Xu Hướng 12/2022 # “Cảnh Rừng Việt Bắc” – Hồ Chí Minh / 2023 # Top 21 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # “Cảnh Rừng Việt Bắc” – Hồ Chí Minh / 2023 # Top 21 View

Bạn đang xem bài viết “Cảnh Rừng Việt Bắc” – Hồ Chí Minh / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Đề bài: Phan tich tac pham Canh rung Viet Bac. Em hãy phân tích tác phẩm “Cảnh rừng Việt Bắc” của Hồ Chí Minh.

Hướng dẫn

Mở bài: “Cảnh rừng Việt Bắc” – Hồ chí Minh

Bác chúng ta có rât nhiều nơi để công tác, gắn trên những đoạn đường ấy, bao suy tư về cảnh và người đã thúc giục thi nhân lưu lại nó trong những trang sách để đời. Có lẽ Việt Bắc là nơi đất mang trong mình không chỉ những huyền thoại trong lịch sử là nơi bác từng sinh sống và làm việc trong những năm tháng cách mạng khó khăn của dân tộc, nơi đây còn được miêu tả đẹp hút hồn nhiều thi nhân bằng sự dung dị, chân chất, để Bác chúng ta khi gắn bó cất lên được những tiếng lòng tự hào, yêu thương để gửi lại nơi đây qua bài thơ thất ngôn bát cú cổ điển mà vẫn giàu cảm xúc.

Thân bài: “Cảnh rừng Việt Bắc” – Hồ chí Minh

Những câu thơ mở đầu của bài thơ vừa như gợi lên một vẻ thiên nhiên khiến người viết khó cưỡng, nó hiện lên qua con mắt đầy mới mẻ, say mê của thi nhân. Qua lăng kính ấy, dường như hồn thơ ấy mới toanh, bắt đầu bằng những câu thơ mang đậm tính chất tả thực như một vị du khách mới đặt chân để có thể khám phá hết những vẻ đẹp bất tận của tạo hóa đã ban tặng cho nơi đây, đem gửi gắm, giới thiệu với bạn đọc

Cảnh rừng Việt Bắc thật là hay,

Vượn hót chim kêu suốt cả ngày,

Khách đến thì mời ngô nếp nướng,

Săn về thường chén thịt rừng quay,

Non xanh, nước biếc tha hồ dạo,

Rượu ngọt, chè tươi mặc sức say.

Với âm thanh lay động những tâm hồn, giúp tâm hồn thanh bình trở lại cùng hòa quyện với mây trời, có tiếng của thiên nhiên, tiếng của rừng xanh làm người ta vui thích, kích thích sự tưng bừng và sáng tạo “Vượn hót chim kêu” giữa không gian hùng vĩ.Không quên diễn tả tình cảm đôn hậu của người dân nơi đây, thể hiện tình hiếu khách là đặc trưng của họ, để thơm nức tiếng xa gần, sự tiếp đón nhiệt thành của người Việt Bắc chẳng có gì ngoài đặc sản của rừng núinó càng mộc mạc“ngô nếp nướng”, lại càng thiết tha, chân thành làm người ta mỗi khi đi xa phải nhớ.

Tấm lòng son ấy còn thể hiện sự hoạt động đầy mạnh mẽ, hoang dã của người dân ở mỗi buổi “đi săn” những con thú rừng sa đó sẽ trở thành thứ quà ngon đãi khách quý “thịt rưng quay”, thể hiện sự vui thích khi thưởng thức nó qua động từ “chén”. Hình ảnh của Việt Bắc kháng chiến là địa danh lịch sử, mà vẻ đẹp thơ mộng của nó ở sự hùng vĩ của phong cảnh núi rừng ở đây, mượn thành ngữ xưa “Non xanh nước biếc” mới lột tả hết vẻ đẹp của nơi này

rừng núi bạt ngàn, trải dài trước tầm mắt với màu xanh dễ chịu, của nguồn nước tự nhiên xanh biếc một màu, tươi mát, đầy sức sống, mà miền xuôi thành phố ồn ào kia không thể có được,hưá hẹn nó sẽ là hình ảnh in đậm trong trái tim người đến và người đi qua nơi này. Với sự sinh hoạt thường nhật,cần cù của con người ở đây còn tạo ra nguồn lương thực dồi dào cho cuộc sống, cho sức khỏe của họ, thể hiện ở đây sự chất lượng của nguồn thực phẩm mà tạo hóa cũng ưu ái giúp đỡ miền đất ấy “Chè tươi, rượu ngon”.Việc sử dụng đầy đủ các tính từ, động từ đã làm cho câu thơ thêm hình, hay hơn.

