Xu Hướng 2/2023 # 1001 Bài Thơ Mồ Côi, Xót Thương Những Em Bé Lang Thang, Cơ Nhỡ # Top 9 View | Kovit.edu.vn

Xu Hướng 2/2023 # 1001 Bài Thơ Mồ Côi, Xót Thương Những Em Bé Lang Thang, Cơ Nhỡ # Top 9 View

Bạn đang xem bài viết 1001 Bài Thơ Mồ Côi, Xót Thương Những Em Bé Lang Thang, Cơ Nhỡ được cập nhật mới nhất trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

(iini.net) Tổng hợp những bài thơ hay, cảm động viết về những em bé mồ côi, xót thương cho những em bé lang thang, cơ nhỡ..

Nước mắt tôi đã từng rơi khi nhìn thấynhững đứa trẻ lang thang cơ nhỡ trên vỉa hè để kiếm sống. Hình ảnh ấy cứ in sâu vào tâm trí như một sự ám ảnh, nhất là khi nhìn thấy những đứa trẻ khác có một cuộc sống no đủ và hạnh phúc, tôi lại càng thấy chạnh lòng hơn khi so sánh chúng với nhau.

Mồ côi, đó là một sự thiệt thòi quá lớn đối với những đứa trẻ. Thiếu đi vòng tay yêu thương của cha mẹ, thiếu lời ru ngọt ngào, một câu nói nựng, một cử chỉ chăm sóc dù là nhỏ nhất….tất cả những điều ấy lẽ ra chúng đều được hưởng trọn vẹn, vậy mà……

Nhìn những ánh mắt ngây thơ, những nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt còn non nớt của những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ mà thấy nhói lòng. Ở cái lứa tuổi ấy, lẽ ra chúng chỉ việc vui chơi, được đến trường cùng bè bạn, được hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ…. Thế nhưng chúng phải kiếm sống qua ngày, lang thang khắp chốn, bữa ăn là những thứ thừa thãi mà người ta đem cho hoặc chúng phải tự lao động để kiếm ăn. Ngay cả giấc ngủ cũng chỉ là màn trời chiếu đất…. Có lẽ trong những giấc ngủ ấy, chúng cũng thường mơ thấy một gia đình hạnh phúc, những khao khát được như bao đứa trẻ khác, và cũng thầm gọi “Ba ơi, Mẹ ơi !”…..

Cảm thông trước những hoàn cảnh éo le đó, đã có rất nhiều tác giả không cầm được lòng mà viết nên những vần thơ đầy ý nghĩa, mang đậm tính nhân văn sâu sắc. Chùm thơ sau đây nói về những đứa trẻ mồ côi, xót thương những em bé lang thang cơ nhỡ chính là sự minh chứng cho những điều đó.

BÀI THƠ: MỒ CÔI

Thơ: Sarika Nguyễn

Nhìn cuộc sống muôn màu vạn vẻ Giữa chợ đời con trẻ lầm than Sầu đông vạn mối cơ hàn Lòng đau dạ xót chứa chan lệ buồn

Nơi cuối bể em luôn tha thiết Chẳng gia đình giờ biết làm sao Áo phong rách cũ phai màu Đông chiều giá rét nhìn đau đớn lòng

Em mong được một vòng tay ấm Có cha yêu mẹ ẵm vui đùa Ngắm bình minh sáng say sưa Tay cầm chong chóng gió lùa thổi quay

Bỗng phút chốc buồn cay khóe mắt* Giấc mơ hồng vụt tắt còn đâu Bước chân lẳng lặng âu sầu Thương em khóc tủi dòng châu lại trào.

BÀI THƠ: PHẬN MỒ CÔI

Thơ: Văn Tiếp

Thân con khi mới sinh ra Thiếu đi dáng mẹ, bóng cha chẳng còn Người ta ai cũng khinh con Nói con không mẹ, chẳng còn người thân

Ai ai cũng chẳng muốn gần Ăn xin xó chợ, ngủ gần bờ mương Lang thang trên khắp nẻo đường Giữa đêm đói rét chẳng đường nào đi

Nhói lòng lệ đẫm hoen mi Hỏi rằng con có tội gì mẹ ơi? Sao mẹ lại nỡ đánh rơi Để con còm cõi, kiếp người mồ côi

Con mong một tiếng cha ơi! Bây giờ cha vẫn ở nơi chốn nào? Đời này con sẽ ra sao Khi con đói rét cha nào có hay

Ăn xin nhịn đói bao ngày Dầm sương dãi nắng bao ngày lang thang Phận đời con lắm trái ngang Đời này sao quá phũ phàng mẹ ơi!

Đau lòng số kiếp mồ côi Giữa đêm con khóc bùi ngùi sót xa Người ta có mẹ có cha Tình cha, nghĩa mẹ bao la ấm nồng

Còn con quạnh quẽo giữa đông Một bát cơm nóng còn không một lần Gió đông lạnh buốt đôi chân Con đây cần lắm. Con cần tình thương!

