầy khó nhất trường Bài văn viết ẩu điểm thời hạ ngay Có lần con cũng giận thầy Bài văn con đạt sao mà điểm trung

Gọi lên thầy rất ôn tồn Chỉ ra cặn kẽ từng nơi sai vần “Bài thơ ý đạt nhưng mà! Câu từ, chính tả con đừng xem khinh”

Thầy ơi con mãi khắc ghi ! Công thầy chỉ dạy con đi vào đời Con nay tóc đã bạc rồi Lời thầy thủa trước vẫn còn bên tai

Lệ rơi con viết vài dòng Bao nhiêu kính trọng lồng vào trang thư Lòng thành con thắp nén nhang Khói hương bay tỏa dâng thư kính thầy.!

Bài thơ của một người học trò “tóc đã hai màu” gửi đến người thầy đã “yên mồ khói hương”. Với tất cả sự thành kính và lòng biết ơn đối với người thầy năm xưa. Mặc dù thầy đã không còn nhưng những hình ảnh, lời dạy của thầy vẫn còn mãi.

8. TRƯỜNG XƯA GẶP LẠI

Trở về trường cũ người ơi! Mà sao cảm thấy chơi vơi nỗi lòng Nhớ thời thơ ấu tuổi bồng Say sưa nhặt cánh phượng hồng nhẹ rơi.

Hòa chung tiếng hát câu cười Ngây thơ vui giữa dòng đời nổi trôi Giờ đây sao thấy bồi hồi Sang sông một bước lỡ rồi tuổi hoa.

Tình xưa nào đã nhạt nhòa Tóc xanh năm tháng nay đà phôi phai Phượng giờ còn đợi chờ ai? Mà chưa chịu nở, nấp hoài nơi thân.

Có còn chi nữa ngại ngần Hoa xưa còn đó,ve ngân cuối chiều Sân Trường nhạt nắng cô liêu Làm sao tìm lại những điều ước mong.

Nhớ thương, thương nhớ trong lòng Xác xơ cánh phượng,bão giông tìm về Gặp nhau tim thấy tái tê Thoảng đâu còn vọng câu thề Phượng ơi!

Bây giờ Phượng đã về rồi Mai sau còn gặp mấy lần? Vui lên đừng khóc, ngại ngần làm chi?

Hoàn cảnh sáng tác bài thơ của tác giả khi về thăm lại ngôi trường cũ. Những hình ảnh trong từng khổ thơ đều miêu tả cho sự tiếc nuối, nhớ nhung thầy cô hay bạn bè.

9. BÁT NHỚ TRƯỜNG XƯA

Hơn năm thập kỷ xa rồi, Bạn bè thương mến bồi hồi hỏi thăm. Nhớ ngôi trường cũ lâu năm, Thời gian thay đổi về thăm chẳng còn.

Cô thầy vĩnh biệt chúng con, Ra đi lần lượt biết còn có ai… Dáng hình vẫn nhớ tháng ngày, Công lao to lớn ơn dày ghi sâu.

Tiếc thương thành kính nguyện cầu, Cuối đời yên nghỉ dài lâu suối vàng . Học trò mài miệt thời gian, Tuổi càng chồng chất mọi đàng xa xôi.

Khó mà gom lại một nơi, Tâm tình cho hết một thời tuổi xanh . Mỗi lần họp mặt hằng năm, Kẻ thường đến dự, người không lần nào.

Cũng vì hoàn cảnh biết sao, Người còn người mất niềm đau bạn bè ! Cho dù xa xứ vẫn nghe, Điệu hồn dân tộc tái tê tuổi già.

Thôi thì bạn cũ gần xa. Âm thầm nỗi nhớ… tình đà khó phai …

Bài thơ này có 2 câu thơ mà tác giả muốn nhấn mạnh đó là Cô thầy vĩnh biệt chúng con, Ra đi lần lượt biết còn có ai…”. Hai câu thơ này vừa thể hiện sự tiếc nuối, sự kính trọng đối với thầy cô mà còn thể hiện sự biết ơn công lao to lớn từ thầy cô giáo qua những lời chỉ bảo khi xưa.

