Xu Hướng 11/2022 # 5 Lợi Ích Không Thể Bỏ Qua Khi Luyện Đọc Tiếng Hàn Qua Sách Báo Và Tạp Chí Hàng Ngày / 2023 # Top 14 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 11/2022 # 5 Lợi Ích Không Thể Bỏ Qua Khi Luyện Đọc Tiếng Hàn Qua Sách Báo Và Tạp Chí Hàng Ngày / 2023 # Top 14 View

Bạn đang xem bài viết 5 Lợi Ích Không Thể Bỏ Qua Khi Luyện Đọc Tiếng Hàn Qua Sách Báo Và Tạp Chí Hàng Ngày / 2023 được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Đọc tiếng Hàn làm giàu kiến thức

Tất cả những thông tin mà bạn đọc được có thể không giúp ích cho bạn trong thời điểm hiện tại, nhưng không có nghĩa chúng vô ích ở tương lai. Nếu có vốn từ vựng và ngữ pháp tốt, bạn nên tìm đọc những cuốn sách bằng tiếng Hàn do chính những người bản xứ viết. Không chỉ biết được thêm nhiều kiến thức mới và bạn còn học được văn phong phổ biến của người Hàn Quốc. Điều này sẽ rất quan trọng và cần thiết cho việc học sau này của bạn.

2. Đọc sách báo tiếng Hàn giúp giảm căng thẳng

Những câu truyện cười bằng tiếng Hàn hay bất kì những quyển sách nào mà bạn yêu thích đều giúp bạn thư giãn tinh thần và trở nên thoải mái hơn, quên đi những áp lực và căng thẳng trong quá trình học tập hay làm việc. Một cuốn tiểu thuyết hay sẽ đưa bạn đến một thế giới hoàn toàn khác, một bài báo hay sẽ giúp bạn quên đi những áp lực hiện tại.

Mở rộng kiến thức bằng việc đọc tiếng Hàn

3. Luyện đọc tiếng Hàn giúp bạn mở rộng vốn từ

4. Luyện đọc tiếng Hàn giúp cải thiện trí nhớ hiệu quả

Mỗi khi đọc một cuốn sách tiếng Hàn, bạn phải ghi nhớ từng nhân vật, từng tình huống, và nếu bạn đọc chậm, bạn còn phát hiện ra nhiều cấu trúc ngữ pháp tiếng Hàn thông dụng mà bản thân đã từng học qua, hay những từ ngữ thú vị. Chính sự thu hút này giúp bạn ghi nhớ được nội dung và tăng cường khả năng đọc hiểu của bạn hiệu quả hơn.

5. Kỹ năng viết tiếng Hàn tiến bộ nhanh chóng

Như đã phân tích ở trên, tập đọc tiếng Hàn giúp bạn nắm được những phong cách hành văn đậm chất bản xứ, cùng với đó là cách sử dụng ngôn từ linh hoạt và tinh tế của mỗi nhà văn. Chính những điều này giúp bạn nâng cao được kĩ năng viết một cách vô thức. Vì khi tiếp xúc với nhiều tác phẩm khác nhau, vô tình bạn đã theo dõi được phong cách viết, cách dẫn dắt mạch truyện, cách sử dụng từ ngữ trong nhiều tình huống khác nhau và chúng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cách viết của bạn.

Thông tin được cung cấp bởi:

Cơ sở 1: Số 365 Phố Vọng – Đồng Tâm – Hai Bà Trưng – Hà Nội Cơ sở 2: Số 44 Trần Vĩ ( Lê Đức Thọ Kéo Dài ) – Mai Dịch – Cầu Giấy – Hà Nội Cơ sở 3: Số 54 Ngụy Như Kon Tum – Thanh Xuân – Hà Nội Cơ sở 4: Số 491B Nguyễn Văn Cừ – Long Biên – Hà Nội Email: trungtamtienghansofl@gmail.com Điện thoại: (84-4) 62 921 082 Hoặc: (84-4) 0964 66 12 88 website : http://trungtamtienghan.edu.vn/

<

Tuyển Tập 50 Truyện Tiếng Anh Cho Bé 3 Tuổi Không Thể Bỏ Qua / 2023

1. Lợi ích của việc cho trẻ làm quen tiếng Anh từ sớm

Tiếp xúc và làm quen với tiếng Anh từ nhỏ sẽ mang lại cho bé cảm giác thoải mái hơn khi học tiếng Anh sau này. Đối với bé 3 tuổi sẽ rất khó để bé vừa nghe truyện vừa học. Mỗi tối ba mẹ có thể đọc truyện tranh tiếng Anh cho bé 3 tuổi hoặc mở truyện dạng audio cho bé nghe, vừa chỉ vào hình ảnh vừa giải thích cho bé hiểu. Hãy cho bé nghe và học đều đặn, sau một thời gian bé sẽ dần dần tiếp thu và làm quen với tiếng Anh một cách hiệu quả.

