Xu Hướng 12/2022 # Anh Và Bóng Nắng/ Thơ Gió Biển/ Lời Bình Ngân Triều / 2023 # Top 16 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Anh Và Bóng Nắng/ Thơ Gió Biển/ Lời Bình Ngân Triều / 2023 # Top 16 View

Bạn đang xem bài viết Anh Và Bóng Nắng/ Thơ Gió Biển/ Lời Bình Ngân Triều / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tình yêu càng say đắm, thăng hoa khi đôi lứa yêu nhau, dành cho nhau những lần hò hẹn. BHT đã kể cho chúng ta về một cuộc hò hẹn tuyệt vời (của nhân vật trữ tình hay của ai?). Một điển hình về tình yêu đôi lứa! ặp em, anh đều tươi cười hiền diu, dễ thương “nụ cười duyên”. Điều đó đã làm cho em quên tất cả những ưu phiền ” Quên ưu tư quên hết muộn phiền”,khi anh đến với em “Khi em thấy anh và bóng nắng”trong nắng ấm hẹn hò. Đáp lại nụ cười hiền dịu, vẫn thủy chung (trước sau) như “lần đầu tiên” gặp nhau, em chỉ cho anh một dòng sông đắm đuối (Nhân vật nữ quả là tinh tế:-Những cử chỉ yêu thương – Để rồi em nghe như một trời xuân diu êm, *Bốn câu đầu: Mắt em là một dòng sông…)

Mỗi lần hẹn như lần đầu tiên Quên ưu tư quên hết muộn phiền Khi em thấy anh và bóng nắng Mắt đượm tình đón nụ cười duyên *Khổ thơ thứ hai: Những cảm giác lâng lâng thương yêu trong lần gặp nhau:

“Tay anh che từng sợi nhung mềm”/ Tả tóc gợi hình và cảm giác, thật tuyệt và ánh mắt nữa!/ Ánh mắt của anh như “đắm đuối”, “Cùng ánh mắt một trời xao xuyến” như chiếc thuyền tình của anh đã đắm trong mắt em, trên dòng sông em (Mắt em là một dòng sông/ Thuyền anh bơi lặn trong dòng mắt em/ Ca dao). “rất đậm hương và rộn tiếng chim/ trong tâm hồn là một vườn hoa lá/T H” ngất ngây/ Dìu em trong mùa xuân dịu êm. Xin được ráp lại 4 câu thơ đã bình: Giọt nắng vàng rơi trên tóc em Tay anh che từng sợi nhung mềm Cùng ánh mắt một trời xao xuyến Dìu em trong mùa xuân dịu êm Lần nào cũng vậy, khi đến g

, là ánh nắng phản chiếu lên chiếc kẹp tóc có đính những hạt thủy tinh, nữ sinh thường cài trên mái tóc ).

của tác giả rất bay bổng, mượt mà, gợi tả.

Hay là ca từ “Còn chút gì để nhớ” của Vũ Hữu Định/ Phổ nhạc Phạm Duy :

Thơ Chọn Và Lời Bình: Ảnh Bác / 2023

                  ẢNH BÁC

       Nhà em treo ảnh Bác Hồ

Bên trên là một lá cờ đỏ tươi

       Ngày ngày Bác mỉm miệng cười

Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà

       Ngoài sân có mấy con gà

Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi

       Em nghe như Bác dạy lời

Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa

       Trồng rau quét  bếp đuổi gà

Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồi

       Bác lo bao việc trên đời

Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em

                                                   1966

                                                 Trần Đăng Khoa

Đại biểu học sinh trường trung học Trưng Vương (Hà Nội) đến chúc thọ Hồ Chủ Tịch (Tháng 5 năm 1956).

Lời bình:

        Năm 1966 của thế kỉ 20,  thần đồng thơ Trần Đăng Khoa mới tròn 8 tuổi đã viết nên bài thơ “Ảnh Bác”. (Trong bối cảnh đế quốc Mỹ dùng không quân, hải quân mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền bắc với quy mô lớn, bom và đạn cùng lúc trút xuống hai miền Tổ quốc ta). Bài thơ Ảnh Bác như một chứng tích lịch sử khắc sâu vào lòng người đọc về hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh mà ta quen gọi với hai từ gần gũi, ấm áp, thân thương  là Bác Hồ. Người là hiện thân của những gì tốt đẹp nhất trong tâm trí mỗi người dân Việt Nam chúng ta qua mọi thời đại.

