Xu Hướng 2/2024 # #99 Stt Thiên Nhiên, Những Câu Nói Hay Về Cảnh Đẹp, Phong Cảnh # Top 11 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết #99 Stt Thiên Nhiên, Những Câu Nói Hay Về Cảnh Đẹp, Phong Cảnh được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Chỉ có con người là chỉ một lần trẻ.

70.

Chúng ta sống cùng thiên nhiên chứ không phải thiên nhiên ép buộc sống với chúng ta. Hãy biết yêu quý, tận hưởng điều đó.

71.

Tạo hóa ban tặng cho con người hai cái tai và một cái miệng. Chúng ta cần lắng nghe nhiều hơn.

72.

Hãy cảm ơn đời vì ngày mai thức dậy chúng ta vẫn còn thấy ánh mặt trời tỏa sáng.

73.

Khi chúng ta được ngắm nhìn thành quả, nhìn ngắm thiên nhiên tất cả thu vào tầm mắt. Bạn sẽ nhận ra nỗ lực đã được ghi nhận.

74.

Mục đích chúng ta sống là trải nghiệm và trải nghiệm nhiều vùng đất mới giúp chúng ta có thêm nhữnh bài học hay trong cuộc sống.

75.

Hãy tận hưởng ánh mặt trời, không khí trong lành và bơi trong những cơn sóng mát lạnh để hiểu thiên nhiên thật tuyệt vời.

STT về thiên nhiên và tình yêu

Có một kẻ chung thủy không biết phản bội đó là thiên nhiên. Nếu thích chúng ta có thể ngắm nhìn bất cứ lúc nào, một chuyến đi giúp mang lại sự bình lặng, thư thái cho chính tâm hồn. Đọc, cảm nhận và chia sẻ những cap hay về cảnh đẹp mà NEU sưu tầm.

76.

Nếu không có tình yêu thiên nhiên chắc hẳn không ai vượt hàng trăm cây số chỉ để ngắm cảnh.

77.

Hãy đi đến tận nơi để hiểu rằng thiên nhiên giữa tưởng tượng với thực tế hoàn toàn khác biệt. Sự trải nghiệm mang lạ cảm giác tuyệt vời.

78.

Cuộc sống này luôn có nhiều điều mới mẻ, có thể bạn thấy cũ nhưng người khác vẫn là một vùng đất lạ hoang sơ.

79.

Chuyến đi nào cũng chứa đựng rủi ro nhưng tuổi trẻ phải chấp nhận điều đó,hãy đi tận hưởng thiên nhiên để biết trên đời còn có rất nhiều điều mới lạ.

80.

Thanh xuân của ai đó là khám phá, còn thanh xuân của tôi chỉ ngôi văn phòng gõ máy tính.

81.

Đi du lịch cùng nhau cũng là cách giúp trao yêu thương và gắn bó với nhau.

82.

Đi du lịch, khám phá thiên nhiên, vùng đất mới cũng là một cách đầu tư bổ ích cho bản thân.

83.

Đôi chân còn khỏe hãy cứ đi, đừng để không thể đi khi đôi chân đã già yếu.

84.

Yêu thiên nhiên bởi chính thiên nhiên là người bạn thân thiết của con người, biết lắng nghe, biết làm dịu những mệt mỏi, áp lực, đau buồn trong cuộc sống.

85.

Người ta nói bản thân mới khiến con người hạnh phúc nhưng đâu phải vậy, cảnh đẹp có thể khiến trái tim cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.

86.

Hãy nhìn thẳng vào thiên nhiên, chúng ta sẽ cảm thấy hạnh phúc ẩn sâu bên trong.

87.

Thiên nhiên cây cối không như con người, không có cảm xúc và chẳng bao giờ phản bội ta như người yêu.

88.

Cách anh ta phản ứng khi nhìn thấy đóa hoa cũng phản ảnh tính cách của người đàn ông đó.

89.

Tôi ước một ngày nào đó, tất cả mọi người đều yêu mến thiên nhiên, biết cách bảo vệ như chính cuộc sống của mình.

90.

Một đóa hoa không làm nên mùa xuân

Nhưng một vườn hoa thì có thể.

91.

Tại sao khi ngắm nhìn cỏ cây hoa lá con người như hạnh phúc? Chắc hẳn là mỗi người sẽ quên đi muộn phiền và âu lo.

92.

Muốn bỏ tất cả để trở về rừng núi sinh sống, một ngôi nhà nhỏ xinh nằm giữa núi rừng, bên trong có gia đình thân thương bên cạnh.

93.

Đi du lịch khám phá là thứ mất tiền nhưng khiến chúng ta trở nên giàu có.

94.

Hoa cỏ phải chăm bón thường xuyên mới phát triển, tình yêu cũng vậy cần lắm sự quan tâm và yêu thương mới đơm hoa kết trái.

95.

Thiên nhiên là trái tim của người mẹ, ôm ấp xoa dịu những trái tim đang bị tổn thương.

96.

Hoa dại cũng có thể tỏa sáng nếu chúng được nâng niu trong chậu.

97.

Anh yêu em nhiều như lá trên cây, như sao trên trời, như nước dưới biển. Tình yêu nồng nàn và mãnh liệt như mối tình đầu.

98.

Đi thật xa để quay về, chúng ta sẽ trở thành con người mới. Với chúng ta một chuyến đi khám phá không bao giờ thừa.

99.

Chỉ có bên cạnh thiên nhiên núi rừng mới khiến tôi trở nên bình yên, một cảm giác dễ chịu, thoải mái quên hết mọi điều buồn phiên, mệt mỏi trong cuộc sống.

🌟🌟 STT hay khi đăng ảnh

Thiên nhiên sẽ giúp con người trở nên thanh tịnh và bình yên. Bạn là một người yêu thiên nhiên hẳn bạn sống nội tâm, tình cảm và nhiều người yêu thích. Hãy đọc stt thiên nhiên và hiểu rằng quay về thiên nhiên là trở về nhà, nơi chúng ta được là chính mình.

4.6

/

5

(

151

bình chọn

)

99+ Stt Mùa Xuân, Những Câu Nói Hay Về Mùa Xuân Mới

Mùa xuân – mùa của yêu thương lan tỏa, mùa của sắc màu tràn ngập những hi vọng, sức sống được nảy nở. Là khoảnh khắc chuyển giao từ năm cũ sang năm mới, mùa xuân đem lại cho ta cảm giác dịu êm, mát mẻ và yên bình.Hãy đọc và cảm nhận STT Mùa Xuân hay nhất để cảm nhận hơi thở mùa xuân đang ùa về trong ta.

STT Mùa Xuân Ngọt Ngào, Lãng Mạn Khi Yêu

Mùa xuân hay mùa yêu là cách diễn tả tâm trạng của ai đang đắm chìm trong cảm xúc yêu đương. Có sự ngọt ngào, êm dịu và bình yên của nắng xuân, có chút lãng mạn, mặn nồng của hơi thở nàng xuân. Hãy để những tâm trạng được bộc lộ qua STT về mùa xuân ngọt ngào nhất.

1.

Tim ta quá bé nhỏ để cất giữ mùa xuân, để lưu hương vị nhớ, để mãi một niềm yêu, bầu trời rộng lớn xin hãy ôm lấy mùa xuân, đừng để tình yêu đi mất, để ta sống trọn trong những vấn vương.

2.

Ngoài trời mưa cứ rơi, xin đừng cuốn niềm yêu đi mất, đừng mang mùa xuân rời xa, để tim ta thôi nhớ nhung.

3.

Từng giọt nhớ của mùa xuân mang về cho ta chút bồi hồi, bồi hồi của thuở ban đầu mới yêu.

4.

Xuân về, cây lá đâm chồi, lòng người cũng tràn ngập một niềm yêu khó tả, cứ ngỡ như một cơn gió khiến lòng người êm dịu những nỗi buồn, để niềm vui được lên ngôi.

5.

Thổn thức theo từng nhịp thở của mùa xuân, theo những bồi hồi của trái tim yêu, hình như mùa yêu đã về.

6.

Mùa xuân vui trong từng nhịp thở, vui trong một cái buồn thật đẹp.

7.

Có mùa yêu bắt đầu từ mùa xuân, có những miền nhớ trôi dạt vào trong tâm trí anh khi nghĩ về em.

8.

Mùa xuân ơi, xin một lần được du dương trong tiếng thì thầm của gió, được nghe trái tim hôn lên từng nhịp thở của em.

9.

Mùa xuân của tôi là những ấm êm trong vòng tay ai đó giữa cái se lạnh hòa cùng chút nắng nhạt.

10.

Đi theo em vào một buổi chiều mưa xuân, thấy lòng bình yên đến lạ những niềm yêu dạt dào.

11.

