Xu Hướng 2/2024 # 101 Truyện Mẹ Kể Con Nghe # Top 4 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết 101 Truyện Mẹ Kể Con Nghe được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng có một tuổi thơ đắm mình trong thế giới cổ tích từ những câu chuyện kể của bà của mẹ – những câu chuyện cho trẻ nhỏ những cảm nhận ban đầu về hạnh phúc, về cuộc sống, bồi đắp cho chúng ta lòng bao dung, nhân ái. Cuốn “101 truyện mẹ kể con nghe” gồm những câu chuyện thần tiên hay kỳ ảo, phản ánh ước mơ và khát vọng của con người. Ở đó, những người chăm chỉ, lương thiện sẽ được số phận đền bù; những kẻ chây lười, gian ác đều bị trừng trị. Cũng có những truyện chỉ để gây tiếng cười cho các em.

Say mê, mơ mộng, mở tâm hồn đón cái Thiện, sống với những nhân vật trong chuyện mỗi tối mẹ kể, bé sẽ có những hiểu biết cơ bản về nguồn gốc sự vật, sự việc và có những khám phá thú vị về các hiện tượng cuộc sống cùng với những cảm nhận về lòng yêu thương. Bạn hãy đặt tập truyện này ở đầu giường để mỗi tối cùng con yêu khám phá cuộc sống tươi đẹp qua từng trang sách.

 

Thơ Xúc Động Mẹ Làm Tặng Con “Con À! Mẹ Sẽ Kể Con Nghe…”

Con đến bên đời mẹ thế nào biết không? Một cục máu khiến thân mẹ mềm nhũn Chỉ biết nằm im trên chiếc giường cho những cơn buồn nôn hành hạ Mắt nhắm nghiền và xanh xao thịt da Ngày qua ngày bụng mẹ cứ to ra Con đang lớn cùng những ngày ốm nghén Một mình mẹ chín tháng trời mỏi mệt Mẹ vì con nén đau đớn, tủi hờn… Là những đêm giấc ngủ chập chờn Chẳng có ai ở bên mà ôm mẹ Chắc con trách mẹ rằng con trong đây mà khóc nhiều đến thế Rồi con buồn lại đạp mẹ nhiều hơn… Đến một ngày mẹ đau đớn từng cơn Như xương sống bị búa rìu đập bể Xung quanh người ta được nâng niu, được dựa dẫm, được làm những điều mẹ khát thèm mà không thể Lì lợm cắn môi, mẹ chịu đựng một mình Người ta kêu khóc, còn mẹ thì nín thinh Chỉ khẽ gọi bà ngoại con rằng: “Mẹ ơi! Con đau lắm!” Một màu trắng tinh, mẹ lặng câm để dành sức cho những lần đẻ rặn Hỡi ôi! Mẹ được thấy con rồi! Mẹ đổi lấy vuông tròn bằng máu, nước mắt và bao giọt mồ hôi Mẹ mỉm cười ngước nhìn con oà khóc Mẹ hiểu rằng từ đây mẹ không còn đơn độc Thiên chức ơi! Con cảm ơn ngàn lời… Mẹ ôm con vào thân xác rã rời Và bao đêm ngày sau vẫn ôm con như vậy Bản năng và tình yêu khiến mẹ chẳng biết gì là sợ hãi Bú mớm, chăm nuôi, một thân mẹ lần đầu bỡ ngỡ ấy.. Chao ôi! Mẹ vĩ đại thật rồi! Mẹ vượt nắng gió, bão giông để được thấy con cười Vứt bỏ tự trọng, tự tôn, quỳ hai chân để sống Rồi bươn chải kiếm từng đồng bằng chính đôi bàn tay khó nhọc Thời gian trôi, sức lực, thanh xuân, mẹ đánh rơi… Nhưng… Mẹ xin lỗi… Mẹ không tốt, mẹ là kẻ tồi Không cho con một mái nhà yên ấm Tuổi thơ con là những lần nhìn mắt mẹ ướt đẫm Là những khó khăn, những thiếu thốn chẳng bằng người Mẹ yêu con hơn tất thảy mọi thứ trên đời Mẹ đánh đổi cả riêng tư, ham muốn Mẹ sẽ bên con đến khi con hạnh phúc bên một nửa của con ở một nơi, một chốn… Vì con, mẹ gánh hết đau buồn…

cfsmedonthan(cusua280..)

