Xu Hướng 2/2024 # Câu Chuyện Rùa Và Thỏ Chạy Đua # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Câu Chuyện Rùa Và Thỏ Chạy Đua được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Câu chuyện ngụ ngôn Rùa và Thỏ chạy đua

Câu chuyện ngụ ngôn Rùa và Thỏ chạy đua nổi tiếng khắp thế giới với bài học sâu sắc cho những ai có tính kiêu ngạo, chủ quan, coi thường người khác.

Nội dung kể về cuộc chạy thi giữa Rùa và Thỏ: Rùa khiêm tốn, cố gắng nên tới đích trước. Thỏ chủ quan, tự đắc nên thua cuộc.

Trời mùa thu mát mẻ. Trên bờ sông có một con Rùa đang cố sức tập chạy. Một con Thỏ trông thấy, mỉa mai nói đùa với Rùa:

– Chậm như cậu mà cũng đòi tập chạy à?

Rùa đáp:

– Anh đừng giễu tôi. Anh với tôi thử chạy thi coi ai hơn?

Thỏ vểnh tai lên tự đắc:

– Được, được! Cậu dám thi chạy với tôi sao? Tôi chấp cậu một nửa đường đó!

Rùa không nói gì. Nó biết mình chậm chạp, nên cố sức chạy thật nhanh. Thỏ nhìn theo mỉm cười. Nó nghĩ:

– Ta chưa cần phải chạy vội, đợi Rùa gần tới đích, ta phóng cũng vừa.

Thỏ nhởn nhơ trên đường, nhìn trời, nhìn mây. Thỉnh thoảng, nó lại nhấm nháp vài ngọn cỏ non, có vẻ khoan khoái lắm.

Bỗng Thỏ nghĩ đến cuộc thi, ngẩng đầu lên thì thấy Rùa đã gần tới đích. Thỏ cắm cổ chạy miết nhưng không kịp nữa. Rùa đã tới đích trước nó.

Truyện ngụ ngôn Rùa và Thỏ chạy đua Nguồn: Tập đọc lớp 4 phổ thông, tập 1, trang 30, NXB Giáo dục – 1977 – chúng tôi –

Câu chuyện Sên chạy thi với Thỏ

Sên chạy thi với Thỏ là truyện ngụ ngôn thể hiện tinh thần đoàn kết, chung sức với nhau đồng thời cũng là bài học cho những ai chủ quan, coi thường đối thủ.

1. Thỏ nâu coi thường Sên

Ở giữa một khu rừng già, có một cái hồ rộng, mặt nước trong veo. Ven bờ cỏ mọc xanh tươi, hoa nở bốn mùa. Họ hàng nhà Sên đang sống yên vui thì một hôm Thỏ nâu đến quấy rối. Thỏ nghịch làm cho hoa cỏ nát như. Lăn lộn chán trên bờ, nó lại hất đất, sỏi xuống hồ khiến nước đục ngầu.

Thấy động, Sên già lên tiếng trách móc Thỏ:

– Sao bác lại đến phá chỗ chúng tôi ở thế?

Thỏ nâu hách dịch, quát bảo:

– Chú im ngay đi! Yếu như Sên mà còn đòi giữ hồ nước à? Liệu có đủ sức cùng ta thi chạy ba vòng quanh hồ này không? Thua thì đừng có hòng ở lại mảnh đất này nữa!

Bị Thỏ nâu coi thường, Sên già tức lắm. Chợt Sên nghĩ ra một mẹo, bèn thủng thỉnh đáp:

– Được, bác đã thách thì chúng tôi xin nhận vậy.

Thỏ tin chắc là mình sẽ thắng, vội vã giục luôn:

– Thế thì thi ngay đi!

– Khoan, bây giờ đã chiều rồi. Sáng mai, bác lại đây, chúng ta cùng thi.

2. Sên chạy thi với Thỏ

Sáng hôm sau, sương đêm còn ướt đẫm hoa cỏ ven hồ, Thỏ nâu đã đến gọi Sên để chạy thi. Nghe tin có cuộc thi kì lạ, muông thú trong rừng tấp nập rủ nhau đến xem. Gà rừng gáy lên một hồi dài, báo tin cuộc thi sắp bắt đầu. Chú Sóc chạy đi chạy lại để giữ trật tự. Chuẩn bị xong xuôi, chú nhảy lên trên hòn đá cao ven đường vẫy đuôi ra hiệu cho Thỏ và Sên cùng chạy.