10. BÊN MÁI TRƯỜNG XƯA

Trường xưa lớp học còn đây Bảng đen phấn trắng bên thầy thân yêu Vòng tay bè bạn sớm chiều Con đò tri thức cùng điều gửi trao

Bạn xưa giờ ở nơi nào Nay tôi trở lại xuyến xao nhớ thầm Thầy tôi tóc bạc hoa râm Lời thầy giảng toán tiếng trầm bên tai

Tim tôi ghi khắc tháng ngày Bao lời thầy giảng hôm nay nên người Bông hoa đỏ thắm điểm mười Nhớ ơn thầy đã một đời gian lao

Công thầy ơn tựa núi cao Cho con mơ ước bay vào tương lai.

Bài thơ lột tả đầy đủ hình ảnh về mái trường, thầy cô, bạn bè. Những hình ảnh như: bảng đen, phấn trắng, lời dạy, bông hoa điểm mười, … cho thấy được sự luyến tiếc về một thời đã xa của người học trò cũ…

11. THẦY

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi … Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại Mái chèo đó là những viên phấn trắng Và thầy là người đưa đò cần mẫn Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

12. .LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn Sẽ bay xa đến tận cùng trời Có bao giờ nhớ lại các em ơi Mái trường xưa một thời em đã sống Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao Thủa học về cái nắng xôn xao Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới Thầy trò mình cũng có lúc chia xa Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ Các em mang theo mỗi bước hành trình Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá…

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

13. Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: “Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…” Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! ​

14. Dưới mái trường cha xưa

Chầm chậm Chầm chậm Theo nhịp tim con đến đây tìm Bóng dáng cha xưa Mái trường cha dạy Con ngửa mặt lên trời Cúi tìm trên mặt đất Ngọn cỏ mềm Sương mai óng suốt Sương long lanh hay giọt lệ cha về Có thể chăng… Dưới khung trời xanh thẳm con nghe Vòm Bồ đề lao xao lá vẫy Cây mưa nắng trần mình hơn thế kỷ Hiểu bước thăng trầm, nỗi thầm kín cha mong Cha hao gầy sau bóng lá vàng hanh Sau hoàng hôn những chiều thu tím vắng Nỗi u hoài tháng năm trĩu nặng Mong xa bay – chim vỗ nắng ngang trời Mong một ngày sông núi sáng tươi Mong đường con giọt mưa rơi thánh thót Con tìm cha Tìm cha vui buồn mỗi bước Xa xót cha không ngày trở lại Nơi kinh thành bè bạn trìu mong Nơi Huế thương, hoa thắm nụ môi hồng Nơi sinh trở bao hồn thi sĩ

Giá cha biết được bây giờ, ngày ấy Con sẽ chẳng là đứa trẻ mồ côi Đường con đi bom đạn một thời Trở lại tìm cha Con đã gặp những mái đầu xanh biếc Con đã gặp mắt cười trong mắt Tay trong tay xiết chặt… Xin cha đừng lo nghĩ về con​

16. Mái trường của tôi

Ngày nào tôi bước ngẩn ngơ Cổng trường rộn thắm sắc cờ mùa thu. Tiếng cười bạn cũ vô tư Ngập ngừng nhìn thấy lá thư ngăn bàn.

Dường như trống ngực vội vàng Mở thư đọc thấy đôi hàng chữ nghiêng Lời chào anh chị lớp trên Rằng ra trường sẽ chẳng quên trường mình.

Tự nhiên ngơ ngẩn cái nhìn Trời xanh mắt nắng đang tìm vòm cây Tôi sum họp với bạn bầy Mà anh chị phải xa thày, xa cô…

Mái trường như lớp sóng xô Bao năm gối bước học trò sang ngang…​

17. Mái trường xưa

Biết tuổi thơ có trở lại hai lần Mà tiếng trống chiều nay nghe bỡ ngỡ Ta như chiếc lá bàng sau gió bão Đợi âm thầm hình bóng tuổi thương yêu.