Thơ Cho Bé: Những Vần Thơ Mẹ Kể Con Nghe

“Thơ cho bé: những vần thơ mẹ kể con nghe” tập hợp các sáng tác vô cùng trong sáng và sâu sắc của các tác giả khác nhau. Nhiều bài trong số những bài thơ này các bà mẹ có thể sử dụng để đọc thay những bài hát ru hay những câu chuyện cổ tích để đưa bé vào giấc ngủ êm đêm.

Trên đời này, không có tình cảm nào sâu sắc bằng tình mẫu tử. Với mẹ, con là tất cả, kể từ khi con được sinh ra, mẹ đã luôn dõi theo bước chân con, nhìn con lớn lên từng ngày mà trong lòng mẹ thấy vô cùng hạnh phúc, những đêm mất ngủ vì con ốm… Chỉ có tình mẹ mới bao la được như thế.

Trăng non ngoài cửa sổ Mảnh mai như lá lúa Thổi nhẹ thôi là bay

Mẹ ru khúc hát ngày xưa Qua bao nắng sớm chiều mưa vẫn còn Chân trần mẹ lội đầu non Che dông giữ tiếng cười giòn cho ai… Vì ai chân mẹ dẫm gai Vì ai tất tả vì ai dãi dầu Vì ai áo mẹ phai màu Vì ai thao thức bạc đầu vì ai?

Lớn từ dạo đó ta đi Chân mây góc biển mấy khi quay về Mẹ ngồi lặng cuối bờ đê Đếm năm tháng đếm ngày về của ta Mai vàng mấy lượt trổ hoa Hàng hiên hanh nắng sương sa mấy lần Đồng xa rồi lại đồng gần Thương con mẹ lội đồng gần đồng xa

“ầu ơ…” tiếng vọng xé tim Lời ru xưa bỗng về tìm cơn mơ Đâu rồi cái tuổi ngày thơ Mẹ ta nay đã mịt mờ chân mây Chiều đông giăng kín heo may Tìm đâu cho thấy tháng ngày “ầu ơ…”

Ngủ đi em, Trời xanh thêm Ngọn gió nhón chân qua rất nhẹ Cái hương chỉ dám thơm khe khẽ Như một tiếng ru không hát bằng lời Giấc ngủ em chơi vơi….

Ta là kẻ đi tìm hạt giống Cho mùa gieo mai sau Ta đã qua những vườn cây chín ngọt mời chào Những hương thơm tự mình, trong vắt, Vẫn biết có mùi hương rất thật Thơm từ lòng đất thơm lên.

Bùi Thanh Huyền

Tưởng đời cũng trải, cũng khôn… Chợt ra thân trẻ tầm thường ngu ngơ!

Liên Nguyễn Nguyễn Quốc Văn

Bao người trồng gốc cây si Mẹ cười: chọn lấy lối đi một người!

Mẹ Kể Bé Nghe:truyện Cổ Tích Cây Bút Thần

Mã Lương vẽ chim, chim bay lên trời, vẽ cá, cá trườn xuống sông. Em vẽ cuốc, vẽ cày, vẽ đèn, vẽ thùng múc nước cho người nghèo trong làng.Tên địa chủ biết chuyện bèn sai đầy tớ bắt Mã Lương về vẽ cho hắn. Bị từ chối, hắn tức giận, đem giam Mã Lương vào chuồng ngựa và bỏ đói.Mã Lương vẽ bánh để ăn, vẽ lò để sưởi. Địa chủ tức giận sai đầy tớ giết Mã Lương để cướp bút thần. Mã Lương vẽ thang trốn ra ngoài, vẽ ngựa để chạy trốn, vẽ cung tên bắn chết tên địa chủ đang cầm dao đuổi theo.Dừng chân ở một thị trấn, Mã Lương vẽ tranh bán để kiếm sống. Vì sơ ý để lộ cây bút thần. Tên vua tham lam, tàn ác bắt Mã Lương vẽ theo ý hắn. Mã Lương cũng không chịu, em thậm chí còn chơi khăm nhà vua. Thay vì vẽ rồng, vẽ phượng, Mã Lương vẽ con cóc ghẻ, con gà trụi lông. Vua tức giận cướp lấy cây bút thần nhưng hắn vẽ núi vàng thì thành ra núi đá, vẽ cả thỏi vàng thì thành ra con mãng xà toan nuốt chửng cả vua.Thấy không ăn thua, vua bèn xuống nước dỗ dành và hứa gả công chúa cho Mã Lương. Mã Lương vờ đồng ý rồi vẽ biển xanh, vẽ thuyền rồng cho vua cùng cả triều thần đi chơi ngắm cá. Cuối cùng, Mã Lương vẽ cuồng phong dữ dội nhấn chìm thuyền rồng, chôn vùi tên vua tham lam, độc ác.Sau đó không ai biết Mã Lương đi đâu. Có người nói em đã trở về quê cũ nhưng cũng có người nói em đi khắp nơi, dùng cây bút thần để giúp đỡ những người nghèo.