Hai câu thơ tiếp theo là sự yêu thương dồn tụ,lời hứa hẹn cho người đi về miền xuôi làm công việc khó khăn, và quyết định vận mệnh của dân tộc, sẽ nhất định giành thắng lợi, giải phóng cho tổ quốc. Tráng, hạc, xuân là biểu tượng cho vẻ đẹp của thiôn nhiên, sự trường tồn và vĩnh hằng của thiên nhiên, của đất nước, cùa mùa xuân.

Kháng chiến thành công ta trở lại,

Trăng xưa, hạc cũ với xuân này.

Vì cảnh đẹp đã ghi tạc trong những tâm tư sâu nặng trong lòng người, con người khẳng định lòng chung thủy sẽ quay trở lại thăm nơi này,lời hứa hẹn son sắt khi từ biệt mảnh đất tươi đẹp này về miền xuôi. Tac giả không bỏ mặc thiên nhiên, coi nó sống động trong tâm hồn mình,vì thế người ta chẳng bao giờ lãng quên quá khứ đẹp đễ, mất đi tình yêu thương với Việt Bắc. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa bút pháp cổ điển và hiện đại đã mang đến cho câu thơ cuối của thi phẩm một vẻ đẹp phong thái ung dung tự tại, một tâm hồn giàu có và thanh cao.

Kết bài: “Cảnh rừng Việt Bắc” – Hồ chí Minh

Bài thơ rất hay, tiêu biểu cho hồn thơ, giọng điệu giản dị, mà thấm đượm,thấy được tình yêu Việt Bắc, niềm tin tưởng cuộc kháng chiến chống Pháp xâm lược nhất định thành công là cảm xúc chủ đạo dào dạt bài thơ này. Để hàng thập kỉ về sau, khi đọc lại, ta vẫn thấy được thi vị giàu gợi hình gợi cảm của bài thơ.

TỪ KHÓA TÌM KIẾM

PHAN TICH BAI THO “CANH RUNG VIET BAC” CUA HO CHI MINH

EM HÃY NÊU CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ” CẢNH RỪNG VIỆT BẮC”

“CẢNH RỪNG VIỆT BẮC” ĐƯỢC HIỆN HỮU TRONG THƠ CỦA HỒ CHÍ MINH NHƯ NÀO

Cảnh Rừng Việt Bắc Trong Thơ Bác. Thanh Thản / 2023

CẢNH RỪNG VIỆT BẮC TRONG THƠ BÁC. THANH THẢN

03/02/2016:

Là một nhà thơ lớn, nên tâm hồn Bác luôn rung động, luôn tràn đầy cảm xúc trước cảnh sắc của thiên nhiên đất nước. Ngoài những bài thơ “Nhật ký trong tù”, những bài thơ chúc tết, mừng xuân, những bài thơ “tặng”… Bác còn một mảng thơ về phong cảnh thiên nhiên đất nước cũng hết sức đặc sắc. Trong mảng thơ này thì thơ viết ở Việt Bắc và về Việt Bắc là nhiều hơn cả. Hình ảnh Việt Bắc với phong cảnh núi non hùng vĩ, chim ca hoa nở, tiếng suối reo, vầng trăng vàng… luôn luôn hoà quyện trong mỗi vần thơ Bác. Chỉ đọc những vần thơ ấy thôi ta cũng đã thấy hình ảnh một Việt Bắc, một chiến khu kháng chiến hiện lên vô cùng hùng vĩ, lung linh, sinh động rồi.

Thơ viết về Việt Bắc, có một số bài Bác viết bằng chữ Hán và một số bài viết bằng tiếng Việt.

Bài “Pác Bó hùng vĩ” Bác làm tháng 2/1941, thì ngay từ đầu đề Bác đã khẳng định cảnh sắc Việt Bắc là “hùng vĩ” rồi. Bài thơ khái quát, giọng thơ tràn đầy cảm xúc của niềm vui. Bác viết:

Non xa xa, nước xa xa

Nào phải thênh thang mới gọi là

Đây núi Lê Nin, kia núi Mác

Hai tay xây dựng một sơn hà.

Dẫu vẫn là rừng, là núi nhưng Bác đã cảm thấy là “thênh thang” lắm rồi. Suốt “Mười bốn trăng tê tái gông cùm”, bị bó chặt trong bốn bức tường giam, được trở về đất nước thì còn hạnh phúc, vui sướng, thênh thang nào bằng.