        Mở đầu bài thơ cậu bé Khoa đã phác họa nên nét đặc trưng của những ngôi nhà ở nông thôn ngày đó, thời mà vào bất kì nhà nào chúng ta cũng bắt gặp: “Nhà em treo ảnh Bác Hồ/ Bên trên là một lá cờ đỏ tươi.” Một hình ảnh bình dị tự nhiên như cơm ăn nước uống hàng ngày của hàng triệu triệu  người dân Việt Nam biểu hiện lòng biết ơn và tôn kính của mình  đối với Tổ quốc, với vị lãnh tụ kính yêu.  Người đã đưa lại cho họ tự do, ấm no và hạnh phúc. Tấm ảnh Bác Hồ trang trọng treo trên tường nhà đã chụp được cả thần thái của vị lãnh tụ kính yêu. Khoảng khắc diệu kì đó là nụ cười rạng ngời hiền hậu nhân từ trên nét mặt của Bác. Nụ cười rạng ngời ấy bắt nguồn  từ ánh mắt yêu thương và nhà thơ nhí Trần Đăng Khoa cũng không bỏ lỡ cơ hội ấy chớp lấy khoảng khắc hiếm hoi đó triển khai tứ thơ của mình theo nhiều chiều liên tưởng: “Ngày ngày Bác mỉm miệng cười/ Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà.” Một câu thơ viết ra tự nhiên như lòng con trẻ  nhưng lại nêu bật lên được hình ảnh Bác Hồ thật giản dị, gần gũi thấm sâu vào tận cõi lòng của mỗi người dân Việt Nam nhất là với các cháu thiếu nhi. Hai câu thơ tiếp theo mở ra với sự mô tả hình ảnh chân thực, sống động cảnh vật nơi sân, vườn làng quê: “Ngoài sân có mấy con gà/ Ngoài vườn có mấy quả na chin rồi.” Để từ những con gà đang đi lại ngoài sân đó một chiều liên tưởng mới, một tư duy thơ mới đầy chất suy ngẫm lại xuất hiện: “Em nghe như Bác dạy lời/ Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa/ Trồng rau, quét bếp, đuổi gà/ Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồi.” Câu thơ gần như nhắc lại trọn vẹn những gì mà cha mẹ hay người lớn trong nhà thường nhắc nhở cậu bé Khoa mỗi khi họ vắng nhà: Đó là không đi chơi xa, phải ra hầm trú ẩn mỗi khi tàu bay Mỹ đến hay “người nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình” như lời Bác Hồ căn dặn các cháu thiếu nhi.  Bé Khoa đã vận dụng ngôn ngữ dân giã thường  gặp chuyển tải, nâng tầm những suy tưởng đó thành lời căn dặn của Bác Hồ để đạt được mục đích sâu xa hơn nhắn nhủ với mọi người rằng  Bác Hồ mãi luôn gần gũi ấm áp với người dân Việt Nam, gửi gắm đến bạn đọc nhỏ tuổi thời đó hình ảnh  Bác Hồ người được ví như cha già của dân tộc.  Ngay cả hai từ “tàu bay” hay “máy bay” em đã chọn lọc có chủ đích và sử dụng từ “tàu bay”như cách gọi của người xứ Nghệ quê hương Bác, một âm tiết dân dã hơn với mọi người.

         Bài thơ Ảnh Bác được mở ra với: “Nhà em treo ảnh Bác Hồ” và khép lại với hai câu kết: “Bác lo bao việc trên đời/ Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em.” Một bài thơ lục bát ngắn nhưng có cấu trúc chặt chẽ. Thông điệp mà thần đồng thơ Trần Đăng  Khoa muốn chuyển tải đến với các em, với bạn đọc  đã hoàn thành một cách mĩ mãn. Em đã đạt được cái đích mà em muốn nói tới đó là sự quan tâm của Bác Hồ tới tất cả mọi người dân trong đó có các em thiếu nhi. Một cái kết trọn vẹn của một bài thơ lục bát “nhuyễn” được viết ra khi thần đồng thơ Trần Đăng Khoa mới lên tám tuổi.

                                                                                          11-5-2019

N.V.T

Thơ Chọn Và Lời Bình: Nói Với Con Dâu / 2023

NÓI VỚI CON DÂU

Thế là, cháu đã thành con

Bác thành bố, mẹ – chẳng còn lạ, xa

Ăn chung bữa, ở chung nhà

Nói năng thêm giọng, vào ra thêm người.

