Xu Hướng 2/2024 # Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Cần Thơ # Top 3 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Cần Thơ được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về vẻ đẹp, cuộc sống, con người vùng đất tỉnh Cần Thơ. Chùm thơ là những lời ca ngợi và nỗi nhớ về quê hương Cần Thơ.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay ♥ Chùm thơ cảm động bên cha mẹ sau bao ngày xa quê

BÀI THƠ: CẦN THƠ QUÊ TÔI

Tác giả: Tuấn Nguyễn

Quê hương anh đó, giấc mơ bao thời

Về đêm ngắm thật tuyệt vời

Đèn hoa rực rỡ như mời gọi nhau

Thôi thì sơ lược để chào khách xa

Cánh đồng thẳng tắp, thoảng qua chẳng đành

Dưới sông nước mát trong lành

Từng đàn cá lội như tranh họa đồ

Thưa cùng anh chị, các cô

Quê tôi chợ nổi nhấp nhô trên dòng

Người mua, kẻ bán thật đông

Vui đùa nhộn nhịp hòa đồng, chung tay

Rạng ngời nét đẹp tung bay

Ca dao ngày ấy ngất ngây bên lòng

“Cần Thơ gạo trắng nước trong

ai đi đến đó lòng không muốn về”.

BÀI THƠ: VỀ VỚI TÂY ĐÔ

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Chưa đi chưa biết Cần Thơ

Tới rồi mới thấy mộng mơ hữu tình

Chiều chiều ra đứng một mình bên sông

Mắt em lúng liếng cho lòng ngẩn ngơ

Ninh Kiều nước chảy lơ thơ

Em mời anh tới bến bờ yêu thương

Cho anh lòng dạ vấn vương

Ngẩn ngơ sao lại quên đường phố quen

Tới khi thành phố lên đèn

Bước chân lại đến bên em tình cờ

Nhớ cô gái nhỏ bên bờ sông sâu

Miền Tây mùa nước năm sau anh về

Nên duyên giai ngẫu phu thê mặn nồng

Trăm năm vẹn nghĩa vợ chồng

Tình ta mãi mãi sẽ không phai nhoà.

BÀI THƠ: CẦN THƠ CHIỀU MƯA

Tác giả: Ho Nhu

Người xưa thuở ấy bây giờ nơi đâu

Sông Hậu ơi! Mấy nhịp cầu

Mà lòng thôn thức như lâu chưa về

Vẫn nguyên vẹn với lời thề mang theo

Tình trao vẫn giữ trong veo cõi lòng

Chiều mưa hỏi có ai trông

Dáng ai thấp thoáng môi hồng mắt răm

Nồi canh lẩu mắm từng ăn chung thuyền

Phải chi buổi ấy bén duyên

Để giờ không phải mơ huyền nhớ nhung

Bao giờ mình mới được cùng

Li cà phê đắng ngồi chung một bàn

Đừng làm ướt áo, ướt làn da em

Mà lòng anh xót cho thêm chút buồn.

BÀI THƠ: DU THUYỀN CẦN THƠ

Tác giả: Ho Nhu

Đò chiều đợi khách sang sông

Cơn mưa bất chợt niềm trông thêm dài

Dửng dưng làm lạnh áo dài bà ba

Tình người Cần Thơ mặn mà

Gái hiền thuỳ mị nết na dịu dàng

Chu toàn nội trợ đảm đang

Dâu hiền rể thảo giỏi dang vẹn tròn

Mời anh mời chị ngọt giòn thơm tho

Theo em anh chớ đắn đo nghĩ nhiều

Gái Cần Thơ thật đáng yêu

Câu ca vọng cổ như chiều anh đây

Cần Thơ mong đợi bao ngày

Nay anh trở lại đắm say hương tình…

BÀI THƠ: CẦN THƠ NỖI NHỚ

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Mùa hạ này anh về với Cần Thơ

Dòng sông Hậu có đôi bờ mưa nắng

Quê hương em có nước trong gạo trắng

Có con đò luôn chở nặng tình quê

Anh xuống đây sao chẳng muốn quay về

Có phải chăng anh đã mê sông Hậu

Có nhánh mù u bướm vàng vẫn đậu

Mê câu hò ơi tình bậu dở dang

Con sông quê có điên điển bông vàng

Cô thôn nữ chèo đò ngang đưa đón

Chiếc áo bà ba xinh tươi mơn mởn

Nụ cười duyên con nước lớn nước ròng

Bến Ninh Kiều ngắm dòng nước mênh mông

Anh thấy em đôi má hồng e thẹn

Cần Thơ ơi phải nơi đây điểm hẹn

Tây Đô ngọt ngào ai đến cũng mê

Cô bé xinh xinh có mái tóc thề

Cho anh hỏi thăm đường về thành phố

Cứ tự hỏi mình nên đi hay ở

Khi ra về mang nỗi nhớ khôn nguôi.

BÀI THƠ: CẦN THƠ THƯƠNG QUÁ MỘT TÌNH YÊU

Tác giả: Giọt Buồn Không Tên

Cần Thơ ơi ai về đi để nhớ

Nhớ Ô Môn sông bên lỡ bên bồi

Bến Ninh Kiều lờ lững con nước trôi

Chiều nhạt nắng dạ bồi hồi xao xuyến

Đến Cái Răng để nghe lòng lưu luyến

Chợ trên sông rộn tiếng những ghe hàng

Đêm Phong Điền nghe nỗi nhớ miên man

Máu đổ xuống hiên ngang không lùi bước

Vĩnh Thạnh ơi dù đi xuôi về ngược

Ruộng thâm canh xanh mượt những cánh đồng

Ánh lửa hồng soi nước bạc trên sông

Xuồng xuôi ngược bềnh bồng đêm trăng tỏ

Qua Thới Lai hỏi ai về Cờ Đỏ

Thăm người em phương đó vẫn đợi chờ

Chén rượu nào chiều Thốt Nốt say mơ

Đêm Bình Thuỷ ngẩn ngơ thêm thương nhớ

Tây Đô ơi phải chăng là duyên nợ

Đêm phương Nam bỡ ngỡ giữa Ninh Kiều

Bến sông nào ai đứng đợi người yêu

Cho môi mắt vấn vương nhiều khao khát

Đến quê em chợt thấy lòng dào dạt

Một tình yêu mộc mạc đất chín rồng

Đẹp rạng ngời thành phố mới ven sông

Nghe xao xuyến chạnh lòng đêm từ tạ

Cần Thơ ơi với tôi là tất cả

Đợi tôi về thương quá một tình yêu.

BÀI THƠ: ANH NHỚ VỀ CẦN THƠ

Tác giả: Ho Nhu

Đã lâu lắm anh không về rồi đấy

Để bây giờ mới thấy lắm đổi thay

Cảnh phố phường luôn biến đổi mỗi ngày

Nên anh đã không tận tay được biết

Bến Ninh Kiều đã bao ngày biền biệt

Khách đông vui chẳng thể biết bao người

Phố xá bây giờ ngày một thêm vui

Đường trung tâm cây, hoa tươi vẫn nở

Cầu Cần Thơ đã xoá đi một thuở

Những chuyến phà tấp nập xuống lên thuyền

Anh có đi qua cầu bắc sông Tiền

Mỹ Thuận đó đã nên duyên đôi lứa

Rồi còn nhiều câu chuyện vui hơn nữa

Những tháng ngày anh lăn lộn miệt vườn

Khu Mỹ Khánh giờ cũng đã tinh tươm

Nơi du lịch đã đơm nhiều trái ngọt

Về Cần Thơ ôn mối tình đã trót

Yêu nồng nàn mà chẳng được gần nhau

Để nỗi nhớ đừng hằn sâu mãi mãi

Về Cần Thơ đất cho nhiều hoa trái

Như tình người luôn thư thái thủy chung

Ba má mình vẫn mong đợi vô cùng

BÀI THƠ: CẦN THƠ MẾN YÊU

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Có dòng sông Hậu lững lờ chảy xuôi

Bến Ninh Kiều đượm tình người

Có cô thiếu nữ nụ cười ngất ngây

Nhuộm hoàng hôn tím trôi đầy trên sông

Chợ nổi bến nước mênh mông

Có cô thôn nữ má hồng chèo ghe

Xốn xang anh mới được nghe lần đầu

Ai đi chợ nổi cùng nhau thì về

Toàn là đặc sản nhà quê miệt vườn

Dừa xoài ổi mít chuối hương

Lời rao em ngọt như đường mời anh

Cần Thơ như một bức tranh

Ra về nhưng lại không đành chia tay

Tình người chưa nhắm đã say

Tạm biệt em gái miền tây anh về.

CHIỀU TÂY ĐÔ Thơ: Nguyễn Đình Huân

Gặp em đứng đó bên bờ sông sâu

Bâng khuâng anh nhớ lần đầu gặp em

Chúng mình chung chuyến phà đêm

Em đi chợ nổi mình ên thôi à

Làm quen trên một chuyến phà

Lần đầu gặp mặt thế mà anh say

Má hồng mắt biếc thơ ngây dịu dàng

Chợ nổi ngày ấy trong lòng xuyến xao

Chia tay mình mãi khát khao

Hẹn ngày gặp lại mai đào thắm duyên

Ngờ đâu bến cách xa thuyền

Em xa chợ nổi tới miền viễn du

Cuối hè trời sắp sang thu

Bướm vàng đậu nhánh mù u bên hồi

Gặp nhau không nói lên lời

Tình anh vẫn thế suốt đời yêu em.