Cảnh ấy có non xanh ngất trời, có sắc mây trắng quanh năm bồng bềnh nhẹ trôi… Việt Bắc trong thơ Bác như một bức tranh thủy mặc mà thật hoành tráng:

Vạn trùng sơn ủng, vạn trùng mây

(Vạn trùng núi đỡ, vạn trùng mây)

  Thướng sơn -  Lên núi: Xuân Diệu dịch

Trong bài “Nhớ bạn xưa”, đứng trên đỉnh Tây Phong Lĩnh, một lần nữa Bác lại say mê ngắm cảnh núi sông, mây gió kỳ thú của Việt Bắc như thế:

Mây ôm núi, núi ôm mây

Lòng sông chẳng gợn mảy may bụi hồng.

                                    chúng tôi dịch

Đến một con suối nhỏ cũng thật đẹp, thật nên thơ biết bao. Dòng suối trong xanh, hiền hòa, êm đềm. Tiếng suối sớm chiều du dương như tiếng hát, tiếng đàn:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

                        Cảnh khuya – 1947

Cảnh vật trên hai bên bờ suối cũng đẹp như tranh vẽ. Này là bóng cây xanh duyên dáng soi bóng nước xanh. Này là làn sóng lăn tăn chảy xuôi. Này là một bông mai nở… “Thướng sơn”, một bài ngũ ngôn tứ tuyệt mà như một bức tranh đủ không gian, sắc mầu, cảnh vật. “Thi trung hữu hoạ” là vậy. Đây là hai câu kết của bài:

Cử đầu hồng nhật cận

Đối ngạn nhất chi mai.

(Ngẩng đầu mặt trời đỏ

Bên suối một nhành mai)

                        Tố Hữu dịch

Mỗi nụ hoa, cánh hoa cũng là một nét xuân của núi rừng Việt Bắc:

Quy lai ngẫu quá sơn mai thụ

Mỗi đóa hoàng hoa nhất điểm xuân

(Đường về chợt gặp cây mai núi

Mỗi đóa hoa vàng một nét xuân).

      Tầm hữu vị ngộ – Tìm bạn chưa gặp

                   Phan Văn Các dịch

Rồi trăng. Các thi nhân ai cũng yêu trăng, thích ngắm trăng, mơ trăng, vịnh trăng… Trăng là một hình ảnh đẹp tràn đầy trong những áng văn thơ kim cổ. Trăng, có trăng ở biển, trăng ở đồng bằng, trăng ở rừng, ở núi… Nhưng có lẽ trăng ở rừng , ở núi là đẹp nhất, thơ mộng nhất. Trăng Việt Bắc trong thơ Bác lại càng lung linh, huyền ảo hơn:

Song ngoại nguyệt minh lung cổ thụ

Nguyệt di thụ ảnh đáo song tiền.

(Ngoài song trăng dọi cây sân

Ánh trăng nhích bóng cây gần trước song)

                     Đối trăng – Nam Trân – Dịch

Và trăng như một thực thể sống, trăng cũng có hồn, trăng còn như một người bạn tri âm, tri kỷ, nên trăng cũng ghé vào song cửa hỏi Bác thơ đã làm xong chưa khi có tin chiến thắng bay về:

Nguyệt thôi phong vấn: Thi thành vị?

(Trăng vào cửa sổ đòi thơ)

                    Báo tiệp – Tin chiến thắng

                             Huy Cận dịch

Lại đến chim muông. Rừng Việt Bắc cũng thật nhiều chim. Tiếng chim hót rộn suốt ngày làm cho những cánh rừng bằng lặng thêm vui, làm cho tâm hồn Bác càng thêm tràn đầy cảm xúc thơ:

Cảnh rừng Việt Bắc thật là hay

Vượn hót, chim kêu suốt cả ngày.

         Cảnh rừng Việt Bắc – 1947

Và:

Sơn kính khách lai hoa mãn địa

Tùng quân lâm đáo điểu xung thiên.

(Đường non khách tới hoa đầy

Rừng sâu quân đến tung bay chim ngàn).

