Xu Hướng 12/2022 # Bài Chia Sẻ Lời Chúa Trong Thánh Lễ Tạ Ơn Của Tân Linh Mục Giuse Nguyễn Thanh Tùng Tại Trà Kiệu 06/8/2015 / 2023 # Top 18 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Bài Chia Sẻ Lời Chúa Trong Thánh Lễ Tạ Ơn Của Tân Linh Mục Giuse Nguyễn Thanh Tùng Tại Trà Kiệu 06/8/2015 / 2023 # Top 18 View

Bạn đang xem bài viết Bài Chia Sẻ Lời Chúa Trong Thánh Lễ Tạ Ơn Của Tân Linh Mục Giuse Nguyễn Thanh Tùng Tại Trà Kiệu 06/8/2015 / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Trọng kính Cha Tổng Đại diện Phaolo Maria, nguyên là Cha Phó xứ Trà Kiệu

Kính thưa Cha Sở Gioan, và Cha Phó Phaolô

Kính thưa Quý Cha Sở và Cha Phó cựu,

Kính thưa Quý Cha quê hương và cùng tất cả Quý Cha đang hiện diện

Kính thưa Quý Sr., Quý Thầy, Quý anh em chủng sinh, cùng Quý cộng đoàn phụng vụ hôm nay.

Cộng đoàn phụng kính mến, lời “Xin Vâng” mà Đức Mẹ thưa với Thiên Chúa qua sứ thần Gabriel diễn ra trong âm thầm đơn sơ, nhưng đã làm cho vũ trụ phải chuyển động, bộ mặt địa cầu phải đổi thay, vì từ nay con Thiên Chúa đã làm người và ở giữa chúng ta. Ý nghĩa đó thật nhiệm mầu để rồi hồn thi sĩ Hàn Mặc Tử đã thót lên trong bài thơ “Ave Maria”:

Hỡi sứ thần Thiên Chúa Gabriel Khi người xuống truyền tin cho Thánh nữ Người có nghe xôn xao muôn tinh tú Người có nghe náo động cả muôn trời Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời. Để ca tụng bằng hoa hương sáng láng Bằng tràng hạt, bằng sao mai chiếu rạng Một đêm xuân là rất đỗi anh linh.

Vậy lời xin vâng nghĩa là gì ? Chắc có lẽ chúng ta sẽ tìm ra nhiều cách giải thích khác nhau và rất hay. Tuy nhiên trong các bài đọc Lời Chúa hôm nay chúng ta lại thấy có một khía cạnh rất thực tế mà chúng ta có thể cảm nhận được.

Trong bài đọc một trích sách Samuel quyển thứ nhất, đã cho chúng ta thấy, Samuel đã phải tìm kiếm tiếng Chúa gọi để rồi được thầy cả Heli hướng dẫn, cậu Samuel đã sẵn sàng đáp lại: ” Lạy Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang nghe“. Rồi trong bài đọc hai, thư Do thái đã lại cho thấy: Chúa không muốn hy tế và của lễ hiến dâng, Chúa không nhận của lễ toàn thiêu và của lễ đền tội, mà nhận lấy chính con người thưa tiếng xin vâng để rồi chúng ta hãy thốt lên: ” Lạy Chúa, này con đến để thi hành thánh ý Chúa “.

Ý nghĩa xin vâng đó đã được đúc kết không chỉ lời xin vâng của Đức Mẹ mà cả cuộc đời xin vâng của Mẹ: Mẹ đã xin vâng để sẵn sàng bỏ ý riêng chấp nhận theo ý Chúa; Mẹ đã xin vâng để có thể đón nhận con Thiên Chúa làm người trong cảnh nghèo hèn, bị chính người nhà của mình không tiếp rước; Mẹ đã xin vâng để chấp nhận cuộc chạy trốn sang Ai cập rồi trở về sống âm thầm nơi miền quê bé nhỏ chẳng ai biết đến; Mẹ đã xin vâng để đồng hành, lo lắng cho Chúa Giêsu trên con đường rao giảng Tin Mừng; Mẹ đã xin vâng khi đứng dưới chân thập giá và ẳm xác con rất yêu dấu mà hình tượng chẳng còn người ta nữa; cuối cùng Mẹ xin vâng khi xác Chúa được mai táng trong huyệt đá mới; hơn thế nữa, Mẹ còn xin vâng để ở lại với các môn đệ trong nhà tiệc ly chờ đợi ơn Thánh Thần Chúa đến.

Đời xin vâng của Mẹ đã được kết tinh từ đời xin vâng của Chúa Giêsu, Chúa Giêsu đã xin vâng để từ bỏ vinh quang làm Chúa, chấp nhận mang kiếp làm người; từ bỏ quyền uy để chấp nhận làm cảnh tội nhân; đỉnh cao đời xin vâng của Chúa Giêsu là nổi ưu phiền khốn cùng trong vườn Giếtsêmani: ” Lạy Cha nếu có thể được thì xin cất chén đắng này cho con, nhưng một vâng theo ý Cha đừng theo ý riêng con “, chính vâng theo ý Cha đó mà Chúa Giêsu chấp nhận cái chết treo trên thập giá.

Chính trong ý nghĩa đời xin vâng đó, chúng ta khám phá ra đời xin vâng của mỗi người chúng ta: là Linh mục hay tu sĩ, là giáo dân hay đời sống gia đình…

1/ Đời xin vâng của Linh mục, tu sĩ:

Ngay từ nhỏ người đi tu đã phải chấp nhận tiếng xin vâng của mình với Chúa, là phải biết từ bỏ thân phận của mình là giàu hay nghèo, từ bỏ những mối quan hệ không cần thiết để khép mình bước đi theo tiếng gọi, để rồi khi tiến chức họ đã phải thốt lên: ” con hứa vâng lời bề trên chính thức và những người kế vị … “. Trong lời hứa đó, họ đã để đời mình được quyết định do ý đấng bề trên: họ có thể bị chuyển từ nơi này qua nơi khác, từ việc này sang việc kia; họ phải chấp nhận mọi hoàn cảnh vui hay buồn, giàu hay nghèo, dễ chịu hay khó thở; họ sẵn sàng đương đầu với những hoàn cảnh khó khăn hay thuận lợi…

2/ Đời xin vâng của người Kitô hữu:

Nhiều khi người ta cứ tưởng rằng: chỉ có những người đi tu mới xin vâng, còn người dân bình thường thì không sao!!! Không phải vậy, mà tất cả chúng ta phải sống đời xin vâng với Chúa: xin vâng để bước vào đời sống gia đình hôn nhân hay sống độc thân thánh thiện; xin vâng để có thể chu toàn những bổn phận hằng ngày mà mình đón nhận; xin vâng trong những nghịch cảnh của gia đình; xin vâng để chấp nhận nhau trong cuộc sống thường ngày; nhất là còn xin vâng để chịu đựng những ông cha của giáo xứ mình!!!

