Xu Hướng 12/2022 # Chùm Chuyện Vui Xứ Nghệ / 2023 # Top 17 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Chùm Chuyện Vui Xứ Nghệ / 2023 # Top 17 View

Bạn đang xem bài viết Chùm Chuyện Vui Xứ Nghệ / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Chen chắc mại toát mồ hôi mới kiếm được ghế ngồi. Nhét cấy bị xuống khu ghế cho chắc ăn khỏi bị chen lấn chết mất vịt.

Một bà tra mắt kèm nhèm khung có ghế, ngồi vầy trước mặt ôông nớ. Bà đặt cấy bị trên có bó rau muống trước mặt. Xe chạy một lúc bà chộ dới háng ôông ló ra cấy trôốc dài dài mổ rau muống của bà ăn. Bà lẩm bẩm:

– Gớm, cấy thứ ni mềnh chộ đã nhiều mà dừ mới biết hắn cụng ăn rau muống!

10 nháy

Hai enh ả nhiêu nớ đi tham quan một trang trại nuôi ga. Ngài chủ trại giới thiệu một con ga trôống rất đẹp và nói: – Từ sáng đến giừ hắn đạ nháy 10 nháy rồi đó.

Ả gấy bẹo vô hôông nhôông, nguýt một cấy rồi mỉa mai:

– Chộ chưa….!

Enh nhôông liền kéo gấy lại lộ ôông chủ trại ga rồi hỏi:

– Hắn mần chuyện nớ với một hay 10 con mái?

Ông chủ trại điềm nhiên trả lời:

– Dĩ nhiên là với 10 ả mái mơ.

Enh nhông quay sang gấy nháy mắt một cấy rồi nói:

– Chộ chưa? Có 10 “mái mơ” thì tui cụng…

Khải lầm khu

 

Hồi nớ, nghe loa kêu túi có phim về xạ là rủ chắc lùa tru bò về sớm. Cơm mẹ nấu mới chín tới, xúc nửa đọi vừa thổi vừa ăn. Ménh đầu tiên nót vội, hắn nóng ran từ mồm xuống tận rọt non. Xong rồi, hú cả bầy trenh chắc chạy.

Vé vô cựa kẻ nậy một hào, con nít năm xu. Một ngài nậy được kèm một đứa con nít. Xin mại nỏ ai dắc vô, bọn tui rủ chắc chui rào.

Xung qoenh bại rào mắt cáo bằng tre chẻ tư, buộc nẹp bằng lạt tre. Tui có sáng kiến là khoét bôộng, chui khu vô trước để lợ cenh bại bắt được thì nói chui ra. Vì chộ chui vô họ quất roi mót vô khu đau lắm.

Vô troong bại, bọn con nít thì đòi chắc, mấy enh ả thanh niên thì chen chắc.

Đèn túi thui, trăng sáng lờ mờ, chộ một enh thò tay rờ khu o bên cạnh. O nớ quay sang hỏi:

– Enh mần cấy chi rứa?

– Khu tui ngá, tui khải – Enh nớ trả lời tỉnh queo.

– Răng enh khung khải khu enh mà khải khu tui – o nớ quạu lại.

Enh nớ thụt tay rồi nói:

– Ờ, rứa đây khu o hả, tui tưởng khu tui. Khung trách chi khải mại nỏ đạ ngá…

   

Những Bài Thơ Hay Về Xứ Nghệ / 2023

“Ai ơi cà xứ Nghệ, Càng mặn lại càng giòn Nước chè xanh xứ Nghệ Càng chát lại càng ngon… Khoai lang vàng xứ Nghệ Càng nhai kĩ càng bùi Cam xã Đoài xứ Nghệ Càng chín lại càng tươi… Ông đồ xưa xứ Nghệ Càng dạy chữ càng nhiều Tính tình người xứ Nghệ Càng biết lại càng yêu…

Ai ơi vô nơi đây

Xin dừng chân xứ Nghệ

Ai ơi qua nơi này

Xin dừng chân xứ Nghệ…

Ăn xứ Nghệ ăn đậm

Đã nói, nói hết lòng

Đất này bền nghĩa bạn

Đất này tình thủy chung…

Tình xứ Nghệ không mau

Nhưng bén rồi sâu lắng

Quen xứ Nghệ quen lâu

Càng tình sâu nghĩa nặng”…

Bắt Đầu Yêu

Tau ở nhà tau tau nhớ mi Nhớ mi nên phải bước chân đi Không đi mi nhủ”răng không đến?” Đến mi lại nhủ “đến mần chi”? Mần chi tau đến mần chi được? Mần được thì tau đã mần chi

Xứ Nghệ Nỗi Niềm Người Xứ Nghệ Tiếng Nghệ Tản mạn trên dòng Sông Lam Sự tích con Cá gỗ CON SẼ VỀ (Sưu tầm, không rõ tác giả) VẮNG MẸ CON KHÔNG DÁM VỀ NHÀ

Nhưng Mẹ ơi , nếu bây giờ con Về Ai ra sông rửa vội nắm chè, Ai chạy đi khoe con về khắp xóm,

Mẹ đã đi rồi Con như một người thừa Có thể là tất cả vẫn như xưa, Vại nhút, vại dưa, cái bàn cái tủ, Chúng đứng đó làm sao con ăn, con ngủ, Khi Mẹ không còn trong ngôi nhà mình