Tình ta có biết bao nhiêu nồng say tựa mùa xuân ngọt ngào, có những nhung nhớ như sóng vỗ, có những đắm say như gió mát.

12.

Mùa xuân cho em cái yêu, cho em những phút giây được nồng cháy với tuổi trẻ tươi đẹp.

13.

Có cánh hoa đợi ngày nắng trong lành, có tiếng yêu thổn thức giữa nhịp thở của mùa xuân.

14.

Mùa xuân như dệt nỗi nhớ ai vào trong từng tiếng thở, nỗi nhớ như gieo mầm, thắt chặt tim ta.

15.

Mang đi theo giấc mơ những niềm yêu của nắng, những trong trẻo của mây, những ngọt ngào của mùa xuân chợt nỡ rộ.

16.

Tình yêu phút ngọt ngào rồi đắng cay, như mùa xuân có chút nắng, cũng thấm giọt mưa đầu mùa làm ướt lòng người.

17.

Có tiếng yêu chưa kịp nói, có mùa xuân vừa đến rồi chợt đi. Cuộc sống vốn dĩ là chuỗi ngày cứ tiếp nối nhau, chỉ cần một phút chần chừ sẽ lạc nhau mãi muôn đời.

18.

Mùa xuân đến mang bao tia nắng tràn ngập vào lòng người, sưởi ấm những nỗi buồn lạnh lẽo, chia xa những kí ức đau buồn, lòng chợt rộn ràng một niềm yêu khó tả.

19.

Níu giữ mùa xuân ở lại thêm chút cho lòng ngập tràn những niềm yêu, cho bao thương nhớ quay về tựa thuở ban đầu.

20.

Mùa xuân đã về, sao em còn đứng đó, không chạy lại ôm chặt lấy anh để đôi bàn tay ta đan vào nhau, để những hơi ấm xua tan đi cái se lạnh đầu mùa.

21.

Mùa xuân năm nay tràn ngập không khí tưng bừng của một không gian tràn ngập niềm yêu, có những niềm yêu đang yêu và những nỗi buồn thật đẹp.

22.

Xuân lại về, sắc xuân bao phủ cả khoảng không gian vốn dĩ đã rất lạnh lẽo của tàn dư mùa đông, đem lại cái nắng ấm cùng những yêu thương ùa về.

23.

Mùa xuân gợi cho ta bao nhiêu niềm yêu, cho ta sống lại với tuổi trẻ mơ mộng, say đắm trong những cảm xúc du dương không tên.

24.

Chúng ta đã cùng đi qua mùa xuân của tuổi trẻ, đã đắm chìm trong những cơn mưa đầu mùa, đã cùng đi qua cái mơ mộng chẳng còn quay lại.

25.

Có ngã tư tuổi trẻ cất giữ bao nỗi nhớ về khoảng thời gian tươi đẹp tựa như khói sương của màu xuân.

Cap Hay Về Mùa Xuân Của Tuổi Trẻ

Mùa xuân – mùa của tuổi trẻ, của tình yêu, của những khát khao được làm chủ cuộc đời, được phiêu theo khúc nhạc du dương, là khoảnh khắc tươi đẹp nhất của trời đất, hãy để tuổi trẻ được đắm chìm trong dòng nước mát của mùa xuân vỗ về qua STT mùa xuân tuổi trẻ.

26.

Mùa xuân của em hay tuổi trẻ của anh, là những ngày ta có nhau trong phút êm dịu nhưng chợt thoáng qua, chúng ta đã bước qua nhau.

27.

Chúng ta sau này sẽ có tất cả, chỉ là không có nhau những mùa xuân tiếp đến.

28.

Nỗi buồn đẹp lắm, nỗi buồn của mùa xuân tuổi trẻ, của những giấc mơ chưa kịp vẽ đã vội qua đi.

29.

Trong vali tôi cất giữ hàng trăm nỗi nhớ, rời xa nơi này, nỗi nhớ về mùa xuân năm ấy sẽ mãi ở lại cùng tôi trên từng chặng đường.

30.

Tôi hong khô nỗi nhớ về một mùa xuân đã qua, mùa xuân có em, có tuổi trẻ của chúng ta, có rất nhiều điều hối tiếc không thể chạm vào.

31.

Giá như có ai đó, nắm lấy đôi bàn tay này chạm vào mùa xuân để tim, tôi thôi cô quạnh trong những tàn dư của màu đông.

32.

Mùa xuân không chỉ đẹp vì có đất trời nảy nở những niềm yêu, mà còn chứa chang nhiều kỉ niệm của tuổi thanh xuân.

33.

Mùa xuân – mùa yêu – mùa tuổi trẻ hay “thanh xuân” đều có nghĩa, bởi chúng ta đã rất bước qua khoảng thời gian đẹp nhất của đất trời, của đời người.

34.

Nhớ những mùa xuân ta đã cùng nhau gieo mầm những yêu thương, nhưng rồi yêu thương ấy lại nảy nở thành nỗi nhớ.

35.

Em chạy thật xa để kí ức ấy không bao giờ đuổi kịp, nhưng vô hình mùa xuân đã kéo nỗi nhớ đến gần, em chẳng thể trốn chạy được nữa.

36.

Liệu rằng mùa xuân có mãi tươi đẹp như lúc bấy giờ, như tuổi trẻ đang phơi phới một niềm yêu.

37.

Mùa xuân đến cho ta phút giây hân hoan giữa những ngỗng ngang của cảm xúc chưa thể cất gọn. Thế là ta vui trong một nỗi buồn thật đẹp.

38.

Điều gì khiến em hối tiếc khi đi qua mùa xuân của tuổi trẻ – là không thể đi cùng anh hết đoạn đường này.

39.

Vội vàng đi qua mùa xuân của tuổi trẻ để bấy giờ chỉ còn lại những tiếc nuối.

40.

Lại một mùa xuân nữa đang đến trong bao mong chờ, mùa xuân đồng hành của tuổi trẻ, của những khát khao cháy bỏng.

41.

Những điều em giấu kín hóa ra chỉ là một nỗi buồn thật đẹp của tuổi trẻ, của mùa xuân năm ấy, của những dấu yêu chưa thành lời.

42.

Ta không thấy tìm lối ra trong sự mù mịt của màng sương đầu xuân, như cách ta không thể chạy trốn những yêu thương.

43.

Những điều tốt đẹp vốn dĩ sẽ qua đi rất nhanh, như một cơn gió thoáng qua, như mùa xuân vội vã rời đi, như thanh xuân trêu đùa với cuộc đời.

44.

Phút đắm đuối, tình ta như ánh trăng chìm ngập trong những dịu êm, rồi lại vụt qua như mùa xuân vội vã đi qua.

45.

Thu đi để lại lá vàng, xuân đi để lại muôn vàng nhớ nhung.

46.

Mùa xuân là khởi đầu cho một tình yêu, cho một tuổi trẻ đắm say trong những mơ mộng của tình đầu.

47.

Tuổi trẻ đâu ai muốn quên đi cái mộng mơ để sống với hiện thực, ta muốn quên đi những ưu sầu và chìm đắm trong du dương của hương vị yêu.

48.

Vậy là chúng ta đã đi qua mùa xuân của tuổi trẻ, đã yêu xong tình đầu đầy mộng mơ.

49.

Mùa xuân trong ta là những hoài niệm của luân hồi tạo hóa, chẳng thể trốn tránh, nhưng cũng không thể đối mặt.

50.

Gửi niềm yêu vào mùa xuân để lan tỏa một nỗi niềm thật đẹp, để xung quanh ngập tràn một sắc màu của dư vị yêu thương.

Những câu nói hay về mùa xuân buồn, cô đơn

Xuân buồn hay lòng người nặng trĩu những ưu tư, xuân đến mang niềm yêu tràn ngập không gian lạnh lẽo nơi đây, nhưng cũng thể vứt bỏ được những buồn sầu sâu thẫm trong con tim. Từng nhịp đập như mang hơi thở của nỗi buồn. Hãy đọc và tham khảo những tus mùa xuân buồn để trái tim được hòa chung một nhịp đập.

51.

Lặng lẽ bước qua mùa xuân, bao nhung nhớ như bủa vây, xin được một chút nắng ấm hơ nóng con tim này.

52.

Xin em đừng đem mùa xuân đi mất, đừng đem nỗi nhớ rời xa nơi anh, đừng để giọt buồn vương khóe mi.

53.

Tình yêu đã chết, xuân đã úa tàn, nắng nhạt màu thôi chói chang , gió kia cuốn niềm yêu đi xa mãi chẳng thể níu giữ.

54.

Xin xua tan một niềm đau, để mùa xuân trọn vẹn một niềm yêu mãnh liệt không nguôi.

55.

Nắng xuân nhạt màu, ta đánh rơi chiếc hôn lạc lối trong mớ cảm xúc hỗn loạn, ta  trót bỏ rơi người ta yêu nhất.