3/ Đời xin vâng của người kitô hữu trẻ:

Các bạn trẻ thân mến, nghe đến chữ xin vâng chắc rằng trong chúng ta rất bị dị ứng, vì chúng ta muốn làm chủ cuộc sống của mình, muốn tự quyết định cho mọi vấn đề cho cuộc sống, và cũng luôn muốn tìm sự thoải mái cho riêng mình. Tất cả điều rất hay nhưng sẽ là một thảm họa nếu các bạn không biết tín thác vào Chúa bằng lời xin vâng của mình.

Các bạn hãy biết tìm kiếm ơn gọi của mình như Samuel ngày xưa, biết chấp nhận sự hướng dẫn của những người đạo đức trách nhiệm, để cũng sẵn sàng đáp trả lại tiếng gọi dấn thân theo Chúa trong đời sống ơn gọi. Các bạn hãy mạnh dạn để thưa lên: ” Lạy Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang nghe“, ” Lạy Chúa, này con đến để thi hành thánh ý Chúa “.

Kính thưa cộng đoàn thân mến, thật ngẫu nhiên, cách đây hơn 12 năm Chúa đã chọn lấy một thằng bé giữ trâu cắt cỏ để làm linh mục của Chúa, và nó đã nhận lấy một logo với một cánh tay cương quyết cầm lấy Thánh Giá với khẩu hiệu: Vinh dự của tôi là thập giá Chúa Kitô; rồi hôm nay Chúa là chọn lấy một thằng mồ côi cha mẹ để làm linh mục của Chúa và nó cũng lại chọn một cây Thập giá với một bàn tay chấp lại trong sự tín thác cùng lời xin vâng.

Kính thưa Cha Giuse, cha đã chọn thập giá như là đỉnh cao của lời xin vâng, con xin gửi đến cho tâm tình của Mẹ Teresa Calcutta gửi cho linh mục :

Thư gửi một linh mục

Kính thăm cha, cộng tác viên thân mến của Chúa Kitô,

Cha nói lời xin vâng với Chúa Giêsu và Người đã nhận lời cha. Lời của Thiên Chúa đã trở nên Giêsu, một người nghèo. Và đây chính là sự hủy mình ra không của Chúa mà cha cảm nghiệm được. Thiên Chúa không thể đong đầy những gì đã đủ – Ngài chỉ có thể đổ đầy những gì trống rỗng – đó chính là cái nghèo tột cùng – và tiếng xin vâng của cha sẽ là bước khởi đầu cho cuộc sống hoặc cho cuộc hành trình trở nên trống rỗng. Không phải chúng ta thực sự có bao nhiêu để cho mà là chúng ta trống rỗng như thế nào – để nhờ đó chúng ta có thể nhận lãnh Chúa đầy ắp cuộc sống của mình và để Chúa sống trọn vẹn trong ta.

Hôm nay, Chúa mời gọi cha làm sống lại thái độ tùng phục tuyệt đối của Người đối với Chúa Cha – và hãy để Người thực hiện điều đó nơi cha. Chủ yếu không phải điều cha cảm nhận được, mà là Chúa Giêsu cảm nhận được điều gì nơi cha. Đừng nhìn vào mình nhưng hãy vui mừng vì cha không có gì, vì cha chẳng là gì, và cha có thể chẳng làm được gì.

Hãy nở nụ cười rạng rỡ với Chúa Giêsu mỗi khi tình trạng hư không của mình làm cho cha hoảng sợ. Đây chính là cái nghèo của Chúa Giêsu. Cha và con hãy để cho Chúa sống trong chúng ta và qua chúng ta Người hiện diện trong thế giới này. Hãy bám vào Mẹ Maria bởi vì trước khi là Đấng no đầy ân sủng và tràn trề Chúa Giêsu, Mẹ cũng đã phải trải qua đêm tối: “Làm thế nào việc ấy xảy ra được…” ; nhưng chính trong giây phút Mẹ thưa tiếng “xin vâng” cũng là lúc Mẹ vội vã mang Chúa Giêsu đến cho Thánh Gioan Tẩy Giả và gia đình của ngài. Vậy cha hãy mau mắn đem Chúa Giêsu đến cho người khác không chỉ bằng lời nói mà bằng chính gương sáng của cha và bằng tình yêu mà cha dành cho Chúa Giêsu – để ánh quang thánh thiện của Chúa được chiếu giãi và hương thơm của tình yêu được lan tỏa ở những nơi cha đến. Cha hãy giữ niềm vui của Chúa Giêsu làm nội lực – hãy sống an vui, đón nhận những gì Chúa ban cho cha, và với nụ cười rạng rỡ, cha hãy trao những gì Chúa lấy đi. Cha thuộc về Chúa nên hãy thưa với Người: “Con là của Chúa – và nếu Chúa cắt con ra làm nhiều mảnh thì từng mảnh vẫn thuộc về Chúa.” Hãy để Chúa Giêsu hiện diện nơi cha trong thân phận của một người chịu khổ nạn và trong tư cách của một linh mục.

Con bắt đầu đi thăm các nhà của chúng con tại Ấn Độ đây – vậy là được sống những phút giây đẹp cùng với Chúa Giêsu trên tàu hỏa.

Xin cha cầu nguyện cho con và con cũng cầu nguyện cho cha.

Thân mến chào cha trong Chúa Giêsu.

Mother Teresa MC

“Lạy Mẹ Trà Kiệu mến yêu“, “Xin Mẹ dạy con hai tiếng xin vâng, hôm nay, tương lai và suốt đời“. Amen.

Kể Chuyện Lễ Tạ Ơn / 2023

Một Thoáng Thanksgiving Hạnh Phúc

 Phan Thuỷ

 Tác giả là một giáo viên Pre- school tại Costa Mesa, tên thật Phan Bích Thủy, người đã hai lần viết về “Một thoáng Halloween” năm ngoái và năm nay. Bài mới của cô lần này là một thoáng của mùa lễ tạ ơn hạnh phúc.

 

 

                                  

 

Mười phút ngồi chờ nơi phòng cấp cứu bệnh viện sao lâu quá . Tôi sốt ruột, một tay thì xoa nhẹ chân Sang, con tôi, một tay thì sờ mãi lên trán nó. Cái cảm giác nóng ở lòng tôi như chuyền vào trán Sang làm nóng hơn thêm. Nhà có hai mẹ con, chưa gặp cảnh này, tôi quá bối rối , không biết làm gì hơn là ngồi chờ.

 Vừa mới đây tôi đang dạy học thì nhân viên trường báo tin có điện thoại của trường con tôi đang học. Thì ra con tôi trong giờ thể dục đã bị té bong gân. Nhà trường đã chuyển con tôi vào bệnh viện M. để cấp cứu. Tay chân tôi rụng rời ,quýnh quáng ghi vội địa chỉ bệnh viện rồi xin phép trường nghỉ để phóng xe nhanh vào bệnh viện.

Nhân viên nhà trường đã sơ cứu cho cháu và làm mọi thủ tục với bệnh viện , kể lại sự việc rồi bàn giao tất cả cho tôi.

Tôi xót xa nhìn con tôi . Sang luôn kêu khẽ, nhăn mặt đau đớn làm tim tôi thắt lại từng cơn. Nước mắt tôi muốn ứa ra nhưng tôi cố kìm giữ sợ làm con tôi thêm sợ hãi.