Nhưng Thỏ nâu khinh thường không chịu chạy ngay. Thấy Sên già khom lưng cặm cụi leo dốc. Thỏ nâu bật cười khanh khách. Chơi đùa chán chê một lúc rồi Thỏ nâu mới chạy một hơi vòng quanh hồ. Nhìn trước nhìn sau không thấy Sên đâu, Thỏ lên tiếng hỏi:

– Sên đâu rồi?

Thì ngay từ lùm cây trước mặt, chú Sên chạy ra, vẫy cái râu trả lời:

– Sên đây rồi!

Giật mình đánh thót một cái, Thỏ cụp tai lại, chạy miết một hơi. Liệu đã xa, Thỏ chạy chậm lại, lên tiếng hỏi:

– Sên đâu rồi?

Ngay từ một bụi cây trước mặt, chú Sên chạy ra, vẫy vẫy cái râu trả lời:

– Sên đây rồi!

Thấy thế, Thỏ tức lắm. Tuy đã mệt nhoài, nhưng Thỏ cũng cố gắng dồn hết sức chạy một hơi nữa, Thỏ mới ngừng lại, chân cẳng rã rời, vừa thở hổn hển vừa cất tiếng hỏi:

– Sên… đâu… rồi…?

Ngay từ bụi cây trước mặt, một chú Sên vẫy vẫy cái râu trả lời:

– Sên đây rồi!

3. Thỏ chịu thua Sên

Vừa mệt, vừa xấu hổ, Thỏ nâu lủi thủi định rút khỏi khu rừng thì Sên già gọi lại:

– Này bác Thỏ ơi, chúng tôi tuy thắng bác thực đấy, nhưng mời bác cứ ở lại đây chơi với chúng tôi, miễn là bác đừng có phá phách như trước nữa là được!

Thỏ nâu bẽn lẽn nhận lời:

– Thôi thế cũng được. Tôi chịu thua cuộc rồi. Thật không ngờ bác Sên lại chạy nhanh đến thế!

– Ồ có gì lạ đâu! Liệu dùng sức không thắng được bác nên chúng tôi chia nhau ra mỗi người đứng đợi sẵn ở một bụi cây ven đường đón đầu bác đấy thôi!

Nghe rõ mưu trí của Sên già, Thỏ nâu càng mến phục sự thông minh và đoàn kết của họ nhà Sên.

Câu chuyện Sên chạy thi với Thỏ Nguồn: Chuyện kể 1, trang 40, NXB Giáo dục – 1981 – chúng tôi –

Bài học từ truyện Thỏ và Rùa chạy đua và câu chuyện Sên chạy thi với Thỏ

Đây là hai truyện ngụ ngôn rất có ý nghĩa về cuộc thi chạy giữa Thỏ với Rùa và Sên. Người ta thường nói: Nhanh như Thỏ – Chậm như Rùa – Yếu như Sên.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì Rùa và Sên không bao giờ thắng được Thỏ. Nhưng vì Thỏ chủ quan, coi thường mọi người, nên khi thi với Rùa đã thua Rùa, nay thi với Sên, con vật bé nhỏ hơn, Thỏ cũng vẫn thua. Bởi vậy, câu chuyện cho ta thấy: không nên kiêu ngạo, chủ quan, coi thường người khác, kể cả những người yếu kém hơn mình.

Truyện thơ ngụ ngôn Thỏ và Rùa của La Phông-ten

La Phông-ten (1621 – 1695) là nhà văn, nhà thơ Pháp, con trai một viên chức làm công việc quản lí rừng, nên từ nhỏ đã sống gần gũi và yêu mến thiên nhiên, đặc biệt là các loài vật.

Ông nổi tiếng với hàng trăm bài thơ ngụ ngôn xinh xắn, phần lớn kể chuyện loài vật, nhưng ngụ ý để nói chuyện loài người và nêu lên những bài học luân lí, những triết lí một cách kín đáo.

Thế giới cổ tích xin giới thiệu 3 bản dịch câu chuyện này của các tác giả khác nhau.

Con Thỏ và con Rùa [Bản dịch Nguyễn Văn Vĩnh]