Đến bao giờ con có thể làm ngơ Khi bước vào nhà mình mà không oà khóc, Đã bao đêm con nằm trằn trọc, Muốn về quê nhưng sợ gặp lại nhà mình. Võ Thanh An (Võ liệt -Thanh Chương – Nghệ An)

* Đuồi thủ cá là làng Văn phú (thanh chi), cù lao sông rộ, nơi sông rộ gặp sông lam

NHỚ TIẾNG GỌI ĐÒ NƠI BẾN RỘ… CON ĐI ! (Bài thơ sưu tầm không rõ tác giả)

Có phải vi mẹ sinh con trên một bến đò

Nên cuộc sống hôm nay con ngược xuôi nhiều chỗ

Từ bãi cát lún chân bên bờ con sông Rộ

Con đã đi muôn dặm đất trời

Đã gặp bao con sông và tiếng gọi đ ò ơi !

Nghe thân thiết nhớ về ngồi nơi bến cũ

Gặp con nước dâng đầy, con lại lo mùa lũ.

Sông quê bây giờ, bờ cát ngập chưa ?

Kháng chiến thành công, đất nước đẹp màu cờ

Con đang ước chiếc cầu bắc qua Rú Nguộc

Con lại trở về những nẻo đường thân thuộc

Đi qua cầu, nhắc tiếng gọi. đò ơi !

Nhìn mặt sông dưới chân, nước chảy xanh ngời

Thuyền tấp nập, căng buồm lên chở quặng.

Có ai ngờ hôm nay chúng con lại hành quân lên Xứ Lạng

Giặc phá cầu chìm dưới dòng sâu

Trong đêm khuya chúng con phải bắc tạm chiếc cầu

Khi đặt chân lên nhịp đầu, con lại nhớ về bến Rộ

Nhớ Con sông quê, nhớ tiếng gọi đò, nhớ mẹ !

Lo trận gió Lào, cơn lũ, tóc mẹ bạc thêm

Mẹ vẫn chưa yên, được thấy bóng thuyền

Nơi con vẫn bằng mơ bắc chiếc cầu qua Rú Nguộc

Con lại đi, lại đi, như thuở xưa nơi rừng măng rừng khộp

Cùng bạn bè lên biên giới, con đi !

Lại qua những bến sông mặt nước rầm rì.

Nghe vẳng tiếng gọi đò xao xuyến.

Chồng Nghệ Lấy chồng xư Nghệ

Dù đã được anh dặn dò chu đáo và kỹ lưỡng trước khi về thăm quê, em vẫn nhiều phen dở khóc, dở cười trước những tình huống không có trong “bài giảng” của anh.

Chuyện khó nói đầu tiên là cái toilet. Gọi là toilet cho oai chứ nó chỉ được quây bằng bốn tấm cót cao ngang ngực, gió lộng bốn bề. Ngồi trong đó mà cứ đưa nguyên bản mặt ra ngoài, mắc cỡ gần chết. Đã vậy, bà con đi qua đi lại thấy cô dâu mới còn dừng lại… chào hỏi rất chi rôm rả và nhiệt tình.

Khó nói thứ hai là chuyện tắm. Nhà không có phòng tắm, em cứ phải đợi tối mịt mới lò dò ra giếng, mặc nguyên quần áo mà xối ào ào. Giếng nằm giữa vòm tre trúc um tùm, em vừa xối vừa run. Run vì gió lạnh đã đành. Em còn run vì… sợ ma nữa. Vợ chồng có lúc cãi nhau vì những chuyện bên nhà chồng.

Chuẩn bị cho chuyến ra mắt lần này, em đã cố tập nghe và hiểu chất giọng trọ trẹ quê anh. Vậy mà ngay bữa tối đầu tiên ở nhà chồng, khi mẹ bảo em “lấy cho mạ cái nắp bờn”, em đã ngớ người ra. Hóa ra, ngoài những thứ ngôn ngữ trong sách vở, còn có một thứ ngôn ngữ chỉ dùng riêng trong nhà do kỵ húy. Những tên gọi trùng với tên của những người lớn tuổi đã khuất phải được nói trại đi để tỏ lòng tôn kính. Và thế là em học được từ mẹ và anh những từ thật ngộ: nắp bờn là nắp bàn (nắp nồi), “con càng” chính là “con kiến”, “hũ tao “đích thị là “hũ tiêu”… Dù vậy, quê chồng trong mắt đứa con gái thành phố như em là một thế giới mới, đầy những khám phá thú vị và hấp dẫn.

Em đã vui như đứa con nít khi theo mẹ ra chợ. Chợ quê, nghèo mà đầm ấm nghĩa tình. Tôm cá nhảy lách tách trong những rổ tre lấm bùn. Rau trái tươi xanh, mỡ màng. Những người bán hàng thuần hậu, chất phác. Em chọn mua một miếng mít tươm mật và bật cười khi thấy người bán ra giá tám trăm đồng. Nhận hai trăm đồng thối lại được gói kỹ trong mấy lần áo sờn bạc của o bán hàng, em nghe cay nơi khóe mắt. Về thành phố, em biết làm gì với hai trăm đồng? Mẹ còn dẫn em đi thăm ruộng và dạy em cả cách làm phép đuổi chuột trên đồng. Cầm cây roi tre vung vẩy đi quanh thửa ruộng, em vừa đi vừa lẩm bẩm câu thần chú dọa nạt: “Chuột nhỏ chuột to, có mang con so, thèm ăn thịt chuột” (mẹ bảo làm vậy ông Tý sẽ sợ mà không cắn lúa). Bàn chân trắng mịn của đứa con gái thành phố e dè bấm xuống mặt bùn mịn mượt, nghe lòng dậy lên một thứ tình cảm gắn bó ruột rà.