BÀI THƠ: THÂN PHẬN MỒ CÔI

Thơ: Quý Phương

Thân mồ côi lắm gian nan Tuổi thơ cơ cực lầm than giữa đời Buồn lòng nghe tiếng ầu ơi Tưởng rằng tiếng Mẹ cất lời ru con

Lạc loài như cánh chim non Giữa trời giông bão không còn sức bay Bên hiên nhà vắng chiều nay Nhặt nhạnh mẩu bánh lắt lay qua ngày

Trời cao sao nỡ đọa đày Cướp đi cả tuổi thơ ngây con khờ Mưu sinh lầm lũi bơ vơ Tương lai tăm tối đang chờ ngày mai

Ánh nhìn khinh miệt mỉa mai Người đời cay nghiệt biết ai thương tình Tự thân phấn đấu riêng mình Cơm thừa canh cặn sân đình công viên

Tuổi thơ cơ cực ưu phiền Nhìn lên những kẻ lắm tiền em mơ Chợ đời cạm bẫy từng giờ Con đường phía trước bụi mờ phủ chân.

BÀI THƠ: KIẾP MỒ CÔI

Thơ: Hải Đậu

Em ơi hãy ngủ cho muồi Cùng chị lê bước ngược xuôi “kiếm tiền”! Mấy hôm mưa gió triền miên Em lại khát sữa khóc đêm liên hồi!

Suốt đêm cứ thế chị ngồi Thay mẹ ru ngủ, vỗ về như xưa Nào đâu có võng để đưa Bàn tay khô buốt, tiếng ru nghẹn lời!

Cha mẹ đã ra đi rồi Khi em vừa mới chào đời gần năm! Nhà hoang tối đến em nằm Ngày thì ngõ ngách xin ăn, tối về!

Nhớ mẹ nước mắt đầm đìa Gọi mãi chẳng thấy cha về … cha ơi! Thương em chỉ biết kêu Trời! Cuộc đời bất hạnh, mai rồi ra sao …

Gục người trong giấc chiêm bao Vui mừng nhìn thấy mẹ cha trở về Ôm con lòng dạ não nề Tiếng ru của mẹ ngày xưa đây rồi

Hôn con nước mắt tuôn rơi Cha mẹ có tội với đời hai con Nhìn hai đứa trẻ héo mòn Nước mắt chảy ngược, nhói lòng cha yêu

Trần gian quả thật trớ trêu Sinh ra đã phải sống đời phong ba Con hãy bước theo mẹ cha Về nơi xa thẳm cả nhà đoàn viên!?

Có cha, có mẹ ở bên Cuộc sống con sẽ đời đời bình yên!? Nghe em khóc thét … giật mình Tỉnh giấc mới biết là mình mê man …

Em ơi hãy ngủ cho ngoan Để chị chợp mắt sáng còn bế em Cùng chị trên con đường mòn Cầu người qua lại … mở lòng từ bi!

THƠ MỒ CÔI: TÔI ĐÃ THẤY Thơ: Trần Văn Nghệ

Tôi đã thấy bao nhiêu số phận Phải hàng ngày lận đận kiếm ăn Thiếu từng miếng nước tấm chăn Cửa nhà không có phải nằm phơi sương.

Bao kẻ khó nằm đường xó chợ Áo rách này chẳng đỡ mùa đông Biết rằng đau đớn chất chồng Đói cơm, tình nghĩa chẳng hồng sẻ chia.

Tôi đã thấy những thìa cháo loãng Bố thí nơi cảnh vãng người lai Hay là ngoài cổng Phật Đài Cũng không xóa được kiếp tai đoạ đầy.

Tôi thấy kẻ ăn mày đường phố Vẫn hàng ngày vận đổ mưu sinh Thương thay cho những sinh linh Chát chua phận số, nghèo tình, đớn đau.

Tôi đã thấy sắc màu cuộc sống Nơi xa hoa như mộng như mơ Còn đây em bé bơ vơ Nhặt ăn từng chút cơm thừa người qua.

Nhìn cảnh ấy ai mà chẳng xót Trong dòng đời nào lọt mắt ai Vậy mà cuộc sống đan cài Tình thâm máu đỏ nào ai trông chờ?

THƠ MỒ CÔI: XÓT THƯƠNG Thơ: Trần Văn Nghệ

Giữa phố xá đông vui trẩy hội Bé ngồi kia thấy tội, lòng đau Cuộc sống đầy đủ sắc màu Mà sao chết lạnh để sầu đời em.

Thân bé bỏng lấm lem sắp ngất Giữa phố phường đất chật người đông Bao nhiêu những trái tim hồng Ngày ngày qua lại sao không thấy gì?

Bé ngồi đó như vì sao lạc Hay tình người đen bạc hơn vôi? Mặc cho mưa nắng dập vùi Mỏng manh sự sống ngậm ngùi xót xa…

THƠ MỒ CÔI: NƯỚC MẮT LÚC NỮA ĐÊM Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mẹ mất thời con còn tuổi nằm nôi Cha cũng bỏ cuộc đời đi với ngoại Giữa trần gian con lạc loài rét đói Áo che thân phải gọi đến xóm làng.