Top 8 Truyện Hay Cho Bé Để Bố Mẹ Kể Con Nghe Mỗi Đêm

Kho tàng truyện hay cho bé hết sức phong phú, không những mang đến cho bé những phút giây vui vẻ trong thế giới muôn màu, mà còn giúp bé phát triển trí tưởng tượng và học cách làm người. Bố mẹ hãy sưu tầm ngay top 8 truyện hay cho bé để bố mẹ kể con nghe mỗi đêm nha!

Truyện kể về một gia đình có ba đứa con trai. Cậu con trai út là chàng Ngốc với tấm lòng lương thiện, sẵn sàng chia phần của mình cho người khác nên đã được một ông lão có phép thuật tặng cho chàng Ngốc con ngỗng với bộ lông vàng kì lạ. Bất kỳ ai muốn nhổ trộm lông trên thân con ngỗng đều bị dính chặt vào nó. Chàng đến kinh thành và đã làm cho nàng công chúa u sầu cười được. Cuối cùng, sau nhiều thử thách do nhà vua đề ra, chàng Ngốc đã lấy được nàng công chúa. Và sau này, chàng Ngốc thừa hưởng ngai vàng và sống thật hạnh phúc bên công chúa. 

2. Truyện Công chúa ngủ trong rừng

Ngày xưa, ở một vương quốc nọ, nhà vua và hoàng hậu mãi không sinh được con. Họ luôn ao ước có một đứa con để chăm sóc. Mong ước đó đã trở thành hiện thực khi hoàng hậu hạ sinh một bé gái vô cùng dễ thương và xinh xắn. Nhà vua mở tiệc chúc mừng và mời các bà tiên đến chúc phúc cho công chúa. Chẳng may, công chúa bị lời nguyền của mụ phù thủy khi bị mũi quay đâm vào tay sẽ chìm vào giấc ngủ trăm năm trong rừng. Trải qua một thời gian dài, chàng hoàng tử đẹp trai đã xuất hiện, với tình yêu chiêu chân thành, chàng trao cho công chúa nụ hôn và nàng chợt tỉnh giấc. Cuối cùng, họ có một lễ cưới tuyệt vời và sống hạnh phúc mãi mãi.

3. Truyện Cậu bé chăn cừu

Truyện kể rằng trong một ngôi làng nọ có một cậu bé chăn cừu. Ngày ngày, cậu chỉ việc dẫn cừu đi gặm cỏ, canh chừng đàn cừu khỏi lũ chó sói và lùa cừu về làng khi trời đã tối. Một hôm, vì quá buồn chán nên cậu lừa mọi người trong làng bằng cách hét lớn: “Có sói! Cứu cháu với!” Nghe vậy, mọi người trong làng đều chạy đến giúp cậu. Đến nơi, mọi người đều ngỡ ngàng không thấy sói đâu cả. Họ cho rằng sói đã hoảng sợ bỏ đi. Hôm sau, cậu bé lại tiếp tục lừa dân làng. Khi thấy cậu bé cười ngặt nghẽo, họ hiểu rằng đã bị cậu đánh lừa. Có một ngày, chó sói hung dữ đã xuất hiện, nhưng lúc này chẳng ai tin cậu nữa. Cuối cùng, đàn cừu của cậu đã bị sói ăn mất. Cậu bật khóc và nhận ra lỗi lầm của mình.