Ta nhớ từng viên ngói phủ mờ rêu Lũ chim sẻ ê a ngoài cửa sổ Những hàm số ngổn ngang trên trang vở Bài viết nào xộc xệch những câu văn.

Quả bàng xanh ấp ủ những tháng năm Ta đợi hoài ước mơ chưa chín nổi Cái đáo, hòn bi, tiếng chim vồi vội Trốn tìm nhau ngang dọc tiếng nói cười.

Nắng nghịch ngầm giấu nét chữ xinh tươi Mưa hờn dỗi tìm mấy ngày chẳng thấy Cái bím tóc đuôi gà hoe hoe ấy Còn cong môi ngúng nguẩy nữa hay không?

Đâu bài thơ ta viết mãi chưa xong Thời gian lấp kín dần bao trang vở Hoa bàng trắng rồi đến mùa phượng đỏ Ngày xa trường ánh mắt cứ rưng rưng.

Giữa cuộc đời bè bạn vắng nhau luôn Để mỗi bận hoa cúc vàng trước ngõ Tiếng trống xui nhớ nôn nao trường cũ Thơ gieo vần bát ngát sắc vàng thu…

18. Rộn Mái Trường

Xa vắng bao năm trở lại trường Nơi đầy kỷ niệm với niềm thương Thầy cô trông đợi mừng hoan hỉ Bè bạn mong chờ những vấn vương. Nhớ lắm vườn hồng hoa vẫn thắm Nào quên bục giảng phấn còn vương Chia tay ngày ấy bao lưu luyến Trĩu nặng lòng ai mỗi dặm đường.

Trĩu nặng lòng ai mỗi dặm đường Nghĩa tình bè bạn sáng như gương Bài văn rèn luyện hòa mưa gió Phép toán trau dồi đượm khói sương. Mỗi độ hè về trao kỷ niệm Từng trang nhật ký tỏa mười phương Nay ngày trở lại hồng mơ ước Ríu rít bầy chim – rộn mái trường.

19. Mùa Thu Khai Trường

Nắng hanh vừa nhạt bớt Lá nhuộm màu râm ran Cổng trường đang hé mở Thế là mùa thu sang

Khắp sân trường áo trắng Rộn ràng muôn bướm bay Nắng vàng chen trời biếc Thu mới về hôm nay

Đâu đây mùi vở mới Lách cách tiếng khoá đồng Có tiếng chào êm nhẹ Đọng mùa thu xanh trong

Bạn bè vào lớp mới Kìa ai ngoài cổng trường Ôn những mùa thu cũ Nghe trọn niềm nhớ thương

20. HÈ VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ

Khi em sinh ra thì đã có trường rồi Trường nằm cạnh con đường phố núi Sáng sáng em đi nắng lùa ve áo Bước chân em vồi vội dưới hàng me

Mẹ luôn dặn em ” Kính thầy yêu bạn Tiên học lễ ,hậu hoc văn Lớp ra lớp trường ra trường ” Con cứ thế theo đường xưa của mẹ

Đã mấy thu qua nay lại hè về Phượng cháy đỏ cổng trường nơi phố cũ giọt nắng năm nào còn vương trên vành mũ lòng bồi hồi theo bước mẹ về thăm

Vẫn con đướng của lớp một xa xăm Vẫn hàng cây của năm nào mẹ nhỉ Còn đâu đây một sân trường ấm ĩ Giờ ra chơi bè bạn đuổi bắt nhau

Thầy cô năm xưa giờ ở nơi đâu ? Dấu chân thầy cô còn in trên lối cũ Em ngước nhìn vòm trời xanh quyến rũ Râm ran sân trường chỉ còn tiếbg ve ngân !​

Cập nhật thông tin chi tiết về Chùm Thơ Lục Bát Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Hay Nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!