Xu Hướng 2/2024 # 1001 Bài Thơ Quê Hương, Tình Yêu Làng Quê & Nỗi Nhớ # Top 4 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết 1001 Bài Thơ Quê Hương, Tình Yêu Làng Quê & Nỗi Nhớ được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

(iini.net) Tổng hợp những bài thơ quê hương hay với tình cảm dạt dào khi nghĩ về nơi mình sinh ra và lớn lên. Những vần thơ tình quê hương, làng quê tôi,.. thật đậm đà sâu sắc…

Tình yêu quê hương có thể nói là tình yêu lớn nhất, thiêng liêng nhất trong tất thảy các thứ tình yêu. Bởi trong đó có tình yêu cha mẹ, tình yêu đôi lứa, bạn bè, làng xóm, sân kho, giếng nước, con đò, dòng sông, đình, chùa… và cả những con đường đầy ắp bao kỷ niệm buồn vui đều gói cả trong quê hương của mỗi chúng ta. Chả thế mà bài thơ Quê hương của nhà thơ Đỗ Trung Quân có câu thơ để đời : “Quê hương là chùm khế ngọt, Cho con trèo hái mỗi ngày”

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #01

BÀI THƠ: BỨC TRANH QUÊ

Thơ: Hà Thu

Quê hương đẹp mãi trong tôi Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh Cánh cò bay lượn chòng chành Đàn bò gặm cỏ đồng xanh mượt mà

Sáo diều trong gió ngân nga Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương Bức tranh đẹp tựa thiên đường Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #02

THƠ QUÊ HƯƠNG: CÒN MÃI HƯƠNG QUÊ

Thơ: Hiền Nhật Phương Trần

Tóc dài em xõa ngang vai Bóng quê hương đổ dặm dài phía sau Bến sông đợi một nhịp cầu Thênh thang đồng lúa một màu ngát xanh

Yêu quê tình mãi ngọt lành Du dương khúc hát thanh bình ngân nga Điệu hò xứ Huế vang xa Gửi tình em với quê nhà đợi mong

Hè sang Phượng trổ sắc hồng Người ơi ước hẹn tình nồng không phai!

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #03

THƠ QUÊ HƯƠNG

Thơ: Dạ Thế Nhân

Quê hương là tiếng à ơi Giọng ru của Mẹ một đời vì con Quê hương là dãy Trường Sơn Ngất cao hùng vĩ …núi non chập chùng

Quê hương là vạn anh hùng Màu xương tuôn đổ trừ hung bạo tràn Quê hương là dãy giang san Cà mau – Nam ải vạn ngàn gấm hoa

Là muôn tiếng Mẹ lời Cha Ấm đời con trẻ bao la biển trời Quê hương là tiếng ru hời Câu hò ví dặm … đêm rơi não lòng

Quê hương bóng Mẹ trên đồng Bóng Cha dưới ruộng …gánh gồng vì con Quê hương tuổi dại ngày son Là con diều giấy trên non mãi đùa

Quê hương là ngọn gió lùa Mẹ che con ngủ…đêm thừa lạnh căm Năm canh Mẹ thức trọn năm Vì chồng con…vì cả giang san này

Mặc mưa sa…mặc nắng dày Quê hương của Mẹ trải đầy trong con Gian lao Mẹ gánh cho tròn Dẫu muôn gian khó mỏi mòn bước chân

Cho con điệu hát trong ngần Cho con trọn vẹn âm vần….Quê hương.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #04

BÀI THƠ: TÌNH QUÊ

Thơ: Hà Thu

Tôi về tìm lại tuổi thơ Tìm trong câu hát ầu ơ ví dầu Tìm về đồng ruộng nương dâu Dòng sông bến nước cây cầu gốc đa

Tôi về tìm lại hôm qua Hồn nhiên thơ mộng nô đùa rong chơi Tuổi thơ ngày ấy đâu rồi Bao nhiêu ký ức dần trôi ùa về

Chẳng nơi nào đẹp bằng quê Nhà tranh vách lá tạm che nghèo nàn Nhưng mà tình nghĩa chứa chan Chở che đùm bọc cơ hàn sớt chia

Phồn hoa đô thị ngoài kia Ồn ào náo nhiệt xa lìa tình thân Bôn ba xuôi ngược bụi trần Nửa đời nặng gánh vai uằn áo cơm

Về quê lòng thấy vui hơn Tình thân bè bạn thuở còn đôi mươi Tôi về tìm lại nụ cười Bấy lâu lạc lõng chợ đời bon chen

Tôi về tìm bóng thân quen Bạn trường một thuở sách đèn ngày thơ Bạn bè một thuở dại khờ Về ôn kỷ niệm trong mơ ngày nào

Nhớ quê lòng dạ xuyến xao Về nghe câu hát ngọt ngào đưa nôi Quê hương khế ngọt ven đồi Quê hương in dáng mẹ tôi đợi chờ.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #05BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG Thơ: Nguyễn Điệp

Quê hương tôi là những buổi trưa hè Theo chúng bạn đi bắt ve về nghịch Vị của bàng…chua chua…mà vẫn thích Ánh mắt người khúc khích gọi mùa sang

Quê hương tôi là bông lúa chín vàng Hàng dừa đứng mơ màng trong nắng sớm Vườn trái cây sai trĩu cành mơn mởn Có dáng cha đang đứng đợi con về

Từng đàn trâu thong thả chốn đường quê Tiếng sáo trúc vỗ về trưa nắng hạ Là dáng mẹ hòa trong từng gốc rạ Giọt sương đêm trên cành lá gọi mời

Con sẽ về bên mẹ…mẹ hiền ơi Để được khóc bên những lời an ủi Được xuýt xoa củ khoai lang nướng củi Được hòa mình trong khúc hát sông quê

Quê hương ơi…ta nhất định trở về !!!

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #06BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG HOÀI NHỚ Thơ: Phú Sĩ

Quay gót trở về một lần với quê hương Thương lắm anh ơi vấn vương bao nỗi nhớ Ký ức tuổi thơ theo năm chờ tháng đợi Ôm ấp vui buồn theo từng hạt mưa rơi

Hãy lại một lần về chốn cũ anh ơi! Nơi bến sông xưa còn bên bồi bên lở Lời hẹn năm nào đời này anh còn nợ Trăn trở đêm buồn trăn trở khúc nhạc xưa

Hãy lặng nhớ về mùa hoa bưởi đong đưa Dáng mẹ liêu xiêu nắng đùa trên mái lá Có kỷ niệm về mối tình cha thắm đỏ Ru mãi ngọt ngào tuổi thơ đã rời xa

Anh hãy quay về mùa cây lúa trổ hoa Cánh đồng vàng ươm tình thương còn chan chứa Cúm núm gọi đàn tiếng kêu còn dang dở Điệp khúc quê mình còn đợi mãi tình anh.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #07BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG Thơ: Phú Sĩ

Quê tôi đó có tình yêu tha thiết Mỗi đứa con nơi biền biệt chưa về Vẫn ngóng lòng nơi ấy mái tranh quê Có dáng mẹ còn não nề thương nhớ

Quê tôi đó có câu hò mãi nợ Một lời thề ngày rời bến yêu thương Dù đi xa cách trở mấy dăm trường Con tim nhỏ vấn vương hình bóng cũ

Quê tôi đó những mảnh đời vần vũ Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau Giọt mồ hôi mằn mặn vẫn khát khao Niềm hạnh phúc đang dâng trào nơi ấy

Quê tôi đó ngàn đời nay vẫn vậy Vòng tay người che chở bước thơ ngây Giờ quay về mái tóc nhuốm màu phai Vẫn còn thấy đắm say ngàn nỗi nhớ

Quê tôi đó nghĩa ân tình thắm nở Bạn đời ơi dầu năm tháng đợi chờ Một ngày về tươi mãi khúc tình thơ Lời quê mẹ tiếng tơ lòng ấm mãi.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #08BÀI THƠ: YÊU LẮM QUÊ HƯƠNG TÔI Thơ: Triệu Phú Tình

Anh yêu lắm yêu quê mình nhiều lắm Những cánh đồng trải thảm rộng mênh mông Tím lục bình bềnh bồng nổi trên sông Khói bếp thơm vương nồng mùi rơm rạ

Từng chiếc chòi được lợp bằng mái lá Đêm ra ngồi thả vó bắt cá tôm Ngó xa xa vài người eo buộc hom Xoi ếch nhái nơi đường mòn bờ ruộng

Lòng chợt nhớ mùi mắm thơm cà cuống Chấm dưa cà hoặc rau muống cực ngon Mấy đứa trẻ nhà bên cười tươi giòn Nhắc thuở bé mình lon ton cũng thế

Tối rủ nhau ra đầu làng ngồi kể Chuyện ở trường chuyện chú rể cô dâu Rồi thỉnh thoảng có đứa chêm một câu Giọng pha trò cười rung râu rụng rốn

Có những hôm chơi cái trò tìm trốn Đứa lỡ quên ngủ luôn ở đống rơm Đứa thì đói chạy về nhà ăn cơm Mai mới đến lại đơm điều nói dối

Phải nói rằng mình quả thật có lỗi Với làng quê với nguồn cội ông cha Bởi đã lâu chẳng thăm lại quê nhà Xin thứ tha thật lòng mong tha thứ.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #09BÀI THƠ: HỒN QUÊ Thơ: Hảo Trần

Ta về nương gió đồng xanh Nghe hồn cây cỏ dệt thành hồn quê..

Lắng nghe đất thở bộn bề Lẫn trong hương lúa ..hương quê nồng nàn Tiếng đêm âm hưởng đồng hoang Cuốc kêu gọi bạn, tiếng đàn dế giun..

Lấm lem chân mẹ lội bùn Trĩu bông lúa chín vàng ươm trên đồng Tạc vào giữa chốn mênh mông Hao gầy dáng mẹ lưng còng liêu xiêu

Ta về tìm thủa dấu yêu Bến sông bờ bãi những chiều xa xưa Cánh diều no gió tuổi thơ Lưng trâu cõng những ước mơ thủa nào

Đêm trăng lòng dạ nôn nao Câu hò vang vọng cồn cào nhớ nhung Đâu rồi thăm thẳm ánh nhìn.. Bờ môi hé nụ.. Nhịp tim chòng chành..

Bao nhiêu năm sống thị thành Hồn quê vẫn đẫm ngọt lành trong tôi…!

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #10QUÊ HƯƠNG MỘT THỜI ĐỂ NHỚ Thơ: Võ Sơn Lâm

Yêu quê hương nhớ một thời thơ dại Tiếng ru hời vọng lại của ngày xưa Đêm ba mươi nghe tiếng pháo giao thừa Mùng một tết vào chùa đi lễ phật

Ta lớn lên giữa một thời chật vật Bao khó khăn lật đật những vui buồn Và cuộc đời cũng chẳng được sẻ suôn Khi Đất Nước mang nỗi buồn chia cắt

Tình yêu thương con người luôn gắn chặt Thấm đẫm buồn se thắt tiếng đạn bom Nhìn em thơ trong đói rét gầy còm Bao nỗi khổ mỏi mòn ta day dứt

Rồi tháng năm tiếng quân reo hừng hực Thống nhất rồi đất nước rực cờ hoa Tổ Quốc vui thay, xum họp một nhà Ta vẫn nhớ kỷ niệm xa… ngày ấy.!…

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #11QUÊ HƯƠNG Thơ: Nguyễn Hưng

Ai cũng có một quê hương để nhớ Vết thời gian không thể xóa bao giờ Thương tuổi thơ những trưa cùng đám bạn Bắt cá đòng…hỉ hả với bùn dơ

Gió bấc về…cuối vụ…lúa vàng mơ Đòng cong vút gọi mời mùa thu hoạch Ruộng khô hạn trơ mình con cá chạch Cố vẫy vùng tìm đường lách về sông

Quê hương ta mộc mạc những cánh đồng Ngọt phù sa thượng nguồn…đông vàm cỏ Nơi chở che cả một thời gian khó Mồ hôi cha…nước mắt mẹ…chát phèn

Cả cuộc đời làm bạn với bùn đen Cha mỉm cười khi nức mầm hạt thóc Đôi vai mẹ nặng quằng bao khó nhọc Lệ mừng rơi khi khoai bắp xanh màu

Con cá đòng mộc mạc chẳng thanh cao Mãi thủy chung bên nồi cơm gạo mới Sao cứ nhớ cứ thèm nơi đầu lưỡi Có lẽ nào…đó…mùi vị quê hương

Nhớ bồi hồi những kỷ niệm yêu thương Biết tìm đâu bữa cơm nghèo thuở nhỏ Bỗng chiều nay nghe mắt mình rát đỏ Xa lắm rồi ngày xưa đó…Quê ơi.