Chưa biết gì đầu lai láng khăn tang Còn đỏ hỏn…không họ hàng côi cút Lúc ốm đau…cứ thuốc vào xót ruột Bởi dạ không có chút sữa cháo thừa.

Bao ngày dài chân lê giữa nắng mưa Nhờ nước lả cơm thừa nuôi con sống Lệ không rơi,mà thành dòng cô đọng Hồn miên man bay bỗng giữa đất trời.

Suốt cuộc đời thân gởi khặp mọi nơi Đêm buông xuổng một lời con gọi Mẹ Đêm dù khuya hãy nhẹ nhàng thật khẽ Nằm hôn như…ngày bé…mới lọt lòng.

THƠ MỒ CÔI: MẸ VÀ QUÊ HƯƠNG Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Nhìn cánh đồng lúa trỉu nặng đầy bông Nhưng nước mắt làm lòng con xót quá Nhớ ngày xưa quanh nhà nhiều rơm rạ Mẹ gánh gồng chất đống đã mười năm.

Giờ rừng hoang Mẹ nằm đó lặng thầm Không chăn chiếu đêm tối tăm buốt giá Con lang thang kiếp không nhà buồn bã Bốn phương trời xứ lạ chẳng người thân.

Đời không Cha luôn lận đận trăm phần Thiếu tình Mẹ tấm thân không đủ sống Bao nhiêu năm bềnh bồng ôm ác mộng Trăng dần tàn…hồn bay bổng tìm nhau.

Thấy quê hương lúa vàng óng một màu Nhớ thương Mẹ lòng đớn đau quặn thắt Đêm chiêm bao con choàng tay ôm chặt Sợ dương gian âm cảnh cắt chia đường.

THƠ MỒ CÔI: GỌI KHẼ MẸ HIỀN Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Bao năm rồi con vẫn mãi lang thang Bấy nhiêu lượt nhìn lá vàng rơi xuống Kiếp mồ côi đời gian truân sầu muộn Quá đớn đau lệ cũng muốn cạn dòng.

Đêm đêm về một bóng vẫn chờ mong Đời không Mẹ đói lòng chăn gối thiếu Bước hẩm hiu sớm chiều ai thấu hiểu Thân nổi trôi cam chịu kiếp không nhà.

Áo rách mòn chắp vá giữa phong ba Thèm hơi ấm đậm đà hương của Mẹ Tiếng yêu thương con nghe từ tấm bé Giờ thầm mong chỉ gọi khẽ một lần.

Tháng ngày dài lận đận giữa phù vân Ôm cay đắng ngàn phần đau đớn quá Hoàng hôn buông còn bôn ba đất lạ Chân liêu xiêu đang gục ngã giữa đời.

THƠ MỒ CÔI: CƠN KHÁT ĐẮNG LÒNG Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Qua mấy mùa cây vàng lá trước sân Bên lối nhỏ khóc thầm con kiếm Mẹ Nhìn không gian mùa Hè trôi lặng lẽ Để lại Thu! giọt nắng nhẹ hanh vàng.

Con bây giờ năm tháng vẫn lang thang Lấy nước mắt ngập tràn nuôi khôn lớn Đêm chiêm bao mãi chập chờn ghê rợn Hồn đi hoang! đùa giỡn với bóng mình.

Hiu hắt buồn nhìn bóng Mẹ lặng thinh Rồi nước mắt mặc tình tuôn nhiều quá Bước ngẫn ngơ…dưới Trăng tà…xứ lạ Lòng bâng khuâng bởi đêm đã sắp tàn.

Kiếp không nhà tối sáng bước đi hoang Đời không Mẹ lắm phủ phàng chua chát Tìm miếng cơm thân lang thang lưu lạc Miệng cháy khô cơn khát đến đắng lòng.

THƠ LỤC BÁT: THÂN PHẬN MỒ CÔI Thơ: Hồng Hoa

Thương thay cho mái đầu xanh Mẹ Cha mất sớm nên đành nỗi trôi Cơn mưa vội trút xuống đời Thân em ướt sũng chẳng nơi nào về.

Gió lùa lạnh buốt tái tê Không người qua lại tứ bề quạnh hiu Bụng đau cơn đói thì nhiều Sáng giờ chưa có bao nhiêu hạt vào.

Tay run…mặt mũi xanh xao Cúi đầu gắng chịu lệ trào khóe mi Ngẩn ngơ…em vội thầm thì Đời sinh ra Bé làm chi thêm buồn.

Màn đêm cũng đã dần buông Mà nghe chua xót lách luồn vào tim Không gian tỉnh lặng im lìm Thân còn non nớt như chim lạc bầy.

Ai ơi…góp sức chung tay Kẻ nhiều người ít hằng ngày giúp em Dù cho không được êm đềm Cũng làm đủ ấm những đêm không nhà.