                   Không đề – Xuân Thủy dịch

Đặc biệt bài “Cảnh rừng Pác Bó”, Bác làm năm 1942, là bài Bác tả được nhiều nhất về cảnh rừng Việt Bắc. Sau giọng thơ vui “Non xanh xanh, nước xanh xanh/Trong rừng xanh có mấy danh Võ Hầu” (tức Khổng Minh), là cảnh vật quanh nơi Bác ở, một cảnh vật thật xôn xao, sống động:

Chung quanh xanh ngắt một mầu

Hoa chen lá phủ, trên đầu bóng cây

Chim từng lũ, thú từng bầy

Thú kêu inh ỏi, chim bay là là

Giọng khe róc rách dưới nhà

Bên tường cảnh vẽ bức hoa bên mình

Đêm khuya chồn cáo mò rình…

Chiến khu Việt Bắc không những chỉ đẹp với phong cảnh núi sông hùng vĩ, với chim ca hoa nở như vậy, mà còn đẹp với những hoạt cảnh của con người. Đó là nơi các chiến sỹ cách mạng, bộ đội, dân công, đồng bào và các lãnh tụ gắn bó suốt những năm dài kháng chiến. Tuy cuộc sống ấy còn vô cùng thiếu thốn, gian khổ, nhưng lúc nào cũng vui, cũng tràn đầy niềm lạc quan, tin tưởng.

Đó là cuộc sống rất sôi động của những ngày kháng chiến, như nhà thơ Tố Hữu đã ghi lại trong bài thơ  Việt Bắc: “Những đường Việt Bắc của ta/Đêm đêm rầm rập như là đất rung/Quân đi điệp điệp, trùng trùng/Ánh sao đầu súng, bạn cùng mũ nan/Dân công đỏ đuốc từng đoàn/Bước chân nát đá, muôn tàn lửa bay…”. Trong thơ Bác thì núi rừng bằng lặng hơn, nhưng vẫn vui và cũng có nhiều đặc trưng của cuộc sống ở rừng:

Khách đến thì mời ngô nếp nướng

Săn về thường chén thịt rừng quay

Non xanh, nước biếc tha hồ dạo

Rượu ngọt, chè tươi thoả sức say.

                    Cảnh rừng Việt Bắc – 1947

Cuộc sống hàng ngày của Bác cũng thật giản dị,

đạm bạc:

Sáng ra bờ suối, tối vào hang

Cháo bẹ, rau măng vẫn sẵn sàng

Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng

                   Tức cảnh Pác Bó 2/1941

Thế mà Bác vẫn thấy “Cuộc đời cách mạng thật là sang”.

Sau ngày hòa bình (1954), trở về Thủ đô Hà Nội, Bác vẫn không nguôi ngoai nỗi nhớ thương Việt Bắc. Đó là nơi Bác đã được sống trong tình kính yêu, đùm bọc của bà con đồng bào với biết bao kỷ niệm nghĩa tình sâu nặng: – Một chiếc màn, một tấm chăn sui, một thang thuốc lúc Bác yếu đau… Rồi một cái tên Ông Ké thân thuộc, gần gũi như chính người Việt Bắc vậy… Một lần trở lại thăm Pác Bó, Bác lại thật sảng khoái một xúc cảm thơ:

Hai mươi năm trước ở hang này

Đảng vạch con đường đánh Nhật, Tây…

Chiến khu Việt Bắc, Chiến khu Cao – Bắc – Lạng – Hà – Tuyên – Thái mãi mãi ngời sáng hình ảnh Bác Hồ và những vần thơ của Bác. Việt Bắc sống mãi trong mỗi trái tim người dân Việt Nam. Chắc chắn mỗi lần đọc lại những vần thơ ấy của Bác, mỗi người chúng ta lại càng nhớ thương Việt Bắc, càng tự hào với Việt Bắc và yêu những vần thơ của Bác hơn.

NB. 12/2015

 T.T

Phân Tích Bài Thơ “Cảnh Khuya” Của Hồ Chí Minh / 2023

Đề bài: Phân tích bài thơ “Cảnh khuya” của Hồ Chí Minh

Tác giả Hồ Chí Minh không chỉ là một nhà văn, nhà thơ mà người còn là một nhà lãnh tụ đại tài của dân tộc Việt Nam. Người đã sáng tác rất nhiều bài văn bài thơ hay gây được tiếng vang lớn trong nền cách mạng của nước ta. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp người đã dùng tài năng thơ ca văn chương của mình là vũ khí chiến đấu sắc bén. Bên cạnh đó, người cũng sáng tác nhiều bài thơ ca ngợi cảnh đẹp thiên nhiên của nước ta vô cùng đặc sắc như bài “Cảnh khuya”