Làng tôi giữa đồng xanh dào dạt Mỗi hè về ngan ngát hương đưa Nhớ sao những buổi hạ xưa Cha thường hóng gió mỗi trưa hạ nồng

Làng tôi có con sông dài rộng Êm đềm trôi thơ mộng tuyệt vời Đêm về đầy ánh sao rơi Sóng xô man mác đầy vơi nỗi niềm

Làng tôi đó Mộc miên đỏ dạ Của mối tình đã hoá hư không Chia xa cái tuổi Phượng hồng Sao tôi vẫn nhớ mênh mông ngày nào

Làng tôi có cầu ao bình dị Mẹ vẫn thường dầu dí ầu ơ Mây hồng xao xuyến mộng mơ Cánh Diều nghiêng cả hạ thơ nắng vàng

Dẫu xa ngái xóm làng vạn dặm Vẫn ngóng trông ngày sẽ trở về Mình tôi dạo bước triền đê Đắm trong hoài niệm tình quê ngọt ngào…

Quê hương ơi chưa đi xa đã nhớ Nhớ con sông thương bên lở bên bồi Chợ quê mình nơi con nước chia đôi Dòng ký ức gọi mời đêm thao thức.

Tuổi thơ ơi trong xanh như màu nước Theo thời gian mơ ước cứ vời xa Còn trong tim bao khát vọng thiết tha Thương nhớ quá quê nhà bao kỷ niệm.

Chiều trên sông hoa lục bình nở tím Hoàng hôn buông nhuộm tím cõi lòng ai Nợ áo cơm lưu lạc tháng năm dài Mái trường cũ chưa ngày về thăm lại.

Ai một thời ấp ôm tình vụng dại Khoảng trời xưa sống lại giữa đêm mơ Mắt mẹ quê sâu lắng nỗi đợi chờ Vầng trăng hẹn chơ vơ miền ký ức.

Dòng lưu bút còn in sâu tiềm thức Mối tình đầu day dứt cả tâm tư Gửi hết tình lên giấy trắng thành thơ Đêm viễn xứ thẫn thờ bao kỷ niệm.

Ai cũng có quê hương, và ai cũng yêu quê hương của mình cả. Xin mời các bạn cùng xem tiếp những bài thơ viết về quê hương và tuổi thơ với những sáng tác mới nhất. Tình thơ quê hương thật nhẹ nhàng nhưng dạt dào cảm xúc..

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #14QUÊ ƠI Thơ: Hảo Trần

Vẳng đâu đây tiếng gà gáy canh khuya Đêm trở giấc nghe sông quê quẫy sóng Xóm yên bình chìm trong làn sương mỏng Tiếng gọi đò chúng tôi đó đợi bến xưa

Thương quê nhà bao vất vả sớm trưa Theo mùa vụ .. lùa bát cơm nuốt vội Đất nứt nẻ đường cày không lật nổi Nắng gió lào thêm bỏng rát bàn chân

Mẹ còng lưng tạc vào cánh đồng xanh Mồ hôi cha áo phai màu mưa nắng Nỗi nhọc nhằn chắt chiu từ chát đắng Kết tinh vào hạt gạo trắng cơm thơm

Ta lớn lên vững bước mọi nẻo đường Trong hành trang nỗi nhớ quê khắc khoải Chạm cuống rốn mẹ phơi thời non dại Ta ghìm lòng ..thổn thức gọi ..quê ơi..

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #15

QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI

Thơ: Violet Hoa

Tôi trở về sau những tháng ngày xa Dòng sông nhỏ bên nhà nay vẫn thế Con thuyền vẫn đưa mái chèo khua nhẹ Sóng đùa nhau lặng lẽ hát, xô bờ

Tôi trở về mà cứ ngỡ như mơ Sao gần gũi chẳng hững hờ xa cách Yên bình lắm nhưng không hề hiu quạnh Vẫn còn đây lấp lánh tuổi thiên thần…

Nhớ những ngày nước lụt vào đến sân Theo lũ trẻ vác cần đi câu cá Vui té nước làm áo quần ướt cả Đuổi nhau hoài trượt ngã vẫn cười tươi

Những buổi chiều theo mẹ vớt củi trôi Mẹ vất vả vẫn cười trong mưa lũ Cuộc sống khó biết bao giờ no đủ Cả cuộc đời lam lũ với miền quê…

Những đêm hè theo cha khắp triền đê Bắt Đom Đóm mang về cho trong lọ Nhìn như chiếc đèn lồng xinh bé nhỏ Gọi bạn bè chơi đố suốt đêm thâu

Sắp tàn canh trăng ngả núi gối đầu Gà đã gáy tận sâu nơi xóm nhỏ Vừng Đông rạng ánh bình minh lấp ló Lại ra đồng cắt cỏ với chăn trâu

Nắng chang chang chẳng mũ nón đội đầu Mò Cua Ốc nơi đồng sâu, ruộng cạn Lên đồi bẻ những chùm Sim, quả Nhãn Lại quây quần bên chúng bạn cùng ăn…

Đã xa rồi tuổi thơ ấy bao năm Nhưng kỷ niệm ướt đằm trong nỗi nhớ Quê tôi đó nằm bên dòng sông nhỏ Cả cuộc đời tôi nhớ mãi không quên!

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #16QUÊ MẸ Thơ: Violet Hoa

Kỳ nghỉ lễ tôi trở về quê mẹ Cánh đồng làng lặng lẽ dưới chân đê Tiếng Cuốc kêu như chào đón Hạ về Cơn gió nhẹ vỗ về yêu thương lắm

Miền quê cũ in tình người sâu đậm Thương Mẹ nghèo áo đẫm giọt mồ hôi Những buổi trưa ru con ngủ ơ hời Bên cánh võng ở nơi bờ tre nhỏ

Chiều nắng ngả Mẹ ra đồng kéo vó Nơi cống làng Mẹ thả Đó, mò cua Làn gió hôn lên trán mẹ như đùa Mẹ nghe cả những mùa vui hạnh phúc…

Bao năm tháng dẫu dòng đời trong đục Trái tim còn rạo rực những đam mê Gạt lo toan trong cuộc sống bộn bề Con trở lại miền quê – nơi có Mẹ…

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #17QUÊ HƯƠNG HAI TIẾNG NGỌT NGÀO Thơ: Quí Phi Hoàng

Nơi bình yên đó là chốn quê hương Có bốn mùa luôn ngọt ngào hoa trái Tình làng xóm tựa bình minh nắng trải Để đi đâu cũng thao thức lối về

Quê hương đó những bãi cỏ chân đê Thời để chỏm chăn trâu và nghịch ngợm Tắm chẳng mặc quần lòng đâu bận rộn Tiếng cười hồn nhiên bay bổng cánh diều

Quê hương với hạt nắng mai đáng yêu Cùng bé thơ vui hái hoa bắt bướm Trong cơn mơ cánh chuồn chuồn vẫn lượn Để trưa hè thơ thẩn ở bờ ao

Chốn dấu yêu trong tim mãi ngọt ngào Bởi ở đó có ngôi nhà của mẹ Tình thương cha cứ luôn luôn lặng lẽ Lộc cộc đầu hè tiếng gậy bà khua

Lòng yêu quê nói biết mấy cho vừa Nên trăm sông cứ đổ dồn biển cả Người dân quê chỉ ao tù, nước lã Nhưng tấm lòng luôn ấm áp chân tình.

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #18QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI Thơ: Phú Sĩ

Quê hương trong tôi … … là vùng trời cổ tích Là buổi bình minh theo gót mẹ ra đồng Cảm giác yên bình mùi lúa chín mênh mông Vương lại cuối mùa còn nồng hương thơm ngát

Quê hương trong tôi …. …. là cánh diều phiêu bạt Mang cả quảng đời thơ ấu thả ước mơ Là món cá đồng ngày trốn bắt ven bờ Mùi vị ngọt thơm đợi chờ trong tiềm thức

Quê hương trong tôi …. …. làn dân ca trầm ấm Hòa điệu rì rào man mác rặng tre ngân Tiếng vọng hồn quê nâng đỡ tuổi thơ hồng Không vướng bụi trần đong đầy tình của mẹ

Quê hương trong tôi …. … là cầu tre lắt lẽo Đưa bước chân người yên bình giữa gieo neo Là cọng rơm vàng đốt nên lửa vui reo Là bản đồng ca tiếng côn trùng réo rắt ….

Quê hương trong tôi … …. là nghĩa tình sâu sắc Nồng ấm chân thành chia sẻ đỡ nương nhau Là những con người lam lũ vẫn cần lao Nụ cười nở tươi ….. đón chào ngày quê mới.

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #19VỀ QUÊ HƯƠNG Thơ: Quốc Phương

Lâu lắm rồi..mới về với quê hương Và dạo bước trên con đường xưa cũ Hàng cây vẫn..âm thầm buông tán phủ Trước cổng chùa..bóng cổ thụ còn in

Lâu lắm rồi..mới lại được ngắm nhìn Ngôi đình cổ..có nghìn năm lịch sử Ở nơi đó..bao điều trong quá khứ Mà tuổi thơ..ai cũng giữ riêng mình

Lâu lắm rồi..về lại chốn tâm linh Được gặp gỡ..siết chặt tình thân ái Những ngày Tết..trên quê hương từng trải Thật vui lòng..nghe lại khúc dân ca

Cũng lâu rồi..kể từ lúc bôn ba Nay vẫn thấy..quê mình tha thiết thế Một lời nhắc..cuộc đời dù dâu bể Quê hương mình..như chẳng thể nào quên.

Quê hương đã cho tôi lớn lên bằng tiếng khóc chào đời, bằng lời ru ầu ơ thiết tha của mẹ. Bằng dòng sữa thơm đã nuôi tôi lớn thành người, Quê Hương nghe mộc mạc giản dị nhưng thật thân quen. Hai tiếng Quê hương trong tôi lại hiện về giống như một bức tranh đầy màu sắc chân phương, thiện mỹ, nhưng để thấu hiểu hết được phải bằng cả trái tim, lẫn tâm hồn. Với tôi Quê hương có một vị trí đặc biệt rất quan trọng dù đi đâu thì Quê hương vẫn trong trái tim tôi, bởi vì Quê hương là chùm khế ngọt, nếu ai không nhớ sẻ không lớn nổi thành người, giống như trong bài hát vậy. Mỗi người ai cũng có một Quê hương. Nghe thân thương gần gũi làm sao, là nơi in đậm kỷ niệm của tuổi thơ.

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #20MỘT THOÁNG QUÊ HƯƠNG Thơ: Trúc Thanh

Tôi nợ quê hương một bài thơ thơm mùi kỷ niệm Nợ những buổi chiều khua dầm ngắm hoa tím ven sông Tiền lá đổi mua đầy túi vỏ ốc đồng Giả bộ thổi cơm trò chơi đóng vai chồng, vai vợ

Cái tuổi hồn nhiên chợt ùa về nhớ ơi là nhớ Thèm canh chua trái bần cùng một mớ cá rô ron Quê mộc mạc như cha sang sảng tiếng cười giòn Quê hiền hòa như mẹ vì chồng con tần tảo

Dòng sông chở phù sa vị quê hương nồng cái khăn, cái áo Mồ hôi nhỏ trên đồng nên mặn từng hạt gạo, bát cơm Cay mắt đàn cò bởi làn khói đốt rơm Con cá lóc nướng chui bốc mùi thơm thèm không chịu nổi

Chiều xuống ven đê, bầy vịt chạy đồng ùa ra sông tha hồ bơi lội Lũ trẻ chụm đầu chia nhau từng trái ổi, chùm me Nhớ người xa tủi cây khế sau hè Chiếc xuồng nhỏ buồn hiu dưới tàn tre lá rụng

Tôi của ngày xưa trong đám trẻ nô đùa cười khoe hàm răng sún Con đường đất nhẵn lì mài thủng cái mo cau Kẻ ly hương chán cuộc sống ồn ào Xin trở lại khi nào lòng thấy nhớ.

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #21LÀNG QUÊ ÊM ĐỀM Thơ: Phong Sương

Nắng chiều đã ngã triền đê Đoàn người thong thả đi về cùng trâu Con sông xanh thẳm một màu Tiếng con cuốc gọi từ đâu vọng về

Êm đềm ở xóm làng quê Màn sương bao phủ đêm về vắng tanh Trên đồng ngọn lúa còn xanh Xóm làng êm ả trong lành biết bao

Một bày em nhỏ lao xao Chờ đón bố mẹ ra vào trong sân Trời tối thì cũng đã gần Nhà nhà khói bếp trắng ngần bay lên

Cảnh quê thật là êm đềm Đêm về yên tĩnh mà mê mẩn lòng Ngũ cho một giấc say nồng Bao nhiêu công việc nhà nông bộn bề

Thả vào giấc ngũ say mê Đến khi tĩnh giấc vọng về trống canh Mọi người thức dậy thật nhanh Cơm cà mắn cá ăn nhanh ra đồng

Con đò nằm ở bến sông Hình như nó cũng chờ mong một người Để rồi vui đón tươi cười Đò cùng với chủ đưa người sang sông.

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #22ÔI QUÊ HƯƠNG Thơ: Toàn Tâm Hòa

Ôi quê hương là đồng xanh, trái ngọt Đất thấm mồ hôi trên những luống cày Ba lớn lên mùi bùn còn bám gót Hạt lúa thơm lừng đổi những đắng cay!