56.

Ai trên con đường vắng không lẫn quẫn một câu hỏi:” Liệu có nên đi tiếp, liệu có níu kéo mùa xuân, có nên níu bước chân ai quay lại”.

57.

Chúng ta vốn dĩ là hai người xa lạ, đi chung trên chuyến mùa xuân năm ấy mà trót nhớ nhung từng ánh mắt của nhau, rồi trót cho nhau nỗi vấn vương, để rồi bây giờ cách xa mãi chẳng biết lúc nào mới gặp lại.

58.

Xuân buồn hay lòng người vướng bận những ưu tư, xuân vui hay lòng người ngập tràn những niềm yêu.

59.

Tuổi trẻ mãi đâm đầu vào những lạc lối, để rồi khi quay đầu, ta chẳng còn cái gọi là tình yêu, mùa xuân của tuổi trẻ.

60.

Nếu lạc lối trong những u mê tăm tối không thể thoát ra, hãy để màu xuân xoa dịu những đớn đau trong lòng như cách ai đó vỗ về bạn.

61.

Đau khổ nào cũng qua đi, chỉ còn lại mùa xuân úa tàn bên những héo mòn của thời gian.

62.

Mùa xuân giữ lại cho nhau chút dư vị của tình yêu, nhưng cũng tràn ngập một nỗi nhớ không tên.

63.

Dư vị của mùa xuân đọng trên phiến lá, để nỗi buồn bám víu mãi chẳng thể cách xa.

64.

Muốn cất giữ mùa xuân cho riêng mình, để yêu thương đong đầy, để nỗi nhớ đi xa.

65.

Điều gì tàn nhẫn bằng đánh cắp mùa xuân , điều gì đau đớn hơn một thoáng chia li.

66.

Dẫu là đớn đau, anh vẫn muốn ôm chặt lấy mùa xuân của kí ức, mùa xuân của những ngày ta bên nhau.

67.

Có niềm đau nào hơn niềm đau chia xa mùa xuân, đánh rơi tuổi trẻ và tập quên đi người ta từng thương.

68.

Một mình ta ôm trọn những cô đơn trong căn phòng trống, bóng hình em mãi dậy sóng không nguôi, cứ ngỡ mùa xuân sẽ đem chút nắng xoa dịu trái tim, ấy thế mà lại in sâu một nỗi nhớ không nguôi.

69.

Anh không muốn khoảnh khắc chia li, không muốn mùa xuân xa mãi, không muốn nắng trên cao nhạt màu,anh không muốn, nhưng lại không thể…

70.

Khoảnh khắc đi giữa cái nắng ngập tràn của màu xuân nhưng trái tim lại lạnh lẽo dư vị của mùa đông – thật tê tái.

71.

Anh đã rất muốn níu giữ một chút yêu thương, anh đã rất muốn mùa xuân mang em quay về, nhưng tất cả đều không thể.

72.

Chúng ta lạc mất nhau thật rồi, anh đã chờ đợi bao cái xuân qua đi, chỉ để một lần ta quay về bên nhau, nhưng giờ đã quá xa vời.

73.

Mình còn lại gì khi mùa xuân đã úa tàn, khi những niềm yêu đã hóa dĩ vãng.

74.

Câu yêu thương đã hóa sương khói, theo dấu chân người đi mãi chẳng quay về, màu xuân cũng không còn ở lại nơi anh.

75.

Ta chẳng còn lại gì, cũng chẳng còn những lời yêu vương lại, cũng không thể níu giữ chút hơi ấm của mùa xuân, dường như ta đã mất đi phần quan trọng nhất của cuộc sống.

STT Thả Thính Mùa Xuân

76.

Anh có một ước mơ, đó chính là giữ riêng Xuân cho mình anh.

77.

Gọi em là màu xuân , màu của thương nhớ, của những bình yên mỗi sớm mai, của một thoáng ngây dại chẳng thể nào quên.

78.

Anh nghe mùa đông thì thầm :” xuân về mang em đến cạnh anh”,anh nghe tiếng con tim mình đập nhộn nhịp khi em cười, anh như lạc vào những nhớ nhung không lối thoát.

79.

Gọi nỗi nhớ em là nắng, nắng của đầu xuân, nắng của hi vọng, nắng của tình yêu anh.

80.

Có nỗi nhớ dệt thành hình trên khung cửa sổ, để mùa xuân đánh thức giấc ngủ em, để êm đềm một sớm mai trong lành.

81.

Em là nàng thơ, là sắc xuân ngập tràn trong nỗi nhớ anh, một sắc màu thật tươi đẹp.

82.

Anh thích ngắm nhìn cơn mưa trong đôi mắt biếc của em, anh yêu mùa xuân vương trên mái tóc mây.Anh nhớ.

83.

Anh yêu giọt nắng trên mái tóc em, anh yêu mùa xuân vương trên đôi môi hồng.

84.

Giọt nắng vương trên thềm chút yêu kiều từ em, cô gái xuân xanh vừa tròn 18.

85.

Vốn dĩ anh cũng không quan tâm đến bốn mùa trong năm và vốn dĩ anh cũng không thể cảm nhận được cho đến khi em đến trao mùa xuân cho anh.

86.

Chúng ta đã yêu nhau chưa? Đã ướt đẫm trong cơn mưa đầu mùa, đã đi qua mùa xuân ngập nắng, chỉ là chưa nói câu yêu đương.

87.

Mùa xuân dẫu đẹp cũng không thể rực rỡ như cái nắng mùa hạ. Và tình yêu cũng thế, tình yêu đầu tuy đẹp nhưng không nồng cháy, là phút cảm nắng để nhớ thương một đời.

88.

Ta đan đôi bàn tay vào nhau trong tiết trời se lạnh khi dư vị của mùa đông chưa qua, khi mùa xuân chưa kịp đến.

89.

Kìa nắng lên rồi, nắng trong nụ cười em, kìa xuân đã về, về trong tim ta một niềm yêu.

90.

Ta nhớ hơi ấm thân quen, ta nhớ cái ôm da diết một niềm yêu, ta nhớ em – nàng xuân yêu kiều.

91.

Nơi ta hò hẹn ngập tràn những yêu thương của sắc màu mùa xuân, ngỡ như người vẫn thì thầm bên anh.

92.

Phố xa, em cũng đi mãi theo từng bước chân của mùa xuân, em cũng chẳng quay về, chỉ còn anh nơi đây hoài niệm một nỗi nhớ.

93.

Chợt tia nắng ban mai về sưởi ấm trái tim anh, như cách mùa xuân vỗ về cái lạnh giá của đông tàn.

94.

Em mơ màng trong niềm yêu anh, trong tiết trời sương lạnh vấn vương chút đông chưa kịp đi của mùa xuân chợt về.

95.

Ta đắm say trong môi hôn của mùa xuân,  trong những mơ màng của cảm xúc bồng bềnh như may bay khi bên em.

96.

Tiếng yêu như sát gần bên tai, mùa xuân như đang về trong tim.

97.

Anh có nghe tiếng mùa xuân thầm thì tiếng yêu, anh có nghe nhịp tim mình rộn ràng hay không?

98.

Trong tim anh có mấy phần yêu em, có mấy phần đợi chờ mùa xuân về.

99.

Tìm về trong mùa xuân một nỗi nhớ chôn sâu, nỗi nhớ em như sóng vỗ, vỗ mãi không nguôi.

100.

Anh muốn tình yêu mình như mùa xuân, dịu êm mà ngọt ngào, lãng mạn và yên bình.

Mùa xuân hay xuân trong lòng là mùa xuân tràn ngập sắc màu, tràn ngập những tâm trạng, tràn ngập những câu chuyện, câu chuyện của bạn có còn dở dang, nhịp cảm xúc có được nói lên thành lời, hãy để STT Mùa Xuân ôm lấy những nỗi niềm ấy.

Phân Tích Bức Tranh Phong Cảnh Thiên Nhiên Trong Bài Tràng Giang Của Huy Cận

Phân tích bức tranh phong cảnh thiên nhiên trong bài Tràng giang của Huy Cận

Bài thơ Tràng giang in trong tập Lửa thiêng là bài thơ hay nhất của Huy Cận và cũng là trường hợp tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật thơ ông trước Cách mạng. Bức tranh thiên nhiên trong Tràng giang đã kết

tụ nỗi buồn “mang mang thiên cổ” ở Huy Cận, được diễn đạt bằng hình thức thơ trang trọng, cổ kính, đậm đà phong vị Đường thi mà vẫn giản dị, mới lạ, độc đáo, mang rõ dấu ấn thời đại của Thơ mới.