TẠM BIỆT CẦN THƠ Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tạm biệt sông Hậu mộng mơ hữu tình

Bến Ninh Kiều đứng một mình đợi ai

Má hồng lúng liếng mắt nai

Bay bay trong gió áo dài dễ thương

Cho anh lòng dạ vấn vương

Chia tay anh phải lên đường em ơi

Gửi cho em đó những lời dịu êm

Dáng yêu kiều mái tóc mềm bay bay

Một lần gặp mặt ngất ngây nửa đời

Bóng chiều buông xuống em ơi anh về

Cùng em ngồi ngắm anh trăng

Bến Ninh Kiều có chị Hằng là em.

Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Quảng Ngãi

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về vẻ đẹp, cuộc sống, con người vùng đất Quảng Ngãi. Đó là những vần thơ ca ngợi quê hương Quảng Ngãi hay nhất!

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay ♥ Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương

BÀI THƠ: QUẢNG NGÃI

Tác giả: Tấn Bảo Huỳnh

Câu ca núi Ấn sông Trà là đây

Màu xanh mạ mới ngất ngay hương đồng

Sa Quỳnh cát mịn ong ong ánh vàng

Khơi xa tôm cá đầy khoang

Vụ mùa thắng lợi xóm làng rộn vui

Lòng người trìu mến, ngọt bùi, thiết tha

Chùa Hang chuông vọng trời xa

Hồn thiêng sông núi âm ba cõi lòng.

BÀI THƠ: QUẢNG NGÃI QUÊ TÔI

Tác giả: Hoang Than

Giữa Miền Trung mưa dầm nắng dãi

Đất Quảng Ngãi vẫn mãi tươi xinh

Một vùng nhân kiệt địa linh

Quê hương tôi đấy trung trinh nghĩa tình

Bến Tam Thương còn vương vấn đợi

Nước Sông Trà, bống gợi hương quê

Long Đầu Hý Thuỷ chiều về

Phê Vân Thiên Bút mấy bề mây sa

Triện Thiên Ấn Niêm Hà ngỏ ý

Tự bao đời thi sĩ mộng mơ

Sương giăng mây xoã lững lờ

Tiếng chuông đêm vắng đôi bờ ngân nga

Rặng Thạch Bích chiều tà soi bóng

Biển Mỹ Khê gió đọng tiếng dương

Trà Bồng cây quế ngát hương

Thu Xà đậu phụng kẹo gương ngọt lành

Dòng Sông Vệ nước thanh gió mát

Lắng phù sa mía ngọt lúa xanh

Đồng quê hoạ khéo tựa tranh

Con don, bánh tráng, ui sành, lời rao

Bên Cổ Luỹ nao nao cánh nhạn

Hoàng hôn về bảng lảng trời mây

Cô thôn, Chiếu Cói nơi nầy …

Đá xây thành cổ, dừa dương dịu dàng

Chiều Sơn Hải Sa Bàn biển nắng

Mùa gió nồm cát trắng vun mâm

Xóm Câu, Cây Mắm triều ngâm

Hình Nhân đá dựng rì rầm sóng xô

Mõm An Vĩnh nhấp nhô ghềnh đá

Cảng Sa Kỳ nước khỏa buâng khuâng

Thạch Cơ Điếu Tấu buông cần khoan thai

Đảo Lý Sơn hình hài núi lửa

Tỏi mồ côi nhớ cửa Chùa Hang

Đêm trăng Thới Lới rực vàng

Hải Đăng tỏ ngọn soi đàng hùng binh

Nền văn hoá Sa Huỳnh xưa cổ

Lắng bờ nghe sóng vỗ miên man

Biển xanh, muối trắng, cát vàng

Châu Me ghềnh đá ngỡ ngàng chiều phân

Trời Minh Long mây vần Thác Trắng

Giữa Trường Sơn gió nắng hoan ca

Rừng xanh, vạt nước khảm hoa

Cá niên, rượu ché cùng ta thi cầm

Làng Teng dệt thổ cầm vang tiếng

Vọng bao đời truyền thuyết Ba Tơ

Hồn thiêng sông núi, cõi bờ hiển linh

Quảng Ngãi ơi! Người xinh xinh lắm

Ta yêu Người tình thắm duyên quê

Ngàn sau nguyên vẹn câu thề

Bến xưa vẫn đợi ta về bên ta.

BÀI THƠ: VỀ THĂM QUẢNG NGÃI

Tác giả: Phạm Đình Dũng

Anh đưa em về thăm Quảng Ngãi

Thăm bờ xe nước bến sông Trà

Thăm đồng lúa mới quê Mộ Đức

Chiều về Thiên Ấn ngắm chân mây

Dòng nước Trà Giang bên Thiên Ấn

Ghi dấu Niêm Hà, Trời hạ ban

Lặng lẽ trôi về nơi cửa Đại

Tô thắm đôi bờ Cổ Lũy thôn

Long Đầu Hý Thủy chiều in bóng

Nhớ mãi chuyện xưa thấy chạnh lòng

Hà Nhai Vãn Độ mờ sương khói

Đò chờ đưa khách vội sang sông

Nhìn lên Thiên Bút màu xanh thẳm

Ngọn bút trời Nam viết mây vàng

Ngàn năm thiên cổ còn lưu lại

La Hà Thạch Trận dấu chân qua

Thạch Bích Tà Dương chiều in nắng

Ngày về lá rụng biết thu sang

Đường lên đỉnh núi mây giăng lối

Thơ thẫn đường về bóng nhạn sa

Vân Phong Túc Vũ mây và gió

Đưa nước về nguồn tắm suối mơ

Đỉnh núi Vu Sơn xanh màu cỏ

Hưu về đoàn tụ thỏa mong chờ

Liên Chiểu ao sen vui sum họp

Liên Trì Dục Nguyệt đón trăng thơ

Thuyền ai thấp thoáng bên bờ nguyệt

Xin chở sen hồng đến bến mơ

An Hải Sa Bàn trên bờ cát

Gió đi còn đó dấu châu sa

Mâm cát vàng kia ai để lại

Muôn đời cô độc nhìn trăng qua

Thạch Ky Điếu Tẩu ai ngồi đó

Mây trắng giăng ngang đường chân trời

Ta về dừng chân nơi góc biển

Chân trời ta đến đón duyên tơ

Mười hai cảnh đẹp quê Quảng Ngãi

Tô thắm non sông thắm tình người

Anh đưa em về thăm Quảng Ngãi

Vui tình Đất nước đẹp tình ta.

QUẢNG NGÃI TA VỀ

Tác giả: Bằng Lăng Tím

Miền quê đẹp yên bình Quảng Ngãi

Trai anh hùng con gái đảm đang

Chung tay xây dựng xóm làng

Chiến công lừng lẫy vẻ vang một thời

Cánh đồng mía ngút trời xanh mát

Nhà máy đường ngào ngạt hương bay

Phù sa nước ngọt tràn đầy

Con sông xuôi chảy trái cây trĩu cành

Làn gió biển trong lành thổi mát

Muối Sa Huỳnh từng hạt trắng tinh

Long Môn cảnh đẹp hữu tình

Đèo Vi Ô Lắc uốn mình non xanh

Từng dãy núi giăng thành chiến lũy

Trường Sơn Đông hùng vĩ đại ngàn

Chim rừng cất tiếng ca vang

Cô em gái nhỏ dịu dàng váy hoa

Đây Quảng Ngãi quê ta đổi mới

Nhà cao tầng phấn khởi lòng dân

Đường xa cũng thấy như gần

QUẢNG NGÃI QUÊ MÌNH Tác giả: Nguyễn Duy Luân

Bạn hãy đến quê mình quảng Ngãi

Mảnh đất cằn trai gái hiên ngang

Núi sâu cho đến đồng làng

Căn cứ cách mạng rạng vang một thời

Dọc Trà Khúc nước xuôi tượi mát

nghe đâu đây thơm ngát hương bay

Ngày xưa đồng bãi nay xây phố phường

Kìa biển rộng gió nồm man mát

Kìa kéo dài bờ cát trắng tinh

Đất xưa Tư Nghĩa hữu tình

Vùng căn cứ cũ của mình đã xanh

Vùng Đá Vách đá xây thành lũy

Đất Trà Bồng dũng khí hiên ngang

Tiếng reo đồng khởi vang vang

Mở đầu cho cả Miền Nam chống thù

Thuở “Chín Năm Tự Do” phơi phới

Đất “Ba Tơ vùng cội” giành dân

Phổ Nhơn, Hành Tín Rất gần

Quê Ta Quảng Ngãi, đất xuân vạn đời.

Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Xứ Kinh Bắc

Tổng hợp những bài thơ hay viết về tình yêu quê hương và văn hóa xứ Kinh Bắc. Kinh Bắc là tên gọi xưa cũ về địa danh nằm ở phía Bắc nước ta. Văn hóa xứ Kinh Bắc nổi tiếng với: Dân ca quan họ, lễ hội Gióng,… Có nhiều di tích lịch sử nổi tiếng như: đền Sóc, Tây Yên Tử, chùa Phật Tích, chùa Dâu, chùa Vĩnh Nghiêm, Cổ Loa, đền thờ Hai Bà Trung,…

BÀI THƠ: NHỚ VỀ KINH BẮC

Tác giả: Hoa Chu Van

Hàng năm cứ đến tiết xuân

Ai về kinh bắc bước chân nhẹ nhàng

Nghe bài hát đón xuân sang

Dân ca quan họ rộn ràng nơi đây

Niềm thương nỗi nhớ vơi đầy

Sông Cầu nước chảy bóng mây vờn bờ

Quê hương Kinh Bắc mộng mơ

Giao duyên đối đáp trông chờ say mê

Em buông vạt áo bốn bề tứ thân

Tưng bừng đất nước vào xuân

Hội Lim anh nhớ những lần gặp nhau

Thơm nồng vị nặm đậm mầu hồng tươi

Trầu têm cánh phượng em mời

Em trao kỷ vật một đời cho anh

Giao duyên xe kết tác thành

Liền anh liền chị ngọt lành say mê

Sang năm đến đón phu thê một nhà

Hồng tươi đào thắm nở hoa

BÀI THƠ: GẶP EM NƠI LỄ HỘI

Tác giả: Thơ và Tình

Gặp em nơi chốn đông người quá

Chỉ kịp nhìn nhau một phút thôi

E thẹn lườm anh rồi vội vã

Gót sen tung tẩy ở chân đồi

Hội Lim làng xã mở năm nay

Rộn rã làng quê, cả mấy ngày

Duệ Khánh, Lộ Bao đầy đủ hết

Lũng Giang, Đình Cả cũng vừa đây

Đi theo liền chị suốt mấy ngày

Nghe tiếng mà chưa gặp đã say

Em cứ lã lơi cùng mấy chị

Liền anh xao xuyến giáng hao gầy !

Câu hát giao duyên lời giã bạn

Thôn Đông bịn rịn với thôn Đoài

Làng nước cuốn cờ sau lễ hội

Nán lại chờ nhau dưới khóm mai

Xin được cùng em một đoạn đường

Má phấn môi hường đã thấy thương

Mai mốt anh sang bên Đình Cả

Gửi nốt cho mình hết vấn vương !

BÀI THƠ: SANG KINH BẮC

Tác giả: Đồng Kế

Anh buồn hứng nỗi bơ vơ đem về

Còn bao vướng bận câu thề … đa mang

Gió đùa xô chiếc thuyền nan

Câu “Người ơi” hát dở dang bao đời

Mà nghe muốn nuốt từng lời

Giọng em trong vắt ngọt mời vút lên

Miếng trầu cánh phượng em têm

Ăn vào say mãi đến mềm ruột gan

Bao giờ lại hẹn nhau sang

Để ta thiếp thiếp chàng chàng có nhau

Lơ thơ nước chảy sông Cầu

Chia tay trong dạ nỗi sầu đầy vơi

Dùng dằng những hạt mưa rơi

Có thương có nhớ … người ơi … đừng về!

BÀI THƠ: GỞI VỀ MIỀN QUAN HỌ

Tác giả: Mai Trúc

Gởi câu thơ qua miền quan họ

Phía chòng chành dải nón quai thao

Lúng liếng tràn điệu hát ngọt ngào

Nụ tầm xuân gọi bình minh thức

Xuôi sông Cầu về miền Kinh Bắc

Qua cầu dải yếm để tìm nhau

Chiều tràn sóng, thuyền thơ nghiêng ngả

Trong câu hát cánh cò bay lả

Miếng trầu cánh phượng đỏ cả lòng

Lời thơ rơi giữa mênh mông

Mới gặp đây sao đành giã bạn

Chưa kịp cùng em lên quán dốc

Đêm xuân vồi vội mảnh trăng non

Câu thơ buộc câu hát ví von

Còn em buộc hồn tôi vào quan họ.

BÀI THƠ: VỀ KINH BẮC XƯA

Tác giả: Dạ Khúc

Trở về Kinh Bắc một chiều say

Say người, say rượu, say Quan Họ

Say cả con tim với đất này

Ta đã về đây Kinh Bắc ơi!

Một chiều đông sương gió tơi bời

Biên thùy vó ngựa quân Nam réo

Giặc Tống kinh hoàng thây xác phơi

Ta đã về đây với nước non

Đông Đô xưa mấy thuở vàng son

Dấu Tích Cha Ông oai hùng quá!

Lối cũ rêu phong vẫn chửa mòn

Quan Họ ai ca giữa trời chiều

Cho lòng lữ khách bớt cô liêu

Áo the chen nón quai thao ấy!

Đọng lại trong ta biết mấy điều

Ta về Kinh Bắc nhớ Hoàng Cầm

“Bên kia Sông Đuống” người còn không?

Một chiều đông lạnh ta đâu lạnh

Ngâm lại bài thơ ấm cả lòng.

BÀI THƠ: DUYÊN KINH BẮC

Tác giả: Xuân Phong

Dập dìu liền chị liền anh

Bắc Ninh tình lắm, anh càng tình hơn

Bên em anh mới tỏ tường chữ “Yêu”

Têm trầu cánh phượng – nên duyên

Ao dài khăn đóng ! Mạn thuyền người ơi

Người ơi sáng nhớ chiều chờ

Bắc Ninh xuân đậm chữ tình

Xuân này càng đậm chúng mình nên duyên.

BÀI THƠ: VỀ KINH BẮC

Tác giả: Hồ Thanh

Trở về Kinh Bắc một chiều say

Say người, say rượu, say Quan họ…

Say cả con tim với đất này.

Ta đã về đây Kinh Bắc ơi!

Một chiều đông sương gió tơi bời

Biên thùy vó ngựa quân Nam réo

Giặc Tống kinh hoàng thây xác phơi.

Ta đã về đây với Nước non

Đông đô xưa mấy thuở vàng son

Dấu Tích Cha ông oai hùng quá!

Lối cũ rêu phong vẫn chưa mòn?

Quan họ ai ca giữa trời chiều

Cho lòng lữ khách bớt cô liêu

Áo the chen nón quai thao ấy

Đọng lại trong ta biết mấy điều

Ta về Kinh bắc nhớ Hoàng Cầm

“Bên kia sông Đuống” người còn không?

Đất trời có lạnh ta đâu lạnh

Ngâm lại Thơ xưa ấm cả lòng.

Chùm Thơ Hay Viết Về Nam Định, Thơ Ca Ngợi Nam Định Quê Hương Tôi

(iini.net) Tuyển chọn những bài thơ viết về Nam Định quê hương hay nhất từ các thi hữu. Thơ ca ngợi vẻ đẹp của Nam Định với những địa điểm du lịch nổi tiếng, những nét văn hóa rất riêng của Nam Định, và tình yêu Nam Định thật sâu lắng, lãng mạn.

Thơ Hay Viết Về Nam Định #01

NAM ĐỊNH QUÊ HƯƠNG TÔI

Thơ: Nguyễn Quốc Luận

Đất Nam Định đô thành loại nhất Trai Thành Nam yêu thật hết mình Gái thì tuyệt đối chung tình Yêu ai trọn vẹn bóng hình thủy chung

Cuộc đời lắm bão bùng mưa gió Gái cùng trai vượt khó đi lên Người dân Nam Định rất hiền Tính tình chất phác mọi miền mến yêu

Trong cuộc sống biết điều lắm đấy Mọi người dân ai nấy một lòng Sống sao gạn đục lắng trong Kính trên nhường dưới mà lòng đẹp tươi

Ôi tình cảm con người Nam Định Rất chân thành thật tính biết bao Yêu thương qúy mến đồng bào Thiêng liêng cao qúy tự hào Thành Nam.

Thơ Ca Ngợi Nam Định Hay #02

TỰ HÀO NAM ĐỊNH MÌNH ƠI

Thơ: Long Đặng

Nam định mình ơi mãi rạng ngời “Hiền tài nguyên khí” khắp nơi nơi “Đất lành chim đậu” muôn hoa nở Truyền thống Cha ông tiếp lửa đời

Nam định mình ơi vang khúc ca Đò quan bắc nhịp nối đôi ta Sông Đào uốn lượn quanh co chảy Lộng gió Vị xuyên ngắm dáng tà

Nam định mình ơi sáng tinh mơ Hiên ngang sừng sững bóng Cột cờ Tượng đài kiêu hãnh trung tâm tạc Tín ngưỡng dân gian khói phụng thờ

Nam định mình ơi đẹp lắm thay “Trai thanh gái lịch” nắm bàn tay Bên nhau tô thắm trời xuân sắc Rực rỡ long lanh mảnh đất này

Nam định mình ơi mãi khắc sâu “Cù lao chín chữ” nhớ từng câu “Công Cha nghĩa Mẹ” con xin nguyện Đền đáp đức sinh đạo hiếu đầu

Nam định mình ơi bao mến thương Nhỏ xinh thơ mộng đất quê hương Khi xa lắng đọng hồn ta cảm Hình bóng cội nguồn trọn kiếp vương.