Ôi quê hương là cánh cò rợp trắng Ai vẽ bức tranh diễm tuyệt, thanh bình Cái nghĩa, cái tình nồng nàn sâu lắng Bình dị nhưng mà quá đỗi lung linh

Cho con về đây thấy hình ảnh đó Có bài học nào gần gũi thế không!? Từ những bình thường khóm hoa, ngọn cỏ Cũng đã làm con ghi khắc trong lòng

Nơi Ba đã từng chôn nhau cắt rốn Gió nội hương đồng con thấy yêu không Giữ cái bình dân để mà làm vốn Dù sống ở đâu chẳng thẹn với lòng!

Bài học quê hương chỉ là như thế Muối mặn gừng cay, bùi ngọt vô cùng Khi gặp bạn bè thì con hãy kể Có một nơi về quá đỗi bao dung!

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #23(đang cập nhật..)

Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ 1001 Bài Thơ Quê Hương, Tình Yêu Làng Quê & Nỗi Nhớ Mới Nhất

“Quê hương là chùm khế ngọt, Cho con trèo hái mỗi ngày”

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #01

BÀI THƠ: BỨC TRANH QUÊ

Thơ: Hà Thu Quê hương đẹp mãi trong tôi

Dòng sông bên lỡ bên bồi uốn quanh

Cánh cò bay lượn chòng chành

Đàn bò gặm cỏ đồng xanh mượt mà Sáo diều trong gió ngân nga

Bình yên thanh đạm chan hòa yêu thương

Bức tranh đẹp tựa thiên đường

Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #02

THƠ QUÊ HƯƠNG: CÒN MÃI HƯƠNG QUÊ

Thơ: Hiền Nhật Phương Trần Tóc dài em xõa ngang vai

Bóng quê hương đổ dặm dài phía sau

Bến sông đợi một nhịp cầu

Thênh thang đồng lúa một màu ngát xanh Yêu quê tình mãi ngọt lành

Du dương khúc hát thanh bình ngân nga

Điệu hò xứ Huế vang xa

Gửi tình em với quê nhà đợi mong Hè sang Phượng trổ sắc hồng

Người ơi ước hẹn tình nồng không phai!

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #03

THƠ QUÊ HƯƠNG

Thơ: Dạ Thế Nhân Quê hương là tiếng à ơi

Giọng ru của Mẹ một đời vì con

Quê hương là dãy Trường Sơn

Ngất cao hùng vĩ …núi non chập chùng Quê hương là vạn anh hùng

Màu xương tuôn đổ trừ hung bạo tràn

Quê hương là dãy giang san

Cà mau – Nam ải vạn ngàn gấm hoa Là muôn tiếng Mẹ lời Cha

Ấm đời con trẻ bao la biển trời

Quê hương là tiếng ru hời

Câu hò ví dặm … đêm rơi não lòng Quê hương bóng Mẹ trên đồng

Bóng Cha dưới ruộng …gánh gồng vì con

Quê hương tuổi dại ngày son

Là con diều giấy trên non mãi đùa Quê hương là ngọn gió lùa

Mẹ che con ngủ…đêm thừa lạnh căm

Năm canh Mẹ thức trọn năm

Vì chồng con…vì cả giang san này Mặc mưa sa…mặc nắng dày

Quê hương của Mẹ trải đầy trong con

Gian lao Mẹ gánh cho tròn

Dẫu muôn gian khó mỏi mòn bước chân Cho con điệu hát trong ngần

Cho con trọn vẹn âm vần….Quê hương.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #04

BÀI THƠ: TÌNH QUÊ

Thơ: Hà Thu Tôi về tìm lại tuổi thơ

Tìm trong câu hát ầu ơ ví dầu

Tìm về đồng ruộng nương dâu

Dòng sông bến nước cây cầu gốc đa Tôi về tìm lại hôm qua

Hồn nhiên thơ mộng nô đùa rong chơi

Tuổi thơ ngày ấy đâu rồi

Bao nhiêu ký ức dần trôi ùa về Chẳng nơi nào đẹp bằng quê

Nhà tranh vách lá tạm che nghèo nàn

Nhưng mà tình nghĩa chứa chan

Chở che đùm bọc cơ hàn sớt chia Phồn hoa đô thị ngoài kia

Ồn ào náo nhiệt xa lìa tình thân

Bôn ba xuôi ngược bụi trần

Nửa đời nặng gánh vai uằn áo cơm Về quê lòng thấy vui hơn

Tình thân bè bạn thuở còn đôi mươi

Tôi về tìm lại nụ cười

Bấy lâu lạc lõng chợ đời bon chen Tôi về tìm bóng thân quen

Bạn trường một thuở sách đèn ngày thơ

Bạn bè một thuở dại khờ

Về ôn kỷ niệm trong mơ ngày nào Nhớ quê lòng dạ xuyến xao

Về nghe câu hát ngọt ngào đưa nôi

Quê hương khế ngọt ven đồi

Quê hương in dáng mẹ tôi đợi chờ.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #05

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG

Thơ: Nguyễn Điệp Quê hương tôi là những buổi trưa hè

Theo chúng bạn đi bắt ve về nghịch

Vị của bàng…chua chua…mà vẫn thích

Ánh mắt người khúc khích gọi mùa sang Quê hương tôi là bông lúa chín vàng

Hàng dừa đứng mơ màng trong nắng sớm

Vườn trái cây sai trĩu cành mơn mởn

Có dáng cha đang đứng đợi con về Từng đàn trâu thong thả chốn đường quê

Tiếng sáo trúc vỗ về trưa nắng hạ

Là dáng mẹ hòa trong từng gốc rạ

Giọt sương đêm trên cành lá gọi mời Con sẽ về bên mẹ…mẹ hiền ơi

Để được khóc bên những lời an ủi

Được xuýt xoa củ khoai lang nướng củi

Được hòa mình trong khúc hát sông quê Quê hương ơi…ta nhất định trở về!!!

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #06

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG HOÀI NHỚ

Thơ: Phú Sĩ Quay gót trở về một lần với quê hương

Thương lắm anh ơi vấn vương bao nỗi nhớ

Ký ức tuổi thơ theo năm chờ tháng đợi

Ôm ấp vui buồn theo từng hạt mưa rơi Hãy lại một lần về chốn cũ anh ơi!

Nơi bến sông xưa còn bên bồi bên lở

Lời hẹn năm nào đời này anh còn nợ

Trăn trở đêm buồn trăn trở khúc nhạc xưa Hãy lặng nhớ về mùa hoa bưởi đong đưa

Dáng mẹ liêu xiêu nắng đùa trên mái lá

Có kỷ niệm về mối tình cha thắm đỏ

Ru mãi ngọt ngào tuổi thơ đã rời xa Anh hãy quay về mùa cây lúa trổ hoa

Cánh đồng vàng ươm tình thương còn chan chứa

Cúm núm gọi đàn tiếng kêu còn dang dở

Điệp khúc quê mình còn đợi mãi tình anh.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #07

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG

Thơ: Phú Sĩ Quê tôi đó có tình yêu tha thiết

Mỗi đứa con nơi biền biệt chưa về

Vẫn ngóng lòng nơi ấy mái tranh quê

Có dáng mẹ còn não nề thương nhớ Quê tôi đó có câu hò mãi nợ

Một lời thề ngày rời bến yêu thương

Dù đi xa cách trở mấy dăm trường

Con tim nhỏ vấn vương hình bóng cũ Quê tôi đó những mảnh đời vần vũ

Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau

Giọt mồ hôi mằn mặn vẫn khát khao

Niềm hạnh phúc đang dâng trào nơi ấy Quê tôi đó ngàn đời nay vẫn vậy

Vòng tay người che chở bước thơ ngây

Giờ quay về mái tóc nhuốm màu phai

Vẫn còn thấy đắm say ngàn nỗi nhớ Quê tôi đó nghĩa ân tình thắm nở

Bạn đời ơi dầu năm tháng đợi chờ

Một ngày về tươi mãi khúc tình thơ

Lời quê mẹ tiếng tơ lòng ấm mãi.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #08

BÀI THƠ: YÊU LẮM QUÊ HƯƠNG TÔI

Thơ: Triệu Phú Tình Anh yêu lắm yêu quê mình nhiều lắm

Những cánh đồng trải thảm rộng mênh mông

Tím lục bình bềnh bồng nổi trên sông

Khói bếp thơm vương nồng mùi rơm rạ Từng chiếc chòi được lợp bằng mái lá

Đêm ra ngồi thả vó bắt cá tôm

Ngó xa xa vài người eo buộc hom

Xoi ếch nhái nơi đường mòn bờ ruộng Lòng chợt nhớ mùi mắm thơm cà cuống

Chấm dưa cà hoặc rau muống cực ngon

Mấy đứa trẻ nhà bên cười tươi giòn

Nhắc thuở bé mình lon ton cũng thế Tối rủ nhau ra đầu làng ngồi kể

Chuyện ở trường chuyện chú rể cô dâu

Rồi thỉnh thoảng có đứa chêm một câu

Giọng pha trò cười rung râu rụng rốn Có những hôm chơi cái trò tìm trốn

Đứa lỡ quên ngủ luôn ở đống rơm

Đứa thì đói chạy về nhà ăn cơm

Mai mới đến lại đơm điều nói dối Phải nói rằng mình quả thật có lỗi

Với làng quê với nguồn cội ông cha

Bởi đã lâu chẳng thăm lại quê nhà

BÀI THƠ: HỒN QUÊ

Thơ: Hảo Trần Ta về nương gió đồng xanh

Nghe hồn cây cỏ dệt thành hồn quê.. Lắng nghe đất thở bộn bề

Lẫn trong hương lúa..hương quê nồng nàn

Tiếng đêm âm hưởng đồng hoang

Cuốc kêu gọi bạn, tiếng đàn dế giun.. Lấm lem chân mẹ lội bùn

Trĩu bông lúa chín vàng ươm trên đồng

Tạc vào giữa chốn mênh mông

Hao gầy dáng mẹ lưng còng liêu xiêu Ta về tìm thủa dấu yêu

Bến sông bờ bãi những chiều xa xưa

Cánh diều no gió tuổi thơ

Lưng trâu cõng những ước mơ thủa nào Đêm trăng lòng dạ nôn nao

Câu hò vang vọng cồn cào nhớ nhung

Đâu rồi thăm thẳm ánh nhìn..

Bờ môi hé nụ.. Nhịp tim chòng chành.. Bao nhiêu năm sống thị thành

Hồn quê vẫn đẫm ngọt lành trong tôi…!

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #10

QUÊ HƯƠNG MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Thơ: Võ Sơn Lâm Yêu quê hương nhớ một thời thơ dại

Tiếng ru hời vọng lại của ngày xưa

Đêm ba mươi nghe tiếng pháo giao thừa

Mùng một tết vào chùa đi lễ phật Ta lớn lên giữa một thời chật vật

Bao khó khăn lật đật những vui buồn

Và cuộc đời cũng chẳng được sẻ suôn

Khi Đất Nước mang nỗi buồn chia cắt Tình yêu thương con người luôn gắn chặt

Thấm đẫm buồn se thắt tiếng đạn bom

Nhìn em thơ trong đói rét gầy còm

Bao nỗi khổ mỏi mòn ta day dứt Rồi tháng năm tiếng quân reo hừng hực

Thống nhất rồi đất nước rực cờ hoa

Tổ Quốc vui thay, xum họp một nhà

Ta vẫn nhớ kỷ niệm xa… ngày ấy.!…

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #11

QUÊ HƯƠNG

Thơ: Nguyễn Hưng Ai cũng có một quê hương để nhớ

Vết thời gian không thể xóa bao giờ

Thương tuổi thơ những trưa cùng đám bạn

Bắt cá đòng…hỉ hả với bùn dơ Gió bấc về…cuối vụ…lúa vàng mơ

Đòng cong vút gọi mời mùa thu hoạch

Ruộng khô hạn trơ mình con cá chạch

Cố vẫy vùng tìm đường lách về sông Quê hương ta mộc mạc những cánh đồng

Ngọt phù sa thượng nguồn…đông vàm cỏ

Nơi chở che cả một thời gian khó

Mồ hôi cha…nước mắt mẹ…chát phèn Cả cuộc đời làm bạn với bùn đen

Cha mỉm cười khi nức mầm hạt thóc

Đôi vai mẹ nặng quằng bao khó nhọc

Lệ mừng rơi khi khoai bắp xanh màu Con cá đòng mộc mạc chẳng thanh cao

Mãi thủy chung bên nồi cơm gạo mới

Sao cứ nhớ cứ thèm nơi đầu lưỡi

Có lẽ nào…đó…mùi vị quê hương Nhớ bồi hồi những kỷ niệm yêu thương

Biết tìm đâu bữa cơm nghèo thuở nhỏ

Bỗng chiều nay nghe mắt mình rát đỏ

Xa lắm rồi ngày xưa đó…Quê ơi.