Ngay ở nhan đề, Tràng giang đã cho ta biết cảm hứng của bài thơ là cảm hứng từ một không gian. Thật thế, chính tác giả đã thố’ lộ: “Nhìn dòng sông lớn gợi những lớp sóng, tôi cảm thấy nỗi buồn của mình cũng đang trải ra những lớp sóng”. Tràng giang là sông dài, “trường” cũng là dài nhưng “tràng” có âm “ang” là âm mở rộng, gợi được cả dài lẫn rộng. Hơn nữa Tràng giang láy âm cuối “ang” càng khơi gợi cảm giác mênh mang, bát ngát của dòng sông lớn.

Tiếp theo, câu đề càng thổ hiện đầy đủ tình, cảnh gợi tứ cho bài thơ. Tình là bâng khuâng, nhớ cảnh là trời rộng, sông dài. Bài thơ mở ra trước tầm mắt ta bức tranh bao la, rộng lớn của cảnh trời nước mênh mang. Không gian ở đây thật vô định. Nó được trải ra ở cả ba chiều: chiều dài, chiều rộng, chiều cao, với những hình ảnh phong phú: tràng giang, trăm ngả, mấy dòng, sâu chót vót, sông dài, trời rộng, mây cao, núi bạc… Tất cả bầu trời, mặt đất đều là vô tận, không cùng của vũ trụ. Huy Cận sử dụng nghệ thuật đối lập rất tự nhiên bởi ông đã đặt vào giữa cái không gian bất tận mênh mông ấy những hiện thực của cuộc sống không thế thiếu vắng. Đó là những sự vật cụ thể, nhỏ nhoi, đơn chiếc, con thuyền xuôi mái, củi một cành khô, cồn nhỏ lơ thơ, chim nghiêng cánh nhỏ… nhưng càng làm tăng thêm cái cao rộng của bầu trời, mặt đất. Cái hữu hạn thì vô nghĩa, vô hướng, nhỏ bé, nhạt nhòa, không đáng kể nhưng đã làm nổi bật cái vô hạn không cùng.

Tràng giang không chỉ là bức tranh phong cảnh đẹp với những đường nét, hình khôi, trái lại, đây còn là một bức tranh tuyệt đẹp mang nét buồn mênh mang, quạnh vắng, cô liêu. “Thơ mới” đã đem đến cho người đọc những bức tranh thiên nhiên rạng rỡ nhiều thanh sắc. Thiên nhiên trong Tràng giang cũng có vẻ đẹp riêng của nó. Đó là vẻ đẹp nên thơ của những con sóng diệp điệp đuổi nhau trên mặt nước, của cồn nhỏ lơ thơ, của bờ xanh tiếp bãi vàng chạy dài tít tap. Đó là vẻ đẹp hùng vĩ của cảnh nắng xuống trời lên sâu chót vót, của cảnh sông dài trời rộng, của mây cao, núi bạc…

Cái đẹp thường gắn với nỗi buồn, đó là cảm quan nghệ thuật của các nhà thơ lãng mạn. Ớ Tràng giang cũng vậy, thiên nhiên trong Tràng giang thật đẹp mà cũng thật buồn. Nỗi buồn cũng bao la mà hiu quạnh. Nhà thơ đã đem nỗi lòng mình và tâm trạng của một thế hệ nhà thơ mới phủ lên cảnh vật. Thôi thì đủ các cung bậc: buồn diệp điệp, sầu trăm ngả, bên cô liêu, bờ sông lặng lẽ như thời tiền sử, lòng quê dạn dợn… đặc biệt bức tranh thiên nhiên ở đây không hề có lây một dâu hiệu của con người, giao cảm, gặp gỡ… bởi đã được phủ định: không dò, không cầu, không khói… quạnh vắng, thê lương.

Ngoài ra, bài thơ Tràng giang còn là một bức tranh thiên nhiên mang màu sắc cổ điển mà hiện đại.

Cả bài Tràng giang mang tính chất trang nghiêm, cổ kính, đậm đà phong vị Đường thi, nhưng cũng rất mới mẻ, hiện đại. Chất cố điển hiện ở cảm xúc của bài thơ (con người một mình đối diện với vũ trụ để cảm nhận cái vĩnh viễn vô cùng của không gian, thời gian, để nghĩ về kiếp người), cổ điển trong việc học tập Chinh phụ ngâm, cố điển ơ nhạc diệu và tứ thơ Đỗ Phủ (trong bài Đãng cao), cổ điển ở việc lấy ý thơ của Thôi Hiệu (trong Hoàng Hạc lâu)… Nhưng đồng thời cảnh vật trong bài thơ cũng hết sức cụ thể, đời thường (cành củi khô, cồn cát, cánh bèo… ). Hơn nữa, đây còn là một bức tranh đậm đà phong vị Việt Nam. Tràng giang, cái tên gợi nhớ đến dòng Trường giang ngàn dặm ở Trung Quốc từng là nguồn cảm hứng cho bao thế hệ thi nhân. Tứ thơ Thôi Hiệu ở cuối bài Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà lại càng tăng thêm không khí Đường thi của bài thơ. Tuy thế, bức tranh thiên nhiên ở đây lại rất Việt Nam. Một dòng sông, một cành củi trôi, một cồn cát nhỏ, một chợ chiều ở một làng xa, những cánh bèo trên mặt nước, cánh chim chao liệng trên nền mây bạc lúc hoàng hôn… đều là những cảnh quê hương đất nước, gần gũi, thân thuộc với mỗi con người Việt Nam.

Nói tóm lại, bài thơ Tràng giang toát lên một nỗi buồn mênh mang, thấm vào linh hồn cảnh sắc quê hương, gợi tình mến yêu quê hương một cách sâu lắng. Xuân Diệu nhận xét: “Tràng giang, là một bài thơ ca ngợi non sông đất nước, do đó, dọn đường cho tình yêu giang sơn Tố quốc”.

BÀI LÀM

Phong trào Thơ mới qua đi đã để lại cho nền văn học Việt Nam những tác phẩm có giá trị. Tràng giang của Huy Cận mang vào trong thơ ca giai đoạn này một hơi thở riêng, độc đáo, một phong cách riêng, vẻ đẹp riêng, và vì thế, Tràng giang vẫn còn “chảy” mãi cho đến tận bây giờ và mai sau.

Cùng với rất nhiều nhà thơ khác đương thời, Huy Cận luôn mang trong tâm tư của mình nỗi sầu của cả một thế hệ:

Màu năm tháng cũng ngậm ngùi thế nhỉ?

Nhưng, đó là nỗi sầu nhân gian, nỗi sầu như từ “vạn kỉ” chảy về. Tràng giang tiêu biểu cho phong cách thơ anh là vậy. Nỗi lòng của tác giả trong Tràng giang man mác, bâng khuâng toàn vũ trụ để đi đến cái cuối cùng, cái cốt lõi là nỗi buồn “Không khói hoàng hôn củng nhớ nhà”.

Tràng giang là một bài thơ đẹp. Nó đẹp trước hết bới nỗi buồn. Thường thường, đẹp và buồn như hai người tâm giao, nhất là đôi với các thi sĩ thơ mới:

Sóng gạn tràng giang buồn diệp diệp.

Nỗi lòng ấy không thể đem ra mà đong, mà đếm. Nỗi lòng ấy cứ lớp lớp vỗ vào nhau, trào lên nhau ngày càng nặng trĩu. Cái nặng của lòng người lại được gợn lên bằng sóng nước dập dềnh bao la nên càng hụt hẫng, chới với hơn. Nỗi buồn làm cho thi nhân cảm thấy cô độc quá:

Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả.

Củi một cảnh khô lạc mấy dòng.

Dường như cái có thật ây bỗng trở nên mờ ảo, hư vô. Có cái gì đó hiện thân của sự cằn cỗi, héo hon và hiện thân của một Huy Cận đang cô độc đến rợn người. Đó là nỗi buồn trống trải, bơ vơ. Đã có lúc hồn của thi nhân lay lắt trong ngọn gió “đìu hiu”, trong cái không gian tĩnh lặng đến tuyệt đôi, một âm thanh buồn cũng không thế gợi lên. Đã có lúc hồn của thi nhân như tan ra, trải ra trôn sông nước dập dềnh và tràn vào vũ trụ bao la với “sông dài, trời rộng”, với “nắng xuống trời lên”… Mọi cảnh vật đối với nhà thơ đều mông mang quá, còn bản thân ông lại chí là một “bến cô liêu”. Cái hữu hạn bỗng nhỏ nhoi trước cái vô hạn và cùng như thô lại càng buồn hơn. Đã có lúc Huy Cận dường như bơ vơ đi tìm nơi nương náu để đỡ trông trải, nhưng mà chỉ thấy “bèo dạt về đâu hàng nối hàng – mênh mông không một chuyến đò ngang”, sắc màu “bờ xanh”, “bãi vàng” không sưởi ấm được con người cô độc, mà càng làm cho hồn của thi nhân thêm buồn. Nỗi buồn ây bao trùm toàn bài thơ, làm nên vẻ đẹp của tác phẩm. Nhưng đến khổ cuối, nỗi buồn đó như được vỡ ra, như được lý giải. Điều quan trọng là Huy Cận tìm được nguyên cớ khiến cho tạo vật thấm đượm nỗi buồn:

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,

Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.