Tiếng suối trong như tiếng hát xaTrăng lồng cổ thụ bóng lồng hoaCảnh khuya như vẽ người chưa ngủChưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Bài thơ được chủ tịch Hồ Chí Minh viết những năm người hoạt động ở Việt Bắc, trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vô cùng cam go quyết liệt, sau những giờ phút đàm đạo việc quân người lại ngắm trăng sao, bầu bạn với những vần thơ để giải tỏa những căng thẳng,

Trong câu thơ đầu tiên tác giả Hồ Chí Minh đã gợi lên trong lòng người đọc một cánh rừng hoang sơ thiên nhiên vô cùng hoang dã, nhưng lại đẹp như một bức tranh thủy mặc nơi tiên cảnh:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Tác giả Hồ Chí Minh đã vô cùng tinh tế khi mà so sánh tiếng suối với tiếng hát, bằng cảm nhận từ thính giác đặc biệt của mình. Tác giả Hồ Chí Minh không chỉ lắng nghe bằng đôi tai mà lắng nghe bằng cả tâm hồn của mình, thể hiện một trái tim vô cùng đa cảm.

Tiếng suối chảy trong veo ngọt lành, tinh khiết đó chính là món quà vô cùng quý báu của thiên nhiên và núi rừng Việt Bắc bạn tặng cho những người chiến sĩ bộ đội, những người đã không ngại hy sinh gian khổ xông pha nơi trận mạc để bảo vệ mảnh đất quê hương.

Không chỉ có vậy tiếng suối trong veo róc rách đó tựa những tiếng hát thánh thót của một cô thôn nữ, vùng biên cương. Một khúc hát trữ tình vô cùng sâu lắng, làm say đắm lòng người.

Tiếng hát đó có sức mạnh vô cùng to lớn nó có khả năng lan tỏa mạnh mẽ khiến cho những con người dù ở xa tới đâu cũng có thể nghe thấy được, cảm nhận được giai điệu say đắm của nó.

Nó cũng chính là tiếng hát vang lên trong đêm tối tĩnh lặng bởi nếu không nó sẽ bị hòa vào những âm hưởng khác, những tạp âm khác của cuộc sống, con người khó có thể cảm nhận được nữa.

Sự đặc biệt trong những câu thơ của tác giả Hồ Chí Minh là một âm thanh vô cùng tự nhiên đó chính là tiếng suối chảy lại được so sánh với một âm thanh của con người nó chính là tiếng hát, thể hiện sự sâu lắng, tinh tế của tác giả Hồ Chí Minh trong nghệ thuật so sánh.

Cảnh khuya càng đêm càng tĩnh lặng, yên ắng tới nhường nào, dường như tác giả có thể nghe được hết những âm thanh đặc biệt tinh tế long lành đó.

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Trong câu thơ này tác giả Hồ Chí Minh sử dụng điệp từ “lồng” để thể hiện sự ấn tượng của câu thơ. Tạo nên một bức tranh thiên nhiên vô cùng tươi đẹp, tinh tế tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Chính từ đó làm cho câu thơ trở nên vô cùng duyên dáng hữu tình ánh trăng mênh mông lan tỏa bao trùm ánh sáng của mình lên cảnh vật Việt Bắc lên những nhánh hoa, cành cây làm cho không gian trở nên tinh khiết, lung linh sắc màu.

Tác giả đã sử dụng từ “lồng” thể hiện cho sự đồng điệu của cảnh sắc thiên nhiên và ánh trăng, làm cho câu thơ trở nên đan xen hòa quyện vào nhau một cách vô cùng dễ thương duyên dáng.

Chính trong thời khắc hiếm có đó ánh mắt người nghệ sĩ của tác giả thật tài tình để có thể nắm bắt được hồn thơ vô cùng sinh động sáng tác ra những câu thơ làm lay động lòng người.

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Trong không gian bao la trong veo vô cùng yên ắng tĩnh lặng càng làm cho hình ảnh con người cụ thể là tác giả trở nên cô quạnh, trong đêm tối tác giả cảnh đẹp càng làm cho tác giả cảm thấy vô cùng thao thức khó ngủ.

Bởi con người lúc này đã hòa mình vào với thiên nhiên, tác giả cất lời thơ thể hiện tình cảm yêu quê hương đất nước là những phút lãng du tâm hồn gửi gắm vào mây núi đất trời

Tác giả chưa ngủ vì người còn đang mang nặng một nỗi buồn nỗi sầu cho quê hương đất nước, khi quê nhà đang trong thời kỳ nô lệ, đêm tối.

Cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc càng ngày càng trở nên cam go quyết liệt, khiến cho tác giả Hồ Chí Minh càng ngày càng trở nên khó ngủ trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành.