Ai mang em đến với cuộc đời này ? Để nếm trải đắng cay và bất hạnh Để em tự hỏi lòng trong cô quạnh Ai ban em.. bất hạnh.. cuộc đời này?

Chân vô hồn trong một buổi sớm mai Bụng trống rỗng.. biết cùng ai san sẻ Thưa cô chú… cho con vài bạc lẻ Lạy ông bà… thương giùm trẻ mồ côi.

Dám nghĩ gì chuyện mơ ước xa xôi Miếng bánh, nắm xôi cũng xong rồi một bữa Ly nước dư… trong ngày hè đổ lửa Bát cơm thừa… lót dạ giữa mùa đông.

Riêng một điều duy nhất em ước mong Có Mẹ, có Cha cũng như bao người khác Dẫu đời sống có nghèo hèn, rách nát Cơm, muối, dưa cà mộc mạc.. thế mà vui.

Ước một lần được gọi tiếng “Cha ơi! “ Một lần thôi.. nhìn nụ cười của Mẹ Để thắp sáng lại tâm hồn thơ trẻ Nhỏ nhoi thế mà.. có lẽ.. cũng là không.

Gió nuôi em… từ những đêm đông Nắng hạ dạy… gắng gồng mà sống tiếp Khi mệt nhoài lăn đùng ra ngủ thiếp Trong mơ vẫn còn..tha thiết gọi…. Mẹ ơi!..

THƠ MỒ CÔI: LÊNH ĐÊNH Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Con ngã gục…giữa chiều Thu lá đổ Giọt sầu rơi, trên nấm mộ Mẹ hiền Nỗi nhớ về…ẩn hiện mãi triền miên Làm nước mắt ôm phiền ru con thiếp.

Lê đôi chân miệt mài nhưng chẳng kịp Dù chao nghiêng cố bước tiếp giữa đời Thương cuộc đời trôi nổi…phận mồ côi Ngày thổn thức…đêm bồi hồi nhớ Mẹ.

Con đã khổ…. từ khi…còn tấm bé Lời ru đau…như xé nát không gian Đời không Cha chan chứa lệ hai hàng Nhưng mất Mẹ còn gian nan gấp bội.

Thượng đế hởi! Cuộc đời sao tăm tối Thân bơ vơ bước trôi nổi gập ghềnh Như con thuyền không bến cứ lênh đênh Rồi ôm sóng bồng bềnh trong giông bão.

THƠ MỒ CÔI: ĐÊM KHÔNG MẸ Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mẹ mất rồi con sống kiếp lang thang Đêm thiếu ngủ bởi màn trời chiếu đất Năm tháng trôi theo áo cơm tấc bật Sống đau thương lây lất giữa chợ đời.

Mẹ không còn thân trẻ gởi khắp nơi Chiếc áo rách thấy trời không ai vá Tình thương yêu đậm đà hơn tất cả Đường con đi không Mẹ ngã lăn dài.

Sống một mình khờ dại chốn trần ai Lê từng bước miệt mài chân đã mỏi Kiếp mồ côi nhớ thương hoài réo gọi Mẹ hiền ơi! con khắc khoải giữa đời.

Đêm xuống rồi ngồi đứng đợi Mẹ ơi Năm canh thức giữa trời đâu có ngủ Đông buốt giá biết tìm đâu chốn ngụ Lòng xót xa bởi không đủ ấm nồng.

Thế gian hỡi sao nhiều những cảnh Lỡ nhìn rồi mà chạnh lòng đau Thấy em sớm phải cơ cầu Biết cha biết mẹ ở đâu mà tìm ?

Tuổi còn nhỏ em tin ai được Ai giúp cho điều ước được thành ? Mong rằng ở cái tuổi xanh Có cha có mẹ em dành tình thương

Nơi nhộn nhịp phố phường rộn rã Một em thơ đói dạ nhiều hôm Thìa muôi em xúc vô mồm Nhìn mà thấy xót cho hồn trẻ thơ

Sao người lớn thờ ơ con trẻ Bởi em vì chẳng mẹ không cha Mái hiên góc chợ là nhà Đói nhiều, no ít… xót xa cảnh này!

Xin hãy mở vòng tay nhân ái Giúp em thơ thấy lại nụ cười Hỡi cha hỡi mẹ bé ơi Đừng gieo chi những cảnh đời trái ngang

Con có mẹ đàng hoàng tươm tất Con mồ côi hành khất mười phương Co ro, đói rét trăm đường Chắc em thèm lắm…. tình thương mẹ hiền !

Thấy hình ảnh bùi ngùi tấc dạ Những mảnh đời còn quá bi thương Người phung phí vứt ra đường Kẻ thì lượm nhặt miếng vương dư thừa

Nhớ lại lúc khi xưa nghèo khó Trong giấc mơ ước có cơm ngon Ngày ăn bột luộc bí non Độn thêm khoai sắn vẫn còn đói meo

Thương lắm những trẻ nghèo vất vưỡng Giống như mình hình tượng ngày xưa Thèm thuồng chiếc bánh mẫu dưa Thỏa lòng cơn đói sao vừa ai ơi.