Lòng quê dọn dợn vời con nước,

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Và như thê, bài thơ lại càng trở nôn đẹp hơn ơ cái tình của thi nhân. Trong khi một số nhà thơ khác có phần còn đang “say” đang “điên”, đang trong chốn “diêu tàn” hay mê mải với tình yêu, thì Huy Cận lại đau vì phải xa mái nhà xưa. Nỗi buồn riêng tư của thi nhân rộng lớn quá, nhân ái quá và cao cả quá! Thôi Hiệu xưa kia nhớ nhà trong buổi chiều tà, khói sương thì nay, Huy Cận thương nhà khi không có cả cái cớ đê buồn thương, để mà gợi nhớ!

Ta nhận thấy trong cái hùng vĩ của thiên nhiên “Lớp lớp mây cao đùn núi bạc”, trong cái nhà nhỏ nhoi yếu ớt của một sinh vật sông “chim nghiêng bóng nhỏ cánh chiều sa” và trong cái “dợn dạn” của nước non… có mang một tâm sự u uẩn, nặng trĩu. Phải chăng đó là tâm sự “băng khuâng trời rộng nhớ sông dài”, là niềm khao khát được sống trong sự giao cảm con người với con người, con người với dân tộc, với đất nước của chính nhà thơ.

Có thế nói chính nỗi buồn cao cả ấy đã làm nên nội dung tình cảm của bài thơ, làm nên vẻ đẹp riêng tư của Tràng giang. Mặt khác, phải thấy rằng, Huy Cận là một nhà thơ trẻ (lúc bấy giờ) đầy tài năng. Tràng giang biểu hiện sinh động cho nghệ thuật thơ ca Huy Cận.

Đọc Tráng giang, ta thấy bài thơ có những hình ảnh rất độc đáo và sinh động. Đó là hình ảnh Củi một cành khô lạc mấy dòng. Nhưng ngôn từ vương vãi ớ đáu đó được nhà thơ nôi lại thành một câu thơ giản dị gần gũi có sức khêu gợi những gi nhà thơ muốn nói. Ngoài nỗi buồn ra, ta còn

cảm nhận được cả nỗi đau đời còn chắt lại. Và như thế, với riêng thơ ca, cũng đủ in đậm một nỗi lòng trong bao nhiêu nỗi lòng của bao nhiêu nhà thơ khác. Bài thơ còn có rất nhiều hình ảnh dẹp và buồn. Đó là hình ảnh của một Tràng giang mênh mang sóng nước, một cồn nhỏ hắt hiu, một màu xanh, màu vàng lặng lõ của cây lá. Và hình ảnh cuối cùng, như trĩu xuống vì lòng thi nhân cũng đã quá nặng với đất trời rồi:

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,

Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiểu sa.

Đó là một hình ảnh kỳ vĩ quá cả sức tưởng tượng làm cho ta có cảm giác như một hình ảnh hoang đường. Mây không gợi sự nhọ nhàng mà gợi sự u uất. Bên cạnh cái hùng vĩ ấy, cánh chim bỗng trở nên bé nhỏ hơn, yêu đuôi non nớt hơn. Một cánh chim chiều cũng đủ đê làm nôn nỗi buồn. Nhưng cánh chim ấy lại như chao xuống vì sức nặng của hoàng hôn nhịp nhằng trong buổi chiều tà bóng xế. Ta có cảm giác như cánh chim nhỏ nhoi lắm, lại vừa rộng lớn lắm, còn đủ sức để cõng cả bóng chiều, nâng đỡ cả đám mây cao núi bạc cho dù có một lúc nào đó chới với giữa không gian. Có lẽ đây là một hình ảnh quen thuộc trong thơ Đường, nhưng sao ở đây nó lại mới đến thế, lạ và đẹp đến thô?

Có thể nói trong Tràng giang, Huy Cận đã làm công việc cao cả của một người nghệ sĩ, đó là sự dày vò ngôn từ. Ngôn ngữ trong Tràng giang không đơn điệu mà sinh động cô đọng với các điệp từ “điệp diệp”, “song song, đìu hiu, chót vót, lặng lẽ, lớp lớp, dạn dạn, đôi khi từ ngữ trong Tràng giang được sử dụng rất đắt không thể thay thế được.

Tràng giang có niêm luật chặt chõ như một bài thơ Đường luật. Vì thế đọc lên, ta có cảm giác như giọng thơ hoài cổ, chắc, khỏe và cũng chất đầy nỗi buâng khuâng nhớ mong, chất đầy tâm sự thầm kín.

Đọc Tràng giang, cái đọng lại cuối cùng là tư thế của con người – một thi nhân trước vũ trụ. Tư thế ấy thật đẹp thật lớn lao biết bao. Nỗi buồn đã không làm cho con người trở nên yếu đuô”i, nhỏ nhoi. Con người ở đây vừa kiêu hãnh, vừa buồn thương. Để cảm nhận, thu hút cả thiên nhiên dưới tầm mắt của mình, nhà thơ phải đứng từ rất cao, rất xa mới thấy Sóng gạn tràng giang, mới thấy một làng xa, mới thấy nắng xuống chiều Lén, bờ xanh tiếp bãi vàng, mây cao đùn núi bạc… Nhà thơ đã dựng lên một không gian ba chiều rộng lớn, mênh mông, sâu thẳm và cao vời vợi. Trùm lén không gian ấy là sự tĩnh lặng gần như là tuyệt đối, duy chỉ có tiếng lòng nhà thơ đang thầm gọi trong xa xăm một dáng hình Tố quốc.

Khó có thê nói hết được cái giới hạn cuối cùng của nỗi lòng trong Tràng giang, cũng như khó có thể nói hết vẻ đẹp tận cùng của nó. Nội dung tình cảm và nghệ thuật điêu luyện trong Tràng giang đã làm nôn phong cách riêng Huy Cận – một điều rát cần thiết đối với người nghệ sĩ.

Vẻ đẹp của bài thơ Tràng giang đã làm nên sức sông mãnh liệt của nó. Tràng giang vẫn là một dòng chảy mãi mãi đến tận sau này. Tràng giang tồn tại trong văn chương bằng vẻ đẹp đầy kiêu hãnh của một sự sáng tạo nghệ thuật và một cái tâm bao la, cao cả của một người nghệ sĩ.

Cảm Nhận Vẻ Đẹp Bức Tranh Thiên Nhiên Trong Bài Thơ Cảnh Ngày Hè

Mở bài 2: Thiên nhiên bốn mùa luôn là bức tranh tươi đẹp. Mỗi mùa mang một vẻ đẹp riêng. Mùa xuân là lúc đất trời nở hoa còn mùa thu là bước chuyển giao từ sự sinh sôi rực rỡ đến sự héo tàn, mùa đông thì cảnh vật chìm vào giá băng. Tuy trong ba mùa, mùa hè ít được xuất hiện nhất trong thơ văn. Nhưng khung cảnh thiên nhiên mùa hè ấy lại được hiện lên một cách đầy sinh động trong những vần thơ của Nguyễn Trãi.

Đôi nét chính về Nguyễn Trãi và bài thơ Cảnh ngày hè

Để hiểu hơn về nội dung và tư tưởng của tác phẩm, trước khi phân tích và cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, bạn cần nắm được sơ nét về tác giả cùng tác phẩm.

Giới thiệu về tác giả Nguyễn Trãi

Nguyễn Trãi là một nhà thơ một nhà quân sự chính trị lỗi lạc của đất nước. Nguyễn Trãi hiệu là Ức Trai, quê ở tỉnh Hải Dương. Ông đã từng cùng cha là Nguyễn Phi Khanh thi đỗ và ra làm quan dưới triều nhà Hồ. Nhưng khi giặc Minh xâm lược, nhà Minh thất thủ, cha ông bị bắt giải sang Trung Quốc.

Nhớ lời cha dặn ông quyết tâm đi tìm minh chủ phò tá để phục hưng nước nhà. Cuối cùng ông đã tìm gặp được người có cùng chí hướng đó là Lê Lợi. Kể từ ngày gặp Lê Lợi ông đã dốc hết tâm sức cho cuộc khởi nghĩa Lam Sơn và trở thành khai quốc công thần cho triều Hậu Lê.

Nhưng nhắc đến Nguyễn Trãi không chỉ nhắc đến sự nghiệp chính trị vĩ đại mà còn phải nhắc đến sự nghiệp văn học đồ sộ. Từ những tác phẩm mang đậm sức chiến đấu như Quân trung từ mệnh tập đến những tác phẩm trữ tình nhẹ nhàng đậm chất thơ văn, Nguyễn Trãi đều để lại dấu ấn cho người đọc.

