Xu Hướng 2/2023 # Câu Truyện Bằng Tiếng Trung: Thỏ Con Cái Gì Cũng Biết # Top 5 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # Câu Truyện Bằng Tiếng Trung: Thỏ Con Cái Gì Cũng Biết # Top 5 View

Bạn đang xem bài viết Câu Truyện Bằng Tiếng Trung: Thỏ Con Cái Gì Cũng Biết được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Giới thiệu Trung Quốc Sơ lược về đất nước Trung Quốc Giới thiệu chung về đất nước Trung Quốc Tên nước: Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa (The People’s Republic of China) Thủ đô: Bắc Kinh Ngày quốc khánh: 01-10-1949. Vị trí địa lý: Trung Quốc nằm ở phần nử

第九课 苹果一斤多少钱 生词: 1. 买mǎi ( mãi ) : mua 卖mài ( mại ) : bán 你买什么? nǐ mǎi shén me ? 我买水果 wǒ mǎi shuǐ guǒ 你买什么水果? nǐ mǎi shén me shuí guǒ 我买苹果 wǒ mǎi píng guǒ 苹果有两种, 一种是5块一斤, 一种是3块一斤 píng guǒ yǒu l

Tin tức mới

1. Bộ công an 公安部 Gōng’ān bù 2. Bộ trưởng công an 公安部长 Gōng’ān bùzhǎng 3. Ty công an tỉnh 省公安厅 Shěng gōng’ān tīng 4. Giám đốc công an tỉnh 厅长 Tīng zhǎng 5. Phó giám đốc công an tỉnh 副厅长 Fù tīng zhǎng 6. Công an thành phố 市公安局 Shì gōng&#39

Những Câu Danh Ngôn Hay Bất Hủ Về Mẹ Bằng Tiếng Anh Cực Ý Nghĩa Bạn Nên Biết

1. What do girls do who haven’t any mothers to help them through their troubles? – Louisa May Alcott

Các cô gái phải làm sao khi không có người mẹ giúp đỡ họ vượt qua những rắc rối?

2. Love and grief and motherhood, Fame and mirth and scorn – these are all shall befall, Any woman born – Margaret Widdemer

Tình yêu, đau khổ và tình mẹ, Danh vọng, niềm vui và sự khinh miệt – tất cả những điều này sẽ đến, với bất kỳ người phụ nữ nào.

3.No one understands my ills, nor the terror that fills my breast, who does not know the heart of a mother – Marie Antoinette

Không ai có thể hiểu những đau khổ, hay nỗi kinh hoàng dâng lên trong lồng ngực, nếu người đó không hiểu trái tim của một người mẹ.

4. When you are a mother, you are never really alone in your thoughts. A mother always has to think twice, once for herself and once for her child – Sophia Loren

Khi bạn là một người mẹ, bạn không bao giờ thực sự cô độc trong suy nghĩ của mình. Một người mẹ luôn phải nghĩ hai lần, một lần cho bản thân và một lần cho con cái.

5. Just because you give birth to a child doesn’t make you a mother! Being a mother means taking care of your kids, cuddling, watching them grow, watching them play and argue, being there for the good and the bad, and most important showing them your unconditional love every second of everyday!

Chỉ vì bạn sinh ra một đứa trẻ không làm bạn trở thành một người mẹ. Làm mẹ nghĩa là chăm sóc con cái, âu yếm chúng, theo dõi chúng trưởng thành, nhìn chúng chơi đùa và tranh cãi, bên chúng những lúc hạnh phúc và khó khăn, và điều quan trọng nhất là thể hiện cho chúng thấy tình yêu vô hạn mọi giây phút trong mọi ngày.

6. Always love your mother because you will never get another.

Luôn yêu thương mẹ bạn vì bạn sẽ không bao giờ có một người mẹ nào khác.

7. No matter what the issue, no matter how bad how seemingly hopeless, a mother never gives up on you because she knows love never fails, this she gets from above.

Không quan trọng là vấn đề gì, không quan trọng sự tuyệt vọng có vẻ tồi tệ thế nào, một người mẹ không bao giờ từ bỏ bạn vì họ biết tình yêu là bất bại, bởi vì nó là trời ban cho.