Giờ vẫn vướng kiếp đời khốn khó Chỉ xót xa bày tỏ nghĩ suy Ước mong xã hội sống vì Tình thương đồng loại những khi khốn cùng

Bỏ chút ít mình chung tay vớt Đừng lạnh lùng lạt nhợt nghĩa nhân Khoản dư ta hãy chia phần Khi nghèo với họ vạn lần quý cao.

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 01XÓT XA Thơ: Trần Anh Kiệt

Nhìn thấy cảnh dạ đau lòng xót Ai thương tình chia bớt nỗi đau Em thơ vừa mấy tuổi đầu Thế gian mù mịt về đâu kiếp người

Đau lắm nổi thói đời nghiệt ngã Xướng vui gì vất vả chẳng no Mẹ cha lặn lội thân cò Sáng trên nương rẫy chiều lo chạy đồng

Mùa đông lạnh thân không đủ ấm Nơi tựa đầu một tấm chiếu manh Bữa cơm chẳng có chén sành Ngồi chìa ra đất ăn nhanh trong nồi

Tuổi đến trường cũng thôi nghĩ đến Bạn vui đùa chỉ lén nhìn qua Mái hiên mượn tạm làm nhà Ngày qua năm đến chỉ là thế thôi.

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 02NỖI LÒNG CON TRẺ…! Thơ: Chàng Khờ Thủy Chung

Con ra đời đã không biết mặt cha Kỷ vật cuối đó chính là di ảnh Trên bàn thờ với ông bà bên cạnh Con tủi hờn thân phận đứa mồ côi…!

Nhìn bạn bè cùng cha mẹ đùa chơi Con thiếu cha thấy cuộc đời bất hạnh Quay chân bước con gục đầu lảng tránh Không giám nhìn sợ thêm nữa xót xa…!

Rồi lớn lên không trọn vẹn mái nhà Cha mất sớm con hóa ra côi cút Đường đời bước có đôi khi hẫng hụt Bên mộ cha chỉ biết khóc lặng thầm…!

Nỗi đau này con giữ kín trong tâm Nhiều lúc ước được cha cầm tay dắt Được yêu thương được cha hôn vào mặt Và chở che rồi khuyên nhủ dỗ dành…!

Con dại khờ nuôi hy vọng mong manh Dù con biết nó nào thành hiện thực Chỉ mong trời thương như tình Ngưu Chức Để mỗi năm con được gặp một lần…!

Cha đi rồi như cát bụi phù vân Nào hay biết nơi dương trần con trẻ Vẫn dại khờ nuôi ước mơ nhỏ bé Là trong mơ được bập bẹ bên cha…!

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 03TÌNH NGƯỜI Thơ: Thu Hà

Bạn nghĩ gì khi nhìn bức ảnh không ? Hai đứa trẻ, một màu hồng, một tối Gặp nhau đây giữa dòng đời chật chội Tấm chân tình như gió thổi vào tim !

Bạn biết không đâu phải dễ kiếm tìm Những phẩm chất, niềm tin trong cuộc sống Ở ngoài kia biển, trời cao, xa, rộng Nhưng tìm người biết đồng cảm khó thay.

Hãy nhìn đi hai thân bé nhỏ này Với ánh mắt có làm lay động bạn ? Quà nhỏ thôi nhưng tình là vô hạn Đâu giống đồ mua bán ở ngoài kia.

Nếu ngày mai bắt gặp bạn có chìa Bàn tay đón rồi sẻ chia như thế ? Bài thơ này chỉ là câu chuyện kể Nhưng bức hình thể hiện tính nhân văn.

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 04EM LÀ AI ???….. Thơ: Thu Hà

Em là ai giữa cuộc đời giông gió Tấm thân gầy đã biết tỏ cùng ai Bước chân đi trên khắp nẻo đường dài Cơm áo thiếu vẫn miệt mài em sống….

Có biết không giữa biển người rất rộng Em một mình gồng gánh những lo toan Rằng đêm nay giấc ngủ có an toàn ? Ai ôm ấp giữa màn đêm lạnh giá ?

Rồi ngày mai thiếu cơm em đói lả Ai thương tình chia cả những miếng ăn ? Tuổi thơ ngây chịu bao nỗi nhọc nhằn Ai thấu hiểu giọt lệ lăn trên má ?

Cùng tuổi em người ta đang hối hả Mải ăn chơi biết vất vả gì đâu Là em đây nào dám ước sang giàu Và hạnh phúc là niềm đau thầm lặng…..

Tuổi thơ ngây em dãi dầu mưa nắng Và tâm hồn trong trắng sớm nặng mang Là ai kia khiến em phải lỡ làng ? Một kiếp sống với muôn vàn khốn khó..

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 05MỒ CÔI Thơ: Quý Phương

Con mồ côi từ khi còn rất nhỏ Giữa chợ đời vất vả tự mưu sinh Kiếm miếng ăn lay lắt tủi phận mình Manh áo rách lạnh lùng ai ủ ấm?