Thơ Hay Viết Về Nam Định #03

QUÊ TÔI NAM ĐỊNH

Thơ: Mạnh Nguyễn

Con Tằm Nam Định quê ta Gom bao mây nắng nhả ra tơ vàng Dệt nên áo lụa mơ màng Tôn vinh vẻ đẹp dịu dàng Việt Nam

Bánh Nhãn đặc sản tặng chàng Bao nhiêu khéo léo đảm đang kết thành Nhớ em sáng học chiều hành Tối ngoan nhào bột làm thành bánh kia

Ngon ôi nem nắm uống bia Ta về Nam Định là chia nhau lùng Nhớ dáng bác cả ung dung Chia ra bao thức để dùng nắm nên

Trải bao sương gió sấm rền Hạt gạo Nam Định thơm bền dẻo ngon Nhớ dáng mẹ cấy lom khom Dầm mưa dãi nắng cho con học hành

Quê tôi bao chị bao anh Lam lũ vất vả để dành nuôi em Cha ông lao động thành quen Xây làng dựng xã đẹp lên từng ngày

Hôm nay tôi lại về đây Làng quê Nam Định chuyển xây đẹp giầu Nhưng không lạc mất đi đâu Cần cù chịu khó một mầu quê ta.

Thơ Hay Viết Về Nam Định #04

QUẤT LÂM MÙA DU LỊCH

Thơ: Hồ Như

Tôi về Nam Định nơi đây Đón không khí biển ngất ngây cõi lòng Nén thương, gửi nhớ vào trong Thả hồn theo sóng những mong vui nhiều

Ngắm cô gái biển lãng phiêu Đầu mùa du lịch bao điều mở ra Biển cho chát mặn đậm đà Nhưng lòng khao khát lời ca vượt tầm

Biển xanh bờ cát Quất Lâm Khai trương mùa mới tình thâm bạn bầu Dù đi muôn dặm những đâu Nhưng lòng vẫn nhớ sắc mầu Quất Lâm…

Thơ Hay Viết Về Nam Định #05

ANH CÓ VỀ NAM ĐỊNH THĂM EM

Thơ: Liên Vũ

Xuân năm nay anh có về thăm Đất Thành Nam với ngàn năm văn hiến Nơi cánh cò cứ chiều về chao liệng Khúc Chầu văn xao xuyến bước anh tài !

Bến Đò quan câu hát chẳng nhạt phai Hưng Đạo Vương uy nghi và lẫm liệt Hồ Vị Xuyên nên thơ mà xao xuyến Mắt em cười lúng liếng tuổi xuân thì !

Anh có về ,chúng ta sẽ cùng đi Thăm Đền Trần uy nghi và cổ kính Hội Phủ Dầy ,nơi quê hương Nguyễn Bính Di tích đã xếp hạng mấy ngàn năm !

Thành nam ơi như một mảnh trăng rằm Nơi hội tụ bao nhân tài Đất Việt Thành phố nghèo nhưng tình người da diết Đất địa linh nhân kiệt vốn oai hùng !

Mùa xuân nay em nhớ đến vô cùng Bao kỉ niệm cùng chung tay gìn giữ Anh có về Thành nam bao tình tứ Khi xa rồi, mãi nhớ đến khôn nguôi !!!

Thơ Hay Viết Về Nam Định #06NAM ĐỊNH QUÊ TÔI Thơ: Lê Thanh Hải

Ai về Nam Định quê ta Sông Hồng rẽ sóng chuyến phà thân thương Bến Đò Quan vấn vương miền đất Nơi tình người chân thật biết bao

Ngắm Trăng tản mạn sông Đào Cánh đồng lúa chín dạt dào câu ca Kia Đền Trần, Đông A huyền thoại Dệt Thành Nam thắm mãi lòng dân

Vị Xuyên một phút du Xuân Trong ta lắng đọng tần ngần không thôi Còn đôi chút than đời ông Tú (Tú Xương) Tài đâu hèn ủ rũ thơ ca

Phố phường đỏ rực cờ hoa Con Dân phấn khởi thật là xiết bao Nay Hạ về khát khao nỗi nhớ Khí đất thiêng mãi nở hoa tươi

Nơi đây đằm thắm tiếng cười Thủy chung sau trước của người Thành Nam Tự hào thay Ai làm trang sử Đất Anh hùng gìn giữ mai sau.

Thơ Ca Ngợi Nam Định Hay #07

CHỢ VIỀNG NAM ĐỊNH

Thơ: Nguyễn Bích Liên

Chợ Viềng mùng tám tháng giêng Mỗi năm chỉ mở một phiên ấy mà. Xin mời các bạn gần xa Về thăm Nam Định trước là cầu may.

Sau rồi sang đến Phủ Giầy Thắp huơng chúa Liễu xin đầy lộc may. Chợ đêm trong tiết mưa bay, Cầu cho bán rủi, mua may được liền.

Bạn trẻ đi lễ cầu duyên Mưu cầu hạnh phúc trên liền ban ngay. Du xuân bạn nhớ một ngày, Chợ Viềng Nam Định chớ hoài bỏ qua!

Thơ Ca Ngợi Nam Định Hay #08NAM ĐỊNH QUÊ HƯƠNG Thơ: AXeng Nguyễn

Em về Nam Định hôm nay Ngắm nhìn thành phố đổi thay lạ thường Từng góc phố đến con đường Xuân Trường hò hẹn người thương em về

Dọc con đường nhỏ thôn quê Lúa,Dâu xanh mướt triền đê mượt mà Nam Định nổi tiếng gần xa Phủ Dầy mở hội tháng ba rộn ràng

Chợ phiên họp ở đường làng Chậu hoa cây cảnh ngập tràn khắp nơi Mời bạn hãy ghé về chơi Đất hùng trang sử ngàn đời lưu danh.

Thơ Ca Ngợi Nam Định Hay #09

MIỀN QUÊ VĂN HIẾN

Thơ: Trần Văn Nghệ

Nam Định ai đã từng qua Là yêu mến mãi,chẳng xa nơi này. Một lần đến sẽ thấy say Mênh mông lúa chín cò bay trắng đồng.

Lúa vàng trĩu hạt sai bông Tám Xoan Hải Hậu nắng hồng quê em. Ai từng ăn món nắm nem Giao Thủy đặc sản muốn đem làm quà.

Ý Yên là đất quê cha Đúc đồng Tống Xá tinh hoa làng nghề. Đến đây hoa mắt, say mê Tân kỳ,giả cổ đất lề ngàn năm.

Xin mời tiện ghé sang thăm La Xuyên đồ gỗ hàng trăm mặt hàng. Từ bình dân đến cực sang Trang trí nội thất là hàng tinh khôi.

Đã từng xuất khẩu bao nơi Mỹ, Trung, Hàn, Nhật sang trời Âu châu. Còn ai say điệu hát chầu (văn) Tạt sang Vụ Bản theo hầu một xênh.

Đây khu quần thể thênh thênh Khuôn vàng, thước ngọc, chùa đền nguy nga. Nơi này thờ phụng chúa Bà Có công giúp nước ngợi ca nữ hùng.

Nam Định nhiều lắm người Trung Triều Trần vang vọng lẫy lừng chiến công. Bạch Đằng thắm đỏ máu hồng Nguyên Mông ba trận thua không đường về.

Nam Điền cây cảnh sum xuê Ai đã từng đến đều mê mẩn lòng. Tưởng rằng lạc chốn hư không Bồng lai tiên cảnh giữa đồng làng quê.

Đến rồi ai cũng phải mê Bến Đò Quan đó, não nề lời ca. Vẳng nghe câu hát vang xa Tiếng thoi đưa nhịp, dệt ra lụa màu.

Còi tầm vang vọng canh thâu Nhắc thời chống Pháp đi đầu đấu tranh. Đền Trần, Bảo Lộc vang danh Là nơi phát tích trở thành đất thiêng.

Đầu xuân thăm thú chợ Viềng Mua cày,sắm cuốc với kiềng ba chân… Về đây ai chẳng tần ngần Miền quê Văn Hiến thơ ngân đêm hè.

Rì raò trăng sáng ngọn tre Thanh bình êm ả con đê sông Đào. Nam Định ơi! Rất tự hào Địa linh Nhân Kiệt xiết bao anh hùng.

Thơ Ca Ngợi Nam Định Hay #10

VỀ THÀNH NAM

Thơ: Trần Quang Hải

Anh về bên bến “Sông Đào” “Đò Quan” sóng nước đi vào thơ ca Bến xưa những chuyến đò qua Sông Hồng, Sông Đáy giao hòa hợp lưu

Phù sa sông vẫn chắt chiu Nuôi bao nhân kiệt danh lưu đất này Nam Định sông nước trời mây Rừng cây nước mặn nơi đây một vùng

“Vua Đinh” nuôi chí anh hùng “Đền Trần” sử sách lẫy lừng bốn phương “Vị Xuyên” mặt nước mờ sương Nhà thờ Chánh Sứ soi gương nơi này

Hồn thơ Nguyễn Bính còn đây “Tú Xương” tọa lạc ngắm mây họa vần “Phủ Dày” xa mấy cũng gần “Chợ Viềng” mới đến một lần đã mê

Ai nhớ Nam Định thì về Ngã ba sông ấy tình quê dạt dào Người đi nhớ món “phở xào” Muốn ăn “Búm Đũa” mời vào Thành Nam

“Thịnh Long”, biển tắm nắng vàng “Quất Lâm”, Xuân Thuỷ xốn xang chiều hè Tháng chín, khăn xếp áo the Đến chùa “Cổ Lễ” đêm nghe trống chèo

“Dù cho cha đánh mẹ treo Em không bỏ được hội Keo hôm rằm” Thẫn thờ con mắt lá răm Nay về Nam Định duyên đằm tình ta.

