Xu Hướng 12/2022 # Ai Về Nam Định Quê Ta / 2023 # Top 16 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 12/2022 # Ai Về Nam Định Quê Ta / 2023 # Top 16 View

Bạn đang xem bài viết Ai Về Nam Định Quê Ta / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Ai về Nam Định quê ta Có sông có biển đẹp tuyệt trần Có hồ Vị Xuyên huyền hư mộng Lá hoa đua nở khắp bốn mùa

Ai về Nam Định quê ta Sông Hồng chảy xiết đậm mà phù xa Phủ Giầy mở hội tháng ba Ninh Cơ chảy xiết quanh co lạ kỳ

Nhớ đền Trần mười bốn tháng riêng Mở hội cướp cờ lấy lộc đầu năm Phổ Minh sừng sững đã bao năm Trong làng Tức Mặc sản sinh Vua Trần

Ai về Nam Định quê ta Vụ Bản rộng lớn bao la tình người Ý Yên hiếu học đã bao đời Mỹ Lộc nhỏ bé viết lời thủy chung

Giao Thủy, Hải Hậu, Nghĩa Hưng Đoàn kết chung biển thấu tình quê hương Xuân Trường còn nhớ Trường Chinh Người làm cách mạng giữ tình nước non

Nam Trực làng hoa đã bao đời Sông Đào nước chảy sáng ngời Thành Nam Trực Ninh anh em đoàn kết một lòng Dựng chùa Cổ Lễ làm đẹp nước non

Ta về ta nhớ quê ta Nhớ thơ Nguyễn Bính nhớ người anh em Nhớ người thương vợ năm xưa Bao năm đèn sách đi thi tú tài

Trai Nam vẻ vang bao đời Chín huyện chung sông kết tình anh em Bắt tay ôm lấy Thành Nam Trọn Tình đât nước thấu tình quê hương Lâu lắm rồi, tôi mong về với Cha Để một ngày có cha, có Quê Hương.

Lâu lắm rồi Hội đền Trần ai ghé về không nhỉ? Bến sông Hồng ngừng bước nhắn cố nhân Để bao la chờ đò sang ngang bến Bước lên đò nhớ lại dãi dừa xanh Đón gió lùa từ Nam Định muôn thuở Gởi chút tình cái vị mặn Quê Hương.

Lâu lắm rồi Tôi đã chưa được ngồi ăn cơm hến Dưới chân cầu Nam Định để khóc ai Hay cùng em lên Chợ Rồng đất đỏ Thi nhau ngồi bánh bèo chén chất cao Rồi xuôi lối đêm về cơm Âm Phủ Đợi chiều tàn Nam Định ngắm trăng treo.

Lâu lắm rồi Bến sông Hồng không đò đêm gõ nhịp Cầu thương nhớ không rực ánh trăng lên Ghé Đền Trần thắp nén hương cúng tổ

Và ……… Lâu lắm rồi, tôi chưa về với Cha Để ……… xin thăm Người và đa tạ ơn xưa. Người cha hiền mái tóc trắng như bạc Tấm lòng vàng che lấp cả trời xanh Ôi cha yêu ngày hồi xứ mong đợi Ơn phụ tử con trai sao thể quên

Ngày hồi xứ là ngày con thành đạt Mang kiến thức về xây đắp quê hương Nam Định ta sẽ tỏa sáng cùng Anh Em

Theo

Link bài gốc

Copy link

Việt Nam Quê Hương Ta / 2023

Việt Nam đất nước ta ơi Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn Cánh cò bay lả rập rờn Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều Quê hương biết mấy thân yêu Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau Mặt người vất vả in sâu Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn

Đất nghèo nuôi những anh hùng Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên Đạp quân thù xuống đất đen Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa Việt Nam đất nắng chan hoà Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh Mắt đen cô gái long lanh Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung

Đất trăm nghề của trăm vùng Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem Tay người như có phép tiên Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ

Nước bâng khuâng những chuyến đò Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi Đói nghèo nên phải chia ly Xót xa lòng kẻ rời quê lên đường

Ta đi ta nhớ núi rừng Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô Bữa cơm rau muống quả cà giòn tan…

I. Tìm Hiểu Về Nguyễn Đình Thi

– Nhà thơ Nguyễn Đình Thi sinh ngày 20-12-1924 tại Thành phố Luông Pra Băng, nước Lào. Ông sống và làm việc chủ yếu ở Thành phố Hà Nội, nước Việt Nam. Ông sinh thuộc cung Nhân Mã, cầm tinh con (giáp) chuột (Giáp Tý 1924). Nguyễn Đình Thi xếp hạng nổi tiếng thứ 5042 trên thế giới và thứ 6 trong danh sách Nhà thơ nổi tiếng.