Còn nhiều thứ lắm mà “giáo trình” của anh quên không nói tới. Em đã kinh ngạc biết mấy khi thấy người nông dân đang tất tả với gánh lúa oằn vai vẫn cố dừng lại giữa đường, chỉ để nhặt một bông lúa rụng. Em đã nao lòng khi thấy ba anh loay hoay ngồi tháo cuốn lịch bốn tờ để phát cho hàng xóm mỗi người một tờ “dán cho đẹp nhà”, trong khi những cuốn lịch biếu ở cơ quan em nằm lăn lóc cả năm chẳng ai thèm rờ tới. Em sẽ nhớ mãi khuôn mặt ngời sáng và nụ cười hàm ơn của bác hàng xóm khi nhận từ em tờ lịch có in hình nhành mai rực rỡ, dù đó chỉ là tờ lịch lẻ bầy. Có vẻ như em đang bắt đầu học những bài học vỡ lòng từ cuộc sống – những bài học giản dị, chân tình mà sâu sắc, khó quên.

Kỳ nghỉ qua thật nhanh. Ngày về lại thành phố, em đã có cả một kho chuyện để kể cho bạn bè. Trong ví em vẫn còn ép phẳng phiu hai trăm đồng – tờ giấy bạc thấm mồ hôi của một vùng quê nghèo khó. Và trong máy ảnh của em có nguyên một file ảnh rất ngộ nghĩnh, được chộp bằng con mắt háo hức của đứa con gái thành phố lần đầu về quê: những nụ cười nông dân hồn hậu; bàn tay chai sần nâng niu bông lúa nhặt được giữa đường; cái góc bếp ám khói và cọng khói chiều lơ lửng, thanh bình…

Chập chờn ngủ vẫn nhận ra xứ Nghệ

Tiếng xe lăn khó nhọc dọc miền đồi

Trong hơi gió nghe mặn mòi muối biển

Bụi con đường đất đỏ, thấm mồ hôi

Nơi cây cỏ cũng cỗi cằn, khắc khổ

Tựa vai vào vách núi đỡ thiên tai

Mặt gió nóng,lưng đã là bão lụt

Cơm độn khoai đắp đổi tháng năm dài

Tiếng mộc mạc nhận ra người xứ Nghệ

Đi muôn nơi, giọng nói vẫn quê nhà (Trừ bọn mất gốc).

Bền chí lớn, chịu nhọc nhằn lam lũ

Trên đất nghèo mơ sải cánh bay xa

Sống tằn tiện, chắt chiu từng hạt muối (cá gộ)

Cần hy sinh, hiến hết cả gia tài

Người xứ Nghệ rạch ròi yêu với ghét

Đã hứa rồi, chẳng một chút đơn sai

Đi tìm nhận đồng hương trên đất khách

Cứ ngỡ như gặp bạn cũ lâu ngày

Một bát gạo cũng sẵn lòng san sẻ(Mần chi phải ai cũng rứa )

Chim thêm đàn, tay nối những bàn tay

Thật kỳ lạ, mảnh đất cằn xứ Nghệ

Mỗi cổng làng thành trang sử biên niên

Nơi đòn gánh gồng hai đầu đất nước

Nơi sinh ra những hào kiệt, thánh hiền.

TIẾNG LÒNG

Tuổi thơ tôi không có dòng Lam

Không có Truờng Thi, Truông Bồn, Rú Quyết

Không biết đến “răng” là “sao” nữa

“Mô” là “đâu” theo cách nói thông thuờng

Chỉ nghe trên Tivi, đài, báo

Nói về những trận lũ năm nào

Và đâu đó vang vang câu ví dặm

“Giận mà thuơng” sao mà da diết thế

Ngày đầu tiên tôi vào đại học

Mới lần đầu nghe thằng bạn giường trên

Hỏi mần răng mi buồn như rứa

Không hiểu gì nhưng thấy thân thuơng

Tháng năm qua đi…..

Tôi càng hiểu càng thêm yêu, thêm nhớ

Dẫu chẳng phải quê mình nhưng da diết, khôn nguôi

Và trong tôi tâm hồn là xứ Nghệ.

MIỀN TRUNG, MƯA

Mưa như trút nước trời mờ đục

Đường vắng người qua cảnh hắt hiu

Cây buồn đứng lặng im xơ xác

Mái rạ trễ tràng mưa liêu xiêu

Líu ríu chân trần dáng nhỏ nhoi

Dầm mưa quần áo bó thân người

Mặc mưa gió quất run giá rét

Mòn mỏi từng qua với đất trời

Nặng trên vai mẹ đôi giành nhỏ

Mấy mớ rau lang mấy bước xa

Mưa dầm trĩu nặng theo chân mẹ

máu giữa tim con cũng nhạt nhoà.

KHÔNG ĐỀ

Đàm Huy Thông

Áo em trắng mấy mùa trăng thiếu nữ

Thêm một phen tôi hen lại không về

Em hờn giận hay là mong nhớ?