Đi cho sớm, việc gì tất tả Chuyện Thỏ Rùa nghĩ đã hay thay! Rùa kia gọi Thỏ bảo: – Này Thi cùng ta chạy từ đây qua đường Thỏ bảo Rùa: – Chị thường hóa dại Hãy uống xong thuốc tẩy vài liều Họa chăng ta có nhận keo Rùa càng thách tợn, giải treo thật nhiều Thỏ tức khí bao nhiêu cũng đắt Đem giải kia mà đặt bên đường Những gì lọ kể dài dang Ai ngồi chủ cuộc, phân tường nói chi Thỏ ra sức chỉ đi ba bước Là đến nơi lấy được như không Vội chi mà chẳng thong dong Vừa đi vừa bỡn cũng không chậm gì Đứng gặm cỏ, có khi cũng sớm Mặc kệ Rùa, Thỏ hợm ta đây Chàng dàng chân dép chân giầy Trong khi Rùa nọ ai hay vội vàng Biết thân nặng lại càng cố gắng Cứ từ từ rảo cẳng bước lên Sá chi thân phận Rùa hèn Thỏ càng đủng đỉnh ở bên vệ đường Nhường chạy trước thêm càng danh giá Muốn lúc nào mà chả đến nơi Vừa đi, vừa nghỉ, vừa chơi Nghe hơi gió thổi, xem trời kéo mây Rùa thấm thoát đến ngay trước đích Thỏ vội vàng một mạch chồn chân Nhưng mà chửa được đến gần Thì Rùa đã tới nơi ăn giải rồi Lại còn nhiếc một hồi: – chú Thỏ Đã bảo mà, nhanh có làm chi! Ví chăng nhà cũng đội đi Như ta đây nữa, chú thì bước sao?

Nguyễn Văn Vĩnh dịch Nguồn: Thơ ngụ ngôn La Phông-ten, Cảo thơm, 1970

Câu chuyện Thỏ và rùa [Bản dịch của Đỗ Khắc Siêm – Hà Khắc Nguyện]

Đâu cần phải chạy mất công Khởi hành đúng lúc là mong thắng người Rùa thách Thỏ đua tài nhanh nhẹn Nhắm đích trồng hai bạn tiến lên Tới trước sẽ được ăn tiền Thỏ rằng: “Rùa hỡi! Chị điên thực rồi” – Dẫu điên thực thì tôi cũng cá Thỏ tự tin ha hả nhận lời Chỉ cần bốn bước tới nơi Nhẩn nha gặm cỏ, nhìn trời gió đưa Và dẫu ngủ cũng chưa có trễ Mặc cho Rùa lễ mễ mang mai Muốn cho chiến thắng xứng tài Vinh dự chiến thắng thêm oai hơn nhiều Khởi hành trễ, phải sao thật trễ Thì Rùa kia mới nể mặt mình Nghĩ xong nhìn lại hoảng kinh Đích kia, Rùa đã tới gần ngay bên Thỏ vội vã phi lên không kịp Rùa thành công nói miệt Thỏ rừng: – Ấy là thiên bẩm anh nhanh Nếu mang mai nữa thì anh thế nào!

Đỗ Khắc Siêm – Hà Khắc Nguyện dịch Nguồn: Ngụ ngôn La Fontaine, NXB Tân Văn, 1992

Truyện Thỏ và Rùa chạy đua [Bản dịch của Huỳnh Lý – Nguyễn Đình]

Chạy ích chi? Cốt đi đúng lúc, Chuyện Thỏ, Rùa ngẫm thực rõ thay. Rùa rằng: “Ta đánh cuộc này: Đích kia chạy đến, anh tày tôi chăng?

– Chị điên chắc! Nghĩ xằng mơ hão Chạy hơn ta? Tẩy não đi thôi!” Khăng khăng Rùa cứ giữ lời: – “Điên hay không, tôi vẫn chơi cuộc này”. Họ vào cuộc theo y Rùa thách,

Giải hai bên, cạnh đích cùng bày, Hỏi chi vật nọ món này! Lại cần chi biết ai đây trọng tài! Thỏ chỉ việc nhảy vài bốn cái (Cái nhảy khi suýt phải sa cơ,

Nhảy làm bầy chó ngẩn ngơ Rượt theo mà chẳng bao giờ bén chân) Vâng! Thỏ đủ giờ ăn giờ ngủ Giờ vểnh tai nghe gió đông tây, Mặc cho cái ả Rùa này

Như ông quan cụ khoan thai lê mình. Rùa rời gót tận tình, tận lực Ì ạch lê từng bước… cố mau Hợm mình, Thỏ định chạy sau, Khởi hành cùng lúc, hơn nhau quá thường.

Thỏ nghĩ bụng: “Không bươn bả vội Càng phất phơ càng nổi tài ba!” Thỏ gặm cỏ, Thỏ lê la, Thỏ nằm Thỏ nghỉ,… nhởn nhơ đủ trò. Nhơn nhơn chẳng buồn lo tranh cuộc,

Cuối cùng… khi Thỏ ngước nhìn lên Đích kia Rùa đã kề bên, Thỏ ta vội phóng như tên bay vù. Nhưng bay, nhảy quá ư vô ích. Chị Rùa ta tới đích nhanh thay!