 

Tấm màn ngăn các phòng kéo ra, hai nhân viên bệnh viện bước vào, một nam một nữ đều là Mỹ trắng . Người đàn ông lên tiếng :

– Bác sĩ David, phụ trách case này  ( Xin chỉ viết đối đáp bằng tiếng Việt)

Tôi ah lên một tiếng ngạc nhiên, xúc động lên tiếng chào.

David nhìn tôi và tiến đến bắt tay, miệng mỉm cười :

– Không ngờ gặp Tâm ở đây.  Còn bé này là gì của Tâm?

Tôi bối rối : 

– Dạ, Đó là Sang, con trai tôi.

David đến giường khám cho con tôi.  David vừa khám vừa trao đổi với cô y tá về những việc phải làm.

Xong chàng bảo:

– Cô đừng lo lắng quá, hôm nay cô phải ở lại chờ cháu chụp X Ray. Sau khi có kết quả sẽ được chữa trị. Sang sẽ nằm lại đây 1 ngày để theo dõi rồi sẽ được về đi học lại. Có điều sẽ phải dùng nạng để đi trong vài ngày. Bây giờ phải đưa bệnh nhân đi chụp hình. Cô có thể ngồi đây chờ hay vào phòng tôi một lát không?

Tôi đi như cái máy theo Bác sĩ vào phòng mạch.

 Ngồi trên ghế, tôi rụt rè nói ngụ ý là không ngờ anh là Bác sĩ và làm việc ở đây. Nhờ bác sĩ cố gắng giúp cho con tôi.

David chống tay vào cầm nhìn tôi cười lặng lẽ :

– Cuộc đời hay thật ! Rồi có lúc tôi được giúp lại cô. Cố nhiên, tôi sẽ làm những gì tốt nhất.

– Không biết nói gì hơn. Tôi xin cám ơn Bác sĩ.

– Nếu cô cần trở lại trường thì cứ việc. Tôi sẽ săn sóc cho Sang và sẽ gặp cô sau tại nhà cô.

– Ồ không, cám ơn Bác sĩ, tôi đã xin nghỉ hôm nay và sẽ ở lại chờ tới khi xong mọi việc cho cháu.

– Vậy cô cứ ngồi đây mà chờ, đừng ngại. Tôi e cô sẽ chờ hơi lâu, tôi xin phép đi làm việc tiếp. Có tin gì tôi sẽ trở lại cho cô hay.

Chàng đi rồi, tôi mới hồi tưởng mối liên hệ của chúng tôi.

Tôi là cô giáo của Katie, con gái của chàng, lớp Pre-school 4 – 5 tuổi. Cô bé tóc vàng, mảnh mai, mặt xinh như búp bê nhưng lúc nào cũng rụt rè, ít nói, thích chơi một mình. Mỗi sáng tôi nhận Katie từ người cha đưa đến.

Chàng đấy, người đàn ông mạnh khỏe, dáng dấp nhanh nhẹn nhưng gương mặt lúc nào cũng nghiêm trang lạnh lùng ít cười ít nói . Chàng đưa bé Katie đến cho tôi rồi quay lưng đi ngay, họa hoằn lắm mới nói với tôi vài câu, thường là dặn dò thuốc uống hoặc giờ đón sẽ muộn…

 

Tôi chưa bao giờ thấy mẹ của Katie đưa đón con. Có lần tôi hỏi con bé thì Katie chỉ nói : Mẹ đi xa lắm không về nữa đâu… Con bé ứa nước mắt khi tôi hỏi.

– Bao lâu rồi em chưa gặp mẹ ? Katie chỉ nói : Lâu rồi, và khóc thút thít.

Tôi ôm con bé vào lòng xin lỗi đã làm em khóc.

Từ đó tôi đặc biệt chăm sóc Katie hơn, theo dõi từng việc học, việc chơi, từng miếng ăn, giấc ngủ… Đối lại Katie thương mến, quấn quít tôi lạ thường.

Katie luôn có mặt bên cạnh tôi trong lớp cũng như ngoài sân phụ giúp tôi vài việc.

Tôi giao cho Katie nhiều trách nhiệm hơn các học sinh khác và luôn khen thưởng. Cô bé dần dần hết nhút nhát, thành tự tin, vui vẻ, hồng hào.

Một hôm sắp tới giờ về, cha của Katie đến sớm hơn thường lệ. Chàng ra sân lặng lẽ ngồi một góc nhìn học sinh chơi đùa.

Tôi đang giúp các em đi thăng bằng trên những thanh gỗ dài. Katie lăng xăng đỡ những bạn hụt chân ngã xuống cát. Bọn trẻ cùng cười hồn nhiên. Katie nhìn thấy cha, xin phép tôi chạy đến với cha.

Chàng nắm tay Katie tiến đến trước mặt tôi mỉm cười chào. Lần đầu tiên tôi thấy chàng cười.

Chàng ngỏ lời cám ơn tôi về những gì tôi đã làm cho Katie rồi nghiêm trang nói rằng:

– Vì Katie quá yêu mến cô giáo nên Katie muốn cô giáo có mặt trong tiệc sinh nhật lần thứ 5 vào thứ bảy tuần tới. Mong cô giáo nhận lời.

Nói xong chàng lấy trong túi áo tấm thiệp mời trao cho tôi.

Dù rất khó nghĩ nhiều ngày sau đó, nhưng cuối cùng tôi cũng đến vì ngày nào Katie cũng ôm lấy tôi, nũng nịu, nhắc nhở tôi mãi.

Bữa tiệc sinh nhật đó ngoài tôi và chàng, người lớn chỉ có ông Irwin là cha của chàng (mẹ chàng đã mất ) và 3 em gái là học sinh cùng lớp của Katie.

Bọn trẻ rất sung sướng khoe với tôi những trò chơi và hình chúng nó vẽ cho nhau. Tôi cũng cùng chơi với chúng thân tình như lúc ở trong lớp.

Dù bận rộn, tôi cũng nhìn khắp căn phòng để ý tìm kiếm hình ảnh gia đình nhưng ngoài những hình của Katie, cha và Ông Bà Nội ra thì không thấy hình người đàn bà nào cả. Tôi nói chuyện với cha chàng thì được biết mẹ của Katie là một người đàn bà rất đẹp nhưng thích vui chơi, thích làm đẹp hơn là chăm sóc con. Hai vợ chồng thường gây gỗ vì mẹ Katie hay vắng nhà, không lo lắng cho con. Khi Katie được 3 tuổi hai người ly dị,  cô ấy lấy một ông nhà giàu lắm và theo chồng đi tiểu bang khác không một lần về thăm con. Ông còn cảnh cáo tôi :

– Con tôi nó ác cảm với đàn bà lắm đấy !

 

Bấy giờ tôi mới hiểu tại sao không thấy chàng cười và mặt cứ lạnh lùng khó khăn. Nhưng từ sau buổi tiệc sinh nhật của Katie, tôi thấy chàng không còn xa cách với tôi nữa. Mặt chàng đã có sinh khí và hay mỉm cười khi nói chuyện với tôi. Chàng lại còn hay đến đón con sớm hơn để ngồi nhìn Katie chơi đùa. Thỉnh thoảng trước khi về chàng đưa cho tôi một món quà, khi thì gói kẹo, khi thì hộp bánh, khi thì một thỏi chocolate với mảnh giấy : Thank you for all you do for Katie .