Giọt nắng vuông tròn buổi ấy triền đê

Giờ ở quê mình hồng bếp lửa

Tôi còn như lửa ở tim em?

Giọt mưa nào len vào nỗi nhớ quê

Nhớ góc chợ chiều con con, bến đò vắng vắng

Giờ ở quê con gái lấy chồng sớm lắm

Nhớ một lần em nói xa xôi

Tôi hen không về em có nhớ tôi?

Còn hờn giận hay là em đã?

Đắng lòng mây những giọt mưa mùa hạ

Đời rất đời, thơ lại rất hư không

Tôi hen không về em có mong?

Áo em trắng mấy mùa trăng thiếu nữ.

ÁO TƠI

Hà tĩnh quê tôi

Người nông dân

Bốn mùa áo tơi quen thuộc

Cha ra đồng cày cuốc

Nắng tháng bảy đỏ đồng thiêu đốt

Áo tơi làm mái hiên che nắng rát lưng người.

Tháng mười một, mẹ xoay áo tơi

Che ngọn gió heo may lùa khỏi buốt.

Người chồng ngủ trần mình trên chõng

Vợ thường chồng kéo tơi đắp thế chăn.

Đứa trẻ cắp sách đến trường

Những chiếc áo tơi biết đùa biết nghịch,

Lúp xúp chạy trên đường làng uỳnh ụych

Tay xách ống bơ than vừa nhảy vừa quay.*

Những chiếc lá nón già lợp thành hình trụ

Mà che được cả trời bão tố,

Thách đố cả mặt trời hừng hực lửa,

Và những ngọn heo may

Như muốn cắt thịt người.

Phiên chợ đường xa,

Áo tơi là giường để nghỉ ngơi

Lúc gồng gánh đường trường mệt mỏi;

Rồi lại biến thành mâm bàn lúc người đói

Trải áo tơi bày cơm nắm muối vừng;

Đến cả con trâu đêm đông;

Cũng được người nông dân khoác áo tơi vào cổ

Trâu cũng cần sức để cùng người gian khổ

Chắt chiu từng hạt lúa ngô.

“Hà Tĩnh – dân áo tơi”

Người xứ khác nhạo cười

bởi vì nguời ta chưa biết

Về cái rét cắt da và những ngọn gió lào khô rát

Mà nên ân tình cái gọi – Áo tơi

NHỚ VINH KÝ ỨC Nhà thơ: Nguyễn Huy Hoàng Quê quán: Can Lộc – Hà Tĩnh

Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Xứ Kinh Bắc / 2023

Tổng hợp những bài thơ hay viết về tình yêu quê hương và văn hóa xứ Kinh Bắc. Kinh Bắc là tên gọi xưa cũ về địa danh nằm ở phía Bắc nước ta. Văn hóa xứ Kinh Bắc nổi tiếng với: Dân ca quan họ, lễ hội Gióng,… Có nhiều di tích lịch sử nổi tiếng như: đền Sóc, Tây Yên Tử, chùa Phật Tích, chùa Dâu, chùa Vĩnh Nghiêm, Cổ Loa, đền thờ Hai Bà Trung,…

BÀI THƠ: NHỚ VỀ KINH BẮC

Tác giả: Hoa Chu Van

Hàng năm cứ đến tiết xuân

Ai về kinh bắc bước chân nhẹ nhàng

Nghe bài hát đón xuân sang

Dân ca quan họ rộn ràng nơi đây

Niềm thương nỗi nhớ vơi đầy

Sông Cầu nước chảy bóng mây vờn bờ

Quê hương Kinh Bắc mộng mơ

Giao duyên đối đáp trông chờ say mê

Em buông vạt áo bốn bề tứ thân

Tưng bừng đất nước vào xuân

Hội Lim anh nhớ những lần gặp nhau

Thơm nồng vị nặm đậm mầu hồng tươi

Trầu têm cánh phượng em mời

Em trao kỷ vật một đời cho anh

Giao duyên xe kết tác thành

Liền anh liền chị ngọt lành say mê

Sang năm đến đón phu thê một nhà

Hồng tươi đào thắm nở hoa

BÀI THƠ: GẶP EM NƠI LỄ HỘI

Tác giả: Thơ và Tình

Gặp em nơi chốn đông người quá

Chỉ kịp nhìn nhau một phút thôi

E thẹn lườm anh rồi vội vã

Gót sen tung tẩy ở chân đồi

Hội Lim làng xã mở năm nay

Rộn rã làng quê, cả mấy ngày

Duệ Khánh, Lộ Bao đầy đủ hết

Lũng Giang, Đình Cả cũng vừa đây

Đi theo liền chị suốt mấy ngày

Nghe tiếng mà chưa gặp đã say

Em cứ lã lơi cùng mấy chị

Liền anh xao xuyến giáng hao gầy !

Câu hát giao duyên lời giã bạn

Thôn Đông bịn rịn với thôn Đoài

Làng nước cuốn cờ sau lễ hội

Nán lại chờ nhau dưới khóm mai

Xin được cùng em một đoạn đường

Má phấn môi hường đã thấy thương

Mai mốt anh sang bên Đình Cả

Gửi nốt cho mình hết vấn vương !