Con thèm khát một vòng tay ấm áp Một nụ hôn nhẹ phớt ở trên đầu Bảo con rằng ăn chóng lớn mai sau Học thật giỏi trở thành người tài đức

Lại tủi lòng mắt con ngân nấn nước Chỉ là mơ con biết chỉ là mơ Lê bước chân bỏng rát bước thẫn thờ Con đói lắm Mẹ ơi con đói lắm

Có nhiều khi trong mơ là vực thẳm Con thét gào gọi Mẹ ở nơi đâu Cha là ai sao mưa nắng dãi dầu Hai người chẳng biết con đang tồn tại

Mamh áo mỏng ngoài kia sương gió trải Con mồ côi lay lất giữa chợ đời Nhặt của người từng mẩu bánh vụn rơi Trào nước mắt khóc đời con bạc phước.

(Còn cập nhật…)

Nỗi Niềm Của Người Thầy Tàn Tật Với Những Học Trò Cơ Nhỡ

Nỗi niềm của người thầy tàn tật với những học trò cơ nhỡ

Một bài thơ mới được viết từ một người thầy tàn tật nhưng vượt lên số phận để hạnh phúc, để cống hiến cho đời. Bài thơ chia sẻ nỗi niềm với chính những học sinh của mình – những đứa bé cơ nhỡ trong ngôi trường đặc biệt đã làm xúc động lòng người.

Về tác giả bài thơ

Thơ Ngọc Lâm tên thật là Nguyễn Văn Lâm, sinh ngày 19/05/1985, quê quán: Thành Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa. Hiện thường trú tại: Làng May Mắn số 38D, Đường 18B, Khu phố 22, Phường Bình hưng hòa A, Q. Bình Tân, TP. HCM. Cha mẹ làm nghề nông. Nhà có 4 chị em. Lâm là con thứ 2.

Năm 2004 khi đang là sinh viên sư phạm năm nhất trường sư phạm Bình Phước. Lâm đã bị gặp tai nạn chấn thương gãy cột sống cổ (C3-C4), do bị tổn thương tủy sống nặng nên đã bị liệt tứ chi (liệt cả tay chân) nên phải dừng học.

Ngôi trường “Làng May Mắn” là ngôi trường từ thiện do cô TIM ANLINE người Thụy Sĩ xây dựng năm 2012, nhận dạy miễn phí cho các em con nhà nghèo, mồ côi, lang thang cơ nhỡ từ lớp 1 đến lớp 5. Ngôi trường “Làng May mắn”Hiện nay thầy giáo Lâm phải ngồi xe lăn, 2 chân liệt hoàn toàn, 2 tay yếu, 2 bàn tay không thể cầm nắm và phải dùng nẹp hỗ trợ để sử dụng máy tính và dạy học.

Thầy giáo Lâm đã cưới vợ được hơn 10 tháng (23/12/2018.). Người bạn đời của Lâm là một cô gái bình thường quê ở Bình Đại, Bến Tre. Hai ngừoi  quen nhau qua facebook bằng những vần thơ và trải qua 5 năm yêu nhau để đi tới hôn nhân. Hiện nay vợ chồng thầy giáo Lâm đang sống trong một căn hộ nhỏ thuê ở trong Làng May Mắn ở quận Bình Tân, TP. HCM.

Bài thơ về các học trò cơ nhỡ 

NỖI NIỀM NGƯỜI THẦY(Viết về những học trò của tôi tại trường “Làng May Mắn”)

Làm Thầy trên chiếc xe lănBiết là vất vả khó khăn cũng liềuBởi vì cuộc sống tình yêuLại thêm thương học trò nhiều ai ơiThầy Lâm trong phòng Tin họcThương các em ở muôn nơiMiền Tây, Nam, Bắc, Trung rồi vùng caoNhà nghèo khốn khó biết baoMiếng ăn không đủ làm sao học hành

Mẹ cha bỏ xứ lên thànhMưu sinh kiếm sống chẳng đành xa conCác em nheo nhóc lon tonTheo chân cha mẹ mỏi mòn kiếm ăn

Em thì bán số quanh nămEm thì bán bút, bông tăm đêm ngàyEm thì đi lượm ve chaiEm thì rửa chén xin vài bữa cơm

Nhiều em còn khổ thân hơnMồ côi cha mẹ cô đơn không nhàCó em sống với ông bàTháng ngày lay lắt thật là đáng thươngThương yêu học trò như những đứa con mìnhCó em cha mẹ đôi đườngLy hôn chia biệt mỗi phương một ngườiĐể con sống cảnh chơi vơiThiếu tình cha mẹ lệ rơi tủi buồn

Có em theo mẹ đi buônBán rong nắng cháy mưa tuôn hao gầyCó em nay đó mai đâyCùng cha phiêu bạt chân mây cuối trời

Thương làm sao những phận đờiTuổi thơ dữ dội nụ cười còn đâuNhớ khi đến lớp lần đầuCác em thân thiện bên nhau học cùngMong nụ cười trở lại với các emThầy cô ai cũng vui mừngMong trò học giỏi không ngừng tiến xaMai thành người tốt tài baGóp phần xây dựng nước nhà đẹp hơn..