Bố mẹ có thể dễ dàng tạo cho con một môi trường học tiếng Anh tại nhà ngay từ nhỏ bằng cách dùng tiếng Anh thường xuyên giữa các thành viên trong gia đình với nhau và thông qua Internet. Sử dụng truyện cũng như nhạc luôn là phương thức tiếp cận tốt nhất với trẻ nhỏ. Dần dần bé sẽ biết bắt chước và học được những cách trả lời, giao tiếp tiếng Anh rành mạch hơn.

2. Cách cho bé 3 tuổi tiếp thu tiếng Anh từ những quyển truyện tiếng Anh thú vị

3. Những quyển truyện tiếng Anh cho bé 3 tuổi được yêu thích nhất

The baby was lying on her back. A blue bird flew in through the window. The blue bird had blue eyes. It sat on the baby’s crib. The bird had a bell around its neck. The bell rang. The baby smiled. The baby reached for the bell. The bird shook its head. The bell fell off the bird’s neck. It fell next to the baby. The baby picked up the bell. The baby rang the bell. Another blue bird flew in through the window. This blue bird also had blue eyes. The baby had brown eyes. The birds looked at the baby. The baby looked at the birds. The baby rang the bell again. Both birds flew away. The baby started to cry. His mama came into the room. The baby smiled. Mama saw the bell. She asked the baby where the bell came from. The baby pointed at the window.

The baby bear followed his mama. Mama bear walked through the woods. She was looking for berries to eat. She found some black berries. She started eating them. The baby started eating them, too. They ate all the berries. Baby bear was full. Mama bear was still hungry. She started walking again. She wanted to find more berries to eat. Baby bear lay down. He was full. He wanted to take a nap. But mama bear came back. She growled at baby bear. He understood mama’s growl. When mama growled, he obeyed. He got up and followed his mama. Someday he would take a nap after a meal. A squirrel ran up a tree with a nut. It dropped the nut and ran back down to the ground. It picked up the nut and looked at baby bear. Then it ran back up the tree. Baby bear did not like nuts. They were too hard to open.

Tom was seven years old, and he was going to school soon. He was a good boy, but he didn’t like to get up early. He slept until nine or ten o’clock in the morning.

His mother didn’t want Tom to be late for school. So she bought him an alarm clock. She said to Tom, “You must get up when you hear the clock ring.” After that, Tom got up when he heard the clock ring at six thirty every morning.

One day, the clock didn’t work. Tom didn’t get up at six thirty. It was time for breakfast and she went to wake him up. Tom said to his mother, “I woke up very early.” “Then why didn’t you get up?” Mother was angry. “You told me that I must get up when I heard the clock ring. So I’m still waiting for the bell.

I got home at six in the evening, “Are you tired, Ted?” my wife asked. “No,” I answered, “but I’m hungry.” “Dinner will be ready in haự an hour.” she said. “Did you catch your train this morning?” she asked again. “No, I didn’t. I ran all the way to the station and got there at four minutes past nine.” “Which train did you catch?” she asked. ‘The nine fifteen.” “What time did you get to the office?” “At ten o’clock.” “At ten o’clock?” my wife shouted, “Wasn’t the boss angry?” “No, he wasn’t at the office.” I said, “He got there at ten thirty. He didn’t catch the train, either.”

A lot of boys and girls in western countries are wearing the same kind of clothes, and many of them have long hair, so it is often difficult to tell whether they are boys or girls.

One day an old man went for a walk in a park. When he was tired, he sat on a chair near the river. A child was standing on the other side of the river. “Oh!” The old man said to the person next to him on the chair, “Do you see that child with long hair? Is it a boy or a girl?”. “A girl,” said the person, “she is my daughter.” “Oh, I am sorry. I didn’t know that you were her mother.” “I am not her mother,” said the person, “I am her father.”

One afternoon, I went to a shop to buy some ink. There was only one young shop assistant in it. He was reading a book. “I want to buy a bottle of ink,” I said. There was no answer. He was still going on reading his book. Then I asked again. He stood up and gave me a bottle of ink. When I was out of the shop, I found the change he gave me was too much. So I went back to the shop. The man pulled a long face when he saw me again.

“Now, what do you want to buy?” he said angrily. “Nothing,” I said, “you gave me too much change just now. I want to give you back the money.” “Ah, ah, thank you,” the man said with a red-face.

Last week I went out to have lunch with my friend, George. George is very fat. He likes good food and eats a lot of it. We sat at a big table in the restaurant. After a big meal we had some cakes and drank a few cups of coffee. “We must go now, George.” I said. “We have been here for more than three hours. It’s four thirty.”

“What do you mean?” I asked George in surprise, “We can’t leave now. It’s nearly time for supper.”

An old lady opens her window and Iooks out of it. The sun shines brightly. There is a young man in the garden in front of her house. The old lady looks at him and says, “He is cutting grass for me!”

She goes out into the garden and says to the young man, “Why are you cutting grass for me, young man?”