BÀI THƠ: SANG KINH BẮC

Tác giả: Đồng Kế

Anh buồn hứng nỗi bơ vơ đem về

Còn bao vướng bận câu thề … đa mang

Gió đùa xô chiếc thuyền nan

Câu “Người ơi” hát dở dang bao đời

Mà nghe muốn nuốt từng lời

Giọng em trong vắt ngọt mời vút lên

Miếng trầu cánh phượng em têm

Ăn vào say mãi đến mềm ruột gan

Bao giờ lại hẹn nhau sang

Để ta thiếp thiếp chàng chàng có nhau

Lơ thơ nước chảy sông Cầu

Chia tay trong dạ nỗi sầu đầy vơi

Dùng dằng những hạt mưa rơi

Có thương có nhớ … người ơi … đừng về!

BÀI THƠ: GỞI VỀ MIỀN QUAN HỌ

Tác giả: Mai Trúc

Gởi câu thơ qua miền quan họ

Phía chòng chành dải nón quai thao

Lúng liếng tràn điệu hát ngọt ngào

Nụ tầm xuân gọi bình minh thức

Xuôi sông Cầu về miền Kinh Bắc

Qua cầu dải yếm để tìm nhau

Chiều tràn sóng, thuyền thơ nghiêng ngả

Trong câu hát cánh cò bay lả

Miếng trầu cánh phượng đỏ cả lòng

Lời thơ rơi giữa mênh mông

Mới gặp đây sao đành giã bạn

Chưa kịp cùng em lên quán dốc

Đêm xuân vồi vội mảnh trăng non

Câu thơ buộc câu hát ví von

Còn em buộc hồn tôi vào quan họ.

BÀI THƠ: VỀ KINH BẮC XƯA

Tác giả: Dạ Khúc

Trở về Kinh Bắc một chiều say

Say người, say rượu, say Quan Họ

Say cả con tim với đất này

Ta đã về đây Kinh Bắc ơi!

Một chiều đông sương gió tơi bời

Biên thùy vó ngựa quân Nam réo

Giặc Tống kinh hoàng thây xác phơi

Ta đã về đây với nước non

Đông Đô xưa mấy thuở vàng son

Dấu Tích Cha Ông oai hùng quá!

Lối cũ rêu phong vẫn chửa mòn

Quan Họ ai ca giữa trời chiều

Cho lòng lữ khách bớt cô liêu

Áo the chen nón quai thao ấy!

Đọng lại trong ta biết mấy điều

Ta về Kinh Bắc nhớ Hoàng Cầm

“Bên kia Sông Đuống” người còn không?

Một chiều đông lạnh ta đâu lạnh

Ngâm lại bài thơ ấm cả lòng.

BÀI THƠ: DUYÊN KINH BẮC

Tác giả: Xuân Phong

Dập dìu liền chị liền anh

Bắc Ninh tình lắm, anh càng tình hơn

Bên em anh mới tỏ tường chữ “Yêu”

Têm trầu cánh phượng – nên duyên

Ao dài khăn đóng ! Mạn thuyền người ơi

Người ơi sáng nhớ chiều chờ

Bắc Ninh xuân đậm chữ tình

Xuân này càng đậm chúng mình nên duyên.

BÀI THƠ: VỀ KINH BẮC

Tác giả: Hồ Thanh

Trở về Kinh Bắc một chiều say

Say người, say rượu, say Quan họ…

Say cả con tim với đất này.

Ta đã về đây Kinh Bắc ơi!

Một chiều đông sương gió tơi bời

Biên thùy vó ngựa quân Nam réo

Giặc Tống kinh hoàng thây xác phơi.

Ta đã về đây với Nước non

Đông đô xưa mấy thuở vàng son

Dấu Tích Cha ông oai hùng quá!

Lối cũ rêu phong vẫn chưa mòn?

Quan họ ai ca giữa trời chiều

Cho lòng lữ khách bớt cô liêu

Áo the chen nón quai thao ấy

Đọng lại trong ta biết mấy điều

Ta về Kinh bắc nhớ Hoàng Cầm

“Bên kia sông Đuống” người còn không?

Đất trời có lạnh ta đâu lạnh

Ngâm lại Thơ xưa ấm cả lòng.

Những Mẫu Chuyện Cười Vui / 2023

=== Trên xe buýt đông nghẹt hành khách, bỗng có người hỏi to: _Có ai làm rớt một xấp giấy năm trăm ngàn cột day thun đỏ ko? Sau vài giây có nhìu người la lên: Của tui! Của tui đó! Người vừa hỏi tỉnh bơ: Tui lụm được cọng dây thun đỏ nè

=== Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ free, sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận đước 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn, một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza, một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được free, sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VNam đang đứng chờ! ……..

=== Một ông chồng nghi bà vợ mình bị lãng tai bèn quyết định thử nghiệm. Ông chồng khẽ khàng đứng sau lưng bà khoảng mười mét và gọi: – “Mình ơi! Mình có nghe rõ không?” Bà vợ không trả lời, thế là ông chồng bèn tiến tới gần khoảng cách sáu mét rồi lại gọi: – “Mình ơi! Mình có nghe rõ không?” Bà vợ vẫn chẳng ừ hử. Ông chồng bèn đi đến chỗ cách bà còn ba mét hỏi: – “Mình không nghe gì hết hả?” Bà vợ đáp: – “Có chứ! Lần này em trả lời là lần thứ ba rồi đấy!”