Thơ Ca Ngợi Nam Định Hay #11AI VỀ NAM ĐỊNH Thơ: Cậu Út Vũ Gia

Ai về Nam Định tháng giêng Ghé thăm Vụ Bản, chợ Viềng nghỉ chân Lại thêm khai ấn đền Trần Non Côi – Sông Vị cũng gần kế bên

Nhớ ghé dày phủ cầu hên Người ơn thánh mẫu dựng nên đền thờ Đi qua Giao Thủy mộng mơ Cồn Lu – Cồn Ngạn nên thơ trữ tình

Đến thêm cao tháp Phổ Minh Nơi nhiều di tích hòa bình -chiến tranh Nổi tiếng chuối Ngự ngon lành Tám xoan, nếp cái, bánh xanh thơm lừng

Gái Nam xinh đẹp thủy chung Trai Nam chí khí, hào hùng nổi danh!

Thơ Ca Ngợi Nam Định Hay #12

CÓ AI VỀ NAM ĐỊNH VỚI EM KHÔNG

Thơ: Hương Vang

Có ai về Nam Định với em không Nơi mảnh đất ghi vào dòng lịch sử Mẫu Liễu Hạnh đã về nơi đây ngự Có vua Trần trấn giữ mảnh đất thiêng

Có ai về để nghe tiếng trống ,chiêng Đầu xuân mới chợ Viềng dân rước Mẫu Ngày mùng tám nơi cửa Cô ,đền Cậu Cầu lộc tài ….và đỗ đậu công danh

Có ai về Mỹ Lộc lúc sang canh Đêm mười bốn thường niên thành tục lệ Hội khai ấn chúng tôi mà đông đến thế Tứ xứ về không kể rét hay mưa

Đất Thành Nam luôn xinh đẹp bốn mùa Hồ Vị xuyên liễu đung đưa trong gió Tiếng chuông thờ ngân vang con phố nhỏ Có Sông Hồng vẫn nặng chở phù xa

Có ai về mảnh đất bốn mùa hoa Nơi đây có những thi ca nổi tiếng Cụ Nguyễn Bính câu thơ tình chao liệng Khắp đất trời nước Việt thủa ngày xưa

Có ai về ,,,Nam Định buổi ban trưa Ngồi ngắm cảnh và vừa nghe biển hát Bãi Thịnh Long biển trong xanh gió mát Sóng rì rào như khúc nhạc du dương

Buổi hoàng hôn dạo bước dưới con đường Rợp bóng mát mang tên Trần Hưng Đạo Thả .hồn mình vi vu theo tiếng sáo Ai thả diều bay dạo phía ven sông

Có ai về Nam Định với em không ?

Thơ Viết Về Nam Định Hay #13

HỘI ĐỀN BẢO LỘC

Thơ: Chung Mai

Hãy về Nam Định quê tôi Hai Mươi Tháng Tám đến rồi hôm nay Hội Đền Bảo Lộc nơi đây Giỗ Trần Hưng Đạo sum vầy cháu con

Thời gian chẳng xoá dấu son Trung quân ái quốc tựa non cao vời Ba quân tướng lĩnh muôn nơi Khắc ghi SÁT THÁT chí ngời quyết tâm

Ống đồng trốn thoát âm thầm Quân Nguyên hồn lạc ngàn năm hãi hùng Chi Lăng oanh liệt đã từng Bạch Đằng bãi cọc lẫy lừng chiến công…

Bao đời xương máu cha ông Đắp xây bờ cõi núi sông đất này Hương trầm khói toả trời mây Kính dâng đức thánh tỏ bày biết ơn

Nguyện thề giữ trọn giang sơn Ngoại xâm nhòm ngó không sờn gian nguy Dân ta mãi mãi khắc ghi Chiến công tráng lệ hùng bi nghẹn ngào.

Thơ Viết Về Nam Định Hay #14

TRỰC NINH QUÊ NHÀ

Thơ: Phúc An

Trực Ninh Nam Định quê ta Sông Ninh uốn khúc, phù sa đổ về Màu xanh ngoài bãi trong đê Nông dân đồng ruộng, làng nghề xen canh

Quê hương trải một màu xanh Sáo diều ai thả – bức tranh hoạ đồ Sắn khoai tươi tốt, nương ngô Lúa xanh mơn mởn – điểm tô bao lần

Quê hương cùng với người dân Ngày nay đổi mới nhiều lần khác xưa Đường quê trải nhựa, sớm trưa Nông thôn cơ giới nắng mưa trên đồng

Xa quê lòng dạ mặn nồng Quê hương là gốc – Mẹ bồng Cha nuôi!

Thơ Viết Về Nam Định Hay #15

THƠ VUI TRAI NAM ĐỊNH

Thơ: Quốc Luận

CẦM tất cả chơi vào con số VÀNG cũng bay tới chỗ người ta CÒN chi ngoài nước mắt nhoà SỢ người người cũng bỏ ta mất rồi

VÀNG dẫu mất ta thời kiếm lại RƠI tình yêu sẽ phải đau thương YÊU ai chỉ muốn chung đường TRAI xinh gái đẹp vấn vương cõi lòng

NAM Thành đó người không dối trá ĐỊNH là làm vất vả chẳng buông ĐỜI này nguyện một chữ thương ĐỜI luôn chỉ muốn chung đường vì yêu

Thơ Viết Về Nam Định Hay #16ANH CÓ VỀ NAM ĐỊNH Thơ: Hương Vang

Anh có về Nam Định với em không Tháng năm đến nắng hồng tươi đến lạ Người Thành Nam chân thành và vồn vã Gái dịu dàng trai lại quá giỏi giang

Quê hương em thành phố rất rộn ràng Nhà máy dệt đêm ngày vang tiếng máy Nền công nghiệp từ xưa kia đã vậy Làm mạnh giàu quê em đấy anh ơi

Về Thành Nam anh thỏa sức rong chơi Cùng dạo bước khi trời chưa tắt nắng Dưới vòm lá nghiêng che con đường phẳng Dốc Lò Châu kéo thẳng đến Đò Quan

Con Sông Hồng cây cầu mới vắt ngang Nối Thành Phố với thôn làng đồng lúa Quê em có làm thêm nghề dệt lụa Bãi bồi nhiều cho vựa thóc vựa ngô

Biển Thịnh Long con sóng vẫn xô bờ Đón nắng hạ mong chờ du khách tới Quất Lâm đẹp đang sẵn sàng chờ đợi Khắp nơi về nghỉ mát với biển khơi

Thơ Viết Về Nam Định Hay #17

THƠ VUI CA NGỢI TRAI GÁI THÀNH NAM

Thơ: Hương Vang

THÀNH phố nhỏ xinh tươi cảnh đẹp NAM hướng là cầu ghép đôi bờ CON sông Hồng thật nên thơ GÁI nơi đây thật không ngờ đáng yêu

DỊU tính nết không kiêu không chảnh DÀNG nụ cười như ánh bình minh TRAI thì rất mực chung tình THÀNH niềm tin cậy gái xinh mọi miền

NAM bản tính vừa hiền chịu khó VỐN dĩ luôn nói nhỏ nhẹ nhàng LÀ người chính trực cao sang TRANG nam tử rất đàng hoàng chẳng sai

ANH đính thực là trai Nam Định TÀI cũng nhiều bản tính giỏi giang THÀNH NAM CON GÁI DỊU DÀNG TRAI THÀNH NAM VỐN LÀ TRANG ANH TÀI

Thơ Viết Về Nam Định Hay #18(đang cập nhật..)

Chùm Thơ Viết Về Quảng Ninh Hay, Thơ Ngắn Ca Ngợi Quảng Ninh Quê Hương

QUẢNG NINH QUÊ TÔI – Thơ: Lệ Thủy

Mời một lần bạn đến thăm quê tôiTỉnh Quảng Ninh nơi địa đầu Tổ quốc Dọc hành trình dài theo chều đất nước Đến tận cùng đầu chữ S thân yêu!

Quê hương mình biển đẹp lắm bạn ơi! Vịnh Hạ Long một kỳ quan thế giới Nước xanh trong dập dờn nghìn đảo biếc Lớn nhỏ quây quần tạo thế đứng rồng bay!

Đất mỏ quê mình vọng tiếng than reo Từ lòng đất nguồn vàng đen vô tận Bến cảng rộn ràng, tàu bè xuôi ngược Tiếng còi tằm náo nức giục vào ca!

Người quê mình yêu lắm mỗi địa danh Bạch Đằng Giang đã bao lần dậy sóng Cửa ải Vân Đồn vùi thây bao xác giặc Vẫn mượt mà như câu hát dân ca!

Đến quê mình cuộc sống thật bình yên Khi dừng chân ngồi thiền nơi cõi Phật Đỉnh non thiêng phù vân Yên Tử Giữa mây ngàn thông, trúc ngát màu xanh…

Về quê mình bạn sẽ thấy đắm say Hình đất nước bốn mùa thu nhỏ lại Nơi cảm hứng của thi, ca, nhạc, hoạ Mãi mãi thăng hoa, da diết đến tận cùng…

Đến đây rồi… Bạn chẳng muốn dời chân!!!