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #12

LÀNG TÔI

Thơ: Phạm Nam Làng tôi giữa đồng xanh dào dạt

Mỗi hè về ngan ngát hương đưa

Nhớ sao những buổi hạ xưa

Cha thường hóng gió mỗi trưa hạ nồng Làng tôi có con sông dài rộng

Êm đềm trôi thơ mộng tuyệt vời

Đêm về đầy ánh sao rơi

Sóng xô man mác đầy vơi nỗi niềm Làng tôi đó Mộc miên đỏ dạ

Của mối tình đã hoá hư không

Chia xa cái tuổi Phượng hồng

Sao tôi vẫn nhớ mênh mông ngày nào Làng tôi có cầu ao bình dị

Mẹ vẫn thường dầu dí ầu ơ

Mây hồng xao xuyến mộng mơ

Cánh Diều nghiêng cả hạ thơ nắng vàng Dẫu xa ngái xóm làng vạn dặm

Vẫn ngóng trông ngày sẽ trở về

Mình tôi dạo bước triền đê

Đắm trong hoài niệm tình quê ngọt ngào…

Thơ Hay Viết Về Quê Hương #13

QUÊ HƯƠNG

Thơ: Diệp Ly Quê hương ơi chưa đi xa đã nhớ

Nhớ con sông thương bên lở bên bồi

Chợ quê mình nơi con nước chia đôi

Dòng ký ức gọi mời đêm thao thức. Tuổi thơ ơi trong xanh như màu nước

Theo thời gian mơ ước cứ vời xa

Còn trong tim bao khát vọng thiết tha

Thương nhớ quá quê nhà bao kỷ niệm. Chiều trên sông hoa lục bình nở tím

Hoàng hôn buông nhuộm tím cõi lòng ai

Nợ áo cơm lưu lạc tháng năm dài

Mái trường cũ chưa ngày về thăm lại. Ai một thời ấp ôm tình vụng dại

Khoảng trời xưa sống lại giữa đêm mơ

Mắt mẹ quê sâu lắng nỗi đợi chờ

Vầng trăng hẹn chơ vơ miền ký ức. Dòng lưu bút còn in sâu tiềm thức

Mối tình đầu day dứt cả tâm tư

Gửi hết tình lên giấy trắng thành thơ

Đêm viễn xứ thẫn thờ bao kỷ niệm.

Ai cũng có quê hương, và ai cũng yêu quê hương của mình cả. Xin mời các bạn cùng xem tiếp những bài thơ viết về quê hương và tuổi thơ với những sáng tác mới nhất. Tình thơ quê hương thật nhẹ nhàng nhưng dạt dào cảm xúc.. Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #14

QUÊ ƠI

Thơ: Hảo Trần Vẳng đâu đây tiếng gà gáy canh khuya

Đêm trở giấc nghe sông quê quẫy sóng

Xóm yên bình chìm trong làn sương mỏng

Tiếng gọi đò…ai đó đợi bến xưa Thương quê nhà bao vất vả sớm trưa

Theo mùa vụ.. lùa bát cơm nuốt vội

Đất nứt nẻ đường cày không lật nổi

Nắng gió lào thêm bỏng rát bàn chân Mẹ còng lưng tạc vào cánh đồng xanh

Mồ hôi cha áo phai màu mưa nắng

Nỗi nhọc nhằn chắt chiu từ chát đắng

Kết tinh vào hạt gạo trắng cơm thơm Ta lớn lên vững bước mọi nẻo đường

Trong hành trang nỗi nhớ quê khắc khoải

Chạm cuống rốn mẹ phơi thời non dại

Ta ghìm lòng..thổn thức gọi..quê ơi..

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #15

QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI

Thơ: Violet Hoa Tôi trở về sau những tháng ngày xa

Dòng sông nhỏ bên nhà nay vẫn thế

Con thuyền vẫn đưa mái chèo khua nhẹ

Sóng đùa nhau lặng lẽ hát, xô bờ Tôi trở về mà cứ ngỡ như mơ

Sao gần gũi chẳng hững hờ xa cách

Yên bình lắm nhưng không hề hiu quạnh

Vẫn còn đây lấp lánh tuổi thiên thần… Nhớ những ngày nước lụt vào đến sân

Theo lũ trẻ vác cần đi câu cá

Vui té nước làm áo quần ướt cả

Đuổi nhau hoài trượt ngã vẫn cười tươi Những buổi chiều theo mẹ vớt củi trôi

Mẹ vất vả vẫn cười trong mưa lũ

Cuộc sống khó biết bao giờ no đủ

Cả cuộc đời lam lũ với miền quê… Những đêm hè theo cha khắp triền đê

Bắt Đom Đóm mang về cho trong lọ

Nhìn như chiếc đèn lồng xinh bé nhỏ

Gọi bạn bè chơi đố suốt đêm thâu Sắp tàn canh trăng ngả núi gối đầu

Gà đã gáy tận sâu nơi xóm nhỏ

Vừng Đông rạng ánh bình minh lấp ló

Lại ra đồng cắt cỏ với chăn trâu Nắng chang chang chẳng mũ nón đội đầu

Mò Cua Ốc nơi đồng sâu, ruộng cạn

Lên đồi bẻ những chùm Sim, quả Nhãn

Lại quây quần bên chúng bạn cùng ăn… Đã xa rồi tuổi thơ ấy bao năm

Nhưng kỷ niệm ướt đằm trong nỗi nhớ

Quê tôi đó nằm bên dòng sông nhỏ

Cả cuộc đời tôi nhớ mãi không quên!

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #16

QUÊ MẸ

Thơ: Violet Hoa Kỳ nghỉ lễ tôi trở về quê mẹ

Cánh đồng làng lặng lẽ dưới chân đê

Tiếng Cuốc kêu như chào đón Hạ về

Cơn gió nhẹ vỗ về yêu thương lắm Miền quê cũ in tình người sâu đậm

Thương Mẹ nghèo áo đẫm giọt mồ hôi

Những buổi trưa ru con ngủ ơ hời

Bên cánh võng ở nơi bờ tre nhỏ Chiều nắng ngả Mẹ ra đồng kéo vó

Nơi cống làng Mẹ thả Đó, mò cua

Làn gió hôn lên trán mẹ như đùa

Mẹ nghe cả những mùa vui hạnh phúc… Bao năm tháng dẫu dòng đời trong đục

Trái tim còn rạo rực những đam mê

Gạt lo toan trong cuộc sống bộn bề

Con trở lại miền quê – nơi có Mẹ…

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #17

QUÊ HƯƠNG HAI TIẾNG NGỌT NGÀO

Thơ: Quí Phi Hoàng Nơi bình yên đó là chốn quê hương

Có bốn mùa luôn ngọt ngào hoa trái

Tình làng xóm tựa bình minh nắng trải

Để đi đâu cũng thao thức lối về Quê hương đó những bãi cỏ chân đê

Thời để chỏm chăn trâu và nghịch ngợm

Tắm chẳng mặc quần lòng đâu bận rộn

Tiếng cười hồn nhiên bay bổng cánh diều Quê hương với hạt nắng mai đáng yêu

Cùng bé thơ vui hái hoa bắt bướm

Trong cơn mơ cánh chuồn chuồn vẫn lượn

Để trưa hè thơ thẩn ở bờ ao Chốn dấu yêu trong tim mãi ngọt ngào

Bởi ở đó có ngôi nhà của mẹ

Tình thương cha cứ luôn luôn lặng lẽ

Lộc cộc đầu hè tiếng gậy bà khua Lòng yêu quê nói biết mấy cho vừa

Nên trăm sông cứ đổ dồn biển cả

Người dân quê chỉ ao tù, nước lã

Nhưng tấm lòng luôn ấm áp chân tình.

Tình Thơ Quê Hương Và Tuổi Thơ Hay #18

QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI

Thơ: Phú Sĩ Quê hương trong tôi…

… là vùng trời cổ tích

Là buổi bình minh theo gót mẹ ra đồng

Cảm giác yên bình mùi lúa chín mênh mông

Vương lại cuối mùa còn nồng hương thơm ngát Quê hương trong tôi….

…. là cánh diều phiêu bạt

Mang cả quảng đời thơ ấu thả ước mơ

Là món cá đồng ngày trốn bắt ven bờ

Mùi vị ngọt thơm đợi chờ trong tiềm thức Quê hương trong tôi….

…. làn dân ca trầm ấm

Hòa điệu rì rào man mác rặng tre ngân

Tiếng vọng hồn quê nâng đỡ tuổi thơ hồng

Không vướng bụi trần đong đầy tình của mẹ Quê hương trong tôi….

… là cầu tre lắt lẽo

Đưa bước chân người yên bình giữa gieo neo

Là cọng rơm vàng đốt nên lửa vui reo

Là bản đồng ca tiếng côn trùng réo rắt …. Quê hương trong tôi…

…. là nghĩa tình sâu sắc

Nồng ấm chân thành chia sẻ đỡ nương nhau

Là những con người lam lũ vẫn cần lao

Nụ cười nở tươi….. đón chào ngày quê mới.

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #19

VỀ QUÊ HƯƠNG

Thơ: Quốc Phương Lâu lắm rồi..mới về với quê hương

Và dạo bước trên con đường xưa cũ

Hàng cây vẫn..âm thầm buông tán phủ

Trước cổng chùa..bóng cổ thụ còn in Lâu lắm rồi..mới lại được ngắm nhìn

Ngôi đình cổ..có nghìn năm lịch sử

Ở nơi đó..bao điều trong quá khứ

Mà tuổi thơ..ai cũng giữ riêng mình Lâu lắm rồi..về lại chốn tâm linh

Được gặp gỡ..siết chặt tình thân ái

Những ngày Tết..trên quê hương từng trải

Thật vui lòng..nghe lại khúc dân ca Cũng lâu rồi..kể từ lúc bôn ba

Nay vẫn thấy..quê mình tha thiết thế

Một lời nhắc..cuộc đời dù dâu bể

Quê hương mình..như chẳng thể nào quên.

Quê hương đã cho tôi lớn lên bằng tiếng khóc chào đời, bằng lời ru ầu ơ thiết tha của mẹ. Bằng dòng sữa thơm đã nuôi tôi lớn thành người, Quê Hương nghe mộc mạc giản dị nhưng thật thân quen. Hai tiếng Quê hương trong tôi lại hiện về giống như một bức tranh đầy màu sắc chân phương, thiện mỹ, nhưng để thấu hiểu hết được phải bằng cả trái tim, lẫn tâm hồn. Với tôi Quê hương có một vị trí đặc biệt rất quan trọng dù đi đâu thì Quê hương vẫn trong trái tim tôi, bởi vì Quê hương là chùm khế ngọt, nếu ai không nhớ sẻ không lớn nổi thành người, giống như trong bài hát vậy.

Mỗi người ai cũng có một Quê hương. Nghe thân thương gần gũi làm sao, là nơi in đậm kỷ niệm của tuổi thơ. Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #20

MỘT THOÁNG QUÊ HƯƠNG

Thơ: Trúc Thanh Tôi nợ quê hương

một bài thơ thơm mùi kỷ niệm

Nợ những buổi chiều khua dầm ngắm hoa tím ven sông

Tiền lá đổi mua đầy túi vỏ ốc đồng

Giả bộ thổi cơm trò chơi đóng vai chồng, vai vợ Cái tuổi hồn nhiên chợt ùa về nhớ ơi là nhớ

Thèm canh chua trái bần cùng một mớ cá rô ron

Quê mộc mạc như cha sang sảng tiếng cười giòn

Quê hiền hòa như mẹ vì chồng con tần tảo Dòng sông chở phù sa vị quê hương nồng cái khăn, cái áo

Mồ hôi nhỏ trên đồng nên mặn từng hạt gạo, bát cơm

Cay mắt đàn cò bởi làn khói đốt rơm

Con cá lóc nướng chui bốc mùi thơm thèm không chịu nổi Chiều xuống ven đê, bầy vịt chạy đồng ùa ra sông tha hồ bơi lội

Lũ trẻ chụm đầu chia nhau từng trái ổi, chùm me

Nhớ người xa tủi cây khế sau hè

Chiếc xuồng nhỏ buồn hiu dưới tàn tre lá rụng Tôi của ngày xưa trong đám trẻ nô đùa cười khoe hàm răng sún

Con đường đất nhẵn lì mài thủng cái mo cau

Kẻ ly hương chán cuộc sống ồn ào

Xin trở lại khi nào lòng thấy nhớ.

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #21

LÀNG QUÊ ÊM ĐỀM

Thơ: Phong Sương Nắng chiều đã ngã triền đê

Đoàn người thong thả đi về cùng trâu

Con sông xanh thẳm một màu

Tiếng con cuốc gọi từ đâu vọng về Êm đềm ở xóm làng quê

Màn sương bao phủ đêm về vắng tanh

Trên đồng ngọn lúa còn xanh

Xóm làng êm ả trong lành biết bao Một bày em nhỏ lao xao

Chờ đón bố mẹ ra vào trong sân

Trời tối thì cũng đã gần

Nhà nhà khói bếp trắng ngần bay lên Cảnh quê thật là êm đềm

Đêm về yên tĩnh mà mê mẩn lòng

Ngũ cho một giấc say nồng

Bao nhiêu công việc nhà nông bộn bề Thả vào giấc ngũ say mê

Đến khi tĩnh giấc vọng về trống canh

Mọi người thức dậy thật nhanh

Cơm cà mắn cá ăn nhanh ra đồng Con đò nằm ở bến sông

Hình như nó cũng chờ mong một người

Để rồi vui đón tươi cười

Đò cùng với chủ đưa người sang sông.