Nhà mình, quý nhất con ơi:

Nâng niu, gìn giữ nghĩa đời trước sau

Đã rằng hai tiếng thương nhau

Thì thương cho đến bạc đầu còn thương.

Dặn con biết trước mà lường:

Bố hay nóng nảy, mẹ thường nghĩ lâu

Đừng vì những chuyện không đâu

Mà sinh nặng nhẹ, vàng thau những lời.

Chồng con, con đã hiểu rồi:

Mải mê công việc, chây lười vệ sinh

Những khi dọn dẹp một mình

Thì con tự ví trúc xinh trong nhà!

Buồn làm dâu sẽ chóng qua

Niềm vui lắng đọng, nỗi xa xích gần

Cũng như trời đất xoay vần

Mùa đông đang hết, ngày xuân cận kề.

                                                              Vương Trọng

Lời bình:

         Trong ứng xử mối quan hệ gia đình chúng ta thường có câu: Mẹ chồng nàng dâu. Đó cũng là tâm lý sinh hoạt thông thường của xã hội. Trong thơ ca Việt Nam, Xuân Quỳnh đã có bài thơ Mẹ của anh viết rất cảm động. Mẹ của anh cũng chính là mẹ của em không còn phân biệt nàng dâu, mẹ chồng. Bởi mẹ đã sinh ra anh và anh là tài sản lớn nhất của đời em. Đó là cái nhìn bao dung, nhân hậu đầy nữ tính. Gần đây, tôi được đọc bài thơ Nói với con dâu của nhà thơ Vương Trọng ở góc độ cha chồng nói với con dâu với tấm lòng của một người mẹ. Đây cũng là một trong những mô típ “chuyện đời thường” mà Vường Trọng khá thành công bởi lời thơ giản dị, những cảnh ngộ thân phận được cảm thông, được chia sẻ. Tác giả chọn một cách nói tâm tình rủ rỉ: Thế là cháu đã thành con – Bác thành bố, mẹ chẳng còn lạ xa – Ăn chung bữa, ở chung nhà – Nói năng thêm giọng vào ra thêm người. Thêm giọng nói, thêm người là hiển nhiên nhưng trong cái tổ ấm gia đình ấy lại thêm một cá thể, một tính cách khác đến từ một đời sống khác, hoà hợp vốn không dễ vì lứa tuổi vì thứ bậc từ “bác chuyển sang bố mẹ”, từ “cháu chuyển thành con”. Ở đây nhà thơ nhấn mạnh đến chữ “thương”: Đã rằng hai tiếng thương nhau – Thì thương cho đến bạc đầu còn thương. Tiếng Việt có hai chữ rất hay “yêu thương” hay “thương yêu”. Người Việt có những ứng xử riêng gắn kết với cộng đồng bắt đầu bằng chữ thương: Bầu ơi thương lấy bí cùng hay  Người trong một nước phải thương nhau cùng. Thường, yêu gắn với một người nhưng thương thì rộng hơn. Yêu có thương mới bền vững. Cũng chính vì nhà thơ rất thương con dâu mình mới dặn dò bảo ban như người mẹ đẻ: Dặn con biết trước mà lường – Bố hay nóng nảy, mẹ thường nghĩ lâu, rồi: Chồng con, con đã hiểu rồi – Mải mê công việc, chây lười vệ sinh. Ở đây ta không còn thấy thơ nữa mà chỉ thấy tấm lòng, rất thật thà, thật đến mức vụng về hồn hậu đáng yêu. Tôi hình dung ra một Vương Trọng ngoài phẩm chất thi sỹ tài hoa thông minh đáng quý, anh còn là một người đàn ông rất chu đáo cẩn thận trong cuộc sống đời thường. Một sự chuẩn mực rất cần thiết trong đời sống hiện đại. Nhưng anh còn là một người rất dí dỏm – chính cái sự hóm hỉnh này đã phá vỡ cái không khí khá nghiêm túc có lúc sa vào chất giáo huấn của bài thơ. Đó là anh tự cười với mình khi tôn vinh con dâu: Những khi dọn dẹp một mình – Thì con tự ví trúc xinh trong nhà. Đây là hai câu thơ hay nhất của toàn bài, là điểm sáng lung linh, cái ngọn nến hư ảo ấy đã hiện ra một “liền chị” đáng yêu. Trúc xinh em đứng một mình cũng xinh rất Việt Nam, rất dân tộc. Có lẽ bài thơ dừng ở đây cũng đã đạt được ý tưởng chuyển tải như một thông điệp nhà thơ muốn nói với con dâu. Khổ thơ cuối có cảm giác bị thừa, âu đó cũng chính là tính cẩn thận chu tất của nhà thơ nguyên là một thầy giáo dạy toán.