23/09/2019

BigSchool: Nhiều bài thơ của thầy Lâm (đôi khi thầy còn dùng bút danh Hàn Phong Vũ) đã được phổ nhạc, xin mời các bạn thưởng thức thêm một ca khúc “Không thể là phế nhân” qua video có nhiều hình ảnh về thầy: 

Và video sau đây là một số bài thơ của thầy Lâm do Ngọc Sang thể hiện:

Xin chúc thầy Lâm với nghị lực mạnh mẽ, với tình cảm đậm sâu với vợ, với học trò luôn hạnh phúc trong cuộc sống và có thểm nhiều bài thơ hay.

Cuối cùng, xin chia sẻ với các bạn, đặc biệt với các thầy cô giáo tình yêu nghề của thầy Lâm chia sẻ qua bài thơ: 

TÔI YÊU NGHỀ DẠY HỌC

Người ta thường bảo tôi rằngCái nghề dạy học chẳng bằng ai đâuTháng ngày thao thức đêm thâuĐồng lương ít ỏi sang giàu làm sao

Mặc người ta nói thế nàoTôi yêu bục giảng dẫu bao nhọc nhằnDù cho đời sống khó khănVẫn luôn gắn bó tháng năm miệt mài

Tôi yêu lắm những sớm maiCác em đến lớp nghe bài hăng sayCùng chơi, cùng học cả ngàyChăm ngoan thương bạn kính thầy yêu cô

Tôi yêu nghề lái đưa đòTháng năm tiễn biệt bao trò đi xaKhi buồn ngồi hát khúc caNhẹ nhàng Bụi Phấn thật là đẹp tươi

Tôi yêu sự nghiệp trồng người Yêu bao ánh mắt tiếng cười học sinh Những giờ lên lớp thấy mìnhLòng vui và sống yêu tin cuộc đời

Làm nghề dạy học ai ơiChữ Tâm chẳng thể nhất thời lãng quênDốc lòng dạy dỗ các emMong trò học giỏi lớn lên thành tài…

Giáo Án Lớp Nhỡ Lĩnh Vực Phát Triển Ngôn Ngữ Thơ: Em Yêu Nhà Em

– Luật chơi: Phải tìm về đúng nhà của mình.

– Cách chơi: Cô có 2 ngôi nhà 1 chấm tròn và 2 chấm tròn, cô sẽ phát cho mỗi bạn một thẻ số 1 và 2. Khi nhạc bật lên chúng mình cầm thẻ số trên tay vừa đi vừa hát, khi có hiệu lệnh “về nhà, về nhà” thì bạn nào cầm thẻ số 1 chạy về ngôi nhà có 1 chấm tròn, bạn cầm thẻ số 2 chạy về ngôi nhà có 2 chấm tròn. Các con đã hiểu rõ luật chơi và cách chơi chưa?

– Cô cháu mình vừa chơi trò chơi gì?

– Cô thấy bạn nào chơi cũng giỏi cũng ngoan, thế chúng mình có muốn chơi trò chơi này nữa không?

– Bạn nào kể cho cô và các bạn cùng biết về ngôi nhà của mình nào?

– Các con ạ mỗi chúng ta ai, ai cũng có một ngôi nhà chúng ta đều rất yêu quý ngôi nhà đó, và trong ngôi nhà đó có các thành viên trong gia đình trong gia đình, mọi người yêu thương đùm bọc và chia sẻ với nhau. Cô biết có một bài thơ rất hay kể về tình cảm của một bạn nhỏ rất yêu quý ngôi nhà của mình, để biết tình cảm đó được thể hiện như thế nào cô mời các con lắng nghe cô đọc bài thơ “Em yêu nhà em” của tác giả Đoàn Thị Lam Luyến.

– Giảng nội dung: Bài thơ với âm điệu nhẹ nhàng tha thiết miêu tả một ngôi nhà ở nông thôn rất đẹp, có khung cảnh rất đáng yêu, vừa đầm ấm thân thương . Bên thềm có tiếng chim hót líu lo, sân nhà vang tiếng gà cục tác, cây cối gần gũi tươi tốt, quanh nhà thoang thoảng hương thơm nhẹ nhàng của hoa sen và tiếng kêu của những con vật gần gũi với tuổi thơ như tiếng tiếng ếch , tiếng dế mèn làm cho ai dù đi xa vẫn luôn nhớ đén ngôi nhà của mình .

– Tình cảm của bạn nhỏ giành cho ngôi nhà của mình như thế nào?

– Xung quanh sân, vườn nhà bạn nhỏ có những gì?

“Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo

– Bạn nhỏ muốn giống ai trong tryện cổ tích để đợi chờ bống lên?

“Em là chị tấm đợi chờ bống lên”

– Xung quanh nhà bạn nhỏ còn có hoa gì?