– Nguyễn Đình Thi được xem là một nghệ sĩ đa tài, ông sáng tác nhạc, làm thơ, viết tiểu thuyết, kịch, tiểu luận phê bình. Ở lĩnh vực nào ông cũng có những đóng góp đáng trân trọng.

– Thơ Nguyễn Đình Thi mang một diện mạo mới, độc đáo và hiện đại. Bài thơ được xem là tâm đắc nhất của của nhà thơ Nguyễn Đình Thi, đó là bài “Đất nước”, đây là một tác phẩm bất hủ của văn học. Sau này, bài thơ “Đất nước” đã được nhạc sỹ Đặng Hữu Phúc phổ thành bản Giao Hưởng – Hợp xướng cùng tên “Đất nước”.

+ Những bài thơ tiêu biểu của ông:

– Người chiến sỹ (1958)

– Bài thơ Hắc Hải (1958)

– Dòng sông trong xanh (1974)

– Tia nắng (1985)

– Đất nước (1948 – 1955)

– Nhớ

– Lá đỏ

– Những tác phẩm văn xuôi của Nguyễn Đình Thi là sự phản ánh kịp thời cuộc chiến đấu anh dũng của nhân dân ta trong các cuộc kháng chiến. Các tác phẩm của ông đều mang tính thời sự về các cuộc kháng chiến của dân tộc Việt Nam.

– Tiểu thuyết được xem là thành công nhất trong lĩnh vực văn xuôi của Nguyễn Đình Thi là tác phẩm “Vỡ bờ”. Tác phẩm đã tái hiện bức tranh đa chiều của xã hội Việt Nam từ năm 1939 đến năm 1945.

– Nhà thơ Nguyễn Đình Thi còn là một ngòi bút phê bình văn học sắc sảo. Tiểu luận “Nhận đường” của ông đã giúp thế hệ văn nghệ sĩ lúc bấy giờ tìm ra con đường đi đúng đắn

II. Cảm Nghĩ Về Việt Nam Quê Hương Ta

Việt Nam- Đất nước thân yêu của những người dân Việt Nam.Một đất nước đã trải qua hàng nghìn năm đấu tranh dành độc lập.Việt Nam anh dũng nhưng lại mang trong mình những vẻ đẹp tự nhiên.Một trong những vẻ đẹp ấy là vẻ đẹp bình dị Việt Nam được thể hiện qua hai khổ thơ đầu của bài thơ:”Việt Nam đất nước ta ơi!…” của nhà thơ Nguyễn Đình Thi.

Mở đầu bài thơ, nhà thơ đã phác họa nên bức tranh thiên nhiên tươi đẹp của VN:

“Việt Nam đất nước ta ơi! Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn Cánh cò bay lả rập rờn Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều”

Nhà thơ đã coi VN là một người bạn thân từ rất lâu:”VN đất nước ta ơi!”.VN như một người bạn thân thiết dã rất thân thuọc và gần gũi không chỉ với tác giả mà cả chúng ta. Từng lời thơ vang lên mộc mạc như hiện lên trước mắt người đọc một làng quê thanh bình, yên ả nhưng không hoang vu, heo hút mà nơi đấy lại ấm áp. Những cánh đồng mênh mông tưởng chừng như vô tận đang dần hiện ra trước mắt người đọc. Những biển lua mênh mông, bát ngát và xanh mát, mang theo hương thơm dịu nhẹ của cánh đồng VN khiến ai đã từng chứng kiến đều muốn quay lại, nhất là khi lúa chín.

Những bông lúa chín vàng treo lủng lẳng, những hạt lúa vang ươm chắc nịnh theo gió bay xa manh theo bao hạnh phúc về một vụ mùa bội thu. Chiều chiều, từng đàn cò trắng rập rờn cánh bay trở thành những câu hát quên thuộc của đồng quê:”Con cò là cò bay lả,lả bay la. Bay từ là từ ruộng lúa,bay ra là ra cánh đồng.Tình tính tang là tang tính tình…”.Rồi cả dãy núi Trường Son sớm chiều may bay che phủ một làn sương trắng mỏng manh.