8. Being a mother means that your heart is no longer yours; it wanders wherever your children do.

Làm mẹ nghĩa là trài tim bạn không còn là của bạn nữa, nó sẽ lang thang bất cứ nơi đâu con bạn tới.

9. Mother’s love grows by giving.

Tình thương của mẹ lờn lên bởi sự cho đi.

10. A mother’s love for her child is like nothing else in the world. It knows no law, no pity. It dares all things and crushes down remorselessly all that stands in its path – Agatha Christie

Tình yêu của mẹ dành cho con không giống bất kỳ điều gì khác trên thế giới. Tình yêu đó không có luật lệ và không có hối tiếc. Tình yêu đó dám đương đầu và làm tan chảy mọi thứ trên đường lan tỏa của nó mà không chùn bước.

11. Mothers hold their children’s hands for a short while, but their hearts forever – Khuyết danh

Người mẹ nắm lấy tay con mình chỉ trong một lúc, nhưng trái tim của con là vĩnh viễn.

12. Being a mother is an attitude, not a biological relation – Robert A Heinlein

Làm mẹ là một thái độ sống, không chỉ là mối liên hệ về sinh học.

13. A mother understands what a child does not say – Khuyết danh

Người mẹ hiểu được lời đứa trẻ chưa biết nói.

14. The mother-child relationship is paradoxical and, in a sense, tragic. It requires the most intense love on the mother’s side, yet this very love must help the child grow away from the mother, and to become fully independent – Erich Fromm

Mối quan hệ giữa mẹ và con đầy nghịch lý, và theo một cách hiểu nào đó, rất bi thảm. Nó đòi hỏi tình yêu vô cùng lớn lao của người mẹ, nhưng cũng chính tình yêu này giúp đứa con trưởng thành khi rời xa người mẹ và trở nên độc lập hoàn toàn.

15. I have a million roses I would give them all to my mom because of the million things moms do.

Nếu tôi có triệu đóa hồng tôi sẽ tặng chúng hết cho mẹ vì hàng triệu thứ mẹ đã làm vì tôi.

16. A mother’s love will never end. It is there from beginning to end.

Tình yêu của mẹ cho con không bao giờ chấm dứt. Nó luôn tồn tại từ khi bắt đầu đến lúc kết thúc.

17. Because even if the whole world was throwing rocks at you, if you had your mother at your back, you’d be okay.

Nếu cả thế giới ném đá vào bạn, nếu bạn có mẹ đứng sau lưng, bạn sẽ ổn.

18. It is only in the act of nursing that a woman realizes her motherhood in visible and tangible fashion; it is a joy of every moment – Balzac

Chỉ trong sự nuôi dưỡng, người phụ nữ mới nhận ra bổn phận làm mẹ của mình một cách rõ ràng và hiện hữu; nó là niềm vui trong mọi khoảnh khắc.

Nguồn:nhungcaunoihay.net

Happy mother’s day and good luck to you!

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Học Tiếng Trung Qua Truyện Cười (1)

将计就计 Jiāngjìjiùjì (TƯƠNG KẾ TỰU KẾ)

Một chàng trai rất tiếc tiền, vì lần đầu tiên tới nhà bạn gái không muốn tiêu tiền liền nghĩ ra một kế. Vừa vào nhà bạn gái, chàng trai liền với vẻ mặt sầu khổ: ” Hôm nay quá xui xẻo, chiếc đồng hồ mới mua, vốn định tặng cho em, không ngờ bị kẻ móc túi lấy mất.

Chàng trai liền trả lời”: ” Nhất định rồi! Kẻ cắp thật đáng ghét! Lần sau đến, anh không nên mang thứ gì cả, xem ngươi trộm được gì?”

一个很舍不得花钱的小伙子,因第一次到女朋友家不愿花钱,就想了个计策。一进女朋友家,小伙子就苦着脸说:“今天太倒霉了,新买的一块表,本想送给你,不料在公共汽车上被扒手偷走了。”

女朋友听后,对他很感激,只是惋惜地说:“今后可要小心点呀!”

小伙子立刻答道:“一定,一定!扒手真可恨!下次来,我什么都不带,看你偷什么?”