Có một cô gái trẻ hiền lành, nết na nhưng thật không may cha mẹ cô bé đều đã mất. Cô bé sống với mụ dù ghẻ độc ác, cùng hai cô con gái riêng nham hiểm và xấu xa của mụ. Hằng ngày cô đều phải làm lụng vất vả từ sáng đến tối như một kẻ hầu trong nhà, đến nỗi bụi bẩn bám đầy trên người, nên họ gọi cô là “Lọ Lem”. Một hôm nọ, nhà vua mở vũ hội để kén vợ cho hoàng tử. Lọ Lem cũng muốn đến vũ hội, nhưng mụ dì ghẻ và 2 cô con gái bắt cô làm việc nhà và không cho đi. Lọ Lem bật khóc, nhưng rất may cô được bà tiên tốt bụng giúp đỡ để đến bữa tiệc, nhưng cô phải về nhà trước 12 giờ đêm. Cô đánh rơi chiếc giày tại vũ hội. Hoàng tử không ngừng tìm kiếm cô gái xỏ vừa chiếc giày. Cuối cùng, chàng đã tìm được Lọ Lem và hai người cưới nhau, sống hạnh phúc mãi về sau.

Ngày xưa ngày xưa, có một gia đình bác thợ xay nghèo khổ có 3 cậu con trai. Khi bác thợ xay mất đi để lại gia tài cho 3 người con trai là chiếc cối xay gió, một con mèo và một con lừa. Người anh cả lấy cối xay gió, người anh thứ hai lấy con lừa, còn người em út đành phải lấy con mèo vì gia tài chỉ còn có thế. Người em út buồn rầu, chẳng biết sống thế nào với con mèo kia. Nhưng rồi, cậu ta hết sức bất ngờ vì đây là một con mèo biết nói. Con mèo yêu cầu người con út sắm một đôi hia cho mình, và cậu ta đồng ý. Sau khi mang vào, con mèo quẩy bao lên vai, đi ra khỏi cửa bằng 2 chân như người. Với sự tài giỏi của mình, con mèo đã giúp cậu chủ nghèo khó trở thành bá tước và cưới cô công chúa. Sau khi vua băng hà, bá tước nối ngôi, và phong mèo đi hia làm tể tướng.

6. Truyện Rapunzen

Ngày xưa, có một đôi vợ chồng già mong ước có được một đứa con. Cặp vợ chồng bất đắc dĩ phải chấp nhận giao ước với mụ phù thủy là khi cô con gái được sinh ra phải để bà ta nuôi dưỡng trong cái tháp không có bậc thang hoặc cửa ra vào. Cô gái nhỏ tên là Rapunzen, có mái tóc dài óng mượt được bện lại trông thật xinh xắn. Mỗi lần mụ phù thủy muốn lên, đều phải gọi tên Rapuzen để cô bé thả bên tóc xuống chạm đất. Một ngày nọ, chàng hoàng tử đã xuất hiện. Họ hẹn hò với nhau nhưng lại bị mụ phù thủy phát hiện. Sau bao nhiêu sóng gió, cuối cùng họ trở về vương quốc và sống bên nhau thật hạnh phúc.

7. Truyện Ngụ ngôn Con quạ và bình nước

Vào năm nọ, hạn hán kéo dài trong suốt mấy tháng liền. Đất đai khô cằn, cây cỏ héo úa, nước trong ao hồ đều đã cạn hết. Có một con quạ khát nước đang đậu trên cành cây nghỉ ngơi. Nó nhìn xung quanh và bỗng nhìn thấy một cái bình ở dưới mặt đất. Nó liền sà xuống và thò mỏ vào chiếc bình. Nhưng nước trong bình rất ít và miệng bình quá hẹp, nó không tài nào uống được. Trong lúc tuyệt vọng, con quạ nhìn thấy những viên sỏi. Nó liền nảy ra ý tưởng gắp những viên sỏi nhỏ vào trong bình thử xem sao. Chẳng bao lâu, nước đã dâng lên đến miệng bình. Quạ vui sướng tận hưởng những dòng nước mát lạnh rồi bay lên cây nghỉ ngơi. Thế là nhờ sự thông minh và kiên trì, quạ đã cứu sống chính bản thân nó trong hoàn cảnh khó khăn nhất.