 

Tôi thực sự lo lắng khi chàng muốn đưa tôi về cho biết nhà. Bởi vì tôi không ngu đến nổi khi vẫn nghe các đồng nghiệp chọc tôi về sự thay đổi này nơi chàng. Bởi cả năm học trước cô giáo nào cũng biết anh chàng lạnh lùng nghiêm khắc thờ ơ với mọi người này.

Nếu chàng thích tôi? Ôi, không được đâu vì tôi vừa được biết chàng mới 34 tuổi, trong khi tôi đã gần 40 rồi. Tôi đã có chồng, tuy chồng đã mất 3 năm nay, và con trai tôi đã 13 tuổi.

Cả trường không ai biết tuổi thật của tôi, cứ nghĩ tôi chừng 30 tuổi vì người Á Châu thường trẻ hơn tuổi, thêm nữa tính tôi rất sôi nổi vui vẻ trẻ trung. Chắc chàng cũng tưởng tôi còn trẻ lắm, cho nên…

Ôi, nếu chàng biết… Không được đâu. Đừng nghĩ tới nữa.

 

Thế là từ đó tôi cố tránh mặt chàng. Chàng và Katie mời tôi đi ăn kem, đi ăn tối… tôi đều từ chối. Chàng mang hoa đến nhà, tôi tiếp chàng trong nỗi hồi hộp sợ con tôi đi học về nên cứ đứng lên ngồi xuống mãi không yên…

 

Và tới hôm nay, chuyện con tôi bị tai nạn bất ngờ gặp chàng ở đây tôi thật bối rối. Chuyện phải đối mặt không tránh được rồi.  A, chàng là bác sĩ, lại trẻ trung tuy có lạnh lùng, đẹp trai như thế, sao lại để ý thương tưởng tới cô gíáo lớn tuổi như mình? Tôi ghét số tuổi của tôi lắm!

Tôi buồn bã thở dài, vừa định đứng lên đi ra thì chàng bước vào.

Chàng cho biết Sang sẽ được bó bột, hình chụp cho thấy không nguy hại đến xương, vết thương không nặng nên chỉ ở lại bệnh viện 1 ngày, sáng mai sẽ được về.

 

-  Giờ cô có thể về nghỉ ngơi ăn uống, hơn một tiếng nữa trở lại thăm cháu được.

Chàng nói đáng lẽ chàng đưa tôi về vì sợ tôi lái xe trong lúc bối rối không an toàn nhưng chàng chọn ở đây săn sóc cho Sang tốt hơn.

Tôi cảm động rối rít cảm ơn chàng, chỉ xin cho tôi vào gặp con tôi một chút. Sang nằm im trên giường, mặt xanh xao, thấy tôi vào thì giơ tay đón lấy tôi, miệng rít khẽ vì đau. Tôi ôm lấy con an ủi:

-  Không sao đâu Sang, bác sĩ hứa sẽ lo bó bột cho con ngay bây giờ, sẽ hết đau ngay. Đừng sợ nha, mẹ trở ra ngoài, khi bó xong mẹ sẽ vào với con.

 

Một giờ sau tôi trở lại, David chờ tôi ở cửa, hướng dẫn tôi vào phòng của Sang.  Gương mặt chàng tươi sáng hẵn, bảo tôi :

– Tôi trả chàng trai này lại cho cô tốt đẹp để trả ơn cô đã chăm lo cho con gái tôi được hạnh phúc.

Tôi cười tươi vì trông Sang sạch sẽ, hồng hào, thỏai mái lại, hoàn toàn khác với lúc tôi đi về nhà. Sang nói chân đã hết đau và cũng vừa được ăn uống xong.

Tôi nhìn con tràn đầy thương yêu và quay sang David nói lời cảm ơn với ánh mắt thành khẩn nồng ấm.

Cả ngày còn lại tôi ở bên Sang săn sóc, kể chuyện cho con nghe. Chàng cũng thường ghé vào phòng thăm và chúng tôi được một dịp ngồi nói rất nhiều  về đời nhau.

Hết giờ làm, chàng ở lại cùng tôi nói chuyện say sưa tới khuya mới về.

Sang đi học bằng nạng chỉ 3 ngày thì đi đứng lại như thường.

 

Còn một tuần nữa là lễ Thanksgiving, David trân trọng mời mẹ con tôi đến nhà dùng cơm gia đình mừng lễ Thanksgiving.

Tôi bảo chàng :

-  Lần trước sinh nhật Katie, anh đã mời tôi để trả ơn cô giáo rồi, lần này cho tôi được mời anh và Katie để trả ơn anh đã săn sóc chu đáo cho con tôi.

– Không, chúng ta không phải trả ơn gì cả vì là người trong gia đình, chúng ta phải lo lắng cho nhau. Thanksgiving phải ở nhà tôi mới đúng.

Tim tôi đập hụt một nhịp. Trời đất, tôi có nghe lầm không?

Chàng nói tiếp: 

– Thêm nữa, hôm ấy có cả ba tôi đến dự để mừng cho chúng ta …

Tôi đưa tay chận nơi ngực, tim đập thình thịch, ấp úng:

– Nhưng, nhưng mà… tôi có xứng đáng không?

– Tại sao không? Vì sao em nói thế?

– Vì… vì em đã có con lớn quá.

– Hahaha thì mình khỏi phải sinh con nữa.

– Nhưng mà anh có biết em lớn hơn anh tới…tới sáu tuổi.

Tôi mắc cỡ quá không nói được nữa.

Chàng ôm lấy tôi:

– Tội nghiệp em bé quá, vậy mà cũng e ngại. Anh không quan tâm tới điều ấy đâu.

Rồi chàng nhìn vào mắt tôi nói rất nghiêm trang:

– Điều anh quan tâm là em có trái tim lớn. Em yêu thương con em và con của anh rất thật. Và quan trọng hơn hết em đã làm cho anh yêu em.

Trái tim tôi vỡ òa, nước mắt tuôn tràn vì sung sướng.

Mùa Thanksgiving này thật trọng đại, huy hoàng trong đời tôi biết bao nhiêu.

Tôi đem hết tài năng, tâm hồn và tình yêu thương để cùng chàng nấu nướng, trang trí căn nhà lạnh lẽo bề bộn của chàng trước kia thành một mái gia đình ấm cúng, tươi sáng, vui vẻ.

 

Trong nhà chàng bây giờ đầy hương thơm của hoa cỏ, đầy màu hồng cam ấm dịu sắc Thanksgiving, đầy thức ăn truyền thống, đầy ánh mắt yêu thương nồng nàn và đầy tiếng cười vui của con trẻ.

Cảm ơn lễ Thanksgiving, cảm ơn cuộc đời.