Yīgè hěn shěbude huā qián de xiǎohuǒzi, yīn dì yī cì dào nǚ péngyǒu jiā bù yuàn huā qián, jiù xiǎngle gè jìcè. Yī jìn nǚ péngyǒu jiā, xiǎohuǒzi jiù kǔzhe liǎn shuō:“Jīntiān tài dǎoméile, xīn mǎi de yīkuài biǎo, běn xiǎng sòng gěi nǐ, bùliào zài gōnggòng qìchē shàng bèi páshǒu tōu zǒuliǎo.”

Nǚ péngyǒu tīng hòu, duì tā hěn gǎnjī, zhǐshì wànxí de shuō:“Jīnhòu kě yào xiǎoxīn diǎn ya!”

Xiǎohuǒzi lìkè dá dào:“Yīdìng, yīdìng! Páshǒu zhēn kěhèn! Xià cì lái, wǒ shénme dōu bù dài, kàn nǐ tōu shénme?”

TỪ MỚI

1. 将计就计 jiāngjìjiùjì:  TƯƠNG KẾ TỰU KẾ

2. 舍不得shě•bu•de: luyến tiếc; không nỡ; không nỡ bỏ; tiếc rẻ

连长舍不得自己的部队,才休养几天就赶回去了。

Lián zhǎng shěbudé zìjǐ de bùduì, cái xiūyǎng jǐ tiān jiù gǎn huíqùle

đại đội trưởng không nỡ rời đơn vị của mình, mới an dưỡng mấy ngày đã trở về đơn vị.

他从来舍不得乱花一分钱。

Tā cónglái shěbudé luàn huā yī fēn qián.

từ trước tới giờ anh ấy không nỡ tiêu bừa bãi một đồng xu nào.

3. 扒手 páshǒu: tên móc túi; tên ăn cắp; kẻ đầu cơ。

政治扒手。Zhèngzhì páshǒu bọn đầu cơ chính trị.

4.感激 gǎnjī: cảm kích; biết ơn; cảm ơn。

5.惋惜 wǎnxī: thương tiếc; thương xót; tiếc cho。

6. 今后 jīnhòu sau này; về sau; từ nay về sau

今后更要加倍努力。

Jīnhòu gèng yào jiābèi nǔlì

từ nay về sau cần phải cố gắng hơn nữa.

Hạnh Phúc Là Gì Anh Có Biết Không ?

Hạnh phúc là gì anh biết không anh?Hạnh phúc là được nhớ về anh dù trong mọi lúcHạnh phúc là gì anh có hay?Hạnh phúc là khi em hiểuMình sẽ chẳng bao giờ cô độc dù em xa anh….Hạnh phúc của em, anh chẳng hiểu được đâuHạnh phúc bắt đầu khi em gặp anh ngày ấy”Ngày……tháng ….năm…….Lâu rồi em không ngồi viết nhật ký, trong lòng em có biết bao nỗi niềm thầm kín muốn nói nhưng sao mỗi lần giở cuốn sổ nhật ký ra dường như mọi thứ trong đầu em trống rỗng, em không biết mình nên viết cái gì và viết như thế nào nữa. Thật kỳ cục phải không anh? vì em vốn là dân văn. rất thích viết văn, thích đọc thơ, và thích ngồi viết nhật ký. Đã bao lần em giở nhật ký ra ngồi hàng giờ mà không viết được gì rồi em lại gập sổ cất đi, ngày xưa khi yêu anh em thích viết nhật ký, kỷ niệm tình yêu của chúng ta đều được em ghi trong cuốn sổ nhỏ bé, em nói rằng sau này sẽ cho con chúng ta đọc để biết bố mẹ chúng yêu nhau như thế nào, đó sẽ là tài sản vô giá của anh và em, lúc đó anh chỉ mỉm cười và bảo em là ngốc nghếch.