– Ngoài đàn chim sẻ.. ra trong bài thơ còn có những con vật nào?

– Câu thơ nào đã nói lên tình cảm của bạn nhỏ với ngôi nhà của mình?

– Các con có yêu quý ngôi nhà của mình không?

Muốn cho ngôi nhà của chúng mình luôn sạch sẽ thoáng mát thì chúng mình phải làm gì?

Sự Tích Cây Khoai Lang

Truyện sự tích cây khoai lang

Sự tích cây khoai lang là truyện cổ tích về lòng hiếu thảo của một cậu bé đối với người bà của mình, từ đó giải thích nguồn gốc của cây khoai lang ngày nay.

Ở bìa rừng có hai bà cháu nghèo khổ sinh sống. Hàng ngày, hai bà cháu phải đi đào củ mài để ăn. Một hôm, cậu bé nói với bà:

– Bà ơi, bây giờ cháu đã lớn. Từ nay trở đi, cháu sẽ đi kiếm củi, đổi lấy thóc giống và cây lúa để có gạo nấu cơm cho bà ăn. Ăn củ mài mãi thì khổ lắm!

Từ đó, cậu bé cấy cày và chăm chút cho nương lúa của mình. Nhìn cây lúa trổ bông, rồi chín vàng, cậu sung sướng nghĩ: “Thế là sắp được ăn cơm trắng rồi!”.

Nhưng chẳng may, một hôm, cả khu rừng bị cháy. Nương lúa cũng cháy thành tro. Cậu bé buồn quá, ôm mặt khóc. Bỗng, có ông Bụt hiện lên và bảo:

– Hỡi cậu bé hiếu thảo và chăm chỉ, ta cho con một điều ước, con hãy ước đi!

– Thưa ông, con chỉ mong bà của con không bị đói thôi. Bà của con đã già yếu lắm rồi!

Ông Bụt mỉm cười, gật đầu, rồi biến mất.

2. Lòng hiếu thảo được đền đáp và câu chuyện sự tích cây khoai lang

Buổi trưa hôm ấy, cậu bé vào rừng đào củ mài nhưng kiếm mãi cũng chẳng còn củ nào. Đến vài cái nấm hay khóm măng chua cũng chẳng có.

Đột nhiên, cậu bé đào được một củ gì rất lạ. Ruột nó có màu vàng nhạt và bột mịn mềm. Cái củ đó cũng bị lửa hun nóng và bốc mùi thơm ngòn ngọt. Cậu bé bẻ thử một miếng nếm thử thì thấy ngon tuyệt. Cầu bèn đào thêm mấy củ đem về mời bà ăn. Bà cũng tấm tắc khen ngon và thấy khỏe hẳn ra. Bà hỏi:

– Củ này ở đâu mà ngon vậy hả cháu?

Cậu bé hào hứng kể lại câu chuyện được gặp ông Bụt cho bà nghe. Bà nói:

– Vậy thì thứ củ này là của ông Bụt ban cho người nghèo chúng ta đấy. Cháu hãy vào rừng tìm thứ cây quý đó, đem trồng khắp bìa rừng, bờ suối để cho mọi người nghèo cùng có cái ăn.

Cậu bé vừa tới cửa rừng thì một dải dây leo màu xanh mướt quấn vào chân cậu bé. Cậu nghĩ: “Chắc hẳn đây là cây quý” và mang cây đi trồng ở khắp bìa rừng. Chỉ hiếu thảomấy tháng sau, những rễ cây đã phình to thành củ có màu tím đỏ. Nếu đem luộc hoặc nướng thì có vị thơm ngon, ngọt bùi. Cậu bé gọi đó là củ khoai lang.

Nếu ai muốn trồng, chỉ cần đem vùi dây khoai xuống đất và chăm bón thì tới mùa thu hoạch được rất nhiều củ.

Và cho đến bây giờ, khoai lang vẫn được nhiều người ưa thích.

Truyện sự tích cây khoai lang – chúng tôi –

Đôi nét cây khoai lang trong câu chuyện

Khoai lang là một loài cây nông nghiệp với các rễ củ lớn, chứa nhiều tinh bột và có vị ngọt.

Củ khoai lang thường được luộc, rán hay nướng. Chúng cũng có thể được chế biến thành tinh bột và có thể thay thế một phần cho bột mì, các lá non và thân non cũng được sử dụng như một loại rau. Trong công nghiệp, người ta dùng khoai lang làm nguyên liệu sản xuất tinh bột và cồn công nghiệp.

Khoai lang có quan hệ họ hàng xa với khoai tây, có nguồn gốc từ khu vực nhiệt đới châu Mỹ và được con người trồng cách đây trên 5.000 năm.

Theo văn hóa dân gian Việt Nam, nguồn gốc của loài cây này gắn liền với câu chuyện sự tích cây khoai lang kể bên trên.

Cập nhật thông tin chi tiết về 1001 Bài Thơ Mồ Côi, Xót Thương Những Em Bé Lang Thang, Cơ Nhỡ trên website Kovit.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!