Với ông, thiên nhiên là người bạn thân cố tri cùng ông san sẻ mọi nỗi buồn. Trong quan hệ với thiên nhiên, ông không phải là một vị quan với chiến công vang dội mà ông chỉ là một người bình thường, một khách thơ.

Tìm hiểu tác phẩm Cảnh ngày hè

Cảnh ngày hè được trích từ Quốc âm thi tập. Quốc âm thi tập gồm 254 bài thơ được viết hoàn toàn bằng chữ Nôm được chia làm bốn phần là vô đề, môn thì lệnh, môn hoa mộc, môn cầm thú. Đây là một nỗ lực rất đáng ghi nhận của Nguyễn Trãi.

Nhờ có ông và nhờ có tập thơ này đã tạo nền móng cho việc sử dụng chữ Nôm để sáng tác thơ văn – vốn chỉ dùng chữ Hán. Tập thơ đã đánh dấu được vai trò của chữ Nôm đối với nền văn học. Bởi đọc thơ Nôm của Nguyễn Trãi tuy giản dị mộc mạc nhưng lại uyển chuyển tinh tế nhẹ nhàng gieo lại nhiều cảm xúc thẩm mĩ cho người đọc. Và bài thơ Cảnh ngày hè cũng là một bài thơ như thế.

Bài thơ được đánh số là bài 43 trong mục Bảo kính cảnh giới – Gương báu răn mình (bao gồm tổng 61 bài). Tác phẩm đã khắc họa một khung cảnh thiên nhiên bình dị nhưng tràn đầy sức sống nơi thôn quê yên bình.

Cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi

Khung cảnh thiên nhiên cùng tâm thế người thi nhân, bức tranh cảnh vật cũng như cuộc sống là những nét chính cần tìm hiểu khi cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè.

“Rồi hóng mát thuở ngày trường”

Tâm thế ngắm cảnh thiên nhiên của người thi nhân

Mở đầu bài thơ, Nguyễn Trãi đã nói về một hoàn cảnh nhàn rỗi đặc biệt:

Nhịp thơ 1-2-3 với ngắt nhịp tự do cùng cách kể tự nhiên và thoải mái như lời nói hằng ngày đã cho thấy tâm thế ngắm cảnh của thi nhân. Khi cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta thấy “rồi” ở đây thể hiện sự rảnh rỗi, nhàn hạ. “Hóng mát thuở ngày trường” thể hiện một hoạt động thư thái, nhàn tản và cũng không kém phần tao nhã. Tâm thế của người thi nhân hiện lên một cách thư thái, an nhàn, thảnh thơi. Với tâm thế ấy thì bức tranh thiên nhiên nơi làng quê cũng hiện lên hòa hợp với tâm hồn của con người.

Trạng thái nhàn rỗi không vướng bận này là một trạng thái bình thường với mọi người như với một người luôn nặng lòng với đất nước như Nguyễn Trãi, con người mà ” tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc “, thì đây là một trạng thái bất thường. Gắn với hoàn cảnh lịch sử đây là lúc Nguyễn Trãi không được triều đình trọng dụng nên cáo lão lui về ở ẩn để giữ khí tiết. Đây là một nét buồn trong sự nghiệp của ông, vì ông còn mong muốn đóng góp nhiều hơn cho đất nước…

Nhưng nghĩ ở một góc độ khác đây lại là một cơ hội hiếm hoi cho ông sống cho bản thân mình. Nên đây là lúc để ông gạt bỏ hết mọi bộn bề lo toan mà tận hưởng những phút thanh nhàn hiếm hoi trong suốt cuộc đời của ông. Chính vì vậy, trong hoàn cảnh đó ông không buồn mà lại tận dụng nó dùng nó để “hóng mát”, chiêm ngưỡng bức tranh thiên nhiên.

Cách kết hợp ngày trường khiến cho ta có cảm giác thời gian đang kéo dài ra đến bất lực chán chường. Nhưng trong khoảng thời gian ngày dài đằng đẵng ấy ông đã có thiên nhiên cùng bầu bạn, cùng chia sẻ nhau khoảng thời gian ấy. Cách ngắt nhịp 1/2/3 là một sự phá luật của Nguyễn Trãi trước cách ngắt nhịp cổ điển chẵn trước lẻ sau của thơ ca trung đại. Từ đó gợi ta cho liên tưởng về hình ảnh một ông già râu tóc bạc phơ từng bước từng bước đi dạo ngoài hiên làm bạn với cây cỏ thiên nhiên.

Khi phân tích vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta thấy đó được xem là một phong thái ung dung tự tại, thoát tục dường như không có gì có thể trói buộc hay làm vẩn đục tâm hồn thanh cao này.

“Hòe lục đùn đùn tán rợp giương”

Bức tranh cảnh vật trong bài Cảnh ngày hè của tác giả

“Mộng lành nảy nảy bởi hòe trồng Một phát xuân qua một phát trông Có thuở ngày hè trương tán lục Đùn đùn bóng rợp cửa tam công”

Thiên nhiên với nét phác thảo xanh đầu tiên

“Cỏ non xanh tận chân trời Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”

Mỗi miền quê lại đặc trưng bởi những phong cảnh thiên nhiên riêng biệt. Đó có thể là hình ảnh của quán nước, là nét đẹp của gốc đa, sân đình, là cánh diều, là triền đê…. Nhưng khi cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta thấy cây hòe hiện ra gợi cho ta ấn tượng về giấc mộng công danh như điển tích giấc mộng về cây hòe. Tuy vậy, cây hòe trong thơ của Nguyễn Trãi lại là một hình ảnh biểu trưng của mùa hè. Nguyễn Trãi đã từng sử dụng hình ảnh cây hòe để gợi tả sức sống mùa hè trong những ý thơ:

“Long lay đáy nước in trời Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng”

Hiện lên trước mắt người đọc là hình ảnh hòe buông sắc lục đang bao trùm lên không gian và cảnh vật xung quanh. Đó là một màu xanh đặc trưng vốn có, và cũng chính màu xanh đó đã mở rộng không gian, tạo cảm giác thư thái giữa những ngày hè oi nồng. Nét phác họa đầu tiên của bức tranh mùa hè đó là màu xanh của cây hòe. Thiên nhiên trong thơ trung đại thường mang tính ước lệ như khi tả mùa xuân, Nguyễn Du chỉ phác họa bằng:

“Mặt đất mây đùn cửa ải xa” “Lớp lớp mây cao đùn núi bạc Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa”

Hay khi tả mùa thu:

Nhưng ở Nguyễn Trãi ông lại thiên về tả thực, tả sức sống được gợi ra từ cảnh vật. Chính vì vậy mà cây hòe của ông không mềm yếu mong manh cũng không phải là một ẩn ý biểu trưng cho đời người ngắn ngủi mông công danh. Sức sống của cây hòe dường như dồn lại ở từ láy “đùn đùn”. “Đùn đùn” là từ láy diễn tả sự dồn nén chực chờ để bung tỏa. Như Đỗ Phủ cũng từng dùng từ “đùn đùn” để gợi ra sự hùng vĩ của cảnh vật.

Và sau này, ta còn có Huy Cận với câu thơ:

“Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ”

Cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè sẽ thấy “tán rợp giương” gợi tả hình ảnh về cây hòe xòe tán lá dường như bao phủ cả đất trời. Một màu xanh mát che phủ khắp cả không gian. Mùa hè thường oi bức nhưng với cái nền xanh tươi mát này ta lại không cảm thấy một chút oi bức nào.

“Cuối trăng quyên đã gọi hè Đầu tường lửa lựu lập lòe đơm bông”

Cây thạch lựu đang trổ dáng ngày hè

Trên khung nền xanh ấy, Nguyễn Trãi còn chấm phá thêm bởi những chấm đỏ như đang nở bung của cây thạch lựu. Đan xen giữa vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè chính là hình ảnh thạch lựu tô điểm thêm sắc đỏ trước hiên nhà.

Phân tích vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta thấy “thạch lựu hiên” nghĩa là cây thạch lựu bên hiên nhà. “Còn” chỉ trạng thái tiếp diễn. Sức sống ấy đã diễn ra vẫn đang diễn ra và sẽ còn tiếp tục diễn ra. Động từ “phun” được Nguyễn Trãi sử dụng thật đắc. Bởi phun đã diễn tả được sức mạnh mẽ tràn đầy bên trong cảnh vật, trào dâng không sao kìm nén được. Cũng nói về cây thạch lựu nhưng trong những dòng thơ của Nguyễn Du cây thạch lựu ấy không rực rỡ như của Nguyễn Trãi:

“Hồng liên trì đã tiễn mùi hương”

Bởi ở bức tranh mùa hè của Nguyễn Du dường như đó là một mùa hè mới chớm. Và còn vì một lẽ là Nguyễn Du thiên về khắc bước đi của thời gian không chú trọng tả cảnh. Còn Nguyễn Trải thì chú trọng tả cảnh hơn và mùa hè trong sáng tác thơ của Nguyễn Trãi khi mọi vật đã rực rỡ rõ nét nhất, đặc trưng nhất của mùa hè.