Rùa cười: “Tôi nói chẳng sai, Có ăn ai được cái tài chạy nhanh? Tôi thì thắng còn anh lại bại Nếu anh bê một cái mai vào Thì còn ì ạch đến đâu?”

Huỳnh Lý – Nguyễn Đình dịch Nguồn: Văn học 7, tập 2, trang 74, NXB Giáo dục – 2000

Truyện Cổ Tích: Rùa Và Thỏ

Truyện cổ tích: Rùa và thỏ

Ngày ấy, trong một khu rừng nọ có một chú Rùa cùng một chú Thỏ chung sống cùng với nhau. Có thể nói Rùa và Thỏ chính là một đôi bạn vô cùng thân thiết ở trong khu rừng này. Nhưng bỗng nhiên, vào một ngày kia, cả hai không hiểu sao lại tranh cãi lớn về chuyện ai là kẻ chạy nhanh hơn.

Sau một hồi cãi cọ kịch liệt thì Rùa và Thỏ đã quyết định tổ chức cuộc thi chạy để có thể xác định xem ai có thể về đích trước, cũng chính là kẻ chạy nhanh hơn. Thỏ thì vốn được biết đến là một trong số những loài vật chạy nhanh nhất trong rừng, bởi vậy nên chỉ vừa mới bắt đầu cuộc đua Thỏ ta đã dùng hết sức mà chạy. Thỏ chạy nhanh như là tên bắn, chỉ một lúc kể từ khi bắt đầu thì Thỏ đã thấy mình bỏ Rùa ở tít phía xa kia. Trong lòng Thỏ chắc mẩm:

– Rùa kia còn lâu mới có thể bắt kịp ta được, cậu ta vô cùng chậm chạp, vậy thì mình hãy tranh thủ mà nghỉ ngơi chút đã! Nghĩ như vậy nên Thỏ chẳng vội vàng, cứ vui vẻ mà dạo chơi, hết hái hoa lại bắt bướm, khi đã thấm mệt thì Thỏ tìm đến dưới gốc cây lớn, lăn ra mà ngủ. Trong lúc Thỏ thảnh thơi chơi đùa rồi nằm nghỉ thì Rùa vẫn rất chăm chỉ mà bước từng bước một, những bước chân nặng nhọc dần đưa Rùa tiến về phía đích.

Lúc Thỏ đã ngủ đẫy giấc mà tỉnh lại thì bầu trời bắt đầu chuyển tối. Lúc này thì Thỏ mới giật mình và nhận ra rằng Rùa ta đã sắp tới đích trước cả mình. Thỏ vội vội vàng vàng co cẳng mà đuổi theo, nhưng đã không còn kịp nữa, Rùa đã tới đích trước nó.

Vậy là cuối cùng Thỏ đã phải chịu thua Rùa. Bởi vì khinh thường Rùa nên Thỏ đã không nghiêm túc trong cuộc thi chạy, cuối cùng phải chịu thất bại, và Rùa đã trở thành người chạy nhanh nhất bởi tính kiên trì, nhẫn nại và chăm chỉ của mình.

Truyện Ngụ Ngôn Rùa Và Thỏ

Ở một khu rừng nọ, có một chú thỏ lúc nào cũng chỉ thích khoác lác về tài chạy nhanh như gió của mình. Gặp ai chú ta cũng phải khoe khoang:

– Tớ chạy rất nhanh. Tớ là nhanh nhất đấy!.

Mệt mỏi khi ngày nào cũng phải nghe những lời khoe khoang của thỏ và chế nhạo mình chậm chạp, Rùa đưa ra lời thách thức thỏ chạy thi với mình. Tất cả các loài động vật trong rừng đều rất ngạc nhiên khi nghe tin này, và chúng tập trung rất đông để xem rùa và thỏ chạy thi.

Hai bạn thỏ và rùa đứng ở vạch xuất phát sẵn sàng cho cuộc đua. Tất cả động vật trong rừng đồng thanh hô to “1… 2… 3… bắt đầu!”. Thỏ chạy vụt đi rất nhanh, loáng một cái quay lại đã không thấy bóng dáng rùa đâu. Thỏ cười khẩy và quyết định dừng lại để nghỉ ngơi. Nó quay lại nhìn con rùa và mỉa mai:

– Đúng là chậm như rùa, làm sao mà thắng nổi thỏ ta chứ!

Nói đoạn thỏ vươn mình rồi nằm dài ra đường để ngủ.

– Còn lâu nó mới đuổi kịp mình, cứ ngủ một giấc cho sướng đã – Thỏ ta thầm nghĩ.