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #22

ÔI QUÊ HƯƠNG

Thơ: Toàn Tâm Hòa Ôi quê hương là đồng xanh, trái ngọt

Đất thấm mồ hôi trên những luống cày

Ba lớn lên mùi bùn còn bám gót

Hạt lúa thơm lừng đổi những đắng cay! Ôi quê hương là cánh cò rợp trắng

Ai vẽ bức tranh diễm tuyệt, thanh bình

Cái nghĩa, cái tình nồng nàn sâu lắng

Bình dị nhưng mà quá đỗi lung linh Cho con về đây thấy hình ảnh đó

Có bài học nào gần gũi thế không!?

Từ những bình thường khóm hoa, ngọn cỏ

Cũng đã làm con ghi khắc trong lòng Nơi Ba đã từng chôn nhau cắt rốn

Gió nội hương đồng con thấy yêu không

Giữ cái bình dân để mà làm vốn

Dù sống ở đâu chẳng thẹn với lòng! Bài học quê hương chỉ là như thế

Muối mặn gừng cay, bùi ngọt vô cùng

Khi gặp bạn bè thì con hãy kể

Có một nơi về quá đỗi bao dung!

Thơ Tình Yêu Quê Hương Thắm Thiết #23

Những Bài Thơ Hay Viết Về Cảnh Làng Quê, Quê Hương Tôi

Tổng hợp những bài thơ hay viết về cảnh làng quê, nông thôn nghèo, quê hương của tôi.

Những bài thơ miêu tả vẻ đẹp bức tranh làng quê, nông thôn Việt Nam. Dù đi đâu cũng không bao giờ quên được những hình ảnh thanh bình, êm đềm đó. Và làm sao quên được mối tình ngày xanh gắn liền với tình yêu quê hương..

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG TA GỌI VỀ

Thơ: Hảo Trần

Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi

Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu

Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu

Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về

Chân ngập ngừng lội bước tới triền đê

Đàn bướm nhỏ dập dìu hoa dại tím

Nhớ một thời tuổi thơ nhiều kỷ niệm

Gợi ta về với những giấc mơ xưa

Đồng lúa xanh non ngút ngàn nắng mưa

Đất bạc màu mẹ dày công chăm bón

Khom lưng trên đồng cõng bầu trời trĩu nặng

Úp mặt ruộng sâu góp nhặt hạt thóc rơi

Con biết quê nhà vất vả lắm mẹ ơi

Một nắng hai sương đất cằn đồng hạ

Ướt đẫm giọt mồ hôi đong đầy khoai lúa

Thấm một đời câu muối mặn gừng cay

Quê hương mình bao nỗi nhớ đong đầy

Chiếc áo tơi bốn mùa che mưa nắng

Gió lào thổi cuộc đời thêm gánh nặng

Hạt thóc vàng mẹ đánh đổi thanh xuân

Yêu quê mình ta dạo bước bâng khuâng

Bát nước chè xanh, câu hò ngọt lịm

Giọng nói quê nghe nhọc nhằn thương mến

Ta trở về nghe tiếng gọi quê hương..!

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI

Thơ: Bình Minh

Tôi sinh ra nơi miền quê duyên hải

Đất Hải Phòng mê mải cánh buồm nâu

Biển quê tôi rất đẹp và rất giàu

Hoàng hôn đến với một màu tím biếc

Thời gian trôi theo dòng đời hối tiếc

Bên mái trường ta học Viết ngày xưa

Tháng 5 về mùa phượng đỏ đong đưa

Còn nhớ mãi chiều tắm mưa xóm nhỏ

Có nhiều hôm nắng chưa vờn ngọn cỏ

Cùng bạn bè theo gió thả diều quê

Bao năm rồi trong nức nở tái tê

Tìm ký ức đam mê ngày xưa ấy

Thời gian trôi như một dòng sông chẩy

Xa mất rồi ai tìm thấy được chăng

Nơi quê cũ ơi tình sâu nghĩa nặng

Tuổi thơ nào say đắm của ngày xưa …

BÀI THƠ: TÌNH QUÊ

Thơ: Bình Minh

Nhớ không em thuở ấu thơ ngày ấy

Mình bên nhau khi diều giấy bay cao

Tuổi thơ xưa bên nỗi nhớ cồn cào

Còn mãi mãi đi vào trong kỷ niệm

Thời gian trôi những tháng ngày màu nhiệm

Vẩn vơ hoài còn ẩn hiện trong ta

Dù đi đâu anh vẫn nhớ quê nhà

Nhớ tuổi thơ những chiều tà bóng xế

Quê hương ơi tuổi thơ là như thế

Là chiều tà bóng xế thả diều quê

Bên bạn bè và những nỗi đam mê

Anh nhớ mãi câu thề thời thơ dại

Em đùa anh bao giờ mùa hoa cải

Nở hoa vàng ta phải chuyện trầu cau

Tuổi thơ ơi bên kỷ niệm úa nhàu

Còn nhớ mãi một màu tình quê cũ.

CHIỀU QUÊ Thơ: Chử Văn Hòa

Chiều quê hương lúa thơm nồng

Hoàng hôn trải nắng trên sông ráng chiều

Hồn nhiên thả những cánh diều tuổi thơ

Từng đàn bò bước nhởn nhơ

Đủng đà đủng đỉnh bên bờ tre xanh

Môi trường cuộc sống trong lành

Chiều quê là một bức tranh yên bình.

BÀI THƠ: NHỚ LẮM QUÊ HƯƠNG

Thơ: Huyền Thư

Nhớ làm sao, tiếng võng giữa trưa Hè

Tiếng kẽo kẹt, ôi nghe mà thương lắm

Lời ru mãi, ngàn đời sau vẫn ấm

Mái tranh nghèo, sâu đậm…nghĩa tình xưa

Gió thổi về, theo giọt nắng đong đưa

Mây lướt nhẹ, từng cơn mưa…vội vã

Cau lại thắm, vườn trầu thêm xanh lá

Đã đến mùa, ra cấy mạ….đi thôi ‼

Chân lấm bùn, thân ướt đẫm mồ hôi

Hồn thanh thản, cuộc đời…không lo nghĩ

Đêm khuya vắng, tiếng côn trùng non nỉ

Như dặn lòng, bền bỉ…với thời gian

Những hoàng hôn, mờ nhạt khói sương tan

Dừa soi bóng, trăng vàng….in đáy nước

Quê hương đó, bao giờ ta tìm được

Đến bao giờ, dừng chân bước….tha phương.

BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 1

Thơ: Hoa Chu Van

Đã lâu lắm hôm nay tôi trở lại

Về thăm quê nhớ mãi tuổi ấu thơ

Trên con đường xưa ngày nhỏ mộng mơ

Mà đến nay bây giờ sao nhung nhớ

Gió rung cây rì rào như hơi thở

Nét đẹp quê hương giữ ở trong tim

Bến nước cây đa hồi bé trốn tìm

Tái hiện lại như cuộn phim quá khứ

Nhớ bạn bè xưa cùng bao nét chữ

Ngày ra trường lưu giữ ước mơ xanh

Hè nắng chói chang lưu bút trao dành

Cất giữ mãi giờ đã thành kỷ niệm

Về thăm quê làm lòng ta xao xuyến

Bao nhiêu năm lưu luyến bồi hồi

Mà thời gian lặng lẽ thế cứ trôi

Và tất cả trong tôi còn nhớ mãi

Với quê hương tình yêu dành kết trái

Cho con người mang lại những niềm vui

Bao yêu thương và chia ngọt sẻ bùi

Quê hương đó buồn vui ai cũng nhớ.

BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 2

Thơ: Hoàng Minh Quân

Ai trong đời không gợi nhớ quê hương?

Bao vấn vương những niềm thương trăn trở

Chốn hoang sơ ấu thơ thời lầm lỡ

Vẫn quay đều trong nhịp thở bụi trần gian.

Quê hương là gì trong cơ cảnh lầm than,

Một bức tranh dệt thêu niềm hy vọng?

Dẫu đi xa vẫn nhớ hoài cô đọng

Dấu can qua cơn bĩ cực trăm bề.

Quê hương nào nuôi lớn những đam mê,

Những nhiêu khê những tái tê hoài niệm?

Để hôm nay vững bài ca chiêm nghiệm..

Nốt thăng trầm cho một phút thăng hoa!

BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 3

Thơ: Sinh Hoàng

Quê hương mưa nắng hai mùa

Có dòng sông nhỏ hàng dừa xanh xanh

Quê nghèo vách đất mái tranh

Chiếc xuồng ba lá đêm trăng bến ngoài

Ngọt bùi no đủ sắn khoai

Dẽo thơm hạt gạo nuôi ai nên người

Cây lành trái ngọt xanh tươi

Má hồng môi thắm rạng ngời gái quê

Lúa mùa duyên thắm, tình quê dạt dào

Quê hương hai tiếng ngọt ngào

Quê hương yêu dấu khắc vào trong tim.

BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG NHỚ MÃI TIẾNG GÀ TRƯA

Thơ: Giọt Buồn Không Tên

Quê hương ơi tôi nhớ nguời da diết

Bao năm rồi mãi biền biệt trời xa

Vẩn trong tôi một nỗi nhớ quê nhà

Nhớ lời Mẹ ru thiết tha cánh võng

Tiếng gà trưa sao mãi còn lắng đọng

Hàng cau xanh hoài vọng xoã tóc thề

Cơn gió nào nghe dịu mát chiều quê

Đàn trâu béo bên triền đê nhai cỏ

Dưới bến sông rộn ràng bầy trẻ nhỏ

Tiếng cười vui vang khắp ngõ quê làng

Những mái đầu ngụp lặn dưới nắng chang

Nghe xao động mơn man trên sóng nước

Nhà Mẹ nghèo nép mình bên tán đước

Vệt khói lam tỏa mượt mái tranh chiều

Mẹ gầy gò trong dáng nhỏ liu xiu

Ơ kho quẹt bửa cơm chiều ngon lạ

Tôi lớn lên trong tháng ngày vất vã

Nhớ lời ru nghe thương quá tiếng gà

Nhưng vì nghèo đành phiêu bạt nơi xa

Thân trôi nỗi bôn ba nơi xứ lạ

Mãi trong tôi quê hương là tất cả

Vẩn thiết tha một nổi nhớ quê nhà

Nhớ Mẹ già mòn mõi đợi con xa

Dù mắt mẹ giờ chỉ là đêm tối

Quê hương ơi con nợ lời xin lỗi

Con sẽ về đừng giận dỗi Mẹ ơi.!

BÀI THƠ: LÀNG QUÊ TÔI

Thơ: Nguyễn Quang Định

Chiều nhạt nắng làng quê mát rượi

Hàng cây xanh gió thổi rì rào

Trên đồng có một chú trâu

Đang mải cúi đầu… gặm ngọn cỏ xanh.

Mái nhà tranh… bên bờ nương ruộng

Hàng cây che bóng xuống quanh nhà

Thu về muôn tiếng chim ca

Câu hò điệu ví đậm đà tình quê.

Đã lâu lắm chưa về thăm lại

Nhớ xóm làng cùng mái nhà tranh

Nhớ cha nhớ mẹ sinh thành

Bà con bè bạn xung quanh xóm nghèo.

Tôi cứ mãi chạy theo cuộc sống

Lo đi tìm ước mộng tương lai

Cũng mong sẽ tới một ngày

Về quê gặp gỡ bắt tay mọi người.

ĐỒNG DAO QUÊ HƯƠNG

Thơ: Bằng Lăng Tím

Ta tìm về nghe câu hát đồng dao

Con đò nhỏ cắm sào nơi bến đợi

Thu đã mãn thêm một mùa gặt mới

Tình quê hương vời vợi nhớ trong lòng

Cò gọi đàn nghiêng cánh vỗ triền sông

Từng con sóng bềnh bồng xô nhè nhẹ

Bao kỷ niệm môt thời ta thơ bé

Tiếng mẹ yêu khe khẽ hát ru hời

Lũ mục đồng ngày mải miết rong chơi

Đêm đốt lửa sáng trời thi hát hội

Nhạc rộn rã tưng bừng vui suốt tối

Sáo ngân vang ai thổi lúc bổng trầm

Ta tìm về nghe lại khúc thanh âm

Trâu gõ mõ lặng thầm nhai cỏ mật

Hương lúa thoảng thấm tình yêu của đất

Bài đồng dao mãi hát đến bây giờ.