The young man says, “Today’s my holiday. You ‘re old and live alone. I want to do something for you.”

“It’s so kind of you, my boy,” says the old lady. “Come into my house and have a cup of tea.”

“OK ” answers the young man, “but I must finish the work first.” When the old lady goes out into the garden an hour later, the young man is not there. The garden looks clean and tidy.

“What a nice young man!” says the old lady.

Billy and Bobby were small boys. They were brothers, and they often fight with each other. Last Saturday their mother said to them, ‘I’m going to cook our lunch now. Go out and play in the garden… and be good.”

“Yes, Mummy,” the two boys answered and they went out. They played for half an hour, and then Billy ran into the kitchen. “Mummy,” he said, “Bobby’s broken a window in Mrs Allen’s house.” Mrs Allen was one of their neighbors.

“He’s a bad boy,” his mother said, “How did he break it?”

“I threw a stone at him,” Billy answered, “and he quickly moved down!

Today is New Year’s Day. In the morning, Kerry, a little mouse and her mother are going to grandmother’s. She is very happy because she is wearing nice clothes. “Good morning, Kerry,” a little rabbit sees them, “you look pretty today.” ‘Thank you.” “But, look at your beautiful tail.” says the rabbit, ”It is touching the ground.” “Oh, my god.” says Kerry and she carries her long tail with hands. Then there comes a dog with a big balloon. “Why do you carry your tail, Kerry?” asks the dog. “Because it touches the ground. It will be dirty.” “Oh, don’t worry. I can help you.” Then the dog ties a big balloon on Keny’s tail. “That’s OK.” says the dog, “Your tail won’t touch the ground again.”

The tree was full of red apples. The farmer was riding his brown horse. He stopped under the tree. He reached out and picked an apple off a branch. He bit into the raw apple. He enjoyed the apple. His horse turned its head to look at him. The farmer picked another apple off the tree. He gave it to the horse. The horse ate the raw apple. The horse enjoyed the apple. The farmer put a dozen apples into a bag. He rode the horse back home. He put the horse in the barn. He walked into his house. The cat rubbed up against his leg. He gave the cat a bowl of warm milk. He sat down on the sofa. He opened a book to read. His wife came home. She cooked the raw apples. She made an apple pie. They ate bread and hot soup for dinner. They enjoyed the bread and soup. They had hot apple pie for dessert. They both enjoyed the apple pie.

He and his brother slept in a bunk bed. He had the bottom bunk. His brother had the top bunk. The top bunk had a guard rail. The rail kept the sleeper safe. His brother didn’t like the rail. He always left it down. One time his brother fell out of the top bunk. He hit the carpet and woke up. He said, “Ouch!” Then he climbed back into the top bunk. When he woke up the next day, his back was sore. Mom took him to see the doctor. The doctor examined him. The doctor said he was okay. He said to keep the guard rail up. His brother said he would do that. That night his brother climbed into the top bunk again. He left the guard rail down. He said the guard rail was like jail. He didn’t want to feel like he was in jail. He fell asleep. Then he fell out of the top bunk again.

It is December. That means it is Christmas time. Christmas time means Santa Claus is coming. Sara and Billy love Christmas. They love Santa Claus. They love the gifts from Santa. Last year they got nice gifts. Sara got a teddy bear and a rubber duck. Billy got a green boat and a rubber duck. The rubber ducks float. When Sara takes a bath, her pink duck floats in the water. When Billy takes a bath, his blue duck floats in the water. One time Billy put a goldfish into the tub. It swam for a while. Then it died. He buried it in the backyard. He was sad. This year Sara and Billy want bicycles. Sara wants a red bike. Billy wants a blue bike. Mama said she would talk to daddy. Sara asked mama, “Why don’t you talk to Santa?” Mama said, “That’s a good idea. When daddy comes home, he and I will talk to Santa.”

January 7 is Benny’s birthday. He will be eight years old. He is in the third grade. He goes to Park Elementary School. An elementary school is for kids. It is only one mile away. He walks to school. It only takes 20 minutes. When it rains, he wears a raincoat. He used to take an umbrella. But he lost the umbrella. His mother gave him another umbrella. He broke that one. His mom said, “You and umbrellas don’t get along.” For his eighth birthday, Benny wants a bicycle. He can ride the bike to school. After school he can ride with his friends. He can ride the bike to the swimming pool. He can ride the bike to the library. His mom and dad took him to the bike store. They asked him to look at the bikes. He looked at all the bikes. He chose a red bike. He showed his parents. Dad said it cost too much. He told Benny to choose another bike. Benny chose a blue bike. Dad said the blue bike was the right price.