Sen hồng nở rộ và ngát thơm bên hiên nhà

Khi cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta thấy không chỉ cảm nhận bức tranh thiên nhiên bằng đường nét và màu sắc mà Nguyễn Trãi còn cảm nhận bức tranh ấy bằng cả khứu giác.

“Hồng liên trì” chính là ao sen hồng. Điểm thêm vào bức tranh mùa hè ấy còn là màu hồng của sen. Ao sen nở rộ khiến cho mặt hồ dường chỉ có màu hồng của hoa sen mà thôi. Đây là một ấn tượng mạnh về thị giác.

“Ao cạn vớt bèo cấy muống Đìa thanh phát cỏ ươm sen”

Ở đây, Nguyễn Trãi đã sử dụng tài tình phép đối. Đối với từ “còn” trong câu thơ “Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ” chính là từ “đã”. Đã mang ý nghĩa hoàn tất chỉn chu, quá trình ấy đã hoàn thành. “Tiễn” ở đây là từ cổ mang ý nghĩa hương sen đã ngát đã đầy. Mùi hương hoa sen thơm ngát phảng phất khắp nơi tràn ngập không gian một hương thơm nhẹ nhàng thanh khiết.

“Tả lòng thanh mùi núc nác Vun đất ải lãnh mồng tơi”

Những gam màu nóng được kết hợp lại trên nền xanh tạo ra một hiệu ứng về thị giác đặc biệt, một bức tranh mùa hè dần hoàn chỉnh với những đường nét, màu sắc, hương thơm. Và điều đặc biệt đây chỉ là những hình ảnh dân dã quen thuộc trong cuộc sống bình thường, không mang tính ước lệ. Thế nhưng từ chính sự vật bình dị ấy đã bật lên một sức sống bất ngờ.

Phải tinh tế lắm phải yêu thiên nhiên lắm nhà thơ mới có thể cảm nhận và phát hiện vẻ đẹp ẩn khuất đằng sau những sự vật bé nhỏ bình dị kia. Bình giảng vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta thấy hình ảnh thiên nhiên bình dị đã tạo nên một nét rất riêng trong thơ của Nguyễn Trãi. Đó là những:

Hay những ý thơ:

Bức tranh cuộc sống với nhiều âm thanh trong Cảnh ngày hè

“Lao xao chợ cá làng ngư phủ Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương”

Những âm thanh sinh động của cuộc sống làng quê

Cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta thấy sau tâm thế ngắm phong cảnh chính là bức tranh cảnh vật và bức tranh về cuộc sống con người. Những câu thơ của Ức Trai khiến ta liên tưởng đến những miền quê nghèo với những khu chợ đông vui tấp nập. Nơi đó có những đứa trẻ líu ríu theo mẹ đi chợ, là hình ảnh những mẹ già lưng còng ngồi bên những mớ rau…

Không chỉ cảm nhận bức tranh thiên nhiên bằng thị giác, khứu giác mà tác giả còn cảm nhận nó bằng thính giác.

“Lao xao” gợi lên âm thanh về sự hạnh phúc ấm no. Từ láy “dắng dỏi” là từ tượng thanh chỉ âm thanh rền rĩ, xôn xao của tiếng ve. Tiếng ve là một dấu hiệu quen thuộc của mùa hè. Nhưng ở tiếng ve này, ta bắt gặp điều gì đó rất giản đơn, rất mộc mạc. Dường như chính tiếng ve ấy khiến cho bầu trời cũng thay đổi. Tiếng ve cất ra để gọi buổi chiều “lầu tịch dương” – đây là một hình ảnh đẹp.

Cảnh chiều tà tường gợi những cảm xúc bâng khuâng khó tả, đôi khi là sự tiếc nuối của con người trước cảnh ngày tàn, của những kiếp người nhỏ bé. Nhưng cảnh chiều tàn trong bài thơ của Nguyễn Trãi lại không mang màu sắc u ám bởi nó đã được tô điểm bởi âm thanh của tiếng ve. Cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè sẽ thấy tiếng ve xao động ấy đã đánh thức mọi vật tạo một một nét đọng trong bức tranh tĩnh chiều tàn. Sau này, Tố Hữu cũng dùng âm thanh để diễn tả nhưng đó là âm thanh của tiếng tu hú…

Dân giàu đủ, khắp đòi phương”

Mong ước về hạnh phúc an yên cho nhân dân của tác giả

Hình ảnh một miền quê an yên thanh bình như hiện lên đầy sinh động và có hồn qua những nét phác họa của Nguyễn Trãi. Nơi ấy không có loạn lạc chiến tranh, chỉ có những âm thanh chân thực từ cuộc sống ấm no, chỉ có những tiếng nói cười xen lẫn những tiếng ve khi chiều tà buông xuống. Vẻ đẹp ấy thật bình dị, mộc mạc mà đẹp hơn hết thảy. Chính những phút giây hòa mình với cuộc sống làng quê ấy mà tác giả có một khát khao không phải cho bản thân ông, mà cho chính nhân dân, cho đất nước và cũng là cho những con người nơi đây…

” Dẽ có ngu cầm đàn một tiếng

Khi phân tích bài thơ Cảnh ngày hè cũng như cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta thấy Nguyễn Trãi đã mong ước có khúc đàn Nam Phong của vua Thuấn để nhân dân mãi có những giây phút yên bình của một sống an lành hạnh phúc. Trong truyền thuyết, dưới thời vua Thuấn thái bình thịnh trị, nhân dân hưởng lạc an yên, luôn cất cao những cung đàn Nam Phong. Và cũng chính lúc này đây, Nguyễn Trãi mong cho nhân dân được hưởng hạnh phúc như thế. Đó cũng là mong muốn cả đời của ông, điều mà ông luôn nghĩ suy canh cánh trong lòng.

Đánh giá tác phẩm khi cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè

Chỉ với vài nét chấm phá, Nguyễn Trãi đã hoàn thiện bức tranh mùa hè với đầy đủ thanh, sắc, hương. Đó là một mùa hè rực rỡ tràn đầy nhựa sống. Dù trong hoàn cảnh nào thi tấm lòng của ông hướng về thiên nhiên luôn là sự trân quý. Nên thiên nhiên tươi vui mà không bị nhuốm màu tâm trạng sầu bi của một kẻ sĩ sa cơ lỡ vận.

Thành công của bài thơ không chỉ đến từ sự quan sát tinh tế của nhà thơ mà còn đến từ việc sử dụng thể thơ độc đáo thất ngôn xen lục ngôn. Chính việc sử dụng thể thơ cùng cách ngắt nhịp độc đáo như là một cách thức để ông Việt hóa thể thơ của Trung Hoa. Không sử dụng những hình ảnh khuôn sáo ước lệ mà thay vào đó những hình ảnh bình dị của cuộc sống. Thổi hồn vào từng sự vật khiến cho ta thấy tuy chỉ là những vật nhỏ bé nhưng vẫn tràn đầy nhựa sống, vẫn có thể truyền tải hết không khí của mùa hè của thiên nhiên đất trời.

Kết bài: Bài thơ đã một lần nữa chứng minh tài năng của Nguyễn Trãi. Bài thơ đã khắc họa khung cảnh thiên nhiên mùa hè bình dị. Tuy nói về khung cảnh thiên nhiên nhưng qua đó ta vẫn thấy hiện lên một con người thanh cao tự do tự tại chiêm ngưỡng bức tranh mùa hè tuyệt đẹp của tạo hóa. Qua việc cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè, ta còn thấy một tâm hồn yêu thiên nhiên, khát khao gắn bó với quê hương đất nước, một tâm hồn yêu đời, một tấm lòng luôn lo nghĩ cho nhân dân, luôn hướng về nhân dân. Đó chính là tấm lòng nhân đạo sâu sắc luôn đặt đất nước, nhân dân lên đầu dù đã ở tuổi xế chiều…

Dàn ý cảm nhận vẻ đẹp bức tranh thiên nhiên trong Cảnh ngày hè Mở bài cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè

Sơ nét chính về tác giả Nguyễn Trãi và bài thơ Cảnh ngày hè.

Tóm tắt nội dung cùng giá trị của tác phẩm.

Dẫn dắt vấn đề: cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi.

Thân bài cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè

Khung cảnh thiên nhiên và tâm thế của người thi nhân.

Bức tranh cảnh vật và vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè.