THƠ LỤC BÁT: QUÊ NHÀ

Thơ: Chung Mai

Quê nhà biết mấy thân thương

Bến sông thửa ruộng con đường đã qua

Vui đùa cùng bạn trong ta trải dài…

Đàn trâu lững thững bước ngoài bờ đê

Cỏ non thích thú mải mê gặm hoài

Đống rơm từng sợi vàng dai

Mẹ gà lục cục trống choai bới mồi

Nhiếp con ngơ ngác xem thôi

Diều hâu liệng mãi thấy mồi sà ngay

Trẻ con cũng thích nơi này

Trốn tìm đuổi bắt mê say cả chiều

Mẹ nhìn mấy đứa mắng yêu :

Cởi trần rặm lắm ngứa nhiều đấy nghe

Kẽo cà kẽo kẹt rặng tre gió lùa

Góc vườn khóm mía lá khua xạc xào

Đông về cái lạnh hanh hao

Co ro buốt giá chạm vào ổ rơm

Sắn khoai độn lẫn hạt cơm

Vẫn ngon vẫn dẻo vẫn thơm đến giờ

Ước gì là mãi dại khờ trẻ con

Ước gì ta mãi mãi còn bé thôi .

Những Bài Thơ 8 Chữ Về Quê Hương, Làng Quê, Biển Đảo

Có những bài Thơ 8 chữ về quê hương, làng quê, biển đảo nào hay nhỉ?

Những bài Thơ 8 chữ về quê hương, làng quê, biển đảo

Top Những bài Thơ 8 chữ về biển đảo 1 :Tiếng biển

Vợ yêu ơi em có nghe tiếng biển Lúc gầm vang lúc rì rào tha thiết Những ngày này trong mỗi người dân Việt Tiếng biển cuộn trào, tiếng biển sục sôi…

Cuối tuần về quê cho anh nhắn đôi lời Thưa với cha và thắp hương khấn mẹ Anh vẫn vững vàng nơi biển đảo xa xôi…

Em hãy đưa điện thoại kề gần nôi Để con chúng mình nghe tiếng của biển khơi Anh không thể ẵm bồng ru con ngủ Gửi tiếng biển về yên giấc con thôi…

Em có nghe tiếng biển trong lòng người Tiếng của hòa bình tiếng hạnh phúc vui tươi Nhưng tàu giặc mà tấn công bờ cõi Tiếng biển hiền hòa sẽ hóa tiếng ngư lôi…

Biển xanh yên lành đâu muốn máu đỏ rơi Đảo nhỏ yêu thương chỉ mong tiếng biển cười Đón bình minh mỗi ban mai ngày mới Tiếng biển đêm về như tiếng mẹ à ơi…

Anh biết đất liền đang lo lắng khôn nguôi Đâu riêng vợ yêu mà hàng triệu triệu người Hướng về phía Đông lặng nghe tiếng biển Mong bình yên cho tàu cá ra khơi…

Vợ yêu ơi…anh phải đi trực rồi Phút chào nhau nhau tiếng biển bỗng mặn môi Gọi để vợ nghe tiếng biển… tiếng yêu đời…

Bài thơ với nỗi niềm anh lính biển xa quê gửi về nơi hậu phương của tổ quốc,vì nhiệm vụ mà phải quên thân mình để trấn giữ nơi đầu sóng ngọn gió của tổ quốc cùng tình yêu hi sinh cao cả to lớn mà gia đình đã dành cho anh để yên tâm công tác

Thơ 8 chữ về biển đảo 2:Tổ quốc nơi đầu sóng

Thêm một ngày trên quần đảo Trường Sa Biển tĩnh lặng mà lòng người rất động Sắp bão giông không còn cơn gió lộng Cơn bão lòng cuồn cuộn phía Trường Sa.

Thêm một ngày trên vùng biển của ta Thềm lục địa lại oằn lên đau nhói Ngàn năm xưa ông cha đi mở cõi Phía chân trời, xương cốt gửi Hoàng Sa.

Ngoài khơi xa vẫn lởn vởn bóng ma Loài lang sói đói mồi nên thèm khát Bao cơn sóng dập dồn xô Đá Lát Song Tử vững vàng, Nam Yết vẫy Sơn Ca.

Có đất nước nào như Tổ Quốc ta Lịch sử cha ông bốn ngàn năm bất khuất Trong gian khó vẫn gồng lên giữ đất Đất nước loé lên hình tia chớp ngang trời.

Các con mẹ vật lộn giữa biển khơi Ngăn sóng dữ đè lên thềm lục địa Con quái vật khổng lồ kia sắp sửa Hút máu người trên thân mẹ Việt Nam.

Từ Cà Mau liền dải tới Nam Quan Mẹ Việt Nam vẫn chưa tròn giấc ngủ Đất cha ông không nguôi ngày đoàn tụ Đứa con Hoàng Sa lưu lạc trở về.

Một ngày buồn sao thấy dài lê thê Biển tĩnh lặng mà lòng người rất động Đã bao lần khiến kẻ thù vỡ mộng Trong lòng người từng đợt sóng trào dâng.

Khu vực biển đông các quần đảo đang là điểm nóng nhất hiện nay về tranh chấp lãnh thổ.Bài thơ là nỗi khó nhọc ,lo sợ và lòng dũng cảm của những người lính đang sống mỗi một ngày với ý chí thép và lòng cảnh giác cao độ

Chọn lọc bài Thơ 8 chữ về biển đảo 3:Tổ quốc nhìn từ biển

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa Ngàn năm trước con theo cha xuống biển Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc Các con nằm thao thức phía Trường Sơn Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa Trong hồn người có ngọn sóng nào không Minh họa: Văn Nguyễn Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo Lạc Long cha nay chưa thấy trở về Lời cha dặn phải giữ từng thước đất Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ Thương Hòn Mê bão tố phía âm u Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích Những đau thương trận mạc đã qua rồi Bao dáng núi còn mang hình góa phụ Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa Đã mười lần giặc đến tự biển Đông Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả Những chàng trai ra đảo đã quên mình Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước (*) Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi​

Bài thơ như một lời tuyên ngôn độc lập sống mãi với chủ quyền biển đảo của chúng ta,từ xưa đên nay mọi thế hệ cha ông dân tộc ta đã sống và bảo vệ mãnh đất này mang trên đó là dấu tích của con dân việt kẻ thù sẽ không bao giờ có thể khuất phục được

Những bài Thơ biển đảo 4:Tổ quốc ở trường sa

Các con đứng như tượng đài quyết tử Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra Dòng máu Việt chảy trong hồn người Việt Đang bồn chồn thao thức với Trường Sa Khi hy sinh ở đảo đá Gạc Ma Họ đã lấy ngực mình làm lá chắn Để một lần Tổ quốc được sinh ra Máu của họ thấm vào lòng biển thẳm Cờ Tổ quốc phất lên trong mưa đạn Phút cuối cùng đảo đá hóa biên cương Họ đã lấy thân mình làm cột mốc Chặn quân thù trên biển đảo quê hương Họ đã hóa cánh chim muôn dặm sóng Hướng về nơi đất mẹ vẫn mong chờ Nếu mẹ gặp cánh chim về từ biển Con đấy mà, mẹ đã nhận ra chưa! Có nơi nào như Đất nước chúng ta Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ Khi giặc đến vạn người con quyết tử Cho một lần Tổ quốc được sinh ra Biển mùa này sóng dữ phía Hoàng Sa Các con mẹ vẫn ngày đêm bám biển Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta Như máu ấm trong màu cờ nước Việt Biển Tổ quốc đang cần người giữ biển Máu ngư dân trên sóng lại chan hòa Máu của họ ngân bài ca giữ nước Để một lần Tổ quốc được sinh ra Việt Nam ơi! dưới bão táp mưa sa Người thắp sáng một niềm tin bền bỉ Những giếng dầu trụ vững giữa khơi xa Dầu là máu thắp trên thềm lục địa Sớm mai này nắng ấm ở Trường Sa Tiếng gà gáy bình yên trên ngực đảo Tiếng trẻ nhỏ đến trường nơi sóng bão Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra

Bài thơ truyền lửa mạnh mẽ đến mọi con dân nước Việt về truyền thống dựng nước và giữ nước của nhân dân ta ,chỉ cần có bóng giặc hay tổ quốc lâm nguy truyền thống ấy lại hừng hực khí thế

Thơ 8 chữ hay nhất về biển đảo 5:Nếu em về thăm đảo tôi

Ngàn trùng xa sóng vỗ về thủ thỉ Tiếng côn trùng rủ rỉ với sầu bi Nơi đảo xa cùng nỗi nhớ phân kỳ Ngày em đến những gì bên kỷ niệm

Người lính đảo luôn sẵn lòng cần kiệm Ghi tạc lòng những hoài niệm dấu yêu Hải âu bay cảnh đảo lúc trời chiều Tuy buồn vắng nhưng thấy nhiều hứng khởi

Ngày em đến chúng tôi mừng hấp hởi Đảo đón chào người lính cởi niềm riêng Em đến rồi với hòn đảo thiêng liêng Bờ cát trắng cũng nằm nghiêng nghênh đón

Nơi đảo xa anh có đèn đom đóm Soi bước đường mừng em đến thăm anh Mong biển trời mai mãi ngát màu xanh Để ra về nhành San Hô anh tặng

Tình anh lính đảo xa luôn thầm lặng Nhớ thương nhiều yên ắng những nặng thương Mong bình yên trên khắp mọi nẻo đường

​Thơ 8 chữ về tình yêu biển đảo 6:Thư tình người lính biển

Nhớ không em những ngày anh xa vắng Em đợi chờ như đón nắng mùa đông Nơi hậu phương em chung thủy mặn nồng Muốn gửi tặng má hồng ra phương ấy

Sóng vẫn đấy vẫn xô bờ cát vậy Nỗi nhớ người đưa đẩy bóng thời gian Nghe đâu đây những cơn gió đại ngàn Anh xin gửi những tiếng đàn ân ái

Hải âu bay sóng bạc đầu hoang hoải Ở quê nhà em khắc khoải chờ mong Những ái ân vẫn thầm gọi bên lòng

Dù tuyến đầu gian nan anh không ngại Dù trong lòng trống trải rất cô đơn Mong một mai để được thấy em hờn Niềm hạnh phúc như tiếng đờn anh tặng.

Bài thơ tình yêu cao cả của chàng lính biển,như một bức thư tình lãng mạng dành tặng cho người yêu nơi hậu phương vẫn một lòng một dạ thủy chung son sắt chờ người yêu nơi tiền tuyến trở về

Những bài Thơ 8 chữ về biển đảo hay ý nghĩa 7:Thư tình người lính biển

Nghe em hát Biển của ta đẹp lắm Nặng nghĩa tình rất đằm thắm Trường Sa Có người bảo: chúng tôi lắm…anh à Nhưng tình em vẫn đậm đà với Biển

Ở nơi ấy bão giông luôn hiện diện Thêm kẻ thù luôn gây biến cuồng phong Sẻ chia anh những khao khát đáy lòng Nhiều cảm xúc thật thanh trong dào dạt

Sóng rì rào anh tưởng như lời hát Bởi trong anh chẳng phai nhạt tình em Nơi Biển xa bao nỗi nhớ khát thèm Về đất mẹ đã có em hậu thuẫn

Biển ru anh biết bao ngày vương vấn Tiếng hát em xua hết giận để thương Hoàng Sa, Trường Sa Tổ quốc vượng trường Để Biển mãi hòa đời thường người lính

Vẫn chung tình chứ không hề phỉnh nịnh Yêu Biển rồi em chẳng sợ bão giông Biển yêu nhiều, em trau chuốt má hồng Để đón nhận một khoảng không riêng biệt

Biển xanh ơi! Hãy vẹn tròn danh tiết Giữ tình em ta cùng viết lời ca Không xa đâu… ơi biển, đảo Trường Sa Em vẫn mãi giữ mặn mà anh ạ

Anh gói gọn một tình yêu sắt đá Của em trao chẳng nghiêng ngả phiêu du Biển của ta không bóng dáng quân thù Em sẽ hát trọn lời ru Biển lặng.

Biển đảo nếu nghe qua lời ca câu hát vốn sẽ rất yên bình nhưng đối với những người lính phải sống và đối mặt hằng ngày nơi đó mới nhận ra hết mọi hiểm nguy.Chỉ có tình yêu đối với những người thân thương mới là động lực to lớn gửi đến các người lính nơi đảo xa

Những bài Thơ hay 8 chữ về quê hương 8:Nơi tôi sinh ra

Nơi tôi sinh tây ninh làng quê nhỏ Không ồn ào náo nhiệt quá ai ơi Những con đường mòn lối bước chân đi Người qua lại ngược xuôi lặng lẽ .

Nơi tôi sinh tây ninh làng quê .nhỏ Từng con người đều thấy rất thân quen Phiên chợ thành ồn ã buổi chiều hoen Đêm đèn sáng thả hồn theo làn gió .

Nơi tôi sinh con phố ngắn và hẹp Thường rộn rã những buổi sáng ,chiều hôm Hàng quán mọc lổn nhổn lấn ra đường Người lao động quen ngửi mùi khói bụi .