8. Truyện Cổ tích Cô bé bán diêm

Truyện kể về một cô bé bán diêm có hoàn cảnh khó khăn. Bà và mẹ cô bé đều đã mất, và em phải sống chui rúc trong một căn nhà tồi tàn, cùng với người cha độc ác. Trong đêm Noel rét mướt, cô bé mặc bộ quần áo rách rách tươm, đi chân đất, bung đói cồn cao, nhưng vẫn phải một mình đi bán diêm giữa đường phố vắng tanh. Cô không dám về nhà vì sợ bị cha đánh khi không bán được hộp diêm nào. Vì trời quá lạnh, cô bé ngồi nép vào một góc tường, rồi cô quẹt từng que diêm để sưởi ấm. Mỗi que diêm quẹt lên, những tưởng tượng trong đầu cô bé liền xuất hiện trước mắt: chiếc lò sưởi, bàn ăn thịnh soạn, cây thông Noel và cuối cùng là hình ảnh người bà hiền từ. Nhưng cảnh tượng đó nhanh chóng biến mất. Cô bé cố quẹt hết cả bao diêm để níu giữ bà ở lại. Cuối cùng hai bà cháu đã nắm tay nhau bay lên thiên đường.Sáng hôm sau, người ta phát hiện cô bé đã mất. 