=== Trên 1 chuyến tàu: có 1 người phụ nữ xinh đẹp, 1 bà già và 3 người đàn ông. Khi đi qua đường hầm, bỗng có tiếng “chút!” rồi “bốp!” vang lên. Bà già nghĩ “Bọn trẻ bây giờ ghê thật!”, cô gái nghĩ “Sao bà già ấy được hôn mà mình không được nhỉ?”, người đàn ông thứ nhất nghĩ “Tí nữa qua đường hầm sau mình sẽ hôn tiếp!”, người đàn ông thứ 2 nghĩ “Đứa nào mà hôn tao nữa thì tao tát cho gãy hết răng!”, còn người đàn ông thứ 3 nghĩ “Khốn khiếp! Tao mà biết thằng nào tát tao thì tao đập cho vỡ mặt” !!!!

=== Trong cuộc thi Phụ nữ thế kỷ 21 có một câu hỏi dành cho thí sinh: “Theo em, người đàn ông của thế kỷ 21 phải là người như thế nào?” Thí sinh Mai Khôi, một nữ ca sĩ đa tình, vẫn được lăng xê là “Lolita”, “Con nhện giăng tơ tình”, “Người đàn bà nhạy cảm với giọng hát sexy”… thỏ thẻ: – Thưa giám khảo, em có được phép nói đùa không ạ? Giám khảo hào hứng: – Em cứ nói đùa thoải mái! Thí sinh bẽn lẽn trả lời: – Dạ, theo em, người đàn ông của thế kỷ 21 là phải có chỗ đứng và… “cứng” chỗ đó!

===Hôm qua, Đọc báo thấy uống bia có hại cho sức khoẻ, thế là bỏ uống bia. Hôm qua, Đọc báo thấy hút thuốc có hại cho sức khoẻ, thế là bỏ hút thuốc. Hôm qua, Đọc báo thấy ăn bánh bao có nhân làm từ giấy carton, thế là bỏ ăn bánh bao. Hôm qua, Đọc báo thấy ăn nước tương có chất gây ung thư, thế là bỏ ăn nước tương.. Hôm qua, Đọc báo thấy tình dục có hại cho sức khoẻ, thế là…. bỏ … đọc báo…

==Có 11 người, 10 đàn ông và 1 đàn bà đang bám trên thang dây của 1 chiếc máy bay cứu hộ. Vì thang dây chỉ chịu được sức nặng của 10 người nên 1 người phải hy sinh để cứu 10 người còn lại. Đùn đẩy mãi, không ai chịu thả tay ra, người phụ nữ liền buồn rầu nói: – Tôi là phụ nữ, Chúa đã sinh ra tôi để giúp đỡ, chia sẻ khó khăn hoạn nạn với các anh, là người hy sinh vì hạnh phúc của đàn ông. Tôi sẽ thả tay ra để các anh được sống. Vừa dứt lời, 10 vị đàn ông vỗ tay sung sướng… :l

=== Một người đi xe máy va phải chú sẻ bay ngược chiều. Anh ta dừng xe, thấy chưa chết bèn nhặt về đắp thuốc rồi thả vào lồng. Tỉnh lại, thấy mình bên song sắt, chú chim sẻ thở dài: – Bỏ mẹ . Mình đâm chết thằng đi xe máy rồi . Chằc tù mọt gông đây …

=== Có một nữ tình báo trong 1 lần đi công tác, không may bị địch bắt. Chúng dùng mọi nhục hình tra khảo nhưng chị nhất quyết không khai 1 lời. Thế là chúng đành dùng đến 1 biện pháp cuối cùng là cưỡng bức chị. Một tên bắt đầu cởi quần áo và show hàng trước mặt chị: “Có Khai không?”….. Chị nói: “….Hơi khai!” khakha…=))

=== Có 4 bà sơ khi chết lên thiên đàng. Khi đến cổng thiên đàng 4 bà xưng tội với vị thánh gác cổng. Bà thứ 1 xưng: “Con lỡ chạm ngón tay vào cái ấy của đàn ông”, “Ko sao, con hãy nhúng ngón tay vào chậu nước thánh”, vị thánh nói. Bà thứ 2 xưng tội: “con lỡ chạm nguyên cả bàn tay”, “con cứ nhúng bàn tay vào chậu nước thánh”, vị thánh trả lời. Bà thứ 3 bước tới định xưng tội thì bà thứ 4 chặn lại. Vị thánh hỏi: “Sao con lại ngăn bà ta lại?”. bà thứ 4 trả lời: “bà ta mà để nguyên cái mông vào chậu nước thì làm sao con súc miệng được

=== Một phụ nữ gọi điện đến chương trình Quà tặng âm nhạc trực tiếp: – Thưa quý đài, hôm qua tôi nhặt được một chiếc ví, trong đó có 50 triệu đồng tiền mặt.

Phát thanh viên nhỏ nhẹ: – Thế bây giờ chúng tôi có thể giúp gì cho chị đây?

– Ngoài ra, trong ví còn có một tấm danh thiếp mang tên người bị rơi. Tôi muốn tặng cho người có tên và địa chỉ trên một bài hát nào đó thật hay kèm theo lời cảm ơn chân thành.

=== Trong cuộc thi bắn cung quốc tế, một vận động viên đặt một trái cam lên đầu một cô người mẫu, đi xa 50 m và giương cung bắn, khán giả vỗ tay rần rần, vận động viên đó hãnh diện nói ” I’m Sinbad”, vận động viên thứ hai đặt một wả chanh lên đầu cô người mẫu, đi xa 100m và giương cung 45 độ bắn, khán giả vỗ tay to hơn, anh ta hãnh diện nói ” I’m Robinson”. Đến vận động viên Vietnam, anh ta chỉ đặt một wả nho trên đầu cô người mẫu và đi xa 120 m, giương cung 120 độ và bắn, xong anh ta nói ” I’m …. sorry”.