Nơi tôi sinh con ngõ thật là nhỏ Chỉ dài chừng hai chục bước chân Ngõ thì thấp nhà lại phải cao lên. Để tránh bị lụt mỗi mùa mưa bão tới .

Nơi tôi sinh con ngõ thật là nhỏ 7,8 gia đình hoà thuận sống bên nhau Người lao động nghèo chủ yếu là chân tay . Sống giản dị giàu tình thương đồng loại .

nhà tôi ở nơi bình dị đó đấy………..

Ai cũng sẽ có quê hương ,nơi mà ta đã sinh ra và lớn lên nơi ấy sẽ là noi đẹp nhất thế giới này như chính những gì mà ta biết về những con người ở nơi ấy ,như những kỷ niệm đã theo ta suốt những năm tháng đầu đời

Tổng hơp bài Thơ 8 chữ về quê hương, làng quê 9:Trở lại quê hương

Tôi trở về một chiều hanh hao nắng Dấu gót hài lấm tấm bụi đường xa Đem lòng yêu ngọn Ấn với sông Trà Nỗi xa quê vẫn mãi hoài thấp thỏm Quê hương tôi nép bên dòng sông nhỏ Mái nhà gianh khép bóng những hàng tre Khói chiều lam rải xuống lối đi về Gió nội đồng thơm lừng hương mái rạ Làng tôi ở ruộng vườn xanh bát ngát Nhà ông bà có mấy ngọn dừa cao Hoa ngũ hương xanh đỏ khắp bờ rào Đằng sau nhà hố bom bì bõm vịt Làng tôi ở mỗi chiều khi gió vít Sáo vi vu no gió những cánh diều Đám trai làng thủ thỉ chuyện tình yêu Làng bên kia có cô nàng xinh lắm Làng tôi ở cạnh bên bờ xóm biển Thuyền thúng chài trôi nổi khắp ven khơi Nghe thoáng qua đâu đó tiếng ru hời Giữa những hàng phi lao cần mẫn ấy Tôi nằm đây nơi bờ đê ngày cũ Mãi miết nhìn đàn chim mải miết bay Mùi mặn nồng lồng ngực khiến hồn say Đàn chiền chiện, cánh bướm vàng, tiếng nghé Tôi nằm đây nhớ về ngày xưa cũ Thời trẻ thơ bắt ốc với lội đồng Đến mai này liệu biết có còn không? Mai xa quê sẽ đau lòng lữ thứ…

Bài thơ là hình ảnh những người con xa quê tìm trở về nơi chốn cũ sau bao năm trời xa cách bài thơ miêu tả hình ảnh quê hương chân chất mộc mạc mà bình dị hình ảnh quen thuộc có ấn tượng đặc biệt trong lòng con người .

Thơ ý nghĩa 8 chữ về quê hương, làng quê 10:Quê hương tôi

Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng. Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi? Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi! Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy Bầy chim non bơi lội trên sông Tôi giơ tay ôm nước vào lòng Sông mở nước ôm tôi vào dạ Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển Vẫn trở về lưu luyến bên sông Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam” Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc Tôi nhớ cả những người không quen biết… Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy Hình ảnh con sông quê mát rượi Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông Tình Bắc Nam chung chảy một dòng Không ghành thác nào ngăn cản được Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước Tôi sẽ về sông nước của quê hương Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

Bài thơ thể hiện sâu sắc hình ảnh quê hương được hiện lên trong từng câu chữ của bài thơ thể hiện tình yêu sâu sắc với quê hương dù cho có khoảng cách về thời gian và khoảng cách địa lý xa xôi thế nào cũng sẽ không ngăn được tình cảm yêu quê hương

​Những bài Thơ chọn lọc 8 chữ về quê hương 11:Quê hương

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới Nước bao vây cách biển nữa ngày sông Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng Rướn thân trằng bao la thâu góp gió. Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ Khắp dân làng tấp nập đón ghe về Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe Những con cá tươi non thân bạc trắng Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng Khắp thân người nồng thở vị xa xăm Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ. Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá

Những bài Thơ 8 chữ về quê hương, làng quê hay nhất 12:Xa quê hương

Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về

Chân ngập ngừng lội bước tới triền đê Đàn bướm nhỏ dập dìu hoa dại tím Nhớ một thời tuổi thơ nhiều kỷ niệm Gợi ta về với những giấc mơ xưa

Đồng lúa xanh non ngút ngàn nắng mưa Đất bạc màu mẹ dày công chăm bón Khom lưng trên đồng cõng bầu trời trĩu nặng Úp mặt ruộng sâu góp nhặt hạt thóc rơi

Con biết quê nhà vất vả lắm mẹ ơi Một nắng hai sương đất cằn đồng hạ Ướt đẫm giọt mồ hôi đong đầy khoai lúa Thấm một đời câu muối mặn gừng cay

Quê hương mình bao nỗi nhớ đong đầy Chiếc áo tơi bốn mùa che mưa nắng Gió lào thổi cuộc đời thêm gánh nặng Hạt thóc vàng mẹ đánh đổi thanh xuân

Yêu quê mình ta dạo bước bâng khuâng Bát nước chè xanh, câu hò ngọt lịm Giọng nói quê nghe nhọc nhằn thương mến Ta trở về nghe tiếng gọi quê hương..!

Thơ 8 chữ quê hương, làng quê 13:Quê hương tuổi thơ tôi

Tôi sinh ra nơi miền quê duyên hải Đất Hải Phòng mê mải cánh buồm nâu Biển quê tôi rất đẹp và rất giàu Hoàng hôn đến với một màu tím biếc

Thời gian trôi theo dòng đời hối tiếc Bên mái trường ta học Viết ngày xưa Tháng 5 về mùa phượng đỏ đong đưa Còn nhớ mãi chiều tắm mưa xóm nhỏ

Có nhiều hôm nắng chưa vờn ngọn cỏ Cùng bạn bè theo gió thả diều quê Bao năm rồi trong nức nở tái tê Tìm ký ức đam mê ngày xưa ấy

Thời gian trôi như một dòng sông chẩy Xa mất rồi ai tìm thấy được chăng Nơi quê cũ ơi tình sâu nghĩa nặng Tuổi thơ nào say đắm của ngày xưa …

Những bài Thơ 8 chữ về quê hương, làng quê cảm động 14 :Tình quê

Nhớ không em thuở ấu thơ ngày ấy Mình bên nhau khi diều giấy bay cao Tuổi thơ xưa bên nỗi nhớ cồn cào Còn mãi mãi đi vào trong kỷ niệm

Thời gian trôi những tháng ngày màu nhiệm Vẩn vơ hoài còn ẩn hiện trong ta Dù đi đâu anh vẫn nhớ quê nhà Nhớ tuổi thơ những chiều tà bóng xế

Quê hương ơi tuổi thơ là như thế Là chiều tà bóng xế thả diều quê Bên bạn bè và những nỗi đam mê Anh nhớ mãi câu thề thời thơ dại

Em đùa anh bao giờ mùa hoa cải Nở hoa vàng ta phải chuyện trầu cau Tuổi thơ ơi bên kỷ niệm úa nhàu Còn nhớ mãi một màu tình quê cũ.

Thơ 8 chữ về nỗi nhớ quê hương, làng quê, 15:Nhớ lắm quê hương

Nhớ làm sao, tiếng võng giữa trưa Hè Tiếng kẽo kẹt, ôi nghe mà thương lắm Lời ru mãi, ngàn đời sau vẫn ấm Mái tranh nghèo, sâu đậm…nghĩa tình xưa

Gió thổi về, theo giọt nắng đong đưa Mây lướt nhẹ, từng cơn mưa…vội vã Cau lại thắm, vườn trầu thêm xanh lá Đã đến mùa, ra cấy mạ….đi thôi ‼

Chân lấm bùn, thân ướt đẫm mồ hôi Hồn thanh thản, cuộc đời…không lo nghĩ Đêm khuya vắng, tiếng côn trùng non nỉ Như dặn lòng, bền bỉ…với thời gian

Những hoàng hôn, mờ nhạt khói sương tan Dừa soi bóng, trăng vàng….in đáy nước Quê hương đó, bao giờ ta tìm được Đến bao giờ, dừng chân bước….tha phương.

Nhớ làm sao, tiếng võng giữa trưa HèTiếng kẽo kẹt, ôi nghe mà thương lắmLời ru mãi, ngàn đời sau vẫn ấmMái tranh nghèo, sâu đậm…nghĩa tình xưaGió thổi về, theo giọt nắng đong đưaMây lướt nhẹ, từng cơn mưa…vội vãCau lại thắm, vườn trầu thêm xanh láĐã đến mùa, ra cấy mạ….đi thôi ‼Chân lấm bùn, thân ướt đẫm mồ hôiHồn thanh thản, cuộc đời…không lo nghĩĐêm khuya vắng, tiếng côn trùng non nỉNhư dặn lòng, bền bỉ…với thời gianNhững hoàng hôn, mờ nhạt khói sương tanDừa soi bóng, trăng vàng….in đáy nướcQuê hương đó, bao giờ ta tìm đượcĐến bao giờ, dừng chân bước….tha phương.

Vforum đã sưu tầm cho bạn đọc Tổng hợp Những bài Thơ 8 chữ về quê hương, làng quê, biển đảo hay nhất mong rằng các tác phẩm sẽ giúp cho hình ảnh đất nước Viêt Nam ngày càng tươi đẹp hơn.

Tình Yêu Biển Đảo Quê Hương

“Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình bằng tiếng sóng Hoàng Sa, Trường Sa dội vào ghềnh đá”. Có thể nói, từ bao đời nay biển đảo quê hương luôn là một phần máu thịt không thể tách rời trong tim mỗi người dân đất Việt. Biển đảo chính là một món quà vô giá mà thiên nhiên ưu đãi, lịch sử hào hùng trao tặng chúng ta. Chính trên vùng mênh mông đại dương bao la, nơi cột mốc chủ quyền sừng sững như chứng nhân của lịch sử đầy “máu và hoa” , luôn có những con người vẫn ngày đêm canh giữ cho quê hương giấc ngủ yên bình. Chính tại nơi đầu sóng ngọn gió luôn có lá cờ Tổ quốc tung bay đó là nơi những trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, của đông đảo các thế hệ Việt Nam hướng về với lòng thành kính, yêu thương và biết ơn vô hạn. Vì một lý do rất đơn giản: Đây là quê hương chúng ta.

Thế hệ trẻ chúng tôi được may mắn sinh ra trên đất nước bình yên, sạch bóng quân thù, được tự hào về những trang sử vàng quá khứ hào hùng, bi tráng, được hưởng một niềm ưu ái “Thưở còn thơ ngày hai buổi đến trường/ Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ” (Đỗ Trung Quân). Chúng tôi được lắng nghe lời non sông vọng về qua những trang sách: “Lãnh thổ Việt Nam là một khối thống nhất và toàn vẹn bao gồm vùng đất, vùng biển và vùng trời. Nước ta có đường bờ biển dài 3260 km, cong hình chữ S, chạy từ thị xã Móng Cái (Quảng Ninh) ở phía Bắc đến thị xã Hà Tiên (Kiên Giang) ở phía Tây Nam… Nước ta có hơn 4000 hòn đảo lớn nhỏ, phần lớn là các đảo ven bờ và có hai quần đảo ở ngoài khơi xa trên biển Đông là quần đảo Hoàng Sa (thuộc thành phố Đà Nẵng) và quần đảo Trường Sa (thuộc tỉnh Khánh Hòa). Theo quan niệm mới về chủ quyền quốc gia thì vùng biển Việt Nam có diện tích khoảng 1 triệu km2 ở biển Đông. Biển Đông đối với nước ta là một hướng chiến lược quan trọng trong công cuộc xây dựng, phát triển kinh tế và bảo vệ đất nước. Các đảo và quần đảo tạo thành hệ thống tiền tiêu bảo vệ đất liền, hệ thống căn cứ để nước ta tiến ra biển và đại dương trong thời đại mới, khai thác có hiệu quả các nguồn lợi vùng biển, hải đảo, thềm lục địa. Việc khẳng định chủ quyền của nước ta đối với các đảo và quần đảo có ý nghĩa là cơ sở để khẳng định chủ quyền của nước ta với vùng biển và thềm lục địa quanh đảo”. (trích SGK Địa lý lớp 12)