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Bài thơ khép lại với câu thơ cuối đã nói lên hết tâm tư của tác giả khi mà người còn trăn trở, lo lắng những nỗi buồn của dân tộc, của sự nghiệp giải phóng đất nước. Bài thơ “Cảnh khuya” khiến cho người ta cảm nhận được tâm trạng của tác giả trước thời cuộc, người chưa bao giờ có những giây phút nghỉ ngơi trọn vẹn vì trái tim người đã dành trọn cho dân cho nước.

Thảo Nguyên

Cảm Nhận Về Bài Thơ Cảnh Khuya Của Hồ Chí Minh / 2023

Đề bài: Cảm nhận về bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Bài thơ “Cảnh khuya” thể hiện tình yêu thiên nhiên song hành cũng là tình yêu nước sâu đậm của Bác trong một đêm trăng ở núi rừng Việt Bắc

Mỗi vần thơ, mỗi khung cảnh, âm thanh đều là tiếng suối nhưng được cảm nhận khác nhau ở nhiều khía cạnh. Song tất cả vẫn là một tình yêu thiên nhiên. Câu thơ đã cho ta thấy rằng: Dù là một vị lãnh tụ cách mạng nhưng Bác vẫn mang tâm hồn tràn đầy tình cảm lãng mạn, đẹp đẽ. Cám ơn Bác, ngòi bút tài hoa và tâm hồn yêu thiên nhiên say đắm của Người đã giúp em cảm nhận sự ngọt ngào, du dương của âm thanh suối chảy

Ánh sáng dịu dàng, thanh khiết từ ánh trăng len lỏi chiếu vào lá và hoa tạo nên vẻ đẹp lấp lánh. Hoa lá nghiêng bóng trên mặt đất tạo nên những bức tranh lấp loá, lúc ẩn lúc hiện. Hoa lá cỏ cây và ánh trăng lồng quyện vào nhau, trăng đan vào cây cổ thụ, trăng tràn vào hoa. Đó như một bức tranh tuyệt vời của đất nước. Bác đã làm mọi sự vật sống động qua nghệ thuật nhân hóa “lồng” để miêu tả đan xen cây lá và ánh trăng. Bác quả là một người đa cảm và có tâm hồn vô cùng phong phú! Trăng trở nên thú vị và lãng mạn trong cảnh khuya sáng ngời, lung linh, huyền ảo. Đọc thơ mà em cứ hình dung cảnh thơ như đang hiện lên mờ ảo trước mắt. Khung cảnh thật thơ mộng kết hợp với nhạc tạo nên một bức tranh đầy sinh động. Vì vẻ đẹp bất tận của mình, trăng là người bạn của các nhà thơ, ta khó có thể hững hờ với vẻ đẹp của trăng

Đọc đến đây ai cũng nghĩ Bác vẫn còn thức vì trăng, vì sự cuốn hút của thiên nhiên nhưng người không chỉ xúc động trước vẻ đẹp của đất trời mà còn vì

Nước nhà đang bị giặc xâm lăng, giày xéo, bao người còn sống trong cơ cực, lầm than. Và để nhấn mạnh nỗi lo của mình, Bác đã điệp vòng “chưa ngủ” như láy lại tâm tư của Bác, một người luôn nặng lòng với quê hương. Hai câu thơ cuối giúp ta thấy rõ hơn con người của Bác. Một con người yêu thiên nhiên tha thiết nhưng cũng chính vì yêu thiên nhiên mà luôn lo cho sự nghiệp của đất nước. Đây chính là nỗi lòng, là tâm tình của vị lãnh tụ. Đồng thời ta cũng đã thấy Bác Hồ của chúng ta dẫu bận trăm công nghìn việc nhưng Bác vẫn dành thời gian để chiêm nghưỡng thiên nhiên, có lẽ thiên nhiên chính là người bạn giúp Bác khuây khoả, bớt đi sự vất vả mà Bác phải chăng chở suy tư. Từ đây, ta nhận thấy Bác là một người luôn biết hài hoà giữa công việc với tình yêu thiên nhiên và càng yêu thiên nhiên thì trách nhiệm đối với công việc càng cao bởi ta có thể nhận thấy đằng sau hình ảnh người ung dung ngắm trăng đó là một nõi khao khát về một đất nước thanh bình, để ngày ngày con người được sống tự do, hạnh phúc.