Anh thân yêu!Không biết ở nơi xa xôi ấy anh có nghe được tiếng em đang thì thầm với anh hay không? Có nghe được nỗi lòng của em và có đọc được những gì em đang viết hay không? Anh có thấy những giọt nước mắt đang lăn trên khóe mắt em hay không? Tại sao anh không về đây lau khô những giọt nước mắt ấy cho em? Tại sao anh cứ bắt em phải chờ, phải đợi anh? Tại sao hả anh? Lúc nào em cũng bị bủa vây bởi những câu hỏi ” tại sao? “. Lúc nào em cũng bị ám ảnh bởi quá khứ, cái quá khứ đau buồn mà em muốn quên đi. Đã có lúc em ước mình bị mất trí nhớ để không phải nhớ gì nữa, dể khỏi phải buồn, phải khóc, để chỉ biết em trong thực tại mà không hề biết những gì đã qua.Đã hơn một năm rồi hôm nay em mới dám giở cuốn sổ nhật ký ra những kỷ niệm lại ùa về trong em, em thấy mắt mình cay cay. em lại khóc anh ạ! Em không thể xua đi cảm giác nhớ anh đang trào dâng trong em lúc này. Em đã từng có những giây phút sống trong hạnh phúc và cũng đã có những giây phút sống trong đau khổ.Chúng mình quen nhau khi còn là sinh viên, anh là chàng trai của vùng trung du miền núi nơi quê cha đất tổ, em là cô gái của miền biển bên bờ Vịnh Hạ Long xinh đẹp. Hại người ở hai miền quê khác nhau gặp nhau khi cùng chung một xóm trọ. Anh hơn em hai tuổi nhưng người lớn hơn em rất nhiều, anh ít nói trầm lắng với vẻ ngoài khó gần. Ban đầu em chỉ tò mò không biết bên trong cái vỏ bọc ” khô cứng, lạnh lùng ” là con người như thế nào? Rồi em và anh thân nhau lúc nào không hay. Và con bé vô tâm như em giờ đã biết quan tâm đến người khác, đã biết thế nào là nhớ, và anh dường như cũng đã bớt lạnh lùng. Một buổi chiều khi đi học về anh nhẹ nhàng dúi vào tay em một lá thư. Em giở thư ra đọc. Thời gian như dừng lại. Mọi vật nín thở khi em nhìn thấy cuối thư có dòng chữ ” I want to say you are my love, I miss you ” Một cảm giác ngọt ngào mơn man trong trái tim yếu đuối của em. Em sung sướng đến nghẹt thở và chẳng thể nói lên lời dù có biết bao điều muốn nói. Tình yêu chúng mình lớn dần lên theo năm tháng, những buồi anh đón em đi học về hay những buồi tối thứ 7 anh và em nắm tay nhau đi dạo bộ, những hôm trời mưa sợ em nhớ nhà anh lại ngồi đánh đàn ghita và hát cho em nghe. Em yêu anh không phải vì anh là một người đẹp trai, ga lăng.tài hoa, em yêu anh bởi vì ngoài vẻ lạnh lùng là một trái tim đầy tình cảm và nồng ấm. Anh yêu em bởi cái tính cách nhí nhố, vô tư trẻ con và cả cái tính ngang bướng của em. Bên anh em nói rất nhiều, em cứ vô tư nhí nhảnh như một đứa trẻ. Anh nói ước mơ sau này của anh là ” được dẫn em va con đi dạo bộ trên những con đường của thành phố quê hương anh nơi anh sinh ra và lớn lên ” chúng mình sẽ yêu nhau mãi và ” anh sẽ ủ ấm cho em qua mọi mùa đông lạnh giá” những lúc đó em lại lép đầu vào ngực anh, một cảm giác âm áp vô cùng. Thời gian trôi đi kỷ niêm thật nhiều và tình yêu chúng mình dành cho nhau cũng ngày một nhiều hơn. Nhưng tình yêu chúng mình đâu có suôn sẻ khi gia đình anh kịch liệt phản đối tình yêu đó, gia đình anh liên tục thúc ép anh về nhà buộc anh phải xa em. Chúng mình đã đâu tranh để bảo vệ tình yêu ấy, anh và em quyết tâm tự gây dựng hạnh phúc mà không cần đến sự giúp đỡ của gia đình anh. Anh chấp nhận cuộc sống xa gia đình và xa em để đi kiếm tiền xây dựng hạnh phúc của chúng mình. Vì tình yêu, vì tương lại