=== Tôi bước vào phòng vệ sinh để “giải tỏa tâm trạng”, bỗng từ phòng wc bên cạnh có tiếng vọng sang: “anh ở bên đó sao rồi?” vì lịch sự tôi đáp lại: ” tôi vẫn ổn, còn cô?” Cô gái trả lời: “em vẫn khỏe, anh đang làm gì bên đấy đấy”, tôi thành thật trả lời : “tôi đang đi…, còn cô”, nghe đến đây, cô gái chợt la lên: “thôi em cúp máy nha, có thằng chó điên nào ở phòng bên cứ phá đám”

=== Một hôm có con vịt đến cửa hàng, nó hỏi ông chủ “có nho không?” ông chủ trả lời “không có”. Hôm sau con vịt lại tới cửa hàng và hỏi “có nho không?” ông chủ lại nói “không có”. Hôm sau nữa nó lại đến và lại hỏi như vậy, lần này ông chủ bực bội nói “hôm qua không, hôm nay không và mai cũng không, mày đến nữa là tao đóng đinh vào chân mày đó”. Sáng hôm sau con vịt lại đến và hỏi “có đinh không?” ông chủ nói “không có” con vịt hỏi “vậy có nho không?”

=== Một anh tướng rất du đãng, sau khi nhậu ở quán Beer ôm ra. Thấy mình bị mất xe. Liền đi trở vô và móc súng ra và lớn tiếng: – Thằng nào lấy xe của tao? Ai cũng sợ và im tiếng. Anh ta nói tiếp: – Tao uống xong chai beer, mà không thấy xe tao bên ngoài, tao sẽ làm như ở bên Q4 cách đây 2 ngày. Sau khi uống xong chai beer anh ta bước ra ngoài thấy xe ở chỗ cũ. Anh bồi bàn đến gần và hỏi nhỏ: – vậy Đại Ca đã làm gì cách đây 2 ngày bên Q4? – thì tao bị mất xe, sau đó ngồi chờ không thấy, rồi tao đi xe ôm về nhà =))

===Trên tàu hỏa, một người mẹ trẻ cho con bú nhưng đứa bé cứ nằng nặc khóc, không chịu ăn sữa. Bực mình, bà mẹ liền mắng: – Bú đi nào, không mẹ cho chú kia bú bây giờ. Bà mẹ mắng 3 lần liền như vậy, mà đứa trẻ vẫn không chịu bú. Đến lúc này, cậu thanh niên trẻ ngồi đối diện mới rụt rè lên tiếng: – Chị nói cháu quyết định nhanh lên, tôi chờ. Tàu đã chạy quá 5 ga rồi.

=== Cô giáo dẫn học sinh đi tham quan công trường thì có một vụ tai nạn: một công nhân rơi từ tầng 4 xuống đất, sau buổi tham quan cô giáo tập trung học sinh lại để rút kinh nghiệm:theo em thì tại sao chú công nhân ngã? Kolia: thưa cô, có thể chú ấy bị cảm, cô giáo: rất có thể. MAsa: thưa cô vì chú ấy không tuân thủ nguyên tắc lao động, cô giáo: cũng không loại trừ khả năng này: thế còn VoVa em nghĩ sao? VoVa: chú ấy ngã vì chửi mẹ em. Cô giáo : thế là thế nào? chú ấy chửi mẹ em khi nào ? VoVa : chú ấy bảo : thằng ôn kia Đmm đừng có rung thang nữa.

=== Bốn quý bà ngồi uống cà phê, lần lượt tự hào khoe với nhau về cậu quý tử của mình. – Con trai tôi là một linh mục, mọi người đều gọi nó là Cha. – Còn con tôi là Giám mục, mọi người gọi nó là Đức cha. – Hừm, con tôi là Hồng y giáo chủ, được mọi người kính cẩn gọi là Đức ngài. Bà thứ 4 nhấm nháp cà phê và im lặng nhưng 3 bà kia không để yên: – Con trai bà thì sao? – Con trai tôi cao 1,9m, thân hình thể thao, đẹp trai, nhiều tiền, ăn mặc bảnh bao. Thấy nó, mọi phụ nữ đều phải thốt lên: “Ôi, lạy Chúa tôi!”

“Có cái rất giàu mà không phải vàng bạc,Có cái sống rất lâu mà không phải thọ ngàn năm.”

=== Thanh niên 26 tuổi, độc thân vui tính, khoẻ mạnh, không rượu chè bài bạc chích choác, yêu màu tím, tôn thờ sự thủy chung, hơi lãng mạn, có khả năng tự chăm sóc bản thân và người khác, ăn ngủ luôn đúng giờ giấc, sống rất kỷ luật. Không lang thang trên mạng, chít chát hay chơi game trực tuyến. Đã sống theo đúng thời khoá biểu trên 2 năm và sẽ tiếp tục như thế cho đến hết cuộc đời còn lại. Muốn quen biết các cô gái dịu hiền, đẹp, có lòng vị tha… Ai mến xin thư về cho: Nguyễn Xuân Chiến, khu tù chung thân, trại 5 Thanh Hóa”.