Phan Thuỷ

Những Câu Thơ Hay Nhất Trong “Đoạn Trường Tân Thanh” Của Nguyễn Du / 2023

Written by

Nguyễn Du (1766 – 1820) là một trong những nhà thơ xuất sắc nhất ở giai đoạn cuối của thơ ca Trung đại. Những sáng tác tiếng Hán của ông đã đạt đến tuyệt tác, nhưng tác phẩm chữ Nôm “Đoạn trường tân thanh” đã đạt đến mức độ hoàn hảo về ngôn từ. Ở đây, chúng tôi xin phép không quan tâm đến vấn đề cốt truyện của “Đoạn trường tân thanh” mà chỉ quan tâm đến các vần thơ đẹp thể hiện cho bút pháp tài hoa của Nguyễn Du.

HỒI 1 (Trích đoạn)

Trăm năm trong cõi người ta,Chữ tài, chữ mệnh khéo là ghét nhau.Trải qua một cuộc bể dâu.Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.Lạ gì bỉ sắc tư phong,Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.Cảo thơm lần giở trước đèn,Phong tình có lục còn truyền sử xanh

HỒI 2 (Trích đoạn)

Ngày xuân con én đưa thoi,Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươiCỏ non xanh tận chân trời,Cành lê trắng điểm một vài bông hoaThanh minh, trong tiết tháng ba,Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh.Gần xa nô nức yến anh,Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuânDập dìu tài tử giai nhân,Ngựa xe như nước, áo quần như nêm.Ngổn ngang gò đống kéo lên,Thoi vàng vó rắc, tro tiền giấy bay

Tà tà bóng ngả về tây,Chị em thơ thẩn dan tay ra về.Bước lần theo ngọn tiểu khê,Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh55. Nao nao dòng nước uốn quanh,Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngangSè sè nấm đất bên đường,Dầu dầu ngọn cỏ, nửa vàng nửa xanh,

Người quốc sắc, kẻ thiên tài,Tình trong như đã, mặt ngoài còn e.Chập chờn cơn tỉnh, cơn mê,Rốn ngồi chẳng tiện, dứt về chỉn khôn.Bóng tà như giục cơn buồnKhách đà lên ngựa, người còn ghé theoDưới dòng nước chảy trong veo,Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha.

HỒI 4 (Trích đoạn)

Gió chiều như gợi cơn sầuVi lô hiu hắt như mầu khơi trêuNghề riêng nhớ ít, tưởng nhiều,Xăm xăm đè nẻo Lam Kiều dần sangThâm nghiêm, kín cổng, cao tường,Cạn dòng lá thắm, dứt đường chim xanh.Lơ thơ tơ liễu buông mànhCon oanh học nói trên cành mỉa maiMấy lần cửa đóng then càiĐầy thềm hoa rụng, biết người ở dâu?Tần ngần đứng suốt giờ lâuDạo quanh chợt thấy mái sau có nhà

Nàng rằng: Nghề mọn riêng tayLàm chi cho bận lòng này lắm thân?So dần dây vũ dây vănBốn dây to nhỏ theo vần cung thươngKhúc đâu Hán Sở chiến trườngNghe ra tiếng sắt tiếng vàng chen nhauKhúc đâu Tư mã phượng cầuNghe ra như oán như sầu phải chăng?Kê Khang này khúc Quảng LăngMột rằng Lưu thuỷ, hai rằng Hành vânQuá quan này khúc Chiêu QuânNửa phần luyến chúa, nửa phần tư giaTrong như tiếng hạc bay quaĐục như tiếng suối mới xa nửa vờiTiếng khoan như gió thoảng ngoài,Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưaNgọn đèn khi tỏ khi mờKhiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầuKhi tựa gối, khi cúi đầuKhi vò chín khúc, khi chau đôi màyRằng: Hay thì thật là hay,Nghe ra ngậm đắng, nuốt cay thế nào!So chi những bậc tiêu taoDột lòng mình cũng nao nao lòng ngườiRằng: Quen mất nết đi rồiTẻ vui thôi cũng tính trời biết sao!Lời vàng vâng lĩnh ý cao,Hoạ dần dần bớt chút nào được không.Hoa hương càng tỏ thức hồngĐầu mày, cuối mắt, càng nồng tấm yêuSóng tình dường đã xiêu xiêuXem trong âu yếm có chiều lả lơi

HỒI 5 (Trích đoạn)

Mảng tin xiết nỗi kinh hoàngBăng mình lẻn trước đài trang tự tìnhGót đầu mọi nỗi đinh ninhNỗi nhà tang tóc, nỗi mình xa xôi:Sự đâu chưa kịp đôi hồi,Duyên đâu chưa kịp một lời trao tơTrăng thề còn đó trơ trơDám xa xôi mặt, mà thưa thớt lòngNgoài nghìn dặm chốc ba đôngMối sầu khi gỡ cho xong còn chầy!Gìn vàng giữ ngọc cho hayCho đành lòng kẻ chưng mây cuối trời.Tai nghe ruột rối bời bờiNgập ngừng nàng mới giãi lời trước sau:Ông tơ gàn quải chi nhauChưa vui sum hợp đã sầu chia phôi!Cùng nhau trót đã nặng lờiDẫu thay mái tóc, dám rời lòng tơ!Quản bao tháng đợi năm chờNghĩ người ăn gió nằm mưa xót thầmĐã nguyền hai chữ đồng tâmTrăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền aiCòn non, còn nước, còn dài,Còn về, còn nhớ đến người hôm nay.Dùng dằng chưa nõ rời tayVầng đông trông đã đứng ngay mái nhàNgại ngùng một bước một xaMột lời trân trọng, châu sa mấy hàngBuộc yên, quảy gánh, vội vàngMối sầu xẻ nửa, bước đường chia hai

HỒI 7 (Trích đoạn)

Một mình nàng, ngọn đèn khuyaÁo dầm giọt lệ, tóc se mái sầuPhận dầu, dầu vậy cũng dầuXót lòng đeo đẳng bấy lâu một lời!Công trình kể biết mấy mươiVì ta khắng khít cho người dở dangThề hoa chưa ráo chén vàngLỗi thề thôi đã phủ phàng với hoa!Trời Liêu non nước bao xa,Nghĩ đâu rẽ cửa, chia nhà tự tôi!

Biết bao duyên nợ thề bồiKiếp này thôi thế thì thôi còn gì?Tái sinh chưa dứt hương thề,Làm thân trâu ngựa đền nghì trúc maiNợ tình chưa trả cho aiKhối tình mang xuống tuyền đài chưa tan!Nỗi riêng, riêng những bàn hoànDầu chong trắng dã, lệ tràn thấm khăn

Chiếc thoa với bức tờ mâyDuyên này thì giữ, vật này của chungDầu em nên vợ, nên chồng,Xót người mệnh bạc, ắt lòng chẳng quênMất người còn chút của tinPhím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưaMai sau, dầu có bao giờ,Đốt lò hương ấy, so tơ phím này;Trông ra ngọn cỏ lá câyThấy hiu hiu gió thì hay chị về

Hồn còn mang nặng lời thềNát thân bồ liễu, đền nghì trúc maiDạ đài cách mặt khuất lờiRảy xin chén nước cho người thác oanBây giờ trâm gãy bình tanKể làm sao xiết muôn vàn ái ân!Trăm nghìn gửi lạy tình quân!Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôiPhận sao phận bạc như vôi?Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làngÔi Kim lang! Hỡi Kim lang!Thôi thôi! Thiếp đã phụ chàng từ đây!