hạnh phúc em và anh phải xa nhau, em quay mặt gạt nước mắt tiễn anh đi trong niềm nỗi nhớ thương. Anh đi rồi nhớ anh bao đêm em không ngủ được, đêm đến em lại ngồi viết nhật ký về anh, đó là nơi em có thể gửi gắm tâm sự thầm kín và giải tỏa những nỗi nhớ mong trong em. Những trang nhật ký dày lên theo năm tháng, em đã ví chuyện tình chúng mình giống như thời chiến, anh là tiền tuyến còn em là hậu phương vững chắc của ạnh. Chúng mình xa nhau ba năm với biết bao nhớ thương, những lần gặp gỡ ngắn ngủi rồi lại bị rịn chia tay. Anh nói ” ráng chờ anh thêm một thời gian nữa, rồi sau này chúng mình sẽ có hạnh phúc mãi mãi ” em nhìn anh mỉm cười hạnh phúc. tin và hi vọng vào tương lai tươi sáng củ chúng mình.Ngày anh trở về là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời em, em ôm anh trong sự sung sướng, mọi nhớ thương bao năm dồn lại phút chốc vỡ òa vì thế em cứ ôm anh mà khóc, khóc như đứa trẻ phải xa mẹ bao ngày, đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của tình yêu, của niềm tin. Con đường hạnh phúc của chúng ta đã gần đến đích, chỉ chờ ngày anh nắm tay em bước lên xe hoa, ngày mà em sẽ gọi anh là chồng và anh sẽ gọi em là vợ. Em tin hạnh phúc sẽ mỉm cười với những ai biết yêu và chờ đợi, chúng mình sẽ cùng nhau xây dựng ngôi nhà hạnh phúc ở đó có anh, có em và cả những tiếng cười trẻ thơ nữa, em sẽ là người vợ, người me hiền dịu của anh và những đứa con, em đã tin vào giấc mơ thánh thiện đó. Em tin và ước mơ thật nhiều. Nhưng…………sao cái gọi là gần đến đích đó, cái gọi là giấc mơ thánh thiện đó lại xa vời đến thế? đúng vào lúc giấc mơ của anh và em sắp thành hiện thực thế mà tất cả lại vỡ tan. Một tai nạn khủng khiếp đã cướp mất anh ra khỏi cuộc đời em mãi mãi. Một thoáng im lặng…em gào thét trong đau đớn, giữa đêm khuya em lao ra đường tìm anh, em không tin rằng đó là sự thật, em không tin vào sự thật khủng khiếp đó, lúc đó dường như mọi cảm giác trong em bị tê liệt em không còn cảm nhận được cái lạnh tê tái của mùa đông, em cứ lao đi mà không biết mình nên đi đâu và tìm anh ở đâu, em chỉ biết đến khi chị em chạy theo kéo em lại thì em đã khụy ngã và 2 chị em cứ thế mà ôm nhau khóc.Laị thêm một lần nữa em tiễn anh đi nhưng lần này là mãi mãi, em không được dự vào lễ tang anh bởi vì gia đình anh cho rằng em chính là nguyên nhân và là tội đồ của mọi chuyện. Em chỉ biết lặng lẽ đứng ở một góc xa nhìn theo đoàn người đang đưa anh đi, nếu lúc đó không có người giữ tay em lại thì em đã chạy đến để được ôm lấy linh cữu anh, để được nhìn thấy anh thêm một lần, thêm một lần nữa thội……Xa anh em từ bỏ đi biêt bao thói quen hàng ngày, em lang thang trên các con đường để tìm lại bóng dáng anh, tìm lại lời hẹn ước năm xưa, vang vọng đâu đây vẫn lời anh nói ”anh sẽ dẫn em và con đi dạo trên con đường của thành phố quê hương anh…..” Em cứ quay cuồng bởi những miền ký ức xa xôi, đôi lúc nhớ nhó, quên quên, hình ảnh anh trong em lúc thì rõ nét, lúc thì mờ nhạt. Những buổi chiều đi làm về em lại thả mình trôi vô định vào dòng người để cho quên đi nỗi nhớ anh, đôi khi nhìn thấy những đôi yêu nhau em lại nhớ anh quay quắt lòng, nước mắt lúc nào cũng trực rơi…Xa anh em không dám giở cuốn nhật ký ra để đọc và để viết, em sợ chạm vào những ký ức xưa, em cất giữ tất cả những tấm hình của anh mà không một