QUẢNG NINH CÓ CÒN EM – Thơ: Nguyễn Nhật

Vùng đất mỏ chiều nay tôi trở lại Vẫn Hạ Long con sóng hát đêm ngày Em gái nhỏ về đâu ta kiếm mãi Gió biển làm đôi mắt chợt cay cay

Về đất Phật linh thiêng Yên Tử ấy Gửi hồn mình nhẹ bước cõi hư vô Mong dập lửa tình đau âm ỉ cháy Để tâm an giữa cuộc sống xô bồ

Đêm lắng tiếng ì ầm con nước vỗ Giữa tỉnh mê ta chợt thấy bàng hoàng Sông xanh ấy ngỡ như vừa thắm đỏ Bởi ba lần dậy sóng Bạch Đằng Giang

Trong giấc mộng người xưa về thấp thoáng Vẫn thướt tha trong dáng dấp trang đài Miền hư ảo níu ta vào dĩ vãng Quảng Ninh còn giữ lại bóng hình ai?

MỜI BẠN ĐẾN VỚI QUẢNG NINH – Thơ: Bằng Lăng Tím

Mời bạn đến Quảng Ninh tươi đẹp Biển bao la… đất thép thành đồng Sử vàng ghi những chiến công Quảng trường lịch sử nắng hồng chiều vương

Cầu nối nhịp con đường gần lại Ta cùng về thăm bãi cát mơ Tuần Châu chờ đón từng giờ Bạn về ngắm cảnh nên thơ tuyệt vời

Hoàng bôn ngả nắng rơi đáy nước Từng đoàn thuyền xuôi ngược vui sao Cá tôm hải sản ngọt ngào Tình người đất Mỏ ta trao ấm nồng

Đây cửa Lục nơi sông gặp biển Đêm ngàn sao ẩn hiện cuối trời Từng đàn cá mực nhẹ bơi Ánh trăng soi sáng ta ngồi cắm câu

Quảng Ninh đẹp lại giầu bạn hỡi Than vừa ra đang đợi xuất hàng Còi tàu hú gọi ngân vang Những cô thợ trẻ dịu dàng áo xanh.

BẠN ƠI VỀ VỚI QUẢNG NINH – Thơ: Mai Yên

Bạn ơi về với Quảng Ninh Dừng chân ngắm cổng tỉnh mình nguy nga Sừng sững, lộng lẫy, kiêu sa Hiên ngang hoành tráng chở ta tháng ngày

Ai về lòng thiết tha đầyQuảng Ninh nay đã đổi thay từng giờ Hạ Long cảnh đẹp lên thơ Vàng đen vùng mỏ… Vui mùa khắp nơi

Đồng quê tiếng máy reo vui Yên tử lễ hội đông vui rộn ràng Phố phường điện sáng … phong quang Theo lời đảng, Bác… huy hoàng tương lai

Cổng cao vươn đẹp trang đài Ẩn trong sâu lắng tình người, tình quê Ai đi ,ai đến ,ai về Đem theo hồn cổng… miền quê Đông Triều…

VỀ QUẢNG NINH – Thơ: Duyên Nguyễn

Ai đã từng ngắm Hạ Long về đêm Đảo lớn nhỏ mặt nước êm nhẹ sóng Ở nơi đó có rất nhiều hang động Như Thiên Cung, Trinh Nữ rất tuyệt vời

Một bức tranh nhìn đẹp lắm người ơi Hang Sững Sốt, động Tam Cung, Đầu Gỗ Trời ban tặng một địa danh đồ sộ Thế gian này chỉ có ở đây thôi

Bãi Cháy kia sát bờ Vịnh được bồi Nửa ngàn mét ..rộng thời hơn trăm thước Nguyên Mông đó..Trương Văn Hồ xâm lược Trần Khánh Dư đuổi đốt hết tàu thuyền

Xã Yên Công Uông Bí một khuôn viên Núi Yên Tử nhiều chùa chiền di tích Sương bao phủ màn đêm rất tĩnh mịch Ngọn Bạch Vân nơi ấy có Chùa Đồng

Vùng Tuần Châu phía Tây Nam Hạ Long Đảo đất rộng duy nhất lưu phiến thạch Thảm cát trắng mịn ..nước trong xanh ngắt Rừng thông reo đàn chim hát vẫy chào

VỀ VỚI QUẢNG NINH – Thơ: Tạ Thăng Hùng

Anh về thăm thành phố biển mùa thuQuảng Ninh quê em mùa này đẹp quá Hạ Long ơi biển trời xanh êm ả Thăm thẳm trăng thanh gió hát ngọt ngào.

Thị xã Hòn Gai nỗi nhớ cồn cào Nay trở lại ngẩn ngơ cầu Bãi Cháy Lòng tha thiết muốn cùng em ở lại Ngắm mùa thu rơi xuống những con tàu.

Những mẻ than đầu hối hả về đâu Mà bến cảng xôn xao tàu qua lại Khi nắng sớm bình minh vừa thức dậy Hạ Long xanh tàu cá rủ nhau về.

Bãi Cháy, Tuần Châu du khách mải mê Tận hưởng mùa thu nồng nàn gió biển Thăm thắng cảnh Vịnh Hạ Long nổi tiếng Trên con tàu rẻ sóng trắng lao xao.

Đêm mọc lên trên biển những vì sao Là tàu anh, là tàu em rực sáng Đi bên nhau giữa biển trời bát ngát Thả tâm hồn nghe câu hát quê hương.

Muốn ở thật lâu thăm đảo thân thương Thăm Cẩm Phả, Quảng Yên và Móng Cái Thăm Hoành Bồ một thời ta ở lại Với màu xanh áo bộ đội năm nào.

Mỗi lần về lòng cứ thấy nao nao Quảng Ninh ơi, Quảng Ninh thơ mộng quá Mùa thu đến biển chiều rơi rụng lá Níu bước chân du khách chẳng muốn về…

Chiều nay tôi ghé Quảng Ninh Đi xem phong cảnh hữu tình nơi đây Ba Vàng quện dưới trời mây Vãng lai cầu nguyện những ngày cuối thu.

MIỀN QUÊ QUYẾN RŨ – Thơ: Phạm Quang Tuấn

Quảng Ninh giàu đẹp, nghĩa tình Trai thì hào phóng, gái xinh miễn bàn Đã yêu thì rất nồng nàn Đã chơi thì khó ai can…hết tầm

Quảng Ninh người rất thật tâm Trước sau như một, rộng lòng, chỉnh chu Ghét ai thì cũng chẳng thù Quý ai dẫu phải… vay Bu cũng chiều

Quảng Ninh nổi tiếng lãng phiêu Tâm hồn nghệ sĩ, rất nhiều tài hoa Bắc- Nam rạng tiếng danh ca Đến đâu cũng được mặn mà đón chân

Quảng Ninh được tiếng là dân Thông minh, tài giỏi, canh tân, dám làm Dẫn đầu cải cách Việt Nam Đàn ông mạnh mẽ, đảm đang

Quảng Ninh ai đã ghé qua Luyến lưu chẳng muốn dời xa ra về Đàn bà ước được làm thê Đàn ông dẫu bắt làm hề cũng vui

Quảng Ninh mảnh đất quê tôi Ai chưa ghé đến phí đời thanh xuân Dẫu đi khắp chốn tiên trần Chẳng bằng một phút được gần Quảng Ninh.

KỲ QUAN NƠI QUẢNG NINH Thơ: Phạm Quang Tuấn

“Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”

“Ao nhà” hùng vĩ núi non Cỏ hoa ôm ấp, mây vờn nên thơ Ao nhà gương biếc thiên thu Dạt dào sóng hát hời ru đắm lòng

Ao nhà thẳm nước xanh trong Hoàng hôn sóng sánh ánh vàng nắng soi Ao nhà sương trắng buông lơi Mây trôi ngụp lặn giữa trời thanh thiên

Ao nhà lộng gió thoả thuyền Căng buồm mát mái lướt trên sóng ngàn Ao nhà cá lội kín đàn Ngân vang rộn tiếng dô khoan lưới đầy

Ao nhà ai hát mê say Khúc ca hò biển ngất ngây ấm lòng Ao nhà mỗi lúc đêm rằm Cuội, Hằng lặn xuống đáy dòng mẩn mê

Ao nhà cuốn hút bạn bè Năm Châu háo hức tìm về ngất ngây Ao nhà khiến khắp đó đây Vinh danh tuyệt tác trên đời kỳ quan

Ao nhà xưa ấy Phượng, Loan Rồng thiêng sà xuống hân hoan đắm mình Ao nhà ấy đất Quảng Ninh Ai chưa được đến thực tình tiếc ghê

Quảng Ninh mong đón bạn về Thăm quan ngắm cảnh hồn quê- đất, người Chia tay chắc chẳng muốn dời Ước sao gắn mãi kiếp đời nơi đây

Quảng Ninh giờ rất đổi thay Đã vươn chắc cánh vút bay đại ngàn Quảng Ninh hội tụ, toả lan Văn minh, tình nghĩa, nồng nàn, đáng yêu

Quảng Ninh trải thảm sẵn chiều Đón chào bạn đến thả diều ước mơ Quảng Ninh mảnh đất nên thơ Đến rồi sẽ thoả khát chờ ngàn năm