HỒI 11 (Trích đoạn)

Buồng riêng, riêng những sụt sùiNghĩ thân mà lại ngậm ngùi cho thânTiếc thay trong giá trắng ngần!Đến phong trần cũng phong trần như aiTẻ vui cũng một kiếp ngườiHồng nhan phải giống ở đời mãi ru!Kiếp xưa đã vụng đường tuKiếp này chẳng kẻo đền bù mới xuôi!Dầu sao bình đã vỡ rồiLấy thân mà trả nợ đời cho xong!

Này con thuộc lấy tấm lòngVành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghềChơi cho liễu chán hoa chêCho lăn lóc đá, cho mê mẩn đờiKhi khoé hạnh, khi nét ngàiKhi ngâm ngợi nguyệt, khi cười cợt hoaĐều là nghề nghiệp trong nhàĐủ ngần ấy nết, mới là người soi.Gót đầu vâng dạy mấy lờiĐường châu nét nguyệt, đường phai vẻ hồng

Những nghe nói, đã thẹn thùngNước đời lắm nỗi lạ lùng khắt khe!Xót mình cửa các buồng khuêVỡ lòng, học lấy những nghề nghiệp hay!Khéo là mặt dạn mày dày!Kiếp người đã đến thế này thì thôi!Thương thay thân phận lạc loài!Dầu sao cũng ở tay người biết sao?Lầu xanh mới rủ trướng đàoCàng treo giá ngọc, càng cao phẩm người

Biết bao bướm lả, ong lơi!Cuộc say đầy tháng, trận cười suốt đêmDập dìu lá gió cành chimSớm đưa Tống Ngọc, tối tìm Tràng KhanhKhi tỉnh rượu, lúc tàn canhGiật mình, mình lại thương mình xót xaKhi sao phong gấm rủ làGiờ sao tan tác như hoa giữa đường?Mặt sao dày gió dạn sương?Thân sao bướm chán ong chường bấy thân?

Mặc người mưa Sở mây TầnNhững mình nào biết có xuân là gì?Đòi phen gió tựa hoa kềNửa rèn tuyết ngậm, bốn bề trăng thâuCảnh nào cảnh chẳng đeo sầu?Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!Đôi phen nét vẽ câu thơCung cầm trong nguyệt, nước cờ dưới hoaVui là vui gượng kẻo làAi tri âm đó mặn mà với ai?Thờ ơ gió trúc mưa mai

Ngẩn ngơ trăm nỗi, giùi mài một thânNỗi lòng đòi đoạn xa gầnChẳng vò mà rối, chẳng rầu mà đau!Nhớ ơn chín chữ cao sâuMột ngày nột ngả bóng dâu tà tàDặm nghìn, nước thẳm, non xaNghĩ đâu thân phận con ra thế này?Sân hoè đôi chút thơ ngâyTrân cam, ai kẻ đỡ thay việc mình?Nhớ lời nguyền ước ba sinhXa xôi ai có biết tình chăng ai?

Khi về hỏi liễu Chương ĐàiCành xuân đã bẻ cho người chuyên tay?Tình sâu mong trả nghĩa dàyHoa kia đã chắp cây này cho chưa?Mối tình đôi đoạn vò tơGiấc hương quan, luống lầm mơ canh dàiSong sa vò võ phương trờiNay hoàng hôn đã, lại mai hôn hoàngLần lần thỏ bạc ác vàngXót người trong hội đoạn tràng đòi cơn!

Đã cho lấy chữ hồng nhanLàm cho, cho hại, cho tàn, cho cân!Đã đầy vào kiếp phong trầnSao cho sỉ nhục một lần mới thôi!

HỒI 14 (Trích đoạn)

Người lên ngựa, kẻ chia bàoRừng phong, thu đã nhuốm màu quan sanDặm hồng bụi cuốn chinh anTrông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh

Người về chiếc bóng năm canhKẻ đi muôn dặm một mình xa xôiVầng trăng ai xẻ làm đôi?Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường

HỒI 17 (Trích đoạn)

Nàng từ lánh gót vườn hoaDường gần rừng tía, dường xa bụi hồngNhân duyên đâu lại còn mong?Khỏi điều thẹn phấn, tủi hồng thì thôiPhật tiền thảm lấp sầu vùiNgày phò thủ tự, đêm nhồi tâm hươngCho hay giọt nước cành dươngLửa lòng tưới tắt mọi đường trần duyênNâu sồng từ trở màu thuyềnSân thu trăng đã vài phen đứng đầu

Liệu mà xa chạy cao bayÁi ân ta có ngần này mà thôi!Bây giờ kẻ ngược người xuôiBiết bao giờ lại nối lời nước non?

Dẫu rằng sông cạn đá mònCon tằm đến thác cũng còn vương tơ!Cùng nhau kể lể sau xưaNói rồi lại nói, lời chưa hết lời

HỒI 18 (Trích đoạn)

Lần thâu gió mát trăng thanhBỗng đâu có khách biên đình sang chơiRâu hùm, hàm én, mày ngàiVai năm tấc rộng, thân mười thước caoĐường đường một đấng anh hàoCôn quyền hơn sức, lược thao gồm tàiĐội trời đạp đất ở đờiHọ Từ tên Hải, vốn người Việt ĐôngGiang hồ quen thói vẫy vùngGươm đàn nửa gánh, non sông một chèo

Qua chơi thấy tiếng nàng KiềuTấm lòng nhi nữ cũng xiêu anh hùngThiếp danh đưa đến lầu hồngHai bên cùng liếc, hai lòng cùng ưaTừ rằng: Tâm phúc tương cờPhải người trăng gió vật vờ hay sao?Bấy lâu nghe tiếng má đàoMắt xanh chẳng để ai vào, có không?Một đời được mấy anh hùngBõ chi cá chậu chim lồng mà chơi?Nàng rằng: Người dạy quá lời

Thân này còn dám coi ai làm thường!Chút riêng chọn đá thử vàngBiết đâu mà gửi can tràng vào đâu?Còn như vào trước ra sauAi cho kén chọn vàng thau tại mình?Từ rằng: Lời nói hữu tình!Khiến người lại nhớ câu Bình Nguyên QuânLại đây xem lại cho gầnPhỏng tin được một vài phần hay không?Thưa rằng: Lượng cả bao dung

Tấn Dương được thấy mây rồng có phenRộng thương cỏ nội, hoa hènChút thân bèo bọt dám phiền mai sau.Nghe lời vừa ý, gật đầuCười rằng: Tri kỷ trước sau mấy người?Khen cho con mắt tinh đờiAnh hùng, đoán giữa trần ai mới già!Một lời đã biết đến taMuôn chung, nghìn tứ, cũng là có nhau!