Những cách đồng mênh mông, bát ngát; những cánh cò bay lả rập rờn và đỉnh Trường Sơn mây mờ che phủ như đã được thổi hồn vào làm cho những cảnh vật ấy có sức sống . Từ đó, khổ thơ đã làm nổi bật vẻ đẹp thanh bình, giản dị, mộc mạc của thiên nhiên VN , đồng thời thể hiện tình yêu những vẻ đẹp bình dị, dân dã dất nước của tác giả. Nếu khổ thơ thứ nhất là về thiên nhiên đất nước thì khổ thơ thứ hai lại nói về con người VN. (trích dẫn khổ 2:Quê hương bết mấy thân yêu…Chìm trong bể máu lại vùng đứng lên”

Giặc kia dù mạnh thế nào, cao siêu bao nhiêu thì cũng sẽ chịu cúi đầu trước những con người dũng cảm mà thôi. Một dân tộc trước kia bị xem thường rồi cũng sẽ vươn lên.Con người việt nam là thế đấy, luôn cố gắng vươn lên, chiến thắng mội kẻ thù xâm lược, làm cho những đế quốc hùng mạnh rồi cũng bị tiieu diệt như bài Nam quốc sơn hà đã viết:

” Nam quốc sơn hà, Nam đế cư Tiệt nhiên định phận tại thiên thư Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”.

Từ hai khổ thơ đầu, nhả thơ đã ca ngợi vẻ đẹp giản dị, mộc mạc của thiên nhiên, con người VN,đồng thời nhà thơ cũng thể hiên tình yêu thương, sự gắn bó sâu sắc đối với quê hương đất nước.Qua đoạn thơ, ta càng cảm thấy yêu mến và trân trọng quê hương nhiều hơn.Đó cũng là một lời với mối người:”Bất kể ai đi xa cũng luôn hướng về quê hương thân yêu

Báo Nam Định Điện Tử / 2023

Bạn đọc viết

Đến với bài thơ hay

Nhân đọc Báo Nam Định số Tết Dương lịch (ra ngày 1-1-2020), trong đó có bài thơ “Vẫn nguyên hương lúa” của tác giả Nguyễn Thế Khanh, tôi nghĩ tác giả không chỉ viết cho riêng mình.

Câu cuối “Đón xuân Canh Tý đang về”, người đọc hình dung chắc tác giả đang ở xa nguyên quán, rất có thể đang sống ở thành phố, tết đến về thăm quê. Người đã xa quê mà về thăm quê trong dịp tết nên mới “Bâng khuâng trong dạ… đâu quên ngày nào”.

Cái “ngày nào” ấy không phải chỉ là một ngày nào đó cụ thể, mà là cả những năm tháng, những thời kỳ: tác giả đã sinh ra, khôn lớn, học tập và trưởng thành.

Tôi nghĩ, tác giả không chỉ là người thành đạt trong công tác mà còn là người sống có tâm, có lòng yêu quê hương, đất nước, gia đình. Tình yêu ấy từ những điều đơn giản và sâu lắng.

Hình ảnh làng quê “Đồng làng lúa chín… xôn xao mùa về”, “Lũy tre chim hót… tiếng nghe vọng trời”, làng quê đón nắng ban mai, nắng chiều và nhất là lúc hoàng hôn, ánh nắng chiếu xuống trông như “rót mật triền đê”. Làng quê sao mà đẹp quá, thân thương quá!

Xa quê, về thăm quê trong dịp tết nên mới hoài niệm “Tôi là tôi của ngày xưa” để muốn mọi người hiểu rằng: Những hình ảnh đó, việc đó là cảnh thật, việc thật của ngày xưa.

Những người thân trong gia đình, tác giả nhớ đầu tiên là người mẹ “Nâu sờn tấm áo… mấy thời nắng mưa” (!). Đó cũng là hình ảnh người mẹ nông dân Việt Nam chịu khó, chịu đựng.

Còn người cha – người nông dân thuở ấy đều là “bước thấp, bước cao, ôm từng gồi lúa xếp vào bờ Đông” – một dáng dấp lo toan, vất vả.

Đó là những hình ảnh của “cái đận” ngày xưa, nhưng tôi thấy tác giả muốn chú trọng một điều: Trong những lam lũ, khó khăn, vất vả, thiếu thốn của “ngày xưa” ấy vẫn nổi trội lên là tình cảm gia đình, cha mẹ, anh em thật là đầm ấm “Sum vầy có mẹ, có cha/Bên là em gái, bên là em trai”. Và chính từ nếp sống trong gia đình, xã hội thời xưa ấy, tác giả càng thấy nỗi nhớ thương “Bây giờ… còn mất, vắng ai?!”.