Nào còn gì nữa sao ko Về đây thoả ngắm Hạ Long diệu kì Quê tôi ai đã lần về Con tim yêu dấu khắc ghi suốt đời.CHIỀU THU QUẢNG NINH Thơ: Đức Triển

Ta về thăm đất Quảng Ninh Biển xanh mây trắng lung linh sắc trời Tuần Châu du lịch vui chơi Hạ Long vãng cảnh biển khơi sóng chiều

Ngày thu nắng trải phiêu diêu Hồn thơ lắng đọng giữa chiều sang thu..!QUẢNG NINH QUÊ HƯƠNG Thơ: Danh Tử

Bình minh ngả nơi đầu ngọn gió Để chồi non thảm cỏ tươi mầu Biển vờn với cánh hải âu Hạ Long vẫy gọi đoàn tầu ra khơi

Làn nước biếc xanh ngời cá lội Cảng Vân Đồn sóng nổi từ xa Bên bờ cát trắng hiền hoà Tưng bừng vũ điệu lời ca chẳng ngừng

Chùa Yên Tử không ngưng nắng trải Suối Giải Oan vọng lại tiếng chờ Chung lòng dệt mộng ý thơ Đường Tùng nâng gót sương mờ uốn quanh

Chiều biên giới ngọt lành Móng Cái Dòng Ka Long vẫn mãi dịu êm Đung đưa mái tóc suôn mềm Rượu tình ta uống say thêm đất trời.VẺ ĐẸP QUẢNG NINH Thơ: Phạm Quang Tuấn

Ai về mà ngắm quê tôi Ngắm nơi Rồng hạ, ngắm trời Phật tu Ngắm Vua lưu bút- Bài Thơ Ngắm Moong Cẩm Phả sững sờ vàng đen

Ngắm cầu Bãi Cháy- đàn then Ngắm mênh mông biển sao đêm ánh đèn Chưa đi nghe thấy đã thèm Đi rồi mãn thoả hoá nghiền tương tư

Dẫu tu có hoá thành sư Cũng mong phá giới thiên thu phàm trần.TỈNH QUẢNG NINH Thơ: Tấn Khoa Nguyễn

Tỉnh ven biển nằm thuộc vùng Đông Bắc Nhiều danh lam thật đặc sắc QUẢNG NINH Giáp Trung Hoa phía Đông Bắc biển khơi Tỉnh có cả đồng bằng, đồi núi, đảo.

Vùng du lịch nổi danh tầm thế giới VỊNH HẠ LONG đều muốn tới tận nơi Cảnh hài hoà đá, nước với bầu trời Nằm xem kẽ động, hang rồi bãi tắm.

Với BÃI CHÁY điểm vui chơi tuyệt lắm Bãi biển dài nhìn say đắm tuyệt thay HỒ YÊN TRUNG đồi thông với rừng cây Nơi mát mẻ của những ngày nắng nóng.

ĐẢO QUAN LẠN một màu xanh thông thoáng Biển đẹp xinh bờ cát mịn trải dài Với VÂN ĐỒN biển đảo tuyệt mê say LÀNG CỬU VẠN cảnh tràn đầy tuyệt mỹ.

Đến BÃI TẮM TUẦN CHÂU nơi giải trí ĐỘNG KIM QUY truyền thuyết sử Vua Lê ĐỘNG THIÊN CUNG những nhủ đá say mê Rất nhiều Động đẹp trăm bề thưởng thức.

Với YÊN ĐỨC nơi hợp thành 5 núi Vẫn con lưu bài thơ cổ khắc ghi ĐẢO ĐẦU BÊ, ĐẢO ĐẦU GỖ diệu kỳ Những thắng cảnh QUẢNG NINH là quá tuyệt..!TÂM LINH QUẢNG NINH Thơ: Nguyễn Hữu Lân

Ai ra đất mỏ Quảng Ninh Ghé thăm bao chốn tâm linh lâu đời Ngọa Vân đỉnh núi mây trời Hòa chung tuyến cáp tuyệt vời lên non

Chùa Đồng Yên Tử lối mòn Bước chân lên đỉnh đá hòn chênh vênh Hàng Tùng cổ thụ lênh khênh Ngàn năm còn đó bồng bềnh tán xanh

Hoa Yên, Một Mái đất lành Vua Trần thư thái tu hành chân kinh Một vùng đất phật tâm linh Chùa Lân thiền viện sư sinh tới thiền

Ba Vàng mái uốn cảnh tiên Đầu năm phật tử khắp miền về thăm Chùa Lôi thông đẹp quanh năm Vi vu thông hát bao quanh mặt hồ

Linh thiêng với các tín đồ Cửa Ông đền cổ tiếng hô diệt thù Tướng Trần vang vọng ngàn thu Đánh tan giặc bắc, lời ru thanh bình

Cái Bầu thờ các chiến bình Trấn ải đông bắc coi khinh quân thù Xã Tắc đền cổ ngoại ô Vùng đất Móng Cái bên bờ Ka Long

Tựa như cột mốc dân trồng Trấn yên biên ải coi trông nước nhà Chùa gần cho đến đền xa Mỗi nơi một vẻ đều là linh thiêng

Đầu xuân sắp xếp việc riêng Đi chùa vãn cảnh tổ tiên anh hùng.QUẢNG NINH Thơ: Nguyễn Hữu Lân

Ta lại đi về với Quảng Ninh Non sông gấm vóc đẹp thanh bình Đằng giang dậy sóng thù run hãi Bãi cọc chôn ngầm giặc thất kinh Yên tử linh thiêng là đất phật Thiên cung hoành tráng tựa cung đình Kìa ai ngắm cảnh say sưa thế Hay nhớ du thuyền lượn trắng tinh.SÓNG NƯỚC HẠ LONG Thơ: Bình An Linh Chi

Em về với đất Quảng Ninh Hạ Long non nước hữu tình anh ơi Xanh xanh một dải chân trời Nước trong soi bóng rạng ngời sắc hoa Cười tươi đẹp nét ngọc ngà Hữu tình non nước để mà…Nhớ nhau..!

Những Bài Thơ Hay Viết Về Cảnh Làng Quê, Quê Hương Tôi

Tổng hợp những bài thơ hay viết về cảnh làng quê, nông thôn nghèo, quê hương của tôi.

Những bài thơ miêu tả vẻ đẹp bức tranh làng quê, nông thôn Việt Nam. Dù đi đâu cũng không bao giờ quên được những hình ảnh thanh bình, êm đềm đó. Và làm sao quên được mối tình ngày xanh gắn liền với tình yêu quê hương..

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG TA GỌI VỀ

Thơ: Hảo Trần

Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi

Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu

Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu

Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về

Chân ngập ngừng lội bước tới triền đê

Đàn bướm nhỏ dập dìu hoa dại tím

Nhớ một thời tuổi thơ nhiều kỷ niệm

Gợi ta về với những giấc mơ xưa

Đồng lúa xanh non ngút ngàn nắng mưa

Đất bạc màu mẹ dày công chăm bón

Khom lưng trên đồng cõng bầu trời trĩu nặng

Úp mặt ruộng sâu góp nhặt hạt thóc rơi

Con biết quê nhà vất vả lắm mẹ ơi

Một nắng hai sương đất cằn đồng hạ

Ướt đẫm giọt mồ hôi đong đầy khoai lúa

Thấm một đời câu muối mặn gừng cay

Quê hương mình bao nỗi nhớ đong đầy

Chiếc áo tơi bốn mùa che mưa nắng

Gió lào thổi cuộc đời thêm gánh nặng

Hạt thóc vàng mẹ đánh đổi thanh xuân

Yêu quê mình ta dạo bước bâng khuâng

Bát nước chè xanh, câu hò ngọt lịm

Giọng nói quê nghe nhọc nhằn thương mến

Ta trở về nghe tiếng gọi quê hương..!

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI

Thơ: Bình Minh

Tôi sinh ra nơi miền quê duyên hải

Đất Hải Phòng mê mải cánh buồm nâu

Biển quê tôi rất đẹp và rất giàu

Hoàng hôn đến với một màu tím biếc

Thời gian trôi theo dòng đời hối tiếc

Bên mái trường ta học Viết ngày xưa

Tháng 5 về mùa phượng đỏ đong đưa

Còn nhớ mãi chiều tắm mưa xóm nhỏ

Có nhiều hôm nắng chưa vờn ngọn cỏ

Cùng bạn bè theo gió thả diều quê

Bao năm rồi trong nức nở tái tê

Tìm ký ức đam mê ngày xưa ấy

Thời gian trôi như một dòng sông chẩy

Xa mất rồi ai tìm thấy được chăng

Nơi quê cũ ơi tình sâu nghĩa nặng

Tuổi thơ nào say đắm của ngày xưa …

BÀI THƠ: TÌNH QUÊ

Thơ: Bình Minh

Nhớ không em thuở ấu thơ ngày ấy

Mình bên nhau khi diều giấy bay cao

Tuổi thơ xưa bên nỗi nhớ cồn cào

Còn mãi mãi đi vào trong kỷ niệm

Thời gian trôi những tháng ngày màu nhiệm

Vẩn vơ hoài còn ẩn hiện trong ta

Dù đi đâu anh vẫn nhớ quê nhà

Nhớ tuổi thơ những chiều tà bóng xế

Quê hương ơi tuổi thơ là như thế

Là chiều tà bóng xế thả diều quê

Bên bạn bè và những nỗi đam mê

Anh nhớ mãi câu thề thời thơ dại

Em đùa anh bao giờ mùa hoa cải

Nở hoa vàng ta phải chuyện trầu cau

Tuổi thơ ơi bên kỷ niệm úa nhàu

Còn nhớ mãi một màu tình quê cũ.