Trông vời trời bể mênh mang

Thanh gươm, yên ngựa, lên đàng thẳng rong

HỒI 20 (Trích đoạn)

Thừa cơ trúc chẻ, ngói tanBinh uy từ đấy sấm ran trong ngoàiTriều đình riêng một góc trờiGồm hai văn võ, rạch đôi sơn hàĐòi cơn gió quét mưa saHuyện thành đạp đổ năm toà cõi namPhong trần, mài một lưỡi gươmNhững loài giá áo túi cơm sá gì!Nghênh ngang một cõi biên thuỳThiếu gì cô quả, thiếu gì bá vương

Trước cờ ai dám tranh cườngNăm năm hùng cứ một phương hải tần

Một tay gây dựng cơ đồBấy lâu bể Sở, sông Ngô tung hoành!Bó thân về với triều đìnhHàng thần lơ láo, phận mình ra đâu?Áo xiêm buộc trói lấy nhauVào luồn ra cúi, công hầu mà chi!

Sao bằng riêng một biên thuỳSức này đã dễ làm gì được nhauChọc trời, khuấy nước, mặc dầuDọc ngang nào biết trên đầu có ai.

Khí thiêng khi đã về thầnNhơn nhơn còn đứng chôn chân giữa vòngTrơ như đá, vững như đồngAi lay chẳng chuyển, ai rung chẳng rời

Đầy đường cỏ mọc lau thưaSong trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rờiTrước sau nào thấy bóng ngườiHoa đào năm ngoái còn cười gió đông

Xập xè én liệng lầu khôngCỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giàyCuối tường gai gốc mọc đầyĐi về, này những lối này năm xưaChung quanh lặng ngắt như tờ

HỒI 22 (Trích đoạn)

Ngẫm hay muôn sự tại trờiTrời kia đã bắt làm người có thânBắt phong trần, phải phong trầnCho thanh cao, mới được phần thanh caoCó đâu thiên vị người nàoChữ Tài, chữ Mệnh dồi dào cả haiCó tài, mà cậy chi tài?Chữ tài liền với chữ tai một vầnĐã mang lấy nghiệp vào thânCũng đừng trách lẫn trời gần trời xa

Thiện căn ở tại lòng taChữ tâm kia mới bằng ba chữ tài!Lời quê chắp nhặt dông dàiMua vui cũng được một vài trống canh.

Share

Xưng Tội Với Linh Mục Là Chuyện Buồn Cười / 2023

Một người đàn ông đồ sộ vỗ vai một ông linh mục, vừa hỏi vừa cười hóm hỉnh:

– Chỗ anh em với nhau, tôi hỏi thiệt tình, anh đừng giận tôi nha.

– Chuyện gì mà vô đề long trọng dữ vậy?

– Tôi nghe người ta nói: đạo của anh bắt tín đồ có tội phải đi xưng tội với cha cố và cha cố tha tuốt luốt. Cái đó có không?

– Có. Thì đã sao nào?

– Thì đạo của anh buồn cười quá à.

– Những gì làm anh buồn cười, thì kể cho tôi nghe coi.

– Nhiều lắm. Thứ nhất: linh mục các anh là người như người ta; cũng biết ăn gian nói dối; cũng biết ngoại tình … thì tại sao lại dám ngồi tòa tha tội cho người gian dối, gian dâm?

– Ông chánh án ngồi tòa: tha bổng, kêu án tử hình, kêu án tù chung thân …, thì ông chánh án là người hay là thiên thần?

– Ông chánh án cũng là người nên cũng có thể phạm tội, nhưng ông ngồi tòa với tư cách là đại diện công lý, đại điện cho dân.

– Thì linh mục chúng tôi có tha tội cho tín đồ với tư cách của cá nhân mình đâu. Chúng tôi tha tội nhân danh Chúa và do yêu cầu của Chúa. Đức Giêsu trước khi về trời đã nói với các Tông đồ rằng: “Điều gì chúng con tha dưới đất, thì trên trời cũng tha”.

– Tội phạm tới Chúa thì xưng với Chúa và xin Chúa tha, hà cớ gì Chúa lại trao quyền ấy cho các anh?

– Để tôi kể cho anh một câu chuyện:

Có một người mẹ đang mổ cá, tay dơ quá. Thằng cu tí của bà đang chạy chơi trên sân sũng nước, vì trời mới mưa, bỗng té ạch một cái. Bà không dám bỏ rổ cá đang dang dở, vì con mèo cồ đang ngồi liếm mép. Bà kêu cô chị của thằng cu tí: “Hai! Con đi tắm cho em!”. Cô chị cũng chẳng sạch sẽ gì, mới quét chuồng heo xong, thoang thoảng mùi cháo thiu, vội vàng dìu cu tí đi tắm. Cu tí sạch boong, thay quần áo mới, tóc rẽ ngôi láng coóng, thơm thơm mùi nước hoa của mẹ, nhảy tưng tưng, cười toe toét, thương chị quá chừng.

Vậy đó. Bây giờ tôi hỏi anh: Ở trên đời này, có thằng cu tí nào thắc mắc với cô chị nó rằng: “Chị lấy quyền gì mà tắm cho tôi? Chị có sạch sẽ gì đâu mà dám tắm cho tôi, chải đầu cho tôi, thay đồ cho tôi, lại còn lấy dầu thơm của mẹ mà xức cho tôi nữa. Bày đặt!”. Xin lỗi anh. Nếu trên đời này có thằng cu tí nào nói như thế, thì nó chính là anh đấy.

– Anh trả lời hay. Cho anh mười điểm.

– Còn thắc mắc gì nữa nào?

– Thắc mắc thứ hai: Có tội thì phải phạt. Còn các anh thì tội gì cũng tha tuốt luốt. Như vậy là các anh vẽ đường cho hươu chạy, là xúi người ta cứ phạm tội tối đa.

– Linh mục chúng tôi là cô chị của thằng cu tí. Cô chị chỉ mong muốn một điều là thằng em hết dơ. Dĩ nhiên là thằng cu tí chẳng muốn té. Nhưng có thể là nó sẽ còn té nữa. Nếu nó té nữa, thì cô chị lại tắm cho nó, an ủi và khuyên nhủ nó. Như vậy đâu phải là cô chị vẽ đường cho hươu chạy. Nói cho vui vậy thôi, chứ vấn đề tha tội trong đạo không đơn giản như thế. Theo giáo lý, thì muốn được tha tội, thì phải có điều kiện. Điều kiện một là phải thành tâm sám hối, mà thành tâm sám hối, thì bao hàm việc quyết tâm chừa tội. Điều kiện hai là phải đền tội xứng đáng. Nếu ăn trộm, phá hoại thì phải bồi thường. Bồi thường tiền của. Bồi thường danh dự, … vân vân … Xét về mặt tâm lý, người Công giáo xưng tội xong cảm thấy tâm hồn sung sướng, giàu nghị lực để tránh tội, chứ không có ý đồ phạm tội lại, phạm tội thêm. Đó chính là tâm tư của thằng cu tí sau khi được chị nó tắm cho. Chị tắm và em được tắm nảy ra một tình cảm rất thân thương. Thằng cu tí thấy mình sạch quá, đẹp quá, thơm quá và chẳng muốn ở dơ chút nào.

-Cho anh thêm mười điểm nữa. Không ngờ mà đạo của anh vừa có tình vừa có lý. Và … bây giờ là thắc mắc thứ ba. Nếu tôi là tín đồ Công giáo, tôi chỉ dám xưng ba cái tội lặt vặt thôi, còn tội quan trọng …, thì tôi hổng dám đâu.