Trong lúc đó, rùa vẫn miệt mài chạy, chạy, chạy mãi không bao giờ dừng. Cho đến lúc rùa vượt qua chỗ thỏ đang nằm ngủ và gần chạm tới vạch kết thúc.

Động vật trong rừng hò hét cổ vũ rất lớn cho rùa, thỏ giật mình tình giấc. Nó lại còn vươn người và ngáp một cách lười biếng rồi mới bắt đầu chạy trở lại, nhưng đã quá muộn. Rùa đã cán đích trước và chiến thắng cuộc đua bằng tinh thần chăm chỉ và nghiêm túc của mình. Thỏ vô cùng xấu hổ và lủi tít và trong rừng sâu, chẳng còn mặt mũi nào để gặp mọi người.

Bài học từ câu chuyện:

Những người dù nhanh nhẹn nhưng luôn cẩu thả trong suy nghĩ và hành động cuối cùng cũng sẽ bị đánh bại bởi những người siêng năng, cẩn thận, dù bản chất họ chậm hơn rất nhiều.

Rùa Và Thỏ [Truyện Ngụ Ngôn La Phông

Truyện ngụ ngôn Rùa và Thỏ

là câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng khắp thế giới, kể về cuộc thi chạy giữa Rùa và Thỏ, cũng là bài học cho những ai coi thường đối thủ.

Một buổi sáng trời mát mẻ, bên bờ hồ trong xanh, Rùa đang hì hục tập chạy.

Thỏ đi qua, nhìn thấy vậy thì phá lên cười, nhạo báng:

– Cậu nên thôi cái việc vô ích ấy đi. Khắp cả khu rừng này, ai chả biết họ nhà cậu là giống loài chậm chạm nhất.

Rùa ngẩng lên, đáp:

– Tôi tập chạy cho khỏe.

Thỏ nói:

– Tôi nói thật đấy! Dù cậu có dành cả đời tập chạy, cũng không bao giờ theo kịp được tôi.

Rùa bực mình vì vẻ ngạo mạn của Thỏ, trả lời lại:

– Nếu vậy tôi với anh thử chạy thi xem ai trong chúng ta sẽ về đích trước.

Thỏ phá lên cười, bảo rằng:

– Sao cậu không rủ Sên thi cùng ấy. Chắc chắn cậu sẽ thắng!

Rùa nói chắc nịch:

– Anh đừng có chế giễu tôi. Chúng ta cứ thử thi xem sao. Chưa biết ai thua cuộc đâu!

Thỏ nhíu mày, vểnh đôi tai lên tự đắc:

– Được thôi! Tôi sẽ cho cậu thấy

y ước lấy gốc cây cổ thụ bên kia hồ làm đích rồi cả hai vào vạch xuất phát.

Thỏ vẫn ngạo nghễ:

– Tôi chấp cậu chạy trước nửa đường luôn đấy!

Biết mình chậm chạm, Rùa không nói gì, chỉ tập chung dồn sức chạy thật nhanh.

Thỏ nhìn theo mỉm cười, vỗ tay cổ vũ Rùa.

Thỏ nghĩ: “Giờ mà chạy có thắng cậu ta cũng chả vẻ vang gì. Để lúc nào Rùa gần tới nơi, mình phóng lên cán đích trước càng khiến cậu ta nể phục.”

Thế là Thỏ nhởn nhơ gặm cỏ, đuổi theo vui đùa cùng lũ bướm ven đường. Mải chơi, Thỏ quên mất cả cuộc thi.

Thỏ đang khoan thai nằm lim dim ngắm bầu trời trong xanh, mây trôi nhè nhẹ. Bỗng bật dậy nhớ tới cuộc thi. Ngước đầu lên thì Rùa đã gần tới đích. Thỏ cắm đầu cắm cổ chạy miết nhưng không kịp nữa. Rùa đã cán đích trước Thỏ một đoạn đường dài.

Câu chuyện Rùa và Thỏ – Truyện ngụ ngôn La Phông-ten– chúng tôi –

Truyện về tình bạn Rùa và Thỏ

Truyện về tình bạn Rùa và Thỏ của tác giả Vũ Duy Thông sẽ cho các bé thấy được thế nào mới là một người bạn tốt thực sự trong những phút hoạn nạn.

Đoạn 1: Thỏ và những người bạn

“Tờ rắc, tờ rắc, tắc …tùng “, Thỏ vừa đi vừa hát.