lần em dám lôi chúng ra có cái gì nghẹn ức trong cổ họng em mà không thể nói được…Xa anh đêm nào em cũng khóc và nguyện cầu cho anh, nguyện cầu cho tình yêu của chúng mình, 100 đêm em thức trắng đề khóc, em sợ bóng tối, sợ phải ngủ vì mỗi lần nhắm mắt lại là em lại mơ thấy giấc mơ kinh hoàng đó. Em sợ mưa, sợ mùa đông khi một mình phải chống trọi với cái rét mà không có anh bên cạnh để ủ ấm cho em. Rồi em lại sợ nước mắt, em không còn khóc được nữa, mọi cảm xúc đông cứng trong em. Giá như ngày ấy em không ích kỷ giữ anh cho riêng mình, giá như em tránh mối lương duyên này, mối lương duyên ngay từ đầu đã không được gia đình anh chấp nhận thì đâu có bi kịch ngày hôm nay. Em đã tự hói sao số phận lại trớ trêu với anh và em, tại sao không cho em được hưởng cái hạnh phúc em đáng được hưởng đó. Em đã mất hai phần ba tuổi thanh xuân để yêu và chờ đợi anh để rồi sự chờ đợi ấy chỉ là hư vô. Con đường chúng ta đã đi bây giờ còn lại riêng mình em, con đường hạnh phúc của anh và em sao lại xa đến thế, đến khi nào trái tim em mới bình yên trở lại , đến khi nào trái tim em mới thôi khắc khoải gọi tên anh. Em đã tự hỏi có phải cuộc đời em là một bản nhạc buồn không anh? Một bản nhạc toàn những nốt trầm và những dấu lặng. Em đã tự hỏi sao yêu anh em lại phải khóc nhiều đến thế, yêu anh em lại tốn nhiều nước mắt đến thế….Một năm trôi qua kể từ cái ngày khủng khiếp đó, em ngồi một mình và suy nghĩ về những gì em đã trải qua, thật quá sức chịu đựng của em…….em đã không còn sự lạc quan, yêu đời như trước kia, em cũng không thể mở rộng lòng mình đẻ đón nhận tình cảm của bất kỳ ai. Đã có lúc em ước có một vòng tay để em có thể tựa vào khi buồn, vòng tay ấy sẽ mãi bên em, sẽ không bao giờ xa em, sẽ không bao giờ làm em thất vọng dù chỉ một lần. Đến hôm nay em mới dám giở lại cuốn sổ nhật ký, nhìn lại những tấm hình của anh, khuôn mặt anh tươi cười rạng rỡ bên em trong ngày anh bảo vệ đồ án tôt nghiệp, chúng mình thật đẹp đôi phải không anh? Em mỉm cười mà hai hàng lệ cứ tuôn trào làm nhòe đi tấm hình của anh và em. Lần đầu tiên khi xa anh em mới ngồi viết lại nguyên vẹn câu chuyện tình yêu của chúng mình, một câu chuyện cổ tích tình yêu thật buồn phải không anh?Chiều nay trước dòng sông lặng gió, trước con sóng đang vỗ về lời yêu thương, em xin được lần cuối khóc cho một tình yêu, một lần cuối thôi để rồi em phải đặt dấu chấm cho câu chuyện cổ tích tình yêu ấy. Chúng mình đã phải trả giá quá nhiều được có nhau, để có được hanh phúc nhưng hạnh phúc đó mãi không nguyên vẹn. Tháng ngày yêu em là những tháng ngày bình yên nhất trong cuộc đời em, từng đó đủ để em vững bước đi tiếp dù trên con đường em đi không có bước chân anh.Đêm về biển vẫn hát, lời hát của tỉnh yêu còn trong lòng em lời hát của biển như đang ngào thét hỏi tại sao? Em không thể trả lời, xa xa bóng anh đang nhòa đi……….” Đêm đi qua sao tim buốt giá, cơn mưa đêm như cào sâu vết thương, đã có lúc tình mình ấm áp trong em cứ ngỡ một đời. Em yêu anh, yêu không hối tiếc, em yêu anh yêu bằng cả trái tim nhưng sao anh anh vội vàng ra đi, ra đi không chút tiếc thương. Đêm dài mình em bật khóc…………”

By dungnguyen219@yahoo.com.vn

Cập nhật thông tin chi tiết về Câu Truyện Bằng Tiếng Trung: Thỏ Con Cái Gì Cũng Biết trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!