Mama was in the garden. “What are you doing?” Johnny asked. She said she was planting roses. Roses are flowers. They are very pretty. They are usually red. Roses have thorns. His mama said, “Thorns will stick you. Be careful around thorns.” Johnny went to the front yard. His dog Rex was waiting for him. Johnny picked up a stick and threw it. Rex chased the stick. He brought the stick back. Johnny ran around the house. Rex chased him. Johnny ran through the garden. Rex ran through the garden. Mom yelled at Johnny and Rex. She told them to play somewhere else. She told them to stay out of the garden. Johnny apologized to his mom. He went to the garage and got his bike. He went for a bike ride. Rex ran next to the bike.

The mailman put the mail in the mailbox. Dad went outside. He said hello to the mailman. The mailman said hello. Dad opened the mailbox and took out a magazine and two letters. One letter was from his sister. The other letter was from his brother. The magazine was for his wife. It was a garden magazine. His wife liked to work in the garden. She grew flowers and vegetables in the garden. Dad went back into the house. He opened both letters. His sister invited him to a birthday party. His brother invited him to a wedding. Dad enjoyed reading the letters. He enjoyed getting the invitations. He picked up the phone. He left a message for his sister. He would come to the birthday party. He also called his brother. He said he would come to the wedding.

The two brothers loved each other. But sometimes they argued with each other. Sometimes they yelled at each other. Sometimes they pushed each other. Sometimes they hit each other. Sometimes they got into a fight with each other. Bobby was the older brother. Billy was the younger brother. Bobby was older than Billy. Billy was younger than Bobby. Bobby climbed into a tree. His kite was in the tree. He could not reach his kite. He fell out of the tree. Billy laughed. He laughed when he saw Bobby fall to the ground. Bobby was not hurt. But he was angry. “Why are you laughing?” he asked Billy. “That was funny!” Billy said. Bobby said it wasn’t funny. Billy said it was funny. Bobby pushed Billy. Billy pushed Bobby. Bobby punched Billy in the stomach. Billy punched Bobby in the stomach. They put their arms around each other. They wrestled on the ground. They rolled around and around. Their mom came outside. “What are you two doing?” she asked. She separated them. She said, “You shouldn’t hit each other. That’s not nice. Wait till your father gets home.” She sent them to their rooms.

The children were hungry. They looked out the window. Where was their mother? She walked into the house. The children ran over to her. “Mama, we’re so hungry,” they both said. She said lunch was coming. She walked into the kitchen. She opened a can of chicken soup. She poured the soup into a pot. She added water. She put the pot on the stove. She made two peanut butter and jelly sandwiches. She sliced an apple. The soup was hot. She poured it into two bowls. She put the sandwiches on two plates. She put apple slices on each plate. She put the bowls and plates on the table. The children ran to the table. “Thank you, mommy!” they said. Then they started eating. The cat and the dog watched them eat.

I am an adult. I’m not a kid. I’m a grown-up. I need some money. I have no food. I am hungry. I am not thirsty, because water is everywhere. But water has no taste. I want to drink a soda. I want to drink milk. I want to drink coffee. I want to work. Nobody will hire me. Nobody is hiring anybody. Companies are firing people. Companies are laying off people. Everyone is looking for a job. I cannot pay my rent. I will have to live in my car. I don’t want to live in my car. My car has no bed. Everyone should live in a house or an apartment. Many people don’t have a car. They live on the street. A street has no bed. Nobody should live on the street. I don’t know what to do. I don’t know where to go. Maybe I will go to church. Maybe I will find help there.

She is young. Her shoes are old. She wears them to work. She goes to work five days a week. She loves her work. She is a waitress. She works at a restaurant. The restaurant is near her home. She walks to the restaurant. She stands up all day long. She is young and strong. But her shoes are not. They are old. She saw an ad in the paper. All shoes were on sale at the shoe store. She walked into the store. She looked around. She saw some black shoes. They looked good. She tried them on. They were very comfortable. They felt good. They were only $25. She paid cash. She wore them home. She felt good. She was ready for work the next day.

I am lonely. I am always by myself. I meet people every day. I smile at them. I say hello. I am nice to them. I want to have a friend. But I have no friends. What is wrong with me? I am polite. I am friendly. I am nice. I am kind. Why don’t people like me? All I want is one friend. Everyone has one friend. I always see people with their friends. They laugh with each other. They have fun with each other. They do things with each other. What about me? I am by myself. I watch TV by myself. I go to movies by myself. I go to restaurants by myself. I go to the park by myself. I told my mother that I am lonely. She said it is my fault. “Why?” I asked. She said, “Because you never ask anyone to be with you.” My mom is right. I never ask people to be with me. I am afraid they will say no.

Grimm Jacob và Wilhelm là 2 anh em người Đức và đồng thời là tác giả của quyển truyện “Truyện cố nhà Grimm”. Quyển truyện có hơn 200 truyện cổ tích chọn lọc, trong đó có những cái tên kinh điển như: Cô bé lọ lem, Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn, cô bé quàng khăn đỏ, Công chúa ngủ trong rừng, Bảy con quạ, Ông lão đánh cá và bà vợ, Con ngỗng vàng, Hansel và Gretel….