Đang đi, nó chợt thấy có một con bướm bay nhởn nhơ trên mấy bông hoa vàng tươi bên đường. Con bướm mới đẹp chứ, chưa bao giờ Thỏ gặp con bướm đẹp đến thế. Thỏ rón rén đến gần khóm hoa, chộp thật nhanh. Hụt rồi! Con bướm khôn ngoan bay vút lên rồi vòng lại, đậu ngay bụi hoa bên cạnh.

Mải mê đuổi bướm, chẳng may cậu sa xuống một cái hố. “Cứu tôi với”, Thỏ hoảng hốt kêu lên.

Gần đấy, có Sóc đang mải nhằn hạt dẻ. Nghe tiếng Thỏ, Sóc vểnh tai nghe ngóng. “Anh bạn Thỏ của mình gặp nguy rồi”, Sóc nghĩ bụng thế và liền nhảy xuống một cành cây mọc là là sát miệng hố.

– Cậu thò đuôi xuống cho tớ bám lên nào! – Thỏ bảo Sóc.

– Ừ, phải đấy! – Sóc vẫn chuyển trên cành – Nhưng nhỡ cậu nặng hơn, lại kéo tuột cả tớ xuống hố nữa thì sao? Cậu mà mắc trên cành cây có hơn không, tớ sẽ giúp cậu xuống đất được ngay. Thôi được, để tớ đi gọi bạn Hươu.

Nói xong, Sóc nhảy đi tìm Hươu. Thấy Hươu, Thỏ mừng lắm. Nó bảo:

– Cậu lùa sừng xuống đây cho tớ bám và trèo lên với.

Hươu cúi đầu, định lùa sừng xuống hố, nhưng rồi nó nghĩ lại:

– Sừng của tớ mới thay, còn yếu lắm, nhỡ gãy mất thì sao? Thôi, chịu khó chờ một lúc, tớ đi gọi Chồn Xám.

Trên đường đi tìm Chồn Xám, Hươu gặp Rùa Đá. Rùa Đá hỏi:

– Chạy đi đâu mà vội thế?

– Thỏ sa xuống hố. Tớ đi tìm Chồn Xám tới cứu đây.

Rùa Đá chưa kịp hỏi thêm gì thì Hươu đã chạy biến.

Một lúc sau, Chồn xám đến, Thỏ liền bảo:

– Rầy rà quá nhỉ! – Chồn Xám lắc đầu – mấy hôm nay, tớ bị chứng nhức đầu, đêm nằm chẳng ngủ được. Đào đất bây giờ khéo ốm to, mẹ tớ mắng. Cậu cứ yên trí, tớ đi tìm bạn Voi Nhỡ.

Đoạn 2: Truyện về tình bạn của Rùa và Thỏ

Chờ mãi không thấy Voi Nhỡ, các bạn đang sốt ruột thì anh em Rùa Đá kéo đến. Các bạn ấy vốn chậm chạp lại không biết đường. Vừa đến nơi, anh em nhà Rùa Đá liền bám đuôi nhau, thả người xuống hố làm một cái thang. Cái thang của anh em nhà Rùa thì khỏi phải nói. Phóc một cái, Thỏ đã nhảy lên khỏi hố.

Trên mặt đất, Sóc đang hoa chân múa tay, xoay người đủ bốn phía:

– Các cậu thấy chưa, tớ là người đầu nghe tiếng Thỏ kêu cứu.

– Tớ chạy đi tìm Chồn Xám đến là vất vả! – Hươu vừa thở phì phò vừa nói chen.

– Tớ nghĩ ngay đến Voi Nhỡ. – Chồn xám quật đuôi đen đét xuống đất, nói liền láu – Cậu Voi nhỡ ấy à, chỉ việc thả vòi xuống hố là nâng bổng được Thỏ lên, cần gì phải đào hang cho mệt.

– Chà, chạy đến đứt cả hơi! – Voi Nhỡ bây giờ mới tới, cũng cố lách vào đám đông, người lắc lư như bị đau lưng.

Chúng mải cãi nhau đến nỗi khi Rùa đá từ dưới hố gọi to “Các cậu kéo bọn mình lên cho nhanh nào” thì đâu chỉ mỗi mình Thỏ nghe tiếng. Nó phải mang hết sức mới kéo nổi cái thang Rùa lên. chào nhau và anh em Rùa Đá liền lẩn vào trong lá khô, trở về nhà chúng dưới khe núi.

“Tờ rắc, tờ rắc, tắc…tùng”. Thỏ lại vừa đi vừa hát. Đến lúc này mà cuộc tranh cãi của các bạn Sóc, Hươu, Chồn Xám và Voi Nhỡ vẫn còn đang ầm ĩ.