Dường như trong Bác luôn xoáy sâu câu hỏi: Biết đến bao giờ đất nước mới được tự do để con người thoả sức ngắm trăng? Đọc đến đây ta càng hiểu rõ hơn con người của Bác đó là một người luôn canh cánh trong lòng nỗi lo vì dân vì nước, vì đất nước Bác có thể hi sinh tất cả. Hình ảnh của Bác làm em dâng trào cảm xúc mến yêu, kính trọng Bác. Và ta đã luôn tự hỏi rằng: Có bao giờ Người được thảnh thơi để tận hưởng niềm vui của riêng mình? Bác thật vĩ đại trong tâm hồn em và của cả dân tộc Việt Nam. Qua bài thơ, ta cảm nhận được lòng yêu quê hương trong Bác thật sâu đậm, lớn lao và đã bắt gặp một tâm hồn thanh cao lồng trong cốt cách người chiến sĩ cộng sản. Tác phẩm là một bức tranh đẹp về quê hương, về con người và sự sự hài hòa giữa cảnh và tình.

Bài thơ đã khép lại trong niềm xúc động dạt dào. Bác đã để lại cho đời những vần thơ hay đầy ý nghĩa, những vần thơ đó đã khơi dậy trong em tình yêu thiên nhiên và niềm kính yêu vô hạn vị Cha già của dân tộc. Qua bài thơ này ta càng hiểu rằng trong hoàn cảnh nào, Bác vẩn giữ được thái độ bình tĩnh chủ động như vậy, mặc dù ẩn trong phong thái ung dung tự tại ấy là nỗi lo cho nước, nỗi thương dân. Trong cuộc đời 79 năm, Bác Hồ có biết bao đêm không ngủ vì nhiều lẽ nhưng điều khiến chúng ta cảm phục vô hạn đó là ý thức, trách nhiệm của Bác trước vận mệnh nước nhà. Ý thức ấy ở Bác không chút nào xao lãng.

Bài thơ Cảnh khuya được Chủ tịch Hồ Chí Minh viết vào năm 1947, khi quân và dân ta đang thắng lớn trên chiến trường Việt Bắc. Sông Lô, Đoan Hùng đã đi vào lịch sử bằng những nét vàng chói lọi đầu tiên của ta trong chín năm kháng chiến chống Pháp. Bài thơ thể hiện cảm hứng yêu nước mãnh liệt dạt dào ánh sáng và âm thanh. Đó là ánh sáng của trăng Việt Bắc, của lòng yêu nước sâu sắc:

Cùng với các bài thơ Cảnh rừng Việt Bắc, Đi thuyền trên sông Đáy, Cảnh khuya thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu nước sâu sắc của Bác trong một đêm trăng nơi núi rừng Việt Bắc.

Hai câu thơ đầu trong bài thơ tả cảnh đêm khuya nơi núi rừng Việt Bắc. Trăng càng về đêm càng sáng. Ánh trăng lan toả bao phủ khắp mặt đất. Đêm vắng, tiếng suối nghe càng rõ. Tiếng suối chảy êm đềm nghe rất trong rì rầm từ xa vọng đến. Cảm nhận của Bác thật tinh tế, nghe suối chảy mà cảm nhận được mức độ xanh trong của dòng nước. Tiếng suối trong đêm khuya như tiếng hát xa dịu êm vang vọng, khoan nhạt như nhịp điệu của bài hát trữ tình sâu lắng. Đó là nghệ thuật lấy động tả tĩnh, tiếng suối rì rầm êm ả, vắng lặng trong đêm chiến khu. Tiếng suối và tiếng hát là nét vẽ tinh tế gợi tả núi rừng chiến khu thời máu lửa mang sức sống và hơi ấm của con người:

Sáu trăm năm trước trong bài thơ Bài ca Côn Sơn Ức Trai đã có cảm nhận cực kỳ tinh tế về dòng suối Côn Sơn:

Tiếng suối nghe sao mà êm đềm thơ mộng đến thế. Nó như những giọt của cây đàn cầm vang vọng bên tay. Đầu thế kỷ XX Nguyễn Khuyến đã từng viết về dòng suối như sau:

Mỗi một vần thơ, mỗi một khung cảnh, âm thanh của suối chảy được cảm nhận tinh tế khác nhau. Sau tiếng suối nghe như tiếng hát xa kia là trăng chiến khu. Ánh trăng chiến khu sao mà sáng và đẹp thế. Tầng cao là trăng, tầng giữa là cổ thụ, tầng thấp là hoa – hoa rừng. Cả núi rừng Việt Bắc đang tràn ngập dưới ánh trăng. Ánh trăng bao phủ khắp không trung mát dịu, len lỏi xuyên qua kẽ lá, tán cây, ánh trăng như âu yếm, hoà quyện cùng thiên nhiên cây cỏ. Ánh trăng như xoáy và lồng vào những tán lá. Và trên mặt đất những đoá hoa rừng đang ngậm sương đêm cùng với bóng cổ thụ đan xen trên mặt đất. Đêm thanh, trên không trung dường như chỉ có vầng trăng ngự trị. Đêm vắng, trăng thanh mặt đất cỏ cây như ngừng thở để đón đợi ánh trăng mát lạnh dịu hiền mơn man ôm ấp:

Chữ lồng điệp lại hai lần đã nhân hoá vầng trăng, cổ thụ và hoa. Trăng như người mẹ hiền đang tiếp cho muôn vật trần gian dòng sữa ngọt ngào. Trăng trở nên thi vị, trữ tình lãng mạn. Chữ lồng gợi cho ta nhớ đến những câu thơ sau trong Chinh phụ ngâm:

Trong câu có tiểu đối trăng lồng cổ thụ / bóng lồng hoa tạo sự cân xứng trong bức tranh về trăng, ngôn ngữ thơ trang trọng, điêu luyện tạo nên bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp tràn đầy chất thơ. Cảnh khuya trong sáng, lung linh huyền ảo. Đọc vần thơ ta nghe như có nhạc, có hoạ, bức tranh cảnh núi rừng Việt Bắc thơ mộng biết bao. Người xưa từng nói thi trung hữu hoạ, thi trung hữu nhạc quả thật không sai. Đối với Bác trăng đã trở nên tri âm tri kỷ nên làm sao có thể hờ hững trước cảnh đẹp đêm nay. Trong ngục tối bị giam cầm, trước ánh trăng tuyệt đẹp Bác Hồ cũng đã có những vần thơ tuyệt diệu:

Một thi sĩ với tâm hồn thanh cao đang sống những giây phút thần tiên giữa cảnh khuya chiến khu Việt Bắc. Giữa bức tranh thiên nhiên rộng lớn và hữu tình như vậy, tâm trạng thi sĩ bỗng vút cao thả hồn theo cảnh đẹp đêm trăng bởi đêm nay Bác không ngủ. Trước cảnh đẹp đêm trăng: Có suối, có hoa lá, núi ngàn, và cả tâm trạng của Bác. Bác không chỉ xúc động trước cảnh đẹp thiên nhiên mà:

Nước nhà đang bị giặc xâm lăng giày xéo, biết bao đồng chí đang bị gông cùm xiềng xích. Cuộc đời còn lầm than cơ cực, bao năm Bác bôn ba hải ngoại tìm đường cứu nước giải phóng dân tộc khỏi ách nô lệ lầm than. Nay nước nhà còn đang chìm trong khói lửa đạn bom lòng Bác sao có thể ngủ yên giấc được. Chưa ngủ không hẳn chỉ vì cảnh đẹp đêm nay mà chưa ngủ vì nỗi nước nhà.

Nỗi nhớ nhà lo cho nước nhà làm cho trái tim Bác luôn thổn thức. Bác thức trong đêm khuya trằn trọc băn khoăn không sao ngủ được. Lòng yêu nước sâu sắc mãnh liệt xiết bao. Đã có biết bao đêm Bác Hồ của chúng ta cũng mất ngủ như vậy:

Hình ảnh sao vàng chính là tự do độc lập, niềm thao thức mơ ngày mai ánh hồng soi đất nước hoà bình. Một tâm hồn nghệ sĩ thanh cao lồng trong cốt cách người chiến sĩ cộng sản kiên trung. Cảm hứng thiên nhiên chan hoà với cảm hứng yêu nước tha thiết của Bác.

Bài thơ Cảnh khuya là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt cực hay, là một trong những bài thơ trăng đẹp nhất của Bác. Giữa chốn rừng Việt Bắc tràn ngập ánh trăng, lòng Bác luôn thao thức vì nỗi nước nhà. Đó là nét đẹp riêng của bài thơ, cảm hứng thiên nhiên nhiên chan hoà trong lòng yêu nước sâu sắc. Thương dân, lo cho nước, yêu trăng… như dẫn hồn ta vào giấc mộng đẹp. Đọc thơ Bác giúp ta càng biết ơn, yêu kính Bác Hồ hơn.

Cập nhật thông tin chi tiết về “Cảnh Rừng Việt Bắc” – Hồ Chí Minh / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!