Tác giả người Anh có tên Charles Lutwidge Dodgson đã viết quyển truyện “Alice in Wonderland” kể về cuộc phiêu lưu của cô bé Alice chui qua một cái hang và lạc vào xứ sở thần tiên chứa đầy những điều kỳ lạ và lý thú.

Cùng Xem Qua Những Truyện Cười Dân Gian Thú Vị Không Thể Bỏ Lỡ / 2023

Rate this post

Câu chuyện 1

Từ bé Quỳnh đã nổi tiếng học giỏi và đối đáp nhanh. Trong làng có ông Tú Cát cực kì hợm hĩnh mình, đi đâu cũng khoe mình hay chữ. Quỳnh rất ghét những loại người như vậy. Một hôm Quỳnh đang đứng coi đàn lợn ăn cám trong chuồng, Tú Cát đi qua trông thấy, liền gọi Quỳnh lại và bảo:

– Ta nghe đồn mày thông minh và có tài đối đáp. Bây giờ ta ra cho mày một câu đối, nếu như không đối được, ta sẽ đánh đòn. Nói rồi, Tú Cát lên giọng, gật gù ngâm nga:

– Lợn cấn ăn cám tốn.

Tú Cát quan niệm rằng câu này rất khó đối, ví “cấn” và “tốn” là hai quẻ trong kinh Dịch nào ngờ. Quỳnh đối lại ngay:

– Chó khôn chớ cắn càn.

Quẻ này cũng có “khôn” và “càn” là tên hai quẻ trong kinh Dịch, đồng thời lại có ý xỏ Tú Cát là chó. Không ngờ bị chơi đau như vậy, Tú Cát tức lắm, hằm hằm bảo:

– Được! Ta ra thêm vế nữa, phải đối lại ngay – rồi đọc – Ttrời sinh ông Tú Cát.

Quỳnh đáp luôn:

– Đất nứt con bọ hung.

Tú Cát tức đến sặc tiết nhưng không làm gì được, vì Quỳnh đối cực kì chỉnh, đành lùi thủi đào thải.

Câu chuyện 2

Lần đầu tiên NASA (Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ) đưa người lên không gian, họ phát hiện thấy rằng bút bi không thể viết được trong môi trường phi trọng lực.

Để khắc phục nỗi lo này, NASA đã thành lập một nhóm bào chế sản xuất loại bút có thể dùng trong trạng thái không trọng lượng, có khả năng viết ngược xuôi tùy ý trên hầu như mọi bề mặt làm việc ở bất kỳ nhiệt độ nào. Chương trình duy trì 3 năm và ngốn mất một ngân khoản 7 triệu USD. Trong thời gian đấy, Vova là cậu bé người Nga đã chọn cách giản đơn đánh bại mọi cách đấy là sử dụng bút chì và được vinh danh cho cả nước Nga.

Câu chuyện 3

Làng nọ có một anh tham ăn tục uống. Hễ ngồi ăn cơm, ăn cỗ với ai thì thế nào anh ta cũng gắp miếng to, miếng ngon.

– Sao lại thế?

– Tôi được ăn ở đây mâm cao cỗ đầy, nhưng vợ con ở nhà chưa có cái gì bỏ vào bụng, nghĩ thương quá tôi khóc, có thể nước mắt nước mũi trào ra đó.

Câu chuyện 4

Có một ông một thời gian lâu đến nhà ông bạn thân chơi. Khách chủ gặp nhau chuyện trò rôm rả. Chủ kiếm trầu mời khách tuy nhiên giữa cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ khẩn khoản mời mãi, khách đành phải ăn.

Cách một thời gian sau, ông này nhớ bạn lại đánh đường sang thăm trả.

Thấy bạn đến, ông kia mừng lắm, mời lên nhà ngồi. Chuyện trò lại rôm rả.

Ông này cũng bày ra giữa cơi chỉ có mỗi một miếng trầu và khẩn khoản mời.

– Không đâu ạ, đấy chủ đạo là miếng trầu bác mời dạo nọ đấy ạ. Tôi ngậm nên nó hơi bị giập ra.

Câu chuyện 5

Vì là dân ngụ cư, Xiển thường bị bọn cường hào trong làng chèn ép. Ðể trả thù, nhân một hôm cả bọn đang họp việc làng, chè chén cãi nhau ỏm tỏi, Xiển tìm một cái nồi vỡ, bỏ vào tít cứt người lẫn nước, đem đến chỗ đầu gió vừa đun vừa khuấy. Gió đưa mùi thối bay vào chỗ bọn cường hào đang họp. Chúng không chịu được, chạy ra la mắng ầm ĩ. Xiển xin lỗi và phân trần:

– Thưa các ông, nhà tôi có một ổ chó con trở chứng, đòi ăn cứt sốt, cho có thể phải đun cho chúng một ít.

Lý trưởng trừng mắt hỏi:

– Ai bảo chú làm thế.