Câu chuyện Rùa và Thỏ – Vũ Duy Thông– chúng tôi –

Truyện Cổ Tích Cho Bé: Thỏ Và Rùa

Không phải lúc nào Thỏ “chạy nhanh” cũng thắng chú Rùa “chậm chạp” nhưng chăm chỉ, kiên trì.

Ngày ấy, trong một khu rừng nọ có một chú Rùa cùng một chú Thỏ chung sống cùng với nhau. Có thể nói Rùa và Thỏ chính là một đôi bạn vô cùng thân thiết ở trong khu rừng này. Nhưng bỗng nhiên, vào một ngày kia, cả hai không hiểu sao lại tranh cãi lớn về chuyện ai là kẻ chạy nhanh hơn.

Sau một hồi cãi cọ kịch liệt thì Rùa và Thỏ đã quyết định tổ chức cuộc thi chạy để có thể xác định xem ai có thể về đích trước, cũng chính là kẻ chạy nhanh hơn.

Thỏ thì vốn được biết đến là một trong số những loài vật chạy nhanh nhất trong rừng, bởi vậy nên chỉ vừa mới bắt đầu cuộc đua Thỏ ta đã dùng hết sức mà chạy. Thỏ chạy nhanh như là tên bắn, chỉ một lúc kể từ khi bắt đầu thì Thỏ đã thấy mình bỏ Rùa ở tít phía xa kia.

Trong lòng Thỏ chắc mẩm:

– Rùa kia còn lâu mới có thể bắt kịp ta được, cậu ta vô cùng chậm chạp, vậy thì mình hãy tranh thủ mà nghỉ ngơi chút đã!

Nghĩ như vậy nên Thỏ chẳng vội vàng, cứ vui vẻ mà dạo chơi, hết hái hoa lại bắt bướm, khi đã thấm mệt thì Thỏ tìm đến dưới gốc cây lớn, lăn ra mà ngủ. Trong lúc Thỏ thảnh thơi chơi đùa rồi nằm nghỉ thì Rùa vẫn rất chăm chỉ mà bước từng bước một, những bước chân nặng nhọc dần đưa Rùa tiến về phía đích.

Lúc Thỏ đã ngủ đẫy giấc mà tỉnh lại thì bầu trời bắt đầu chuyển tối. Lúc này thì Thỏ mới giật mình và nhận ra rằng Rùa ta đã sắp tới đích trước cả mình. Thỏ vội vội vàng vàng co cẳng mà đuổi theo, nhưng đã không còn kịp nữa, Rùa đã tới đích trước nó.

Vậy là cuối cùng Thỏ đã phải chịu thua Rùa. Bởi vì khinh thường Rùa nên Thỏ đã không nghiêm túc trong cuộc thi chạy, cuối cùng phải chịu thất bại, và Rùa đã trở thành người chạy nhanh nhất bởi tính kiên trì, nhẫn nại và chăm chỉ của mình.

Chuyện Voi Hổ Thỏ Và Khỉ

– Bác với tôi đều là bậc anh hùng ở chốn sơn lâm, mỗi lần đi đến đâu, mọi thú vật đêu khiếp sợ. Nay tôi muốn thi tài với bác một chuyến chơi, nếu bác vui lòng thì hai chúng ta cùng nhảy qua một cái ngòi trước mặt đây, hễ bên nào không nhảy được thì sáng mai đến đây đưa thân cho kẻ được cuộc tha hồ mà chén thịt hay chà đạp thế nào tùy ý. Nào bác xem chừng có đủ sức đọ tài với tôi chăng?

Nghe hổ nói khích, voi khẳng khái đáp ngay: “Được, tôi sợ gì mà không thi”. Nói rồi cả hai cùng nhảy qua ngòi. Hổ làm một vọt sang bờ bên kia như bỡn. Nhưng voi vốn nặng nề cất mình không nổi, bị sa xuống dòng nước. Chân voi tụt xuống bùn lầy làm cho hổ phải xuống kéo mãi đến tối ngày mới đưa lên được. Rồi đó cả hai ai về nhà nấy.

Giữ đúng lời hẹn, sáng hôm sau voi phải đi nộp xác cho hổ ăn thịt. Biết hổ chẳng tha cho nào, voi thấy chân rã rời, bước không nổi. Bỗng thỏ từ sau một gốc cây lớn tiến đến trước mặt voi. Thỏ chào hỏi, voi không buồn đáp lại. Thấy voi buồn thỉu buồn thiu, thỏ hỏi:

– Bác voi! Sao bác buồn thế? Có việc gì đáng lo xảy ra hay sao? Bác cứ kể cho tôi biết đi. Chưa biết chừng tôi sẽ giúp ích cho bác nhiều…

Voi dừng lại, kể cho người bạn nhỏ nghe câu chuyện nhảy thi với hổ ngày hôm qua và nói:

– Đêm về tôi nghĩ lại biết mình thi nhảy với hắn là khờ. Nhưng bây giờ đã lỡ thì biết làm thế nào?