Nét phác họa xanh xanh của những bông hòe.

Màu đỏ rực lửa của những cây thạch lựu.

Sắc hồng thanh mát và ngát thơm của những bông sen.

Bức tranh cuộc sống và vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè.

Những âm thanh chân thực đầy sinh động nơi cuộc sống làng quê yên bình.

Khát khao về cuộc sống bình yên, ấm no và hạnh phúc của Nguyễn Trãi với nhân dân.

Khái quát về nghệ thuật của tác phẩm, nhận xét về cách sử dụng từ của nhà thơ.

Khẳng định tình yêu thiên nhiên của Nguyễn Trãi, khát khao giao hòa với thiên nhiên cảnh vật.

Bày tỏ những suy nghĩ khi cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè.

Có thể thấy, bằng tài năng cùng trái tim và nhiệt huyết của mình với nhân dân, với quê hương đất nước, Nguyễn Trãi đã thể hiện thành công mong ước về hạnh phúc ấm no và bình yên cho nhân dân qua những vần thơ tả cảnh ngày hè sinh động. Cảm nhận vẻ đẹp thiên nhiên trong bài Cảnh ngày hè còn cho ta thấy tư tưởng của ông chính là bài học gửi gắm cho thế hệ trẻ về lòng yêu quê hương đất nước cùng với ước mong cống hiến cho tổ quốc.

Vẻ Đẹp Thiên Nhiên Và Tâm Hồn Nguyễn Trãi Qua Bài Cảnh Ngày Hè

Đề bài: Cảm nhận của anh chị về vẻ đẹp của thiên nhiên và tâm hồn của Nguyễn Trãi qua bài thơ Cảnh Ngày Hè

Nguyễn Trãi là một trong những nhân vật lịch sử được nhiều người biết đến. Ông vừa là một vị quan trung thành, yêu nước thương dân, luôn sống liêm khiết, trong sạch và yêu thiên nhiên vô cùng, vừa là một nhà thơ nổi tiếng với nhiều tác phẩm giàu giá trị. Mỗi một tác phẩm đều thể hiện một nỗi niềm riêng của ông. Trong đó, bài thơ “Cảnh ngày hè” với những cảnh sắc thiên nhiên sống động đã ẩn chứa bao tâm tư, tình cảm của Nguyễn Trãi đối với thiên nhiên, với con người và đất nước.

Bởi quá yêu thiên nhiên, nên ông đã để hồn mình hòa nhập vào vạn vật xung quanh một cách trọn vẹn:

Hòe lục, thạch lựu và hồng liên trì chỉ là những loài cây hết sức bình thường, nhưng khi hiện hữu dưới ngòi bút của nhà thơ, tất cả đã tạo nên một khung cảnh hết sức sống động và tràn trề nhựa sống: Hòe lục đùn đùn, thạch lựu phun, Hồng liên trì tiễn. Những động từ mà tác giả đã dùng đều thể hiện một sức sống đang tuôn trào mạnh mẽ, như có một lực gì đó đang thúc đẩy ngay bên trong thân cây, khiến chúng phải bung ra khỏi cành cây, nở rộ trước đất trời mùa hạ. Cây cối sinh sôi nảy nở theo quy luật tự nhiên của chúng, nhưng ở đây, lòng yêu thiên nhiên tha thiết của nhà thơ giống như một loại chất kích thích mạnh mẹ khiến cây cối trỗi dậy, vươn mình tỏa sắc hương. Xuân Diệu cũng từng yêu thiên nhiên đến mức cuồng si, mãnh liệt:

Cả hai nhà thơ đều hòa mình vào thiên nhiên, biến hóa thiên nhiên với những động từ, tính từ mạnh khiến cảnh vật hiện lên giống như một mâm cỗ cao sang, thịnh vượng với những món ăn nóng hổi đang chờ người thưởng thức. Và nếu như Xuân Diệu muốn ngấu nghiến cảnh sắc của mùa xuân, thì ở đây Nguyễn Trãi lại hào hứng tận hưởng những “món ngon” của mùa hè.

Không những thế, Nguyễn Trãi còn có tấm lòng yêu thương con người rất chân thành và giản dị qua những vần thơ tiếp theo:

Bên cạnh cảnh sắc thiên nhiên đang tràn trề sức sống, một cảnh tượng khác về con người nơi đây cũng đang tấp nập nhộn nhịp. Hai từ “lao xao” cũng đủ để nói lên sự huyên náo của “chợ cá làng ngư phủ” – một ngôi làng sống bằng nghề đánh bắt cá. Phiên chợ mua bán trao đổi cá thật sống động dưới ngòi bút của nhà thơ. Cộng thêm tiếng ve kêu “dắng dỏi” càng làm cho không gian thêm nhộn nhịp và đậm chất mùa hè. Trong khung cảnh ấy, lại khiến cho lòng người chất chứa bao cảm xúc.

Nhất là đối với một người giàu lòng yêu thiên nhiên, yêu con người như Nguyễn Trãi. Thế nên, ông đã nhắc đến câu chuyện thần thoại của Trung Quốc về “Ngu cầm”. Thần thoại ấy kể rằng hai triều vua Đường Nghiêu và Ngu Thuấn là hai triều đại lí tưởng, xã hội thanh bình, nhân dân hạnh phúc. Riêng vua Ngu Thuấn có khúc hát Nam phong, trong đó có câu: Nam phong chi thì hề khả dĩ phụ ngô dân chi tài hề (Gió nam thuận thì có thể làm cho dân ta thêm nhiều của). Ngu cầm là đàn của vua Ngu Thuấn. Ý cả câu: Hãy để cho ta có đàn của vua Thuấn để đàn một khúc Nam phong.

Như vậy, trong lòng Nguyễn Trãi vẫn luôn ấp ủ một nỗi niềm, một ước mong rằng đất nước được thái bình, nhân dân được no đủ, hạnh phúc. Ước mơ ấy cũng là điều mong mỏi của rất nhiều bậc chí nhân quân tử, của những vị quan thanh liêm giống như Nguyễn Trãi. Và đương nhiên, nhân dân cũng luôn mong có một cuộc sống bình yên, ấm cúng. Chỉ tiếc rằng, vì quá nhân hậu và trong sạch, Nguyễn Trãi đã bị kẻ xấu hãm hại, khiến ông phải sống một cuộc sống eo le, khổ cực và rồi chết cũng oan ức, tội nghiệp.

Nhưng dù thế nào đi nữa, sử sách vẫn luôn lưu giữ hình ảnh và cuộc đời của Nguyễn Trãi – một vị quan thanh liêm, vừa yêu thiên nhiên, vừa yêu nước, thương dân, một nhà thơ lớn giàu tư tưởng nhân nghĩa, luôn hướng lòng mình đến nhân dân.

Bài thơ “Cảnh ngày hè” chỉ là một trong số rất nhiều tác phẩm khác thể hiện nhân cách và tấm lòng cao đẹp của Nguyễn Trãi. Trong bài thơ, ông không những dùng hết những giác quan của mình để cảm nhận về thiên nhiên mà còn thể hiện cả tâm tư, tình cảm của bản thân với dân, với nước. Ông mãi mãi là một điểm sáng của dân tộc Việt Nam, và là một nhà thơ lớn của văn học nước nhà.

Bài Thơ :”Phong Kiều Dạ Bạc” Tuyệt Phảm Về Vẻ Đẹp Thiên Nhiên Của Trương Kế

Bài thơ :”Phong kiều dạ bạc” tuyệt phảm về vẻ đẹp thiên nhiên của Trương Kế

Phong Kiều dạ bạc  là bài thơ Đường rất nổi tiếng của Trương Kế khi ông đi thi hỏng về đến bến Cô tô đã cảm hứng trước cảnh đẹp thiên nhiên mà xuất thần làm tuyệt phẩm này để lại cho hậu thế. Bài thơ tả tâm trạng của tác giả và vẻ đẹp của sông nước Tô Châu đã làm dịu đi nỗi buồn của ông. Bài thơ của ông đã được Tản Đà dịch lại với phong cách sáng tạo tuyệt vời như sáng tạo ra thi phẩm mới theo thể thơ lục bát. Xin giới thiệu với ban đọc                                                                                               Người Làm vườn                                                                                              

      

       PHONG KIỀU DẠ BẠC                      Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên                              Giang phong ngư hỏa đối sầu miên           Cô Tô thành ngoại Hàn Sơn tự                  Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

                                                    Đêm ghé bến Phong Kiều 

      Trăng tà , tiếng quạ kêu sương, Lửa chài, cây bến, sầu vương giấc hồ.       Thuyền ai đậu bến Cô Tô, Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San .

Cập nhật thông tin chi tiết về #99 Stt Thiên Nhiên, Những Câu Nói Hay Về Cảnh Đẹp, Phong Cảnh trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!