-Ví dụ tội gì nào?

– Ví dụ tôi xưng tội ăn cắp xe của bố anh, mà em của anh là trưởng ban công an xã, thì thế nào anh cũng móc điện thoại đi động gọi cho em của anh ngay. Ví dụ tôi xưng tội tò tí với em dâu của anh, thì thế nào anh cũng bật mí cho thằng em trai của anh liền. Đúng không nào?

– Chà. Kẹt dữ ạ.

– Vậy là anh thua rồi phải không?

– Có thể thua thôi, chứ chưa thua đâu. Nếu tôi vì quá thương bố mất xe, vì quá thương thằng em làm công an đang bí lối và thương thằng em trai bị vợ cắm sừng, thì tôi có thể làm bật mí tội của anh. Trong trường hợp này, theo Giáo Luật, thì tôi phạm một tội rất nặng. Tội này có tên là “Lỗi ấn tòa xá giải”. Sau khi phạm trọng tội này, tôi không thể đi xưng tội với bất cứ một linh mục nào. Tôi phải xin ơn tha tội nơi Tòa Thánh.

– Đã có một linh mục lỗi ấn tòa xá giải rồi.

– Ai và ở đâu?

– Một tín đồ ở miền Tây theo cách mạng, rải truyền đơn chống Pháp, đi xưng tội. Thế là ông cha báo cò Tây đến bắt, đày ra Côn Đảo.

– Rải truyền đơn chống Pháp thì tại sao lại bảo là tội, tại sao lại đi xưng làm chi? Người làm cách mạng không lẩm cẩm như vậy đâu. Về vấn đề “lỗi ấn tòa” tôi khẳng định với anh rằng: linh mục là người, thì có thể phạm lỗi ấy. Nhưng trên thực tế, thì tôi chưa thấy xảy ra điều đó, dù bên Tây hay bên Đông, dù thời xưa hay thời nay. Ngược lại có nhiều linh mục vì bảo vệ ấn tòa mà lâm nạn. Tôi kể cho anh nghe hai chuyện thôi:

*Chuyện một. Sau thế chiến thứ hai ở bên Ý xảy ra một chuyện rất thương tâm. Một linh mục chánh xứ đang làm việc tại bàn giấy. Vào lúc 20 giờ 30 có người gõ cửa. Mở cửa ra thì gặp người khách lạ xin xưng tội. Hắn quỳ mọp xưng tội rất vội vã, rồi vội vàng rút lui y như người bị rượt đuổi.

Hắn vừa đi khỏi thì cảnh sát tới.

– Thưa linh mục, vừa có một vụ cướp của, giết người xảy ra ở nhà ga. Theo kinh nghiệm chuyên nghiệp của chúng tôi, thì hắn còn luẩn quẩn đâu đây. Vậy xin linh mục giúp chúng tôi chu toàn nhiệm vụ.

– Tôi không biết.

– Ủa, sao lại có khẩu súng lục ở trong sọt rác này?

– Tôi không biết.

– Nếu là súng của linh mục, thì xin vui lòng cho chúng tôi coi giấy chủ quyền. Nếu không phải của linh mục, thì xin vui lòng cho biết ai là chủ của nó. Khẩu súng này mới xài tức thời, vì nòng của nó có mùi khen khét.

– Tôi không biết.

– Chúng tôi sẽ khởi tố linh mục về tội sở hữu vũ khí bất hợp pháp. Linh mục còn phải trả lời trước tòa: tại sao súng mới nhả đạn lại nằm trong sọt rác, dưới gầm bàn của linh mục, ngay sau thời gian có vụ nổ súng tại nhà ga.

Quả thật, linh mục chánh xứ ấy phải đứng trước vành móng ngựa. Quan tòa và công tố viên đặt ra rất nhiều câu hỏi. Nhưng câu hỏi nào cũng được trả lời y như nhau: “Tôi không biết” – Cuối cùng tòa buộc hai tội: cướp của – giết người và khinh dể tòa án. Rồi tuyên án tù chung thân.

Một linh mục đi tù chung thân vì tội giết người cướp của. Buồn quá! Nhục quá! Mà cũng oan khiên quá! Nhưng linh mục ấy đã cúi đầu chấp nhận chỉ vì lương tâm không cho phép bật mí bất cứ điều gì mình biết trong tòa xá giải.

Mười ba năm sau, tên trộm ấy ra tự thú. Linh mục đi tù oan được trả cả tự do lẫn danh dự. Chua quá! Nhưng cũng vinh dự quá!

*Chuyện hai. Chuyện này xảy ra trong một gia đình bất hạnh. Ông chồng thì đam mê cờ bạc, rượu chè, trai gái. Bà vợ thì cắn răng chịu đựng. Chịu đựng mãi thành hiện tượng dồn nén. Dồn nén mãi thì phải bùng vỡ. Hôm ấy ông chồng đi chơi mãi tới quá nửa đêm mới về. Ông gọi cửa. Bà mở cửa. Ông vừa đưa đầu vào, thì một lưỡi dao phập xuống …

Cơn điên qua rồi, bà vợ khóc lóc thảm thiết. Bà đến nhà thờ xưng tội với cha xứ, rồi đi thú tội với công an xã. Công an xã mời linh mục chính xứ tới để bổ túc hồ sơ.

– Bà Nguyễn Thị M. khai rằng bà đã đi xưng tội, kể lể hết mọi hành vi tội ác. Vậy yêu cầu linh mục cho chúng tôi biết bà M. đã khai gì với linh mục?

– Tôi không biết.

– Đương sự đã khai với linh mục, thì linh mục có nhiệm vụ phải khai với chính quyền, vì đây là vụ án quan trọng.

– Tôi không được nói, vì theo Giáo Luật, tôi không được làm lộ những gì người ta xưng trong tòa.

– Như vậy là ông coi thường chánh quyền. Nếu ông ngoan cố, tôi sẽ còng tay ông.

Ông trưởng ban công an xã đập bàn, giận dữ. Ông chủ tịch Mặt trận phải vội vàng chạy qua góp ý.

– Luật của đạo Thiên Chúa như vậy đó. Các anh cứ ghi nhận những gì bà M. đã khai – Bà M. đã tự thú, thì bà còn giấu giếm làm chi. Lời khai của bà là đủ rồi.

– Thôi, cụ đi về đi.

Anh công an hạ giọng, gấp hồ sơ, đứng dậy, đi tìm điếu cày …

Ông cha xứ 90 tuổi đi về, lòng buồn man mác. Anh công an rít một điếu thuốc lào, lòng nhẹ lâng lâng.

– Tôi giải đáp như thế là hết lời, hết ý rồi đấy. Anh vừa lòng chưa?

– Mới vừa lòng 90 phần trăm thôi.

– 90 hay 100 đã là “bên tám lạng bên nửa cân”. Tôi mừng lắm rồi. Chào anh.

Tạp bút của Lm Piô Ngô Phúc Hậu

Cập nhật thông tin chi tiết về Bài Chia Sẻ Lời Chúa Trong Thánh Lễ Tạ Ơn Của Tân Linh Mục Giuse Nguyễn Thanh Tùng Tại Trà Kiệu 06/8/2015 / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!