Xiển đáp:

– Thưa các ông, người ta thường nói: “Lau nhau như chó đau tranh cứt sốt”. Thấy người ta nói như vậy thì tôi cũng làm như vậy thôi.

Câu chuyện 6

Có hai anh kết nghĩa đen sách. Một anh gặp may thi đỗ, ra làm quan, liền trở mặt. Bạn đến thăm nhiều lần, lần nào cũng cho lính ra bảo, khi thì ngài giấc, ngài ngơi, khi thì ngài bận việc công không tiếp.Năm bảy phen nhứ thế, anh này giận lắm.

Một hôm, anh ta mua một con lợn, quay vàng, để lên mâm bưng tới. Lính lệ vào bẩm, một lát trở ra, niềm nở mời vào. Vào đến nơi, quan chào hỏi cồn vã rồi sai lính lệ mang trầu ra mời. Anh ta cầm thu thập miếng trầu, đút vào miệng con lợn, vái nó mấy vái mà rằng.

– Tao trả ơn mày! Nhờ mày tao mới lại lọt vào đến cửa quan để xem lại mặt ban cũ!

XEM THÊM Top 5 đất nước đáng sống nhất trên thế giới mà ai cũng muốn thử

Học Tiếng Hàn Qua Truyện Cổ Tích / 2023

Đang thực hiện

Học tiếng Hàn Quốc dễ như ăn kẹo

Truyện cổ tích Hàn Quốc: Người con hiếu thảo khôn ngoan

Truyện: Mi-ae LeeTranh : Seon-Beom Song

Ngày xửa ngày xưa ở một ngôi làng có hai vợ chồng nọ. Người chồng làm nghề buôn bán nên thường đi xa vắng nhà thường xuyên nên người vợ một mình chăm sóc cha chồng. Người con dâu ngày càng khó chịu và không muốn sống cùng cha chồng nữa nên mỗi bữa chỉ cho ăn một chút cơm

Một ngày kia người chồng trờ về thấy cha gầy ốm anh ta rất giận nhưng cố nhịn rồi bảo vợ, nếu cho cha ăn nhiều trong một năm chắc sẽ mập sau đó ta đem ra chợ bán sẽ nhiều tiền. Từ lúc ấy người con dâu bắt đầu chăm sóc cho cha chồng chu đáo hơn thêm vào đó người cha chồng bắt đầu chăm chỉ và tốt hơn trước. Một năm trôi qua vợ chồng người con trai luôn chăm sóc phụng dưỡng cha già.

Nội dung câu truyện: Người con hiếu thảo, khôn ngoan

옛날에 한 부부가 살았어. Ngày xửa ngày xưa có một đôi vợ chồng nọ.

남편은 나무랄 데 없는 효자였는데, anh chồng là một người con rất hiếu thảo

떠돌아다니며 장사를 하느라 집을 자주 비웠어. vì công việc buôn bán nên anh thường hay vắng nhà.

그래서 주로 아내 혼자 시부모님을 모시고 지냈단다. Vì thế chị vợ hằng ngày ở nhà chăm sóc ba mẹ chồng.

그러던 어느 날, 시어머니가 덜컥 세상을 떠났어. Một ngày nọ, mẹ chồng đột ngột qua đời.

그 동안 먹을 거며 입을 거며 영감님 뒷바라지는 Trước đây, mẹ chồng thường nấu ăn, giặt đồ cho bố chồng.

시어머니가 도맡아 해 왔는데 어쩌면 좋아. Từ đây ai sẽ làm những công việc đó cho bố chồng đây.

“아이고, 할멈이 없으니 다 귀찮구나.” “Ôi , không có bà thì ta mệt lắm đây”

더욱이 영감님이 손가락 하나 까딱 않으니까 Bố chồng không hề động đậy

며느리 일감이 부쩍 늘어났지 뭐야. nên việc cô con dâu phải làm tăng lên rất nhiều.

“아버지, 춥지 않으세요?” Cha ơi, cha bị lạnh à?

아들은 틈틈이 이부자리도 깔아 드리고, Người con trai trải mền đắp cho cha.

간식도 사다 드리며 자잘하게 신경을 썼어. mua quà vặt và quan tâm đến giấc ngủ của ông.

그래 봤자 아들은 주로 밖에 있었지. Nhưng dù gì đi chăng nữa người con trai cũng chủ yếu ở bên ngoài.

며느리는 혼잣손에 시아버지 모시기가 점점 더 싫어졌단다. Người con dâu dần dần đâm ra ghét việc một mình phụng dưỡng bố chổng.

며느리가 잘 챙겨 주지 않으니 Vì không được con dâu chăm sóc

영감님 몸에서는 고약한 냄새가 났어. nên cơ thể ông ngày càng bốc mùi hôi.

옷이고 몸이고 퀴퀴한 냄새가 풀풀 풍겼지 뭐야. Thân hình và áo quần của ông cụ bốc mùi khai khai.