====== Bush hiện đang ngồi uống cafe Trung Nguyên với Putin bàn chuyện gì đó. 1 anh bồi bàn bưng nước lại thấy bất ngờ vì được gặp 2 người nổi tiếng nên bắt chuyện: “Có phải ngài là G.Bush? Có thể nói cho tôi biết là quý vị đang nói về vấn đề gì không ?”. Bush nói: “Tôi đang bàn với Putin là năm nay sẽ quay sang tiêu diệt 80 triệu dân Việt nam và 1 thằng sửa xe đạp.” Anh bồi bàn hỏi: “Sao lại là 1 người sửa xe đạp thưa ngài ?” Lúc này Bush quay sang Putin và nói: “Đấy! Ông thấy chưa, tôi đã bảo là mấy thằng Việt Nam chẳng có đứa nào quan tâm đến 80 triệu dân kia.”

=====Một cô gái trẻ trung trong khi đi xe ôm, đang đi cô gái bỗng nói với tài xế: chà ! sài gòn mới có 10 năm mà thay đổi quá ! ông tài xế tưởng vô mánh gặp việt kiều nên mới hỏi : – Dạ ! vậy chứ cô ở nước nào mới về vậy ? … À … em ở tù mới ra anh ạ . <– Ông xe ôm xanh mặt.

=====Ông Việt Nam đụng phải ông người Tây, ông VN: I’m sorry. Ông Tây cũng lịch sự: I’m sorry, too. ông VN nghe xong vội vàng: I’m sorry three, ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: What are you sorry for? ông VN làm luôn: I’m sorry five. Ông người Tây bực mình: Oh shit!!! Ông VN hết hồn: Oh seven!!!

===== Tổng thống Mỹ và thủ tướng Việt Nam nói chuyện với nhau: – Ở Mỹ công nhân làm được mỗi tháng khoảng 1500 $ nhưng chỉ cần chi 500 $ là bảo đảm cuộc sống – Trời, vậy họ làm gì với số tiền còn lại? – À đó là việc riêng của họ, chúng tôi không quan tâm, thế ở VN thì sao? – Ở VN chúng tôi lương công chức khoảng 500 ngàn VND và mỗi tháng cần khoảng 2 triệu VND thì mới đủ chi – Trời, vậy họ kiếm đâu ra phần còn lại? – À đó là việc riêng của họ, chúng tôi không quan tâm.

===Có 3 anh chàng sinh viên đi thi lại : 1 người thi lại môn anh, 2 người thi lại môn triết . Khi thi xong 3 chàng gặp nhau: – sv1 (thi lại môn anh ): hừ , học xong từng ấy năm đến bây giờ tao mới biết chữ hello có 2 chữ ” l” . – sv2( thi lại môn triết ) : thế thì mày vẫn còn hơn tao , đến bây giờ tao mới biết Mac – Enghen không phải là một người ! – sv3 ( cũng không thua ) : thế thì bọn mày vẫn còn hơn tao , học từng ấy năm mà bây giờ tao mới biết Lê Nin và Lê Duẩn không phải là anh em họ !

===Trước cửa hiệu thuốc tây, người xếp hàng dài dằng dặc, nhẫn nại nhích lên từng bước một. Bỗng 1 người đàn ông xuất hiện, bộ dạng hớt hải, quần áo xộc xệch chen lên phía trước, miệng liên tục nói: “Xin lỗi, cho tôi qua, gấp lắm rồi, người nhà đang nằm chờ”. Mọi người tỏ vẻ thông cảm và dạt ra để ông ta lên trước. Đến nơi, ông này hổn hển nói với cô bán thuốc: “Chị làm ơn bán gấp cho tôi chúng tôi cao su”… =))

===Một anh chàng có vợ mới sinh. Anh viết thư về khoe với mẹ : – “Vợ con đã sinh một đứa con trai, nhưng vì vợ con không có sữa nên đã phải nhờ một bà da đen cho bú, vì thế nên khi con gặp thì thấy đứa bé có tóc xoăn và da đen như người châu Phi….” Bà mẹ ngay lập tức viết thư cho con trai: “Con trai yêu quí, mẹ rất mừng khi nhận được thư con. Ngày xưa khi mẹ sinh con mẹ cũng không có sữa nên đã phải cho con bú sữa bò, vì thế nên bây giờ con vừa ngu vừa có sừng……

===Trong giờ học “Giải phẫu sinh lý người”, một nữ sinh nọ mất trật tự nhiều lần. Ông giáo đã nhắc nhở nhưng không được, tức quá bèn quát: – Này em kia, tôi sẽ đuổi ra khỏi lớp nếu em không trả lời được câu hỏi sau đây: “Bộ phận nào trong cơ thể người lúc bé nhất và lúc to nhất có thể tích gấp bẩy lần”. Cô học trò suy nghĩ rồi đỏ mặt ấp úng không trả lời, chỉ cười “khi… khi” – Sao không trả lời đi còn cười gì? – “khi… khi” – …!!! – “khi… khi” – Thôi đủ rồi! Em hãy ra khỏi lớp ngay vì không thuộc bài. Hãy nghe đây: “Đó là phổi, khi ta hít vào và thở ra thể tích chênh nhau gấp bẩy lần. Còn cái “khi khi” của cô chỉ có ba lần thôi”!

Cập nhật thông tin chi tiết về Chùm Chuyện Vui Xứ Nghệ / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!