Qua các bài học lịch sử, địa lí hàng ngày, ý thức về độc lập, chủ quyền và tự hào dân tộc lớn dần lên trong mỗi học sinh. Biển đảo là một phần máu thịt của Tổ quốc, vì vậy có muôn vàn trái tim ngày đêm hướng về biển đảo, dành tình yêu cho những người lính biển cùng các chiến sĩ, các lực lượng ngày đêm bảo vệ chủ quyền biển đảo nước nhà. Người dân Việt Nam đều hướng về biển bằng một tình yêu chung thủy. Đó là niềm tự hào, say mê trước vẻ đẹp của những bãi cát dài, làn sóng biếc, vịnh đảo nên thơ. Biển đẹp dịu dàng như từng lớp sóng âm thầm xô bờ đến khi sóng bào mòn đá lúc nào không hay. Chúng tôi cảm ơn thiên nhiên ưu ái đã ban tặng nơi đây một nét diễm lệ, giàu có về tài nguyên thiên nhiên. Ngư trường rộng lớn, nguồn nhiên liệu dưới lòng biển nhiều, phong cảnh đẹp, con người hòa đồng,… đem đến cho ta nguồn lợi rất lớn. Di tích lịch sử Nhà tù Côn Đảo đang ngày đêm đón những lượt tàu ra biển để hồi tưởng lại một thời huy hoàng cũng chính là một thắng cảnh đẹp của biển đảo quê hương. Đặc sản tỏi Lý Sơn- thứ quà quí kết tinh tinh hoa đất trời và sự cần cù, chịu khó của con người lao động đang dần vượt ngàn hải lý, xuất khẩu tới những đất nước xa xôi, khẳng định thương hiệu hàng Việt trên trường quốc tế. Hơn hết, “Trường Sa-Hoàng Sa là của Việt Nam”- là dáng hình xứ sở. Những người dân bám đất, bám đảo, chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt, thiếu thốn lắm nhưng hạnh phúc nhiều với suy nghĩ:”Đảo là nhà, biển cả là quê hương”. Tôi cảm phục trước những bức tượng đài sống của những người chiến sĩ hải quân, đầu đội mũ, tay vác súng đứng canh giữ biển. Giữ đảo chính là đang bảo vệ quê hương mình. Mang trên vai trọng trách bảo vệ quê hương đất nước chính là niềm tự hào của các chiến sĩ hải quân. . Bác Hồ đã từng căn dặn : “Ngày xưa ta có đêm, có rừng. Ngày nay ta có ngày,có trời, có biển. Bờ biển nước ta dài, tươi đẹp.Ta phải biết giữ gìn và phát huy nó”. Mỗi người thể hiện tình yêu nước, yêu biển – đảo khác nhau nhưng với tất cả đều thể hiện tình cảm mãnh liệt ấy bằng nhiệt huyết của trái tim và lòng nhân ái. Hãy yêu nước bằng một trái tim nóng, cái đầu lạnh và những hành động thực tiễn góp phần bảo vệ biển đảo như: Học tập nâng cao trình độ nhận thức về mọi mặt, hiểu biết sâu sắc về truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc để tìm ra phương thức bảo vệ chủ quyền một cách hữu hiệu; Xây dựng, củng cố lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc, ý chí tự lập tự cường, nâng cao ý thức bảo vệ tổ quốc; Tích cực học tập kiến thức quốc phòng, an ninh, sẵn sàng nhận và hoàn thành các nhiệm vụ quốc phòng; Tích cực tham gia các phong trào của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, phong trào mùa hè xanh, phong trào thanh niên tình nguyện hướng đến vùng sâu, vùng xa, biên giới hải đảo.

Học sinh trường THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam thường xuyên được giáo dục ý thức bảo vệ biển đảo của tổ quốc. Chúng tôi đã có rất nhiều hoạt động sinh động hướng về biển đảo. Ngày 19/05/2014, các học sinh lớp 12 trước khi ra trường đã tổ chức xếp thành hình bản đồ Việt Nam với những lá cờ đỏ sao vàng trên tay nhuộm đỏ khu vực chính của sân trường.

Học sinh Trường chuyên Hà Nội – Amsterdam xếp hình tổ quốc

Ngay sau hoạt động xếp hình đất nước, các thầy cô giáo cùng các học sinh của Ams đã tổ chức hoạt động quyên góp với thông điệp “Quyết tâm sẵn sàng vì biển đảo thân yêu của Tổ quốc”.

Hoạt động từ thiện từ ngày 2/4-3/4/2024 vừa qua tại đảo Vạn Gia – đảo tiền tiêu của Tổ quốc, các thầy cô giáo trường HN-Ams đã trao quà cho các hộ dân nghèo, học sinh khó khăn, giao lưu với đồn biên phòng trên xã đảo là hoạt động thường niên ý nghĩa, góp phần chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống, mang lại những niềm vui, hi vọng cho các em học sinh vùng sâu, vùng xa có nhiều thiếu thốn trong học tập và điều kiện sống và bà con nghèo trên xã đảo.

Những chuyến đi như thế này không chỉ là sự kiện hưởng ứng lời kêu gọi của Công đoàn Giáo dục Việt Nam, Sở Giáo dục & Đào tạo Hà Nội về hỗ trợ giáo dục miền núi, vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn, mà cũng thể hiện tình yêu, nhiệt huyết và hành động thiết thực của thầy trò THPT Chuyên Hà Nội- Amsterdam, chúng tôi luôn hướng về biển đảo quê hương với nhận thức đúng đắn và tình cảm chân thành.

Là một học sinh trường Ams, bạn và tôi- chúng ta hãy trở thành một tuyên truyền viên giúp mọi người cùng hiểu, cùng nhau giữ gìn biển đảo biên cương của Tổ quốc. Những Amsers trẻ hãy cống hiến nhiệt tình, sáng tạo góp phần để Việt Nam trở thành quốc gia “mạnh về biển và giàu lên từ biển”.

Nguồn bài viết:

WEBSITE Trường THPT Chuyên Hà Nội-AMSTERDAM

Cảm Nhận Bức Tranh Làng Quê Qua Bài Thơ “Quê Hương” Của Tế Hanh

Cảm nhận bức tranh làng quê qua bài thơ “Quê Hương” của Tế Hanh

Có lẽ tình yêu quê hương là 1 thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao quý đối với mỗi 1 người. Và với Tế Hanh cũng vậy quê hương luôn là nguồn cảm xúc dạt dào trong cuộc đời viết văn của ông để rồi ông viết lên bài thơ quê hương như 1 món quà dành tặng cho quê hương yêu dấu của mình. Bài thơ được ra đời năm 1939 khi ông xa quê nhớ nhà với 1 cảm xúc trong sáng, 1 tình yêu quê hương tha thiết đã vẽ lên 1 bức tranh lao động đầy sinh động, khỏe khoắn của người dân miền biển nơi đây.

Mở đầu bài thơ là lời giới thiệu về quê hương của tác giả với 1 cách rất tự nhiên, giản dị và ngắn gọn nhưng cũng không kém phần tha thiết, bồi hồi: ‘ Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới- Nước bao vây cách biển nửa ngày sông’. Có lẽ quê hương trong tâm trí của mỗi 1 con người Việt Nam là mái đình, là giếng nước, là canh rau muống với cà dầm tương. Nhưng còn đối với Tế Hanh thì quê hương trong ông là 1 làng chài ven biển với con sông Trà Bông uốn khúc lượn quanh. Lời giới thiệu như ngân lên 1 cảm xúc tự hào, 1 nỗi nhớ khôn nguôi của tác giả đối với quê hương mình. Đối với ông thì đó cũng là 1 làng chài nghèo như bao làng khác nhưng khi xa quê thì tác giả lại nhớ đến quặn lòng và ông nhớ nhất là khung cảnh: ‘ Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng- Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá’. Một buổi lao động của người dân làng chài nơi đây bắt đầu bằng 1 buổi sớm mai, khi có nắng hồng của bình minh, khi bầu trời cao rộng trong xanh, khi có gió nhè nhẹ. Đây quả là 1 khung cảnh đẹp, 1 không gian cao rộng, 1 buổi ra khơi lý tưởng báo hiệu 1 ngày lao động đầy hứa hẹn. Trong khung cảnh đó hiện lên hình ảnh những chàng trai khỏe khoắn, mạnh mẽ đang bơi thuyền để ra khơi đánh cá. Nổi bật giữa không gian đó chính là hình ảnh những con thuyền đang băng mình vượt lên phía trước dưới những bàn tay chèo lái khỏe khoắn của người dân làng chài: ‘ Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã- Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang ‘. Bằng biện pháp so sánh chiếc thuyền như con tuấn mã và 1 loạt các động từ hăng, phăng, vượt như vẽ lên cho ta thấy hình ảnh 1 con thuyền dũng mãnh, khỏe khoắn đang băng mình ra khơi. Phải chăng đó cũng chính là cái sức sống, cái khí thế đầy tự tin, kiêu hãnh của người dân làng chài nơi đây. Nhưng đẹp hơn cả là hình ảnh cánh buồm trắng no gió đưa con thuyền vượt lên phía trước được tác giả so sánh hết sức độc đáo và bất ngờ: ‘ Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng- Rướn thân trắng bao la thâu góp gió’. Hai câu thơ trên đã vẽ ra 1 hình ảnh thật đẹp – đó là hình ảnh những cánh buồm cứ nối nhau để giương to để đẩy con thuyền đi xa. Dường như cánh buồm là hình ảnh rất gần gũi, quen thuộc nhưng nay bỗng trở nên lớn lao, thơ mộng vô cùng. Và nhà thơ cảm thấy đó chính là biệu tưởng của hồn làng nên đã dồn hết tình cảm của mình vào ngòi bút để vừa vẽ ra cái hình, vừa thể hiện cái hồn của cánh buồm. So sánh không chỉ đơn thuần làm cho sự việc miêu tả thêm cụ thể mà còn mang 1 vẻ đẹp bay bổng chứa đựng ý nghĩa lớn lao. Nhà thơ đã đem so sánh hình ảnh cánh buồm- 1 vật hữu hình với hình ảnh mảnh hồn làng – 1 khái niệm trừu tượng thì quả là 1 sự so sánh độc đáo và sáng tạo. Vậy mảnh hồn làng là gì? Đó chính là những truyền thống quý báu và bao đức tính cần cù, chăm chỉ của người dân làng chài nơi đây. Bằng biện pháp so sánh hết sức độc đáo nhà thơ đã khiến cho cánh buồm cũng trở nên thật có hồn, thật thiêng liêng và xúc động biết bao. Cánh buồm không chỉ giương to để đưa con thuyền vượt lên phía trước mà còn rướn thân trắng bao la thâu góp gió. bằng động từ rướn rất mạnh mẽ và hình ảnh rướn thân trắng cũng rất gợi cảm, khuyến rũ đã gợi lên sự trong sáng, vẻ đẹp thuần khiết của cánh buồm cũng như của mảnh hồn làng. Không chỉ vậy mà cánh buồm còn rướn thân trắng để bao la thâu góp gió với đại dương, với biển cả. Câu thơ như thể hiện khát vọng chinh phục tự nhiên, chinh phục đại dương bao la của những con người vùng miền biển.

8 câu thơ đầu tác giả đã vẽ ra hình ảnh đoàn thuyền ra khơi đánh bằng bút pháp rất lãng mạn thì 8 câu thơ sau khi đoàn thuyền đánh cá trở về thì ông lại thực tả đến từng chi tiết:

Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ

Khắp dân làng tấp nập đón ghe về

Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe

Những con cá tươi ngon thân bạc trắng

Bằng các tính từ ồn ào, tấp nập như gợi ra 1 khung cảnh háo hức, nhộn nhịp của người dân nơi đây đang đón con thuyền trở về khơi. Đọc những câu thơ ta tưởng như được sống giữa cái khung cảnh đông vui ấy, được nghe những lời cảm tạ rất mực chân thành của người dân làng chài đến trời đất đã sóng yên biển lặng để đoàn thuyền đánh cá an toàn trở về. Trên những chiếc ghe thì chứa đầy ắp những con cá tươi ngon thân bạc trắng nhìn trông thật thích mắt. Niềm vui của Tế Hanh khi đón đoàn thuyền đánh cá trở về bừng lên trong cái không khí tấp nập ấy rồi lại lắng xuống trước hình ảnh của những chàng thanh niên – những người dân miền biển: ‘ Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng- Cả thân hình nồng thở vị xa xăm’. Sau 1 chuyến đi biển vất vả không hề có dấu hiệu của sự vất vả, mệt mỏi. Biển đêm không làm con người sợ hãi và yếu đuối. ‘ làn da ngăm rám nắng’ là làn da đặc trưng của con người nơi đây, vốn đã trải qua dầu dãi nắng mưa nay ánh lên sự rắn rỏi, mạnh mẽ. Bước xuống đất liền từ con thuyền chòng chành cập bến các anh như những chàng Thạch Sanh vùng biển với thân hình nồn thở vị xa xăm. Không chỉ làn da mà còn từ ánh mắt, bước đi và cả thân hình đều nồng thở vị mặn mòi của biển. Vậy vị xa xăm là gì? Phải chăng đó chính là hương vị của phương xa, là nắng là gió của biển hay đó còn là hơi thở của đại dương nữa..xa xăm vốn là cảm nhận của thị giác chỉ sự xa xôi, mơ hồ nay lại được kết hợp với từ ngữ chỉ xúc giác’vị’ khiến câu thơ thật tinh tế. Trong từ nồng thở còn như ẩn chứa 1 sức mạnh dồi dào đã được tôi rèn từ lâu trong tâm hồn để từ làn da, ánh mắt, nụ cười…. đều sáng bừng sự sống.

Nguồn: chúng tôi

Cập nhật thông tin chi tiết về 1001 Bài Thơ Quê Hương, Tình Yêu Làng Quê & Nỗi Nhớ trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!