“아이고, 아버님은 왜 저러고 사실까?” “Ôi cha làm sao có thể sống như thế này?”

며느리는 얼굴을 찌푸리며 중얼거리곤 했지. Cô con dâu nhăn mặt và lẩm bẩm một mình.

“얘야, 배고프니 밥 좀 다오.” “Trời ơi, cha đói bụng quá. Có gì cho cha ăn không?”

며느리는 못 들은 척 말대꾸도 안 하고, Cô con dâu giả vờ như không nghe thấy gì.

날이 갈수록 점점 더 불퉁스럽게 굴었단다. Và ngày càng trở nên ương bướng hơn.

‘밥을 적게 드리면 똥오줌도 덜 나올 테고, Nếu mình cho ông ta ăn ít hơn thì ông ta ít đi tiểu tiện hơn.

몸이 약해져서 빨리 돌아가시겠지?’ cơ thể sẽ yếu đi rồi ông sẽ mau chết đi “

며느리는 영감님 밥을 차츰차츰 줄여 나갔어. Vì vậy cô con dâu giảm bớt đồ ăn của bố chồng.

영감님 밥이 새 모이만 해졌어. Cuối cùng, đồ ăn dành cho bố chồng nhỏ dần lại như miếng mồi của chim vậy.

반찬이라고는 달랑 김치 한 쪽이거나 간장 한 종지뿐이었지. Thức ăn chỉ là vài miếng dưa Kimchi và thìa xì dầu.

“아이고, 배고파.” “Ôi, ta đói bụng quá.”

영감님은 갈수록 기운이 쑥쑥 빠졌어. Ngày qua ngày người cha chồng càng gầy ốm đi

그리고 얼마 못 가 끙끙 앓기 시작했지. không lâu sau ông ta bị bệnh nặng.

하루는 집에 돌아온 아들이 Một ngày nọ, con trai ông ta trở về nhà

바싹 여윈 영감님을 보고 깜짝 놀랐어. và rất ngạc nhiên khi thấy cha mình ốm yếu.

“아버지, 어디 편찮으세요?” “Cha ơi, cha bị ốm hả cha?”

“아, 아니다. 괜찮다.” “Không, không , cha vẫn khỏe mà.”

영감님은 며느리 눈치를 힐끔 살피고는 더듬거리며 대답했어. Ông ta liếc nhanh nhìn cô con dâu và lắp bắp trả lời.

아들은 아무래도 이상해서 Con trai ông ta thấy có điều gì đó là lạ.

집 밖으로 멀찍이 나와 다시 물어보았지. và hỏi lại cha mình lần nữa khi không có vợ ở đó.

그랬더니 영감님이 뜻밖의 말을 하는 거야. Sau đó anh ta thật bất ngờ khi nghe cha kể chuyện

“얘야, 배고파 못살겠다. “Con ơi, cha sắp chết vì đói.

맛난 음식은 관두고 밥이라도 배불리 먹고 싶구나.” Cha muốn được ăn ngon, cha ước được ăn nhiều cơm.”

아들은 기가 막히고 화도 치솟았지. Người con trai nghẹn lời và nổi giận linh đình nhưng

‘흠, 아내에게 호통을 치면 “Hừm, nếu ta trút giận với vợ mình thì

내가 없을 때 아버지를 더 구박할지도 몰라, cô ta sẽ làm khó dễ với cha mình hơn khi ta đi vắng.

좋은 수가 없을까?’ không có cách gì tốt sao?”

아들은 꾹 참고 곰곰이 생각했어. Anh nuốt giận và suy nghĩ kỹ lưỡng hơn.

“옳지, 그러면 되겠다!” “Đúng rồi. Ta đã có cách.”

아들은 시치미를 뚝 떼고 아내를 불렀어. Anh ta giả vờ không biết gì và gọi vợ đến.

“아, 세상에 신기한 일도 많지 뭐요.” “Trên thế gian này có nhiều điều kì lạ”.

“대체 무슨 일인데요?” “Chuyện gì vậy mình?”.

아내가 바싹 다가앉으며 물었어. Cô vợ đến gần và hỏi:

“북쪽 지방에 갔더니 장터에 사람들이 모여서 “Khi tôi đi đến khu vực phía Bắc

노인들을 비싼 값에 사는 게 아니겠소?” một người ở chợ mua người già với giá cao”.

“예? 노인들을 사 간다고요?” “Cái gì? Họ có mua bán người già à?”.

“암, 뽀얗게 살찐 노인만 사 갑디다.” “Chắc chắn rồi. Nhưng họ chỉ mua người già mập mạp thôi”.

“우리 아버지도 일 년만 잘 먹이면 “Trong một năm nếu chúng ta chăm sóc tốt thì cha sẽ mập mạp.

살이 포동포동 오를 테니 그때 팝시다. đến lúc đó ta bán cha đi.”