Thỏ bảo:

– Thế sao bác không trốn đi, đừng ra đấy có hơn không?

– Không được – voi trả lời – Tôi thà chết chứ không muốn sai lời đã hẹn.

Thỏ nghĩ một lát, nói: “Tôi có một kế cứu bác nếu bác bằng lòng làm theo đúng lời tôi dặn” – “Kế ấy thế nào?” – “Kế này cốt yếu nhất là tôi bảo sao bác phải làm đúng như thế mới được”. Nói rồi, thỏ đi kiếm lá cây trùm lên đầu mình, cải trang thành một con vật khác hẳn. Đoạn cả hai con cùng đến chỗ hẹn với hổ. Thỏ bắt voi nằm ngửa giơ bốn chân lên trời không cụ cựa.

Lại nói chuyện hổ từ hôm qua được cuộc, trong bụng vô cùng mừng rỡ. Sáng mai ngủ dậy, hổ hí hửng chờ đến lúc được chén thịt voi. Nhưng khi sắp sửa đến chỗ hẹn, hổ nhìn thấy một cảnh lạ mắt mà hắn không bao giờ ngờ tới. Trước mặt hổ, voi đã nằm chết chỏng cẳng và trên mình voi có một con vật nào là lạ đang hùng hục chén thịt. Mà con vật ấy chỉ bé bằng đầu vòi voi mà thôi.

– Lạ thật! Không biết con vật nào kia chỉ có một tý tẹo thế mà dám cả gan vật voi ăn thịt. Voi còn thế, huống chi là mình, không khéo nó nhìn thấy thì bỏ xác.

Nghĩ vậy hổ rụt rè không dám tiến nữa, rồi rón rén quay trở lại, lùi một mạch về nhà. Dọc đường bỗng có khỉ ở trên cây hỏi vọng xuống:

– Bác hổ, sao bác vội thế? Có việc gì đấy?

Nghe khỉ hỏi, hổ hoàn hồn dừng lại, kể chuyện vừa rồi cho nghe. Kể xong, hổ chưa hết sợ hãi toan bỏ đi. Nhưng khỉ vội giữ hổ lại mà nói:

– Bác đừng sợ! Đây chắc là có mưu mẹo gì đấy thôi! Bác cứ trở lại chỉ cho tôi thấy đi.

Thấy hổ còn ngần ngại, khỉ lại nói:

– Nếu bác sợ tôi đánh lừa thì bác cứ buộc người tôi vào chân của bác, hễ bác ở đâu có tôi đó, bác đừng ngại!

Nói xong, khỉ đi lấy dây nâu buộc thân mình nối liền với chân sau hổ rồi cả hai cùng trở lại. Khi thỏ thấy hổ và khỉ dẫn nhau tới, biết ngay có khỉ làm quân sư liền không để cho chúng kịp giở mưu mô, vội cất tiếng the thé mắng phủ đầu rằng:

– Này khỉ kia, sao mày chậm thế? Cha mày xưa nợ của tao tính ra đến mười con hổ, vậy mà mãi đến bây giờ mày mới đưa đến được một con. Tại sao mày chây lười đến thế. Muốn tốt phải trả cho đủ số, nếu không tao sẽ xé nhỏ xác mày ra.

Nghe nói, hổ tưởng khỉ đánh lừa đem mình đi gán nợ cho con vật dữ tợn kia, bèn hốt hoảng cong đuôi chạy một mạch không dám ngoảnh cổ lại. Hổ chạy mãi, chạy mãi, cho đến lúc thấy mồ hôi toát ra đầy người, mệt hết sức, mới dừng lại, nhìn lại khỉ thì khỉ đã chết nhăn răng từ bao giờ rồi. Thế mà hổ tưởng là khỉ còn sống liền mắng cho một trận, và nói:

– Đã thế mà mày còn nhăn răng ra mà cười à?

Có câu tục ngữ ” To đầu mà dại, nhỏ dái mà khôn“. Lại có câu “Nợ mười hùm chưa đủ, mưu một khỉ thấm chi” đều do truyện trên này mà ra.

Cập nhật thông tin chi tiết về Câu Chuyện Rùa Và Thỏ Chạy Đua trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!