Mẹ Kể Bé Nghe:truyện Cổ Tích Tấm Cám

Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ là Tấm và Cám. Khi cha mất Tấm sống với dì ghẻ là mẹ của Cám.Bà mẹ ghẻ là người cay nghiệt, hàng ngày bắt Tấm làm hết mọi công việc trong nhà còn Cám thì lêu lổng vui chơịMột hôm bà mẹ bảo 2 chị em Tấm và Cám ra đồng bắt cá. Bà mẹ dặn: “Hễ đứa nào bắt được nhiều cá sẽ được thưởng”. Ra đồng Tấm siêng năng và quen làm việc nên bắt được nhiều hơn, Cám biếng nhác nên không được con nào. Trên đường về nhà Cám tìm cách đánh lừa Tấm. Ngang chỗ ao kia Cám nói với Tấm :Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu chị lấm, chị tắm ao sâu kẻo về mẹ mắng.Tấm tin lời em, để giỏ cá nhờ em coi, lội xuống ao gội đầu. Trên bờ Cám trút giỏ cá của Tấm vào giỏ mình rồi chạy về nhà trước. Khi Tấm bước lên thì giỏ cá không còn. Tấm ngồi Tấm khóc, Bụt hiện lên hỏi:Cám lừa Tấm, trút hết cá từ giỏ của Tấm sang giỏ của mìnhTại sao con khóc.Tấm kể chuyện cho Bụt nghe, Bụt nói :- Thôi con hãy nín đi, trong giỏ còn một con cá bống. Con đem về bỏ xuống giếng nuôi, mỗi ngày đem cơm thừa cho ăn và nhớ gọi: “Bống bống bang bang, Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.Nói xong Bụt biến mất. Tấm nghe lời Bụt dặn đem Bống về bỏ xuống giếng nuôi. Hàng ngày Tấm nhịn ăn nuôi Bống. Cá mỗi ngày mỗi lớn, người với cá quen nhaụThấy Tấm mỗi ngày đem cơm ra giếng, Cám sinh nghi rình theo. Cám nghe và thấy được đem về báo lại cho mẹ biết.Sáng ngày hôm sau mẹ ghẻ cho Tấm đi chăn trâu ở đồng xa, bà ngọt ngào dặn Tấm :- Con ơi, làng mình cấm đồng. Con hãy mang trâu ra đồng xa cho ăn, chớ cho ăn đồng nhà làng bắt mất trâu.Tấm nghe lời mẹ dẫn trâu đi ăn. Ở nhà mẹ con bà mẹ ghẻ ra giếng gọi y như Tấm, cá nghe tiếng trồi lên miệng giếng, hai mẹ con Cám bắt bống đem vô nhà làm thịt.Đến chiều chăn trâu về, Tấm đem cơm ra giếng kêu mãi không thấy Bống lên biết chuyện chẳng lành Tấm ngồi khóc. Bụt lại hiện ra hỏi :- Tại sao con khóc.Tấm kể sự tình cho Bụt nghe, Bụt nói :- Bống của con bị người ta ăn thịt rồi. Thôi con hãy nín đị! Về nhà lượm lấy xương cá bỏ vào bốn cái hũ và chôn dưới bốn chân giường của con.Tấm vào nhà tìm xương cá, nhưng tìm mãi không thấỵ Có một con gà thấy như vậy nói :- Cục ta cục tát ! Cho tao nắm thóc, ta bới xương cho.Tấm lấy nắm lúa cho gà, con gà vô bếp bới ra đống xương cá Bống, Tấm lượm lấy đem bỏ vào hũ chôn dưới bốn chân giường.Ít lâu sau trong nước có hội, Vua cho phép dân chúng vui chơi, trai gái trong làng nô nức đi chơi. Mẹ ghẻ không muốn cho Tấm đi chơi nên đem ra một đống lúa trộn chung với gạo bắt Tấm lựa cho xong. Tấm buồn quá nhưng cũng phải làm cố cho mau để còn thì giờ đi dự hội.Khi Tấm đang làm việc có bầy chim sẻ bay sà xuống, Tấm liền kêu bầy sẻ xuống giúp mình. Bầy sẻ giúp Tấm lựa chẳng mấy lúc lúa ra lúa, gạo ra gạo.Nhưng khi xong việc Tấm ngồi khóc, Bụt hiện ra :- Tại sao con khóc?Tấm kể :- Con rách rưới quá làm sao đi xem hội.Bụt nói:- Con hãy vào đào bốn cái lọ xương cá dưới chân giường thì có đủ, nhưng con phải trở về nhà trước khi gà gáy sáng.Tấm vâng lời đào lên. Lọ thứ nhất là quần áo, khăn, nón trâm cài; lọ thứ hai đôi hài thêu, lọ thứ ba bốn con ngựa bé tí, khi đặt xuống đất biến ra bốn con ngựa thật; lọ thứ tư một chiếc xe ngựa.Tấm vui mừng khôn xiết, vội vàng tắm gội thay quần áo lên xe đi dự hội. Hôm nay Hoàng tử mở hội kén vợ. Hoàng tử giả dạng thường dân đi cùng đoàn tùy tùng len lỏi vào dân chúng để xem. Hoàng tử gặp Tấm. Nhan sắc lộng lẫy, quần áo ngựa xe như một bà hoàng, Hoàng Tử nghĩ rằng đây là con một vị quan trong triều hay là con một đại phú trong nước. Hai người nói chuyện ý hợp tâm đầu nhưng khi trời về khuya Tấm chợt nhớ lời dặn của Bụt nên vội vã cáo từ đánh xe về nhà.Hoàng Tử chưa kịp hỏi tên họ chỗ ở