삶은 밤을 먹이면 살이 잘 오른다는 구려.” “Có lẽ hạt dẻ luộc sẽ rất tốt cho việc tăng cân”

남편의 말에 아내는 눈을 반짝거렸어. Người vợ chớp chớp mắt khi nghe chồng nói như vậy.

“그게 정말이에요?” “Ồ, vậy sao?”

며칠 뒤, 남편은 다시 장삿길에 나섰지. Vài ngày sau, chồng cô ta vắng nhà để đi buôn.

그때부터 아내는 새사람이 된 듯했어. Từ đó, cô vợ thay đổi như thể cô ta trở thành một người mới.

“아버님, 이것 좀 드셔 보세요.” “Cha ơi, mời cha ăn thử cái này ạ!”

며느리가 한 상 가득 음식을 차려 내자 Khi cô con dâu đặt tất cả các loại thức ăn trên bàn,

영감님은 무척 기뻐하며 잘 먹었어. ông ta ăn no cả bụng với niềm vui sướng.

“거참, 맛있다. 얘야, 고맙구나.” “Ôi, ngon quá. Cảm ơn con nhiều”

며느리는 삶은 밤도 꼬박꼬박 갖다 드렸단다. Ngoài ra, cô ta còn cho ông ta ăn hạt dẻ hằng ngày.

그렇게 날이 가고 달이 갈수록 Càng ngày ông ta càng mập hơn.

영감님은 통통하고 보기 좋게 살이 올랐어. ông cảm thấy thích khi mình mập lên.

날마다 잘 먹고 며느리가 잘 보살펴 주니 vì mỗi ngày cô con dâu đem dâng cho ông nhiều thức ăn.

영감님이 얼마나 기분 좋았겠어? nên ông cảm thấy sung sướng làm sao.

그러니까 신이 나서 부지런히 움직였지. Vì thế ông ta bắt đầu chăm chỉ vui vẻ làm việc hơn.

앙앙 우는 손자는 업어서 토닥토닥 달래고, Ông ta bồng đứa cháu nội đang khóc trên tay mình

밭에 나가 김도 쓱쓱 매고, và nhổ cỏ trên đồng.

거름도 퍼다가 밭에 척척 뿌리는 게 아니겠어. Rồi ông ta thu gom và rải phân khắp cả cánh đồng.

“아유, 아버님 제발 좀 쉬세요.” “Cha ơi, cha nghỉ tay đi”.

“놀면 뭐 하니, 조금이라도 보탬이 되어야지.” “Cha không làm gì ra tiền. Hãy để cha phụ giúp việc nhà”.

영감님은 믿을 수 없을 만큼 바지런해졌어. Không ngờ, ông ta làm việc chăm chỉ

며느리의 눈빛도 몰라보게 순해졌지. và đôi mắt ông ta nhanh nhẹn hơn.

며느리도 영감님도 하하 호호 웃을 일이 많아서 좋았단다. Cô con dâu và bố chồng cảm thấy hạnh phúc và luôn vui vẻ với nhau. ‘ha, ha, ha’

그럭저럭 일 년이 지났어. Một năm trôi qua.

어느 날, 남편이 장사를 마치고 돌아와 아내에게 말했지. Vào một ngày nọ, anh chồng kết thúc chuyến đi buôn và trở về nhà với vợ.

“이제 살이 뽀얗게 쪘으니 아버지를 내다 팝시다.” “Cha tôi trông đủ mập rồi đấy. Vì thế, hãy đem cha ra chợ bán.”

물론 아내를 떠보느라 하는 말이었어. Thực ra anh ta muốn biết vợ mình nghĩ gì.

그 말을 듣고, 아내는 두 팔을 내저었단다. Cô ta quyết liệt phản đối lời đề nghị của chồng và lắc lắc tay chồng.

“아니, 무슨 소리예요? “Anh nói gì vậy?

아버님이 집에서 얼마나 큰 몫을 하신다고요. Cha đã làm việc chăm chỉ.

다시는 그런 소리 마세요.” Đừng bao giờ nói vậy nữa”.

“알았소, 그렇게 하리다. “Được thôi, anh không nhắc lại nữa.

당신이 정 싫다면 할 수 없지.” Nếu như em không thích điều này”

아들은 자기 뜻대로 된 걸 남몰래 기뻐했지. Người con trai thầm hạnh phúc khi nghe điều đó.

부부는 영감님을 모시고 오래도록 잘 살았더래. Cuối cùng, hai vợ chồng chăm lo cho cha chu đáo và sống hạnh phúc mãi mãi.

Có thể bạn thích

TƯ VẤN DU HỌC HÀN QUỐC 24/7

HỖ TRỢ TƯ VẤN TRỰC TUYẾN VÀ THỦ TỤC ĐĂNG KÝ THAM GIA

Cập nhật thông tin chi tiết về 5 Lợi Ích Không Thể Bỏ Qua Khi Luyện Đọc Tiếng Hàn Qua Sách Báo Và Tạp Chí Hàng Ngày / 2023 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!