N.N.P

Thơ Chọn Và Lời Bình: Thơ Vui Tặng Mẹ Vợ / 2023

THƠ VUI TẶNG MẸ VỢ

Mẹ từng lặn lội suốt đời Trên những cánh đồng hoang dại Tìm ánh trăng non ngàn xưa Toả mát màu da con gái

Mẹ vượt qua bao đỉnh núi Trập trùng rừng mộng suối mơ Chọn những sắc hoa đẹp nhất Làm nên làn môi thơm tho

Rồi mẹ ngược miền thiếu nữ Lọc từng nét đẹp, vẻ xinh Kiếm nỗi dịu dàng muôn thuở Chuốt nên vóc dáng con mình

Mẹ trao thiên thần của mẹ Cho một chàng trai nghèo nàn Thế là con thành ông chủ Bỗng nhiên giàu nhất thế gian…

                                                    Trần Đăng Khoa

Ảnh: Internet

LỜI BÌNH:

Trong thi ca Việt Nam có nhiều bài thơ hay viết về mẹ chồng, đặc biệt là của các nữ thi sĩ như Xuân Quỳnh, nhưng viết về mẹ vợ thì hiếm – nhà thơ Trần Đăng Khoa đã chọn cái tứ “Thơ vui tặng mẹ vợ”. Nhà thơ thật có lý khi dùng hình thức “đòn bẩy”: viết về vẻ đẹp của vợ chính là viết về vẻ đẹp của mẹ – Người đã từng vượt qua bao vất vả đời thường để chắt lọc ra vẻ đẹp tinh tuý cho đứa con gái từ hình hài máu thịt của mình: “Mẹ lặn lội suốt đời” rồi “Mẹ vượt qua bao đỉnh núi” và “Rồi mẹ ngược miền thiếu nữ” để: “Chuốt nên vóc dáng con mình”. Vóc dáng của người con gái hiện lên thật lung linh và hoàn hảo từ sự tạo hoá huyền bí của thiên nhiên, của ánh trăng, của sắc hoa. Vẻ đẹp vĩnh cửu và rất gần gũi thân thương từ “Tìm ánh trăng non ngày xưa”; “Chọn những sắc hoa đẹp nhất” để “Lọc từng nét đẹp, vẻ xinh”. Nhà thơ rất có ý thức khi nâng cấp độ sự chăm chút, thanh lọc này từ “Tìm” đến “Chọn” và kết tinh thành “Lọc”. Tất cả hình hài, dáng vóc bên ngoài đó như ánh trăng đến vẻ đẹp tâm hồn như hương hoa của “Công, Dung, Ngôn, Hạnh” thành một tuyệt tác “Thiên thần” để trao tặng chứ không phải là ban tặng cho một chàng trai nghèo nàn như một huyền thoại cổ tích có hậu trong kho tàng truyện cổ. Tôi tin chàng trai này có thể nghèo nàn về vật chất nhưng tâm hồn và trí tuệ không thể nghèo được vì chàng đã nhận ra được vẻ đẹp bí ẩn của cô gái “Thiên thần của mẹ”. Trái tim đã mách bảo như thế. Tình yêu là sự hoà hợp của hai trái tim chứ không phải là sự sát nhập của hai gia tài của cải. Hai câu thơ cuối thật bất ngờ, dí dỏm làm nổi rõ cái ý tưởng “Thơ vui tặng mẹ vợ” của nhà thơ: “Thế là con thành ông chủ – Bỗng nhiên giàu nhất thế gian…”. Tứ thơ bỗng sinh động hẳn lên, tươi mới vừa hàm chứa sự biết ơn trân trọng vừa khái quát một tâm thế làm người của dân tộc Việt: Coi trọng cái phẩm hạnh, đạo đức của con người. Với thể thơ tự sự sáu chữ, lối viết tung tẩy như chơi chơi mà ngẫm lại thật sâu sắc, Trần Đăng Khoa vốn là người hóm hỉnh, thông minh trong cuộc sống thường ngày nhưng lại hàm chứa một hàm lượng trí tuệ đằng sau trang viết phập phồng tươi ròng chất liệu cuộc sống đời thường.

N.N.P

Cập nhật thông tin chi tiết về Anh Và Bóng Nắng/ Thơ Gió Biển/ Lời Bình Ngân Triều / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!