Không chỉ là hoài niệm tình cảm gia đình, tác giả còn gợi lại phong tục đẹp đẽ ở vùng quê: được mùa mọi người vui hơn, nhớ đến tổ tiên, ông bà, cha mẹ, “Dâng lên tổ tiên bát cơm đầu mùa”, mà có được mâm cao cỗ đầy như bây giờ đâu. Chỉ có “Ngát thơm cơm tám… rau dưa” nhưng vẫn đậm đà ấm cúng.

Gần câu cuối, tôi cứ băn khoăn tại sao tác giả lại viết: “Vẫn nguyên hương lúa… thơm ngoài đồng quê”. Chắc có lẽ tác giả cho rằng: Mọi sự là hoài niệm, giờ chỉ còn hương lúa thơm ngoài đồng là không thay đổi. Bởi rằng: Nhiều làng quê hiện nay đâu còn nhiều cảnh lũy tre làng chim đậu hót, lũ trẻ ít còn cảnh “Vờn theo cánh bướm, bẫy sâu cào cào”, mà thay bằng tường rào bê tông, nhà cao tầng, môi trường bị hủy hoại, làm gì còn cào cào, châu chấu nhiều như ngày xưa. Phong tục tập quán đẹp đẽ cũng bị lệch lạc đi nhiều.

Nhân ngày tết cổ truyền, qua bài thơ này tôi nghĩ: tác giả muốn gửi tới một thông điệp: Về tình yêu quê hương, đất nước, giữ gìn và phát huy những bản sắc văn hóa tốt đẹp của dân tộc, bảo vệ tài nguyên môi trường và đặc biệt là tình cảm gia đình, tình làng nghĩa xóm. Đây là một bài thơ hay, đơn giản mà sâu sắc.

Đọc bài thơ để nghĩ: Mỗi mùa xuân đến, tết về, mọi người đều hân hoan chào đón, chúc nhau vui vẻ, an khang thịnh vượng để hòa cùng cuộc sống thanh bình của mùa xuân tươi đẹp ở mỗi miền quê, đất nước./.

Phạm Mạnh Hùng (Xuân Trường)

Đến Với Bài Thơ Hay “Thức Với Thành Nam” – Đồng Hương Nam Định / 2023

LTG: Hội trường cấp 3 Mỹ Lộc (nay là Trường THPH Trần Hưng Đạo) tổ chức gặp mặt vào sáng ngày đầu năm 1/1/2017 tại tp. Nam Định. Chiều 31/12/2016, tôi từ Hà Nội về nghỉ tại khách sạn Nam Sơn. Trời về khuya đi dạo quanh hồ Vị Xuyên với mấy người bạn, tôi thật sự xúc động được trở về sống giữa quê hương với những người thân trong thời khắc chuyển giao giữa hai năm cũ – mới.

Tình cảm dâng trào và khổ thơ đầu tiên của một bài thơ viết về quê hương đầy xúc động đã hiện ra. Cả đêm trằn trọc, với những ý thơ, những câu được hình thành. Trời mờ sáng, bài “Thức với Thành Nam” ra đời trong niềm vui lắng đọng. Đây là một trong ít bài thơ tâm đắc nhất của tôi viết về quê hương Nam Định mến yêu. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

THỨC VỚI THÀNH NAM    thơ Nguyễn Đình Nguộc

Tôi lại trở về sống giữa yêu thương Nam Định quê hương đất Phủ Thiên Trường Ơi! Con sông Đào biết bao thương nhớ Lắng đọng phù sa xanh mướt đôi bờ.

Đêm Thành Nam tôi đang tỉnh hay mơ Trời đất giao thời hai năm cũ – mới Xuân đang tới nhẹ nhàng như gió thổi Ánh mắt dịu dàng với nụ cười tươi.

Đêm Thành Nam tôi thức với mọi người Đang rạo rực đón chờ năm mới tới Xuân có thấy trái tim tôi bối rối Trước đôi mắt huyền đắm đuối nhìn nhau.

Đêm Thành Nam tôi thức thức suốt đêm thâu Ôi! Hạnh phúc được ngắm em ngon giấc Có phải quê hương và em yêu dấu Để mãi tim tôi say đắm mối tình đầu?

Nam Định 31/12/2016

Bài thơ đã được nhà thơ Hà Bích, hội viên CLB Thơ văn Tiếng vọng Thành Nam diễn ngâm rất xúc động trong buổi “Gặp mặt đầu xuân Mậu Tuất 2018” của Hội đồng hương Nam Định tại Hà Nội.

Trần Minh Tân

Cập nhật thông tin chi tiết về Ai Về Nam Định Quê Ta / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!