nên sai quân hầu theo dấu. Trong lúc vội vã Tấm đánh rơi lại một chiếc giày. Quân hầu liền đem về cho Hoàng tử.Ngày hôm sau Vua cho một vị quan mang giày đi khắp xứ để cho tất cả đàn bà con gái thử, nếu ai thử vừa sẽ làm vợ Hoàng Tử. Khi quan quân đến nhà Tấm, bà mẹ ghẻ cho Cám ra thử, nhưng không vừa. Vị quan kêu hết trong nhà ra thử, khi Tấm nhìn thấy, nàng biết đó là giày của mình, nàng bước đến ướm thử. Khi đặt chân vào vừa khít khao,Tấm còn đem ra chiếc thứ hai. Quân lính hò reo đem kiệu rước nàng về cung trước sự ghen ghét của hai mẹ con Cám.Sau khi thử giày vừa như in, Tấm được Hoàng tử rước vào cung.Ngày giỗ cha Tấm xin phép về giỗ. Thấy Tấm về mẹ con Cám sẵn bụng không ưa nên bày mưu giết Tấm. Mẹ ghẻ bảo Tấm :Con hãy trèo lên cây cau hái xuống một buồng để cúng cha con.Tấm vâng lời trèo lên cây cau, ở dưới bà mẹ ghẻ đốn gốc, Tấm ngã xuống ao chết chìm. Bà mẹ ghẻ đem quần áo của Tấm cho Cám mặc về cung nói dối Vua rằng.Chị Tấm không may rớt xuống ao chết. Nay Cám là em vào thế chị.Hoàng Tử không vui nhưng không nói.Khi Tấm chết đuối dưới ao, Tấm thành con chim Hoàng Anh bay về tận hoàng thành. Một ngày, Cám đang giặt đồ ngoài sân, chim bay đến đậu trên cành hót: “Giặt áo chồng tao thì giặt cho sạch. Phơi áo chồng tao, phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào rách áo chồng tao”.Nghe tiếng chim hót Cám tái mặt.Hoàng Anh ở trong hoàng thành hót rất vui tai, khi hoàng tử đi đâu nó bay theo đó. Thấy chim quyến luyến theo mình Hoàng Tử bảo:Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào tay áo.Chim bay đến đậu trên tay Hoàng Tử rồi chui vào tay áo. Từ ngày đó Hoàng tử quyến luyến với chim bỏ quên Cám.Cám tức lắm hỏi ý mẹ, bà mẹ ghẻ xúi Cám bắt chim ăn thịt rồi nói dối hoàng tử. Lông chim Hoàng Anh chôn ở góc vườn hoá ra hai cây xoan đào. Khi hoàng tử ra vườn ngự, cành lá sà xuống che thành vòng như hai cái lọng, hàng ngày Hoàng Tử ra đó nằm nghỉ ngơi.Cám biết chuyện sai người chặt cây đi rồi dối vua. Cây đem đốt ra tro đổ ở ngoài đồng xa. Nơi đó lại mọc lên cây thị cành lá xum xuê nhưng chỉ có một trái thơm ngát một vùng. Một hôm có bà lão ăn mày đi ngang qua đó thấy trái thị trên cao lấy cái bị ra và nói: “Thị ơi, thị rụng bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn”.Bà lão nói xong thị rụng vào bị của bà. Bà đem về nhà để trong buồng cho thơm. Hàng ngày bà đi ăn xin, từ trong trái thị chui ra một cô gái nhỏ biến thành cô Tấm. Tấm dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm giúp cho bà lão. Lần nào đi về bà lão cũng thấy nhà cửa đã được dọn dẹp gọn gàng. Một hôm bà giả bộ đi chợ nhưng quay trở về núp ở cánh cửa xem sự thể. Như mọi hôm Tấm chui ra làm việc, bà lão thấy mừng quá chạy lại ôm Tấm rồi xé cái vỏ thị. Từ đó Tấm ở với bà giúp bà làm lụng. Bà lão có Tấm giúp nên dành dụm làm một quán nước bên đường bán cho khách. Tấm giỏi têm trầu ngon nên hàng quán đắt khách.Một hôm nọ, Hoàng tử đi ngang qua làng thấy quán sạch sẽ ghé uống nước ăn trầu. Thấy trầu têm cánh phượng giống vợ mình làm thuở trước nên hỏi:Trầu nầy ai têm ?Bà lão đáp :Trầu nầy con gái già têm.Con gái bà đâu cho xem mặt.Bà lão gọi Tấm ra. Khi Tấm xuất hiện Hoàng Tử nhận ra vợ mình. Mừng rỡ hỏi sự tình rồi cho kiệu đón Tấm về chúng tôi cha truyền ngôi cho Hoàng Tử và phong Tấm làm Hoàng Hậu. Còn mẹ con Cám gian ác Vua truyền đem ra xử chém để răn đời. Nhưng Tấm thương mẹ ghẻ và thương em nên xin vua tha tội. Vua chuẩn tấu nhưng đuổi hai mẹ con ra khỏi hoàng cung về làm dân giả.Hai mẹ con ra khỏi hoàng thành, trời bỗng nổi cơn giông tố, sấm chớp nổi lên đùng đùng, sét đánh hai mẹ con Cám chết giữa cánh đồng.

Cập nhật thông tin chi tiết về 101 Truyện Mẹ Kể Con Nghe trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!