CHIỀU QUÊ Thơ: Chử Văn Hòa

Chiều quê hương lúa thơm nồng

Hoàng hôn trải nắng trên sông ráng chiều

Hồn nhiên thả những cánh diều tuổi thơ

Từng đàn bò bước nhởn nhơ

Đủng đà đủng đỉnh bên bờ tre xanh

Môi trường cuộc sống trong lành

Chiều quê là một bức tranh yên bình.

BÀI THƠ: NHỚ LẮM QUÊ HƯƠNG

Thơ: Huyền Thư

Nhớ làm sao, tiếng võng giữa trưa Hè

Tiếng kẽo kẹt, ôi nghe mà thương lắm

Lời ru mãi, ngàn đời sau vẫn ấm

Mái tranh nghèo, sâu đậm…nghĩa tình xưa

Gió thổi về, theo giọt nắng đong đưa

Mây lướt nhẹ, từng cơn mưa…vội vã

Cau lại thắm, vườn trầu thêm xanh lá

Đã đến mùa, ra cấy mạ….đi thôi ‼

Chân lấm bùn, thân ướt đẫm mồ hôi

Hồn thanh thản, cuộc đời…không lo nghĩ

Đêm khuya vắng, tiếng côn trùng non nỉ

Như dặn lòng, bền bỉ…với thời gian

Những hoàng hôn, mờ nhạt khói sương tan

Dừa soi bóng, trăng vàng….in đáy nước

Quê hương đó, bao giờ ta tìm được

Đến bao giờ, dừng chân bước….tha phương.

BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 1

Thơ: Hoa Chu Van

Đã lâu lắm hôm nay tôi trở lại

Về thăm quê nhớ mãi tuổi ấu thơ

Trên con đường xưa ngày nhỏ mộng mơ

Mà đến nay bây giờ sao nhung nhớ

Gió rung cây rì rào như hơi thở

Nét đẹp quê hương giữ ở trong tim

Bến nước cây đa hồi bé trốn tìm

Tái hiện lại như cuộn phim quá khứ

Nhớ bạn bè xưa cùng bao nét chữ

Ngày ra trường lưu giữ ước mơ xanh

Hè nắng chói chang lưu bút trao dành

Cất giữ mãi giờ đã thành kỷ niệm

Về thăm quê làm lòng ta xao xuyến

Bao nhiêu năm lưu luyến bồi hồi

Mà thời gian lặng lẽ thế cứ trôi

Và tất cả trong tôi còn nhớ mãi

Với quê hương tình yêu dành kết trái

Cho con người mang lại những niềm vui

Bao yêu thương và chia ngọt sẻ bùi

Quê hương đó buồn vui ai cũng nhớ.

BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 2

Thơ: Hoàng Minh Quân

Ai trong đời không gợi nhớ quê hương?

Bao vấn vương những niềm thương trăn trở

Chốn hoang sơ ấu thơ thời lầm lỡ

Vẫn quay đều trong nhịp thở bụi trần gian.

Quê hương là gì trong cơ cảnh lầm than,

Một bức tranh dệt thêu niềm hy vọng?

Dẫu đi xa vẫn nhớ hoài cô đọng

Dấu can qua cơn bĩ cực trăm bề.

Quê hương nào nuôi lớn những đam mê,

Những nhiêu khê những tái tê hoài niệm?

Để hôm nay vững bài ca chiêm nghiệm..

Nốt thăng trầm cho một phút thăng hoa!

BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 3

Thơ: Sinh Hoàng

Quê hương mưa nắng hai mùa

Có dòng sông nhỏ hàng dừa xanh xanh

Quê nghèo vách đất mái tranh

Chiếc xuồng ba lá đêm trăng bến ngoài

Ngọt bùi no đủ sắn khoai

Dẽo thơm hạt gạo nuôi ai nên người

Cây lành trái ngọt xanh tươi

Má hồng môi thắm rạng ngời gái quê

Lúa mùa duyên thắm, tình quê dạt dào

Quê hương hai tiếng ngọt ngào

Quê hương yêu dấu khắc vào trong tim.

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG NHỚ MÃI TIẾNG GÀ TRƯA

Thơ: Giọt Buồn Không Tên

Quê hương ơi tôi nhớ nguời da diết

Bao năm rồi mãi biền biệt trời xa

Vẩn trong tôi một nỗi nhớ quê nhà

Nhớ lời Mẹ ru thiết tha cánh võng

Tiếng gà trưa sao mãi còn lắng đọng

Hàng cau xanh hoài vọng xoã tóc thề

Cơn gió nào nghe dịu mát chiều quê

Đàn trâu béo bên triền đê nhai cỏ

Dưới bến sông rộn ràng bầy trẻ nhỏ

Tiếng cười vui vang khắp ngõ quê làng

Những mái đầu ngụp lặn dưới nắng chang

Nghe xao động mơn man trên sóng nước

Nhà Mẹ nghèo nép mình bên tán đước

Vệt khói lam tỏa mượt mái tranh chiều

Mẹ gầy gò trong dáng nhỏ liu xiu

Ơ kho quẹt bửa cơm chiều ngon lạ

Tôi lớn lên trong tháng ngày vất vã

Nhớ lời ru nghe thương quá tiếng gà

Nhưng vì nghèo đành phiêu bạt nơi xa

Thân trôi nỗi bôn ba nơi xứ lạ

Mãi trong tôi quê hương là tất cả

Vẩn thiết tha một nổi nhớ quê nhà

Nhớ Mẹ già mòn mõi đợi con xa

Dù mắt mẹ giờ chỉ là đêm tối

Quê hương ơi con nợ lời xin lỗi

Con sẽ về đừng giận dỗi Mẹ ơi.!

BÀI THƠ: LÀNG QUÊ TÔI

Thơ: Nguyễn Quang Định

Chiều nhạt nắng làng quê mát rượi

Hàng cây xanh gió thổi rì rào

Trên đồng có một chú trâu

Đang mải cúi đầu… gặm ngọn cỏ xanh.

Mái nhà tranh… bên bờ nương ruộng

Hàng cây che bóng xuống quanh nhà

Thu về muôn tiếng chim ca

Câu hò điệu ví đậm đà tình quê.

Đã lâu lắm chưa về thăm lại

Nhớ xóm làng cùng mái nhà tranh

Nhớ cha nhớ mẹ sinh thành

Bà con bè bạn xung quanh xóm nghèo.

Tôi cứ mãi chạy theo cuộc sống

Lo đi tìm ước mộng tương lai

Cũng mong sẽ tới một ngày

Về quê gặp gỡ bắt tay mọi người.

ĐỒNG DAO QUÊ HƯƠNG

Thơ: Bằng Lăng Tím

Ta tìm về nghe câu hát đồng dao

Con đò nhỏ cắm sào nơi bến đợi

Thu đã mãn thêm một mùa gặt mới

Tình quê hương vời vợi nhớ trong lòng

Cò gọi đàn nghiêng cánh vỗ triền sông

Từng con sóng bềnh bồng xô nhè nhẹ

Bao kỷ niệm môt thời ta thơ bé

Tiếng mẹ yêu khe khẽ hát ru hời

Lũ mục đồng ngày mải miết rong chơi

Đêm đốt lửa sáng trời thi hát hội

Nhạc rộn rã tưng bừng vui suốt tối

Sáo ngân vang ai thổi lúc bổng trầm

Ta tìm về nghe lại khúc thanh âm

Trâu gõ mõ lặng thầm nhai cỏ mật

Hương lúa thoảng thấm tình yêu của đất

Bài đồng dao mãi hát đến bây giờ.

THƠ LỤC BÁT: QUÊ NHÀ

Thơ: Chung Mai

Quê nhà biết mấy thân thương

Bến sông thửa ruộng con đường đã qua

Vui đùa cùng bạn trong ta trải dài…

Đàn trâu lững thững bước ngoài bờ đê

Cỏ non thích thú mải mê gặm hoài

Đống rơm từng sợi vàng dai

Mẹ gà lục cục trống choai bới mồi

Nhiếp con ngơ ngác xem thôi

Diều hâu liệng mãi thấy mồi sà ngay

Trẻ con cũng thích nơi này

Trốn tìm đuổi bắt mê say cả chiều

Mẹ nhìn mấy đứa mắng yêu :

Cởi trần rặm lắm ngứa nhiều đấy nghe

Kẽo cà kẽo kẹt rặng tre gió lùa

Góc vườn khóm mía lá khua xạc xào

Đông về cái lạnh hanh hao

Co ro buốt giá chạm vào ổ rơm

Sắn khoai độn lẫn hạt cơm

Vẫn ngon vẫn dẻo vẫn thơm đến giờ

Ước gì là mãi dại khờ trẻ con

Ước gì ta mãi mãi còn bé thôi .

Cập nhật thông tin chi tiết về Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Cần Thơ trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!